Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa Hảo Nguyệt Viên - Chương 3

Chương 3.

Ghế của hành lang bệnh viện lạnh như băng, tôi ngồi tren đó mà run lẩy bẩy, bố trong phòng phẫu thuật vẫn chưa ra, Âu Dương chạy đến sau cũng chỉ biết nói: “Đều tại tôi, đều tại tôi…….” Trên mặt hắn không chút ánh sáng mặt trời, khổ sở hối hận muốn chết. Âu Dương không ngừng đi qua đi lại gọi điện thoại, tôi nghe thấy hắn nói với quản lí hộp đêm: “Đại ca không sao!” Chúng tôi đều không biết bố có bệnh tim, tuy ông hút thuốc và uống rượu rất hăng nhưng cũng chỉ mới 35 tuổi mà thôi.

Tôi không thể tưởng tượng nếu bố chết thì sẽ như thế nào. Không, bố tuyệt đối sẽ không chết! Phẫu thuật tim rất thành công, nhưng ngày thứ hai lại phát hiện ra một biến chứng nghiêm trọng. Nửa chữ bác sĩ nói tôi cũng không hiểu, nhưng khi chạy đến định hỏi, chị Tiểu Dư lại cắn chặt môi, yên lặng khóc, mặt Âu Dương đanh lại như bức tường, tôi nghĩ bố nhất định có chuyện không hay. Phòng bệnh lúc chiều có ánh nắng thật đẹp, giống như một sợi tơ vàng từ cửa sổ trải ra khắp sàn nhà. Trong không khí chỉ có mùi của thuốc sát trùng, tôi muốn đưa bố tôi đi gặp cha nuôi lần cuối cùng, bệnh của cha nuôi rất nặng, giống như bố tôi bây giờ, trên người bị cắm rất nhiều ống truyền.

Tôi khẽ gọi một tiếng: “Cha nuôi!” Cha nuôi nhếch miệng cười cười, trên miệng của ông đều là máu đen, cả người như một cái bong bóng màu tím, đang rỉ máu. Ông không ôm hôn tôi như bình thường mà ngược lại, lại bảo tôi đứng cách xa ra một chút. Ông dùng ánh mắt trìu mến nhìn tôi, nói: “Cha nuôi sắp phải đi rồi, Tiểu Vĩ nhất định phải nghe lời bố!” Khi đó tôi mới 5 tuổi, không biết cái gì hết, tôi còn hỏi ông: “Cha nuôi muón đi ra nước ngoài, xa thật xa, không về nữa sao?” Ra nước ngoài là đi xa thật là xa, giống như hàng xóm Phương Nhã Hinh của tôi và gia đình của cậu ấy, đi ra nước ngoài rồi không quay về nữa. Giọng nói của cha nuôi rất nhẹ: “Đúng vậy, sẽ không về nữa!”

Từ đó về sau, tôi chưa từng gặp lại cha nuôi. Có hôm, đột nhiên tôi nhớ ra, hỏi bảo mẫu: “Tại sao mấy ngày nay cha nuôi không dẫn cháu đi ăn McDonal nữa rồi?” Bảo mẫu trả lời rất đơn giản: “Cha nuôi chết rồi!” Cha nuôi là người lợi hại như vậy, sao ông có thể chết được? Ông giống như anh hùng trong phim truyền hình, năm đó bố tôi từng kể cha nuôi ở trên lan can cầm gậy trúc đánh ngã bảy người, cha nuôi chỉ cần dùng hai tay để nổ súng, bố tôi lái xe đưa đi săn thỏ, một mình cha nuôi dùng súng săn mỗi phát đều bắn vô cùng chính xác. Khi trở về, khoang sau của xe chất đầy gà rừng và thỏ, cả đám người ăn không hết. Vậy mà ông ấy cũng có thể chết, không tiếng động mà biến mất. Khi đó, tôi mới biết chuyện đáng sợ nhất trên thế giới là gì, thì ra là chết.

Bố vẫn sốt cao. Bọn họ nói là ung thư máu, Âu Dương lại nói là máu bị bệnh. Vậy thì nhất định không thể cứu được rồi! Tôi ôm hai tay lên mặt, cảm giác như mình sắp khóc đến nơi. Có bàn tay ấm áp đang vuốt vuốt tóc tôi, tôi cứ cho rằng chị Tiểu Dư quay lại. Tay của cô ấy rất ấm, vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng giống như lông vũ, ấm áp lướt qua trán tôi. Lúc ngẩng đầu lên tôi mới thấy một người phụ nữ xa lạ. Tôi cực kì kinh ngạc, trên người cô ta có một mùi thơm dễ ngửi, không phải mùi nước hoa. Cô ấy và những người phụ nữ tôi từng biết không giống nhau, thậm chí ngay cả tóc cô ấy cũng không nhuộm, cứ đen như vậy, thẳng như vậy, tuỳ tiện buộc lên. Dáng vẻ của cô rất ôn hoà, nói: “Cháu nhất định là Tiểu Vĩ rồi?”

“Mẹ……..” Tôi lẩm bẩm khẽ gọi một tiếng. Cô ấy nhất định là mẹ tôi, nếu như không phải tôi đang nằm mơ, nhưng mỗi lần trong mơ mẹ đều có dáng vẻ như vậy, dịu dàng mà ấm áp… Thế nhưng cô ấy lại đỏ mặt, những người phụ nữ tôi biết đều chưa bao giờ đỏ mặt. Ngay cả chị Tiểu Dư cũng không đỏ mặt, trừ phi bọn họ uống say. Cô đỏ mặt bói: “Cô không phải mẹ cháu!” Tôi cực kì khổ sở, nhưng mà cô ấy lại ngồi xổm xuống, cẩn thận buộc lại dây giày bị tuột ra cho tôi, rồi ngẩng mặt lên nhìn tôi, nói: “Dáng chân giống hệt của Thừa Hạo.” Tên bố tôi là Triệu Thừa Hạo, nhưng từ trước đến nay chưa từng có người phụ nữ nào gọi ông như vậy, bọn họ chỉ gọi ông là “đại ca” mà thôi!

u Dương vừa từ chỗ bác sĩ quay lại, ánh mắt hắn sáng lên, tôi nghe thấy tiếng hắn vừa mừng vừa sợ gọi: “Chị dâu!” Đầu tôi choáng váng, nước mắt lập tức trào ra. Âu Dương gọi cô ấy là chị dâu, cô ấy nhất định là mẹ tôi, nhất định là như vậy! Tôi muốn gọi cô ấy là “mẹ” một tiếng thật to! Cô ấy đặt tay lên đầu vai đang khẽ run của tôi, tôi nghe thấy rõ cô ấy nói: “u Dương, đừng gọi linh tinh, trẻ con sẽ hiểu nhầm đấy!”

Lòng tôi lập tức như bị trống rỗng, như đột nhiên từ trên thiên đường rơi xuống mặt đất, lục phủ ngũ tạng chỗ nào cũng đau. Tôi nghiêng đầu đi, cô ấy không phải mẹ tôi, cô ấy không biết tôi, cô ấy không muốn làm mẹ tôi. Tôi vẫn cố sức nghiêng đầu, không cho nước mắt chảy xuống nhưng nó lại không nghe lời, đổ xuống như lũ cuốn. Thật mất thể diện! Bố từng nói đàn ông chảy máy không đổ lệ, tôi đã bảy tuổi rồi mà vẫn còn đừng đây khóc lóc, nước mắt đầy mặt.

Nhưng mà mẹ tôi lại không chịu nhận tôi. Tôi làm cách nào cũng không ngăn được nước mắt của mình. Cô ấy lấy khăn giấy ra lau giúp tôi, nhưng lại bị tôi lạnh mặt ngăn lại, tự mình lấy tay áo lau lung tung. Khoé miệng cô khẽ nhếch lên, cô nói: “Thật là giống Thừa Hạo!”

Thừa Hạo, Thừa Hạo, cô gọi thân thiết như vậy, tự nhiên như vậy, như thể đã gọi hàng ngàn hàng vạn lần rồi, nhưng mà sao cô ấy lại không muốn bố, lại không quan tâm tôi? Nước mắt tôi chảy ra, tôi cắn chặt môi, không cho mình khóc tiếp. Chị Tiểu Dư mua bánh hamburger và sữa tươi cho tôi đã quay về, nhìn thấy người phụ nữ này, lập tức toàn bộ đồ ăn trong tay cô rơi xuống sàn, sữa tươi văng đầy đất, nhưng mà cô chỉ kinh ngạc nhìn người phụ nữ kia Tôi và chị Tiểu Dư giống nhau ở một chỗ, đều vô cùng đau lòng.

Bố tôi vẫn hôn mê bất tỉnh, bệnh tình ngày càng nguy kịch thêm. Âu Dương chạy đôn chạy đáo giữa công ty với bệnh viện, hắn có quá nhiều việc, vừa phải quản lí công việc, vừa phải chăm sóc bố. Ngày nào người phụ nữ kia cũng đến, nhưng tôi không để ý đến cô ta nữa. Người đến thăm bố có rất nhiều, giỏ hoa và trái cây chật cả nửa cái hành lang. Không chỉ có người làm việc dưới quyền của ông, còn có rất nhiều cô dì chú bác khác. Có một chú có tính phô trương, khi đến kéo theo cả một dãy xe nổi tiếng đến bệnh viện, các y tá bàn luận xôn xao, mọi người nhìn về phía chúng tôi chỉ chỉ chỏ chỏ. Tôi tức đến vỡ túi mật, trợn trắng hai mắt: “Nhìn cái gì mà nhìn, chưa từng thấy xã hội đen sao?” Kỷ tiểu thư rất dịu dàng khuyên tôi nên ăn một chút, nói tôi không nên so đo với y tá. Chị Tiểu Dư gọi người phụ nữ đó là “Kỷ tiểu thư”, tôi mới biết cô ta họ Kỷ. Chị Tiểu Dư rất khách sáo với cô ấy, cô ấy cũng rất khách sáo với chị Tiểu Dư. Phụ nữ quả thật là một loài động vật kì quái, chị Tiểu dư rõ ràng là ghen tị với cô ấy muốn chết, vậy mà còn giả bộ mỉm cười đối tốt với cô ta.

Cô ta ở đây làm gì? Rõ ràng không thích bố, không quan tâm tôi, sao còn ngày ngày đến bệnh viện? Đó là vì bố sắp chết! Tôi nghĩ vậy, nước mắt lại có xu hướng muốn chảy xuống. Buối tối có ít người đên thăm bố hơn một chút, bởi vì buổi tối là lúc bọn họ bận rộn đi buôn bán. Buối tối Âu Dương cũng không đến, chị Tiểu dư cũng đi giúp hắn một tay, chỉ có Kỷ tiểu thư và tôi ở đây chăm sóc bố. Bố được ở trong phòng chăm sóc đặc biệt, lúc tôi đang mơ màng sắp ngủ thiếp đi trên ghế sa lon, chợt nghe Kỷ tiểu thư nói ở phía xa : “Đừng quấy rầy làm Tiểu Vĩ tỉnh!”

Tôi lập tức tỉnh táo, cô ấy nhẹ nhàng đóng cửa lại, còn tôi từ trên ghế sa lon bò dậy, lặng lẽ mở cửa ra một lần nữa, ghé mắt nhìn ra ngoài. Tôi biết nhất định cô ta có chuyện gì đó muốn giấu tôi! Tôi thấy vị Kỷ tiểu thư kia đang nói chuyện cùng một người phụ nữ xinh đẹp khác. Người phụ nữ kia thật xinh đẹp, tôi từ bé đến lớn từng gặp qua vô số phụ nữ đẹp, nhưng mà đẹp như vậy thì là lần đầu tiên thấy. Ánh mắt của cô ấy vừa đen vừa sáng, giống như thạch anh đen đẹp nhất trên đời, dưới ánh đèn sáng lấp lánh. Những mỹ nữ kia đều như những con mèo, nhưng cô ấy lại giống một con hồ ly, mặt hơi nhòn nhọn lại dài dài. Cô ấy nhếch môi, trong nụ cười lộ ra vẻ khinh thường: “Kỷ Mỹ Vân, cô và đại ca ly hôn 10 năm rồi, chẳng lẽ bây giờ còn muốn quay lại làm mẹ ghẻ của con tôi?”

Lòng của tôi chìm xuống từng chút một. Tôi không ngờ mình sẽ được nghe cuộc đối thoại như vậy, tôi cũng không ngờ sẽ nhìn được một người như vậy. Đây nhất định không phải là thật, tất cả nhất định là tôi đang nằm mơ. Tôi cắn ngón tay thật mạnh. Cắn vào thấy đau muốn chết, đau, vậy mà lại đau. Đau như vậy thì không phải là đang nằm mơ.

Giọng nói của Kỷ tiểu thư có thể coi là bình tĩnh: “Không tệ, Tiểu Vĩ là con trai của cô. Nhưng mà cô ruồng bỏ nó nhiều năm như vậy, bây giờ mới trở về làm gì? Trong lòng cô tự rõ!” Cô ta cười lên thật xinh đẹp, nhưng từng câu từng chữ lại thật đáng sợ: “Tôi tất nhiên là muốn quay về! Chẳng may đại ca có mệnh hệ gì, tiền của hắn chắc chắn tất cả là của Tiểu Vĩ rồi! Tôi muốn quay về bên Tiểu Vĩ, chính là muốn lấy lại tất cả!” Kỷ tiểu thư nói: “Thừa Hạo còn sờ sờ ra đó, cô đừng có đứng đây nói lăng nhăng.”

Đúng! Nói lăng nhăng, cô ta nhất định là đang nói lăng nhăng! Bố nhất định sẽ không có chuyện gì, người phụ nữ xinh đẹp này chẳng có chút quan hệ gì với tôi hết! Cô ta đang nói lăng nhăng! Nói lăng nhăng! Mặt tôi nóng phừng phừng, máu toàn thân như dồn lên đại não, dường như phải hét lên. Người phụ nữ xinh đẹp kia lại cười to. Tiếng cười kia vừa nhọn vừa chói tai, tôi cố gắng nắm chặt tay nắm cửa khắc hoa, cố gắng không phát ra âm thanh gì. Cô ta cười chán chê mới dừng lại, trong giọng nói của cô ta lộ ra một sự vui sướng đến đáng sợ: “Kỷ Mỹ Vân, cô đừng có tưởng mình là Quan Âm giữa trưa nữa, tỉnh lại đi. Đừng nói bây giờ hắn ta sắp chết, kể cả hắn có sống lại đi nữa, tôi có một đoạn băng video muốn đưa cho hắn xem. Cô đoán đi, sau khi hắn xem xong có phải là sẽ nổi điên lên không?”

Tôi thấy mặt Kỷ tiểu thư lập tức trắng bệch, trở nên tái nhợt. Giọng nói của cô như vang lên trong không gian tĩnh lặng: “Là cô, thì ra là cô!” Trong mắt phụ nữ xinh đẹp kia loé lên thứ ánh sáng kì lạ, cô ta cười đến sáng chói: “Không sai, năm đó chính là tôi tìm bốn người đi cưỡng dâm cô. Mười năm trước đại ca như nổi điên lên, cho người đi điều tra khắp nơi. Nhưng mà hắn tuyệt đối không nghĩ tới, đó không phải là kẻ thù bên ngoài của hắn, mà bốn người kia bị tôi mua chuộc, chẳng qua là nhằm vào cô mà thôi!” Da thịt trên mặt cô ta vặn vẹo, cô ta không xinh đẹp! Cô ta tuyệt đối không xinh đẹp, cô ta vừa dữ tợn vừa đáng sợ: “Kỷ Mỹ Vân, hắn cảm thấy có lỗi với cô, hắn sợ nhìn thấy cô, cuối cùng các người cũng li hôn, không liên lạc với nhau nữa. Qua nhiều năm như vậy, cô và hắn đều liều mạng quên, liều mạng liếm láp vết thương của chính mình, tôi thấy các người, thật là đáng thương! “ Thân thể của Kỷ tiểu thư run lấy bẩy, tôi rất sợ cô ấy sẽ ngất đi, nhưng mà cô lại chậm rãi giơ tay lên, chỉ về phía cửa ra vào, dường như dùng hết toàn bộ sức lực, nói ra một chữ: “Cút!”

Người phụ nữ xinh đẹp kia giật mình, giọng nói của Kỷ tiểu thư hết sức trầm thấp, nhưng cũng rất rõ ràng: “Tôi bảo cô cút đi, Vương Giai Oánh. Có tôi ở đây, cô đừng hòng tiếp cận hắn và Tiểu Vĩ!” Thì ra tên cô ta là Vương Giai Oánh, thì ra mẹ của tôi tên là Vương Giai Oánh. Nhưng mà tại sao tôi lại chẳng thấy chút quan tâm, tại sao tôi lại lo lắng cho Kỷ tiểu thư? Trong mắt Kỷ tiểu thư còn vương lệ, nhưng khí thế của cô lại rất lớn. Cô giống như có thứ gì đó ủng hộ, uy phong vô cùng đáng sợ. Vương Giai Oánh bị cô ấy làm cho ngẩn ngưới, lát sau mới nói: “Thật ngại quá, tôi mạn phép không đi, tôi muốn đưa Tiểu Vĩ đi. Nó là con trai ruột của tôi, ai dám ngăn cản .”

Kỷ tiểu thư nói: “Bảy năm nay, cô đi với người đàn ông khác, có gia đình mới, ruồng rẫy thằng bé không chút quan tâm. Bây giờ lại đột nhiên muốn dẫn nó đi, chẳng qua là vì tiền mà thôi!” Vương Giai Oánh cười lạnh: “Vậy thì sao chứ? Nó là do tôi sinh ra, tôi không thích thì vứt bỏ, thích thì dẫn đi thôi!” Lập tức có một mùi ngai ngái tràn ngập trong miệng tôi, có thứ gì đó âm ấm chảy xuống theo khoé miệng. Tôi lấy tay lau đi mới phát hiện mình đã cắn rách cả môi, nhưng căn bản lại chẳng thấy đau chút nào.

Kỷ tiểu thư cực kì giận dữ: “Cô căn bản không xứng đáng làm mẹ!” Đúng vậy, cô ta không xứng! Cô ta không xứng! Tôi nắm chặt tay thành quả đấm, muốn xông ra ngay lập tức, tát vào mặt người phụ nữ đó một cái, sao cô ta có thể như vậy……. Sao cô ta có thể nói như vậy……. Mặc dù sinh mệnh của tôi là cô ta ban cho, nhưng sao cô ta có thể nói như vậy? Cô ta căn bản không coi tôi là con người, cô ta chỉ coi tôi là một con bài, khi vô dụng thì vứt đi, lúc hữu dụng thì ăn vào.

Sao cô ta có thể?!? Tôi khổ sở đến cực điểm, nản chí tới cực điểm. Tôi từng tưởng tượng ra mẹ mình trong mơ rất nhiều lần, tại sao lại như vậy, tại sao lại thành ra như vậy? Vương Giai Oánh cười lạnh: “Xem ra cô thật sự quyết tâm làm mẹ kế của con tôi, cô cứ ở đây mà mơ giấc mộng xuân thu đi. Tôi là mẹ của Tiểu Vĩ, đến lúc đó xem Tiểu Vĩ chọn ai, theo tôi hay là theo cô!”

Tiểu Dư tỷ đột nhiên từ ngoài đầu đẩy cửa đi vào, Kỷ tiểu thư cùng tôi cũng nhất thời ngây ra. Tôi từ trước cho đến bây giờ chưa từng thấy qua dáng vẻ của chị Tiểu Dư như vậy, hơi thở của chị ấy dồn dập, mắt nhìn chằm chằm vào Vương Gia Oánh. Chị ấy vừa mở miệng lập tức mắng chửi: “Vương Giai Oánh, con mẹ nó chứ, tao chửi mười tám đời tổ tông nhà mày! Tiểu Vĩ có một người mẹ như mày, thà không có còn hơn! Mày đừng tưởng đại ca ngu ngốc không biết gì, vì Tiểu Vĩ, hắn đã bỏ qua cho mày một lần. Cái mạng chó của mày may mắn mới được tha từ quỷ môn quan về, dám ở đây mà ra vẻ hung ác cái quái gì? Mẹ của Tiểu Vĩ? Năm đó lúc mày gả cho cái tên họ Hoàng kia ở HongKong, sao mày không nói mày là mẹ của Tiểu Vĩ? Tiểu Vĩ năm một tuổi bị viêm phổi nằm bệnh viện, bác sĩ nói sắp không thể cứu được, đại ca cho người gọi điện thoại cho mày. Mày thế mà không thèm đến nhìn Tiểu Vĩ dù chỉ một cái, nhất quyết phải đi hầu hạ gã họ Hoàng kia qua Giáng Sinh! Khi đó sao mày không nhớ ra mày là mẹ Tiểu Vị? Sao mày dám nhận là mẹ của Tiểu Vĩ, bảy năm qua nó sống như thế nào, mày có biết không? Mày có biết thằng bé tù lúc ba tháng tuổi đến bảy tuổi đã bệnh bao nhiêu lần không? Uống bao nhiêu thuốc, bị châm cứu bao nhiêu lần không? Mày có biết ai đã dạy nó nói chữ đầu tiên không? Biết ai dạy nó nhận mặt chữ không? Mày có biết bảy năm qua đại ca đã phải vất vả khổ sở thế nào mới nuôi nó được như bây giờ không? Sao mày dám nhận là mẹ của Tiểu Vĩ?”

Cô nói một hơi nói nhiều như vậy, lồng ngực phập phồng kịch liệt, Kỷ tiểu thư liền đưa tay ra, nắm chặt lấy tay cô. Chị Tiểu Dư cũng siết chặt tay cô ấy, cô bắt đầu gây sự, giống như sư tử nổi giận: “Chị dâu đừng sợ, có em ở đây, cô ta đừng hòng chiếm được bất kì thứ gì!” Cô hét to:”Bay đâu! Đem ả đàn bà này đuổi ra ngoài, kẻo đại ca tỉnh dậy nhìn thấy ả lại tức giận!” Vương Giai Oánh lại bắt đầu điên cuồng: “Mày dám đuổi tao? Mày cứ chờ xem! Mày cứ chờ mà xem!” Người ngoài cửa đã lôi cô ta ra, tiếng la to của cô ta ngày càng xa, cuối cùng không nghe thấy gì nữa. Lòng tôi cứ dần dầm chìm xuống, chìm xuống vực sâu không đáy. Tôi im lặng rơi lệ trong bóng tối, tôi chưa từng nghĩ rằng sự thật lại là như vậy. Mặc dù Âu Dương từng nói, cuộc sống là một vở kịch rất tàn nhẫn, nhưng mà mẹ của tôi, sao có thể là loại người như vậy?

Tôi lục đục quay về ghế sa lon, lấy chăn mỏng trùm lên đầu. Tôi không ngừng chảy nước mắt, cô ta không quan tâm đến tôi, qua nhiều năm như vậy, thế mà nghe bố sắp chết đã vội vàng chạy đến, muốn mang tôi đi. Không, cô ta không phải là muốn đem tôi đi, mà là muốn mang tiền của bố đi. Nước mắt thấm ướt chăn, lạnh như băng dính trên mặt tôi. Lạnh như vậy, giống như tay của bố, không có một chút ấm áp.

Nếu như bố chết, tôi chết theo cũng được. Dù sao ở trên đời này cũng không có ai thật sự quan tâm đến tôi, ngay cả mẹ tôi cũng căn bản là không thèm quan tâm đến tôi. Không biết tôi khóc bao lâu, khóc đến mức kiệt sức mà thiếp đi.

Lúc Kỷ tiểu thư bước vào, tôi vẫn còn tỉnh. Cô lẳng lặng nhìn tôi trong bóng tối, cuối cùng tôi nghe thấy cô thở dài một hơi, sau đó vào nhìn bố. Tôi im lặng lật người, cô đứng không nhúc nhích trước giường của bố. tôi nghe thấy tiếng cô rất nhỏ, cô gọi tên ông: “Thừa Hạo, Thừa Hạo, em cầu xin anh, xin anh. Em chưa từng cầu xin anh bất cứ chuyện gì, chỉ xin anh nhất định phải tỉnh lại. Vì Tiểu Vĩ, anh nhất định phải tỉnh lại, em cầu xin anh……. Không ai có thể thay thế anh, em không thể, Âu Dương không thể, Tiểu Dư cũng không thể. Vì thế anh nhất định phải tỉnh lại……..” Cô ấy đứng ở đó lâu như vậy, lâu như vậy. Tôi nghĩ nhất định cô ấy đã khóc.

Vào ngày thứ hai, mắt tôi sưng lên, tôi trầm mặc nhất từ trước đến nay. Nếu như bố chết, tôi chết theo cũng được. May mắn là ba ngày sau đó, cuối cùng bố cũng từ hôn mê tỉnh lại, ông đã thoát khỏi kiếp nạn này.

Khi ông thấy Kỷ tiểu thư, ánh mắt ông chợt sáng ngời, giống như đột nhiên nhìn thấy trân bảo có một không hai trên thế gian. Tôi hiểu, bố không phải là không coi phụ nữ ra gì, mà là ông chỉ thực lòng yêu một người duy nhất mà thôi. Khi một người thật lòng yêu một người thì dù cho toàn bộ người đẹp trên thế gian này ở trước mắt hắn, hắn cũng sẽ không để trong lòng.

Bố hồi phục rất nhanh, tôi nghĩ Kỷ tiểu thư cũng là một phần nguyên nhân. Khi ông nhìn cô ấy, ánh mắt dịu dàng như vậy, lưu luyến như vậy. Chờ khi bố có thể ăn cái gì đó, mỗi ngày Kỷ tiểu thư đều nấu súp, cháo rang, vằn thắn, bún con,… Tay nghề của cô ấy rất tốt, làm gì cũng ăn rất ngon. Nhất là mấy món ăn gia đình, từ trước đến nay tôi không ngờ cơm thôi mà cũng có thể ngon như vậy, rau cỏ đậu phụ thì ngon đến đòi mạng, thịt viên thì lại càng khỏi phải nói. Tôi bị cô ấy vỗ béo lên rất nhiều, tôi phàn nàn với bố: “Ban đầu ăn xong bố đưa con đi ăn vi cá, thực ra vẫn thua xa so với súp do Kỷ tiểu thư tự làm!” Bố tôi gật đầu tán thành: “Vi cá sao ngon bằng súp do người yêu nấu được!”

Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, tình nhân trong miệng bố lại là người yêu. Tôi nghĩ hai bố con chúng tôi xong rồi, khẩu vị bị Kỷ tiểu thư nuông chiều dạy hư. Bố xuất viện đã là vào thu, chiếc xe chạy ngang qua, nghiền nát đất vàng óng ánh. Chúng tôi đi về nhà, Kỷ tiểu thư, Âu Dương, chị Tiểu Dư và còn cả tôi đi theo bố, trong nhà chưa từng có náo nhiệt như thế này. Ngay cả bảo mẫu cũng bận rộn phải làm thêm giờ, một lát sau, bạn gái của Âu Dương cũng tới, bọn họ tính năm mới sẽ kết hôn.

u Dương vui, nhìn như đứa trẻ, người xưa nói quả không sai chuyện yêu quả nhiên giống như lửa bén gỗ, bất trị. Tinh thần tôi vô cùng chán nản, mặc dù bố rốt cục cũng bình yên vô sự, nhưng là tôi bị thương trong lòng, tôi không thể quay về như lúc đầu. Mẹ của tôi………… nghĩ đến mẹ , lòng tôi như cái động không đáy, vô dụng, không biết lấy cái gì mới có thể lấp đầy, khó chịu hơn cả chết. Chị Tiểu Du một mình đứng trên ban công hút thuốc lá, tôi đi ra ngoài đứng cùng cô.

Tôi cùng chị Tiểu Dư, thật là tội nghiệp người mà người tội nghiệp mình. Khí trời thật tốt, ánh chiều tà như một vòng tròn ấm áp màu da cam, đang chậm rãi rơi xuống. Gió thổi thật to, đem toàn bô mái tóc quăn màu cà phê của cô hất lên, ánh mắt cô nhìn về phương xa, bộ dạng thật tịch mịch. Tôi nói với chị Tiểu Dư: “Chị Tiểu Dư là người con gái tốt, chị nhất định sẽ gặp được một người đàn ông tốt.

Chị Tiểu Du nói: “Chị đã gặp người đàn ông tốt rồi.” Tôi không hề lên tiếng nữa, cô phủi rơi tro thuốc lá, lẳng lặng nói: “Đáng tiếc hắn lại thuộc vê người khác.” Tôi không dám nói nữa, tôi sợ tôi sẽ cùng chị Tiểu Dư ôm đầu khóc rống.

Đúng vậy a, Kỷ tiểu thư rất tốt rất tốt, có lẽ cô ấy sẽ cùng bố kết hôn, có lẽ tương lai cô ấy còn có thể sanh con. Nhưng cô ấy không phải là mẹ , cô ấy không phải là mẹ ruột của tôi. Cái người tên Vương Giai Oánh đó, tôi quyết định là không quen biết cô ta, càng không biết cô ta có quan hệ gì với tôi Tôi không có mẹ ruột.

Kể từ khi bố bị bệnh nặng, ông đã hiểu rất nhiều chuyện, ông đem rất nhiều buôn bán chấm dứt, ông tính “Rửa tay gác kiếm.” Tôi muốn ông cùng Kỷ tiểu thư kết hôn. u Dương sửa lại lời của tôi, tình huống của bọn họ phải gọi là tái hôn.

Lễ Giáng Sinh năm nay cực kỳ nào nhiệt, “Hoa Hảo Nguyệt Viên”, tổ chức party. Trong sàn nhảy đầy ấp người, ánh đèn vàng, trắng lập lèo, quần áo sang trọng, còn có mấy người lấy lông thú vào quần áo, trông rất tức cười. Khắp nơi tràn đầy tiếng cười vui vẻ, ai ai cũng hăng hái. Tôi nghĩ không có nhiều người biết, bố hôm nay ký tên đem “Hảo hảo nguyệt viên” bán cho công ty khác. Tôi chơi một lát, không thấy Kỷ tiểu thư, đi ra ngoài mới nhìn thấy cô ấy cùng bố đứng ngoài sân nói chuyện.

Bọn họ đứng cách đó không xa lắm, Kỷ tiểu thư nói: “ “Hảo hảo nguyệt viên” nơi đây, anh tốn rất nhiều tâm tư, cần gì ngay cả nó mà cũng bán đi.” Bố nói: “Chân chính của đoàn tụ sum vầy anh đã có, cần nó nữa để làm gì.” Thật ngọt ngào.

Bọn họ hôn nhau, tôi đã từng nhìn thấy trên ti vi rất nhiều lần, nhưng không ai giống như bọn họ hôn triền miên lại đẹp như vậy. Tay của bố vòng qua hông cô ấy, gương mặt cô ấy đỏ lên. Đôi môi gắn kết nhau, đây chính là tình yêu. Trẻ con không nên xem, tôi tự giác đi lên lầu.

.