Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa Hảo Nguyệt Viên - Chương 4

Chương 4.

Bên dưới, party đang nhiệt liệt, tôi đi vào phòng làm việc của bố, lặng yên ngồi trên ghế sa lon. Không bao lâu nữa, nơi này cũng sẽ thành phòng làm việc của người khác. Tôi từng ở chỗ này làm vua, ở chỗ này đợi bố, ở chỗ này cùng Âu Dương đùa giỡn. Tôi đột nhiên muốn khóc, thật gặp quỷ, tôi cũng không phải là con gái, sao động tí là muốn khóc chút.

Nhưng là lòng tôi đột nhiên mất đi thứ gì đó, tôi biết, đời này tôi không có cách nào đem nó trở lại nữa. Ngay cả chị Tiểu Dư cũng rời khỏi thành phố này, tôi thật sự là một người cô đơn. Tôi cuộn mình trên ghế sa lon, lấy từ trong túi tiền ra một vật, là một cái khuyên tai tinh xảo.

Nó hoặc là của Kỷ tiểu thư, hoặc là đồ của người phụ nữ nào đó, cũng có thể là của mẹ tôi. Mẹ ruột. Nghĩ tới hai chữ này, tim đau giống như là muốn đem tôi xé thành từng mảnh nhỏ Tôi chưa từng trãi qua cảm giác đau đớn như vậy bao giờ. Tơi cũng chỉ là một đứa trẻ, cũng biết mong muốn mình có được mẹ ruột. Thì ra là tôi cũng giống như những đứa trẻ khác trong thế giới, cũng muốn có một người mẹ ruột.

Mẹ ruột. Nhưng là tôi không có mẹ ruột. Có tiếng bước chân truyền đến, tôi vội vàng đem khuyên tai nhét vào túi, quả nhiên là Kỷ tiểu thư, cô ấy mỉm cười hỏi tôi: “Sao lại trốn tới chỗ này?” Cô có thanh âm ôn nhu lại dễ nghe, làm con của cô ấy nhất định hạnh phúc sẽ rất hạnh phúc.

Tôi đột nhiên khóc. Cô ấy ngồi chồm hổm xuống ôm lấy tôi, cô chần chờ nói: “Tiểu Vĩ —— có kiện sự tình, dì không biết nên nói như thế nào nữa.” Tôi ai oán hỏi: “Dì là muốn cùng bố kết hôn sao?”

Cô ấy nói: “Thật ra thì. . . . . .” Cô ấy hơi bất an nhìn tôi, mặt của cô đỏ lên. Cô ấy nói lắp bắp: “Con đừng trách dì. . . . . . Tiểu Vĩ, dì vẫn luôn gạt con.” Tôi bỗng ngừng thở, cô nói: “Tiểu Vĩ, dì chính là mẹ của con, đối với con nhiều năm như vậy, mẹ không phải là người mẹ tốt. Mẹ sinh con ra, nhưng mẹ và bố con li hôn, bỏ rơi con nhiều năm như vậy mà không quan tâm, chăm sóc. Mẹ biết mẹ sai lầm rồi, mẹ không phải là người mẹ tốt. Mẹ và bố con đã nói thương lượng với nhau rồi, là mẹ kiên trì muốn nói cho con biết, Tiểu Vĩ, thật xin lỗi, con có thể tha thứ cho mẹ không?” Tôi nhìn cô, cô nhất định không có thói quen nói dối, cô nói dối như vậy thật kém cỏi. Nhưng nếu như tôi không nghe thấy qua đêm hôm đó cô nói chuyện với Vương Giai Oánh, tôi nhất định sẽ tin tưởng cô. Không, cho dù chỉ nghe như vậy thôi, tôi cũng quyết định tin tưởng nàng. Âu Dương nói, làm người quan trọng nhất là lúc cần tin tưởng thì nên tin tưởng. Không, cô ấy chỉ nói sự thật mà thôi, vì sao tôi lại không thể tin cô ấy?

Cô ấy rưng rưng nói lại: “Tiểu Vĩ, con có thể tha thứ mẹ không?” Tôi giang hai cánh tay, ôm lấy cô ấy, tôi oa oa khóc lớn: “Mẹ, vì sao bây giờ mẹ mới nói a.” Mẹ ơi, vì sao mẹ mới nói a.

Tôi chờ lâu như vậy, đợi nhiều năm như vậy, mới đợi đến lúc mẹ quay trở lại. Mẹ dùng sức ôm lấy ta, ngực của mẹ ấm áp vô cùng. Mẹ hôn trán của tôi, nói: “Đứa bé ngoan.” Nước mắt của mẹ rơi lã chã vào trên tóc của tôi, mẹ chẳng qua là càng ôm chặt lấy tôi. Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng “Bùm! Bùm!”, trên nên trời màu đen sâu thẳm nổi tung với nhiều đóa pháo hoa phát sáng rực rỡ, tựa như huyến lệ, chói mắt.

Ở “Hảo hảo nguyệt viên” nơi này, tôi ôm thật chặt mẹ của tôi. HOÀN.