Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa Hảo Nguyệt Viên - Chương 2

Chương 2.

Trong thành phố này vẫn có truyền kì. Mọi người luôn nói con trai thường sùng bái cha mình. Không, không, tôi không sùng bái ông, tôi yêu ông. Mặc dù nói như vậy rất buồn nôn, buồn nôn đến nỗi chỉ cần nghĩ tôi nói với ông câu này thôi là da gà đã rụng đầy đất. Tôi dĩ nhiên sẽ không nói thẳng với ông ngay lúc này, nhưng mà tôi quan tâm ông, tôi thường khuyên ông: “Ít uống rượu, ít hút thuốc, ít cưa gái!” Bố cau mày nhìn chằm chằm tôi hồi lâu, sau đó ông cười ha hả, nhiều năm rồi tôi chưa từng thấy ông cười kiẻu này. Ông cười xong, liền bảo tôi “Shut up!”

Khi ông vui vẻ thường thích mắng chửi người khác, khi mà ông mắng người khác là “shut up” là lúc tâm trạng tốt nhất, vì thế tôi thừa cơ hỏi một câu: “Mẹ con là người như thế nào?” Ông không chút do dự đáp: “Bố không nhớ rõ.” Ông đang lừa tôi, trí nhớ của ông cực kì tốt, người phụ nữ của mình ở hộp đem bốn năm trước còn nhớ được tên, sao ông có thể quên mẹ tôi như thế nào. Nhưng mà biết vậy tôi cũng chẳng thể làm gì, trong nhà ngay cả tấm hình cũng không có, tôi ở nhà đào bới lung tung cũng chỉ tìm thấy bằng tốt nghiệp của ông, ngoài ra chẳng còn tìm được gì khác.

Vì vậy thật đáng tiếc, tới hôm nay ngay cả tên của mẹ tôi cũng không biết. Cõi đời này không chỉ có mỗi chuyện đó là đáng tiếc, qua nhiều năm như vậy, bố và chị Tiểu Dư là có quan hệ ổn định nhất, nhưng lại không thể tiến triển thêm chút nào. Mỗi khi nghỉ ngơi không phải học, chị Tiểu Dư luôn dẫn tôi đi ra ngoài ăn cơm. Cô ấy mở bộ POLO màu cam nho nhỏ trong phòng ăn khí phái, cô thuần thục dùng dao nĩa cắt thịt bò bít tết hộ tôi, cử chỉ ưu nhã giống hệt như nữ minh tinh trên TV. Cô cũng trang điểm rất đậm, nhưng sau khi xoá lớp trang điểm đậm ấy đi trông cô rất ưa nhìn, không như mấy bà dì đỏ kia, luôn dùng ánh mắt chảy nước nhìn đàn ông lung tung. Quan trọng nhất là cô ấy đối xử rất tốt với tôi, lúc nào cũng coi tôi là vương là tướng, mọi việc đều thương lượng cùng tôi. Có lần tôi không nhịn được, nói: “Chị Tiểu Dư, chị kết hôn với bố em đi!” Cô tỏ vẻ không có việc gì, tự rót cho minh một li rượu đỏ, nói: “Chị và đại ca không có duyên phận!” Tôi bắt đầu lên mặt: “Cái gì là duyên phận? Trên TV nói duyên phận là do tự mình tạo ra!”

Cô thản nhiên cười, nói: “Em thật là, còn nhỏ mà đã ranh ma như vậy….” Mỗi khi mấy người bọn họ dùng giọng điệu này nói chuyện với tôi, tôi biết bọn họ lại bắt đầu diễn kịch phân tán tư tưởng tôi. Tôi không thích ngay cả chị Tiểu Dư cũng diễn kịch với tôi, cho nên gương mặt tôi xụ xuống, sau đó chị Tiểu Dư muốn dẫn tôi đi mua đồ chơi ô tô điều khiển từ xa, tôi từ chối rất lễ phép. Dù tôi là trẻ con nhưng cũng không dễ dàng bị dụ dỗ như vậy. Chị Tiểu Dư nhất thời đờ người, một lát sau lấy một điếu thuốc ra đốt, bộ dạng cô hút thuốc lá rất dễ nhìn. Hình như cô lầu bầu: “Tính khí thật thối, giống y như đại ca!” Đây lại là một chuyện kì quái nữa, người người luôn nói tôi giống bố, nhưng đến bây giờ vẫn không một ai nhắc đến mẹ tôi, dường như trên đời này căn bản không có tồn tại một người như vậy, nhưng nếu mà không có bà, tôi từ đâu mà chui ra?

Tôi đột nhiên hỏi cô: “Chị Tiểu Dư, em có chỗ nào không giống mẹ chứ?” Cô nhất thời không đề phòng, bật thốt lên: “Ơn giời, em chẳng có chỗ nào là giống mẹ hết!” Lời vừa ra khỏi miệng, lập tức cô liền ý thức được, cô nhả khói thuốc ra ngoài cửa xe, phiền chán nói: “Tên tiểu quỷ này, luôn làm chị Tiểu Dư phải phiền lòng.” Tôi nói: “Em không làm chị Tiểu Dư phiền lòng, chỉ có bố mới làm chị phiền lòng.” Thật thảm, cô rất yêu bố, nhưng bố lại không thấy được tình yêu cô dành cho mình. Đối với một người phụ nữ, chuyện như vậy là thảm nhất.

Cô vuốt vuốt mái tóc ngắn mà dày của tôi, thở dài, khởi động xe, đưa tôi về nhà. Hôm nay nhất định là một ngày không bình thường, bởi vì bố thế mà lại ở nhà! Ban ngày rất khó gặp ông, tôi vĩnh viễn không biết ban ngày ông ở đâu, ông đều ngủ ngày, nhưng mà lại chưa bao giờ về nhà ngủ.

Chị Tiểu Dư vốn là chỉ định giao tôi cho bảo mẫu rồi đi, ai ngờ bảo mẫu không có ở nhà, đích thân bố tôi tự mình ra mở cửa. Nhất định là có chuyện xảy ra, quỷ dị đến mức không thể quỷ dị hơn được nữa. Bố tôi thấy chị Tiểu Dư, vẫn rất bình thường gọi cô “Tiểu Dư”. Giọng điệu của bố lãnh đạm, ông với ai cũng vậy, dường như lúc nào cũng hờ hững lạnh nhạt, ngay cả khi ông đang đứng ngay trước mặt, mọi người cũng có cảm giác như mình là người vô hình. Nhưng mà tất cả nhưng người phụ nữ thấy bộ dạng này đều mê đến chết đi sống lại, ngay cả chị Tiểu Dư cũng không ngoại lệ.

Tôi thấy chị Tiểu Dư rõ ràng có chút co quắp, mặc dù cô cười gọi một tiếng “đại ca”, nói: “Hôm nay Tiểu Vĩ rất ngoan, khẩu vị cũng rất tốt, một mình ăn hế hơn phân nửa phần thị bò bít tết.” nhưng bố có tâm sự, chị Tiểu Dư cũng nhìn ra, đành ấm ức rời đi. Bố đang uống rượu, trên bàn ăn có một chai Petrus [2] đã mở, nghe nói loại rượu này đắt muốn chết. Ông cũng không uống nhiều lắm, tửu lượng của ông cực tốt, loại rượu này uống cũng không làm ông say được. Con mèo lẳng lặng không tiếng động đi ra, nó cọ cọ vào chân tôi, “meo meo” mấy tiếng rất nhẹ. Tôi ôm được nó, nó híp mắt nhìn tôi, tôi do dự định hỏi bố bảo mẫu đi đâu rồi, ông đã thong thả bước ra. Ông vào phòng tắm tắm, tiếng nước chảy rào rào vọng ra, tôi chỉ đành trở về xem TV. Rượu Vang Petrus

[2] Chateau Petrus Pomerol (2000) – Giá bán: 3,949 USD Khi thưởng thức Vang Petrus, bạn sẽ chìm đắm trong hương vị cherry đỏ mọng, sồi và ô liu. Cảm giác khi uống vang này vừa cay nồng, vừa ngọt ngào. Một hương vị độc nhất vô nhị, là sự kết hợp giữa mạnh mẽ và dịu dàng, làm cho người uống phải ngất ngây. Chương trình TV《 Mindless and Unhappy 》, hai học sinh tiểu học bằng tuổi tôi dường như không có gì là không làm được. Dù vậy, sai lầm của bọn họ luôn luôn được tha thứ, bọn họ luôn vui vẻ sống qua ngày.

Tôi xem đến mức mệt mỏi, cuối cùng ôm mèo ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy đã là buổi tối, bảo mẫu đang ở trong phòng khách, bố đã đi ra ngoài mất rồi. Bảo mẫu nhìn tôi ra ngoài, hỏi tôi muốn ăn gì. Tôi nói tôi muốn ăn vằn thắn, bà cần giữ ấm hộp cơm đi mua. Trong nhà chỉ còn tôi và mèo nhỏ, phòng khách có một cái cửa sổ lớn sát đất, nhìn thấy đèn đường, toà nhà cao tầng chia thành phố thành từng mảng. Trên đường xe cộ đi lại như mắc cửi, giống như vô số dòng suối nhỏ tung hoành. Chúng tôi ở tầng thứ 29, bởi vì là tầng trên cùng nên có một vườn hoa phụ nho nhỏ ở giữa không trung. Bố thích chỗ cao, trên tường phòng khách cũng treo thư pháp do chính ông viết: “Cao xử bất thắng hàn”. (Dịch nghĩa: “Cô đơn ở trên đỉnh”)

Tôi thì chẳng hiểu ý nghĩa của mấy chữ này, bởi vì chỗ ở của chúng tôi được quản lí rất tốt. Bên trong có máy điều hoà không khí bốn mùa đều ấm áp như mùa xuân, không bao giờ phải rét lạnh. Trong khe của ghế sa lon nệm êm có thứ gì đó loè loè sáng, tôi đi đến rút ra mới phát hiện là một chiếc khuyên tai. Phía trên có gắn một chuỗi đá lấp lánh không biết là kim cương thật hay là đồ lậu. Nhưng bất kể là thật hay giả thì cũng không quá đáng tiền. Tuy tôi còn nhỏ nhưng cũng biết kim cương rất rất quý giá. Thứ duy nhất làm tôi hứng thú chính là đây là đồ của phụ nữ. Trước nay trong nhà trừ bảo mẫu ra thì không có ai là phụ nữ, ngay cả chị Tiểu Dư mỗi lần đến cũng chỉ vội vã đưa tôi vào rồi đi ngay vì bố không thích có người lạ vào phòng này. Đây không phải đồ của bảo mẫu, lại càng không giống đồ của mấy người phụ nữ mà tôi biết, tai của bọn họ đeo tòng teng bảy sắc quê muốn chết.

Còn cái khuyên tai không biết đáng tiền hay không này, là ai để quên nó ở đây? Tim của tôi bắt đầu đập bình bịch, tôi nghĩ, có phải là mẹ tôi không? Mặc dù từ trước đến nay tôi chưa từng gặp bà nhưng tôi lại rất nhớ bà.

Bởi vì ai cũng có mẹ, chỉ có tôi là không có. Không phải là tôi tự thấy mình đáng thương, chỉ là tôi muốn biết bà là người như thế nào mà thôi! Tôi quyết định giấu cái khuyên tai nhỏ này đi, biến nó thành một thứ kỉ niệm bí mật. Bất kể là có phải mẹ tôi đã từng đến đây hay không, nó đều trở thành một bí mật nhỏ của tôi.

Gần đây Âu Dương thường hay nói một câu: “Sống thái bình thật tốt!” Gần đây hắn cũng rất khác thường, bởi vì hắn nghiêm túc nói chuyện yêu đương. Là ai nói già rồi thì không thể hồi xuân, không thể yêu đương? Âu Dương cũng rất già rồi, cùng là hơn 30 tuổi giống bố. Ở độ tuổi này mà vẫn có thể nói chuyện yêu đương, tôi cũng thay hắn sung sướng. Âu Dương và bố tôi không giống nhau. Qua nhiều năm như vậy, hắn vĩnh viễn cười mê hồn, đối đãi dịu dàng với mọi người. Nghe nói ngay cả khi đánh nhau hắn cũng đánh sao cho thật tao nhã đẹp mắt, dĩ nhiên tôi chưa từng nhìn thấy hắn đánh nhau. Hắn và bố đều đã lâu rồi không tự mình đi đánh nhau. Khi hắn cười lên thậm chí có lúm má đồng tiền, Gina lúc làm nũng gọi hắn là “Thiếu niên mặt trời”. Oẹ oẹ, chỉ có độ tuổi của tôi mới có thể gọi là “thiếu niên” chứ? Nhưng mà lúc nào bọn họ cũng gọi tôi là nhóc con! Tôi từng thấy bạn gái của Âu Dương một lần. Bạn gái của bố và Âu Dương trước giờ không cùng một loại, cô ấy không được tính là xinh đẹp, ăn mặc rất đơn giản, trên môi chỉ đánh nhẹ một chút son hồng. Hôm đó cô ấy và Âu Dương dẫn tôi đi chơi công viên, cô mặc áo sơ mi cổ tròn và quần jean, khi cười lên rất giống ánh mặt trời ấm áp, ấm áp soi rọi vào lòng người. Khi ấy tôi đột nhiên hiểu ra một chút vì sao Âu Dương lại thích cô ấy. Bởi vì cô ấy rất sạch sẽ, sạch như một tấm chăn mới giặt được phơi khô xong, mang mùi thơm của xà phòng và ánh nắng mặt trời, sạch sẽ đến mức làm người ta muốn vùi đầu vào ngủ một giấc thật ngon. Âu Dương rất thương cô ấy, mua kem cho cô ăn, dĩ nhiên cũng có mua cho tôi một que. Ăn xong, tôi một mình chơi tàu lượn trên không, kích thích quá độ, tôi vừa hét to vừa nghiêng đầu khắp nơi tìm kiếm Âu Dương và bạn gái hắn, trong nháy mắt thấy hai người bọn họ ở phía dưới ngoắc ngoắc tay với tôi. Tàu lượn “vút” một tiếng lao lên trên đỉnh núi, xong lại lộn xuống dưới, trời đất cũng xoay tròn, nhưng khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của bọn họ vẫn in sâu trong đầu tôi. Trong một giây kia, tôi ích kỉ nghĩ, nếu như bọn họ là cha mẹ của mình thì thật tốt, dẫn tôi đi chơi công viên, một nhà ba người, hạnh phúc như vậy.

Tôi cảm thấy rất đáng xấu hổ, bởi vì tôi lại giận bố. Mặc dù ông vĩnh viễn sẽ không đưa tôi đi công viên chơi, không biểu lộ ra là ông yêu tôi, nhưng mà tôi vẫn rất yêu ông, vì ông là bố của tôi. u Dương quyết định về hưu, theo lời mọi người nói là “rửa tay gác kiếm”. Mặc dù tôi luôn cho rằng hắn rất già, nhưng mà tôi cũng không ngờ sớm như vậy hắn đã muốn về hưu bởi vì Trương lão sư của chúng tôi mãi đến năm 60 tuổi mới chịu về hưu mà. Đêm đó tôi như thường lệ làm bài tập ở chỗ đó, Âu Dương và bố đang xem sổ sách, bọn họ vừa xem vừa hút thuốc lá, cả phòng làm việc lượn lờ mù mịt khói thuốc. Tôi đang nhẩm tính một phép trừ thì chợt nghe Âu Dương nói với bố: “Đại ca, em định không làm nữa!” Trong giọng nói của hắn có chút áy náy: “Thật xin lỗi đại ca, em muốn kết hôn!”

Giọng nói của bố rất thoải mái: “Tốt, đây là chuyện vui, chúc mừng cậu!” Âu Dương cảm thấy rất khổ sở, bởi vì năm đó là bố dẫn hắn đi khắp nơi, hắn cảm giác mình như vậy rất không có nghĩa khí, nhưng bố hình như còn áy náy hơn, nói: “Qua nhiều năm như vậy, làm phiền cậu rồi!” Âu Dương đến nhà máy kim loại làm việc, nhờ đường hoàng chính trực nên được làm tổ trưởng. Bố lập tức bận rộn, ông nhất thời không tìm được trợ thủ, vậy nên người đến người đi trong phòng làm việc rất nhiều, cũng có rất nhiều chuyện đang chờ ông quyết định, ông thường bận đến đêm, rất khuya mới về. Có lúc tôi buồn chán, ngủ trên ghế sa lon, đến khi tỉnh dậy rồi phòng vẫn đầy người như cũ.

Chị Tiểu Dư đau lòng muốn chết, cô đem cháo gà đến cho bố uống, nhưng ông không chút cảm kích, không thể làm gì ngoài việc nhồi hết cho tôi. Nói thật, cháo gà rất khó uống. Phải chịu đựng mùi nồng như vậy để bổ sung chút xíu muối, vậy mà cứ nói là bổ. Tôi chỉ biết gần đây bố bề bộn công việc, mệt đến chết nhưng tôi không biết bố sẽ xảy ra chuyện, ngay cả việc ông có bệnh tim tôi cũng không hay.

Thật là muốn giết người, diễn viên trong phim trên TV đều là bị đao chém dao lia, tóm lại là thương tích bên ngoài. Nhưng lúc bố từ Địch Bar ra ngoài bước hụt một cái, lập tức hôn mê bất tỉnh, là quản lí ở Địch Bar đưa ông vào viện, bác sĩ nói là tắc nghẽn cơ tim, rất nguy hiểm..