Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa Bên Bờ - Chương 11

.

Một dạng kết Rất tốt.

Từ đó họ không hề gặp lại nhau nữa.

Mọi thứ rất thoải mái.

Cả hai lại trở nên xa lạ.

Hai mươi năm sau, họ gặp lại nhau câm lặng trong một thị trấn nhỏ nơi đất khách quê người.

Chỉ có ánh nắng như số kiếp không thể thay đổi.



Vừa ra khỏi cổng nhà giam, Nam Sinh thấy Kiều đang ngồi xổm trên bậc thềm xi măng bên đường hút thuốc.

Vừa hết Tết âm lịch.

Trên đường vẫn còn vương lại chút không khí hoan hỉ.

Sau một đợt nghỉ ngơi, mọi người đã bắt đầu làm việc.

Ánh nắng mùa xuân nhợt nhạt xuyên qua những nhành cây khô.

Ánh sáng khiến Nam Sinh thấy đau mắt.

Cô giơ tay lên che mắt.

Kiều vẫn mặc chiếc quần da bó, đi giầy cao gót.

Quấn chiếc áo khoác dài đính đầy hạt lấp lánh, trên gương mặt hao gầy là những đường viền mắt và môi son rất đậm.

Mệt mỏi do thức đêm khiến cô trông rất tiều tuỵ.

Cô vứt mẩu thuốc cuối cùng, vội vã đi tới ôm chầm lấy Nam Sinh.

Mặt Nam Sinh tựa lên vai Kiều.

Thân hình hơi run rẩy.

Không nói nên lời.



Nam Sinh, Kiều ôm chặt cô.

Ngửi thấy mùi tóc chua chua và mùi hôi của quần áo ẩm.

Nam Sinh, có muốn hút thuốc không? Kiều có vẻ hơi căng thẳng.

Nam Sinh gật đầu.

Cổ họng cô không thốt nổi nên lời.

Ánh sáng rờ rỡ và nóng bỏng khiến mắt cô cay xè.

Cô nhìn Kiều băng qua đường, chạy tới tiệm tạp hoá nhỏ ở góc đường đối diện mua thuốc lá.

Một chú cún nhỏ màu đen ngờ vực vờn quanh người cô, nom phơi nắng rất thư thái.

Đôi mắt đen láy ướt át.

Quan sát cô bằng ánh mắt trong sáng và đầy thiện ý.

Nam Sinh ngồi xuống nhẹ nhàng vuốt ve chú.

Ngón tay cô cứng đơ và co quắp.

Thoải mái dần, bắt đầu vuốt ve một sinh mệnh ấm áp, sống động.

Trên mặt không chút biểu cảm.

Rồi cô xoè bàn tay, duỗi thẳng các ngón tay.

Những ngón tay mảnh mai trắng bệch ánh lên thứ ánh sáng lạnh lẽo.

Những đường chỉ tay như những sợi dây loằng ngoằng và vỡ vụn.

Cô khẽ cử động ngón tay, ánh mắt đờ đẫn.

Lúc bị giam, không biết bao lần ngửi mùi trên đầu ngón tay mình.

Nó bốc mùi thối của máu tanh.

Là mùi khiến người ta ghê tởm.

Cô đưa tay lại gần mũi, ra sức thở mạnh.

Mãi tới khi tin rằng những mùi này đã bị đẩy lùi trong không khí và tan biến.

Cứ như vậy cô đã ngồi trong căn phòng ẩm ướt và tối tăm hơn một tháng.

Hà Bình không chết, cũng không tố cáo cô.

Anh chỉ rời bỏ thành phố này.



Kiều đưa Nam Sinh về Nam Kinh.

Xe lửa lắc lư suốt chặng đường, hết ngày lại đêm xuyên qua những cánh đồng hoang vắng.

Nam Sinh không ăn cơm, cũng không chuyện trò.

Chỉ nhắm mắt ngủ vùi.

Cô cứ ngủ suốt.

Không có tiếng nào, nhắm chặt đôi mát.

Kiều ngồi bên giường đối diện, khoanh tay trước ngực, canh Nam Sinh.

Rừng cây hoang giá mùa đông lướt như bay qua cửa sổ.

Kiều hút hết điếu thuốc này tới điếu thuốc khác.

Lúc hơn một giờ sáng, Nam Sinh tỉnh giấc.

Cổ họng cô cử động rất khó khăn.

Vẫn không thốt nổi ra câu nào.

Cuối cùng cô nói, Mình muốn uống nước.

Kiều đi tới vuốt ve gương mặt cô.

Da Nam Sinh bỏng rẫy, hơi thở nặng nề.

Cậu bị sốt rồi, Nam Sinh ạ.

Kiều áp mặt lên trán Nam Sinh.

Cô đi tìm thuốc và nước nóng.



Nam Sinh nuốt hai viên thuốc trắng, uống hết cốc nước trong tay Kiều.

Nam Sinh lại nằm xuống, nhắm mắt lại.

Nam Sinh này, nếu lòng đau đớn, cứ khóc ra nhé.

.

.

.



Nam Sinh cứ ngủ, không đáp lại câu nào.

Cô cứ nằm mơ mãi.

Mơ thấy một con đường đầy những đoá hoa to màu tím.

Không biết đang ở đâu.

Chân cô cứ đạp lên, nghe thấy tiếng gẫy của hoa và bụi phấn bay lên.

Gió mát mẻ.

Dễ chịu vô cùng.

Một đàn chim trắng vỗ cánh bay ngang trời.

Nam Sinh ngần ngừ, nghe thấy tiếng thánh ca vọng lại từ phía sau.

Đó là tiếng hát quen thuộc mà cô vẫn hằng nghe hồi nhỏ trong nhà thờ ở thị trấn.

Cô muốn quay người lại nhưng thấy đôi chân thật bất lực.

Thứ dịch thể mịt mùng dần dần biến màu.

Rõ ràng là máu đỏ tươi.

Trong không khí đầy mùi tanh của máu và mùi thơm gắt của hoa.

Nam Sinh rên rỉ.

Bàn tay mát lạnh và khô của Kiều đặt lên người cô.

Kiều không ngừng vuốt ve cô.

Nam Sinh, Nam Sinh.

Kiều gọi nhỏ.

Có một thứ dịch thể ấm nóng cứ rơi xuống mặt Nam Sinh từng giọt một.

Nam Sinh khẽ động đậy môi, nếm thấy mùi mặn của nước mắt.

Đó là Kiều đang khe khẽ khóc trong bóng tối.

Nam Sinh ráng mở mắt.

Mắt đau nhức, không thể khóc nổi.

Mở được mắt, nhìn thấy toa xe tối om.

Bánh xe đập rầm rầm trên đường sắt rất nhức tai.

Ngoài cửa sổ là ánh trăng thưa thớt.

Có một vì sao rất xa nhưng rất rõ.

Giống như trên trần nhà ở Phụng Kiều ngắm sao đầy trời.

Bà ngoại khẽ ngân nga hát.

Bà nói, Nam Sinh, ngủ đi cháu.

.

.



Nam Sinh lại ngủ thiếp đi.

Quay về Nam Kinh.

Kiều vẫn ở chỗ cũ.

Việc đầu tiên khi vừa về tới nhà là đẩy Nam Sinh vào buồng tắm.

Tóc và quần áo của cô đều bốc mùi khủng khiếp.

Kiều nói, Nam Sinh, cậu tắm trước đi.

Hãy gột rửa sạch mọi thứ tồi tệ.

Rồi đưa bộ quần áo ngủ sạch cho Nam Sinh, đóng cửa lại.

Kiều ngồi trước cửa toalét hút thuốc.

Bên trong vang lên tiếng nước chảy ào ào.

Nam Sinh đột nhiên kêu, Kiều ơi, Kiều hỏi, Sao thế? Muốn mình vào không? Cô đáp, Không.

Rồi không thấy nói câu nào nữa.

Kiều đập cửa, vừa hút thuốc vừa gọi to, Nam Sinh, cậu có nghe thấy mình đang nói không? Mọi thành viên trong ban nhạc đã bàn bạc xong rồi, làm ca nhạc vẫn phải tới Bắc Kinh để phát triển.

Chúng mình định một tháng sau sẽ đi.

Đi với mình đi, Nam Sinh.

Cùng mình đi khắp giang hồ.



Nam Sinh thầm thì.

Liệu cậu có vĩnh viễn không kết hôn? Vĩnh viễn yêu mình mãi được không? Được chứ, mình làm được.

Kiều đáp.

Chỉ cần cậu đồng ý ở cùng mình.

Nhưng có một số việc mình không thể nào quên.

Nam Sinh nói lấp lửng.

Tiếng của cô khẽ tới mức như tự nói cho mình nghe.

Tối đó, Hà Bình mua mì bò cho mình ăn.

Vừa có một trận tuyết lớn.

Tuyết phủ đều các ngõ ngách.

Gió buốt lạnh.

Lạnh tới mức xương cốt đau nhức.

Anh ấy đẩy bát mì bò về phía mình, còn anh chỉ ăn một bát mì Dương Xuân.

Trên bát mì đó chỉ có vài lát hành hoa.

Anh cầm đũa lên ăn.

.

.



Nam Sinh, đừng kể nữa.

Kiều gắt to.

Không được phép nhắc tới anh ta nữa.

Nếu không mình sẽ tát cậu đấy.

Hình như Nam Sinh khóc thầm.

Kiều tựa vào cửa, mệt mỏi sau một đêm mất ngủ.

Cô gục đầu muốn thiếp đi.

Đột nhiên tim đập đánh thót một cái.

Nhìn thấy nước trào ra từ khe cửa, ướt đẫm cả quần áo cô.

Cô hốt hoảng đứng dậy, ra sức đập cửa.

Cậu đang làm gì thế, Nam Sinh? Mở cửa mau.

Không có tiếng đáp.

Kiều khiếp sợ ngó nghiêng.

Không tìm được vật gì để phá được cửa.

Cô đành phải nắm lấy một chiếc ghế, ra sức đập mạnh vào tấm cửa đóng chặt.



Nam Sinh loã lồ nằm trong bồn tắm, mặt úp xuống nước.

Mớ tóc dài ướt đẫm giống như mớ rong biển rối bời.

Máu nhuộm nước trong bồn thành màu hồng phấn.

Cô đã dùng dao cạo cứa bảy vết sâu hoắm trên tay, lòi cả thịt lên, vết thương rất nặng.

Kiều vội xé chiếc váy ngủ, buộc chặt vào cổ tay rách nát của Nam Sinh.

Rồi dùng chăn bọc cô lại.

Lâm Nam Sinh, mình sẽ giết cậu.

Toàn thân Kiều run rẩy, phẫn nộ hét lớn.

Cổ họng Nam Sinh lùng bùng.

Cô nói, Mình lại mang thai rồi, Kiều ạ.

Là con của Hà Bình.

Mình là một đứa không có hy vọng.

Nói bậy.

Cậu có thể sinh nó.

Chúng mình cùng nuôi nó khôn lớn.

Kiều khóc.

Cô nói, Xin cậu đấy.

Nam Sinh.

Cậu không thể chết được.

Cô cõng Nam Sinh lên.

Thân hình gầy yếu của Nam Sinh giống hệt một chú bị tấp lên bờ, phủ phục trên vai Kiều, chậm chạm và trĩu nặng.

Máu tươi trên cổ tay Nam Sinh vẫn rỏ tong tỏng từ miếng vải băng vết thương.

Cô nói, Mình không thể có con.

Kiều ơi, mình phải cho nó và mình được tự do.



Kiều nặng nề đi ra đường đón xe.

Không thấy bóng dáng một chiếc tắc xi nào.

Thỉnh thoảng chỉ thấy một chiếc xe chở hàng phi qua như bay.

Kiều đứng giữa đường, xông thẳng tới chiếc xe tải đang bật đèn sáng loáng vừa chạy tới, ra sức khua tay.

Đường phố trong đêm khuya tối om.

Gió lạnh thổi vi vút.

Hoa tuyết bay lả lơi trong không trung.

Do cơ thể quá suy nhược, sau khi lành vết thương trên cổ tay, Nam Sinh mới uống thuốc để ra thai.

Suốt một tuần đó, cô bị tác dụng phụ của thuốc dầy vò tưởng tới chết đi sống lại.

Cứ nằm bệt trên giường, không nuốt nổi bất kỳ thứ gì.

Lồng ngực luôn có cảm giác buồn nôn như muốn lộn hết ruột gan.

Môi khô rang.

Trong cơn đau chua xót trong xương cốt, cô đón nhận những dòng máu tươi tuôn ra khỏi cơ thể.



Máu tươi mang đi nỗi tuyệt vọng, để lại sự tỉnh táo trống rỗng.

Trong bệnh viện, Kiều trông Nam Sinh suốt một tuần.

Cô không đi biểu diễn, không dám rời Nam Sinh lấy một bước.

Cái hôm Nam Sinh tỉnh dậy, nhìn thấy cây mai ngoài cửa sổ phủ đầy tuyết.

Tuyết lớn ba ngày ba đêm.

Kiều đã ngủ say.

Mặt úp bên cạnh gối của cô.

Nam Sinh giơ tay vuốt ve tóc cô.

Kiều mở mắt, nhìn Nam Sinh, chảy nước mắt.

Hai người gục đầu vào nhau, cùng khẽ cười.

Kiều hôn lên trán Nam Sinh.

Cô nói, Nam Sinh, mình yêu cậu.



Nam Sinh sống một tháng ở Nam Kinh.

Tự tử không thành, sau khi phá thai, tâm trạng cô đã bình yên trở lại.

Cô sáng tác và đọc sách báo ở nhà.

Chỉ có chữ nghĩa mới trị được cho cô.

Một cách chữa trực tiếp và sâu sát nhất tới tận linh hồn.

Cô đọc rất nhiều sách.

Trong nhà Kiều, sách vứt lung tung mọi nơi.

Phân tích tinh thần, tâm lý học, xã hội, lịch sử, nghệ thuật, xem thiên văn và kinh dịch.

Rồi viết cuốn tiểu thuyết của cô, kiếm ít tiền nhuận bút.

Có lúc tới trường đại học nghe giảng về thơ ca, âm nhạc và kinh tế.

Nam Sinh cảm thấy những kẽ nứt trong tim đang dần liền lại.

Được công nhận bởi số kiếp và một cộng đồng bình đẳng trên thế giới.

Được bù đắp và san bằng từng tí một.

Buổi tối cô đi xem Kiều biểu diễn.

Đứng trong góc tối vừa hút thuốc vừa ngắm Kiều.

Cô gái xinh đẹp với gương mặt đầy son phấn lấp lánh, dính đầy hạt cườm.

Mặc bộ đồ bó sát, vừa hát hò vừa kéo đàn, vừa lắc lư cái eo mảnh mai trên sân khấu.

Đợi Kiều hát xong, cô gọi phục vụ đưa lên một cốc nước lạnh.

Kiều và các thành viên trong ban nhạc đã bắt đầu thu dọn hành lý, chuẩn bị hướng về phía Bắc.

Rất ngẫu nhiên, hôm đó gặp La Thần ở đường Tân Nhai Khẩu.

Mùa xuân đã về dăng dăng.

Trên đường phố, mọi người đều có gương mặt tươi tắn bởi ánh nắng ấm áp chiếu rọi.

Nam Sinh vừa bước ra khỏi cổng công ty bách hoá Kim Ưng đã bắt gặp La Thần.

Người đàn ông nho nhã dịu dàng, cạnh anh có một cô gái tóc dài buông thẳng.

Họ dắt tay nhau.



Thời gian vụt quay ngược, Nam Sinh nhìn thấy con đường nhỏ lát đá xanh ở Phụng Kiều.

Thì ra có một số người, một số việc chỉ có thể dừng lại ở một thời khắc ngắn ngủi.

La Thần dặn bạn gái đi vào cửa hàng trước, rồi tiến về phía cô.

Nam Sinh, em vẫn luôn ở Nam Kinh sao? Anh hỏi.

Ánh mắt dịu dàng, buồn rầu dừng lại trên gương mặt cô.

Nam Sinh khẽ mỉm cười.

Quá nhiều sự việc, quá nhiều lý do, biết nói từ đâu đây.

Cô khẽ vuốt ve vết sẹo trên cổ tay.

Anh đã kết hôn rồi, Nam Sinh ạ.



Nam Sinh mỉm cười.

Em biết anh sẽ hạnh phúc.

Là đồng nghiệp của anh.

Vừa mới chuyển về.

Vì anh, cô ấy đã chia tay với bạn trai, anh thấy mình phải có trách nhiệm với cô ấy.

La Thần trầm giọng kể.

Lúc ngẩng đầu lên, trong mắt anh đã loang loáng ánh lệ.

Nam Sinh, anh cần một lý do.

Nam Sinh ngẩng đầu nhìn cây ngô đồng bên đường.

Lá cây xanh hơn hớn khẽ rung rinh toả sáng dưới nắng, vẻ ngoài cuộc sống vẫn bình lặng như thế.

Cô nghĩ hồi lâu rồi nói, La Thần này, có một số người không thể yêu được người khác.



Em vẫn luôn ở Nam Kinh ư? Không.

Em sắp đi rồi.

Anh muốn cám ơn em, Nam Sinh à.



Vì sao? Cám ơn em đã từng tặng anh một quãng thời gian trong cuộc đời em.

Tuy rất ngắn ngủi, chưa đầy hai năm.

La Thần ôm chầm lấy Nam Sinh, hôn lên trán cô.

Rồi vội vã bỏ đi.

Nam Sinh đứng dưới nắng một lúc.

Tự cười một mình rồi đi lẫn vào đám đông.



Rất tốt.

Từ đó họ không hề gặp lại nhau nữa.

Mọi thứ rất thoải mái.

Cả hai lại trở nên xa lạ.

Nam Sinh và Kiều trèo lên đỉnh núi Tử Kim Sơn.

Buổi trưa nắng gay gắt, cây cối trên núi toả mùi thơm sắc.

Nam Sinh đứng trên tảng nham thạch lớn trơn trụi, cùng Kiều hét toáng lên.

Gió lớn thổi ào qua, giỡn nghịch tóc tai tung toé.

Quả núi cao nhất trong thôn nhỏ này có tên là Đại Khê Lãnh.

Nam Sinh nói với Kiều.

Hồi nhỏ mình chỉ mê nhất là trèo lên đỉnh núi cao.



Một mình đứng trên đỉnh núi cao không sợ sao? Hồi đó cậu bé tẹo mà.

Không.

Tới giờ, mình vẫn nhớ như in cái cảnh gió mơn trớn tóc và người mình ra sao.

Khoảng đất hoang vắng, tĩnh mịch không một tiếng động.

Linh hồn cậu thích đứng chỗ cao, Nam Sinh à.

Vì thế cậu đã bị định sẵn kiếp cô đơn.

Cậu sẽ không chịu đi theo mình, đúng không? Cũng giống như cậu không chịu lấy La Thần vậy.

Cậu là một người rất cố chấp.



Nam Sinh im lặng.

Ánh mắt cô trong suốt và dửng dưng.

Dừng lại trong một không gian không người có thể tới được.

Rồi cô nói rõ ràng, Kiều, mình muốn đi tìm Hà Bình.

Đó là cách đền tội duy nhất mình có thể làm được.

Mình muốn gặp anh ấy.

Lần cuối cùng.

Đó là đêm cuối cùng họ ở lại Nam Kinh.

Sáng hôm sau, Nam Sinh và Kiều chia tay ở nhà ga.

Mỗi người một chuyến xe Nam

- Bắc ngược nhau.

Kiều đi Bắc Kinh, Nam Sinh tới Quảng Châu.

Quay về Quảng Châu.



Nam Sinh tìm được tiệm ăn nọ trên đường Bắc Kinh.

Buổi trưa, tiệm trống trơn, chỉ có ánh nắng gắt xuyên qua cửa.

Nam Sinh đẩy cửa bước vào, cảm thấy khí âm lạnh lẽo trong tiệm.

Lật từ sau quầy đi ra.

.

Cô vẫn mặc áo dài Thượng Hải, nhan sắc tươi tắn, thân hình vẫn đẹp.

Một gương mặt mệt mỏi nhưng kiên cường.

Nam Sinh nói, Tôi muốn gặp Hà Bình.

Hà Bình không ở đây.

Anh ấy đi rồi.



Đi đâu? Lật nhìn Nam Sinh.

Cô chậm rãi đi tới, sát gần Nam Sinh.

Cô hỏi, Tại sao cô vẫn muốn tới tìm anh ấy hả Nam Sinh? Cô cần phải hiểu rõ, Hà Bình là một người đàn ông không hiểu được cách giữ quan hệ lâu dài với người khác.

Nam Sinh đáp, Anh ấy là người đàn ông duy nhất mà tôi yêu.



Anh ấy chỉ là lý do viện cớ của cô thôi.

Nam Sinh.

Cô đã mất niềm tin và dũng khí đối với cái thế giới này.

Lần nào cô cũng lôi Hà Bình ra làm lý do.

Như vậy đối với anh ấy không công bằng chút nào.

Anh ấy chỉ là một người đàn ông yếu đuối với một cuộc sống bình thường.

Cô có thể mang lại cho anh ấy cuộc sống như vậy sao? Được.

Anh ấy cho rằng tôi có thể.

Vì thế tôi cũng tin rằng tôi có thể.

Nhưng cô lại phá tan sự tự tin của anh ấy lần nữa.

Nam Sinh.

Giờ đây anh ấy trốn trong một thị trấn nhỏ ở Phúc Kiến, không chịu ra nữa.



Nam Sinh ở lại tiệm ăn của Lật.

Ngắm Lật tất bật đi lại mời khách.

Cô ấy giống như một trái quả đã chín, đầy ắp dịch thơm ngọt.

Nụ cười tươi sáng, bình thản ứng phó với mọi thứ.

Cuộc sống đem lại cho cô sức cọ xát nhưng không hề đem tới vẻ lạnh lùng, trái lại chỉ khiến cô thêm kiên cường mà thôi.

Vì thế Lật luôn đầy ắp tình mẹ và cứng rắn.

Tiệm ăn luôn đông khách tới tận hai giờ sáng.

Lật dọn hàng, nói với Nam Sinh, Đi ngủ sớm đi.

Ngày mai tôi đưa cô về.



Lật ngủ ngay trên tầng trên.

Đứa con gái ba tuổi giống hệt mẹ ở vầng trán rộng, tóc rậm và đôi mắt đen láy.

Gương mặt phúng phính hồng hào, đáng yêu như một trái táo.

Cô gọi con gái là Châu Giang.

Bố của Châu Giang đã mất tích từ lâu.

Anh ta đã đem lại cho tôi rất nhiều thứ.

Lật nói.

Người đàn ông Hồng Kông đó đã cho tôi căn tiệm này làm kế sinh nhai, đứa con gái kháu khỉnh và sức chịu đựng bền bỉ nhất đối với cuộc sống.

Tôi không hề cảm thấy mình bị lừa dối hay bị tổn thương.

Những thứ anh ta đem lại đều là những thứ quý giá mà tôi cần có.

Cô cười.

Rồi tôi gặp phải Hà Bình.

Lần đầu tiên gặp anh ấy và một đám người đang đánh nhau.

Mặt đầy máu, ánh mắt hung hãn như loài dã thú.

Nhưng khi tôi vừa đẩy anh ấy lên giường, anh đã ngủ ngay, y hệt một đứa trẻ.

Nam Sinh, cô có thực sự hiểu Hà Bình không? Anh ấy nặng về tình cảm nhưng lại không biết cách duy trì chúng lâu dài và ổn đinh.

Anh là một người đàn ông đã đánh mất cảm giác an toàn, cần phải cẩn thận dò dẫm bước trong bóng tối.

Cô có biết không, anh ấy là người đàn ông không chịu ép buộc.

Bản thân anh đã phải chịu đựng quá nhiều ép buộc trong linh hồn rồi.



Nam Sinh ngả người ra giường, nghe tiếng mưa đêm ngoài cửa sổ.

Những giọt mưa có lách tách mãi trên tấm kính.

Cô nhắm mắt, nhìn thấy Hà Bình.

Hà Bình rút đồng xu từ túi quần trong tiệm mỳ vào ngày tuyết rơi năm đó, Hà Bình đánh nhau sứt đầu mẻ trán, Hà Bình bỏ nhà ra đi, Hà Bình vuốt ve thân hình trần trụi của cô trên gác xép, Hà Bình đã trưởng thành, Hà Bình với toàn thân đẫm máu.

.

.

Cô cứ nhìn thấy những hình ảnh đó loé hiện lại, rất gần gũi nhưng không tài nào chạm vào được.

Trong đêm tối, nước mắt cô khẽ tuôn rơi.

Mất ngủ suốt một đêm.

Tới khoảng ba giờ sáng mới mơ màng chợp được mắt.

Lúc tỉnh dậy mới năm giờ.

Lật đã dậy, đang chuẩn bị thức ăn trong bếp.

Nhìn thấy Nam Sinh, Lật hỏi, Ngủ có ngon không? Tôi đang làm bánh trứng.

Chính tôi dạy Hà Bình nấu nướng.

Nhưng món này anh ấy làm ngon hơn tôi.



Cô luôn chăm sóc anh ấy vì yêu anh ấy sao? Không.

Vì anh ấy cần được chăm sóc.

Lật khẽ cười.

Có con thế nào?

Con cái đem lại niềm hy vọng.

Cho rằng có thể khiến chúng sống tươi sáng và đầy đủ hơn, thay tôi sống thêm lần nữa.

Tôi đã mất đi hai đứa con.

Chúng không thể tồn tại.

Chẳng có gì lạ cả.

Cô và Hà Bình đều là những người ích kỷ, đã quen sống cho riêng mình.

Hơn nữa tính nết quá cứng nhắc.

Vấp phải những người như thế khác nào trứng chọi đá.

Tôi cũng từng có con với Hà Bình, nhưng không giữ được, bị sẩy mất.

Chỉ có hai người là ra sức thù hằn nhau.



Lật, cô có tha thứ cho sự bất công và những khổ sở của thế giới này không? Chịu bỏ ra nhưng không nên đòi hỏi được báo đáp, Nam Sinh ạ.

Đó là chân lý đầu tiên và cuối cùng đấy.

Bảy giờ sáng, Nam Sinh rời khỏi tiệm ăn của Lật.

Cô thơm lên đôi má đỏ hồng của đứa trẻ rồi bọc bánh trứng vào vải, nhét vào túi áo khoác.

Mái tóc dài của cô rối bời, sắc mặt trắng bệch, không ngừng hút thuốc.



Lật khuyên, Nam Sinh, cô không nên đi tìm anh ấy nữa.

Giữa hai người đã không còn đường đi.

Tôi chỉ muốn nhìn anh ấy thôi, Lật ạ.

Rồi tôi sẽ đi.

Chúng tôi đuổi theo nhau lâu như vậy, cũng đã đến lúc mỗi người tự làm việc của mình rồi.

Nam Sinh nói.

Nếu không gặp được anh ấy, tôi sẽ không thể tha thứ cho mình.

Vết thương sâu lắm, suýt nữa lấy đi tính mạng của anh ấy.

Lật buồn bã lắc đầu.

Thôi được, cô đi gặp anh ấy đi.



Nam Sinh quay lại ôm chầm lấy Lật.

Cô thì thầm, Xin thay tôi chăm sóc anh ấy.

Thay tôi suốt đời yêu anh ấy.

Nam Sinh ngồi trên chuyến xe khách đường dài.

Suốt chặng đường cô ngủ mê man.

Chiếc xe một lần nữa lại đưa cô vượt núi đồi, xuyên qua các thôn trang và thị trấn nhỏ.

Ánh nắng rọi chiếu từ khung cửa kính, Nam Sinh he hé mắt, nhìn thấy khuôn mặt mệt mỏi và gầy guộc của mình trên tấm kính.

Cô không thể nhắm mắt lại được.

Bởi cứ nhắm mắt, chuyện cũ lại ào ào kéo tới trước mắt.

Vò xé trái tim cô đau đớn không thể chịu nổi.

Xe dừng lại ở một thị trấn lạ.

Tài xế nói với Nam Sinh.

Đến nơi cô cần tìm rồi đấy.

Chiếc xe vứt cô ở lại, nhả ra một luồng khói bẩn, phóng đi.



Thị trấn bên cạnh núi, giáp hồ.

Trên hồ là một cây cầu gỗ.

Nước dưới hồ chảy xiết về hướng Đông.

Nam Sinh đi trên ngõ nhỏ lát đá vắng vẻ.

Lũ chó nhàn rỗi ngoáy đuôi đi lững thững.

Trên đường đầy cây ngô đồng cao to sừng sững.

Hoa ngô đồng màu tím có mùi thơm khiến người ta mê mẩn như hít phải thuốc độc.

Nam Sinh dừng lại trước một cửa tiệm nhỏ, mua một cái bánh nướng.

Cô hỏi người bán hàng, Đi ra đường Tiền Môn như thế nào? Người bán hàng đáp, rẽ hai cái khúc ngoặt nữa sẽ tới.

Khi nào nhìn thấy xưởng đũa tre, đó chính là đường Tiền Môn.

Nam Sinh cám ơn.

Cô rất đói, nhưng không muốn ăn.

Cô nhét chiếc bánh nướng vào ba lô, đi tiếp.

Ánh nắng nhảy nhót trên con đường đá.

Mặt đất phủ kín những đoá hoa lớn tím ngăn ngắt, trong đó một số đã bị dẫm nát.

Đột nhiên nhớ lại, cảnh này đã từng xuất hiện trong mơ.

Cảm nhận đó khiến toàn thân cô đột nhiên lạnh toát.

Cô đi tới nhà kho của xưởng đũa.

Đó là một căn nhà lớn bằng xi măng, có mấy chiếc xe tải chở hàng đậu phía trước.

Đám thợ cởi trần trùng trục, đang chuyển từng thùng hàng.

Mùa xuân miền Nam, đúng trưa vừa oi bức vừa ẩm ướt.

Nam Sinh định hỏi đường nhưng đứng bên cạnh mãi không cất nổi câu nào.

Họ rất bận.

Mãi sau, cô thấy trong số đó có một người đàn ông cởi trần ưỡn lưng đứng thẳng dậy.

Làn da và thân hình anh, có nhắm mắt cô vẫn nhận ra.



Hà Bình chậm chạp tiến đến trước mặt cô.

Nhìn anh.

Gương mặt anh rám đen vì nắng, đẫm mồ hôi.

Ánh mát anh bình thản, mặt không chút cảm xúc.

Nam Sinh, em đến rồi à? Nam Sinh hỏi, Anh khoẻ không? Anh rất khoẻ.



Ánh nắng cứ lấp loé đùa giỡn trên mái tóc trụi lủi của Hà Bình.

Ánh nắng rờ rỡ lan toả khắp nơi.

Nam Sinh thấy đầu váng vất, toàn thân mềm nhũn.

Cô rất muốn có một chiếc giường để lăn đùng ra.

Có cảm giác có thể ngủ ngay lập tức.

Giống như hồi nhỏ, vào cái đêm mùa đông mưa rơi ấy.

Trong khu tang lễ khi làm nghi thức hoả táng, con bé đứng trong đám người xa lạ, nhìn mãi đám máu dính trên trán bố.

Cũng mệt mỏi như vậy.

Vừa đói vừa lả người.

Một cậu bé gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng tiến lại gần, dắt con bé đi.

Hai mươi năm sau.

Họ gặp nhau ở một thị trấn tha hương, mặt đối mặt không nói nên lời.

Chỉ có ánh nắng như số kiếp không thể thay đổi.

Tối đó, Nam Sinh ngủ trong phòng Hà Bình.

Anh sống trong khu nhà tập thể của xưởng, một gian phòng nhỏ tối tăm.

Bên trong chất rất nhiều sách.

Nam Sinh cất tiếng, Bây giờ anh bắt đầu xem sách rồi sao?

Hà Bình đáp, Khi bắt đầu không tài nào nói chuyện được với cái thế giới này, anh nghĩ cần phải tìm một con đường thoát ra.

Nam Sinh này, em là người khiến anh thấy khiếp sợ cái thế giới này.

Anh không chịu cho em một cơ hội để chuộc tội sao? Tội lỗi của mỗi chúng ta đều chỉ có thể gánh trên vai mà thôi.

Nếu lòng em thấy day dứt, hãy đi khỏi nơi này.

Hãy sống tốt hơn.



Anh định ở đây mãi sao? Ừ.

Chẳng muốn gặp bất kỳ ai, không muốn nhớ lại bất cứ điều gì.

Ở đây rất tốt.

Hà Bình trả lời rất dịu dàng.

Nam Sinh chậm rãi xoay người lại.

Một Hà Bình từng kiêu hùng.

Tim anh giờ đây đã chết.

Cuối cùng cô cũng thốt ra được, Xin lỗi anh, Hà Bình.



Không.

Không cần nói xin lỗi, Nam Sinh.

Chúng ta không cần phải chuộc tội với nhau.

Nam Sinh gật đầu, nói, Vậy em về.

Sẽ không tới tìm anh nữa.

Cô đi ra, lấy tay giữ đầu Hà Bình.

Cô nói, em yêu anh như vậy, Hà Bình.

Nam Sinh, anh không phải là người có thể cùng em đi suốt quãng đời.

Không ai có thể sống được bên nhau suốt một đời.

Trừ phi là những người cực kỳ may mắn hoặc không may mắn.

Nam Sinh gật đầu.

Nước mắt cô tuôn rơi.

Hà Bình giữ chặt đầu cô.

Em luôn là một đứa trẻ cô độc, Nam Sinh à.

Nhưng em cần phải nhìn cái thế giới này, không nên thù địch nó.

Trong cái vĩnh hằng, trái đất cũng chỉ là một tinh cầu màu xanh cô độc mà thôi.

Chúng ta chẳng có gì có thể dựa dẫm được.

Em không cần bất kỳ ai.

Em đủ lớn mạnh.

Em chỉ cần cho mình một hy vọng.



Hôm sau, Nam Sinh rời khỏi thị trấn.

Lúc sáng tinh mơ, Hà Bình vẫn đang ngủ say.

Nam Sinh kéo chăn lại, đắp lên người anh.

Cô quỳ xuống ngắm kỹ anh.

Cô quyết định từ nay về sau sẽ xoá bỏ hoàn toàn gương mặt này ra khỏi cuộc đời cô.

Bao gồm cả ký ức về những ngày tuyết rơi và trên gác xép, cùng thời thơ ấu, thời niên thiếu của cô.

Từ nay xoá hết không bao giờ trở lại.

Cô tay không đi ra khỏi phòng.

Bên ngoài, ánh sao nhạt nhoà vẫn giăng đầy trời.

Cô đóng cửa, khẽ rảo bước trên con đường lúc đến.

Tới đầu đường tĩnh mịch, Nam Sinh ngồi xuống, hay tay co ro ôm lấy người, hút một điếu thuốc.

Một tiếng sau, cô đợi được chiếc xe khách đầu tiên qua thị trấn.

Cô giơ tay lên vẫy, rồi lên xe.

Chiếc xe trèo lên con đường núi ghập ghềnh.

Khi ánh nắng xuyên qua lớp kính cửa hắt lên mặt Nam Sinh, cơn mệt mỏi kéo tới.

Đuôi mắt cô chớp khẽ một cái.

Vì cô nhìn thấy một bầy chim đang bay.

Chúng bay thành một vòng, khẽ ríu ran gọi nhau.

Rồi biến mất.

Gió xuân ấm áp lướt qua.

Như đôi bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Nam Sinh, lùa thổi vào mái tóc cô.

Nam Sinh ngủ thiếp đi.



.