fa-bars

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 4

Chương 4

Nhạn Hồi mệt mỏi cả ngày, vốn dĩ ngủ rất ngon nhưng cuối cùng cùng vẫn bị con gà trống gáy từ khi trời còn tối đen đánh thức. Nàng nhắm mắt, cố gắng lờ đi, nghĩ rằng nó gáy mãi cũng phải có lúc mệt, nhưng cũng như tối qua, con gà trống kia một khi đã gáy thì cứ không ngừng không nghỉ mà gáy suốt nửa đêm. Sáng sớm, Nhạn Hồi mắt thâm đen ngồi dậy trên giường. Nàng lại một lần nữa kiên định giữ nguyên ý nghĩ ban đầu, cho dù có đi cũng phải giết con gà này rồi mới đi. Lúc Nhạn Hồi thức dậy, A Phúc ngủ bên góc tường cũng đứng dậy, hắn phủi phủi y phục, bước tới đứng bên giường, cắn rách ngón tay chà máu lên nệm.

Nhạn Hồi nhìn hành động của hắn, nhướng mày, “Còn muốn lừa bà lão nữa, ngươi cũng tốt với bà ấy quá nhỉ, thật sự coi mình là cháu người ta à.” A Phúc hoàn toàn không để ý đến lời châm chọc của nàng, “Xong rồi thì ra ăn cơm, bớt phí lời lại.” Nhạn Hồi bĩu môi, “Lúc nào ngươi mới đưa ta đi lấy bảo vật.”

“Lúc đi làm sẽ đưa cô đi.” Nhạn Hồi gật đầu, lòng đột nhiên có một cảm giác kỳ quái, nhưng nàng lại không nói ra được tại sao lại kỳ quái. Nàng chưa kịp nghĩ kĩ thì bà lão đã vào phòng, cười híp mắt bước lại sờ Nhạn Hồi: “Nha đầu không làm ầm ĩ à?” Khi nào lấy được bảo vật là nàng sẽ đi ngay, nên không buồn nói lung tung với bà lão, chỉ gật đầu ừ một tiếng rồi ra ngoài. Lúc quay đầu đóng cửa, Nhạn Hồi thấy bà lão đang bò trên giường, vừa sờ chăn vừa đưa mũi xuống ngửi.

Nhạn Hồi vừa buồn nôn vừa ngượng ngùng, vội đóng cửa đi ngay. Nàng đột nhiên cảm thấy may mắn vì người bị bắt đến đây không phải là cô nương nào khác. Ít ra nàng còn có cách thoát thân, nếu là người khác, e là cả đời sẽ bị chà đạp ở đây. Ăn cơm xong, A Phúc vác cuốc đi làm việc, đưa Nhạn Hồi theo như đã hẹn.

Sau khi xác nhận Nhạn Hồi và A Phúc đã làm xong chuyện cần làm, bà lão rõ ràng yên tâm hơn về Nhạn Hồi rất nhiều, không lo lắng nữa mà để họ đi cùng nhau. Có lẽ trong mắt Tiêu lão thái, trinh tiết chính là vận mệnh cả đời của nữ nhân, trao nó cho ai thì mạng của nữ nhân ấy sẽ là của người đó. Đối với chuyện Xà yêu nhập thân A Phúc, nhất thời Nhạn Hồi không nói được rốt cuộc là tốt hay xấu. Sau khi A Phúc cầm cuốc tới ruộng, bèn đưa Nhạn Hồi vòng vèo ra khỏi thôn.

Nhạn Hồi vẫn luôn chú ý nhớ đường, nhưng đi đến nơi nàng mới phát hiện, con đường này không phải là đường xuống núi mà thông đến một cái hồ lớn sau thôn. Nguồn nước hồ chắc từ con sông hôm đó cuốn nàng từ trên núi xuống. Nhạn Hồi nhìn A Phúc thạo việc quen đường tìm được một chiếc bè gỗ bên hồ, sau đó gọi nàng: “Lên đi.”

Nhạn Hồi nhìn hồ nước mênh mông, lại nhìn nước tràn lên bè gỗ, nàng tu luyện pháp thuật hệ Hỏa, trời sinh đã ghét nước. Mấy ngày trước bị lửa trong tim thiêu đốt bỏng rát, trượt chân nên mới đâm đầu xuống nước, bây giờ nàng nhìn thấy hồ nước lớn như vậy… Hiện tại nàng không có pháp thuật, lại là một con vịt không biết bơi. Nhạn Hồi hít một hơi thật sâu, đang ổn định tinh thần thì thấy người trên bè chìa tay ra.

Ngước đầu nhìn lên, thiếu niên gầy ốm đứng trên bè đang nhìn nàng, biểu hiện tuy vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng lại thật sự chìa bàn tay ra giúp nàng. Nhạn Hồi thoáng ngẩn người rồi nắm lấy bàn tay đang chìa ra. Hắn dùng sức kéo nàng lên, sau đó nhanh chóng buông tay ra chèo. Xà yêu này khinh ghét nàng nhưng lại giúp nàng, tính tình kỳ quái thật…

Chèo được một khắc, Nhạn Hồi nhìn thấy một vách núi thẳng đứng, dưới vách núi bị cây cối che lại có một hang động ẩn mật màu đen. Nếu A Phúc không chèo đến ngoài cửa động, Nhạn Hồi sẽ không phát hiện được nơi này. “Biết tìm chỗ giấu thật nhỉ.” Nhạn Hồi lẩm bẩm, nàng định bước lên khỏi bè gỗ đi về phía cửa động, nhưng chân lại bị một bức tường vô hình chặn lại trong không trung. Nhạn Hồi đá đá vào “bức tường” ấy, quay đầu nhìn A Phúc, “Ngươi còn bày kết giới nữa à?”

Lúc quay đầu nhìn, Nhạn Hồi phát hiện sắc mặt A Phúc hơi khó coi, bèn híp mắt xem xét hắn kĩ càng, thấy khóe môi hắn tái nhợt, tia máu trong mắt dần dần nhiều thêm, dường như trong người khó chịu lắm. Nhưng thần sắc hắn lại không có gì thay đổi, vẫn lạnh lùng như cũ, tựa như không hề quan tâm đến cơ thể mình, ngay cả đau đớn cũng không màng. “Cô vào không được sao?” Hắn cau mày, “Thử lại xem.” Nhạn Hồi làm theo, giơ chân đạp mạnh lên kết giới, cước này mạnh đến nỗi đẩy bè gỗ đi một khoảng xa, nhưng vẫn không vào được.

A Phúc mím môi, thần sắc khá nặng nề, “Biết vẽ pháp trận không, lấy máu dẫn…” Nhạn Hồi tức giận, quay đầu nhìn hắn, “Kết giới ngươi bày ra thì ngươi tự mở chẳng phải xong rồi sao?” A Phúc thoáng im lặng, “Thuật linh hỏa của cô đốt hết pháp lực khắp người ta, ta không còn sức mở nó nữa.”

Nói một hồi… thì ra hắn cũng mất pháp thuật. Nhưng mà nghĩ cũng phải, nếu không hôm qua sao lại lấy công phu ngoại gia đấu với nàng chứ… Biết được điều này, Nhạn Hồi cũng yên lòng hơn, không gạt hắn nữa mà rụt vai nói: “Trùng hợp nhỉ, độc rắn của ngươi cũng khiến nội tức của ta tản mát hết, ta cũng không có pháp lực.” Hai người nhìn nhau lâu thật lâu. Nhạn Hồi ôm đầu ngồi xổm xuống, vẻ mặt đau khổ: “Phát tài sao mà khó vậy… ta chỉ muốn thuê Trương mập thôi mà…”

Bè gỗ dừng trước cửa động một hồi, Nhạn Hồi cảm thấy gió xung quanh lay động, A Phúc chống bè gỗ chèo về, sắc mặt hắn tái đến cực độ, nhưng giọng điệu vẫn bình ổn như cũ: “Hiện giờ chỉ còn cách đợi thêm ít ngày, chờ độc tính trong người cô trừ hết rồi lại đến thử xem.” Nhạn Hồi ngồi xổm nhìn hắn, “Vừa nãy ta đã muốn hỏi, có phải trong người ngươi có bệnh gì không?” Cuối cùng A Phúc cũng quay đầu nhìn nàng: “Không có.”

Tuy hắn nói vậy, nhưng làm sao Nhạn Hồi có thể tin được. Giọng điệu hắn kiên định dường ấy, nếu bịt mắt lại có khi nàng sẽ tin lời hắn nói là thật. Nhưng nếu hắn đã khoe sức như vậy thì nàng cũng coi như mình bị bịt mắt cho xong. Dù sao cũng chỉ là một tên yêu quái, bèo nước gặp nhau, nàng cũng không có tư cách gì để so đo thật giả những chuyện đó. Quay về ruộng, A Phúc bắt đầu làm việc, Nhạn Hồi ngồi xổm trên bờ ruộng nhìn.

Bắt nàng đợi cũng không sao, nàng không sợ tiêu tốn thời gian, vì bây giờ nàng cũng đã bị trục xuất khỏi sư môn, là người rất rảnh rỗi, chẳng có gì cả, chỉ có thời gian là nhiều. Trông chừng tên yêu quái này, sau này lấy được bảo vật đem về đổi tiền thưởng, nàng cũng được coi như là một người rảnh rỗi giàu có. “Bốp!” Một hòn đá rơi trúng người A Phúc.

Nhạn Hồi ngẩn ra, nom thấy mấy đứa trẻ vui cười chạy tới, nhảy nhót dưới ruộng, “A Phúc ngốc A Phúc ngốc, A Phúc ngốc cưới hổ cái!” A Phúc nhìn bọn chúng, không động đậy, trong lúc Nhạn Hồi còn đang lo có khi nào Xà yêu này sẽ ăn thịt mấy đứa trẻ không, đám trẻ ấy đã ném bùn đá rào rào lên người A Phúc, hắn vẫn đứng đó, phủi phủi y phục mình. Nhạn Hồi nhìn đến ngây người, Xà yêu… là kẻ dễ ăn hiếp vậy sao?

Nàng đang nghĩ, bỗng nhiên một đứa trẻ nhặt một viên bùn, vung tay ném tới, “bốp”, bùn dính đầy mặt Nhạn Hồi. “Hổ cái hổ cái, hổ cái lấy thằng ngốc.” Nhạn Hồi nghiến răng, trán nổi gân xanh. Nàng vuốt mặt, đứng phắt dậy, bắt đầu xắn tay áo.

Nàng vừa xắn tay áo vừa cười: “Vui nhỉ, chúng ta cùng chơi nhé.” Bọn trẻ nghe Nhạn Hồi nói vậy vẫn cười, nàng vốc một nắm bùn dưới đất, vung tay “xoẹt”, ném viên bùn như ném một viên pháo, đập mạnh lên ngực đứa trẻ làm ầm ĩ nhất, khiến nó ngồi bệt xuống đất ngây người. Mấy đứa trẻ còn lại cũng ngẩn ra.

Đến khi cảm thấy đau, nó há miệng khóc òa lên. Nhạn Hồi bóp khớp tay kêu “răng rắc”, cười lộ ra hàm răng trắng muốt: “Nào, tỷ tỷ chơi với các đệ nữa nhé.” Nhìn thấy mặt Nhạn Hồi, mấy đứa trẻ cứ như thấy ma, lập tức sợ hãi đến lăn lê bò toài, vội vã chạy về nhà. “Đến đây rồi vẫn phải xử lý những chuyện này.” Thấy mấy đứa trẻ chạy xa, Nhạn Hồi vừa phủi bùn trên mặt, vừa tức tối lẩm bẩm, “Xem ra trẻ con trong thiên hạ đều xấu xa như nhau, không phân biệt có tu tiên hay không.”

Vừa phủi bùn Nhạn Hồi vừa quay đầu, thấy A Phúc đang nghiêng đầu nhìn mình. Nhạn Hồi nhìn hắn từ trên xuống dưới, muôn phần khinh ghét, “Yêu quái mà để mặc trẻ con ăn hiếp, ngươi thật là kỳ lạ.” A Phúc quay đầu lạnh lùng đáp: “Kẻ tu đạo mà lấy bùn đá ném nhau với trẻ con lẽ nào không kỳ lạ?” Nói xong hắn liền quay đầu đi, sửa lại khoảng đất bị bọn trẻ đạp bừa, “Về thôi.”

Hắn nói xong thì tự nhiên trèo lên bờ ruộng đi về nhà. Nhạn Hồi nhìn theo bóng hắn, có một cảm giác không hài hòa kỳ lạ ập tới… Tối đó Nhạn Hồi tĩnh tọa trong phòng, nàng muốn tìm cách lưu chuyển nội tức trong người mình, nhưng cố gắng cả buổi mà trong người vẫn trống không, lúc mở mắt ra thì đêm đã khuya, cảm thấy chán nản và vô cùng bất an vì không còn pháp lực.

Nhạn Hồi đè nén cảm giác thất bại trong lòng, đang định đi ngủ bỗng phát hiện trong phòng không có chút hơi thở nào của A Phúc. Lẽ nào ban đêm Xà yêu này ra ngoài hút tinh khí người ta… Tiếng “rào rào” vang lên, Nhạn Hồi hiếu kỳ đi tới cửa sổ đẩy cửa nhìn, dưới ánh trăng sáng lung linh, thiếu niên trong sân đang thân trần dội nước giếng tắm. Đêm lạnh, nước giếng lạnh vậy mà hắn chẳng màng, nước giếng lạnh băng dội từ trên xuống người nhưng hắn không rùng mình lấy một lần.

Qua mấy ngày tiếp xúc, Nhạn Hồi ngày càng cảm thấy người này cứ như một hòn đá, tựa như tất cả đau đớn khó chịu bên ngoài đều không thể đả động đến hắn được. Nhưng hắn không phải hòn đá, bởi vậy chỉ có thể là hắn đang gồng mình nhẫn nhịn mà thôi. Một người giỏi nhẫn nhịn như vậy, nghĩ thôi cũng cảm thấy đáng sợ… Một thùng nước giếng đổ xuống, nước lạnh chảy qua mặt, cổ, ngực, bụng hắn, sau đó…

Hắn quay lưng. Mặt hắn nghiêng nghiêng, tuy còn niên thiếu nhưng đường nét gương mặt gần như hoàn mỹ, trên chiếc cằm cong cong vương những hạt nước lóng lánh, đôi mắt đen in bóng trăng lạnh lẽo nhìn Nhạn Hồi, thần sắc lãnh đạm đè nén mấy phần tức giận. Thẹn quá hóa giận.

Thì ra cũng có chuyện hắn không nhịn được. Nhạn Hồi nuốt nước bọt, trách mắng: “Aiz, sao ngươi… lại tắm trong sân vậy?” “Cô không nên đóng cửa sổ trước sao?”

“Ồ.” Nhạn Hồi đóng cửa sổ, nhưng vẫn đứng bất động trước cửa. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy cơ thể nam nhân, tuy là một thiếu niên, nhưng những gì nên có, đều có rõ ràng đầy đủ hết cả…

“Tách”, một giọt máu nhỏ lên ngực Nhạn Hồi. Nhạn Hồi vội bịt mũi, nằm lên giường, nhưng khoảnh khắc này đây Nhạn Hồi không thể không thừa nhận, có lúc Tử Nguyệt mắng nàng cũng đúng lắm, nàng là một người phàm tục, sự phàm tục và dục vọng phù phiếm trong lòng nàng thật sự quá mãnh liệt. Tu đạo cũng không thay đổi được bản tính của nàng.

Sao lại trách nàng? Tại hắn tự nhiên tắm trong sân mà!.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000