Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 7

Chương 6

Những ngày chờ nội tức hồi phục, sáng nào Nhạn Hồi cũng cảm thấy buồn chán. Còn tại sao buổi sáng mới buồn chán... Vì mỗi đêm Nhạn Hồi đều mơ một ác mộng vô cùng kỳ quái, nàng nhìn thấy mặt trăng khổng lồ và ngọn núi tuyết, trận pháp khép chặt giữa trời đất. Còn có một bóng người mờ ảo nhưng lại khiến nàng cảm thấy quen thuộc lạ thường.

Mỗi đêm đều là giấc mộng này, có lúc nàng cảm thấy mình đã nhìn rõ gương mặt người trong mộng, nhưng tỉnh lại, chuyện trong mộng tựa như bị gió thổi đi, vù vù biến mất, chỉ để lại gương mặt mơ hồ, khiến nàng khó hiểu. Lẽ nào trong thôn này thật sự có thứ gì không sạch sẽ lại tìm đến nàng, báo mộng cho nàng? Nhưng nếu như vậy, tại sao người nằm dưới đất bị giết trong mộng lại là nàng chứ...

Thật không hiểu. Kể từ lúc tới đây, Nhạn Hồi phát hiện thật sự có quá nhiều chuyện nàng không hiểu. Mấy hôm nay ngày nào nàng cũng tìm cách điều tra nam nhân thọt chân đó, nhưng lần nào định rời khỏi A Phúc đều luôn bị hắn âm thầm cản lại.

Sau khi Nhạn Hồi biết người này không phải là Xà yêu mà có một thân phận khác, nàng khó tránh có vài phần nghi kị hắn, không dám biểu lộ mình đã phát hiện ra điều gì. Nàng cũng tương kế tựu kế, xem người này rốt cuộc muốn nàng làm gì. “Đi thôi.” Thấy A Phúc vác cuốc đứng ngoài sân, Nhạn Hồi ngáp dài rồi xách nước và bánh bao đi về phía hắn.

Nhưng đã nhiều ngày qua, A Phúc thật sự giống như một tiểu tử nhà nông cưới được thê tử, mỗi ngày ra ruộng làm việc, chỉ khác ở chỗ hắn dắt theo nàng. “Nội, con đi đây.” A Phúc quay lại chào Tiêu lão thái đang ngồi trong sân, Tiêu lão thái yếu ớt gật đầu. Nhạn Hồi cũng quay đầu nhìn Tiêu lão thái, nàng nhìn thấy hơi thở phả ra từ miệng Tiêu lão thái dần dần hiện lên sắc xám. Nhạn Hồi rất quen thuộc với màu sắc này, mỗi lần có thứ không sạch sẽ bay đến, nàng sẽ thấy màu sắc này quanh người chúng.

Khí tức quanh người Tiêu lão thái còn mỏng, có điều chẳng bao lâu nữa, màu sắc trên người bà ta cũng sẽ đậm dần, cuối cùng sẽ biến thành màu đen như những những cái bóng bay tới kia. Đến lúc đó, mệnh số của bà ta cũng hết. Nhạn Hồi quay đầu, nhìn theo bóng A Phúc, qua mấy ngày tiếp xúc, nàng biết A Phúc thật lòng quan tâm Tiêu lão thái, Nhạn Hồi không đoán được tính tình hắn bị chuyện gì mài dũa mà trở nên trầm lặng nhẫn nhịn như vậy, nhưng nghĩ cũng biết, tóm lại chắc không phải là chuyện hạnh phúc gì, còn hiện giờ, cuộc đời của A Phúc đã từng trải qua bất hạnh kia lại một lần nữa đối diện với đau khổ mất mát… Tuy là một tên thần bí, có lẽ còn có âm mưu với nàng, nhưng hắn sống cũng không dễ dàng gì. Nhạn Hồi vừa đi vừa nghĩ, nghĩ mãi nghĩ mãi, rồi thở dài.

A Phúc quay đầu nhìn nàng. Nhạn Hồi ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của hắn, sau đó nghiêm túc nói: “Năm cái bánh bao hôm nay, ngươi ăn ba, ta ăn hai cũng được.” A Phúc: “…” Hắn tránh không nhìn Nhạn Hồi, dường như có chút khinh ghét, “Cô thích ăn bao nhiêu thì ăn.”

Nhạn Hồi mấp máy môi, đang định cho hắn biết là đối với nàng, nhường một cái bánh bao là một quyết định nặng nề dường nào, nhưng vừa khéo trước mặt là con đường nhỏ rẽ ngang, ánh mắt Nhạn Hồi vô tình nhìn thấy bóng một nữ nhân đứng bên đám ruộng xa xa. Nàng ngẩn ra, bước chân khựng lại, không kìm được “A” lên một tiếng. Mắt A Phúc ngưng tụ tinh quang, tức tốc nhìn theo ánh mắt Nhạn Hồi.

Chỉ thấy bên đó là một nữ nhân mặc y phục lụa trắng hoàn toàn không phù hợp với không khí làng quê, bà ta đứng giữa đường, thôn dân lùa trâu đi ngang cũng không nhường, cứ đờ người đứng giữa đường, đôi mắt ngơ ngác nhìn về phương xa. “Sao bà ấy lại…” Nhạn Hồi nhìn bà ta rồi đi về phía đó, A Phúc đưa tay ngăn lại nhưng không ngăn được.

Hắn chau mày bước theo. Nhạn Hồi chạy một mạch đến trước mặt nữ nhân đó, xem xét bà ta một hồi: “Tê Vân chân nhân?” Nữ nhân không đáp, ông lão bên cạnh kêu lên: “Ối dào, Chân nhân với chả Chân nhân, mau kêu cô ta tránh ra để con trâu già này đi qua nào.”

Nhạn Hồi sực tỉnh, kéo nữ nhân sang bên cạnh mấy bước, chờ ông lão lùa trâu đi rồi, nàng lại xem xét bà ta thêm lần nữa. Y phục của tiên nhân áo trắng vốn không nhuốm bụi trần, nhưng ở thôn quê khó tránh dính bùn đất, khiến bà ta trông càng hồn xiêu phách lạc, thần sắc ngơ ngác, cứ như không nghe thấy tiếng người bên cạnh, không nhìn thấy sự vật bên cạnh, chỉ ngờ ngờ nghệch nghệch nhìn mây trắng ở phương xa, không biết đang nhìn cái gì. Nhạn Hồi chau mày.

Tê Vân chân nhân này không phải là người tu tiên bình thường, bà ta là Chưởng giáo chân nhân của Tề Vân quan núi Vân Đài, trong mắt người tu tiên, bà ta và sư phụ tiền nhiệm Lăng Tiêu của nàng cùng nổi danh là Thánh giả đại thừa. Ba tháng trước, sau khi Tê Vân chân nhân tham dự đại hội tiên môn ở núi Thần Tinh, không lâu sau thì mất tích, người của cả Tề Vân quan và núi Thần Tinh đều đi khắp thiên hạ tìm kiếm, nhưng trước sau vẫn không tìm được tung tích, lúc đó còn có người đoán rằng có lẽ Tê Vân chân nhân đã bị yêu vật hãm hại. Cả giới tu đạo vì vậy mà căng thẳng đến giờ. Ai ngờ được rằng Tê Vân chân nhân lại xuất hiện ở sơn thôn nhỏ này…

“Chân nhân?” Nhạn Hồi cất tiếng gọi, nhưng không khiến ánh mắt bà ta quay lại khắc nào, “Chân nhân có nhớ con không, con là Nhạn Hồi núi Thần Tinh…” “Đồ ngốc.” Nhạn Hồi ngẩn ra: “Hả…”

Đôi mắt đen của Tê Vân chân nhân chuyển động, ánh mắt rơi trên người nàng, Nhạn Hồi ho nhẹ mấy tiếng: “À… Chân nhân, con là Nhạn Hồi đệ tử của Lăng Tiêu núi Thần Tinh đây, tuy hiện giờ không còn như vậy nữa, nhưng mà con…” “Vô sỉ.” Khóe miệng Nhạn Hồi giật giật: “Bởi vậy, hiện giờ con đã không còn là…”

“Ngu không tả nổi.” Gân xanh trên trán Nhạn Hồi giật giật, A Phúc thấy vậy bước tới trước người nàng cản lại, nàng bèn lách qua người hắn: “Không ai được cản ta! Ta phải cho bà ta biết thế nào là phép lịch sự đối nhân xử thế!” Bỗng nhiên bên kia đường truyền đến tiếng gọi của một nam nhân: “A Vân!”

Nhạn Hồi xoay đầu nhìn sang, thấy một nam nhân khập khà khập khiễng bên kia đường đang vội vàng đi tới. Nhạn Hồi nhướng mày, tốt lắm, không ngờ lại là tên thọt nàng gặp trên núi hôm đó. Tiếng gọi của người này khiến Tê Vân chân nhân cử động, bà ta quay mặt về hướng nam nhân đang chạy đến, ánh mắt nam nhân lướt qua mặt A Phúc, lại liếc sang nhìn Nhạn Hồi. Sau đó không nói gì mà đến dìu Tê Vân chân nhân, “A Vân, sao nàng lại đến đây?”

“Khăn của chàng rơi mất rồi.” Giọng Tê Vân chân nhân đều đều, khiến người nghe cảm giác được đôi chút ngây dại, “Ta muốn lấy cho chàng, nhưng lại lạc đường, khăn cũng mất rồi.” Bà ta cúi đầu, “Xin lỗi.” Nam nhân này dường như rất cảm động, khóe môi hắn cong lên một nụ cười, nhẹ giọng an ủi: “Không sao, ta đưa nàng về nhà.” Nói xong, hắn không thèm nhìn Nhạn Hồi lấy một lần, đưa Tê Vân chân nhân đi về phía bên kia đường.

Nhạn Hồi cũng không ngăn cản, nàng chỉ khoanh tay, ngón tay trái nhẹ gõ lên cánh tay phải, ánh mắt trầm tư. Tê Vân chân nhân thần trí không tỉnh táo, dáng vẻ ngây dại và… Xà yêu sao… Nếu quan hệ của họ thật sự như bề ngoài nàng nhìn thấy, vậy thì Nhạn Hồi có thể lý giải tại sao Xà yêu lại đi trộm bảo vật gia truyền nhà người ta, tại sao để đuôi bị chẻ làm hai cũng không giao bảo vật ra gia truyền ra.

Nói đi nói lại, tất cả đều vì yêu. Nhưng vấn đề là rốt cuộc tại sao Tê Vân chân nhân lại trở nên như vậy? Tuy từng gặp bà ta vô số lần, nhưng Nhạn Hồi biết, đó là một người bản tính thanh cao, cho dù ngây dại tính tình cũng cũng không thay đổi đến mức vừa mở miệng là mắng người như vậy chứ… Hơn nữa, kẻ khiến Tê Vân chân nhân trở nên ngây ngây dại dại là Xà yêu trăm năm ngay cả nàng cũng không đánh lại kia sao?

Có đánh chết nàng cũng không tin. Nhạn Hồi cảm thấy những chuyện xảy ra trong sơn thôn nhỏ này ngày càng trở nên vô cùng phức tạp. Nhưng mà hiện giờ Nhạn Hồi vẫn còn một vấn đề quan trọng hơn muốn hỏi A Phúc: “Vừa rồi tại sao ngươi cản ta xử lý bà ta?”

A Phúc liếc nàng: “Ta cảm thấy bà ta nói cũng đúng lắm.” “…” Tiểu tử này tuy bình thường im lặng ít nói, nhưng lúc độc miệng lại chẳng chịu thua kém ai. Nhạn Hồi nheo mắt nhìn hắn một lúc, sau đó khẽ nhíu mắt, lại nhìn kĩ mắt hắn thêm lần nữa: “Tiểu yêu tinh, ngươi có biết người vừa nãy là ai không?”

“Tê Vân chân nhân của Tề Vân quan.” “Ồ, ngươi cũng biết rõ nhỉ.” “Thánh giả đại thừa, đương nhiên có nghe đến.” A Phúc vừa nói vừa vác cuốc đi về phía ruộng, “Đừng lề mề nữa, không làm việc thì sẽ trễ giờ đó.”

“Ờ.” Nhạn Hồi cũng nhắm mắt theo sau, sau đó ngoẹo đầu xem xét hắn, “Ngươi có biết tại sao Tê Vân chân nhân lại đến thôn các người, rồi làm sao lại trở thành như vậy không?” A Phúc dừng bước. Nhạn Hồi cũng dừng theo. Hai người đối diện, bốn mắt nhìn nhau. Đôi mắt đẹp của A Phúc khẽ nhíu: “Cô nghi ngờ là ta à?”

Nhạn Hồi cong mắt cười không hề uy hiếp. Nếu yêu quái trong người A Phúc mất hết pháp lực không phải do thuật Linh hỏa của nàng tạo thành, vậy thì pháp lực hắn biến mất nhất định có nguyên nhân khác. “Ta có nói gì đâu.” “Không phải ta.” A Phúc cứng nhắc vứt lại một câu, không giải thích gì thêm mà quay người đi mất.

Nhạn Hồi bĩu môi, lấy bánh bao trong tay nải ra bắt đầu ăn: “Hỏi thôi mà, làm gì mà nóng nảy vậy.” Ăn tối xong, Nhạn Hồi cảm thấy ở trong phòng buồn bèn trèo lên nóc nhà ngắm sao, nhưng hôm nay trăng tròn, mặt trăng quá sáng khiến ánh sao đầy trời bị lu mờ. Nàng nhìn vầng trăng ở chân trời, bỗng nhiên nhớ lại mặt trăng to bất thường trong mộng. Nhất thời, tựa như ảo giác, Nhạn Hồi cảm thấy tim mình như bị thứ gì đó đè nén, ngột ngạt khó thở. Nàng ngồi dậy, xoa xoa ngực, vừa định về phòng ngủ thì thấy A Phúc trong phòng bên dưới nghiêng nghiêng ngả ngả đi ra.

Đúng vậy, hắn nghiêng nghiêng ngả ngả cứ như trúng tà… Yêu quái này mắc bệnh gì vậy… Nhạn Hồi nhìn thấy hắn loạng choạng chạy vào nhà củi, ôm một bó củi ra, sau đó lại loạng choạng ra khỏi sân, cả quá trình trông rất khó nhọc, nhưng hắn làm vô cùng yên tĩnh, cứ như đã thạo việc quen đường.

Nhạn Hồi thầm hiếu kỳ, nhảy xuống mái nhà đi theo hắn. Ánh trăng lung linh, soi rõ bóng dáng hắn đang cô độc bước đi về phía hồ, đến một nơi trống trải không có cây cỏ thì đặt củi xuống, run rẩy lấy hỏa tập* ra, cố gắng nhóm lửa. (*) Hỏa tập: dụng cụ nhóm lửa.

Khoảnh khắc khi ánh lửa thắp sáng, Nhạn Hồi nhìn thấy hắn mồ hôi đầy đầu, còn gương mặt tái đến cực độ. Hắn đang làm gì đây… Sao cứ như đang tiến hành nghi thức của tà giáo vậy… Nhạn Hồi đầy ắp hiếu kỳ, A Phúc bên kia không biết là sợ hãi hay thế nào, bỗng nhiên cơ thể ngã tới phía trước, que củi vừa đốt rơi xuống đất tắt ngóm.

Dường như hắn không còn sức lực bò dậy mà cuộn mình trên đất, răng nghiến chặt, tựa như đang nhẫn nhịn cơn đau kinh người. Rốt cuộc là đau đớn gì mà có thể khiến một người bình thường không có phản ứng với đau đớn, lại khó chịu như vậy… Nhạn Hồi không nhìn tiếp được nữa.

Nàng bước tới phía trước, gọi: “Ê”, rồi khom xuống nhìn mặt A Phúc, sau đó lấy hỏa tập trong tay hắn, vốn định giúp hắn đốt lửa, nhưng không ngờ nàng vừa chạm vào mu bàn tay hắn, hắn bỗng giật lấy tay nàng. “Cái…” Sau đó Nhạn Hồi cảm thấy lưng mình đau nhói, nàng bổ nhào xuống đất, tiếp đó thì môi nóng lên, yêu quái khoác vỏ bọc thiếu niên xinh đẹp này cắn mút miệng nàng…

.