Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa Bên Bờ - Chương 7

.

Tình yêu phương Nam Trong bóng tối, từng tấc da, từng sợi lông tơ của cô còn nhớ rõ âm thanh của anh.

Tưởng tượng như thể chạm tay vào khuôn mặt anh.

Đó là tài sản duy nhất của cô.

Căng thẳng nắm trong tay, không nỡ buông.

Bởi vì một khi đã buông sẽ trở nên trống rỗng.

Cả thế giới sẽ trắng bạch một màu.

Cô ở đâu cũng đều như vậy.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ sáng tới mức không mở nổi mắt.

Lá cây ngô đồng quả thực xanh quá, đẹp quá.

Mắt cô ngập nước mắt nóng bỏng.

Bưu điện ngoài cổng trường là một gia nhỏ chật hẹp sát đường.

Ngoài cửa là một hòm thư màu xanh lá cây nhằng nhịt vết loang bởi nước mưa.

Cạnh đó là cây ngô đồng Pháp già lão.

Cây chắc khoẻ, cành lá nghiêng ngả, lớp vỏ cây đã bị tụi trẻ con nghịch ngợm lột sạch, trơ ra lớp thịt trắng ngần.

Sau mỗi lần nhét thư vào thùng, Nam Sinh lại lấy móng tay khẽ vạch một nét trên lớp gỗ mềm đó.

Nhưng giữ không nổi những kỷ niệm.

Cô chỉ có thể tự mình nhớ những giây phút đó.

Nhung nhớ những thời khắc ở bên Hà Bình.



Trong cô đầy ắp kỷ niệm.

Những lúc hoàng hôn lạnh giá mùa đông hoặc lúc tinh thần u uất, Nam Sinh thường đi tắm.

Đứng dưới vòi nước, mặc cho nước nóng rãy xối thẳng lên da thịt.

Nước bắn tung toé, phủ kín từng đường cong trên cơ thể và khuôn mặt cô.

Nam Sinh vuốt ve làn da trơn mịn và bóng láng như tơ.

Cơ thể này đã không còn sự tinh khiết của người thiếu nữ.

Bầu ngực như nụ hoa, chiếc eo lưng thanh mảnh, cặp đùi cao dài.

Nam Sinh nhớ rất rõ cảm giác hưng phấn khi những ngón tay của Hà Bình dày vò lên đó.

Hưng phấn tàn bạo.

Anh như con thú hoang hút kiệt lấy cô, cắm sâu vào cơ thể cô.

Gương mặt cô tỳ lên cổ anh, nghe rõ cả tiếng chuyển động của yết hầu anh, phát ra những âm thanh khẽ run rẩy như bị sóng nước đánh vào.

Trong đêm tối, từng tấc da, từng sợi lông tơ của cô đều nhớ rõ âm thanh của người đàn ông này.

Tưởng tượng như chạm tay được vào gương mặt anh.

Cô cần phải nhớ anh.

Ở đại học, Nam Sinh đã gặp rất nhiều nữ sinh quá bình thường.

Tự mình một con đường, lạnh lẽo khác người.

Cô không phải là một người dễ sống chung.



Ngày đầu tiên dọn vào ký túc.

Cô là người đầu tiên vào phòng, chọn lấy một giường dưới sát cửa sổ.

Nhưng sau khi mang balô đặt lên chiếc giường đã chọn, vào nhà vệ sinh rửa mặt quay lại, phát hiện thấy một nữ sinh tóc ngắn, gầy gầy đang ngồi trên giường.

Cô ta đã đặt chiếc ba lô của cô lên giường trên.

Nam Sinh nói, Đây là giường của tôi.

Tôi đã đặt hành lý lên rồi.

Cô gái nhìn cô.

Cô ta có đôi mắt trắng trơn không kiêng nể ai.

Cô ta không thèm đáp lại Nam Sinh.

Xung quanh im như thóc.

Một số người khác tuy vẫn đang thu dọn hành lý nhưng không hề buông ra một câu nào.

Họ ngầm quan sát xem tiến triển ra sao.



Nam Sinh nhấc chiếc cốc của cô nữ sinh nọ đang đặt trên bàn, ném choang vào góc tường.

Chiếc cốc sứ vỡ tan phát ra những âm thanh chói tai khiến những kẻ khác hoảng sợ kêu ầm lên.

Nam Sinh rít khẽ.

Cút đi.

Lâm Nam Sinh nổi danh trong đám sinh viên mới của nhà trường từ hành động tồi tệ nọ.

Cô nữ sinh căm ghét Nam Sinh thoạt đầu còn nghĩ kế báo thù.

Nhưng rất nhanh chóng phát hiện ra rằng phương pháp cô lập Nam Sinh hoàn toàn không có hiệu quả.

Vì căn bản cô không bận tâm.

Nam Sinh mặc xác mọi người nhìn nhận cô ra sao.

Cuộc sống độc lập nhiều năm khiến cô có sẵn tính cách trơ lỳ, như thể không có ai bên cạnh.

Cũng vì không ai dám có hành động thô bạo đối với cô vì không thể đoán nổi hoàn cảnh xuất xứ của cô.

Cuộc sống của cô khác hẳn với các nữ sinh khác.

Hà Bình liên tục gửi cho cô những món tiền không nhỏ.

Có lúc còn gửi cả đồ mỹ phẩm mốt nhất hoặc những tặng phẩm khác như máy CD, nước hoa.

.

.

bằng đường bưu điện.

Đó là những thứ mà các nữ sinh bên cạnh cô khi ăn cơm phải tính từng cái phiếu ăn không thể so sánh được.



Cứ như vậy, Nam Sinh dần dần tạo xung quanh mình một vòng khí.

Sức mạnh của nó rất mãnh liệt, dường như không để bất kỳ ai lại gần.

Vì thế, suốt từ năm thứ nhất đến khi bỏ trường, không một nam sinh nào dám bày tỏ tình cảm với cô.

Nam Sinh cũng không hề hứng thú với chuyện yêu đương, dạ hội và lên lớp, lại càng không thích chuyên ngành của mình.

Cô đã không muốn đi học nữa, cự tuyệt cuộc sống tuân thủ quy tắc.

Dòng máu của cô đã định sẵn một con đường đi tự do như động vật sống trong rừng thẳm.

Tính hoang dã và sự nhạy cảm của cô đều nhiều hơn bất kỳ ai.

Trong trường, cô chỉ lên lớp những môn mà cô yêu thích.

Phần lớn đều là những môn tự chọn, đặc biệt hứng thú với triết học, nghệ thuật, văn học, tâm lý học.

Thi các môn chính đều rất thảm hại.

Cô linh cảm nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không tốt nghiệp nổi.

Thời gian rỗi thường đơn độc đọc sách trong thư viện.

Ngắm nhìn cánh hoa đào đôi khi bị gió xuân thổi, bay vào mặt bàn.

Mãi cho đến khi một người thiếp đi trên bàn.



Tham gia hội văn, bắt đầu biên tập báo trường và sáng tác tản văn cùng tiểu thuyết.

Các bài viết của cô gây nên vô số tranh cãi.

Nam Sinh bắt đầu đọc thơ ca.

Cô tin rằng cuộc đời có đau khổ.

Vì thế bắt đầu thờ ơ với hiện thực.

Những lúc hoàng hôn, cô đi giầy thể thao chạy trên sân vận động một mình.

Nghe tiếng chân mình vọng lại trong tĩnh mịch.

Trong gió rít, tim bắt đầu dần dần co thắt đau đớn.

Chạy xong, ngồi trên bậc thềm, vừa hút thuốc vừa ngắm nhìn màn đêm, rồi quay về ký túc.

Cô đồng thời cũng bắt đầu kiếm tiền.

Giữ chặt mọi cơ hội đi làm gia sư hay nhân viên bán hàng.

Cô muốn kiếm tiền.

Hơn ai hết, cô hiểu được tiền có thể đem lại tự do.

Tiền là phương thức trực tiếp nhất để thực hiện mục tiêu.

Vì cô đã nghèo đói quá lâu.

Từ bảy tuổi đã bắt đầu cuộc sống ăn nhờ ở đậu, mãi tới tận bây giờ.

Đồng tiền nuôi nấng của Hà Bình khiến cô mất đi tự do, không còn sức lực vốn có để yêu anh.



Nam Sinh tới làm thêm trong một quán bar bên hồ vào các tối.

Chịu được khổ, tích cực làm, lại có một chất giọng ngoại ngữ xuất sắc, có thể kiếm được ít tiền boa của khách ngoại quốc.

Cô làm việc rất tốt.

Chỉ có điều bị mất ngủ rất lâu.

Có lúc sáng sớm tinh mơ mới về trường.

Một mình hút thuốc trong phòng.

Đi đi lại lại như một con thú, mở toang cửa sổ để không khí rét mướt xoá tan khói thuốc.

Sinh viên trong ký túc kêu ca.

Nhà trường cảnh cao.

Nam Sinh đành phải thuê nhà gần trường, dọn ra ngoài.

Những lúc rảnh rỗi trốn tiết, cô thường nhốt mình trong nhà viết tiểu thuyết.

Mua một chiếc máy tính cũ.

Cô gửi tiểu thuyết tới một tạp chí văn học yêu thích ở Nam Kinh.

Nhàn tản viết một số tiểu thuyết về đề tài mặt trái xã hội.

Những tiểu thuyết này rất nhanh chóng được đăng.

Biên tập viên viết thư cho cô.

Mở bức thư màu trắng ra, bên trên đầy những nét mực đen bay bướm, bày tỏ lòng ngưỡng mộ đối với tiểu thuyết của cô.

Trong thư viết, xin chào Lâm Nam Sinh.

Sau khi tiểu thuyết được liên tục đăng tải, phản ứng của độc giả rất mạnh mẽ.

Tài năng thật đáng quý, hy vọng cô tiếp tục sáng tác.

Tên đề cuối thư là La Thần.

Ắt là tên của đàn ông.

Nam Sinh rất muốn đem tạp chí gửi cho Hà Bình xem.

Chắc chắn anh sẽ rất vui mừng.

Anh không ngừng gửi tiền tới.

Số tiền đó đủ cho cô đi học, ăn cơm, mua sách, du lịch.

.

.

Nhưng trên hoá đơn gửi tiền cũng không hề đề tên tuổi.

Cũng không thèm viết thư.

Cũng không gọi điện thoại.

Sao anh có thể đối xử tàn nhẫn với cô như vậy.

Để cô như phải đối diện với tấm gương lạnh ngắt, nhìn thấy tình cảm của mình lặn vào trong, quặt thắt như tàn phế dị dạng.



Hứa Trăn Sinh liên tục gửi thư tới.

Viết rất nhiều.

Nam Sinh không trả lời lấy một lá.

Đống thư chất đầy thành giường, cứ tích lại, giống như đám lá rụng được quét dọn vun bên lề đường nơi đầu phố mùa thu.

Trăn Sinh viết, Nam Sinh ơi, em định xoá hẳn anh ra khỏi cuộc sống của em ư? Đêm hè đó đã rạn vỡ trong ký ức, nở tung toé từng đường vân.

Chỉ là những lát cắt.

Nam Sinh nhớ tới đoá tường vi mà Trăn Sinh đã hái tặng cô.

Đoá hoa thơm dịu.

Trăn Sinh đã từng đem lại cho cô cuộc sống trong sạch, tinh khiết và tình cảm ấm áp, nhưng đã bị cô vứt bỏ ngay khi họ ôm nhau trên gác xép.

Không thể quay lại được nữa.

Nam Sinh nghĩ.

Cô và cậu ta không thể quay lại được nữa.

Trăn Sinh không đủ mạnh mẽ để cứu vớt cô rời xa cuộc sống này.

Để vứt bỏ được những mặc cảm tội lỗi trĩu nặng.

Cô đem tất cả thư từ của Trăn Sinh vứt vào một cái chậu rửa mặt cũ, châm diêm.

Những trang giấy kêu lên những tiếng vỡ yếu ớt trong đám lửa, nhanh chóng biến thành đám tro đen, chỉ đụng khẽ một cái cũng đủ vụn ra.



Nam Sinh đem tất cả đống tro hất vào trong gió.

Đã làm hai năm rồi.

Nam Sinh chỉ có một suy nghĩ là đi làm kiếm đủ tiền đi du lịch, tới Quảng Châu thăm Hà Bình.

Trước đây, Nam Sinh đã biết Quảng Châu là một thành phố lớn rất mở cửa.

Một thành phố hỗn loạn tràn đầy sức sống.

Thành phố đó có một sức mạnh không thể nào thay đổi được.

Nam Sinh nghĩ, Hà Bình ở đó, nếu không thể thay đổi được thành phố, chắc chắn đã bị thành phố làm cho thay đổi.

Nghỉ hè năm thứ hai, Nam Sinh mang theo một nghìn đồng gom góp được, ngồi xe lửa đường dài.

Xe lửa đưa Nam Sinh vào chuyến du hành ngày đêm trên cánh đồng bát ngát xa lạ.

Nam Sinh nằm trên giường cứng, suốt đêm không chợp mắt.

Toa xe vừa nóng nực, oi bức và ô hợp.

Bánh xe đập xuống đường ray phát ra những tiếng rầm rầm.

Trong bóng đêm, Nam Sinh nhìn những ánh đèn nhoè nhoẹt trên cánh đồng bên ngoài, lòng bình thản.



Trong lòng như một đêm mùa đông, mưa tuyết mịt mùng bay ngoài gác xép.

Hà Bình hạ giọng thì thào, Ôm chặt lấy anh đi, Nam Sinh.

Tuyết lớn hôm đó vẫn bay mãi, không ngừng trong linh hồn không mệt mỏi.

Xe lửa tới Quảng Châu vào buổi trưa.

Quảng Châu rất nóng bức.

Nam Sinh ngồi trên xe buýt, nhìn thấy cả toà lầu bên cạnh như chui ra khỏi ống thông khói.

Thành phố rất bẩn.

Cô xách túi đồ đi trên đường.

Không khí oi nực trộn lẫn khói cay sặc, bụi bẩn, chất thải ô tô, còi xe máy và đám người đông như nước.

Nam Sinh không hiểu Hà Bình thích dừng lại ở thành phố này như thế nào.

Cô thấy khắp người toả ra mùi mồ hôi chua chua và mùi lạ.

Rất muốn được tắm ngay lập tức.

Toàn thân mệt tới mức chỉ muốn khuỵu ngã ra đường.

Miễn cưỡng khống chế bản thân.

Khoác túi, đi vào đường Bắc Kinh theo chỉ dẫn trên bản đồ để tìm Hà Bình.

Đó là địa chỉ Hà Bình ghi trên hoá đơn gửi tiền.



Trên đường có các ông già tay xách lồng chim, mặc quần áo thời xưa nhàn tản đi bộ trên con đường nhỏ hẹp lầy lội.

Toà nhà cổ kính, cũ tới mức khom người như sắp gẫy gục.

Chỉ có những cây ngô đồng xanh biếc cứ ra sức vươn những chiếc lá xanh ra hít thở không khí.

Các tiệm nhỏ hai bên đường ngày càng nhiều.

Đám người nhàn rỗi thong dong đi lại dưới nắng.

Bên đường có một tiệm ăn.

Trên tấm biển to ghi rõ.

Tiệm Cơm A Lật.

Tiệm hai tầng có kiến trúc phục cổ.

Chính là nơi này.

Nam Sinh đi vào.

Cô mặc một chiếc váy màu hồng phấn, tay xách túi, đứng trong tiệm ngó nghiêng.

Đúng lúc đó là giờ ăn, kinh doanh đang rất tốt, kín hết chỗ.

Các nhân viên phục vụ mặc trang phục kiểu Tàu.

Xin hỏi cô tìm ai? Một phụ nữ hỏi cô bằng thứ tiếng phổ thông pha âm Quảng ấm áp.

Cô ta có làn da ngăm ngăm bóng loáng, mặc một chiếc áo dài Thượng Hải bằng tơ tằm, thân hình đầy đặn, vóc người tầm thước.

Có lẽ trên ba mươi tuổi.

Gương mặt xinh đẹp nhưng hơi buồn, giống như một thực vật đương thời kỳ sung sức.



Hà Bình.

Lâm Hà Bình

- Nam Sinh đáp.

Cô thấy mắt của người phụ nữ kia rất đen, ánh mắt có sức mạnh khống chế toàn cục.

Chỉ tại đôi mắt đó, đột nhiên đâm thẳng vào Nam Sinh.

Cô thụt lui lại một bước.

Cô ta nhìn cô mỉm cười, hỏi.

Cô là Nam Sinh phải không? Hà Bình nói có một cô em gái đang học đại học, rất thông minh.

Rồi quay người đi vào gọi Hà Bình.

Nam Sinh mệt mỏi đứng trong một xó tối nơi góc tường.

Người cô mềm nhũn tới mức có thể lập tức ngã nhào xuống, nện liên vào bắp tay.

Đột nhiên cô nhìn thấy một người đàn ông mặc bộ veston đen, thắt cà vạt.

Người đàn ông cao lớn tóc húi cua, gương mặt đẹp trai rất lạnh lùng.

Đó là Hà Bình.

Hà Bình đưa Nam Sinh tới một khách sạn bên sông Châu Giang.

Khách sạn rất cao cấp.

Nam Sinh đứng trong đại sảnh mát rượi bởi điều hoà mở hết cỡ, hỏi Hà Bình, Tại sao không đưa em tới nơi anh ở?

Hà Bình đáp, Nơi đó có người cùng ở, không tiện.

Nam Sinh đề nghị.

Vậy đi tìm một nhà nghỉ nhỏ thôi.

Hà Bình không chịu, Không sao, bây giờ anh có tiền.

Mắt anh không nhìn cô, sắc mặt vẫn lạnh lùng, hầu như không trò chuyện.

Trên người Hà Bình đã mất hẳn những lửa nhiệt tình thời trẻ.

Giờ đây nom anh rất giống đàn ông thành phố với sắc mặt lạnh lùng, như một con thú mệt mỏi dấu kín vết thương bấy lâu.

Họ đi tới thang máy trong khách sạn.

Khi thang máy đi lên, sự im lặng trong không gian chật hẹp khiến giữa hai người nảy sinh một khoảng cách xa lắc không ngờ.

Nam Sinh nghĩ, Mình ngồi xe lửa đường dài suốt ngày đêm, vượt hàng ngàn cây số, chỉ hy vọng được nhìn thấy anh.

Thế mà đây chính là kết quả mà cô muốn sao? Nam Sinh kìm nén thất vọng, cắn chặt môi, không nói.



Hà Bình đặt một phòng khách tiêu chuẩn.

Cách bày biện rất hợp lý.

Mở toang cửa sổ, bên ngoài chính là con sông Châu Giang rộng lớn.

Một con sông ở thành phố lạ.

Anh ngồi xuống thảm trải nền, bật ti vi, chọn kênh âm nhạc.

Anh nói, Em đi tắm trước đi, rồi anh đưa đi ăn cơm.

Tiếng ti vi mở rất to.

Cả phòng đột nhiên tràn ngập tiếng rộn rã của ca khúc điện tử, như thể ra sức che lấp những lỗ hổng không sức sống.

Nam Sinh vẫn im lặng.

Cô đi vào buồng tắm, cởi quần áo, đứng dưới vòi hoa sen.

Nước lạnh tuôn chảy từ tóc và da cô.

Cô ngâm người trong nước, nghĩ ngợi hồi lâu rồi cứ ướt như thế mặc lại chiếc váy bẩn, đi ra.

Túm lấy túi xách, mở cửa.

Hà Bình chặn lại, hỏi, Làm cái gì thế? Em đi đây.

Về Hàng Châu.

Nam Sinh thô bạo đẩy anh ra, khua khoắng cái túi trong tay, muốn lao xuống cầu thang.

Hà Bình giằng lấy cô, cả hai co kéo mãi, giằng xé quần áo của nhau.

Hà Bình đẩy cô quay lại phòng, đóng cửa lại.

Nam Sinh vẫn giằng dai.

Nỗi đau của cô đã đốt cháy chính cô.

Khi phát hiện thấy mình không thể ra khỏi phòng được nữa, cô cắn mạnh vào tay mình.

Ra sức cắn.

Toàn thân run rẩy.

Máu rỉ ra từ khoé miệng.

Hà Bình lao tới tát cô một cái.

Anh nhìn thấy những ngón tay mình in dấu trên gương mặt trắng bệch của cô.

Vết thương đỏ tấy.

Đột nhiên anh ôm chầm lấy cô, cuồng bạo hôn.

Anh hỏi, Tại sao hả Nam Sinh? Anh lột bỏ quần áo bẩn ẩm ướt trên người cô.



Chiếc giường đơn nhỏ kê sát cửa sổ.

Gối và ga giường trắng tinh toả mùi thơm dịu của xà phòng.

Ngoài cửa sổ là thứ ngôn ngữ xa lạ, là mùa hè náo nhiệt, là dòng sông đục ngầu và một thành phố xa xôi.

Nhưng đối với Nam Sinh, thời khắc đó đã không còn quan trọng nữa.

Thời khắc đó, thân hình nóng bỏng cường tráng của Hà Bình lại đang mải miết trong người cô.

Họ hoà làm một.

Mùi vị của làn da anh.

Hơi thở của anh.

Nụ hôn và những cái vuốt ve của anh.

Cô túm chặt mái tóc ngắn ngủi của anh.

Cô ôm chặt lấy thời thơ ấu, thuở thiếu niên, dư vị dấu kín trong linh hồn và ký ức.

Đó là tài sản duy nhất của cô, nắm chặt trong tay không chịu buông.

Vì một khi buông ra sẽ trở nên trống rỗng, cả thế giới sẽ trắng bạch một màu.

Cô sẽ ở đâu cũng như nhau.

Cô không phải là một người đàn bà thèm khát tình dục.

Nhưng tại sao, tại sao luôn muốn chìm đắm trong bể tình với người đàn ông này? Hạnh phúc của cô như những lớp sóng cứ úp chụp lấy cô hết đợt này tới đợt khác.

Chiếc giường đơn trong khách sạn giờ đây như hòn đảo sâu tĩnh mịch dưới đáy linh hồn cô, khiến cô hoàn toàn dừng lại.

Có lúc cô rất do dự.

Lúc cùng Hà Bình sắp đạt tới cao trào, cô định kêu anh hãy rời khỏi cơ thể cô.

Nhưng một thứ xúc cảm mãnh liệt đã khống chế cô.

Cô muốn chiếm hữu người đàn ông này.

Muốn chiếm hết toàn bộ thể xác anh.

Cô không muốn Hà Bình rời khỏi người cô.

Hà Bình khẽ hỏi, Có nguy hiểm không? Nhưng đỉnh điểm đạt được bởi tình dục khiến anh không tài nào khống chế nổi.

Lúc sắp đi tới khoái cảm mạnh mẽ nhất, anh vừa rên rỉ, vừa vặn xoắn thân hình, kề sát mặt lên cổ cô.

Suốt buổi chiều, họ không ngừng làm tình trong căn phòng tối nóng nực.

Làm xong mơ màng ôm lấy nhau nằm dúi dụi ở đó.

Tỉnh dậy lại tiếp tục bắt đầu, giống hệt như trước đây.

Từng lớp mồ hôi trên người vừa kịp khô lại tuôn ra.

Nam Sinh nắm Hà Bình đang say sưa ngủ bên cạnh.

Khuôn mặt tuấn tú của anh.

Nam Sinh tự nhủ, đây là người đàn ông cô yêu.

Họ cần phải sống với nhau mãi mãi, tới lúc nhắm mắt.

Cô tụt xuống giường, kéo một góc rèm cửa sổ, thấy bên ngoài đã tối om.



Châm một điếu thuốc, cô ngồi trên bậc cửa sổ, vừa hút thuốc vừa ngắm nhìn thành phố phù hoa rực rỡ ánh đèn.

Nam Sinh đột nhiên không rõ mục đích tới Quảng Châu của mình.

Mọi thứ lẽ ra không nên thế này.

Cô ở Hàng Châu sống một cuộc sống cô độc, không bạn bè, không tình yêu.

Cô cần phải nói chuyện với Hà Bình.

Cô hy vọng anh vuốt ve mái tóc cô, nghe cô nói.

Nhưng Hà Bình đã biến thành một người đàn ông không thích trò chuyện.

Tới giữa chừng, điện thoại của Hà Bình réo vang.

Nam Sinh đi tới tắt đi.

Mười phút sau, nó lại kêu.

Nam Sinh lại tắt đi.

Cô ngửi thấy mùi mồ hôi đượm thuốc lá và hương thơm rất phức tạp toả ra từ quần áo của anh.

Cô đưa lên ngửi, ra sức hít hà.

Đó là một mùi rất lạ.

Tám giờ tối, Hà Bình tỉnh dậy.

Anh tắm, mặc quần áo rồi nói.

Chúng ta đi ăn cơm.

Họ tới một tiệm ăn có lịch sử một trăm năm ở con phố đối diện, bên trong là bàn gỗ đỏ rất sạch sẽ.

Nam Sinh gọi sữa hai lớp, cháo hạnh nhân, đồ ngọt.

Từng bát nhỏ, đĩa nhỏ lần lượt bày kín mặt bàn.

Hà Bình nói, em vẫn như xưa, Nam Sinh à, rất thích bầy một đống thứ trước mặt.

Nam Sinh khẽ cười.

Cô là người thiếu cảm giác an toàn, luôn muốn nắm thật nhiều thứ trong tay dù không phải cô thực sự cần, mà chỉ là cảm giác ấm áp.



Cô nói, đồ ăn của Quảng Châu ngon thật, thanh khiết vừa miệng, đồ ăn sạch sẽ, không nồng như trong tưởng tượng, rất chú ý tới vấn đề dinh dưỡng, nhiều loại canh nóng.

.

.

Những thứ này ở tiệm ăn nhà anh đều có cả.

Hà Bình nói.

Chủ tiệm là phụ nữ phải không?

Đúng vậy.

Người đàn ông của Lật ở Hồng Kông.

Là một thương gia đã có gia đình.

Bao bọc và rất rộng rãi với cô ấy.

Cô ấy còn mở cả tiệm thời trang.

Anh luôn làm việc cho cô ấy? Không, hồi mới đầu, anh làm việc ở sàn nhảy.

Sau đó xảy ra chuyện, tự anh chán ghét cuộc sống đó.

Cô ấy đã thu nhận anh.

Hồi đó, anh không một đồng xu dính túi, lại luôn có người truy sát, tình cảnh rất khó khăn.

Cô ấy đã cứu

anh.

Nam Sinh im lặng.

Hà Bình tiếp tục nói.

Dần dần anh đâm yêu thích thành phố này.

Sáng sớm vừa dậy, mọi người đọc báo, uống trà, chọn ít điểm tâm, ngồi xuống cũng mất hai ba tiếng.

Dường như không có cảm giác căng thẳng hay mệt mỏi.

Bầu trời phương Nam nóng nực ẩm ướt, đường phố trộn lẫn khói xám và tiếng ồn ào.

Hỗn loạn nhưng vẫn có trình tự ẩn chứa, sinh động như một mảnh ruộng màu mỡ, có thể vùi đầu vào, không cần hít thở, có thể quên hết mọi sự việc trước đây.

Nam Sinh hỏi, Anh đã quên rồi sao?

Không.

Có một số thứ không thể quên nổi.

.

.

Anh gục đầu, nói.

Có một thời kỳ anh luôn nằm mơ, mơ thấy mẹ gọi anh.

Lúc đó hẳn anh rất nhỏ, bị lạc mẹ trên phố.

Mẹ chạy như điên loạn trên đường phố gọi tên anh.

Tiếng mẹ khản đặc khiến anh sợ hãi, giống hệt như cái đêm ở bệnh viện.

Nam Sinh nắm lấy tay anh.

Hà Bình vẫn ủ ê.

Anh nói, Cuộc sống giờ đây rất tốt, rất bình lặng.

Em tới, anh không vui? Nam Sinh nhìn thẳng anh.



Anh muốn em sống tốt hơn, Nam Sinh à.

Em không nên tới thăm anh nữa.

Anh mệt rồi.

Cuộc sống của anh không cần có cái bóng.

Em không nên bước vào nữa.

Vì thế anh không viết thư, không gọi điện thoại, cũng không tới thăm em sao? Nam Sinh cười khẽ.

Nhưng anh lại làm tình với em.

Anh không muốn em buồn, Nam Sinh à.

Từ nhỏ, em đã là một cô gái rất tình cảm.

Anh hiểu em.



Nhưng anh lại không tình nguyện trao tình cảm cho em.

Nam Sinh khẽ cười.

Cô nghiêng mặt đi để anh không nhìn thấy nước mắt của cô đang rơi xuống.

Những giọt lệ lạnh buốt cứ trượt xuống gò má cô liên tiếp.

Lúc ăn cơm, điện thoại của Hà Bình lại réo.

Lật kêu anh quay về, có việc phải nhờ anh giải quyết.

Anh nói, Nam Sinh, em về khách sạn đi.

Anh xử lý xong sẽ tới ngay.

Họ cùng ra khỏi tiệm ăn.

Bên ngoài có họp chợ vỉa hè.

Nam Sinh lại gần xem.

Hà Bình đi sau, thấy cô như một đứa trẻ ngây thơ, thò đầu vào nghiêng ngó.

Nam Sinh nhấc một chiếc áo dài tay xẻ tà màu hoa hồng đỏ, ướm lên người.

Hà Bình ngậm điếu thuốc, ngắm nghía cô.

Anh nói, em mặc màu hoa hồng đỏ rất đẹp.

Rồi móc tiền ra trả.

Nam Sinh cười.

Cái tính ương bướng, hoang dã, bất chấp của Hà Bình.

Anh vẫn là một gã đàn ông khác người.

Người đàn ông mà cô yêu.



Hà Bình vội vã bỏ đi.

Nam Sinh một mình trên đường.

Gió đêm mát mẻ, khói bụi màu xám thành phố cũng dần lắng xuống.

Rất nhiều người đi dạo trong các vườn hoa giữa phố, từng đôi từng đôi một.

Nam Sinh nghĩ, mỗi ngày trên thế giới này đều có người đang yêu nhau hoặc chia tay, sinh ra hoặc chết đi.

Rất nhiều nỗi đau không đáng để gặm nhấm.

Cô chỉ cần nhớ những giây phút hạnh phúc.

Cô đã gặp được Hà Bình.

Đã ở bên nhau suốt một buổi chiều.

Không nói năng.

Vần vò nhau trong đau đớn.

Nam Sinh nghĩ, tiếp tục ở lại đây sẽ được cái gì? Cô không đủ sức mạnh để lôi anh quay về.

Cô luôn phải dựa vào anh nuôi nấng.

Chẳng phải cô gánh cái nghiệp mà anh đã chối từ, không tài nào thoát được.

Cô cần phải quay về.

Một giờ sáng có một chuyến tàu về Hàng Châu.

Nam Sinh mua vé, đợi trong phòng chờ.

Gian nhà chờ trống trơn, có người trải báo trên thềm xi măng ngủ.

Nam Sinh rúm ró trên ghế, một tay túm chặt túi hành lý.

Trên biển thông báo đã nhấp nháy tín hiệu xuất phát.



Cô cứ ngỡ sẽ coi mọi chuyện nhẹ như lông hồng.

Dù có quay về thành phố không có Hà Bình, cô vẫn có thể tiếp tục sống kiên cường bằng hy vọng nội tâm.

Hà Bình xong việc, chắc sẽ tới khách sạn tìm cô.

Anh đang tìm kiếm cô.

Còn cô chỉ một tiếng nữa thôi sẽ rời khỏi thành phố này.

Trong không gian tĩnh mịch, cô khẽ bấm chặt móng tay của mình.

Những ngón tay lạnh lẽo và trắng bệch.

Cô tự nhủ, Hà Bình, em không chịu buông đâu.

Trên loa vẳng xuống thông báo soát vé.

Phải đi thôi.

Nam Sinh len vào đám khách, im lặng dịch chuyển theo đoàn người đang xếp hàng.

Lúc sắp đi qua cửa soát vé, cô nghe thấy tiếng Hà Bình kêu.

Anh chạy từ cửa gian nhà chờ tới, ánh mắt sốt ruột tìm kiếm, thần sắc mệt mỏi, mình đẫm mồ hôi.

Nam Sinh len tới bên chấn song, khua tay về phía Hà Bình, gọi, Hà Bình, em ở đây.



Hà Bình đi tới, chụp lấy tay cô, quát, Sao em lại có thể bỏ đi ngay như vậy? Không sao, em có thể ngủ trên tàu.

Nam Sinh nhìn thấy anh.

Cô muốn trao hết cho người đàn ông này những ấm áp và dịu ngọt.

Nhưng cô phải đi rồi.

Cô ôm lấy mặt anh, ra sức hôn anh.

Cô nói, Hà Bình, anh phải đợi em.

Nhất định anh phải cho em thời gian.

Hà Bình nhìn cô trong tâm trạng phức tạp, ánh mát không giấu nổi đau khổ.

Anh nói, Nam Sinh, rút cục em muốn anh phải ra sao đây? Nam Sinh đáp, Em chỉ không muốn anh rời bỏ em.



Hà Bình nói, Chúng ta không thể sống bên nhau.

Nam Sinh.

Em cần hiểu rõ.

Nam Sinh rút tay lại, vẫy vẫy anh, rồi xách túi hành lý bước vào trong.

Nam Sinh quay về trường, trốn tiết ngủ suốt mấy ngày.

Cô rất mệt.

Ký ức nửa ngày ngắn ngủi gặp gỡ Hà Bình đủ để cô nhai đi nhai lại trong tĩnh mịch, có thể chống chọi là nỗi trống trải và cái dài dằng dặc của thời gian.

Trong căn phòng khách sạn ở Quảng Châu, mồ hôi của Hà Bình rơi trên người cô, khô hết lớp này tới lớp khác.

Dính nhớp như thể có thể lấp đầy từng kẽ nứt khô hạn trên da thịt.

Cô không hay biết bên trong cơ thể mình có thể che giấu thứ dục vọng mãnh liệt tới vậy.

Nhưng Hà Bình và cô vẫn không tài nào gặp nhau được.

Họ ngày càng xa nhau.



Cô bắt đầu sáng tác lại.

Xúc cảm và nỗi đau trong tim như máu ùa lên.

Nam Sinh cảm thấy mình có thể nghẹt thở bất kỳ lúc nào.

Tạp chí liên tục gửi tới thư của độc giả.

Tình cảm ẩn sâu của tính người luôn là lỗ hổng lớn.

Tiểu thuyết của Nam Sinh có rất nhiều độc giả.

Mùa thu tới, lại nhận được thư của La Thần.

Anh gửi cho cô giấy mời.

Tạp chí tổ chức cuộc gặp gỡ các cây bút hàng năm, tới Tương Tây.

Anh mời cô tham gia.

Mời cô tới Nam Kinh gặp họ.

Nam Sinh nhét lá thư dưới gối suốt mấy ngày.

Phong thư sạch sẽ màu trắng, trên là vết tích thanh tú của một chàng trai.

Cuộc sống tỉnh táo chính là nằm ở đây, là cây cầu có thể cứu cô thoát khỏi bóng tối tình dục và nỗi tuyệt vọng.

Nam Sinh nghĩ cô cần phải đi xem cuộc sống và những con người khác.

Lần đầu tiên tới Nam Kinh.



Lúc nửa đêm xuống xe, tới ga đón chính là La Thần.

Ở cửa ra, anh giơ một tấm biển gỗ to đứng trong màn đêm.

Trên biển viết tên cô: Lâm Nam Sinh.

Sự xuất hiện của Nam Sinh khiến anh bất ngờ.

Anh nói, Tôi cứ luôn nghĩ rằng cô là một người đàn ông trạc bốn mươi tuổi.

Sao lại thế này? Anh đập tay lên đầu, mặt lộ rõ những ngờ vực không tài nào giải đáp.

Nam Sinh khẽ cười.

Hôm đó, cô mặc chiếc quần bò cũ, áo phông đen, đi giầy thể thao cũ.

Vai khoác chiếc túi leo núi.

Nam Sinh gầy ốm, nét mặt lãnh đạm, mắt ngó nghiêng khắp nơi.

Toàn thân toả ra mùi chua cay mê ly như một loài thực vật hoang dã.

Cô là thành viên trẻ nhất trong nhóm viết.

Phần lớn những người khác đều là những nhà văn kỳ cựu của Hội nhà văn.

Những tên tuổi đó thường xuyên xuất hiện trên đủ các loại tạp chí văn học lớn.

Cả nhóm rùng rùng đi Tương Tây.

Nam Sinh cũng không thấy có gì bất ổn dù bên cạnh cô là một đám các người danh tiếng trong giới văn đàn.

Cô luôn một mình đeo ba lô đi trước.

Gương mặt luôn lộ vẻ bất cần.

La Thần chăm sóc cô, luôn cố tình đi lên cùng cô, trò chuyện.

Nam Sinh rất ít nói, có thói quen vừa nghe vừa lơ đãng sang cái khác.

Chỉ không ngừng hút thuốc.



Trên đường có đi qua Trương Gia Giới, rồi tới huyện Phượng Hoàng, La Thần và Nam Sinh dần dần có thói quen kết bạn song hành.

Hai người trẻ tuổi cứ đi đầu, rồi phải quay lại tìm đoàn.

Anh nói, Cô rất có kinh nghiệm đi du lịch dã ngoại.

Thuở nhỏ, tôi lớn lên ở nông thôn.

Lúc đó chúng tôi trèo lên đỉnh núi phía sau thôn.

Tôi thường một mình trèo lên đỉnh cao nhất của Đại Khê Lãnh, nằm trên tảng nham thạch phơi nắng.

Nghe gió thổi xào xạc rừng cây cùng tiếng chim ríu rít.

Thấy sơn cốc âm u như địa ngục vậy.

Cái thôn đó có tên gọi Phụng Kiều.

Sao lại nói giống địa ngục?

Vì vẻ đẹp đó như không thể lặp lại.

Anh nhìn cô.

Cô đứng bên cạnh con đường đá xanh của thành phố cổ.

Vừa hút thuốc vừa thản nhiên ngắm nhìn cây cầu tre bắc qua sông.

Cô khác hẳn với các cô gái mà anh đã từng quen.

Anh đã gặp quá nhiều phụ nữ viết văn hoặc không viết văn.

Linh hồn của họ hoặc trống rỗng hoặc chướng ngại trùng trùng.

Nhưng Nam Sinh lại là một mảnh đất hoang trống trải không người, đầy ắp tiếng sáo phiêu diêu.

Khi nhận được cuốn tiểu thuyết đầu tiên của cô, anh đã có ấn tượng rất sâu sắc.

Những từ ngữ đó như thể không còn tồn tại trên thế gian này, đột nhiên lại từ một lỗ hổng kỳ bí và tối tăm bật tuôn ra ào ạt.

Cô đi vào một tiệm tạp hoá ven đường, ngắm những đôi giầy thêu hoa thủ công.

Nhấc một đôi giầy thêu tơ đỏ hình đoá mẫu đơn xoà cánh, cô cúi xuống thử.

Ngắm chân mình, khẽ cười, rồi tụt giầy ra trả lại.



Anh hỏi, Sao không mua? Không thích ư? Cô đáp, Rất thích, nhưng hình như không hợp với tôi.

Tôi quen đi giầy thể thao bân bẩn.

Cô vẫn luôn lý trí như thế sao?

Cô lắc đầu.

Lại cười.

Người đàn ông chân thành, chất phác bên cạnh mặc một bộ đồ vải màu trắng.

Anh từng khiến Nam Sinh phải sững lại trong giây lát, ngỡ mình gặp phải Trăn Sinh thuở thiếu niên.

Giờ đây, ắt hẳn chàng trai phương Bắc đó đã trở thành đàn ông thực sự, đang mải mê yêu đương hoặc làm những việc khác.

Nhưng cô vẫn nhớ dư vị mùa hè mà cậu ta để lại.

Dư vị sạch sẽ.

Cô đã từng đem tình cảm của người đàn ông đó thành thứ công cụ để hoàn tất sự trưởng thành của mình.

Cô hỏi anh.

Có hút thuốc lá không? Anh đáp, Tôi không hút.

Cô bước vào một tiệm tạp hoá, mua một gói thuốc địa phương.

Tự châm lấy rồi đưa thuốc cho anh.

Hút thử đi! Không, không.

La Thần khước từ.

Hút thuốc có hại cho sức khoẻ.



Anh vẫn luôn lý trí như thế sao? Cô thông minh ném trả lại anh câu hỏi cũ.

Tôi luôn tin rằng đối với số mệnh, không có gì là tuyệt đối cấm kị cả.

Thượng đế yêu những người bướng bỉnh.

Đó chỉ vì cô sợ hãi mất mát thôi.

Nam Sinh.

Cô dũng cảm hơn mọi người khác.

Thế sao? Nam Sinh cười u ám.

Cô không nói nữa.



Bảy ngày hội bút kết thúc trong chớp mắt.

Họ lại quay về Nam Kinh, rồi mỗi người lo một ngả.

Nam Sinh đáp chuyến tàu đêm về Hàng Châu.

La Thần nói, Lần sau cô tới, tôi đưa cô đi chơi.

Trên dãy Trung Sơn có loại ngô đồng cao lớn sừng sững, có lẽ cô sẽ thích những ngày mưa ở đó.

Nam Sinh mỉm cười, nói, Cám ơn anh, bảy ngày vừa qua, tôi rất thoải mái.

Tôi cũng vậy, La Thần nói, Hy vọng cô tiếp tục sáng tác, không dễ vứt bỏ.

Nhận lời với tôi đi.

ANh chỉ đưa cho cô một túi vải.

Cô mở ra, là đôi giầy đỏ thêu hoa.

Anh nói, Thích thì phải dùng đi nhé.

Đừng lo ngại kết quả.



Nam Sinh gật đầu.

Khoác chiếc túi to đơn độc lên tàu.

Cô thò đầu ra ngoài cửa sổ, vẫy tay tạm biệt.

Mái tóc đen dài như mớ rong biển ken dầy, phủ xuống bờ vai.

Đôi mắt rực sáng như nhìn xuyên thấu mọi việc.

Sau khi xe lửa rời khỏi ga, không khí mát mẻ.

Ánh sao yếu ớt rọi lên gương mặt La Thần.

Anh chậm chạp đi ra khỏi ga, tự hỏi lòng mình sao lại cảm thấy hụt hẫng như thế, như thể mất đi một cái gì đó không thể quay lại nổi.

Anh cố sức nghĩ, mãi cho đến khi lên tắc xi.

Tắc xi đưa anh xuyên qua thành phố tĩnh mịch quen thuộc.

Đột nhiên anh tỉnh ra, lòng xao động.

Té ra do bầu trời xanh ngắt không một tạp chất, còn có cô gái hờ hững dưới đó.

Sau khi về tới Hàng Châu, Nam Sinh thấy như đang mang thai.

Hành kinh mãi không chịu tới, đã ngót nghét hai tháng.

Ngực bắt đầu căng nhức.

Cơ thể nặng nề, cảm giác buồn nôn dày vò khiến cô không tài nào nuốt nổi đồ ăn, cả người bải hoải.

Đó là một chuyện kỳ lạ.

Duyên phận giữa cô và Hà Bình vẫn không ngừng xoay.

Bất lực trước số phận.

Nhưng cô hy vọng mình có thể sinh được đứa bé này.



Cô đã trưởng thành.

Cô không còn là một cô bé cô đơn không người giúp đỡ như trước đây.

Cô có thể kiếm tiền nuôi mình, nuôi con.

Cô muốn yêu đứa trẻ này, sẽ cho nó tất cả những thứ mà cô chưa đạt được.

Nếu.

Nếu có thể vì vậy mà Hà Bình quay về bên cô.



Cô gọi điện cho Hà Bình.

Cô biết anh không thích liên lạc với cô.

Anh ở một thành phố khác muốn che giấu tên tuổi thật, muốn quên hết mọi nghiệp chướng mà anh không muốn nghĩ tới.

Nhưng cô là một cái bóng kéo sau lưng anh.

Một kẻ đã trèo lên bờ trước hết luôn muốn cởi tuột bộ quần áo ướt.

Chẳng ai muốn vẫn ngâm mình trong nước lạnh.

nghĩ cô hiểu rõ.

Chỉ vì cô không có quyền lựa chọn.

Một kẻ nghèo trong tay không chút tài sản liệu có thể lựa chọn được gì? Lúc gọi điện thoại đã hơn mười một giờ đêm.

Nam Sinh kêu, Hà Bình.



Hà Bình giọng không mấy vui vẻ.

Em không nên gọi tới.

Anh và Lật đang ở bệnh viện.

Con cô ấy bị ốm.

Hà Bình, em muốn nghỉ học, đi làm, nuôi con của anh và em.

Em có con rồi sao? Hà Bình cuống quýt hỏi.



Không có.

.

.

Nói láo, Hà Bình quát to.

Nam Sinh, anh không cho phép em muốn làm gì cũng được.

Em muốn sống cùng anh.



Chúng ta không thể sống bên nhau.

Hôm nay anh phải nói rõ với em.

Chúng ta là người của hai thế giới khác nhau, mỗi người đều có cuộc sống khác.

Em không nên ảo tưởng.

Không có hy vọng đâu.

Tại sao hả Hà Bình? Anh phải đền tội, đối với mẹ anh, với em, với Lật.

.

.

Vì anh, Lật đã chia tay với người đàn ông Hồng Kông rồi.



.

.

.

Anh ta để lại cho cô ấy một tiệm ăn và một đứa con, thu lại toàn bộ những tài sản khác.

Em có hiểu như vậy đối với cô ấy có nghĩa gì không? Cô ấy đã vì anh mà hy sinh quá nhiều.

Anh yêu Lật hơn yêu em sao, Hà Bình? Nam Sinh thì thào.

Mọi thứ vẫn xảy ra.

Cô đã sớm có linh cảm đó.



Cô ấy hợp với anh.

Cô ấy ra sức chạy chữa cho anh.

Chăm sóc anh rất tốt.

Cô ấy cũng cần anh.

Nam Sinh, em cần phải học đại học, phải làm nhiều chuyện hơn nữa.

Lớp người dưới đáy xã hội quá nhiều.

Anh không thể để em vì anh đi ăn trộm lần nữa.

Hà Bình.

Nam Sinh buồn bã ngắt lời anh.

Mọi thứ chỉ có thể như vậy.

Không cần gọi điện thoại cho anh, cũng không cần tới thăm.



Đừng chờ anh nữa.

Hà Bình ngừng lại.

Giọng anh trĩu nặng.

Hãy quên hết những gì chúng ta đã có trước đây.

Nam Sinh, anh không thể quay về được nữa.

Hãy quên hết những gì chúng ta đã có trước đây.

Nam Sinh, anh không thể quay về được nữa.

Nam Sinh giam mình trong nhà ba ngày.

Trong căn phòng tối tăm, trùm chăn kín mít, ngủ từ sáng tới tối.

Mỗi lần bị tấn công mạnh, cô chỉ có thể tự chui vào vỏ, biệt lập và ra sức kìm nén mình.

Từ sáng sớm tới nửa đêm, từ canh khuya tới tinh mơ, cô vẫn chỉ đối diện với một màn đen ảm đạm.

Chỉ khi đói tới mức không thể chịu nổi nữa, cô mới trở dậy làm một bát mì ăn liền.

Rồi lại chìm vào giấc ngủ mê mệt.



Lại quay về thôn nhỏ Phụng Kiều.

Con đường quanh núi trắng phơ.

Rừng rậm hai bên núi xanh ngắt.

Những căn nhà mái đen tường trắng trong sơn cốc mịt mùng khói.

Rêu xanh ẩm ướt trong nhà thờ nhỏ, thỉnh thoảng có con bướm xanh bay qua.

Bàn tay của bà ngoại.

Những ngón tay khô ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve làn da cô, chải đầu cho cô.

Trong căn phòng lớn trống trải còn có chiếc giường chết chóc của mẹ.

.

.

Nam Sinh thiếp đi.

Cô tin rằng trong đêm cô khẽ kêu tên mẹ.

Cả thế giới đều xua đuổi cô.

Không biết nên đi đâu.

Nam Sinh quyết định tự giải quyết vấn đề này.

Không thể tới bệnh viện ở trung tâm thành phố.

Có quá nhiều cơ hội gặp phải người quen.

Bạn học hoặc thầy cô giáo.

Điều đó khó có thể tưởng tượng nổi.

Một cô gái lạnh lùng, không bao giờ nói năng với lũ nam sinh đột nhiên lại giấu giếm một nghiệp chướng quá nặng nề không thể nói.



Thứ sáu, Nam Sinh nghỉ phép.

Nếu phải làm phẫu thuật, ít nhất cô cũng có hai ngày nghỉ ngơi danh chính ngôn thuận.

Tâm tư rối vò, cô suy nghĩ lại hết một lượt tất cả chi tiết.

Vì không ai có thể cùng cô đối diện với hiện thực này.

Cô cần phải tự gánh lấy một mình.

Đó là một trạm xá khuất nẻo nhất ngoại ô, ẩn trong ngõ nhỏ ngoắt ngoéo.

Nhà cũ hai tầng.

Cả bác sĩ và bệnh nhân đều ít.

Ánh sáng bên trong tối tăm, toả ra mùi bụi ẩm.

Nam Sinh đăng ký số.

Lúc đi lên cầu thang gỗ, nghe tiếng cọt kẹt của lát gỗ cũ kỹ.

Trước cửa khoa sản treo một tấm rèm vải cũ.

Nam Sinh không biết khi kéo rèm ra, cô sẽ hoàn toàn giã từ mảnh vườn tươi đẹp và đầy tôn thờ đang bày ra trong cuộc đời cô.

Hôm đó cô cố tình hoá trang rất đậm, tô đen lông mày.

Quầng mắt được tô một lượt xanh lá cây, môi đỏ choe choét.

Cô cố tình làm xấu mình, muốn ra vẻ một cô gái trưởng thành hơn.

Như vậy, cảm giác tội lỗi trong cô sẽ giảm bớt.

Nhưng đối với tội lỗi và sự ruồng rẫy của mình, cũng chính được bắt đầu từ lúc cô soi gương với nét mặt vô cảm.

Cô đã đánh mất sự trân trọng đối với chính cô.



Trong phòng không có người.

Ánh nắng tràn ngập một khoảng đất trống.

Nam Sinh nghe thấy tiếng chân mình phát ra những âm thanh buồn rầu trên sàn nhà.

Bên trong không có phòng nhỏ, chỉ ngăn cách bởi một tấm rèm vải rách.

Đột nhiên bên trong vang lên một tiếng kêu thảm thiết, nhức nhối và mãnh liệt khiến từng tấc da trên người cô co rúm.

Mạch đập mạnh, lập cập.

Sau tiếng kêu là những tiếng rên rỉ nho nhỏ.

Một người đàn ông từ bên ngoài thò đầu vào ngó.

Một người đàn ông béo tốt, tay đeo một chiếc nhẫn vàng to sụ, miệng ngậm điếu thuốc.

Ông ta biến mất sau tấm rèm.

Nam Sinh sờ thấy lòng bàn tay lạnh ngắt.

Mồ hôi dính nhớm nháp.

Một phụ nữ trung niên mặc bộ blouse trắng từ trong đi ra với vẻ mặt khó chịu.

Một khuôn mặt dài, gầy choắt.

Gương mặt tích tụ đầy oán hận vì bất mãn với cuộc sống.

Cởi tuột đôi găng tay khử trùng nhuốm máu tươi, vứt vào thùng rác.

Bà ta nói với Nam Sinh, Cô khám gì? Hình như tôi có mang.



Đi kiểm tra nước tiểu trước.

Không thèm liếc Nam Sinh lấy một cái, bà ta thuận tay vứt cho cô một tờ xét nghiệm.

Nam Sinh cầm lấy, đi trả tiền, rồi lấy trong túi giấy trước cửa phòng vệ sinh ra một cốc nhựa nhỏ màu trắng.

Hộ lý ở khoa xét nghiệm nhúng chất thử vào dịch thể.

Trên tờ giấy bắt đầu biến đổi.

Nam Sinh tựa vào tường.

Tim trĩu nặng, nặng tới mức phát đau.

Cô nhìn cái cốc.

Trên tờ xét nghiệm ghi rõ dương tính.

Có một số việc rất khó quên.



Cô muốn để lại sinh không? Nam Sinh đáp, Không.

Khi nào tới nạo được?

Bây giờ.

Nam Sinh còn nhớ rõ cô nói những câu đó rất lạnh lùng.

Nhưng tim cô là một mảnh ruộng hoang, không có âm thanh, bị nỗi khiếp sợ to lớn đến cùng cực chế ngự.

Một sự mê mụ tới tận cùng.

Trên hành lang có tiếng cãi nhau.

Tiếng khóc tức tưởi của một phụ nữ, giống như mảnh thuỷ tinh bị đập vỡ trên sàn.

Gã đàn ông xấu hổ hoá tức giận, bắt đầu túm chặt lấy cô ta, tát lấy tát để.

Trong không gian ngập tràn mùi máu tanh và mùi thuốc lạnh lẽo.

Nam Sinh cởi dần từng lớp quần áo.

Cô trần truồng nửa người đứng trước tầm nhìn một người xa lạ.

Phần da thịt trần trụi như một vết thương khổng lồ, không thể khép lại nổi, cũng không có cách để che giấu.

Lên giường nằm.

Mở đùi ra.

Cố mở to hết sức.

Người phụ nữ đó ra lệnh.

Tiếng máy móc kim loại va vào nhau lách cách, phát ra những âm thanh lạnh toát.

Nam Sinh nằm xuống.

Cô thấy rất lạnh, nghiêng mặt đi, nhìn thấy một cây ngô đồng ngoài cửa sổ.

Trên cành vừa nhú ra những chiếc lá non bé tẹo.

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, chúng được phủ một lớp lông tơ màu trắng, nay sức sống thuần khiết.



Máy móc lạnh toát ra sức thọc sâu vào cơ thể không chút kiêng dè và ra sức tung hoành.

Theo bản năng, Nam Sinh co rút phần bụng lại, cả cơ thể rúm lại phía trên.

Không được động đậy.

Động đậy là sinh chuyện bây giờ.

Rách tử cung rồi, rồi sẽ không sinh được nữa đâu.

Động tác của bác sĩ càng thô bạo hơn.

Có lẽ đã quá nhiều cuộc nạo thai khiến bà chán ngán cuộc sống.

Sinh mệnh cứ bị huỷ diệt hàng ngày như vậy, dần dần bà sẽ mất đi sự kính trọng và tình yêu bẩm sinh đối với tính mạng con người.

Cái máy lại thọc sâu vào, xé rách cơ thể cô.

Những cơn đau sắc nhọn và mãnh liệt bắt đầu rung chuyển.

Tiếng máy điện chạy ro ro.

Trong bình bắt đầu có máu tươi tuôn chảy.

Đó là máu từ tận cùng sâu thẳm con người Nam Sinh.

Đến từ một sinh mạng không thể chào đời, bắt đầu đập phá, xé rách và hút gọn.

Từng đợt rung mạnh như thể đem Nam Sinh ra xay vụn thành bột.

Nam Sinh ra sức nắm chặt lấy giá đỡ lạnh ngắt.

Cô nghe thấy tiếng rên rỉ giãy đạp từ tỏng xương tuỷ.

Cô thét lên.

Bà bác sĩ lớn tiếng quát, Không được động! Không được cử động! Cử động sẽ sinh chuyện ngay.

Vừa mắng Nam Sinh nặng nề, bà vẫn không ngừng tay.

Cơn đau khiến trước mắt Nam Sinh như đen kịt, choáng váng như ngất đi.

Cả người nằm đừ trên giường, không còn giẫy đạp nữa.

Cô hít thở, thấy tóc dính bệt vào mặt bởi mồ hôi lạnh ngắt.

Cô không hận anh.

Không.

Chỉ cảm thấy nhục nhã chưa từng thấy.

Đúng lúc đó, cô chỉ thấy mình dơ bẩn, như chết rồi, bị vứt bỏ.

Nam Sinh cố sức quay mặt đi.

Tấm ga giường màu trắng nồng nặc mùi thuốc.

Ánh sáng chói chang bên ngoài cửa sổ khiến cô không tài nào mở nổi mắt.

Lá cây ngô đồng xanh thật, đẹp thật.

Mắt cô ngập tràn nước mắt nóng bỏng.



Rút cục cũng kết thúc.

Nam Sinh bước ra khỏi trạm xá, đôi mắt bị chói nắng vẫn choáng váng.

Cô thấy mình có thể ngã lăn ra đường bất kỳ lúc nào.

Cô chống vào bờ tường chậm chạp lê ra khỏi ngõ nhỏ.

Lúc đi qua cột điện thoại công cộng bên đường, rất muốn gọi cho Hà Bình.

Bên con đường chật chội, cô do dự ngừng lại.

Cột điện thoại không ngớt có người đi vào.

Nam Sinh kề chặt vào tấm kính của cột.

Cô nhìn điện thoại.

Nửa tiếng sau, cô bỏ đi.

Nỗi đau của cô đã bị Hà Bình chặn đứng.

Anh đã vứt bỏ cô.

Sáng hôm sau, Nam Sinh bị tiếng đập ở cửa của nhân viên bưu điện đánh thức.

Cô nghỉ ở nhà mấy hôm.

Vết đau thể xác đang bình phục.

Cơ thể có lúc rất yếu, có lúc lại rất mạnh như thể dẹp hết bất kỳ nỗi đau nào.

Cô có mấy bức thư bảo đảm.

Trong đó bao gồm cả thông báo đuổi học chính thức của nhà trường, hoá đơn nhận được một món tiền lớn của Hà Bình, còn có cả thư của La Thần từ Nam Kinh.

Anh viết một bức thư rất dài gửi cô.

Trong thư còn đính cả ảnh mới rửa.

Cô ôm một con cún ngồi trên chiếc ghế tre nhỏ trước của nhà nông dân, tay kẹp điếu thuốc.

Trong nụ cười có cả nỗi đau ngọt ngào và sự trong sáng tới tang thương.



Trong thư La Thần viết, Nam Sinh này, con đường đá xanh ở thành cổ Phượng Hoàng vào những lúc trời mưa còn đẹp hơn nữa.

Nhưng tôi thấy rất mãn nguyện vì thời khắc đó chúng ta ở bên nhau.

Tôi có thể được lặng lẽ ngắm em trong bóng khuất.

Ngôn từ và cử chỉ của em đều rất quen thuộc trong văn chương của em.

Tôi nghĩ tôi rất quen với sự lạnh lùng của em và những nguyên tắc tàn khốc vì quá thấu triệt.

Nhưng tôi đoán em không có thói quen làm tổn thương tới người khác.

Có lẽ em chỉ muốn bảo vệ mình.

Nhưng

- xin hãy cho tôi biết, tại sao? Có phải những ký ức tuổi thơ hay vì trải qua vết thương quá lớn? Tôi luôn thấy một nỗi bi ai bất lực.

Nam Sinh, có lúc tôi nghĩ, nếu em là người con gái tôi yêu, tôi sẽ đối xử với em ra sao? Tôi có đủ sức biến em thành một cô gái ngọt ngào ấm áp không? Có thể mang lại hạnh phúc cho em không?.