Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa Bên Bờ - Chương 3

.

Một đồng xu của Sâm Có lúc, tôi muốn gần gụi với một người xa lạ, hỏi anh ta đi đâu, có thể đưa tôi đi cùng không.

Lòng tôi vẫn luôn giấu kín động cơ đó.



Chỉ những khi cô độc một mình, đặt tay dưới ánh nắng mới dần dần thay đổi tư thế, trở thành người giết thời gian.

Cuộc sống lại tiếp tục.

Một số thứ trong cuộc sống thường đột nhiên biến mất.

Hàng ngày ngủ nhiều tới mức phát đau đầu.

Vì tâm lý đã mất cảm giác an toàn nên bắt đầu ra sức nhận việc.

Đêm dài viết văn.

Hút rất nhiều thuốc, uống rượu.

Cứ như vậy tới năm, sáu giờ sáng mới nghỉ.

Không muốn gặp bất kỳ ai, cũng không muốn làm bất cứ việc gì khác.

Về cơ bản không rời khỏi phạm vi năm trăm mét quanh nhà.

Lười cả tắm và gội đầu.

Mặc quần áo cũ và đi dép lê trên đường, mặt mũi xám xịt, tóc tai nhờn bóng.



Tôi nghĩ, không phải do nguyên nhân chia tay với anh ấy.

Không phải vì nguyên nhân tôi yêu anh.

Tôi chỉ đang thất vọng.

Rồi tận hưởng khoái cảm tự ngược đãi.

Đã sớm nản lòng với chính mình.

Đã sớm hiểu rõ mình lựa chọn cuộc sống ra sao và nỗi đau như thế nào.

Đã sớm coi mình như đã chết.

Chỉ là lại trốn vào cái vỏ ốc sên.

Đó là một cái hang cứng nhưng an toàn, tối tăm nhưng ẩm ướt.

Tôi vẫn luôn gửi mình vào đó, không thể đi được tới chốn nào khác.

Trác Dương vẫn gọi điện tới.

Không nhiều nhưng liên tục.

Không biết có thể nói được gì.

Gọi tên tôi, ngập ngừng.

Trong im lặng chỉ nghe thấy tín hiệu không tốt do tiếng ồn của mưa.

Tôi đợi anh, nhìn ánh nắng xuyên qua tấm rèm cửa sổ, rọi lên sàn nhà cũ kỹ.

Tôi nghĩ, luôn có một số tâm trạng không tự nguyện.

Câu chuyện không có mở đầu, đột nhiên đã kết thúc.

Thiếu mất một đoạn ký ức.

Có lúc điện thoại đột nhiên đứt tín hiệu.

Cầm điện thoại đứng trong tĩnh lặng, xác định nó sẽ không còn kêu nữa.

Rồi đặt xuống.



Nửa đêm uống Whisky pha đá.

Rượu Tây mạnh khiến cảm giác chùng xuống, rất dễ chìm đắm.

Xem hết bộ phim này tới bộ phim khác.

Những lúc không mượn được phim hay, bắt đầu xem phim Hồng Kông.

Phải lòng Châu Tinh Trì.

Người đàn ông nói chuyện rất chậm, thường không thay đổi sắc giọng, luôn đóng vai các nhân vật bé nhỏ bị áp bức trong phim.

Phim hài của anh đầy tình cảm bi kịch.

Rất rõ ràng, đây là một diễn viên lòng đầy uẩn ức.

Cuộc sống nghệ sĩ thời kỳ đầu không như ý đem lại những tình tiết đè nén trong phim.

Có lúc cũng xem Ngô Chấn Vũ.

Là một diễn viên thích suy nghĩ.

Có thể thấy rõ từ những độc thoại thường thấy của anh trong phim.

Một con người tự nói chuyện một mình.

Cũng giống như tôi cô độc một mình thường đờ đẫn trước bàn tay, nhìn mười ngón tay với đủ tư thế khác nhau trong ánh nắng.

Giết thời gian như vậy.

Hôm đó xem bộ phim Julia và Lương Sơn Bá.

Ngô Quân Như rất biết diễn.

Cô vốn là một diễn viên rất dẻo dai, chưa bao giờ quá yêu mình, tài giỏi nhưng rất khiêm tốn.

Trong phim, cô đóng vai một cô nhân viên chạy bàn không có vú ở tiệm ăn.

Ngô Chấn Vũ là một tên lưu manh chỉ có một con đường tồn tại là duy nhất là lách vào kẽ hở của của trốn nợ và đánh đấm.

Hai người họ cũng bắt đầu yêu nhau.

Trước khi giết người, hắn cầm chìa khoá của cô.

Nói rằng, đời anh về ăn cùng.

Nhưng trong lúc đánh nhau, hắn bị kẻ khác giết chết.

Cô gái vẫn đợi hắn trong nhà.

Làm thức ăn đầy một bàn, cuối cùng đợi quá mệt.

Linh hồn của anh chạy về.

Ra sức chạy.

Chỉ để đưa tay ra sờ vào mặt cô gái đã ngủ say.

Rồi đi mất.

Chỉ như vậy.

Cuộc sống của những nhân vật cặn bã dưới đáy xã hội Hồng Kông.

Nhìn người đàn ông vuốt ve gương mặt không mấy xinh đẹp của cô gái với tình yêu vô bờ.

Anh ta đã chết.

Còn cô vẫn chờ đợi.



Nước mắt đột nhiên dâng lên như sóng vỗ bờ.

Không biết bắt đầu từ khi nào, khi bất kỳ ai đó đứng trước mặt tôi, dù có mang lại cho tôi tình yêu, thương đau, đả kích, cảm động đến mấy, tôi vẫn không dễ rơi nước mắt.

Nước mắt đã tuôn rơi là khuất phục.

Nước mắt không có chỗ để đi.

Thế là chỉ khi ở một mình, nước mắt mới tràn ra trước một bộ phim.

Cuộc sống thành phố phần lớn chỉ như vậy mà thôi.

Vẫn không chút tin tức về Tiểu Chí.

Nhưng cô ấy có thể nghĩ ra được những việc cần phải làm.

Dù phải tới Ly Giang tìm kiếm tình yêu không phương hướng, cô ít nhiều vẫn còn tỉnh táo hơn tôi.

Không biết bắt đầu từ ngày nào.

Dường như là một buổi sáng.

Tôi thức đêm không ngủ, dùng nước lạnh rửa mặt trong toalét.

Nhìn thấy gương mặt mình trắng bệch phẳng lặng.

Gương mặt cuối cùng cũng đã bình tâm trở lại.

Hoặc cũng có thể mụ mẫm hơn.

Tôi biết mình có thể bắt đầu viết một bộ phim.

Và nếu Cận Khả thích, tôi lại có thêm một khoản thu nhập ngoài dự kiến.



Đó có thể là một chu kỳ rất tệ.

Đối với tôi, ngoại trừ khả năng duy trì việc ăn no mặc ấm, tiền không còn ý nghĩa gì mấy.

Nhưng mỗi khi mất hứng thú vào tất cả, chỉ có thể lấy mục đích vì tiền để làm một số việc.

Còn có thể vì cái gì nữa đây? Danh vọng và lời tâng bốc chẳng qua chỉ là dối mình lừa người mà thôi.

Từ lâu, tôi đã không còn lãng phí tình cảm của mình tinh tưởng vào những thứ này.

Cũng không cho mình bất cứ lý do và viện cớ nào.

Buổi tối, tôi tới quán bar.

Quán Blue có cá nhiệt đới và Whisky.

Không rõ tại sao Sâm lại đặt tên quán như vậy.

Trong cái mâu thuẫn luôn có tình cảm được giấu kín.

Nhưng tôi đã học được cách không hỏi.

Người đàn ông đó nhìn tôi, nói, Lâu lắm không thấy cô tới.



Vâng.

Trước đó có một số chuyện.

Tôi đã yêu, suýt nữa lấy chồng.

Vấn đề suýt nữa nằm ở đâu vậy? Không biết.

Tôi chỉ chọn theo bản năng và trực giác.

Đưa tay cầm lấy chai rượu anh đặt trên bàn.

Rượu đốt cháy cổ họng, lồng ngực, và cứ cháy dần xuống dạ dày như thể một đám cháy lớn quét sạch, rất dễ chịu.

Tôi nhắm mắt, nghe thấy tiếng rên rỉ nho nhỏ đầy thoả mãn của chính mình.



Anh khẽ cười, hờ hững nhìn tôi, ánh mắt rất bình thản.

Đi ra sau quầy bar vội vã lau chùi các ly thuỷ tinh.

Ca khúc Italy của anh vẫn nhẹ tới mức chỉ cần gẫy một khúc âm thanh như vậy, giọng ca rạng ngời va da diết ở nơi mờ ảo sẽ lay động như sóng nước.

Còn nhớ tôi không? Còn.

Vì cô luôn một mình.

Ngả vào quầy bar ngủ.

Lâu rồi cô không tới thăm lũ cá.

Chúng rất cô đơn.

Mấy tuần trước, tôi vừa mua mấy con mới thả vào đấy.



Thế sao? Tôi đi tới, áp vào trước tấm kính ngó nghiêng.

Cô có thể chọn một con mà cô thích nhất.

Lấy tên mệnh của nó thành tên của cô.

Được làm cá thật tuyệt.

Có thể hít thở, lười biếng, giao hoan, bỏ đi dưới đáy biển.

Không phải rơi nước mắt.



Cô không phải là cá, làm sao biết được như vậy, chúng có hạnh phúc hay không? Anh cũng không phải là tôi, làm sao biết được tôi không thể cảm nhận được hạnh phúc của chúng? Anh là người đàn ông biết sống.

Biết sống nhằm chỉ một người hiểu được những chi tiết trong cuộc sống và người lạ, biết giữ chỗ để thưởng thức và lượng thứ.

Tuy Sâm bề ngoài nom rất bình thường.

Người đàn ông ba mươi sáu tuổi.

Thích mặc áo trắng.

Lại còn biết mặc chiếc áo trắng đã giặt đến sờn cũ trông vẫn rất tươm tất.

Không khoa trương cũng không chẳng có gì bất ngờ.

Cằm được cạo sạch.

Môi mỏng nhưng kiên định.

Móng tay được để dài nhưng sạch sẽ.

Động tác lau cốc rót rượu rất linh hoạt.

Làn da cứ rạng rỡ dưới ánh đèn tối.



Chưa bao giờ thấy anh hút thuốc, uống rượu, to tiếng với người khác.

Ánh mắt anh nhìn người ta lúc chăm chú lúc lơ đãng, trò chuyện cũng lúc khoan lúc nhặt.

Đề tài có thể tán rộng ra, cũng có thể đột nhiên bị ngắt lại.

Anh hiểu cách kiềm chế tâm trạng của một người lạ.

Hoặc có lẽ vì chưa bao giờ thử kiềm chế người khác.

Mỗi tối, anh đều ở quán bar đích thân tiếp khách.

Tôi nghĩ những gặp gỡ, quen biết giữa người với người ngay từ lúc đầu đều như vậy, bình dị, không phải ngẫm ngợi.

Đối với tôi, có được một quán bar và sự tồn tại của ông chủ quán như vậy là một việc đáng được an ủi.

Nó có thể khiến tôi không đến nỗi lạnh lẽo.

Có thể trò chuyện với người đàn ông này.

Cũng có thể bỏ đi bất kỳ lúc nào.

Điện thoại của Trác Dương cuối cùng cũng dần ngưng hẳn.

Tình yêu là một ảo giác rất dễ bị hoài nghi.

Một khi đã ngộ nhận sẽ tự động bay vút như làn khói thuốc.

Nhớ tới việc suýt nữa lấy người đàn ông đó, không nhịn được cười.

Tôi là người không thể thoả hiệp được.

Muốn thoả hiệp cần có thời gian.



Tôi chỉ giữ lại để viết.

Bắt đầu sáng tác tiểu thuyết điện ảnh.

Tuy viết văn là một dạng sự sát chậm chạp, tự bứt lông mình từng sợi một.

Từ trong ra ngoài.

Không một tiếng động.

Mỗi một đường vân trên da, mỗi một mạch máu đều dần buông ra nỗi tuyệt vọng và tỉnh táo.

Tỉnh dậy là viết.

Viết mệt lại trèo lên giường ngủ.

Ngày và đêm không ngừng giao nhau.

Dường như tôi chỉ viết để sinh tồn.

Tôi không thể làm quá nhiều việc.

Công việc.

Có thể cạnh tranh, anh tiến tôi lùi.

Nịnh nọt ông chủ, chọc ngoáy đồng nghiệp, sử dụng đủ các thủ đoạn như nói xấu, lười biếng, lập mưu bày kế, truỵ lạc, tham ô, cưỡng ép.

.

.

Cuộc sống phong phú đa dạng như vậy.

Kết hôn, Có thể cãi nhau, làm tình, cùng dằn vặt một người đàn ông, gây nên những mâu thuẫn với bố mẹ chồng, gào lên nỗi ấm ức.

Sinh con, giặt tã, mua sữa, cọ rửa cứt đái, nửa đêm dậy ru con ngủ, phát buồn bực vì lo lắng cho việc dậy dỗ và nuôi con trong tương lai.

Tôi không thể làm được những việc như vậy.

Thế là không thể gánh được và tận hưởng được mọi nỗi đau và niềm vui mà chúng sinh ra.



Những lúc không viết nổi, đi đi lại lại trong phòng, chỉ có thể hút thuốc, xem băng đĩa, ngủ, ăn, xem phim.

Đi ra ngoài ngồi tàu điện ngầm, bay từ dưới lòng đất của thành phố lên.

Có lúc tôi nghĩ, thành phố này phải chia thành hai tầng.

Với đám người trên mặt đất, hãy để họ đánh nhau, giành giật dưới ánh nắng.

Vì vật chất và dục vọng, giành sức phô bày mười tám chiêu võ nghệ.

Không gì có thể cản nổi.

Với đám người dưới lòng đất, hãy để họ sống an toàn trong bóng tối.

Họ có thể bình an yêu nhau, vui sướng khóc.

Tại sao tất cả mọi người đều phải chen chúc nhau một cách mù quáng chạy về phía trước? Tại ga tàu điện ngầm đường Hoàng Bì, tôi đi ra khỏi đường ngầm dưới đất.

Dòng người bên cạnh ào ạt như nước hồ đục ngầu.

Có lúc, tôi muốn gần gụi với một người xa lạ, hỏi anh ta đi đâu, có thể đưa tôi đi cùng không.

Lòng tôi vẫn luôn có động cơ giấu kín đó.

Tiểu Chí từng nói với tôi, Chúng ta là những người không thể xa rời tình cảm.

Bất kỳ sự việc gì cũng phải lấy việc ra đi làm cách giải quyết cuối cùng.

Lúc nào cũng chuẩn bị sẵn việc đó.

Chấp nhận ra đi.

Không dám đối diện.

Không muốn bị tổn thương.

Tự khuất phục.



Lúc đó, tôi rất nhớ Tiểu Chí.

Rất muốn gọi điện cho cô, nghe cái giọng lười biếng của cô.

Chúng tôi vẫn luôn tìm kiếm đồng loại cho nhau.

Con người bị phân chia trong đám đông, bộ mặt mờ nhạt, không dễ nhận biết.

Hiếm hoi đi lướt qua nhau, thời gian ngừng lại ngắn ngủi, rồi lại ai đi đường nấy.

Giữa đường nhận được điện thoại.

Số hiển thị của Trác Dương.

Tôi ấn nút nghe.

Vang lên tiếng nức nở của một cô gái.

Kiều, con điếm chó chết.

Người mà Trác Dương yêu là tao.

Thật khó tin là lời lẽ của Dương Lam vốn duyên dáng.

Thậm chí không cần đợi tôi trả lời, cô đã dập máy.

Thật thô lỗ, mất lịch sự.

Tôi đứng sững một lúc, phân tích rõ hẳn giờ đây Dương Lam đang ở bên Trác Dương.

Cô muốn làm lành với anh.

Nhưng anh không đồng ý.

Và cô cho rằng mọi nguyên do đều tại tôi.

Tội gì phải vậy cơ chứ.

Đánh giá mình quá cao, rồi lại phải chịu hai lần tổn thương vì cô đơn và vì lòng tự trọng bị lăng nhục.

Nghĩ một lát vẫn thấy thông cảm cho cô ấy.

Vì thế quyết định không vặn vẹo lại.



Không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi trở thành một người không dễ cáu giận.

Không có nhiệt huyết, chỉ có mụ mẫm.

Châm một điếu thuốc, tiếp tục đi về phía Tây đường Hoài Hải.

Lúc đi qua cầu vượt Diên An, rất muốn tựa vào thành cầu, hét to mấy tiếng xuống đường.

Xe cộ vẫn chạy đúng trình tự.

Mọi người vẫn sống đúng trình tự.

Cả thế giới ngoại trừ tạp âm, không ai phát ra tiếng kêu thực sự.

Những người bên cạnh vội vã lướt đi.

Một chú nhóc ăn xin bắt đầu chú ý tới tôi.

Cứ lẽo đẽo theo sát tôi suốt một chặng, cuối cùng cũng chìa cái bát ghẻ ra trước tôi.

Thằng bé có nước da nâu, đôi mắt đen, thân hình gày còm, quần áo bẩn thỉu, khoác một chiếc túi vải.



Tôi nói, Sao lại đi theo chị? Chị chả có tiền.

Nó không nói gì, chỉ nhệch ra cười, vẫn theo sát tôi.

Tôi thở dài, dừng lại nhìn.

Em từ đâu đến? Nó trả lời tôi rất mù mờ, Hồ Nam.

Rồi lại chìa cái bát ra trước mặt.

Tôi nói, Chị cũng đang đi xin đây, nhưng chẳng có ai thấy, cũng không ai cho được thứ chị cần.

Tôi móc túi tìm tiền lẻ.

Không có tiền lẻ.

Chỉ có một tờ mười tệ.

Tôi nói, Gần đây chị rất nghèo, không có tiền.

Mười tệ này đủ nuôi chị khỏi đói một ngày.

Nhưng giờ đây chị có thể cho em.

Thằng bé chỉ nhìn tôi cười.

Răng nó vừa trắng vừa to.

Thật đẹp.

Tôi đặt tiền vào bát nó, nói, Em cũng phải cho chị cái gì đi chứ.

Nó trề môi ra ý hiểu câu nói của tôi, móc từ trong túi ra một mảnh báo cũ, nhét vào tay tôi rồi co giò chạy.

Đó là một tờ nhật báo cũ mèm, bên trên dính đầy những vết bẩn không rõ là gì.

Mở ra thấy trang đầu là một bài phỏng vấn.

Một người đàn ông đang làm việc trong cơ quan nhà nước, bỗng xin nghỉ việc, tới Quý Châu tham gia công trình hy vọng: dạy tiểu học.

Tiêu đề bài phỏng vấn dùng một câu nói của anh: Trăm sông dồn về một biển.

Tôi và Sâm thảo luận mãi về cách dùng từ này.

Tôi nói, tôi rất thích câu này.



Sâm đọc xong bài phỏng vấn, đặt tờ báo lên quầy, nói, Người đàn ông này thường viết thơ và tiểu thuyết.

Chắc chắn anh ta không phù hợp với môi trường cơ quan.

Không có khái niệm tập thể, không thể nghiên cứu được sắc mặt của lãnh đạo, không thể tham gia được những đơm đặt của đồng nghiệp.

Anh ta sống trong thế giới riêng.

Cô cho rằng anh ta không thích nghi được với thực tế nên phải đi về nông thôn sao?

Vậy còn lý do gì nữa? Kiều, cô luôn dùng ánh mắt danh lợi để nhìn nhận con người và sự việc.

Như vậy tuy rất triệt để vừa nhìn đã thấy rõ bản chất, nhưng lại quá u ám.

Đối với mình, với người đều không có lợi đâu.

Anh ngừng lại một lúc.

Tôi đã từng xem một số phim tài liệu, ảnh chụp và bài viết.

Đối với quốc gia, đó là chi viện và cứu giúp, là phát triển tiền đồ giáo dục.

Đối với cá nhân, hàm nghĩa còn phức tạp hơn.

Vì hoàn toàn là nguyên nhân tự phát, bên trong ẩn chứa những trốn tránh hiện thực, chủ nghĩa lý tưởng, thiện ác, trách nhiệm, vinh quang, sứ mệnh, đau khổ.

.

.

Quá nhiều yếu tố.

Vì thế không dễ dàng phân tích người khác.

Cũng không nên định nghĩa người khác.

Anh còn nói, Cô cũng cần phải tìm việc đi, Kiều.



Nhưng tôi có thể làm gì? Chẳng có kỹ năng mưu sinh nào cả.

Giới bên ngoài cứ tưởng làm nhà văn rất cao cả.

Nhưng thực tế lại là những người rất vô dụng đối với cuộc sống hiện thực.

Tôi có đi xin rửa bát cũng không ai thèm nhận ấy chứ.

Cô có thể sử dụng cái đầu thông minh, trực giác nhạy bén và phẩm chất cao thượng của mình để làm việc.

Mỗi người đều có nhược điểm.

Vì thế càng phải yêu mình hơn.

Sâm giúp tôi giới thiệu một công việc.

Một người bạn của anh làm CEO cho một trang web.

Anh nói, Cô có thể làm biên tập nội dung trên trang web.

Kiều.

Chúng ta thử xem sao.

Đừng từ chối.

Những thứ tốt phải đưa ra cho mọi người cùng hưởng chứ.



Tôi thừa nhận anh ấy đang quan tâm tới tôi.

Có lẽ anh hơn tôi mười một tuổi.

Trong con mắt anh, tôi là một đứa trẻ.

Một đứa trẻ không có ác ý, nhưng lớn lên dị dạng.

Có một cái vỏ xấu xí và cứng dị thường.

Tôi cũng từng có một số kế hoạch.

Muốn đi du lịch xa.

Muốn viết cho xong bộ phim.

Muốn tìm một ý nghĩa nào đó.

Muốn thực sự bình tâm lại.

Tôi đang cố thử làm việc, tuy hiểu rõ rằng bản thân rất khó thay đổi.

Giống như một người bị tàn phế chẳng thể nào lành lặn trở lại.

Nhiều lăm anh ta chỉ có thể bắt mình kiên cường và giả bộ như không có chuyện gì mà thôi.

Thế là tôi nhận lời anh.

Khi mỗi một người đàn ông định chăm sóc tôi, tôi đều chấp nhận.

Nhưng mỗi lần như vậy, tôi đều thấy mình khốn nạn.

Lần đầu tiên hẹn hò với Sâm vào ban ngày.

Ánh nắng chiếu ấm áp xuyên qua lá những cây ngô đồng Pháp đã ngả vàng, từng giọt lấp lánh trên mặt đường cũ kỹ.

Sâm đợi trước quán bar, hai tay đút túi quần, người khẽ dựa vào bờ tường đá.

Anh nghiêng mặt, bình thản nhìn tôi đi tới.



Cảnh quen thuộc như vậy phảng phất như đã từng diễn qua vô số lần trong một thời gian và một địa điểm nào đó.

Tôi vừa chạy tới vừa mỉm cười với anh.

Nhưng lòng lại hoảng hốt.

Nghĩ bụng, dường như ở đâu đã từng diễn ra như vậy.

Có rất nhiều cảnh trong hiện thực có lúc như một màn kịch đã công diễn nhiều lần.

Có điều đã không còn tìm thấy bất kỳ manh mối nào trong ký ức.

Sâm mặc áo trắng, quần vải thô, đi đôi giầy thể thao trắng.

Kiểu ăn vận như vậy thường xuyên hiện trên người một số Hoa kiều trung niên.

Có lẽ họ đã quen với bầu không khí và đường phố sạch sẽ.

Nhưng không khí ở Thượng Hải lại ô nhiễm quanh năm.

Tôi hỏi, Chúng ta đi đâu? Anh đáp, đường Tây Hoài Hải.

Thế thì chúng ta đi xe buýt, rồi đi bộ.

Hôm nay mặt trời rất đẹp, có thể đi bộ để ngắm.

Anh nói, Được thôi.

Chỉ cần không đến trễ.

Đôi mắt anh vốn nhạt màu.

Nhưng trong bóng tối của quán bar, do được ánh đèn phụ trợ, đôi khi chúng sáng rực và sắc sảo như mắt thú.

Đó là ánh mắt tôi quen thuộc.

Mang theo nỗi ngóng trông quan tâm tôi sâu sắc, nhưng dường như lại thờ ơ với mọi việc.

Nhưng dưới ánh nắng mặt trời, chúng chỉ là một đôi mắt bình thường của người đàn ông trung niên.

Mang theo ít mệt mỏi và ôn hoà.



Chúng tôi tới bến xe buýt đợi xe.

Đã có vô số hành khách không rõ thân phận ở đó.

Xe vẫn chưa dừng hẳn, đám người xôn xao đó đã chen nhau dẫm đạp trèo lên.

Rõ ràng từ sau khi về nước, Sâm đã rất lâu không đi xe buýt nên có vẻ không thích ứng được đám hành khách chen chúc đó.

Nhưng vẫn duy trì được phong độ trong đám đông ồn ào những người ngoại tỉnh và người thành phố này.

Anh rất cố chấp tuân thủ đúng mọi lễ nghĩa, giúp chuyển tiền thối và vé xe cho người khác.

Giữa đường còn nhường ghế cho một cụ gia.

Lúc anh làm những việc lặt vặt này, tác phong rất đúng mực.

Chỉ có điều trong chiếc xe bẩn thỉu này, bộ đồ trắng của anh nom thật lạc lõng và thảm hại.

Tôi nhìn anh.

Anh khẽ đấm vào vai tôi.

Không nói.

Trong đám đông, người đàn ông này với cái đầu húi cua, lông mày rậm, gương mặt sạch sẽ mang chút phong trần.

Xem ra anh thật hoàn hảo, không chê ở điểm nào.

Công ty nằm trong một toà lầu trên đường Hoài Hải.

Khung cảnh rất sang trọng.

Các cô gái đi ra đi vào công ty đều mang bộ mặt trắng ngạo nghễ.

Trong tấm gương ở thang máy, tôi nhìn thấy hình dáng thảm hại của mình.

Do hút thuốc quá nhiều, da mặt rất thô và môi khô kiệt.

Tôi thấy mình không giống những người ở đây.

Nhưng tôi vẫn cố gắng bình thản.



Nửa tiếng sau, tôi đã có việc làm đầu tiên kể từ sau khi tới Thượng Hải.

Chỉ cần tôi đồng ý, tôi có thể làm việc trong toà nhà cao cấp này, mỗi tháng được nhận một món lương ổn định.

Đối với tình trạng thu nhập của tôi hiện nay, đó là một con số không nhỏ.

Nhưng cái giá đồng thời tôi bắt buộc phải trả, đó là đi làm đúng chín giờ sáng hàng ngày.

Bắt đầu từ ngày mai.

Bước ra khỏi toà nhà, tôi thở ra nhẹ nhõm.

Nói, Điều hoà trong đó quá bí.

Lẽ ra cần nhiều ô

-xy hơn.

Em sống cứ như động vật hoang dã vậy.

Thử khống chế mình xem sao.



Ban ngày anh làm gì? Ngủ.

Giống hệt em.



Anh cười.

Chúng tôi đều thấy vui vẻ.

Ánh nắng mùa thu thật long lanh.

Anh nói, đi mua đồ câu cá cùng anh nhé.

Anh đi câu ở ngoại ô vào tuần tới.

Trong không khí đâu đâu cũng sặc sụa những tạp âm xe hơi.

Quần áo, đầu tóc những người lạ toả ra một mùi không sạch.

Ô nhiễm và huyên náo giống như nước vỗ bờ, cứ ào ạt hết đợt này tới đợt hác.

Đó chính là thành phố nơi chúng tôi ở.

Đã rất lâu không có ai cùng đi với tôi trên đường phố đông đúc.

Lúc qua đường, anh đặt bàn tay to tợn và ấm nóng lên cổ tôi, như dắt một con mèo.

Bên đường có người bán đậu phụ thối nóng hôi hổi.

Chúng được xiên trên những que tre dài và mảnh, bốc hơi nghi ngút.

Tôi hỏi, có thích ăn cái này không? Ngần ngừ một lát, anh gật đầu đáp, Có.

Chúng tôi đứng bên đường ăn những miếng đậu phụ thối chan tương ướt.

Tôi ngẩng đầu cười với anh.

Anh nhìn tôi, có vẻ mơ màng.

Tôi hỏi, Đang nghĩ gì thế?

Anh nói, Hồi năm thứ ba đại học, có một ngày cuối tuần, anh đưa một cô gái đi dự buổi khiêu vũ.

Bọn anh đạp xe tới trường khác, nhảy nhót tới đêm khuya.

Rồi ăn khuya trên con đường bán đồ ăn vặt ở cổng sau của trường.

Mùi đậu phụ thối rất đặc biệt.

Vì thế anh nhớ anh đã từng ăn nó.

Lúc đó hai người đang yêu nhau? Anh cười lắc đầu.

Còn nhớ con đường ăn vặt đó nằm trên một con dốc hơi nghiêng.

Lúc đạp xe, co cao chân lên có thể khiến chiếc xe bị lực đẩy lôi tuột xuống.

Gió ào ạt qua, cánh hoa của những cây anh đào hai bên đường rụng ào ào như mưa lớn.

Cái dáng ăn của cô gái đó y hệt em.



Sau đó thì sao? Sau đó? Anh hơi nhăn trán.

Sau đó anh sang Anh.

Có lẽ cô ấy đã lấy chồng.

Trông anh rất điềm tĩnh.

Trước đây, anh chưa từng kể với tôi những chuyện này.

Dường như đột nhiên có một nguyện vọng muốn nhắc lại chuyện cũ.

Như thể trước đây sự im lặng rất dài của anh chỉ vì không nhớ ra.

Nhưng anh vẫn không kể cho tôi nghe về cô gái trong cuộc đời anh.

Tôi không nói nữa.

Anh lôi ra một chiếc khăn tay có những sọc kẻ mảnh bằng sợi đay, khẽ khàng lướt trên mặt tôi, lau sạch những vết mỡ và tương ớt.



Anh nói, Cuộc sống như vậy đã rời bỏ anh chạy xa tít tắp.

Kiều, anh chỉ muốn cho em biết, những thứ đẹp đẽ luôn tan biến rất nhanh.

Anh đưa tôi tới một góc khuất nẻo trước cổng miếu Thành Hoàng.

Bên cạnh, người người chen chúc.

Đám người lạ như một dòng sông cuồn cuộn hung dữ.

Anh nói, Kiều, em đợi ở đây nhé.

Người đông quá.

Anh vào một lát sẽ ra ngay.

Anh không muốn cả hai cùng vào chọn sao?

Không cần đâu.

Em cũng không hiểu, chọn làm sao được.

Có cần mua kem không? Vâng

-tôi liếm liếm môi.

Anh cười.

Mua một cái kem socola đặt vào tay tôi.

Rồi bỏ đi.



Góc này đối diện với cửa sổ nhà bếp bằng kính của một cửa tiệm.

Thế là tôi được ngắm bóng mình phản chiếu từ đó.

Hôm đó tôi mặc một chiếc váy hồng bằng vải bông dày.

Mặt đẫm mồ hôi vì nắng quá.

Ra sức liếm cái kem socola không chút ngượng ngùng.

Nó quá ngọt, toả ra mùi bơ và hạnh nhân.

Rồi tôi nhìn được mắt mình.

Nhìn thấy nỗi khiếp sợ ẩn trong đôi mắt đó.

Kem tan chảy theo đầu ngón tay tôi nhỏ xuống từng giọt, rơi lách tách rồi bắt đầu vỡ tan.

Một cái lạnh băng giá cứ trườn lên, không tài nào khống chế nổi.

Tôi thấy tim đập mạnh tới mức như sắp nứt tung.

Màu của máu bắt đầu biến thành màu lam xỉn.

Tôi cầm que kem chen nhau trong đám đông.

Mặt trời nóng rãy chiếu rọi vào tôi.

Đám người huyên náo vây kín tôi.

Tôi thở dốc, dùng sức, cứ đâm thẳng về phía trước.

Những bờ vai và xương sống cứng ngắc chặn đứng tôi.

Tôi quẫy đạp tuyệt vọng.

Như một người không biết bơi bị rơi xuống sông, vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Đột nhiên nước mắt tôi dàn dụa.

Một đôi bàn tay ra sức kéo tôi ra.

Đó là Sâm.

Mặt anh trắng bệch nhìn tôi, hỏi, Kiều, tại sao thế? Anh chỉ đi một lát thôi mà.

Anh quay lại mà.



Em không biết.

Em xin lỗi.

Tôi lúng búng, nhìn tay mình đang run rẩy.

Trên ngón tay tôi còn dính đầy vệt kem đã tan chảy.

Tháng tám, quyết định đi làm.

Cũng không rõ đã bao lâu không đi làm.

Suốt một thời gian dài, tôi như một con côn trùng sống trong cái hốc được bọc bằng nước bọt và lá cây.

Sống trong thế giới khép kín của mình.

Một đứa con gái mặt mũi lôi thôi, lười biếng, cả ngày chẳng có việc gì.

Trong khi rất nhiều người ở thành phố này đang phải giành giật nhau từng phút từng giây, làm việc rất vất vả.

Tôi không lo lắng mình lạc hậu hay nghèo túng.

Chỉ đôi khi thấy khiếp sợ.

Vì dường như tất cả hỉ nộ ái ố của con người đều không liên quan tới tôi.

Những thứ mà họ quan tâm, khát vọng, thực hiện, đeo đuổi cũng không liên quan tới tôi.

Sợ mình trở thành một nhân vật trong phim Người ngoài cuộc, một khoảnh khắc nào đó sẽ kề súng bắn trúng ai đó hoặc chính mình.

Tuy một thời gian, nghiên cứu thiền giáo an ủi tôi rất lớn.

Nhưng từ khi phát hiện lòng mình hoàn toàn lạnh giá, tôi sợ hãi đến mức không dám động tới một chữ trong những đống sách loại đó.



Tối đó, lên giường rất sống.

Không bật máy tính.

Không tắm.

Đặt sẵn đồng hồ.

Rồi chui vào chăn.

Nằm một lúc nhưng vẫn nhỏm dậy.

Uống hai viên thuốc ngủ với nước trắng.

Cơn mất ngủ dày vò suốt nhiều năm cuối cùng cũng bị khống chế bằng biện pháp tiêu cực đó.

Nếu cứ cố viết tới sáng, uống cà phê, nghe nhạc mạnh.

Nếu có lúc chẳng thiết làm bất cứ thứ gì, cứ nằm thẳng đơ trên giường, để mọi suy nghĩ dày vò nhau tới kiệt sức.

Còn khiếp sợ hơn cái chết.

Nhưng ngủ lần này được rất lâu.

Rất dễ ngủ.

Có lẽ bởi thuốc ngủ.

Có lẽ tại nghĩ ngày mai còn phải dậy đi làm.

Giữa đêm tỉnh dậy một lần, nhìn đồng hồ, nhìn đồng hồ, một giờ sáng.

Xung quanh im ắng như tờ.

Lại yên tâm nhắm mắt, ngủ tiếp.

Cả người mơ màng, cảm thấy cơ thể như trôi dạt trong không khí.

Cơ thể như cái kim đồng hồ, chuyển động chậm chạp và nặng nề trong ý thức.

Tôi xác định mình lại bắt đầu nằm mơ.

Phía trước đều giống nhau.

Ôm một cái chăn bông đi vào phía màn đêm thăm thẳm.

Thấp thoáng xuyên qua những hành lang, ngõ ngách, phố lớn, căn phòng khác nhau.

.

.

Cảm thấy thật lo nghĩ, rất muốn dừng lại.

Rồi đến người đàn ông đó.

Anh ta đưa tôi tới con đường nhỏ vào núi.

Rồi tôi lên núi với anh ta.

Chân trần đạp trên cỏ có thể cảm nhận thấy cái mát lạnh của sương và cái sắc nhọn của ngọn cỏ.

Càng lên cao, phong cảnh càng đẹp.

Bầu trời ráng đỏ, từng cụm mây trắng, nước hồ tím biếc, sơn cốc màu bích lam.

Chúng tôi dần tới đỉnh.

Nơi đó, tôi đã quá quen thuộc.

Trong một cái khe sâu trên đỉnh núi, hai bên trồng đầy cây đào.

Người đàn ông đưa tay ra, nắm lấy tay tôi.

Anh muốn đưa tôi qua.



Những cánh hoa màu hồng phấn bay lượn trong gió đậu lên mắt, môi và da tôi.

.

.

Hoa chĩu chịt đầy cây, chen chúc nở như thể cận kề cái chết.

Tôi ngập tràn hạnh phúc.

Cảm giác đó không phải là hạnh phúc.

Khiến lòng đau đớn chua xót, không nỡ mở to mắt.

Không muốn tỉnh dậy.

Nhưng vẫn ẩn chứa nỗi khiếp sợ.

Đúng vậy.

Tôi sợ anh ta quay mặt nhìn tôi.

Tôi không muốn nhìn thấy anh ta là ai.

Lúc tỉnh dậy đã làm tám rưỡi sáng.

Không hề nghe thấy tiếng gà kêu của chuông báo thức.

Tôi hốt hoảng dậy, đầu óc vụt linh hoạt, vội vã thay quần bò và áo phông sạch.

Đánh răng rửa mặt, dùng lược nhúng vào nước để chải tóc cho mượt.

Bữa sáng tất nhiên không thể ăn được.

Mất năm phút để ra khỏi nhà.



Trong toa tàu điện ngầm, người với người chen chúc tới mức không còn một khe hở.

Trong tiếng gào thét gọi nhau, chỉ nghe thấy hơi thở nặng nề của người bên cạnh.

Trong góc có cô gái ăn vận như giới trí thức cao cấp, tai đeo máy nghe, nhón nhén ăn bánh màn thầu rán hoặc hambuger.

Không khí sặc mùi ngấy mỡ của đồ ăn thức uống và mùi nước hoa.

Phần lớn đàn ông đều ngốn ngấu một tờ báo thể thao hoặc chứng khoán.

Đó là bước mở đầu của cuộc sống trong thành phố.

Trong đại sảnh của toà lầu có người chạy như bay.

Trước thang máy, rất nhiều người chờ đợi.

Một người đàn ông trong số đó nhìn tôi, rồi nhô đầu ra chào hỏi.

Anh ta bận một bộ veston màu đen, đeo một cặp kính phẳng rất lạ có gọng đồi mồi.

Lạ lẫm nhìn anh, tôi cười.

Anh hỏi, Hôm nay đến làm à? Hôm qua tôi thấy cô từ phòng tổ chức đi ra.

Tôi là Peter

- đồng nghiệp của cô.



Sự nhiệt tình của anh khiến tôi hơi lúng túng.

Chúng tôi cùng vào thang máy.

Tôi ngửi thấy mùi nước cạo râu toả ra từ người anh.

Anh lại chào mấy người nữa.

Tiếng nói rất vang.

Đồng nghiệp chính là những người cần bạn tới nghe một đống từ vô bổ bất kỳ lúc nào.

Là những người cận kề bạn trong một ngày còn nhiều hơn với người yêu.

Anh nói, Kiều này, cần bất cứ chuyện gì, đều có thể tới kêu tôi giúp đỡ nhé.

Đó là một trang web có gần một trăm người làm.

Như một cái kính vạn hoa gồm cả kinh tế, thời sự, giải trí, cuộc sống, nhà đất, nghệ thuật.

.

.

Cũng tự nhiên bao gồm cả điện ảnh.

Công việc của tôi rất đơn giản, tức là sưu tầm mọi thông tin và bài vở có liên quan đến điện ảnh, biên tập nội dung, định kỳ cho ra một số chuyên đề và hoạt động.

Chữ viết đều có thể chuyển tải được.

Tất cả thông tin trên mạng đều chung hưởng, tạm thời không có bất kỳ hạn chế nghiêm khắc nào.

Còn lại chẳng qua chỉ là vấn đề trình độ biên tập mà thôi.

Đối với tôi, công việc như vậy chỉ cần hai tiếng đồng hồ mỗi ngày đã hoàn tất.

Văn phòng được trang trí như vườn bách thú.

Trong giờ có thể tự do uống cà phê, ăn bánh bích quy, chơi điện tử, tán phét.

.

.

Đa số thời gian, phần lớn các đồng nghiệp đều lười biếng nấu cháo điện thoại, mở ICQ, chơi điện tử hoặc nghe nhạc MP3.

Vì thế hết giờ làm vẫn chưa ai chịu về.

Dường như mọi người đều không có chỗ đi, cũng độc thân, cũng chẳng có ai để hẹn hò.



Họ ở đó từ chín giờ sáng liên tục tới hơn mười hai giờ đêm.

Có người còn không về đêm, ngủ luôn trên bàn.

Xem ra rất tích cực, nhưng thực ra chỉ mong khi người quản lý không có mặt sẽ tranh thủ gọi mấy cú điện thoại đường dài hoặc gọi điện qua mạng.

Phương pháp tiêu thời gian quả thực rất phong phú.

Chỉ không rõ công ty kiếm lời bằng cách nào.

Peter nói với tôi.

Những việc như vậy, cô không cần quan tâm.

Chúng tôi thường ăn trưa tại một tiệm nhỏ đối diện công ty .

Anh ta kể một số bí mật tranh giành quyền lực, đấm đá nhau trong nội bộ công ty.

Và cẩn thận giấu tên thật của các đương sự.

Kiểu tâm sự như vậy có lúc khiến tôi cảm thấy thật vô vị.

Anh ta đang xả ra, nhưng lại không đủ dũng cảm bộc lộ tình cảm thật của mình.



Nếu ghét một người, có thể không gặp anh ta nữa.

Hoặc cùng lắm xông lên tát cho anh ta một cái toé đom đóm mắt.

Từ đó hai bên đều hằn thù nhau đến tận xương tuỷ.

Tại sao cứ vòng vo ở bên, đoán già đoán non từng câu chữ từng cử chỉ, để rồi lãng phí lời lẽ cho một kẻ không liên quan.

Từ điểm này có thể thấy tình bạn và lòng nhiệt tình của Peter vẫn khống chế che đậy được một số tính xấu của anh.

Vì thế anh luôn bất mãn khi nằm trong tầng lớp dưới trung bình của công ty.

Nhưng đôi khi tôi vẫn đi ăn cùng anh.

Có lúc sau khi tan làm còn tới núi Hoành Sơn làm một chén.

Không có loại người nào mà tôi không thể chấp nhận nổi.

Có lẽ bởi vì từ trước tôi không dễ chấp nhận bất kỳ ai.

Anh ta là một người đàn ông nhạt nhẽo.

Điều này tôi đã đoán được ngay trong ba phút đầu tiên nhìn thấy anh.

Nhưng cảm giác trống rỗng của cuộc sống đôi khi khiến tôi như một kẻ sắp chết chìm, phải cố bình tâm.

Muốn tư thế mình không đến nỗi xấu xí khó coi, tôi tóm bừa một cọng cỏ khi lướt ngang qua.

Anh hỏi tôi, Kiều, sao cô mãi không có bạn trai thế?

Chắc tại tôi không đẹp.

Không, cô đẹp lắm.

Lần đầu tiên nhìn thấy cô, tôi đã thấy cô rất đặc biệt.

Thế anh định tán tỉnh tôi sao?

Ha ha.

Anh ta cầm cốc bia lên uống.

Tôi không thích hôn nhân.

Cô nghĩ mà xem, một người đàn ông và một người đàn bà phải đối diện nhau suốt một đời.

Còn gì đáng sợ hơn thế.

Nhưng tôi nghe nói anh có bạn gái làm chuyên gia thẩm mỹ.

Đó là tại cô ta cứ bám theo tôi.

Dằng dai không rời.



Đã không thể đem lại hôn nhân, sao không cho cô ấy cơ hội nghĩ lại? Ai mà biết được những chuyện về sau.

Anh lạnh lùng đáp, tránh né ánh mắt tôi.

Đa số đàn ông trên thế giới đều như vậy.

Vừa cần một sự gửi gắm tình cảm có thể tin cậy được, vừa âm thầm dõi mắt ra phương xa.

Giống như một người ăn no trước, rồi lặng lẽ tính toán chọn lấy một món tráng miệng.

Một cách làm vừa ích kỷ vừa bản năng.



Tôi mỉm cười nâng ly lên uống rượu.

Miếng đá còn lại chui vào miệng, nhai nó rau ráu.

Ánh đèn trong quán âm u, không khí ô nhiễm.

Hơi ấm dần tan, khiến người ta thấy nhạt nhẽo.

Các cô ăn vận yêu kiều, mắt mũi đong đưa.

Ánh nhìn của lũ đàn ông thật thiếu thiện cảm.

Nhưng mọi thứ chỉ như vậy mà thôi.

Đó là một sân khấu được dựng nên thật toàn mỹ.

Chỉ là trống rỗng, không ai muốn toàn tâm toàn ý lên hát một bài.

Vì không có khán giả nào mê đắm thực sự, dẫu chỉ có một người.

Phần lớn đều là đám người vô công rồi nghề chầu xung quanh xem cho vui mà thôi.

Tôi nói với Sâm.

Tình cảm trong hiện thực luôn khiến người ta thất vọng.

Anh nói, Cảm khái của ngày nay cũng từ đó mà ra.



Tôi im lặng, ngồi uống rượu ở quầy.

Bên cạnh có một số khách.

Quán của Sâm chưa bao giờ đông khách.

Nhưng cũng luôn có vài gương mặt lạ hoặc quen, xuất hiện hoặc biến mất dưới ánh sáng âm u.

Tôi nghĩ mình đang bị ốm.

Trong lòng đầy những thứ thối nát.

Do vậy tôi lại tiếp tục viết.

Viết là một cách chữa, có thể hàn gắn vết thương này tới vết thương khác.

Nó như liều keo dán đổ vào rãnh hở trong lòng.

Tôi nói, Sâm này, công việc đó có lẽ em không thể làm tiếp.

Hôm nay vừa viết xong đơn xin nghỉ việc.



Tại sao? Nó có thể đem lại cho em thu nhập ổn định và cảm giác thuộc về đâu đó.

Những giờ nghỉ trưa ở công ty, thường rót một ly nước lạnh, cầm cốc đứng trước cửa sổ nhìn ra những toà nhà chọc trời bên ngoài.

Chúng như cánh rừng đá của thành phố.

Bên cạnh toàn người xa lạ, họ truyền hơi ấm của làn da và hơi thở cho tôi.

Không còn là bầu không khí lạnh lẽo trong căn phòng trống rỗng của tôi nữa.

Nhưng tôi đã chán lắm rồi.

Những kiểu nhiệt tình nhưng hời hợt của Peter.

Tôi không thể thiếu ngủ hàng sáng chen chúc trong các toa tàu điện ngầm đầy không khí ô nhiễm.

Để rồi lại tới văn phòng càng thiếu không khí hơn.

Dùng thời gian cả ngày để làm công việc chỉ mất có hai tiếng đồng hồ đã hoàn tất.

Đối với tôi, ngoài việc lãng phí thời gian, còn trói buộc cả tự do.



Tôi nói với Sâm, Xin lỗi, Sâm.

Em luôn muốn thử thay đổi mình.

Nhưng phát hiện mỗi con đường đều đi tới hư vô.

Em biết anh đang giúp em.

Em luôn nhận mọi sự giúp đỡ của tất cả mọi người.

Nhưng đều không có tác dụng.

Sâm gật đầu, không nói nữa.

Anh cầm chiếc ly rỗng của tôi, rót thêm một ít Whisky.

Tôi nói, Sâm, em đang viết một câu chuyện.

Em coi nó như một bộ phim để viết.

Tất cả đường dây, tình tiết, nhân vật đều dấu kín trong lòng em, giống như một bức bản đồ vậy.

Làm thế nào để cấu trúc, em đã nắm rõ, có thể viết ra thật tỉ mỉ.



Làm một bộ phim và viết một bộ phim có gì khác nhau? Anh hỏi.

Vế trước là sản xuất thực tiễn.

Vế sau tương đối phức tạp.

Có thể so sánh nó như một người du hành trong hang động tối om, cách biệt với thế giới bên ngoài.

Để có thể đi tới tận cùng, không ngừng dệt cho mình những tưởng tượng và duy trì hơi ấm.

Anh khẽ cười, nói, Em muốn làm bộ phim mà chỉ mười phút sau khi mở màn, khán giả đã ngáy khò khò sao?

Tôi nói, Bộ phim này sẽ vuốt ve linh hồn của khán giả, khiến họ run rẩy khắp người.

Họ sẽ nhìn thấy chính họ trong đó.

Người già nhìn thấy nồng đượm, người trẻ nhìn thấy khô khan.

Người thất vọng nhìn thấy cái đẹp ngọt ngào.

Người vui vẻ nhìn thấy tội ác.

Sâm đứng rót rượu sau quầy, đôi khi ra chào hỏi vài khách quen.

Khi anh khom người xuống, chiếc áo cũ bốc ra mùi thoang thoảng hoà quyện giữa nước Cổ Long với mồ hôi.

Chiếc áo đã giặt nhiều tới cũ rích, không còn đủ bộ cúc, cổ áo mềm oặt.

Tôi hơi chóng mặt.

Vừa đợi anh có thời gian để trò chuyện.

Tôi nói, Em giả sử chỉ có một khán giả.

Hoặc là em, hoặc là một người lạ qua đường.

Vừa may, anh ta đi tới.

Thế là em mời anh ta vào.

Có một cái ghế trống.



Anh đang bận, không để ý tới tôi.

Đèn đóm tối om, tiếng nhạc dịu dàng, mùi hương của rượu nhè nhẹ.

Tất cả đối với tôi đều quá quen thuộc và an toàn.

Giống như phòng khách trong nhà mình.

Đôi khi áo anh quệt qua mặt tôi.

Tôi đờ đẫn dựa vào quầy bar.

Ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh dậy, thấy mọi người trong quán đã về hết.

Chỉ có Sâm vẫn đang dọn chai lọ sau quầy, dùng vải trắng lau các ly tách.

Việc mà anh thích nhất là lau các ly thuỷ tinh.

Không có âm thanh, không có kết thúc, một sự việc không có giới hạn.

Thấy tôi ngước đầu lên, anh nói, Ba giờ sáng rồi đấy.

Nếu em về ngủ một giấc vẫn còn kịp.

Tôi nói, Không ngủ nữa.

Chúng ta ra ngoài đi dạo đi.

Tiếc là không nhìn thấy biển.



Nhưng có thể thấy bình minh.

Ở đâu? Để anh đưa em đi.



Sâm lái xe đưa tôi đi hóng gió.

Một chiếc Spark cũ.

Anh luôn cất nó trong gara.

Tôi nói, Thì ra anh có xe.

Anh cười, Còn nhiều thứ em chưa hiểu về anh đâu.

Đừng vội.

Anh lái xe lên cầu Cao Giả.

Trời vẫn tối, thẫm một màu xanh sẫm pha chút tím xám.

Sương mát rượi.

Mấy cụm mây nặng trịch tụ nhau lại từng đám, ung dung đi dạo trong gió.

Khu rừng đá hai bên cầu vẫn sáng đèn.

Anh bật nhạc.

Đó là bài "Phu nhân bươm bướm" trong một vở ca kịch.



Anh nói, Anh rất thích giọng ca của cô này.

Có nỗi đau sáng ngời trong đó.

Một phụ nữ tràn đầy lửa yêu luôn dễ bị trói chặt trong tình cảm của mình.

Tôi rất muốn hút thuốc nhưng nỗ lực khống chế mình vì không muốn làm bẩn xe anh.

Anh nhìn tôi, nói, Cứ hút đi.

Anh mở cửa sổ.

Gió sớm ùa vào.

Ụp lên mặt gần như không thở nổi.

Chúng tôi tới đường viền ranh giới giữa thành phố và thị trấn.

Đó là một bình nguyên rộng rãi.

Không khí mát mẻ trong lành, mang theo mùi thực vật.

Sâm dừng xe lại, nói, Anh đã ngắm bình minh chín lần ở đây.

Trong các mùa khác nhau, cùng các buổi sáng.



Bầu trời xanh thẳm có ngôi sao sáng.

Toả ra thứ ánh sáng lành lạnh, như nhỏ ra một giọt nước mắt lớn.

Trên cánh đồng có đám cỏ mạch bị đốt cháy, chỉ trơ lại tro đen.

Chim chóc trên cây thảng thốt vài tiếng kêu yếu ớt và ngập ngừng.

Vẫn còn sớm quá.

Tôi ngả vào ghế hút thuốc, hỏi, Anh có mang rượu theo không? Không.

Anh yên tĩnh nhìn tôi.



Tôi im lặng, chỉ co ro trên chiếc ghế, ngửa mặt nhắm nghiền mắt.

Tôi nói, Sâm, kể cho em nghe câu chuyện của anh.

Chuyện của anh? Dài lắm.

Không muốn kể.

Nó có thể dần tan biến theo thời gian.

Giờ đây như vậy là quá tốt rồi, có một tiệm nhỏ, đêm đêm ngắm nhìn mọi thăng trầm, rất nhiều người khách cô đơn tới đây mua say.

Một năm có khoảng ba tháng đi du lịch.

Có lúc một mình lái xe đi ngắm bình minh lên.

Vẽ vời trên đỉnh núi.

Đứng trước biển mây vần vũ, em mới phát hiện thấy những đau khổ vui buồn của mình đều không quan trọng nữa.

Tất cả đều tiêu tan.

Không có phụ nữ? Không có trẻ con sao?

Đúng vậy.

Không có.

Anh nhìn tôi long lanh.

Anh hiểu rõ mình cần cái gì.

Anh và em không giống nhau.

Trong lòng em luôn có nỗi sợ hãi.

Sợ cái gì?

Sợ em bỏ đi rất xa, đi rất lâu nhưng cuối cùng không hề có một nơi có một người.

Thế là em phải quay về.

Anh trầm lặng.

Tôi nói, Đó là nỗi khiếp sợ như sóng hồ, luôn vỗ ào ạt trong linh hồn.

Sâm, lúc nào chúng ta có thể đi ngắm biển? Không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi phát hiện thấy mình mất đi khả năng diễn đạt và tâm tình.

Trong đám đông, sắc mặt tôi luôn lạnh lùng, xa cách.

Đối diện với người lạ, không có gì để nói.

Đụng phải điều ấm ức, bỏ luôn.

Gặp phải việc biệt ly, không níu kéo.

Chưa từng kể lể.

Cũng chưa hề giải thích.

Tôi biết việc mất đi năng lực này đối với tôi đôi khi sẽ cận kề cái chết.

Hiếm có cảm giác an toàn đối với con người.



Chỉ những khi cô độc một mình, đặt tay dưới nắng mới dần dần thay đổi tư thế, trở thành người giết thời gian.

Một kẻ tàn phế.

Nhưng khi nói với Sâm câu đầu tiên trong bộ phim tôi đang viết, tôi phát hiện thấy mình là một người kể chuyện bình thản và lưu loát.

Điều này khiến tôi kinh ngạc.

Tôi nói, Sâm này, thực ra em viết không vì mục đích gì.

Em chỉ cần một khán giả.

Nếu không có, vẫn còn có em mà.

Anh nói, Thế thì bắt đầu đi.

Anh là một khán giả không kiên nhẫn.

Phán đoán một bộ phim dở hay xấu chỉ trong mười phút đầu.



Anh lấy một đồng xu ra trước đi.

Anh lôi ra một đồng tiền.

Đồng một tệ loé lên thứ ánh sáng lạnh lẽo như băng, nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

Tôi nhặt lấy nó, nhét vào túi quần bò, nói, Trước tiên phải mua vé.

Nếu em cảm thấy anh có thể hiểu được bộ phim này, em sẽ trả lại đồng xu cho anh.

Chúng tôi không ngắm bình minh lên.

Vì khi trò chuyện với Sâm, tôi thấy rất mệt, nên lại ngủ thiếp đi.



Đó là một đêm thật kỳ lạ.

Tôi có một giấc mơ mới.

Thấy mình lên một chiếc xe buýt bên đường.

Xe rất cũ, sau xe có nước và rác, toả ra mùi xú uế.

Trong chiếc xe trống trơn chỉ có lái xe và một mình tôi.

Lái xe phóng xe như bay.

Giữa đường mới bắt đầu có hành khách lên liên tục.

Cứ lên rồi xuống, khi gần tới vài trạm cuối cùng, tôi phát hiện thấy trong xe chỉ còn một hành khách.

Cô gái đó mặc một chiếc váy xanh da trời, áo trắng, ngồi cách tôi một lối đi, nghiêng mặt nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài mưa to.

Trên tấm cửa kính xe buýt có từng vệt nước nhoè nhoẹt, chảy từng dòng xuống.

Thành phố là chiếc máy chứa nỗi cô đơn to lớn.

Đầy ắp tiếng mưa huyên náo và trống rỗng.



Cô gái đi một đôi xăng đan nhựa, chân trần không tất.

Loại xăng đan của cô gái thập niên 80.

Cô khép chặt hai đùi, hai tay kẹp vào giữa hai đầu gối.

Tư thế của cô chìm đắm trong màn đêm sâu thăm thẳm.

Chiếc xe liên tục lao về phía trước.

Tôi không rõ cô ngồi xe để xuất phát hay quay về.

Cô gái không quay đầu lại.

Cạnh cô là một chiếc cặp đi học đã cũ.



Tôi hỏi, em xuống đâu.

Cô không thèm đáp, như thể không chú ý tới sự tồn tại của tôi.

Rồi cô đưa tay vuốt ve những hạt nước trên cửa sổ.

Hạt mưa lăn dài tạo thành vệt đường.

Tôi nhìn thấy những vết thương sâu trên cổ tay trắng nõn của cô.

Chúng như bị vỡ nát.

Chúng rất thê lương.

Lòng tôi đau xót.

Nhưng không thể động đậy gì trên chỗ ngồi của mình.

Không thể xích lại gần, cũng không thể rời xa cô.

Tôi đã nhớ ra.

Cô phải là cô gái trong bộ phim của tôi.

Tên cô là Lâm Nam Sinh.



Phần B

- Nam Sinh.