Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa Hảo Nguyệt Viên - Chương 1

Chương 1.

“Hoa Hảo Nguyệt Viên” [1] bốn chữ này thật là tục. Tôi đã nói với bố một lần, nhưng ông căn bản không để tâm: “Trẻ con thì hiểu được cái gì?” Tôi không phải trẻ con, tôi bây giờ đã bảy tuổi, đã biết đọc được hai năm, nhưng mà ông hoàn toàn không tôn trọng tôi. [1] Hoa hảo nguyệt viên ( 花好月圆 ): đoàn tụ sum vầy Mỗi ngày tan học, như thường lệ tôi đều đến “Hoa Hảo Nguyệt Viên”, lên tầng bốn phòng làm việc của ông. Hoặc là làm bài tập, hoặc là ăn đồ ăn, hoặc là ăn xong rồi ngủ.

Người ta mở hộp đêm không đặt là “Đế đô” thì cũng đặt là “Giàu có”, chỉ có ông là đặt là “Hoa Hảo Nguyệt Viên”. Thật là thô tục, mỗi lần tôi nhìn thấy bốn chữ bằng đèn nê ông to tướng loé lên trong đêm đều cau mày. Nhưng mà lúc nào “Hoa Hảo Nguyệt Viên” cũng buôn bán thịnh vượng, khi trời tối, từng chiếc từng chiếc xe lần lượt đậu ở bãi đậu xe trước cửa, bảo vệ dùng một cái bao màu đỏ phủ lên biển số xe – hộp đêm khác sợ nhất là bị đài truyền hình đưa ra ánh sáng, mặc dù bố không sợ, nhưng phát triển đến mức này cũng sẽ gây chú ý. Bố nói: “Làm người nên tránh khoe khoang.” Mặc dù tôi còn nhỏ, nhưng cũng hiểu được những lời như thế được gọi là thông minh. Tám giờ tối, các dì đỏ (cách nói tránh của “gái điếm”) cũng đã đến làm việc, đèn đường bên ngoài sáng như ánh ngọc, từng cái muôn hồng nghìn tía, màu sắc rọi thẳng vào đáy mắt mọi người. Trong hộp đêm dần dần náo nhiệt hơn, khắp nơi có thể nghe được tiếng phụ nữ cười nhẹ nhàng, mùi rượu và thuốc lá lẫn hương phấn son, trong không khí tràn ngập hương thơm thần bí. Tôi đến phòng ăn, gặp Gina ở hành lang, cô ấy véo má tôi, gọi tôi: “Tiểu suất ca.” Tôi ghét nhất là bị người khác đụng chạm, dù là mỹ nữ cũng không được. Gina lại cười vô cùng quyến rũ, mắt của cô phản chiếu ánh sáng màu tím, đôi mắt to đen như một con mèo, cô nói với A Dĩnh bên cạnh: “Cậu xem, tiểu suất ca thật cool, một câu cũng không chịu nói!”

A Dĩnh cũng cười: “Giống đại ca.” Thật kì quái, bọn họ ai cũng gọi bố là đại ca, không ai gọi là ông chủ, ông ấy cũng không thích. Khó có lúc ông và mọi người tụ tập một chỗ, oanh oanh yến yến cười nói vui vẻ, tranh nhau nói: “Đại ca!” Tôi cũng thích cách gọi “đại ca” này. Nghe rất gần gũi ấm áp, giống như ôm một con mèo đi ngủ, nghe tiếng thở đều đều của nó.

Bố không ấm áp, tay của ông lúc nào cũng lạnh, lúc tôi còn nhỏ hay với lên tay của ông, nhưng lúc nào cũng không với tới, vĩnh viễn không với tới —— có lần ông ngủ trên ghế sa lon, cuối cùng tôi cũng với tới, nhưng tay ông lại lạnh như cửa sổ mùa đông, thở một cái cũng có thể ngưng tụ thành sương, tôi nắm một lúc, không thể làm gì khác ngoài buông tay. Trong một năm tôi đổi đến sáu bảo mẫu, mọi người đều bị tôi làm cho tức đến phát khóc. Cuối cùng bố mua cho tôi một con mèo, tôi thích vô cùng, lập tức không quấy rối bảo mẫu nữa. Tôi thích nhất là ôm mèo đi ngủ, mềm mại, ấm áp. Nửa đêm tỉnh dậy thấy ánh mắt lấp lánh của nó, giống như hai viên ngọc quý, thanh tĩnh như vậy, làm cho người khác an tâm.

Có lần bạn học của tôi, Vũng Quân, hỏi: “Tại sao không bao giờ cậu thích bảo mẫu nhà cậu vậy?” Tôi thành thật đáp: “Bọn họ cũng không phải mỹ nữ, tại sao phải thích bọn họ?” Vũng Quân ngây người một lúc lâu, lát sau nhìn tôi đầy ao ước. Cùng là đứa trẻ bảy tuổi, nhưng mà cậu ta tuyệt đối không dám nói ra những lời như vậy, cậu ta ngưỡng mộ tôi. Thật ra thì tôi ở chỗ của bố học lỏm, có lần trở về nghe được bố nói với Âu Dương: “Đối với phụ nữ, sắc đẹp là quan trọng nhất!” Sắc đẹp chính là vẻ bề ngoài, cái này tôi nghe hiểu được. Ông có rất nhiều bạn là phụ nữ, ai ai cũng xinh đẹp vô cùng. Giống như bạn gái hiện tại của ông, mắt to tóc dài, da trắng như tuyết, cười một cái thì không ai phân biệt được đâu là thần tiên tỷ ty Lưu Diệc Phi. Nhưng mà ông cũng không thực sự thích cô ấy, có rất ít người phụ nữ chịu được thói trăng hoa của ông, ông quá khó hầu hạ, ở cùng một chỗ còn phải khổ cực chán. Nhưng mà tôi không có lựa chọn nào khác, bởi vì tôi là con trai của ông.

Có một khoảng thời gian tôi còn nghi ngờ không biết có phải bố thích Âu Dương không, bởi vì bọn họ đều không đặt phụ nữ vào trong tim. Ông để tôi gọi hắn là chú Âu Dương, nhưng mà tôi chỉ gọi là Âu Dương. Hắn là người thân cận nhất của bố, lúc bố không có ở đây, tất cả các chuyện buôn bán đều do hắn quản lí, lúc có bố, hơn nửa mọi việc cũng đều do hắn sắp xếp chuẩn bị. Việc làm ăn buôn bán của bố rất tốt, ông không chỉ có mỗi cái hộp đêm “Hoa Hảo Nguyệt Viên” này, ông còn có ba bốn cái nhà giải trí khác, rất nhiều quán bar nữa, đếm không xuể. Nghe nói ông còn mở cả sòng bạc, mọi người đồn chỗ đó có chút thần bí, có black jack, roulette,…… Dĩ nhiên, tất cả chỉ là lời đồn, tôi chưa từng được tận mắt kiểm chứng. Người ta hỏi bố tôi làm nghề gì, tôi cuối cùng trả lời rất nhẹ nhõm: “Ông ấy là người làm ăn!”

Nếu đối phương không thức thời, lại hỏi thêm câu nữa: “Buôn bán cái gì?” Tôi sẽ đáp: “Nhà đất.” Tôi không nói láo, tôi biết ông thật sự có đầu tư nhà đất với người khác, mấy chỗ nổi danh đều có cổ phần của ông.

Tôi không thể nói: “Ông là xã hội đen.” Trên thực tế, cũng không có thứ gọi là “xã hội đen”. Bố từng nói: “Trên đời này không có thứ gì thực sự trắng hoặc thực sự đen.” Là thật, bởi vì ông có quan hệ rất tốt với mấy vị mặc quần áo cảnh phục. Bọn họ cùng nhau ở nơi này ăn cơm uống rượu chơi mạt chược, bố cũng sẽ không cố ý thua để bọn họ ăn tiền, bọn họ là bạn bè thật, giúp đỡ lẫn nhau. Ông gọi bọn họ là “phía chính phủ”. Có lúc “phía chính phủ” cũng không thể không mượn sắc ảnh hưởng của ông để làm chút chuyện. Ví như muốn triệu khai cái hội nghị trọng yếu gì đó, “phía chính phủ” sẽ “chào hỏi” bố và mấy cô chú trước, thành phố mấy ngày nay sẽ đột nhiên an tĩnh hẳn, ngay cả trộm cướp trên đường cũng giảm đi rất nhiều.

Ở trong thành phố này, bố có sức ảnh hưởng rất lớn, nhưng cũng không phải như mọi người tưởng tượng, bên cạnh lúc nào cũng kè kè sáu bảy vệ sĩ, không nói không rằng đi ra phố cầm dao bổ dưa chém lung tung…….. Đó là trong phim Hồng Kông, không phải ngoài đời. Sự thật à, đối với tôi, ông chẳng qua chỉ là bố tôi mà thôi! Tuy bố không thú vị, nhưng ông cho tôi áo mặc cơm ăn, cho tôi cơ hội đi học đọc sách.

Đi học đọc sách —— mọi người nhất định cho rằng bố tôi là một tên côn đồ cắc ké đầu đường xó chợ, đao bổ dưa thì to mà óc thì nhỏ —— thật đáng tiếc, lần trước lúc tôi ở nhà tình cờ lục từ đáy rương ra bằng tốt nghiệp của ông. Các trường đại học mười năm trước rất khó để vào, khi đó, ông học một ngành gọi là “thuỷ cơ học”, cái từ “thuỷ” tôi không biết, phải tra từ điển mới hiểu được. Bốn chữ này rất khó đọc, không biết là học những cái gì. Trên bàng tốt nghiệp của bố có đính kèm một tấm ảnh, màu đen trắng, trẻ tuổi, có một đôi mắt lấp lánh, đen như bóng đêm sâu nhất. Chân mày ông dày mà đen, giống như một ngọn núi lớn có góc cạnh rõ ràng. Bây giờ ánh mắt ông vẫn tối đen như bóng đêm vậy, nhưng trong đó lại loé lên thứ ánh sáng kì dị, người nào nhìn thoang qua đều sẽ khiếp sợ đến run lẩy bẩy. Bây giờ mi tâm (điểm giữa hai lông mày) của ông luôn có một chữ “sông” ( 川 ), năm nay ông đã hơn ba mươi tuổi rồi, già thật rồi nhưng trong lòng tôi lại cho rằng ông vẫn đẹp như cũ.

Âu Dương nghe thấy tôi chê bố già, hắn gõ đầu tôi, nói: “Đại ca năm nay mới 35 tuổi, già ở chỗ nào chứ?” Xong hắn lại nhìn tôi từ trên xuống dưới, đột nhiên thở dài: “Ngay cả tên tiểu quỷ này cũng bảy tuổi rồi, chúng ta thật sự già rồi. Nhớ năm đó……” Tôi ghét Âu Dương gọi tôi là tiểu quỷ, giống như tôi ghét mấy bà dì đỏ đó gọi tôi là “tiểu suất ca”, giọng nói như thể tôi là đứa bé gái ba tuổi, tôi không phải là con gái. Nhưng mà tôi thích. Âu Dương bắt đầu nhớ lại năm đó, hắn vừa nghĩ đến “năm đó” liền kể lại câu chuyện kinh tâm động phách cho tôi nghe. Ví như lúc còn trẻ thương lượng cùng với bố tôi, một người một ngựa đến phục vụ đại tiệc. Hoặc có những lúc hai người gặp kẻ thù, kề vai nhau đối phó với kẻ thù ở hai xe tải bên cạnh.

.