Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa Miêu Miêu - Tập 2 - Chương 1

Chương 31: Hai lựa chọn.

Đang định động thủ thì lời giáo huấn của Bích Thân Thần Quân lại lọt vào tai, chàng từng nói nếu tôi tùy tiện cởi quần áo trước mặt nam nhân khác thì sẽ đánh vào mông tôi... Do dự một hồi lâu, khi hiểu ra rằng bị tét mông vẫn còn hơn là mất mạng, cuối cùng tôi cũng nghiến răng kéo cái áo ngoài đã rách nát ra. Rồi lại làm theo sự hướng dẫn của bọn Cẩm Văn, dùng biểu cảm dịu dàng nhất quay đầu lại nhìn Diệu Dương, miệng thỏ thẻ kêu một tiếng “Meo”. Hắn nhất thời loạng choạng, hình như sắp ngã ra đến nơi, hai con ngươi mắt nhìn chằm chằm vào vùng lưng lõa thể của tôi như thể sắp rớt ra ngoài. Tên thủ vệ bên cạnh thấy hắn như vậy thì vội vàng quay đầu đi không dám nhìn. Diệu Dương vội vàng ho khẽ một tiếng, hỏi tôi:

“Cô làm gì thế?” Tôi không trả lời câu hỏi của hắn, cố gắng nhớ lại tiếng mèo gọi bạn tình, rồi khàn giọng kêu “Meo, meo”... Diệu Dương trợn trừng mắt.

Tôi cố gắng học theo tuyệt chiêu tất sát “Dục cự hoàn nghênh” mà Hỷ Nương truyền thụ, khe khẽ nghiêng người cho hắn nhìn một cái rồi lại lập tức quay người đi, sau đó đưa tay lên tháo tóc, để xõa ra vai, rồi quay đầu lại nhìn trộm hắn một cái, e thẹn cúi đầu, vân vê sợi tóc của mình, thấy hắn không có phản ứng gì, tôi lại nghiến răng, kêu lên một tiếng đầy tinh thần hy sinh: “Chủ nhân... meo...” Diệu Dương chảy một giọt máu mũi, luôn miệng nói:

“Quá... quá đáng sợ. Manh Lang Xích La và Hồ Tiên đại nhân đều có thể gạt sang một bên rồi.” Hình như Hỷ Nương từng nói làm tới mức này là Bích Thanh Thần Quân chắc chắn sẽ lao tới, phần còn lại để cho đối phương. Nhưng tôi vẫn giữ nguyên tư thế đó rất lâu mà Diệu Dương chưa lao tới, tôi hơi sốt ruột, sợ mình làm sai chỗ nào đó, vội vàng lục tìm trong ký ức phương pháp động phòng mà Hỷ Nương đã dạy, nhưng bà chỉ dạy có một lần, rất nhiều thứ tôi đã quên sạch sành sanh, tư thế cũng chỉ nhớ mỗi cái này. Trong hoàn cảnh này, càng căng thẳng thì càng quên nhiều. Vô cùng thất bại. Đáng ghét! Nam nhân quả là một thứ phiền phức! Nếu là mèo thì cứ kêu gọi bạn tình là được rồi, trong vòng phạm vi xung quanh đây, mèo đực mà nghe thấy thì chắc chắn sẽ lao tới, làm gì có chuyện cứ đứng đực ra thế kia! Đáng ghét quá!

Nghĩ ngợi mãi, tôi cảm thấy có thể do Diệu Dương và Bích Thanh Thần Quân khác nhau, dạo trước hắn còn từng đóng giả nữ nhân, nói không chừng hắn lại không phải nam nhân, thế nên dùng cách của Hỷ Nương không hữu hiệu, thế là tôi thay đổi phương thức, trực tiếp dùng phương pháp của mèo, lăn lộn trên đất, giả bộ đáng yêu, vừa lăn lộn vừa chuyển động thân mình rồi kêu lên. Diệu Dương hưng phấn tới đỏ bừng cả mặt, hắn bước lên một bước, dường như đang do dự. Tôi nhân cơ hội đó, ve vẩy đôi tay cầu khẩn:

“Meo... chủ nhân, dưới đất lạnh quá, Miêu Miêu muốn bế...” “Mao Nhĩ Nương huyết thống thuần chủng... bế...” Diệu Dương lau máu trên mũi, đưa tay ra. Tôi thấy kế hoạch gần như sắp thành công thì các dây thần kinh trên người căng cứng lại, đang định nhân lúc thoát khỏi sợi dây để biến thành hình mèo, chịu đựng đau đớn, dùng ba chân để lao vọt đi, tốc độ chắc không có vấn đề gì.

Nhưng lúc gã Diệu Dương chết tiệt chạm vào tôi thì hình như sực tỉnh lại, hắn nhìn tôi toét miệng cười: “Con mèo lưu manh, cô cứ chịu đựng chút đi, chờ ta giết xong Bích Thanh Thần Quân rồi sẽ đưa cô về Ma Giới để yêu thương.” “Chân của Miêu Miêu đau quá, sắp gãy rồi...” Tôi thấy sự việc sắp thất bại thì vội vàng cầu khẩn bằng giọng đáng thương, “Khớp chân của tôi bị trật ra rồi.”

“Chuyện này...” Bàn tay của Diệu Dương lại một lần nữa do dự. “Cầu xin huynh...” Để chạy trốn được, tạm thời tôi phải từ bỏ tôn nghiêm của Mao tộc, giả bộ khẩn cầu. “Thôi được rồi!” Diệu Dương cắn răng, “Cô là một con mèo, cũng chẳng phải đối thủ của ta.”

Lúc tôi đang hoan hỷ điên cuồng vì Diệu Dương chuẩn bị động chạm vào tôi thì đột nhiên một bàn tay khác của hắn vả lên má phải của mình, tiếng bạt tai đánh “bốp” một cái vang lên, mặt hắn sưng vù, miệng còn chửi: “Mẹ kiếp, ngươi không thể bớt chút chuyện đi được sao! Háo sắc đến độ đó sao? Con mèo đó tiếng tăm lẫy lừng trong Yêu Giới, lại đi theo Bích Thanh Thần Quân học được bao nhiêu công phu, ngươi tưởng dễ đối phó sao?” Im lặng giây lát, Diệu Dương ban nãy gần như sắp bị sắc giới mê hoặc phẫn nộ quát:

“Ông mày với ngươi cùng một cơ thể, đánh ta chẳng phải đánh chính ngươi sao? Mặt ngươi không đau à! Chân của con mèo đó bị trật khớp rồi, chạy đi đâu được cơ chứ?” “Ngươi mà còn vớ vẩn thì ta sẽ động thủ cắt tiết con mèo đó! Chặt đứt vọng tưởng của ngươi!” Diệu Dương phiên bản lạnh lùng gần như phát điên lên. Diệu Dương phiên bản kỳ quái càng thêm phẫn nộ:

“Ngươi mà dám giết người phụ nữ mà ta thích thì ngày nào ta cũng sẽ đối đầu với ngươi! Ông đây sẽ đến trước mặt tam quân của Ma Giới để thoát y, khiến cho ngươi thân bại danh liệt, không thể làm tướng quân được nữa! Bao nhiêu tiếng tăm tốt đẹp sẽ bị hủy hoại trong phút chốc!” “Từ lần đó bị thương nặng, ngươi đột nhiên xuất hiện trong thân thể của ta, chưa một ngày nào ngươi để ta sống yên ổn!” Diệu Dương lạnh lùng nghiến răng nghiến lợi. Diệu Dương kỳ quái khinh bỉ phản bác:

“Mẹ kiếp! Người xuyên không, ta xuyên không, thân thể còn phải chia đôi cho người khác, còn gặp phải cái loại khô khan cứng nhắc như ngươi, toàn bộ đại nghiệp của ta đều không thể tiến hành! Bao nhiêu tài hoa mà không thể thi triển, ai ấm ức hơn ai?” “Ngươi có tài hoa cóc khô gì? Toàn là bàn chuyện đánh giặc trên giấy.” Diệu Dương lạnh lùng chửi. Diệu Dương kỳ quái cười lạnh:

“Còn hơn cái đồ giáo điều ngươi đuổi theo tới tận Ma Giới, thế mà đầu óc vẫn không cải tiến lên được.” “Quân nhân chiến tử trên sa trường là một điều vinh dự! Trung thành với quốc gia của mình cũng là nghĩa vụ của con dân Ma Giới!” Diệu Dương lạnh lùng nói. “Tiền tài, quyền thế, mỹ nữ mới là mục tiêu tối cao của đời người! Loại người như ngươi rồi cũng sẽ chết cùng mấy lão hồ ly đó thôi. Ông ngươi không muốn chết cùng ngươi đâu.” Diệu Dương kỳ quái nói.

Hắn đứng đó tự cãi nhau với mình rất kịch liệt, đến tiếng “Meo meo” của tôi mà hắn cũng không nghe thấy, chửi mãi, cuối cùng người phải bỏ cuộc là Diệu Dương kỳ quái, hắn hằn học buông ra một câu: “Ông nhịn ngươi vậy!” Rồi không nói gì nữa, còn Diệu Dương lạnh lùng dường như đang kiềm chế bản thân, hắn chỉ nhìn tôi không nói gì. Với tình hình này thì đến kẻ ngốc cũng biết là kế hoạch đã thất bại, huống hồ tôi không phải là kẻ ngốc!

Buồn bã khoác chiếc áo rách vào người, tôi lê đôi chân bị thương đi một vòng, nhìn vách đá sau lưng rồi lại nghĩ ra một chủ ý tuyệt diệu, cho dù đằng trước không thể đi thì tôi có thể đào một cái động để trốn đi mà! Đá ở đây đương nhiên là rất cứng, nhưng cũng không chịu nổi đôi thiên trảo của tôi, thế là tôi hì hục đào đất như một con chuột, Diệu Dương nhìn tôi như thế cũng không hề ngăn cản, chỉ khinh bỉ nói: “Dãy núi này kéo dài hàng chục dặm, cô có bản lĩnh để đào hang trốn ra ngoài thì cứ việc.”

Có chó mới tin lời người xấu! Tôi giận dữ quay đầu lườm hắn một cái, bàn tay vẫn không ngừng công việc, cái hang tôi đào càng lúc càng sâu. Diệu Dương lắc đầu nói: “Sao mà cô ngốc thế?”

Thế là tôi quay người cầm một hòn đá ném về phía hắn, hắn khẽ nghiêng người đi, tránh được đòn công kích. Tôi lại nhặt mấy viên đá nữa ném về phía đó, mấy tên thủ vệ xem ra không giỏi lắm, dưới làn ám khí tốc độ cao của tôi, chúng liên tục lùi về sau, được sự cho phép của Diệu Dương, chúng trốn hết sau lưng cây cột, tiếp tục giám sát. “Cô mà còn quậy nữa là ta giết cô đấy.” Diệu Dương thấy tôi ném đá một lúc lâu vẫn không dừng tay thì có vẻ tức giận. “Muốn giết thì qua đây!” Giao thủ với kẻ địch, tôi chưa bao giờ biết tới hai chữ “sợ hãi”.

Diệu Dương đặt tay lên thanh trường đao dắt nơi thắt lưng, do dự một lúc lâu, cuối cùng buông tay: “Giờ ta chưa muốn giết cô.” Tôi đang định ném đá tiếp thì đột nhiên phúc chí tâm linh, trong đầu xuất hiện một chủ ý khác, là một chủ ý chắc chắn có thể giúp tôi thoát được cái lồng thú này.

Mặc kệ sự chế giễu của bọn chúng, tôi cố gắng đào hang, khi hang đã sâu hơn một chút, tôi lại đào một cái hang ngách, để Diệu Dương bên ngoài chỉ nhìn thấy cái đuôi mèo của tôi mà không nhìn thấy tôi đang làm gì. Sau đó tôi cởi chiếc áo bào rách nát và chiếc váy dài của mình ra, chỉ mặc mỗi chiếc yếm đỏ và cái quần lót. Sau đó tôi lại xé đống quần áo mình vừa cởi ra thành những sợi vải dài, nối vào với nhau, phải dài tới mười thước, rồi buộc một đầu vào một hòn đá. Kéo dài sợi vải, tuy rằng các nút buộc trông rất xấu, nhưng có lẽ trong một thời gian ngắn nó vẫn có thể chịu đựng được sức nặng của một con mèo bình thường, tôi len lén ló đầu ra khỏi hang, thấy Diệu Dương vẫn lạnh lùng nhìn tôi, không hề rời mắt đi một chút nào.

Tình hình này vô cùng bất lợi, bởi vì tôi đang tính sợi dây vải nối vào sợi xích đã đứt, ném sang cột đá ở bờ bên kia, sau đó chạy thật nhanh trên đó, nhưng đối phương cứ nhìn tôi như vậy, nếu lúc tôi ném sợi dây ra mà hắn rút đao ra cắt một cái thì chắc chắn tôi sẽ rơi xuống vực thẳm, bởi vậy tôi phải nghĩ cách chuyển sự chú ý của hắn. Không ngờ tôi lại nghĩ ra một chiến thuật anh minh như thế, quả là quá tài giỏi, chỉ có điều tỉ lệ thành công hơi thấp. Tôi dương dương tự đắc nhìn sợi dây vải, liên tục ngó đầu ra thăm dò, chờ khoảnh khắc hắn nhìn sang hướng khác. Đáng tiếc là cái gã giữ nhà trung thành đó cơm không ăn, nước không uống, cũng chẳng thèm đi vệ sinh, tới khi bụng tôi đã sôi lên òng ọc mà hắn vẫn không rời đi nửa bước, khiến tôi vô cùng bực bội... Thế là tôi đi ra ngoài giễu qua giễu lại vài vòng, không ngờ hắn lại khinh bỉ chửi tôi:

“Vô liêm sỉ.” Tôi thực sự không biết liêm sỉ là cái gì... Chỉ có điều không muốn hỏi hắn, thế là tôi lại cúp đuôi chui vào hang chờ cơ hội, cứ thế chờ mãi, chờ mãi cho tới khi tôi bắt đầu ngủ gà ngủ gật thì một tiếng sấm vang lên trên trời khiến tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê. Tiếng sấm rất gần, khiến màng nhĩ tôi chấn động, khiến tim tôi đập loạn nhịp, tôi vội vàng chui ra khỏi hang, nhìn ngó xung quanh, thấy mặt Diệu Dương biến sắc, vội vã dặn dò mấy binh sĩ vài câu rồi chạy ra ngoài.

Tôi thấy hắn đã bỏ đi thì rút sợi dây giấu sau lưng ra, sau đó ngồi phịch xuống trước Huyền Thiết, âm thầm đưa tay ra phía sau buộc đầu sợi dây với cái xích, rồi dùng một chân nhảy dựng lên, ném sợi dây cùng sợi xích về phía cột đá. Thân hình tôi lúc đó cũng cong lên, biến thành hình mèo, cố gắng chịu đựng cảm giác đau nhói nơi chân, tôi chạy nhanh trên sợi dây, lao về phía bờ bên kia. Các binh sĩ thấy tôi đột phá vòng vây thì phản ứng vô cùng nhanh nhẹn, chúng lao nhanh về phía cột đá buộc sợi dây, vung đao kiếm lên chặt đứt, sợi dây bị đứt, tôi còn cách bờ bên kia hai trượng nữa, chỉ đành vội vàng phi thân vọt lên, nhưng vẫn thiếu vài thốn nữa là chạm được vào vách đá đối diện. Thấy mình sắp rơi xuống vực thẳm, tôi vội vàng biến thành hình người, chân tay vươn dài hơn nhiều, miễn cưỡng bám được vào vách đá, nhưng lại không cẩn thận làm rơi một mẩu đuôi xuống vực, cảm giác đau đớn truyền từ các đầu mút dây thần kinh tới, một mùi khen khét nóng hừng hực trào lên, tôi nghiến răng chịu đau, dùng cả tay cả chân để trèo lên rồi mới ôm cái đuôi kêu la thảm thiết.

Tôi còn chưa kịp liếm vết thương thì hai bên đã có bảy, tám thanh cả đao cả kiếm chĩa đến, như thể đang muốn chém mèo ra thành tương thịt. Tôi nhìn mấy gã bắt nạt phụ nữ, tức giận, thế là thanh toán hết mọi nợ nần lên đầu chúng, giơ thiên trảo ra phẫn nộ lao tới, chớp mắt đã vặt đứt một cái đầu kỳ quái như đầu dơi, rồi lại cắt đôi thân hình của một kẻ trông như con gấu, máu tươi vọt ra xung quanh, trông như một lò mổ, mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi làm khơi dậy dục vọng chém giết bị đè nén trong lòng tôi đã lâu. Tôi nghĩ gương mặt tôi bây giờ chắc chắn đang méo mó đi vì hưng phấn, bởi vì tôi thấy mấy binh sĩ còn lại đều toát mồ hôi lạnh, lùi về phía sau. Tôi rón rén bước chân, cười lạnh lẽo, chầm chậm áp sát, các móng vuốt trên tay tỏa ánh sáng lấp loáng, thề phải giết tận cùng những kẻ đã bắt nạt sư phụ và tôi! Xách đầu chúng về Huyền Thanh Cung treo lên làm đồ trang trí. Suốt dọc đường, tôi giở hết tuyệt chiêu săn bắt của loài mèo ra, không gây ra một động tĩnh gì. Rất nhanh, từng giọt máu chảy trên mặt đất, tụ lại thành sông, tôi liếm vết máu trên tay, chạy ra ngoài cửa hang, thì nghe thấy tiếng hừ của Bích Thanh Thần Quân vọng lại.

Sư phụ tới rồi? Tôi kinh ngạc, vội vã tập tễnh chạy về phía trước, còn chưa ra tới bên ngoài hang đã cảm thấy một luồng khí mạnh mẽ ập tới, như thể muốn san bằng mặt đất. Tôi chau mày nhìn bàn chân phải sắp sưng to thành cái bánh bao của mình, một cảm giác bất an mạnh mẽ khiến tôi gần như ngừng thở, thân thể tôi biến thành hình mèo để giảm bớt sự chú ý của người khác, thận trọng dịch ra ngoài cửa hang, thì tôi thấy trên lưng chừng núi gần sơn động, những dãy núi xung quanh quây lại thành một cái vực sâu như giếng, Bích Thanh Thần Quân đang đứng giữa vực, bên cạnh có mười mấy đạo kình lôi như những con du long khổng lồ đầy sức sống đang bám đuổi theo chàng, còn gã khốn nạn Diệu Dương thì đang ngồi trên hòn đá gần cửa động nheo mắt nhìn chàng vật vã chiến đấu với lôi điện. Lôi rất gấp, điện rất nhanh, hơn nữa lại không có phương hướng công kích, chỉ vẽ nên vô số đường cong, rồi đột nhiên xuất hiện và tấn công sư phụ trong lòng sơn cốc nhỏ bé này. Còn Bích Thanh Thần Quân thì liên tục dịch chuyển thân hình giữa làn lôi điện, không dính một vết thương nào, hơn nữa còn dần dần tìm ra quy luật, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá vòng vây.

Sư phụ quả nhiên là lợi hại, chắc chắn có thể thoát khỏi trận pháp này! Tôi cố nín thở, trốn bên cạnh miệng hang, trong lòng thầm khen ngợi chàng, nụ cười trên mặt Diệu Dương càng lúc càng sâu, hắn mở miệng: “Thần Quân không hổ danh là đệ nhất võ tướng của Thiên Giới, e rằng Cửu Lôi Liên Hoàn Chu Tiên Trận cũng khó có thể gây khó dễ cho ngươi.” Lời nói vừa dứt, Diệu Dương đã ném ra không trung một tấm bùa màu bạc, tờ giấy mở ra, lao vào vùng ánh sáng của lôi điện, rồi đột nhiên mười mấy đạo ánh sáng lại lóe lên, hơn nữa trên mặt đất ngoi lên vô số những đôi tay ma quỷ, ra bức bám lấy Bích Thanh Thần Quân.

Không hay rồi! Tôi hốt hoảng, nhưng thấy Bích Thanh Thần Quân lạnh lùng cười nói: “Cửu Lôi Liên Hoàn Chu Tiên Trận quả nhiên là một trò lừa bịp, ngươi dùng tính mạng và oán khí của hàng ngàn người để bày bố ra cái thiên sát tuyệt cảnh này phải không?” “Phải thì sao?” Diệu Dương đứng lên, dương dương tự đắc, “Hôm nay ngươi hãy chết ở đây đi!”

“Chưa chắc.” Bích Thanh Thần Quân vọt lên không trung, chặt đứt quỷ trảo của hắn, quay sang bên nói, “Làm phiền quá.” Một Bảo Tháp hào quang lấp lánh xuất hiện trên trời, bao phủ lên Bích Thanh Thần Quân, bảo vệ chàng trong đó. Hai võ tướng xuất hiện trong không trung, một trong hai người chính là Thác Tháp Lý Thiên Vương mà tôi từng gặp, người còn lại là Bạch Diện tướng quân có ba con mắt, không biết có phải là Dương Tiễn mà Cẩm Văn nói tới không? Cả hai đều cầm vũ khí, vô cùng uy vũ. Lại còn dắt theo một con chó, hình như là Tiếu Thiên Khuyển. “Theo như ta biết thì Bích Thanh Thần Quân không bao giờ nhờ người khác tương trợ.” Diệu Dương có vẻ kinh ngạc.

Bích Thanh Thần Quân phản bác: “Theo như ta biết thì Diệu Dương từ năm trăm năm trước, trước khi thảm bại dưới tay Thăng Phụng Tiên thì không bao giờ giở những thủ đoạn bỉ ổi.” “Con người luôn luôn thay đổi.” Hai người đồng thanh, rồi lại cùng thở dài, như thể chưa từng quen biết địch nhân mà họ đã chiến đấu với nhau cả đời.

Diệu Dương xuất chiêu, thanh đao của hắn như những ngôi sao băng vạch ngang bầu trời, Lý Thiên Vương tưởng rằng hắn tấn công về phía mình, vội vàng rút Cửu Tiết Biên ra chuẩn bị nghênh chiến, nhưng không ngờ đao quang lại cắt đứt mấy sợi dây tơ nhỏ xíu giăng ngang bầu trời. Lôi vốn đang bị nhốt trong lòng sơn cốc giờ đây như một cơn lũ, tràn ra xung quanh, khiến cả sơn cốc vang lên tiếng nổ kinh hồn, tôi ôm chặt một hòn đá ở cửa hang mới không khiến cái chân còn lại mất thăng bằng mà ngã xuống, nhưng mấy hòn đá nhỏ trên đỉnh hang vẫn bị bung ra và rơi xuống đầu tôi. Lý Thiên Vương không ngờ tới sự thay đổi này, thấy lôi quang tấn công mình thì vội vàng thu tháp về để tự cứu mình, bên cạnh lao ra một đám ma tướng đã mai phục sẵn, tấn công về phía Dương Tiễn, khiến chàng ta nhất thời không thể phân thân, chỉ đành gọi to:

“Thần Quân, ngài cố gắng một chút!” “Không cố được nữa rồi!” Diệu Dương quay đầu hằn học nhìn Bích Thanh Thần Quân rồi nói, “Ta đã tính toán rồi, ta sẽ không cho các ngươi cơ hội lật ngược thế cờ đâu, Tàng Long Cốc này sẽ là mộ phần mà ta đã chọn cho ngươi, tuy rằng ngươi chỉ là một con rắn, nhưng chắc cũng có thể ngủ ở đây chứ?” Cho dù vì phải tán ra xung quanh nên lôi điện nhỏ đi một chút, nhưng Bích Thanh Thần Quân bắt đầu khó né tránh, vì chàng vừa bị lôi điện đốt cháy thành mấy vết thương trên người, bởi vậy hành động bắt đầu khó khăn. Tôi nhìn mà nóng lòng, nhưng chỉ biết cắn móng tay, không biết phải làm gì.

Diệu Dương cười điên cuồng, mắt phải của hắn chảy ra một giọt nước mắt, không biết là hưng phấn hay bi thương, không biết giọt nước ấy là của con người lạnh lùng hay kỳ quái trong hắn. Trong lòng tôi vô cùng sợ hãi, nếu... sư phụ chết rồi thì Miêu Miêu làm thế nào? Không được... cho dù chết cũng không thể để việc này xảy ra! Cùng lắm thì tôi liều chết với gã khốn nạn đó. Diệu Dương chỉ cách tôi khoảng mười trượng, thế là tôi nghiến răng, biến thành hình người rồi vồ ra, nhân lúc hắn còn đang mải cười không để ý, tôi ôm lấy hắn lao xuống sơn nhai, rơi vào trong cốc, mặc cho lôi quang trong trận tấn công mình, chỉ muốn cùng chết.

“Miêu Miêu! Làm giỏi lắm!” Bích Thanh Thần Quân chẳng hiểu vì sao lại vui sướng reo lên, chàng rút nhanh thanh trường kiếm, kề lên cổ Diệu Dương, tay còn lại bẻ quặt tay hắn ra sau, nhanh chóng ra lệnh, “Lập tức dừng trận thế này lại, ta có thể tha chết cho ngươi!” Tiếng sấm vẫn rền vang, bàn chân bị thương của tôi vọt lên, khó khăn tránh né, rồi nhanh chóng bị Bạch Cốt Hồn Trảo túm lấy bàn chân không bị thương, không thể nào tránh được nữa. Bích Thanh Thần Quân thấy vậy thì lập tức kéo theo Diệu Dương, dùng cơ thể che chắn lôi điện cho tôi. “Dừng tay lại! Đồ ngu này!” Lôi điện tấn công vào nguyên linh của họ, miệng Bích Thanh Thần Quân thổ ra một ngụm máu tươi nhưng vẫn đứng bất động, Diệu Dương không chịu được nữa, cuối cùng phải thỏa hiệp, “Ta dừng, ta dừng!”

“Mau lên! Nếu không ta sẽ cùng ngươi đồng quy vu tận!” Bích Thanh Thần Quân đanh mặt lại, dường như đã đau đớn tới mức khó có thể chịu đựng, chàng thấy tôi định đưa tay ra kéo chàng thì vội vàng quát lên ngăn cản. “Không được chạm vào ta! Nếu không ta tét mông nàng!” Tôi chỉ đành ngoan ngoãn dừng tay, lo lắng đưa mắt nhìn biến cố đang xảy ra. “Đi về phía bên phải ba xích, cây liễu đó là trận nhãn, đánh tan cây liễu đó là lôi điện sẽ dừng.” Diệu Dương bị điện giật gần như là tắc thở.

Bích Thanh Thần Quân cố chịu đựng cơn đau, đưa tay ra rút kiếm chuẩn bị lao ra chặt đứt thân cây liễu ở đằng xa, không ngờ một Diệu Dương khác lại điên cuồng cười lên: “Đừng nghe lời hắn! Hắn lừa ngươi đấy! Cây liễu đó là chỗ tăng cường trận pháp! Nếu chặt đứt rồi, bốn phương tám hướng ở đây sẽ phóng ra hàng vạn ngọn Truy Hồn Tiễn, vách núi cũng sẽ đổ xuống và chúng ta đều tán mạng! Mau đánh vỡ hòn đá ở bên trái kia kìa! Đó mới là trận nhãn.” Chuyện gì đang xảy ra thế này? Bích Thanh Thần Quân do dự.

Diệu Dương ban đầu lại vội vàng hét lên: “Là cây liễu bên phải! Tin ta đi! Ông ngươi không muốn chết ở đây! Ta không thể chết! Chết rồi thì thê tử của ta sẽ thành quả phụ mất.” Diệu Dương khác cũng hét lên theo:

“Là hòn đá bên trái! Ông ngươi còn một đống mỹ nữ chưa được ôm! Vĩ nghiệp còn chưa thành! Cho dù thế nào cũng không thể chết ở đây.” “Mẹ kiếp, đừng có đóng giả ta để lừa gạt người.” “Mẹ kiếp, ngươi mới là đóng giả! Muốn lừa tất cả mọi người đồng quy vu tận sao? Ông ngươi không muốn đi cùng đâu!”

“Ngươi là đồ ngu đáng chết!” “Ngươi muốn chết cũng đừng kéo ta chết cùng.” Cây liễu bên phải đang lắc lư theo lôi điện, hòn đá bên trái thì đứng vững vàng, Diệu Dương có hai linh hồn, rốt cuộc linh hồn nào mới là linh hồn ham sống sợ chết, lời ai nói mới là sự thật?

Hai lựa chọn đang bày ra trước mắt chúng tôi, đúng thì sống, sai thì chết. Miệng Diệu Dương đã bắt đầu đua nhau tranh cãi, nhưng ngôn từ cuồng nộ giờ đã không còn lôgic hay manh mối gì nữa, đôi mắt hắn vằn vện tia máu, thần trí rối tung. Bích Thanh Thần Quân buông Diệu Dương đã bị điện giật gần như tê liệt, bất lực quỳ một chân xuống nhìn tôi, tôi hoảng hốt lắc đầu, tỏ ý mình chẳng hiểu gì cả, mà thực lòng thì tôi cũng không nghĩ ra được gì.

“Miêu Miêu, nàng chọn đi.” Chàng nói với tôi. Tôi nghĩ ngợi giây lát, đang định chọn cây liễu bên phải nhưng còn chưa kịp nói ra thì chàng đột nhiên thay đổi chủ ý: “Thôi để ta chọn vậy.”

Cùng lúc đó, một thanh trường kiếm lao về phía cây liễu bên phải mà tôi đã chọn, cắt nó làm đôi. Tiếng sấm lập tức dừng lại vào khoảnh khắc cây liễu đổ ra, quỷ trảo trên mặt đất cũng được thu về. Tôi vui mừng nhảy cẫng lên bằng một chân, lao vào lòng Bích Thanh Thần Quân thương tích đầy mình, dụi đầu vào ngực chàng nũng nịu để thể hiện niềm hoan hỉ tột cùng của minh, rồi lại đưa lưỡi ra liếm những vết thương do lôi điện làm bỏng trên người chàng. Bích Thanh Thần Quân khẽ khàng nằm xuống, chàng ôm vết thương, thở phào một hơi rồi nói với Lý Thiên Vương và Dương Tiễn đang lơ lửng bay trên không trung:

“Chờ nghỉ ngơi lấy sức một lát rồi phiền hai vị giá vân đưa chúng tôi về nhà.” Lý Thiên Vương tươi cười gật đầu, Dương Tiễn thì lạnh lùng nói: “Dù Diệu Dương đã dừng trận pháp, nhưng cũng phải đưa hắn về chính pháp, không thể bỏ qua!”

Tiếu Thiên ở một bên do dự hỏi: “Nhưng Thần Quân đại nhân đã hứa tha cho hắn rồi.” “Đó chỉ là kế hoãn binh, đối với ma nhân thì không cần giữ lời hứa.” Dương Tiễn quay người ra lệnh cho binh sĩ thuộc hạ thu dọn tàn cục, và đỡ tôi và Bích Thanh Thần Quân lên mây.

Bích Thanh Thần Quân chau mày định nói thì Diệu Dương nằm gần đó mở mắt ra, nhìn lên bầu trời xanh thẳm rồi nói: “Năm trăm năm rồi, cuối cùng ta cũng được tự do rồi.” Câu nói này khiến tim tôi dâng lên một cảm giác sợ hãi cực độ, một tiếng đàn vang lên, hàng vạn mũi tiễn phóng ra, lao về bốn phương tám hướng, bắn trúng các thiên binh thiên tướng, đá núi trăm trượng xung quanh nhất thời đổ xuống, như một cơn sóng khổng lồ nhấn chìm con thuyền nhỏ yếu đuối xuống lòng biển khơi.

“Cái chết mới là sự giải thoát cho ta...” Cùng với câu nói cuối cùng của Diệu Dương, tôi đang định lao ra để kéo Bích Thanh Thần Quân chạy thoát thì đột nhiên bị một sức mạnh khổng lồ đẩy mạnh một cái, thắt lưng tôi bị ngón tay đặt vào, truyền tiên khí, sau đó bị trở lại thành mèo rồi bất tỉnh nhân sự. Khi tỉnh lại, xung quanh là một màu đen u tối, tôi đưa móng vuốt ra dụi mắt mình, khôi phục lại chức năng nhìn trong bóng tối của loài mèo, đưa mắt nhìn xung quanh, thấy thân hình Bích Thanh Thần Quân cong lại, ôm tôi vào giữa, xung quanh chỉ có một khoảng không gian rất nhỏ, không khí dường như đã chết, không còn chuyển động.

“Sư phụ! Sư phụ!” Tôi hốt hoảng gọi. Bích Thanh Thần Quân nhẹ nhàng nói: “Ta đây...”

Tôi nghe thấy tiếng của chàng thì an tâm hơn phần nào, lại hỏi tiếp: “Vì sao xung quanh tối thế ạ? Có phải chúng ta bị nhốt rồi không? Có cần đào hang trốn ra ngoài không?” “Đừng đào, ta cõng trên lưng cả một ngọn núi, e rằng còn gây sạt lở lớn hơn, nàng không chịu được đâu.” Chàng trả lời rất đơn giản, hơi thở có vẻ hổn hển, nhưng lại an ủi tôi. “Đừng sợ, Lý Thiên Vương và Dương Tiễn có lẽ không bị thương nặng lắm, sẽ nhanh chóng gọi thiên binh thiên tướng tới đào đất đưa chúng ta ra ngoài thôi.”

“Có sư phụ ở đây, Miêu Miêu không sợ.” Tôi cựa quậy trong lòng anh. “Ừm.” Bích Thanh Thần Quân hình như không muốn nói chuyện lắm. “Lần này Diệu Dương chắc là chết rồi chứ ạ? Liệu sư phụ có bị Thiên Đế giáng tội không?” Tôi đột nhiên nhớ lại những điều mà mình nghe thấy khi bị cầm tù.

“Không bị giáng tội đâu.” Giọng nói của Bích Thanh Thần Quân vo ve như tiếng muỗi, rồi lại ra lệnh, “Nàng đừng nói nữa, thở chậm thôi.” Tôi không hiểu vì sao lại không được nói, chỉ cảm thấy phổi tôi hình như không có dưỡng khí, hơi thở càng ngày càng trở nên khó khăn, thế là tôi cúi đầu, đếm những sợi lông còn sót lại trên cái đuôi đã bị cháy của mình cho đỡ căng thẳng. Không biết bao lâu đã trôi qua, vẫn không có ai tới cứu chúng tôi, hơi thở dần dần trở nên hổn hển, cảm giác này khiến tôi sợ hãi, thế là tôi nép sát vào lòng Bích Thanh Thần Quân, như thể cố tìm kiếm chút dũng khí và sức mạnh.

“Miêu Miêu” Chàng lại lên tiếng, giọng nói khàn khàn, “Ta thích nàng.” “Thiếp cũng thích sư phụ!” Câu nói ấy của chàng khiến tôi cảm thấy vô cùng vui vẻ. “Không phải thích, ý ta là... ta yêu nàng...” Bích Thanh Thần Quân do dự rất lâu rồi mới nói ra ba tiếng nặng tựa ngàn cân.

“Yêu tức là thích nhiều hơn thích một chút sao?” Tôi ngước đầu lên nhìn đôi mắt không rõ màu trong bóng tối của chàng, nghi hoặc hỏi. “Nếu... nàng có con với ta,” Bích Thanh Thần Quân ngừng lại một chút rồi nói tiếp, “Thì hãy chăm sóc tốt cho nó, và cũng phải chăm sóc tốt cho bản thân mình, sau này không được để ta lo lắng.” Tôi vội vàng giơ móng vuốt lên thề:

“Chắc chắn rồi! Miêu Miêu nghe lời sư phụ nhất!” Bích Thanh Thần Quân thở phào một hơi nhắm mắt lại, đưa ra một mệnh lệnh vô cùng nghiêm túc và cũng rất quan trọng. “Ta mệt lắm, muốn ngủ một lát, nàng không được làm phiền ta, hiểu không?”

“Vâng.” Tôi vội vàng đồng ý, “Khi nào có người tới cứu, thiếp sẽ gọi sư phụ.” Bích Thanh Thần Quân gật đầu, nhắm mắt lại, chàng ngủ rất ngon, miệng còn nở một nụ cười, hơi thở của tôi vẫn vô cùng khó nhọc, lại chẳng có ai nói chuyện, thế là buồn chán giơ móng vuốt ra cào loạn xung quanh, rồi lặng lẽ khắc tên chàng lên đất. Sau này quay về, Miêu Miêu sẽ sinh con với sư phụ, sau đó mãi mãi ở bên nhau. Dạy chúng đánh nhau với bọn chuột, nhưng sẽ không để chàng dùng rùa đụng vào tôi ở trên giường! Còn phải... tôi cứ nghĩ ngợi lung tung để làm vơi bớt cái cảm giác khó chịu ở phổi, mấy lần định nói chuyện với Bích Thanh Thần Quân, nhưng lại nghĩ tới mệnh lệnh của chàng, lời nói đã ra tới miệng rồi còn vội vàng ngậm lại.

Thời gian trôi qua rất chậm, khó nhọc như đang bò trên một chảo lửa. Khoảng ba khắc nữa trôi qua, cuối cùng tôi không thể thở được, không khí trong phổi liên tục bị đẩy ra ngoài, nhưng lại không có luồng không khí mới chui vào bổ sung, tôi khó chịu cùng cực, cảm thấy như mình sắp chết đi. Vô số cá khô đang bơi đi bơi lại trước mặt tôi, tôi muốn giơ tay ra bắt lấy mà không được, hơi thở bắt đầu ngừng lại, ảo giác xâm nhập vào đầu óc tôi, linh hồn tôi bay lơ lửng như thể sắp rời khỏi thể xác. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Vì sao Miêu Miêu lại không thể thở được? Vì sao?

Ai cứu tôi với? Ai? Sư phụ... Cuối cùng, bên ngoài cũng vang lên tiếng đào bới rất nhanh, một âm thanh mà bình thường nghe thấy rất khó chịu, nhưng lúc này lại trở nên vô cùng thân thiết lọt vào tai tôi:

“Tôi ngửi thấy mùi của Miêu Miêu cô nương rồi! Hoàng Cân đại ca, mau lên, mau chuyển chỗ đá này đi!” Là Tiếu Thiên, Tiếu Thiên tới cứu tôi với sư phụ rồi, nợ một con chó ân tình, lúc này tôi rất cam tâm tình nguyện, không hề muốn đối đầu với hắn nữa, có lẽ chó và mèo cũng có thể làm bạn với nhau. Ngay sau đó lực sĩ Hoàng Cân cao lớn chuyển một tảng đá khổng lồ đi, không khí mới ùa vào phổi, mang lại sinh mạng và sức sống, tôi vội vàng huơ tay, gọi mấy tiếng, rồi lại bò dậy, nhìn qua khe hở, thấy Mạc Lâm đang băng bó vết thương cho Lý Thiên Vương và Dương Tiễn, hình như họ bị trúng rất nhiều tên, vết thương rất nặng.

Cuối cùng, mọi hòn đá đều được chuyển đi, tôi vội vàng bò ra ngoài, phủi cát bụi dính trên lông, hít sâu một hơi, biến thành hình người rồi cười với mọi người, rồi lại gọi với vào trong hố: “Sư phụ! Người tỉnh dậy đi, chúng ta không sao rồi! Sao trên lưng người trúng nhiều tên thế này? Mạc Lâm, mau điều trị giúp sư phụ ta đi.” Nhưng Bích Thanh Thần Quân ngủ say như chết, chàng không trả lời tôi, đến tư thế cũng không thay đổi, vẫn cứ giữ tư thế như ôm tôi, trông như một tảng đá sừng sững nơi đó, không hề động đậy.

Đúng thật là! Sao sư phụ lại còn ham ngủ hơn cả tôi cơ chứ! Tôi vội vàng nhảy xuống hố lay lay chàng, luôn miệng gọi: “Tỉnh đi sư phụ ơi, điều trị vết thương xong là chúng ta về nhà được rồi.” Tiếu Thiên cũng nhảy xuống giúp tôi, hắn kéo Bích Thanh Thần Quân một cái, sắc mặt đột nhiên trở nên rất khó coi, lùi về sau mấy bước, chỉ vào Bích Thanh Thần Quân rồi lắp bắp nói:

“Ông ấy... ông ấy…” Mạc Lâm nghe hắn nói thế thì vội vàng lại gần hỏi: “Sao thế?”

Tôi khó nhọc ngẩng đầu lên nhìn hắn: “Sư phụ không chịu dậy.” “Hả?” Mạc Lâm vội vàng nhảy xuống hố, hắn nhìn Bích Thanh Thần Quân một cái rồi đứng ngây người ra, mãi không nói năng gì.

“Giúp ta gọi chàng dậy đi!” Tôi đẩy Mạc Lâm, “Sư phụ bị thương nhiều chỗ lắm, mau điều trị đi.” “Anh ta không cần điều trị nữa rồi.” Giọng Mạc Lâm không hiểu sao nghe vô cùng đau đớn. “Vì sao?” Tôi bỗng cảm thấy bất an.

Một giọt nước mắt trong veo như thủy tinh lăn ra từ khóe mắt Mạc Lâm, rất lâu sau, hắn mới khó nhọc trả lời: “Thần Quân, vết thương quá nặng, tổn thương nguyên khí, đã qua đời rồi...” Hai lựa chọn, thì ra chỉ có một kết quả.

.