fa-bars

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 8

Chương 7

Nhạn Hồi gần như hoảng sợ nhìn kẻ trên người mình, mắt sắp biến thành mắt gà chọi. Một hồi lâu sau, nàng bừng tỉnh trong sự kinh hãi tột độ, răng nghiến chặt, cơ thể bắt đầu giãy giụa, nhưng Nhạn Hồi không ngờ sức A Phúc lại mạnh như vậy, hắn ôm nàng trong lòng siết chặt, sức lực của thiếu niên ốm yếu này tựa như tóm được cọng rơm cứu mạng, khiến phản kháng của nàng trở nên bất lực. Nhưng cũng trong lúc nàng đang gắng sức giãy giụa, răng hắn bỗng dưng cắn mạnh lên môi nàng, Nhạn Hồi chỉ cảm thấy một cơn đau mãnh liệt, sau đó răng môi toàn mùi máu.

“Đau!” Cổ họng Nhạn Hồi phát ra tiếng kêu không rõ ràng. Nhưng sau khi tiếp xúc với mùi máu tanh, A Phúc tựa như bị kích động, răng buông lỏng, hút mạnh vết thương trên môi Nhạn Hồi, cũng chính vì vậy, hành động cắn của hắn biến thành nụ hôn cuồng nhiệt. Tuy hắn chỉ mút chút máu, nhưng đã đủ khiến Nhạn Hồi nổi giận đùng đùng, cắn một cái thì nàng coi như bị chó gặm cho xong, nhưng đây là tình huống gì chứ hả!

Cho dù là lợi dụng cũng phải là nàng lợi dụng kẻ khác chứ! Tên tiểu tử thối này… Nhạn Hồi cong hai gối, dốc hết sức lực toàn thân thúc lên bụng hắn, khiến A Phúc bật dậy, sau đó đấm thêm một quyền khiến hắn choáng váng trong phút chốc, đầu vẹo sang một bên.

Nhạn Hồi nhân cơ hội này vội vàng lật mình bò ra khỏi người hắn. Nhưng nàng chưa kịp ổn định thân hình chạy đi, thì đã bị A Phúc thình lình nắm lấy thắt lưng, siết chặt eo nàng. Nhạn Hồi dừng lại, quay đầu nhìn hắn.

Hắn quỳ dưới đất, một tay ôm ngực, một tay tóm chặt thắt lưng nàng, khớp ngón tay dùng sức đến trắng bệch, toàn thân run rẩy, đau đớn cực độ vẫn bao trùm lấy hắn, nhưng thần trí hắn dường như đã tỉnh táo hơn ban nãy đôi chút. “Đừng đi…” Nhạn Hồi trấn định nhìn hắn, mắt hơi thâm đen: “Ngươi kéo thắt lưng ta nói câu này, nếu ta từ chối ngươi thì ngươi sẽ lột thắt lưng ta, để ta mông trần quay về à…”

“…” Tuy nói vậy nhưng cuối cùng Nhạn Hồi cũng bất động, A Phúc quỳ lê tới nửa bước, dừng trước người nàng, sau đó ôm chặt eo nàng, tựa như lúc nãy, ghìm chặt lấy nàng. Nhưng cũng tựa như một tên ăn mày cầu xin thần minh giúp đỡ, không chịu buông bỏ hi vọng cuối cùng. Mặt hắn áp lên bụng nàng, thân hình kề sát người nàng, cảm nhận hơi ấm của nàng, lắng nghe tiếng tim đập trong cơ thể nàng.

Cái ôm quá chặt, xung quanh quá yên tĩnh, Nhạn Hồi cũng có thể cảm nhận được đau đớn của hắn, toàn thân hắn run rẩy, cổ họng phát ra tiếng thều thào vì thật sự không áp chế nổi đau đớn. “Ở lại bên cạnh ta.” Cho dù Nhạn Hồi không thừa nhận, nhưng đích thực nàng là một người chịu mềm không chịu cứng. Thời này khắc này, đích thực nàng cũng không có cách nào giơ chân đá thiếu niên xinh đẹp này đi rồi chạy mất. Vậy là khoảng đất trống bên hồ yên lặng một hồi lâu, Nhạn Hồi đánh lên đầu hắn nói: “... Ngươi siết mông ta đau quá… tiểu tử thối.”

Hai người cứ vậy đến suốt nửa đêm, đến khi mặt trăng dần dần mất tích, cơn run rẩy của A Phúc mới từ từ dịu lại. Nhạn Hồi hỏi hắn: “Ngươi đỡ chưa?” A Phúc không đáp, nàng cảm thấy eo lỏng ra, là A Phúc buông tay, hắn tựa như đã dùng hết tất cả sức lực, cơ thể mềm nẫu, ngất xỉu dưới đất.

Nhạn Hồi nghe tiếng nước hồ vỗ nhẹ lên bờ, nhìn gương mặt đầy mồ hôi của hắn thở dài: “Lần này nể tình mỗi ngày ngươi nhường ta ăn ba cái bánh bao ta mới rủ lòng giúp ngươi đó.” Nói xong, nàng nhóm lửa trên đống củi hắn ôm tới bên hồ. Đến khi lửa cháy mạnh, cuối cùng A Phúc cũng động đậy rồi tỉnh lại. Vừa nghiêng đầu là hắn có thể nhìn thấy gương mặt Nhạn Hồi. Ánh lửa chiếu rọi khiến gương mặt nàng càng linh động hơn bình thường, miệng nàng hơi sưng đỏ, rõ ràng là vì ban nãy hắn mút quá mạnh.

Trong miệng hắn vẫn còn lưu lại mùi máu của nàng. Máu của nàng… Tim hắn nóng lên, hắn không thể không nhắm mắt, ổn định tâm thần…

Một lúc sau, A Phúc ngồi dậy. Nhạn Hồi quay đầu nhìn hắn: “Tỉnh rồi à.” Nàng vứt que củi cuối cùng trong tay vào đống lửa, lên tiếng: “Giải thích đi.” Nhạn Hồi khoanh tay mỉm cười, dáng vẻ vô hại, “Nếu giải thích không thuyết phục thì ta sẽ để dành lửa giận trong bụng đập ngươi đó. Tiểu xà tinh.” A Phúc phủi phủi tay áo mình, không giả vờ nữa mà thản nhiên nói: “Ta không phải Xà yêu.”

Nghe thấy câu đầu tiên này, Nhạn Hồi yên lòng hơn nhiều, dám dũng cảm thừa nhận thân phận của mình, vạch trần lời nói dối của mình lúc trước, vậy những lời tiếp theo ít ra đa phần cũng đáng tin. “Ta tên Thiên Diệu.” “Thiên Diệu.” Nhạn Hồi gọi hắn, thấy khoảnh khắc hắn đảo mắt nhìn nàng, ánh mắt có thần hơn bình thường đôi chút. Lúc trước, khi Lăng Tiêu dạy Nhạn Hồi từng nói với nàng rằng, tên của mỗi yêu quái đều có niệm lực, kể từ lúc chúng sinh ra thì cái tên đó sẽ là lời nguyền theo chúng cả đời. Biết tên của chúng tức là có nhiều khả năng làm tổn thương chúng hơn.

Nếu đã chịu thành thật khai tên mình ra, vậy những lời tiếp theo càng đáng tin hơn một chút nữa. Nhạn Hồi gật đầu, khoanh tay tiếp tục chờ đợi. “Ta là Yêu long ngàn năm.”

Nhạn Hồi vẫn khoanh tay, nhưng ánh mắt nhìn Thiên Diệu có mấy phần ngây ngẩn. Sau khi phân tích xong ý nghĩa của mấy chữ này trong đầu, Nhạn Hồi lập tức nảy sinh thôi thúc bôi dầu dưới chân chạy cho nhanh. Yêu… long! Rồng! Sinh vật trong truyền thuyết đó! Còn ngàn năm nữa chứ!

Rồng tu ngàn năm là có thể phi thăng từ lâu rồi chứ! Rời khỏi thế gian này từ lâu rồi chứ! Phải đạt đến trình độ tiểu quỷ muốn câu hồn hắn cũng phải hỏi hắn có đồng ý không từ lâu rồi chứ! Tám mươi tám lượng vàng? Nuôi mấy chục tên Trương mập? Phát tài nửa đời còn lại? So với mạng sống, những thứ này có – là – gì – đâu!

Nhạn Hồi nuốt nước bọt, miệng cứng đờ: “Ờ... Hả?” Nàng cố gắng trấn định, nhướng mắt ra vẻ không để tâm nhưng khóe mắt vẫn co giật mấy cái, “Nghe… ra, cũng ghê… ghê gớm quá nhỉ.” Thiên Diệu chỉ nhàn nhạt nhìn nàng. Mãi đến khi vẻ điềm nhiên gượng gạo của Nhạn Hồi không giả vờ được nữa, nàng gần như sắp sụp đổ hỏi hắn: “Ngươi là rồng thật sao? Loại trong truyền thuyết đó sao? Loại thêu trên y phục Hoàng đế đó sao?” “Phải.”

Nhạn Hồi bỗng cảm thấy chắc đêm nay bên hồ gió nhiều quá, khiến đầu nàng hơi đau. Nàng xoa xoa huyệt Thái dương: “Nếu… Ta nói là nếu, nếu ta không tin, ngươi có thể dùng cách nào mà không cần giết ta để chứng minh cho ta thấy không?” Nghe Nhạn Hồi nói vậy, Thiên Diệu khẽ cụp mí mắt, ánh lửa khiến đôi mắt đen của hắn đỏ rực: “Không có.” Hắn nói, “Ta không có cách nào để chứng minh cho cô thấy.” Nhạn Hồi xem xét hắn: “Cho ta xem vảy hay sừng rồng cũng không được sao?”

Thiên Diệu nhìn nàng, im lặng không nói. Thấy thần sắc hắn như vậy, Nhạn Hồi mới nhớ lại chuyện trên người hắn không có pháp lực. Nhạn Hồi cũng ngây ra nhìn hắn một hồi, sắc môi hắn vẫn tái nhợt như cũ, tựa như trong cơ thể hắn vẫn còn đau đớn âm ỉ đang lan tỏa, nhất thời nỗi sợ hãi của nàng cũng vơi bớt dần.

Cũng đúng, kẻ im lặng ít nói này xưa nay vẫn tuân theo nguyên tắc “Có thể động thủ thì không động khẩu” mà, nếu hắn có bản lĩnh giết nàng, vậy thì hôm họ “động phòng” hắn đã ngông cuồng tự đại giết nàng lúc cưỡi lên người nàng rồi. Hà tất phải chờ đến hôm nay. Sau khi cảm xúc sợ hãi rút đi, lòng Nhạn Hồi lại ngập tràn nghi hoặc: “Chẳng phải rồng nên ngao du thiên hạ, thấy đầu không thấy đuôi sao… Sao ngươi lại ở nơi quê mùa hoang vu này, còn… biến thành như vậy nữa.”

Ánh mắt Thiên Diệu rơi trên đống lửa: “Hai mươi năm trước, ta gặp đại kiếp trong đời. Pháp lực mất hết, gần như diệt vong giữa trời đất. Mười năm trước, gặp được cơ duyên trùng hợp, nhập vào cơ thể thiếu niên thôn dã này. Được Tiêu lão thái nuôi nấng, sống tạm bợ đến nay.” Hắn không khai rõ sự tình cụ thể, nhưng mấy câu này đủ để giải quyết vấn đề của Nhạn Hồi ban nãy. Nhạn Hồi “Ờ” một tiếng, trong đầu lóe lên một cảm giác kỳ quái, nhưng nàng không kịp bắt lấy.

Nàng hỏi tiếp: “Còn tối nay ngươi làm sao vậy?” Thiên Diệu khựng lại rồi kể tiếp: “Ta không vượt qua đại kiếp, vẫn luôn bị thương nặng, mười năm nay, mỗi đêm trăng tròn sẽ đau đớn khó chịu.” Hắn đảo mắt, ánh mắt lướt qua môi Nhạn Hồi, “Khí huyết trong cơ thể người tu tiên có thể làm ta dễ chịu.” Biết thân phận của yêu quái này, lại nghe hắn nói vậy, Nhạn Hồi nào còn tâm tư để ý đến chuyện mình bị người ta lợi dụng hay làm nhục, trong đầu nàng chỉ xây dựng liên hệ rằng máu mình có thể khiến hắn dễ chịu.

Sau đó Nhạn Hồi tái mặt. Hắn giữ nàng bên cạnh thì ra là vì đề phòng chuyện này! Hiện giờ nàng là một người tu tiên không có pháp lực, há chẳng phải giống như dâng bữa ngon tới miệng hắn sao. Lần này chỉ cắn vào miệng, lần sau nếu cắn vào cổ chắc nàng phải phơi xác tại đây luôn rồi.

Nhạn Hồi cố trấn tĩnh khều khều ngọn lửa, nói với mình rằng tuy hiện giờ nàng mất hết pháp lực, nhưng tên này cũng đâu còn! Tuy công phu ngoại gia của hắn nhỉnh hơn nàng một chút, nhưng hai chân chưa chắc chạy nhanh hơn nàng đâu! Nhạn Hồi gật đầu: “Nếu vậy… sự tình đã rõ ràng, trời cũng sắp sáng rồi, chúng ta về trước đã.” Nhạn Hồi đứng lên, nhưng Thiên Diệu không động đậy.

Hắn ngẩng đầu nhìn nàng: “Ta có một chuyện muốn nhờ cô giúp.” Nhạn Hồi nghiêng đầu nhìn hắn: “Chuyện gì?” Thiên Diệu chỉ tay: “Sơn động lần trước ta đưa cô đi, trong đó không có bảo vật bị Xà yêu trộm mất, nhưng có một thứ có thể chế ngự đau đớn trên người trong đêm trăng tròn.” Hắn nói, “Ta muốn cô giúp ta lấy thứ đó ra.”

“Ở đó có kết giới, ta không có pháp lực, ta không vào được, không làm được.” Nhạn Hồi không nghĩ ngợi đã từ chối ngay. Giúp loại yêu quái này, nàng uống thuốc nhiều quá rồi sao… “Ta có thể giúp cô tìm lại pháp thuật, hôm qua gặp tên Xà yêu thọt chân chắc trong lòng cô cũng biết rồi.” Thiên Diệu cũng buồn chán khều khều đống lửa, “Còn nữa…” Thiên Diệu nhìn nàng, giọng điệu thần sắc hầu như không thay đổi so với lúc trước, vẫn lãnh đạm tựa gió tuyết trên đỉnh núi: “Tuy ta không có pháp lực, nhưng nếu ta cho cô biết, trong bánh bao cô ăn mỗi ngày đã bị ta thi triển chú thuật…”

Nhạn Hồi ngây người. “Chú thuật không mạnh, nhưng cũng được một thời gian rồi, thêm vào đó mỗi ngày cô ăn rất nhiều, đến nay nếu một ngày cô không ăn, có khi sẽ…” Thiên Diệu đảo mắt, “Nổ tung mà chết.” Mắt Nhạn Hồi dần trợn to, trừng trừng nhìn hắn, vẻ mặt không dám tin.

Thiên Diệu ngẩng đầu nhìn nàng, ánh lửa nóng bỏng không thêm chút hơi ấm nào cho màu mắt hắn, giọng điệu hắn lạnh lẽo, khóe miệng cong lên, mang theo nụ cười lạnh đầy ác ý: “Cô cân nhắc lại đi.” Thì! Ra! Uổng cho nàng vừa nãy còn nể mặt hắn mỗi ngày cho nàng ăn nhiều bánh bao mà không bỏ hắn lại nữa chứ! Thì ra hắn dám giở trò với nàng! Hiện giờ nghĩ lại, lần đầu tiên gặp mặt hắn đã ân cần đút bánh bao cho nàng, nhất định là lúc đó đã bắt đầu tính kế nàng rồi!

Tên yêu quái khốn kiếp gian manh xảo quyệt này! Tên giun ngàn năm có chịu đau đớn cũng đáng kiếp này! Tên… tên… Nhạn Hồi siết tay kêu răng rắc, nhưng một lúc sau, Nhạn Hồi hít một hơi thật sâu, nén được cơn giận, buông tay ra. Nàng từ trên nhìn xuống Thiên Diệu: “Được, hiện giờ chúng ta đều không có pháp lực, tuy ta bị ngươi khống chế nhưng ngươi cũng không dám giết ta.”

Nàng nhìn Thiên Diệu chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi cười: “Hiện giờ chúng ta cứ bày hàng – từ - từ - mà – chơi!” Cuối cùng Thiên Diệu cũng đứng dậy, tựa như hắn đã hoàn toàn vùi lấp đau đớn trong người. Hắn ngước mắt, trong đôi mắt quá đỗi xinh đẹp cũng in bóng Nhạn Hồi: “Trời sáng rồi.” Hắn nói, “Về thôi.” Về? Về không được đâu.

Thù này lớn rồi đó..

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000