Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa Bên Bờ - Chương 2

.

Chàng trai trong tiệm băng hình Tôi chỉ ao ước có một người như vậy.

Châm một điếu thuốc trong gió, đặt vào môi tôi.

Hàng đêm, ngắm nhìn tôi già đi.

.

.



Một lúc nào đó, chúng tôi từng ôm chầm lấy nhau, ngỡ rằng có thể quên được cái hoang vu của thế giới.

Rồi tạnh mưa.

Anh mặc quần áo, bỏ đi.

Trời săp sáng rồi.

Tôi ngủ.

Tất cả chẳng qua chỉ là vậy.

Chẳng qua chỉ là vậy mà thôi.



Tháng sáu, gặp Cận Khả.

Một thanh niên Bắc Kinh.

Tốt nghiệp Khoa đạo diễn Học viện Điện Ảnh, từng đạo diễn vài bộ phim nhỏ mang tính thử nghiệm.

Anh muốn chuyển thể tiểu thuyết của tôi.

Tôi biết khi viết về thế giới này báo chí thường có thói quen gắn thêm định ngữ "mới mẻ, sắc bén".

Nhưng tôi chưa từng xem phim của những người này làm.

Tôi không thích những dạng phim như vậy.

Quá chú trọng kỹ thuật, lạm dụng mô phỏng, cố gắng làm mọi thứ nổi bật để được mọi người chú ý.

Không hề có bất kỳ sức mạnh nào.

Những phim tôi thích, chẳng hạn khi xem The Big Blue, giữa chừng không ngừng đi tới đi lui, làm những việc vặt.

Nấu mì, pha cà phê, đi toa lét, lên mạng xem có bạn bè trên đó không.

Có lúc, tựa vào ban công hút một điếu thuốc.

Bộ phim đó rất dài, cũng phải tới 120 phút.

Nhưng một số cảnh cứ đọng mãi trong ký ức.

Không cần phải tập trung cao độ.

Không cần giải thích.

Chỉ cần khẽ đẩy sẽ như một miếng thuỷ tinh đâm thẳng vào mắt.

Rất đau và để lại vết sẹo.



Tôi không biết Cận Khả đang làm phim gì.

Chúng tôi gặp nhau trong tiệm cà phê.

Khoảng mười giờ sáng.

Đó không phải là thời gian thích hợp.

Vì tôi thường chợp mắt lúc sáng sớm, tận trưa mới thức dậy.

Hôm đó không kịp ăn gì đã phải vội vàng chạy tới tàu điện ngầm, thế mà vẫn muộn nửa tiếng.

Tiệm cà phê vẫn chưa đến giờ cao điểm, vắng tanh, rất yên tĩnh.

Vừa đẩy cửa bước vào đã thấy một chàng trai đầu tóc trọc lóc ngồi một góc.

Anh mặc áo phông đen, quần bò đen, giầy thể thao đen.

Trên chiếc ghế bên cạnh đặt một chiếc túi da đen rất to.

Tôi đi thẳng tới, nói với anh, Cận Khả phải không? Tôi là Kiều.

Ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Cũng không có gì lạ.

Độc giả của tôi vẫn luôn tưởng rằng tôi là một cô gái thành phố thời thượng với áo tơ trễ ngực, môi tím và ánh mắt phiêu diêu.

Nhưng lần nào tôi cũng xuất hiện với thần sắc mệt mỏi, ăn vận lộn xộn, như thể một cô nữ sinh chạy từ khu ký túc xá ra.

Tôi kêu suất đúp Espresso và bánh gatô socola, rồi rút thuốc Hồng Song Hỷ ra hút.



Anh mất hai phút ngắm tôi ăn bánh trong dáng trễ nải.

Rồi mất tiếp ba phút lục lọi túi xách lấy ra một cuốn tiểu thuyết của tôi đã xuất bản.

Cuốn tiểu thuyết đó nghe nói đã bị in lậu rất nhiều, được bán với giá rất bèo trong trường học và trên các quầy sách vỉa hè.

Anh nói, Tôi không hiểu cô lắm, nhưng được nghe rất nhiều người nói họ thường đặt cuốn sách này bên gối.

Trước khi ngủ nhất định phải đọc vài trang mới yên tâm đi vào giấc ngủ.

Tôi nói, Tôi rất vui khi được nghe tin này.

Tôi chưa từng thần thánh hoá văn học.

Nhưng bất kỳ tác phẩm nào cũng không thể xa rời độc giả cả trong lý trí lẫn tình cảm.

Coi thường độc giả chỉ khiến họ không biết phải theo ai.

Tiểu thuyết hay phải như một liều thuốc tốt, ngại gì một liều morphin, có thể an ủi hoặc cứu giúp.

Thế còn điện ảnh?

Điện ảnh cũng vậy.

Đầy ắp tưởng tượng, xa rời hiện thực.

Cô có vẻ theo chủ nghĩa bi quan? Tôi chỉ là một người có thói quen đi vào chỗ bế tắc trong hư vô, cũng giống như một loại bệnh thần kinh.

Tôi cười, cảm giác mình đang đùa bỡn anh ta.



Điện ảnh có thể diễn đạt nổi hư không? Không cần diễn đạt, chỉ cần thể hiện.

Hư vô tồn tại trong thời gian, trong hơi thở, trong những chiếc lá rơi trong gió, một trang giấy trắng, một giọt nước.

.

.

vạn sự vạn vật.

Cô có nghiên cứu thiền giao không?

Đối với chúng tôi, thiền quá xa vời, không thể nắm bắt được.

Hơn nữa trong thực tế, chúng ta chạy khắp nơi kiếm ăn và chốn nương thân.

Nghiên cứu cũng chỉ là muốn cảm giác của mình được bình tĩnh hơn mà thôi.

Đột nhiên, tôi hơi thất vọng.

Từ một cậu nói hoặc một tình tiết rất nhỏ, tôi luôn phán đoán ra một mùi gì đó.

Có lẽ anh ta không thuộc thể loại của tôi.

Ánh mắt và thần kinh của anh ta không nhạy cảm, cũng không có cảm giác sốt ruột vốn có của một người nhạy cảm.

Người nhạy cảm thường cần chạy trốn.

Đeo kính đen, đi du lịch xa, ru rú trong nhà.

.

.

đều là cách cả.

Rất nhiều người đang sử dụng.

Cũng không mới mẻ gì, nhưng là nhu cầu tâm lý.

Cận Khả là một đạo diễn giỏi có thể điều khiển được mọi việc, nhưng lại không phải là một nhà điện ảnh khiến người khác phải rung động.

Nhà điện ảnh giỏi dù chỉ thiết kế được một vệt sáng rơi trên mặt bàn cũng cần phải có suy nghĩ và thái độ riêng của mình đối với thế giới.

Anh ta có thể mô phỏng hoặc học hỏi những ưu điểm của người khác, làm ra một bộ phim thương mại thật ăn khách, nhưng sẽ không hiểu được tiểu thuyết của tôi.

Anh ta làm thế nào để quay được một người đàn ông vì tình dục và trống rỗng rong ruổi dưới đường hầm thành phố suốt ngày đêm.

Nó thuộc về ảo giác, trầm luân và giải thoát của một người đàn ông.

Khi tôi viết về người đàn ông này, tôi nhìn thấy bàn tay của anh ta.

Những móng tay dài tỉa tót, cứ nắm chặt lại.

Chỉ khi cô độc hoặc làm tình với phụ nữ, các ngón tay của anh ta mới có sức sống.

Tay anh kẹp thuốc lá, vuốt ve làn da trơn bóng, lùa vào mái tóc dài, thấm cả mùi máu tanh, lau khô những giọt lệ, thổi gió.

.

.

Cuối cùng bàn tay của anh giã từ thành phố này và tình yêu 10% cuối cùng còn sót lại của anh.



Nhưng trong phim, anh ta chỉ là một gã điển trai, mặt mũi vô cảm.

Anh giống như một con rối xuyên qua đám đông và ánh nắng sôi sục của thành phố.

Chúng tôi bàn về một số ý tưởng rồi chia tay ở tiệm cà phê.

Tôi nói với anh, Tôi cần phải suy nghĩ.

Không làm thì thôi, đã làm phải làm cho tới nơi tới chốn.

Đối với tôi, không có thời gian biến chất.

Không ai cho tôi thời gian.

Anh ta đáp, Tôi biết.

Cô là người theo chủ nghĩa toàn mỹ.

Anh ta đưa cho tôi tấm danh thiếp.

Tôi nhét vào túi quần bò.



Đơn độc lượn lờ trên đường Hoài Hải mãi đến khi trời tối mịt mới quay về tàu điện ngầm.

Thành phố lặng dần sau khi bị hơi nóng nung chảy.

Trên ga tàu điện ngầm chật kín người.

Có thể giết rất nhiều thời gian tại các quầy sách và tiệm tạp hoá gần đó Có một dạng máy chụp ảnh tự động, chỉ cần nhét tiền vào đó, có thể tự chụp mình.

Rất nhiều người đang giải trí ở đó, làm mặt quỷ hoặc ra vẻ phớt lạnh.

Chụp tấm hình đen trắng bé xíu, dán lên nắp điện thoại, lên cốc nước.

Tôi cũng là một kẻ tự yêu mình, thường tìm bóng mình trên tấm kính các cửa tiệm khi đi ngang qua, cho tới khi đâm sầm phải cột điện.

Rất nhiều người trong thành phố đều dễ có cảm giác cô đơn.

Mua một chai Hồng trà tại một quầy hàng nhỏ.

Người Nhật mời Audrey Hepburn làm quảng cáo cho trà.

Đó là cô công chúa mặc áo trắng váy sợi bông đi vào dân gian trong phim Kỳ nghỉ La Mã.

Vào những năm cuối đời, bà được Liên hợp quốc mời làm Đại sứ từ thiện, nhiều lần sang châu Phi tổ chức các hoạt động nhân đạo và cứu trợ.

Năm 1993, chết vì bệnh truyền nhiễm.



Tôi không thích người có cuộc đời quá tròn trịa.

Cũng không thích những người có dung nhan quá đẹp không chút khiếm khuyết.

Không thích những người có tính cách cứng nhắc không có gì có thể lay chuyển nổi.

Cuộc đời của con người phải phong phú và có khiếm khuyết.

Khiếm khuyết là cửa ra của linh hồn.

Mang theo Hồng trà chen vào toa.

Khi xuyên qua những đường hầm tối om, toa tàu phát ra những tiếng kêu xé tai bởi va chạm kim loại.

Ga Quảng trường Nhân dân là một ga có hành khách đông nhất.

Cửa vừa mở, người ùa vào như sóng nước đen ào ào.

Phần lớn đều là người ngoại tỉnh, vác theo đám hành lý bẩn thỉu, toả mùi rất lạ.

Đầu tóc họ rối bời, mặc quần áo lỗi thời và nặng mùi.

Mặt mũi xám xịt.

Co cụm lại bên đám hành lý, nín thở.

Tàu điện ngầm sẽ tiễn họ ra nhà ga xe lửa, tiễn họ rời thành phố này.

Họ đã từng sống trong thành phố rộng lớn này.

Bán quẩy rán trên các quầy điểm tâm sáng, làm mỳ kéo và bánh màn thầu, chuyển gạch trong các công trình xây dựng.

.

.

Người nào cũng bán thời gian và cơ thể để sinh tồn.

Ngay cả đám trí thức làm việc trong các toà lầu cao cấp cũng vậy.

Họp mười mấy tiếng đồng hồ chỉ có thể tranh thủ làm một bát mỳ gói ăn tối, nhận đống tiền lương cao ngất, để rồi ra sức mua thật nhiều đồ trên đường Hoài Hải an ủi sức lao động đã bỏ ra.



Chúng ta mang theo nỗi dục vọng mạnh mẽ và mù quáng.

Có thể đạt được điều gì, cũng có thể chẳng được gì.

Đa số mọi người đều sống rất vất vả nhưng không kiếm được chỗ đứng.

Có lúc tôi nghĩ như một khoảng cách bị chú ý đột nhiên cứ kéo dài vô tận, xuyên qua thành phố, qua những lớp không khí.

Từ không trung nhìn xuống, nó chỉ là một tinh cầu màu xanh cô độc và chậm rãi.

Mỗi người đều đi trên những tuyến đường định sẵn.

Chỉ có một số người có thể ngoại cảm mới thấy bất an.

Nhưng có nhìn chúng ta thì sao nào? Tàu điện ngầm đã tới trạm cuối.

Ga xe lửa Thượng Hải.

Băng qua đường ngầm, tới quảng trường đèn đóm sáng choang.

Trong tiệm tạp hoá nhỏ bên quảng trường, mua một chiếc bánh hamburger và một tờ bào vừa xuất bản.

Nó cung cấp mọi thông tin mới nhất về mọi chốn ăn uống giải trí của thành phố.

Bao gồm nội dung thập cẩm của âm nhạc, internet, thời trang, ẩm thực, làm đẹp, tiểu thuyết tình ái, điện ảnh, tin tức, và kinh tế.

.

.

Nhưng tôi mua nó chỉ vì tranh hoạt hình và trò đố chữ.

Tôi cầm tờ báo, vừa cắn bánh vừa băng qua đường và đám đông.



Ở một góc cạnh bậc lên xuống của cầu vượt, một người đàn ông chân trần đứng co ro trong gió lạnh.

Anh mặc áo sơ mi và quần tây.

Áo khoác rúm ró vứt dưới đất.

Bộ đồ màu xanh da trời thẫm, trên túi có nhãn rất bắt mắt.

Anh đang gập người xuống đất, bên dưới là một đống đồ nôn mửa.

Vì nơi đó không có ánh đèn nên không nom rõ mặt, chỉ thấy nước da trắng bạch, như một xác chết.

Nhưng lại gần, dường như cả người vẫn có những co giật khe khẽ và gián đoạn.

Nhiều người đi qua anh ta.

Chân lướt nhanh hơn, không ai giảm bước.

Không khí ô nhiễm bởi bụi xám và khói xe giao thoa cùng mùi mồ hôi chua nồng toả ra từ xác thịt.

Mọi người đều vội vã rảo bước trong hốt hoảng.

Một người đàn ông trung niên béo lùn dừng lại, tay xác một chiếc cặp đi làm.

Anh ta vòng quanh người đàn ông đang nằm trên đất nọ, rồi nhệch miệng ra cười với tôi.

Nói, anh ta chích ma tuý.

Không cứu được đâu.

Rồi bỏ lên trên cầu vượt.

Tôi lại ngồi tàu điện ngầm tới quảng trường Nhân Dân.

Ánh đèn các toà nhà trong đêm thật rực rỡ.

Trèo lên bậc thềm bên cạnh bồn cỏ, ngồi xuống uống nốt chỗ Hồng trà.

Hút một điếu thuốc trong đêm tối.

Nhằm thẳng thùng rác ném mạnh chiếc vỏ chai rỗng.

Nó đập phải miệng thùng sắt, kêu đánh "coong" một cái, làm giật mình một đôi bạn tình đang thân mật trong lùm cây.

Tôi nhảy xuống bậc, bên cạnh không người, chậm chạp rời khỏi quảng trường.



Đêm hè lấp lánh ánh sao, hỗn loạn và trĩu nặng.

Đó chính là đêm hè ở thành phố.

Trống rỗng như vậy.

Hết thuốc chữa.

Tôi vươn vai, kêu lên một tiếng như loài chim, rồi co giò chạy qua đường.

Mùa hè là thời kỳ tôi mất ngủ.

Bắt đầu từ tháng sáu, chỉ cần ngồi trước máy tính, tôi đã có cảm giác buồn nôn.

Bên ngoài quá nóng, không thể đi đâu nổi.

Việc có thể làm chỉ là ngủ và đọc, và không ngừng làm đồ ăn cho mình.

Đơn độc trong phòng hết 24 giờ lượt này tới lượt khác.

Cảm giác ý thức dần mất đi trọng lực.

Mọi thứ đều không thể dựa dẫm nổi.

Không khí là sự tĩnh mịch được lặp lại.

Thầm nghĩ nếu chia tách người mình vẫn có thể duy trì được sự thay đổi, tôi có thể cảm nhận được linh hồn và thể xác, giống như các cánh hoa sau khi xoè nở, giống như tế bào chuyển động và sinh sôi.

Phương hướng duy nhất chỉ là tăng tốc đến cái chết.



Lúc mất ngủ thường lên mạng.

Mạng là minh chứng tốt nhất của việc khoa học kỹ thuật đem lại lợi ích cho con người.

Có rất nhiều thứ thú vị.

Một nữ sinh cấp ba Thượng Hải tự viết thư tình cho mình.

Đàn ông Bắc Kinh vừa chụp được tấm hình con gái vừa sinh gửi luôn lên mạng.

Còn có tiểu thuyết tình ái, đọc miễn hí.

Bạn cũng có thể lên đó mua đồ, yêu đương, tán phét, chửi nhau, lấy nhau, tâm sự, làm tình, đánh bài, đánh cờ, nghe nhạc.

.

.

Lúc nào cũng có người lạ trên khắp thế giới cùng xuất hiện trên mạng.

Chào hỏi bạn.

Tranh giành bạn.

Nói với bạn rằng họ yêu bạn.

Trên trang đàm luận chính của tôi, đọc được một bài về chòm sao tuổi.

Đầu đề là Mặt xấu của chòm sao Cự Giải.

Những người thuộc chòm sao này một nửa trong sáng, một nửa tăm tối.

Ở đây chỉ nói tới kẻ thuộc vế sau.



Họ thiếu cảm giác an toàn.

Sự cô độc thời thơ ấu thường khiến họ thấy hoảng sợ vô cớ, nóng giận thất thường.

Họ quen nhớ về quá khứ, thích lịch sử, sưu tầm, viện bảo tàng và chính trị.

Họ thích quay phim.

90% những người này đều có máy chụp hình.

Họ thích những phim đau buồn, có thể nhớ rõ từng chi tiết.

Họ bẩm sinh đã bi quan.

Thích chửi mắng người khác, tính tình kỳ quặc, đột nhiên chui vào cái vỏ bảo vệ.

Sau khi bị tổn thương, họ rất hiếm khi phản công lại, chỉ biết vứt bỏ.

Chạy trốn là thói quen của họ.

Đối với những khát vọng của mình, họ thường đẩy sang một bên trước, hầu như chẳng ngó ngàng để rồi lại đột ngột lao tới chúng.

Họ không có năng lực thích nghi mạnh mẽ, nhưng lại có khả năng cảm nhận trời phú.



Họ tự coi mình là trung tâm, biết cách tự bảo vệ.

Người quan tâm tới mình nhiều nhất là chính mình.

Họ sợ hãi nhất nỗi cô đơn, nhưng lại định trước cô đơn.

Họ thường bị ốm (thể chất không tốt do quá chú ý tập trung vào những thứ trên người).

Họ có rất nhiều bí mật.

Họ đem con người thật của mình giấu kín trong cái tĩnh mịch của màn đêm và trong tiếng cười sảng khoái lúc ban trưa.

.

.



Bắt chước.

.

.

Jeremy quả thật là đẹp trai.

Lặn lội hàng truyện.

Lần đầu tiên đi mua truyện có mục đích.

Chỉ một quyển truyện.

Của một tác giả.

Bị nghiện một chút.

An Ni ạ, không muốn đọc lại một quyển truyện nhiều lần.

Giống như cái gì làm qua rồi không muốn thử lại.

Thế là lại đi mua.

Một quyển khác.

Và thấy bất ngờ về một câu chuyện khác.

Mang đến cơ quan, tranh thủ lúc mất điện.

Có anh nhìn thấy.

Em đọc gì vậy.

À, một tác giả của trào lưu truyện mới của Trung Quốc.

Anh cũng từng đọc, nhưng sau 2 quyển thấy là không nên đọc nữa.

Một kiểu nghĩ gì viết nấy.

Viết không khéo nhưng nghĩ khéo.

Em cũng đọc đến quyển thứ hai rồi.

Và em nghĩ chắc rồi em cũng sẽ nghĩ như anh.

Không bắt đầu, không kết thúc, chỉ cứ đi và viết như vậy.

Nó hợp với tâm trạng của em lúc này.

Nghĩ và viết.

Chỉ vậy.



Viết về tác giả có một câu "tìm kiếm cái tôi trong tình yêu và ảo giác"

- nhà văn Trung Quốc hàng đầu của văn học trên mạng.

Và nhiều thứ nữa.

Giống như là một sự suy nghĩ tiêu cực.

Nhưng suy cho cùng viết văn cũng chỉ là viết ra suy nghĩ.

Có tiêu cực, và có tích cực chứ.

Không làm cho suy nghĩ của mình trở nên bi quan hơn sau câu chuyện, chỉ đơn giả là đọc, hiểu, nghĩ và sống tiếp.

Không lãng phí gì cả.

Không lãng phí cuộc sống.

Không có cuộc đời ảo.

Chỉ có suy nghĩ được mở rộng thêm chút.

Vậy là được rồi.

Làm nhớ đến câu nói của Jeanny trong Love story, Em chưa từng vào đạo, vì em không tin có thế giới nào khác tốt đẹp hơn thế giới này, tốt đẹp hơn Mozart, Bach, và Anh.



- Vậy anh được xếp ngang hàng với Mozart và Bach sao.



- Ừ, cả với The Beatles nữa.

Một câu chuyện buồn, nhưng nó chẳng ngăn được người ta yêu thích tình yêu đó, dù tình yêu không trọn vẹn với cái chết của Jeanny.



- Có thể nói gì về nàng, một cô gái xinh đẹp, thông minh, yêu cuộc sống này, yêu Mozart, yêu Bach, và yêu tôi.

.

.

She fills my soul with so much love

that anywhere I go I''m never lonely.

With her along who could be lonely?

I reach for her hand, it''s always there .

.

.



Nhớ đến câu, Tình yêu là chuyện riêng của một người thôi.

Thấy đúng thật.

Yêu anh đâu phải vì được anh yêu.

Chỉ vì anh là anh thôi.

Tìm được cảm xúc với một người, đó là điều quan trọng nhất.

Điều quan trọng thứ hai và sẽ làm bạn hạnh phúc là biết được người ta cũng có tình cảm với bạn.

Nhưng hai tình yêu đó, thực chất vẫn là hai thứ của riêng hai người.

Nếu có thể cảm nhận được thứ mình nhận được từ đối phương là đáng quý, trân trọng nó, và có thể làm cho tình yêu của 2 bên tăng lên, thì đó là một điều may mắn.

Nhưng nó vẫn cứ là một việc riêng của hai người.

.

.

Ngừng bắt chước.

.

.



Phim Nhật, phim châu u, phim nghệ thuật của Hồng Kông, Đài Loan, Vương Gia Vệ, Trần Quả, Quan Miên Bằng, Diệp Miên Hồng, Thôi Doãn Tín, Lý Tử Kiệm, Cao Đạt.

.

.

Thường mặc một chiếc váy màu hồng đã giặt tới bạc phếch, một đôi dép gỗ, đi đứng lảo đảo, ôm chiếc hộp đựng đĩa DVD đi trên đường tới tiệm băng hình.

Tôi làm một chiếc thẻ thuê đĩa, gần như ngày nào cũng tới.

Tiện đường sẽ mua một tờ "Xem phim", tìm hiểu danh sách phim ăn khách khắp thế giới.

Hạnh phúc rốt cuộc vẫn đầy ắp thiếu hụt.

Cuộc sống bình lặng nhạt nhẽo, chẳng có kỳ tích gì xuất hiện.

Tôi phải đi về phía trước theo con phố.

Băng qua siêu thị, tiệm hoa, cột bán báo, tiệm giặt, chợ thực phẩm, tiệm bánh kem, rồi rẽ trái, đi vào một cái ngõ cứ nhỏ hẹp dần.

Ở đó bắt đầu có những cây long não dầy đặc đứng thành hàng, toả ra mùi hương nhẹ nhức mũi.

Giữa những tiệm nhỏ ken dày và vụn vặt, có một gian gỗ quét sơn đen.

Trên cửa có một tấm biển gỗ, viết số "1937" bằng phấn trắng.



Tiệm đó do bốn người bạn chung nhau cùng mở, "1937" là các tháng sinh của họ ghép lại với nhau.

Thường trực ở quán là Trác Dương.

Chàng trai có chòm sao Song Ngư.

Một thanh niên Thượng Hải hai mươi bảy tuổi.

Có lúc anh nhận hợp đồng làm phần mềm.

Nhưng đa số thời gian đều ở tiệm.

Tiệm không lớn, xếp thành hàng từng kệ sát màu đen.

Bên trái để phim nghệ thuật châu u và các phim cổ.

Bên phải là CD nhạc cổ điển và nhạc Rock, ở giữa để một số DVD và băng video.

Phần lớn DVD đều là phim nghệ thuật châu u, không có lấy một bộ phim thương mại Hollywood.

Bốn mặt tường dán đầy poster phim, gần cửa sổ kê một cái bàn dài bằng gỗ thông, bên trên đặt tám chậu xương rồng hình thù quái dị.

Đèn là loại đèn lồng dán giấy trắng.

Trên kệ báo ở cửa ra vào bày tạp chí "m nhạc cực đoan", "Các ca khúc thông dụng", tờ "Thực tiễn" của Bắc Kinh, còn có tạp chí Hồng Kông "m nhạc thực dân".

Tiệm thuộc dạng hút hàng ở Thượng Hải.

Trác Dương mặc áo phông đen rộng thùng thình, quần bò cũ và giầy thể thao.

Tóc cắt ngắn, và sạch sẽ.

Khuôn mặt ôn hoà.



Tôi rất chú ý tới từng khuôn mặt lạ có để đem lại cho tôi trực giác.

Trên một số gương mặt có thể thấy rõ những nếp nhăn tàn tạ.

Một số gương mặt khác lại dệt thêm cái bóng của thời gian.

Một số khác lại là nước mưa và ẩm ướt theo năm tháng.

Có một số gương mặt chỉ có ánh nắng rạng rỡ.

Trong tiệm luôn bật nhạc.

Anh thích Hoàng Huy Minh.

Chiếc đĩa "Rõ như ban ngày", giọng nam ca đầy sức hút.

Anh xin thể với trời xanh, tìm một bình nguyên rộng lớn, không cần gạch, không cần mặc, cùng em, yêu đương hạnh phúc.

.

.

Trác Dương còn khẽ hát theo, vừa bận rộn đăng ký sổ sách, thu tiền, hoặc dùng giấy tái sinh bọc CD làm quà tặng cho học sinh mang về.

Quầy thu tiền của anh không phải là loại vừa cao vừa nhỏ, hẹp, khum tròn thường thấy trong các tiệm băng hình.

Đó là một cái tủ gỗ thông có nhiều ngăn kéo nhỏ.

Ngăn kéo có núm kéo làm bằng dây thừng nhỏ.

Trên tủ bày một bình sứ đỏ, trong đựng đầy kẹo.

Khách quen biết đều có thể tìm được kẹo hoa quả và socola trong đó.

Những lúc chờ đợi đều thò tay vào bốc kẹo.

Trác Dương nói, Trong này có vận may của ngày hôm nay.

Anh giới thiệu cho tôi rất nhiều CD hay.

Anh khuyên tôi nên nghe nhiều nhạc.

Số ca sĩ tôi thích rất ít, PJ Harvey, Tori Amos, Canberries, Cocteau Twins, Bjork, Sade, ca sĩ trong nước chỉ thích Vương Phi.

Trác Dương giới thiệu tôi một số ca sĩ nước ngoài dạng rock nặng, The Cure, U2 và Bon Jovi.

Anh nói, m nhạc phẫn nộ có thể nhắc nhở ta luôn duy trì sự tỉnh táo.



Anh có một cô bạn gái tên là Dương Lan.

Một cô gái Thượng Hải xinh đẹp.

Bạn thời đại học.

Sau khi tốt nghiệp, làm thư ký cho một công ty có vốn đầu tư của Nhật Bản.

Cô thường đến vào hai ngày nghỉ cuối tuần.

Ở đó ăn hoa quả, xem phim suốt buổi chiều.

Chúng tôi quen nhau rất nhanh.

Tôi thưởng ở đó rất lâu.

Có lúc còn giúp anh trông hàng khi anh ra ngoài có việc.

Tôi ngồi sau chiếc bàn gỗ thông, vừa hút thuốc vừa ngắm đám người ra vào tiệm.

Phần lớn khách đều là học sinh của các trường học xung quanh hoặc sống trong khu này.

Mùi cơ thể và tóc của nam thanh nữ tú trẻ trung đem lại cảm giác hơi trúc trắc.

Tôi trò chuyện với họ, khi giúp họ mở đĩa và gói lại đều ngắm đôi mắt trong veo và nụ cười của họ.

Những ngày tôi sống biệt lập, xa rời đám đông đã quá lâu rồi.

Mùi người lạ khiến tôi hưng phấn.

Họ đều rất trẻ, có đôi mắt khó tính, không thích nhẫn nại.

Họ xem rất nhiều phim, lại càng không thể kiên nhẫn hơn với thế giới này.



Có lúc, chúng tôi cùng ăn trưa.

Thường gọi cơm hộp gần đó.

Ngồi trên ghế băng nhỏ, hai người chụm đầu lại ăn cơm.

Trong hộp cơm có rau, canh, nấm, trứng và sườn.

Tôi đổ sườn vào hộp cơm của anh, lấy lại chỗ nấm trong đó.

Ăn xong ngắm ánh nắng mùa hè rực rỡ chính ngọ.

Con chó lười biếng tản bộ dưới nắng vàng.

Cây long não trút một lượt cánh hoa khắp đất trong gió.

Tiệm tràn ngập mùi hương của lá cây.

Chúng tôi hút thuốc, uống coca đông lạnh.

Tiệm vắng tanh, không còn ai vào.

Anh vẫn nghe nhạc của Hoàng Huy Minh.

Gã đàn ông diêm dúa, có giọng ca đẹp như đường tơ, khiến người ta phải căng thẳng.

Anh ta hát ca khúc Bốn Mùa, Ngày đỏ vờn mạ xanh, Chim về báo ngày xuân, Ai thích nằm mơ, Vừa sực tỉnh, Bướm đậu trên giường rập rờn bay đi, Thuyền nhẹ trôi dưới cầu.

.

.

Rồi anh lại bật Kirorro của Nhật, một giọng ca cao vút và gần như trong suốt đang hát, Kỳ diệu thay, cuối cùng tôi đã yêu được một người.

Anh luôn giả bộ không có chuyện.

Những lời anh muốn nói, chắc gì em đã muốn nghe.

.

.

Tôi rủ, Khiêu vũ đi, Trác Dương.

Anh đứng dậy, nhìn tôi cười.

Anh nói, Thế để bật một ca khúc nhảy đã.

Mở bài sáo Ireland mà em thích nhé.

Trong tiệm vắng tanh.

Ánh nắng lay động từng cụm một.

Một điếu thuốc vẫn gài trên tay tôi.

Đôi môi anh mỏng mảnh, những đường nét rõ ràng và ấm nóng.

Tôi nhìn anh, khẽ đưa mặt tới, tựa vào bờ vai anh.

Chiếc áo phông đen rất mềm, toả ra mùi mồ hôi đàn ông thoang thoảng.

Khi chúng tôi tách rời nhau, điếu thuốc trên tay đã trở thành một vệt tàn dài màu xám.

Đã vài lần, giữa hè đột ngột có cơn mưa sầm sập kéo tới, rơi ào ào.



Như vậy đấy.

Tháng sáu, tôi có một người bạn.

Là một chàng trai có chòm sao tuổi Song Ngư mở một tiệm băng đĩa, có âm nhạc, có cây xương rồng, có kẹo.

Có cả bạn gái nữa.

Nhưng không thường xuyên lui tới.

Tôi ở đó giúp anh tưới cây, lau bàn, quét nhà, có lúc xem bộ phim Windes Paris ở Philadenphia một mình.

Vừa xem vừa khóc trong tiếng nhạc buồn và đôi mắt xanh.

Lúc tôi quệt nước mắt bằng mu bàn tay, Trác Dương cười ha ha đi tới nói, Đúng là cô ngốc.

Rồi che mặt tôi lại bằng bàn tay to của anh.

Chuyện giữa anh và Dương Lam.

Đối với tôi không quan trọng.

Hai ngày nghỉ cuối tuần, tôi không ở lại đó quá lâu.

Cô gái đó một khuôn mặt đầy dục vọng.

Thường mặc quần áo đắt tiền, đôi mắt sáng như gương.

Để ý tất cả mọi chuyện.

Cô gây cho tôi cảm giác không thoải mái.

Cảm thấy thế giới đột nhiên trở nên chật hẹp.

Tôi không muốn nhìn thấy đôi mắt, bờ môi và nụ cười của cô ấy.

Chuyện này cũng không có liên quan gì tới Trác Dương.

Họ thường xuyên cãi nhau.

Đôi khi Trác Dương có kể cho tôi.

Anh nói, Dương Lam luôn mong anh đi làm ở các công ty lớn.

Cô gọi cách anh mở tiệm băng đĩa, rồi làm thêm phần mềm chỉ là sống qua ngày.

Anh nói, Kiều, thực ra, anh cũng rất thích làm phần mềm.

Nhưng không thích suốt ngày bị người khác hạn chế.



Tôi đáp, Có lẽ tiền nhiều hơn một chút, oán trách của cô ấy sẽ vơi bớt.

Tiệm duy trì được ở đây cũng vì ai nấy đều hứng thú.

Kiếm tiền chỉ là thứ yếu.

Nhưng người con gái lại không nghĩ vậy về chàng trai yêu cô.

Nếu bạn giờ đây chưa thể thoả mãn được cô, hãy cố gắng lên.

Vì nguyện vọng của một phụ nữ nếu không thể thực hiện thì không thể tiêu tan, chỉ có tăng thêm mà thôi.



Tôi vốn không muốn nói quá gay gắt.

Nhưng những cô gái như Dương Lam rõ ràng rất cần đồ mỹ phẩm của Lancome, thời trang Praha, giầy Gucci và ví da.

.

.

Mỗi tuần tốt nhất phải tới trung tâm thẩm mỹ hoặc salon làm đẹp, phải trở thành hội viên trong đó.

Mỗi lần đi lại phải có xe hơi sang trọng đưa rước.

.

.

Dù đã có tình yêu đẹp thuở thanh mai trúc mã trên ghế nhà trường, nhưng một khi đã bước vào xã hội đồng tiền điên đảo sẽ dễ dàng bị nuốt chửng.

Cô làm việc trong toà lầu cao cấp nhất của thành phố.

Không thể làm chủ bản thân, nhưng chẳng có lỗi gì cả.

Chàng trai mặc áo phông đen, diện quần bò và giầy thể thao này liệu có thể đem lại những gì? Rõ ràng anh không bén kịp gót chân cô ấy.

Sự việc đến thật nhanh.

Đó là một ngày mưa.

Mưa dai dẳng suốt một tuần.

Tôi cố thủ trong nhà, ngủ, xem đĩa.

Viết văn trên máy tính.

Tôi rất chú ý tới những thư mời nghiệp vụ trong máy tính, tới số lượng phát hành, nhuận bút cao, trả tiền thoải mái, biên tập viên cũng thân thiết.

Lại nhận thêm mấy mục chuyên đề, cùng khởi động.

Do vậy dốc hết sức.

Tôi nghĩ thái độ kính trọng nghề nghiệp của mình còn chuyên nghiệp rất nhiều lần so với những người có mặt ở cơ quan song chẳng làm gì.



Ưu điểm duy nhất của viết văn là có thể rời xa đám đông, rời xa những thị phi đặt điều, nói xấu.

Không có chút kiên nhẫn với những thứ vướng bận.

Tôi thấy rất nhiều người làm việc trong các công ty lớn, tính toán tỉ ỉ như chiếc gương soi.

Chẳng hạn như Dương Lam.

Đó không phải là người và môi trường tôi thích.

Lúc hoàng hôn, viết đang vào, nghe thấy điện thoại reo.

Điện thoại của Trác Dương gọi tới.

Kiều, em ở đâu?

Tôi hỏi lại, Anh ở đâu? Trên đường Hoành Sơn.

Sao thế?

Bên ngoài mưa to.

.

Anh trĩu giọng.

Tôi nghe thấy tiếng mưa rào rào.

Anh cứ lặng mãi không nói.

Tôi cũng đoán ra được phần nào.

Tôi nói, Chờ em tới rồi nói.

Tôi tắt máy tính, cầm áo khoác rồi chạy ra ngoài mưa.

Đã mấy ngày không ra khỏi nhà.

Nhìn qua gương, tôi thấy sắc mặt mình tiều tuỵ, môi thất sắc, tóc tai bờm xờm, toàn thân toả ra một mùi ẩm mốc.

Nhưng mọi thứ đã không còn quan trọng nữa.

Trác Dương đang đau lòng.

Anh tự làm tổn thương hoặc bị người khác làm tổn thương.

Mưa vẫn rất to.

Trác Dương đứng ở góc đường.

Dựa vào bờ tường xám xịt, hai tay xọc vào túi quần.

Đầu và quần áo đã ướt sũng.

Anh nói, Anh và Dương Lam cãi nhau.



Đó chẳng phải là chuyện thường ngày ở huyện sao? Vài ngày là ổn mà.

Không.

.

.

Lần này không giống.

Hôm nay là sinh nhật cô ấy.

.

.

Thế anh đi tìm cô ấy, đưa đi tổ chức chúc mừng.



Cô ấy đang ở cùng ông chủ.

Bây giờ họ đang bên nhau.

.

.

còn có đồng nghiệp của cô ấy.

Họ đang hát karaoke.

Tôi nhìn anh.

Tôi biết hai người đã nói với nhau rất cạn tình.

Anh bất lực.

Chỉ có anh đang đau lòng.

Tôi giục, Đi.

Chúng ta đi tìm cô ấy.



Anh không biết.

Không biết có nên tìm cô ấy không.

.

.

Anh rất đau lòng.

Chàng trai thuộc chòm sao Song Ngư ôn hoà và thích phạm sai lầm.

Loại đàn ông chỉ trồng cây xương rồng, không hiểu chuyện tình cảm và hiện thực.

Anh khóc.

Chúng tôi đi tắc xi đến tiệm karaoke.

Dương Lam và bạn bè đồng nghiệp thuê riêng một gian.

Ông chủ của cô cũng ở đó, một gã đàn ông trung niên người Nhật thấp lùn.

Căn phòng huyên náo, mọi người đang cao giọng hát.

Dương Lam không thèm đếm xỉa tới chúng tôi.

Tôi châm một điếu thuốc, tựa vào một mép cánh cửa ra vào.

Trác Dương đi về phía cô.

Người đàn ông đau khổ đó nói, Dương Lam, em đi với anh.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.



Dương Lam, đi với anh.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Dương Lam, đi với anh được không?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Tôi nhìn cô gái đó mặt lạnh tanh, đứng cạnh ông chủ người Nhật, nhìn chúng tôi khắp lượt bằng ánh mắt thật kỳ lạ.

Dương Lam nói, Anh về đi.

Giữa chúng ta kết thúc rồi.

Rồi quay đầu lại vẻ hơi hốt hoảng, nói với người đàn ông Nhật Bản nọ, Anh ta là một người bạn của em, thường say rượu gây sự.

Cô giải thích.

Tôi đi tới, lay mạnh vai Trác Dương, tát cho anh một cái.

Nói, Anh dẹp sang một bên, Trác Dương.



Tôi quay lại nói với Dương Lam.

Người đàn ông này giờ đây đã không còn quan hệ gì với cô nữa.

Anh ấy đã yêu cô thật lòng, dốc hết thời gian, sức lực và tiền bạc cho cô, từng thề non hẹn biển với cô.

Nhưng giờ đây đã bị xoá sạch.

Nếu cô không thể lý giải được cái gì gọi là đồng hành sai đường, thì đây, để tôi diễn cho cô coi.

Tôi vớ lấy một chai bia trên bàn, ra sức đập mạnh xuống đất.

Mảnh chai và bọt bắn lung tung.

Trong tiếng la hét thất thanh và hỗn loạn lẩn trốn, tôi đẩy Trác Dương đi ra, xuống lầu.

Ra tới ngoài mới phát hiện tay tôi bị chảy máu, có lẽ do mảnh chai cứa phải.

Dùng giấy ăn bọc nó lại, hỏi người đàn ông vẫn đang hồn xiêu phách lạc bên cạnh, Anh có thuốc lá không? Anh châm cho tôi một điếu, gắn lên môi tôi.

Cũng tự châm cho mình một điếu, u sầu đốt thuốc.

Chúng tôi đợi tắc xi ở đầu ngõ trong khi trời vẫn đổ mưa.

Cái lạnh làm tôi rét run.



Kiều, cám ơn em.

Anh nói.

Tôi nhìn anh, quay đầu anh lại, diu dàng vuốt ve mái tóc ẩm ướt của anh.

Tôi nói, anh về nhà ngủ một giấc đi.

Hoặc trước tiên uống một ít rượu, tắm nước nóng đã.

Thật ra, mọi thứ cũng chẳng có gì.

Có lẽ anh không yêu cô ấy nhiều lắm.

Anh chỉ yêu chính anh thôi.

Không nỡ để mình bị tổn thương một chút.

Anh rất buồn, Kiều ạ.



Em biết, nhưng qua một thời gian sẽ hết.

Không khó lắm đâu.

Tình yêu trong thành phố này là chuyện rất dễ xảy ra, rất dễ quên đi.

Đừng coi nó quá quan trọng.

Trác Dương thất tình như vậy.

Vào mùa hè năm đó.

Chuyện xui kế tiếp là do tiệm của anh ngày càng có tiếng, khiến phóng viên cũng chạy tới.

Bài viết được đăng trên tờ tuần báo thời thượng mốt nhất của thành phố.

Thế là Cục quản lý công thương cũng biết, tới kiểm tra.

Đành phải đóng cửa trốn một thời gian.

Trác Dương bỗng nhàn rỗi.

Cuối cùng quyết định đi phỏng vấn.

Anh chạy tới một công ty phần mềm của Hồng Kông hoặc Mỹ.

Nếu được chọn, anh sẽ bắt đầu lại cuộc sống công chức từ chín giờ sáng tới năm giờ chiều.

Tôi nói, Như vậy rất tốt, nhiều việc hơn sẽ không cần nhớ lại chuyện cũ thở vắn than dài nữa.

Trác Dương tâm tư trĩu nặng, đầu cúi gục, chẳng nói năng, cứ một mình đứng đá mấy viên gạch vụn bên đường.

Anh từng là một chàng trai vui vẻ.

Nhưng niềm vui đó quá trong sáng nên rất dễ vỡ.



Anh đi một đoạn, chợt nói với tôi, Kiều này, cách đây không lâu Dương Lam có tới tìm anh.

Có việc gì? Tuần trước.

Cô ấy đợi anh trước cửa nhà.

Đang khóc.

Nói với anh rằng tại sao anh lại vứt cô ấy như thế không thèm quan tâm.

.

.



Trác Dương, nhất định bên đó cô ấy gặp chướng ngại.

Cô ấy cần được an ủi.

Không phải cần tình yêu của anh.

Anh phải hiểu rõ.

Ừ, anh hiểu.

.

.

Kiều, em vẫn luôn tỉnh táo như thế.

Đó là vì em không bao giờ lừa dối mình.

Trác Dương à.

Em chỉ nhìn sự thật.



Tôi chuẩn bị tới IKEA mua một ít vật dụng trong nhà.

Tâm trạng tôi hơi chùng xuống.

Một mình ngồi tàu điện ngầm đến Cung Vạn Thể.

Đối với tôi, đi IKEA thực ra chỉ là một hoạt động rỗi rãi.

Cuộc sống của tôi có lúc gấp gáp, nhưng vẫn giữ được một vài thói quen.

Chẳng hạn có thể chọn cả một buổi chiều, ngồi tàu điện ngầm xuyên qua hơn nửa thành phố.

Đi xem đồ gia dụng.

Kinh doanh ở IKEA thật thịnh vượng.

Rất nhiều người ôm các bọc đồ màu vàng, lòng đầy thoả mãn cầm ván gỗ, giỏ mây, bình thuỷ tinh, khung ảnh bằng gỗ.

.

.

Diện tích ba tầng lầu rất chật, bày đầy đồ đạc cần có trong một hộ gia đình.

Từ những đồ trong phòng ngủ tới một thanh rèm cửa sổ, cái gì cũng có.

Tôi thường tới xem phòng mẫu.

Đó là một phòng đọc sách nhỏ, chỉ chừng mười mét vuông.

Tủ sách gỗ màu đồng xanh, tường xanh vỏ táo, salông đôi bọc vải bông dày mang hoạ tiết hình bông hoa thắm đỏ.

Đệm dựa lưng bằng vải đay trắng muốt.

Ghế mây.

Đèn từ với ánh sáng dịu.

Rương đựng đồ bằng gỗ hồ trắng.

Phối mấy đồ dùng có đường nét đơn giản ở bên nhau, nom ấm áp và sạch sẽ.

Gỗ giả cổ màu vàng sậm nom rõ hoa văn, mang cái đẹp cổ điển.

Tôi nghĩ, Mình vẫn cần một phòng ngủ để thực hiện những giấc mộng ban ngày: giường gỗ lớn, trên có treo màn hình tròn, thả xuống những lớp vải sa trắng tinh.

Trên giường có gối và đệm cùng màu trắng viền những nụ hoa li ti tinh xảo.

Bình thuỷ tinh đựng nước sạch, trong cắm đầy hoa dành dành và lá xanh.



Đến giờ tôi vẫn chưa gặp được người đàn ông nào có thể đặt khái niệm gia đình lên người anh ta.

Không một người đàn ông nào khiến tôi có cảm giác về "gia đình".

Thậm chí cũng không ao ước anh ta có tiền hoặc có thể lấy tôi.

Chỉ cần một căn phòng có thể chứa hết những thứ mà tôi thích, để người đó và tôi cùng tận hưởng.

Nhớ lại lúc ở bên Tiểu Chí trước đây, chúng tôi mua những bó hoa tươi giá rẻ gần trạm tàu điện ngầm.

Cô ấy ôm một bó hoa đầy hoa hồng và bách hợp, cứ than vãn mãi, Về nhà cũng chỉ mình tớ ngắm chúng, chỉ có một mình tớ.

.

.

Đúng vậy, vì thế một nửa cuộc đời tôi có lẽ vẫn tiếp tục phiêu dạt trong những căn phòng trọ khác nhau.

Ngủ trên những chiếc giường mang mùi lạ do chủ nhà cung cấp.

Mua cái tủ sách và rương đựng đồ ba ngàn bằng gỗ hồ đào, mà tôi đánh véc

-ni.

Đặt làm vỏ bọc sa lông vải có hoạ tiết hoa đỏ thắm mà tôi đã ngắm nghía rất lâu.

Lại mua thêm một tấm thảm dê Iran thêu tay.

Màu xanh da trời thẫm phối với màu xanh cỏ.

Vuốt lên mềm mại và sạch sẽ.

Gọi một xe chở đồ, chuyển hết những thùng đựng đầy thanh gỗ to nhỏ về nhà.

Rồi căn cứ vào hình vẽ bắt đầu quét sơn và ghép chúng lại.

Quét sơn xong, trời đã tối.

Không thể nấu đồ ăn được, lại làm tiếp.

Nhưng những ốc vít, thanh gỗ cuối cùng cũng khiến tôi phát buồn.

Tôi không muốn ghép một mô hình máy bay, mà chỉ là đồ dùng gia đình bằng gỗ vừa cao vừa to.

Ngón tay tôi rách toạc, bật máu.



Ngồi trên một mớ hỗn độn trên sàn nhà, tôi gọi điện cho Trác Dương.

Từ trước tới giờ chưa từng chủ động gọi anh, mời anh tới nhà tôi.

Nhưng tối nay lại làm vậy.

Tôi rất đói, rất mệt, và tâm trạng sa sút.

Trác Dương mất nửa tiếng tới nhà tôi, lại mất thêm hai tiếng nữa để giải quyết mọi việc.

Rồi anh vào bếp nấu bữa tối cho tôi.

Tôi nói, Em ra ngoài mua chút đồ.

Thật ra tôi rất cảm động.

Kiểu cảm động như vậy khiến tôi không quen.

Người đàn ông đó đã giúp tôi thanh toán hết mọi phiền phức.

Anh chăm sóc tôi.

Đi vào màn đêm, chầm chậm bước.

Nước mắt nóng hổi cứ lăn xuống.

Không có tiếng nấc.

Dường như chỉ là những dịch thể không thể hiểu nổi.

Tôi vừa hút thuốc vừa dùng tay quệt sạch những dịch thể đó.

Lúc đi ngang qua siêu thị, mua một chai Wisky Scotland, một tút thuốc Hồng Song Hỷ.

Tối đó, chúng tôi ở bên nhau.

Trong phòng tôi.

Chưa từng có đàn ông tới đây.

Tôi tự sống.

Đơn độc sống trên con phố hoài cổ tĩnh mịch.

Nhưng tối đó, một người đàn ông đã nấu bữa tối cho tôi.



Đối với tôi, ăn cơm là hành vi rất cá nhân.

Nếu hai người đơn độc ăn cơm cùng nhau, thông thường quan hệ của họ đã rất thân mật.

Cách đây rất lâu từng xem bộ phim "Người tình".

Cô gái gầy mảnh nhưng có đôi mắt bốc lửa sau khi làm tình với chàng trai đã cùng anh ta tới nhà hàng ăn cơm.

Cô ăn rất tham, lấy tay bốc đồ ăn, ngấu nghiến từng miếng lớn.

Né tránh ánh nhìn của chàng trai.

Rất đáng thương.

Cơ thể của cô ấy vừa là của anh, không cần phải che giấu anh bất kỳ dục vọng gì.

Đồ ăn thức uống là loại dục vọng mãnh liệt nhất.

Tôi nhìn thức ăn bày trên bàn: trứng gà sốt cà chua, cá hấp, tôm tươi nõn xào đậu xanh.

Còn có canh đậu phụ nấm.

Đều là món ăn gia đình thông thường, Trác Dương tháo chiếc tạp dề ra.

Anh nói, anh không biết uống rượu đâu.

Cứ uống một tí đi.

Tôi rót rượu cho anh.

Trong phòng chỉ có hai chúng tôi.

Yên tĩnh.

Yên tĩnh như trước đây.

Nhưng có thêm mùi vị của một người đàn ông.

Mùi này khiến không khí trở nên ấm áp.

Bữa cơm đó, chúng tôi ăn rất chậm.

Anh cứ nói chuyện với tôi.

Kể về những chuyện trước đây giữa anh và Dương Lam.

Vừa nói vừa khóc.

Anh nói nhất định sẽ không chấp nhận lại Dương Lam.

Anh đã tha thứ cho cô rất nhiều lần.

Nhưng lần này đã tận cùng rồi.

Anh uống rất nhiều rượu.

Nói mệt quá.

Cũng uống say rồi.



Tôi lại rất tỉnh táo.

Tỉnh nghe anh nói.

Rót rượu cho anh.

Cùng uống với anh.

Nhìn anh khóc.

Rồi đồng hồ chỉ hai giờ sáng.

Rồi bên ngoài lại đổ mưa to.

Mưa quất rào rào lên tấm kính cửa sổ, phát ra những âm thanh nặng nề.

Rung động lòng người.

Tôi nhớ tới một giấc mơ quen thuộc trước đây.

Một người ôm chăn đi trong màn đêm.

Trời rất tối, gió cũng rất lạnh, tôi không biết mình đi đâu, nhưng vẫn cứ vội vã.

Đợi tắc xi bên đường.

Không có xe.

Tôi lại tiếp tục đi.

Dần cảm thấy thật bất lực.

Cảm giác chiến tranh loạn lạc.

Lòng giấu kín một nguyện ước ấm áp.

Muốn tìm một chỗ đặt chân xuống ngủ một giấc.

Nhưng đi mãi không tới.

Đó là một cơn ác mộng không thể chối cãi.

Không còn gì khiến người ta nản lòng hơn thế.

Tôi dìu Trác Dương lên giường.

Cởi chiếc phông màu đen của anh cùng cái quần bò bẩn và đôi giày thể thao.

Tôi dùng khăn mặt đã xấp nước nóng lau chùi thân hình anh, đắp chăn lên.

Dọn dẹp xong nhà bếp, rửa bát, tự rót cho mình một cốc nước mát, đứng trước cửa sổ, nhìn mưa vần vũ bên ngoài, uống hết nước.

Đèn đường một màu càng nhợt nhạt.

Không một bóng người.



Tôi tới bên giường, cởi sạch đồ.

Nằm bên cạnh Trác Dương, nhẹ nhàng vùi đầu vào ngực anh.

Mãi tới lúc đó, tôi vẫn chưa hề nghĩ tới chuyện mây mưa.

Tôi chỉ muốn cận kề cơ thể anh, cảm nhận huyết mạch và hơi ấm trên làn da anh.

Chúng tôi đều không phải là người không thể khống chế nổi về tình dục.

Trác Dương là người đàn ông biết giữ mình trong sạch.

Anh sạch tới mức không nhìn thấy cái bóng tình dục.

Bên ngoài, mưa vẫn mù quáng trút nước.

Chỉ có mưa lớn mới khiến người ta cảm thấy nỗi cô đơn của trời đất mênh mang.



Có lẽ chỉ tại mưa to.

Trong hơi thở cuả Trác Dương có hương thanh dịu của chanh.

Một người đàn ông sạch sẽ và khoẻ mạnh mới có được mùi đó.

Một người đàn ông còn giữ được hạnh phúc trong sáng nhưng yếu ớt mới có được mùi đó.

Huyết quản nhảy múa của anh truyền tới lòng nhiệt tình.

Chúng như bầy cá dưới đáy biển sâu bơi tới tôi, dùng đôi môi ngọt ngào chạm vào tôi.

Những vảy cá ánh bạc lấp lánh mê loạn.

Chúng tôi trấn tĩnh lại.

Giống như loài cá bị sóng đánh lên bờ, nhìn thấy thân hình bất hạnh của nhau.

Anh xoay người xuống giường, vào phòng tắm.



Lúc bật đèn nhìn giờ, đã hơn bốn giờ sáng.

Mưa đã nhẹ hạt.

Chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi lại tí tách.

Lấy thuốc ra hút, tới bên cạnh cửa sổ, nhìn bầu trời xanh thẫm sau cơn mưa.

Nhớ mãi không ra lần trước ân ái vào lúc nào.

Phải rất lâu, rất lâu rồi.

Một thời gian không hề có hứng thú gì với thân thể đàn ông.

Chỉ thích ở cùng Tiểu Chí.

Đi chơi rong ruổi khắp chốn với con gái.

Trác Dương dọn dẹp rất sạch sẽ rồi đi ra.

Trông anh hơi ngại ngùng.

Tôi hỏi, Nghe nhạc không? Anh đáp, Không, Kiều ơi.

Để anh nghĩ.



Nghĩ cái gì? Điều này chẳng có nghĩa gì cả.

Trác Dương, đừng có tự khoác lên mình cảm giác tội lỗi thế.

Anh biết.

Từ trước tới giờ, em chẳng quan tâm tới bất kỳ cái gì.

Hôm nay là sinh nhật em.

Thật ra không muốn nói với anh.

Vào ngày sinh nhật, tâm trạng em thường không vui.



Hy vọng em có thể vui vẻ, Kiều.

Anh nghĩ những thứ anh có thể đem lại cho em không nhiều.

Anh rất rõ.

Anh chỉ không biết vì sao em lại có thể dửng dưng với mọi thứ như vậy.

Anh đi rồi.

Tôi trở dậy vào phòng tắm.

Khi nước nóng lăn trên da thịt, thấy mệt mỏi vô cùng.

Sau khi lăn ra giường, tôi uống sạch chỗ rượu còn lại.

Rồi kéo tung chăn, chui tọt vào ngủ.

Không biết ngủ được bao lâu.

Tiếng chuông điện thoại lanh lảnh đánh thức tôi dậy.

Mơ màng vớ lấy ống nghe, nhìn giờ, mới hơn mười một giờ trưa.

Trong điện thoại là Cận Khả.

Chàng trai làm phim đến từ Bắc Kinh.



Anh ta nói, Kiều, tôi vẫn hứng thú với tiểu thuyết của cô.

Hoặc là cô có thể viết lại một câu chuyện.

Nếu cô cảm thấy chúng ta có thể hợp tác.

Mấy người bạn của tôi đều nhắc tôi phải liên lạc với cô.

Tôi hỏi, Tóm lại anh đã đọc tiểu thuyết của tôi thật nghiêm túc chưa? Chưa

- anh trả lời rất thẳng thắn.

Tôi chỉ đọc kịch bản.



Thế làm sao anh biết được chúng ta hợp tác nhất định sẽ tốt? Tôi có trực giác

- anh đáp.

Hy vọng cô có thời gian tới Bắc Kinh.

Chúng ta sẽ bàn tường tận.

Bây giờ, cô có thể nghĩ ra được cuốn tiểu thuyết mới nào chưa? Được.

Tôi sẽ nghĩ.



Tôi gác máy.

Định chui lại vào chăn ngủ tiếp.

Chưa đầy hai phút sau, điện thoại lại reo.

Lần này tôi hoàn toàn bị đánh thức.

Một buổi sáng thật xúi quẩy.

Kiều, anh được tuyển rồi.

Một công ty Hồng Kông.

Giọng của Trác Dương thật rõ ràng.

Anh nói, Tối qua sinh nhật em không làm gì chúc mừng cả.

Tối nay đi ra ngoài chúc mừng lại nhé.

Tôi tới đường Hoàng Hải đợi Trác Dương.

Nhảy lên một chiếc xe ôtô buýt.

Xe rất rộng.

Ánh nắng roi qua kính, chói mạnh lên mặt, khiến tôi lại buồn ngủ.

Dằng dai một lúc, tôi vẫn ngủ mất.



Tiếp tục mơ.

Lần này tôi nhìn thấy mình đang ôm chăn, đi ra khỏi một căn phòng tối tăm.

Bên ngoài là núi non màu tím, nước hồ xanh cánh chả.

Một người đàn ông chầm chậm đi tới.

Áo anh quệt vào mặt tôi.

Mùi quen thuộc lướt nhanh như gió.

Lòng hoài nghi, không nhịn nổi đi theo anh ta.

Chúng tôi đi rất chậm.

.

.

Tôi tự hỏi, tại sao lại căng thẳng thế nhỉ? Anh ta sắp lên núi.

Đợi ở đầu con đường nhỏ vào núi, anh quay lưng về phía tôi.

Tôi lại nghĩ, anh có mang mình đi không? Tim đập thình thịch.

Đột nhiên ngẩng đầu lên, thấy bầu trời một màu đỏ như máu.

Mây trắng như từng đám bông lướt qua vèo vèo.

Cảnh đáng sợ đó khiến tôi khiếp hãi đến nghẹt thở.

Linh hồn như bị hút vào không gian lướt đi mất.

Sợ hãi vội mở mắt trừng trừng, nhìn đám bụi nhảy múa dưới ánh nắng.

Những cây ngô đồng ngoài cửa sổ vẫn đang lắc lư những tấm lá to xanh.

Mắt tôi chợt đau nhức, phía trước mắt như có những cái bóng màu đen nhảy múa.

Nhìn sang xung quanh, vẫn là toa xe trống và vài người khách mang nét mặt vô cảm.

Sờ thấy mồ hôi trên trán.

Trời bắt đầu nóng dần.

Tôi xuống xe.

Để tự an ủi, tôi vào công ty bách hoá.



Trên người vẫn mặc chiếc váy vải màu hồng giặt mãi tới cũ mèm, chân đi giày thể thao.

Rất lâu rồi không mua quần áo mới, cũng không mua đồ trang sức.

Chỉ trừ nước hoa, nhưng mua về cũng để trong ngăn kéo.

Khi ở nhà một mình xịt lên tay ngửi chơi.

Trong con mắt đàn ông Thượng Hải, tôi ắt phải là loại con gái lộn xộn, thô kệch.

Mùa xuân ở Paris nhìn thấy một chiếc váy đầm thêu bằng vải bông đay.

Sờ lên tay, cảm giác mềm mại hơi cưng cứng khiến người ta sung sướng.

Một cô gái ngực đeo số, mặt đầy phòng bị bước tới, nhắc nhở tôi giá tiền.

1350 tệ.

Tôi cười với .