Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa Miêu Miêu - Tập 2 - Chương 2

Chương 32: Nước mắt lăn dài.

Tôi ngơ ngác nhìn Mạc Lâm, không hiểu lời hắn nói có ý gì, nhảy lò cò lại gần, kéo mạnh tay áo hắn, thỉnh cầu hắn cứu chữa cho Bích Thanh Thần Quân. Mạc Lâm lảo đảo vì bị đẩy mạnh, hắn lau nước mắt, sau đó nói với tôi: “Miêu Miêu, vết thương của cô rất nặng, để tôi rút lại khớp chân bị sai của cô rồi tiến hành điều trị.”

“Miêu Miêu không sao cả, không đau tí nào hết.” Tôi vội vàng xua tay, từ chối ý tốt của hắn, chỉ vào Bích Thanh Thần Quân, nói, “Cứu sư phụ trước, vết thương của chàng nặng hơn tôi.” Mạc Lâm đưa tay ra, ấn mạnh vai tôi, sắc mặt nặng nề: “Sư phụ cô không cứu được nữa rồi.”

“Sao lại không được?” Tôi vẫn không hiểu, chỉ cảm thấy bầu không khí xung quanh trở nên vô cùng quỷ dị, dường như tràn ngập sự đau thương. Mạc Lâm hít sâu một hơi, sau đó bất nhẫn quay đầu đi, không dám nhìn tôi, miệng khẽ nói: “Anh ấy chết rồi.”

Chết rồi? Cái gì chết rồi? Tôi thẫn thờ khi nghe thấy từ này, nhưng nhất thời không thể nào tiêu hóa nổi. Chẳng nhẽ Bích Thanh Thần Quân chết rồi? Sư phụ chết rồi? Sao có thể như thế? Sư phụ của tôi là thiên hạ đệ nhất cơ mà! Làm sao chàng có thể chết được! Chắc chắn là Mạc Lâm lại nói dối! Đồ lừa đảo, đồ thích nói dối. Thế là tôi giận dữ đẩy mạnh hắn, hét lớn:

“Đồ khốn kiếp, ngươi đừng có nguyền rủa sư phụ ta chết, nếu không Miêu Miêu sẽ đánh ngươi đấy!” “Xin lỗi...” Mạc Lâm ngã ngửa ra đất, giọng nói của hắn bắt đầu trở nên nghẹn ngào, cứ như thể bị hóc xương cá. Xung quanh chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc, tôi ngẩng đầu lên, tất cả mọi người đều lại gần, ánh mắt họ nhìn tôi chất chứa nỗi đau và sự thương cảm.

Miêu Miêu có gì mà cần người khác thương hại? Không khí ấy khiến tôi sợ hãi, thế là tôi lại gần đỡ Mạc Lâm dậy, rồi phủi bụi trên người hắn, khẩn cầu: “Mạc Lâm Tiên Nhân, Mạc Lâm thần y, Mạc Lâm ca ca, Miêu Miêu sai rồi, huynh đừng giận nữa, hãy cứu sư phụ ta đi.”

“Xin lỗi...” Mạc Lâm vẫn lắc đầu. “Được rồi, được rồi, Miêu Miêu cho huynh sờ, sờ bao lâu cũng được!” Tôi vội vàng thề thốt, kéo tay áo hắn không chịu buông. “Miêu Miêu cô nương, cô đừng khiến Mạc Lâm Tiên Nhân khó xử...” Tiếu Thiên đứng cạnh đột nhiên lên tiếng. “Sư phụ cô đã chết rồi, xin cô bớt đau buồn.”

“Thế nào là bớt đau buồn? Sư phụ ta chưa chết! Chàng chưa chết!” Tôi phẫn nộ quay đầu lại hét lên với con chó ngốc nghếch kia. “Ngươi đừng nói linh tinh! Coi chừng ta cắn ngươi đó!” Câu nói này vừa thốt ra, mọi người xung quanh lập tức ùa vào khuyên nhủ tôi, họ luôn miệng nhấn mạnh rằng Bích Thanh Thần Quân đã chết rồi, và bảo tôi đừng có cố chấp nữa, mau quay về thông báo cho người của Huyền Thanh Cung tới an táng sư phụ. Đừng... đừng... vì sao các người cứ dùng ánh mắt đó nhìn tôi? Vì sao lại nói sư phụ tôi chết rồi?

Tôi sợ hãi lao tới bên cạnh Bích Thanh Thần Quân, dựa vào thân hình lạnh lẽo của chàng, ngẩng đầu lên nhìn đám người đang nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, hoặc nhìn tôi bằng ánh mắt giễu cợt. Cái gì là tự tôn của loài mèo, cái gì là sự kiêu ngạo của loài mèo, lúc này nó đã không còn tồn tại trong tôi, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột đỉnh. “Cầu xin các người... ai đó cứu sư phụ tôi đi... cầu xin các người...” Tôi lặp đi lặp lại, khẩn cầu hết lần này tới lần khác.

Nhưng xung quanh vẫn vang lên lời bàn tán xôn xao mà không một ai chịu giúp tôi... Trời tối dần, thân thể của sư phụ cứng dần, đôi mắt chàng vẫn chưa hề mở ra. Những viên đá vụn xung quanh đã bị lực sĩ Hoàng Cân dọn đi. Từ phía mặt trời đỏ rực bay tới một con quạ màu trắng, cả bọn Tiểu Lâm và Cẩm Văn cũng tái mặt chạy tới, khi họ nhìn thấy bộ dạng của Bích Thanh Thần Quân, tất cả đều như Mạc Lâm, chỉ chảy nước mắt mà không nói gì. Cơn gió lướt qua, cành cây lay động, tiếng côn trùng thi thoảng lại kêu lên, sau đó khôi phục lại sự im lặng, im lặng chết chóc.

“Tiểu Lâm, chẳng phải bình thường ngươi luôn có cách sao? Cứu sư phụ đi, Miêu Miêu sẽ không gây rối với ngươi nữa, không làm vỡ lọ hoa nữa, xin ngươi đấy... mau nghĩ cách đi...” Tôi ngẩng đầu lên cầu xin Tiểu Lâm, gương mặt hắn nhòe đi trước mắt tôi. Tiểu Lâm quay đầu đi không nhìn tôi. “Cẩm Văn, chẳng phải thường ngày ngươi vẫn nói ngươi tài giỏi nhất sao? Xin ngươi giúp ta cứu sư phụ đi, sau này Miêu Miêu không ăn vụng nữa, và hứa là không đụng đến hoa của ngươi đâu, ta thề lần này nói được nhất định sẽ làm được... tuyệt đối không nói dối đâu!” Tôi quay sang nắm tay Cẩm Văn, giọng nói vô cùng thê lương.

Cẩm Văn òa khóc thành tiếng, nhào vào lòng Mạc Lâm, không quay đầu lại. Tôi quay đầu nhìn thấy Oa Oa, lại vội vàng hỏi nàng: “Oa Oa, ngươi chưa bao giờ nói dối, có thể nói cho ta biết không, sư phụ vẫn còn cứu được đúng không? Người chưa chết, chưa chết mà!”

Oa Oa cúi đầu chảy nước mắt, đầu ngón chân di di lên bùn. “Ngân Tử... ngươi là thương ta nhất... cầu xin ngươi, giúp ta được không? Chỉ lần này thôi... sau này Miêu Miêu sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không gây phiền phức cho ngươi nữa...” Tôi ngẩng đầu lên nhìn quạ trắng, cổ họng đau rát, đau tới mức gần như không nói lên thành lời, chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt cứ mờ dần đi, gương mặt của Ngân Tử cũng trở nên nhòe nhoẹt, cứ như thể có một tấm rèm bằng nước đã che mờ mắt tôi. Hắn rút một chiếc khăn tay trong ngực ra đưa tôi, khẽ khàng nói:

“Miêu Miêu, đừng khóc...” Không nhận chiếc khăn, tôi đưa hai tay ra day mắt mình, kinh ngạc nhìn bàn tay ướt đẫm, phát hiện ra vô số hạt nước từ trong mắt rơi ra, không làm sao ngăn lại được. Đây là nước mắt sao? Vì sao tôi lại chảy nước mắt như con người thế này? Chẳng phải mèo không có nước mắt sao? Hay là...

Tôi cúi đầu, mặc cho nước mắt vẫn chảy, chảy xuống đất, trên mặt đất lập tức xuất hiện nhiều lỗ nhỏ. Thì ra bản thân mình khóc mà không biết, thì ra tôi đã có trái tim con người mà không biết. Cười không nổi, hét không nổi, giọng nói đột nhiên biến mất khỏi cổ họng tôi. Ngẩng đầu lên, nước mắt lăn vào khóe môi khô nẻ, chạm phải đầu lưỡi, mùi vị này thật là chát đắng.

Bức tường thủy tinh cuối cùng trong tim xuất hiện kẽ nứt, rồi vỡ dần, vỡ dần, thất tình lục dục cuối cùng cũng trào lên, dường như con mèo bé nhỏ cuối cùng cũng bị ép phải trưởng thành. Tôi chưa bao giờ nghĩ cái gì là tình, khi nghĩ tới thì hình như đã quá muộn. Tôi chưa bao giờ hiểu thế nào là yêu, khi tôi hiểu thì đã quá trễ.

Chỉ biết rằng Bích Thanh Thần Quân không cần tôi nữa, chàng đi trước một mình rồi, giống như hôm đó trong giấc mơ, tôi nhìn thấy cánh cửa sắt lạnh lẽo chầm chậm đóng lại trước mắt mình, ngăn cách mọi hạnh phúc và ấm áp, để lại một mình tôi trong nỗi sợ hãi và lạnh lẽo vô bờ. Vì sao? Chẳng phải đã nói chúng tôi sẽ sống bên nhau sao?

Chẳng phải đã nói kết hôn xong sẽ đi chu du thiên hạ sao? Chẳng phải đã nói sau này sẽ cùng nuôi con sao? Chẳng phải đã nói thế là không bao giờ từ bỏ nhau sao?

Chẳng phải đã nói là... ta yêu nàng sao? Bầu trời cuối cùng cũng bị một tấm màn đen bao phủ, một vầng trăng tròn bị một đám mây che lấp gương mặt xinh đẹp. Tôi ngồi trên đất, ôm lấy thân thể Bích Thanh Thần Quân, tiếng khóc như xé gan xé phổi, khóc đến nghẹn cả giọng, như thể chỉ hận rằng không thể khóc một lần cho hết những giọt nước mắt chưa từng chảy suốt ba trăm năm qua, chỉ hận là không thể phát tiết toàn bộ tâm trạng của mình. Không biết bao lâu đã trôi qua, Tiểu Lâm do dự đi tới trước mặt tôi, hắn ngồi xuống, nặng nề nói:

“Miêu Miêu, đừng khóc nữa, Thần Quân đại nhân đã quy tiên rồi.” Tôi lắc đầu, ôm chặt lấy thân thể của Thần Quân, phảng phất như ôm lấy ngọn cỏ cuối cùng của người sắp chết đuối, chỉ cần bỏ ra là sẽ mãi mãi rơi vào địa ngục. “Miêu Miêu, ngoan, buông tay ra đi.” Ngân Tử lại gần khuyên nhủ.

Tôi vẫn lắc đầu, cụp tai xuống, chẳng nghe ai nói, chẳng muốn nghe gì hết. Cho tới khi ánh trăng dịu dàng tỏa ánh sáng lên cơ thể của Bích Thanh Thần Quân, dưới ánh trăng bàng bạc, cơ thể chàng biến thành một con rắn khổng lồ và nhanh chóng hóa thành những hạt cát tan chảy trong lòng bàn tay tôi, không làm sao nắm giữ được nữa, chỉ để lại một bộ khôi giáp thủng lỗ chỗ vì hàng trăm mũi tên. Cơn gió thổi qua, cuốn cát bụi bay lên cao, không biết bay về phương nào.

“Đừng! Sư phụ đừng đi!” Tôi khóc lóc hét lên, ra sức đuổi theo đám bụi trong không trung, muốn giữ lại dấu vết cuối cùng của chàng. Nhưng không làm sao giữ lại được... Sư phụ duy nhất của Miêu Miêu không còn nữa rồi, phu quân không còn nữa rồi, hạnh phúc không còn nữa rồi, chẳng còn lại gì nữa.

Chỉ còn lại những hạt cát đang khiêu vũ trong gió, chỉ còn những giọt nước mắt chảy hoài không hết, và chỉ còn lại những hồi ức không bao giờ quên được. Sau này bờ ngực của ai sẽ cho tôi dựa vào. Sau này ai sẽ viết chữ vào lòng bàn tay tôi mỗi đêm?

Sau này ai sẽ thay tôi thực hiện mọi ước mơ? Sau này ai sẽ dịu dàng hôn lên đôi môi của tôi? Sau này ai sẽ cố gắng làm món canh cá khó nuốt cho tôi uống?

Sau này ai sẽ dẫn tôi ra khỏi nỗi cô đơn? Chàng dùng sinh mạng của mình để nói chàng yêu thiếp, nhưng thiếp dùng cái gì để nói với chàng, thiếp yêu chàng? Mặt trời mọc rồi lại lặn, mặt trăng mọc rồi lại lặn, tôi không biết ngày trắng và đêm đen đã thay phiên nhau bao nhiêu lần, cũng không biết mặt trời, mặt trăng và các vì sao đã mọc lên rồi lặn xuống bao nhiêu lần. Nằm ở nơi Bích Thanh Thần Quân đã qua đời, bụng tôi không còn cảm thấy đói khát, vết thương không còn cảm thấy đớn đau, làn da không còn cảm thấy nóng lạnh.

Tôi không ăn không uống, không ngủ cũng không nói chuyện, chỉ lặng lẽ rơi lệ. Tiểu Lâm, Cẩm Văn, Mạc Lâm, Kiếm Nam, Lạc Lạc, Lam Vũ Thần Nữ, Tiểu Tử, Thiếu Chúng, Hàn Kính... Tất cả các vị thần tiên và yêu quái mà tôi quen đều đến, thậm chí cả Oa Oa đang bị thương và Ngưu Ma Vương với La Sát đang cãi nhau, cả Ngao Vân dưới đáy biển cũng tới, họ nói chuyện liên tục bên tai tôi, nhưng họ nói gì thì tôi chẳng nghe thấy một câu nào cả. Họ đều muốn kéo tôi ra khỏi nơi này, nhưng hoặc là bị tôi cắn, hoặc là bị tôi cào nên không ai dám lại gần. “Miêu Miêu, đừng khóc nữa, khóc nữa mắt ngươi sẽ mù đấy.” Cuối cùng Ngân Tử xách tai tôi lên, hét to. Tôi giơ tay ra tát mạnh một cái theo phản xạ, Ngân Tử bay ra ngoài, thổ một ngụm máu tươi, nhưng vẫn cố gượng dậy đi tới trước mặt tôi, tiếp tục kéo tai tôi, quát to:

“Miêu Miêu, cô tỉnh lại cho ta!” “Không!” Tôi nhắm mắt vào, đẩy mạnh, Ngân Tử một lần nữa lại bay ra ngoài, nhưng hắn vẫn không từ bỏ, tiếp tục quay lại hỏi tôi:

“Có phải cô muốn chết ở đây không?” “Miêu Miêu phải đi tìm sư phụ!” Tôi hét lên, bịt chặt tai, không chịu nói chuyện với hắn. Ngân Tử đột nhiên cúi xuống bế tôi vào lòng, hắn nói bằng giọng vô cùng dịu dàng, nửa như nghẹn ngào:

“Miêu Miêu, ta xin cô, hãy mở mắt ra, nhìn xung quanh đi.” “Không.” “Ta xin cô đó.”

Tôi rất kiên quyết và cố chấp, cuối cùng tôi cũng do dự mở đôi mắt nhòe lệ ra, nhìn ra xung quanh, Ngưu Ma Vương mở miệng định nói điều gì đó, cuối cùng lại buồn bã ôm đầu ngồi xuống dưới một gốc cây, Ngao Vân thở dài một hơi, cúi đầu, Cẩm Văn đã hôn mê, Tiếu Thiên vỗ nhẹ Oa Oa đang khóc nức nở, vừa an vủi vừa âm thầm lau nước mắt cho mình, tất cả mọi người đều vô cùng buồn rầu, đau đớn. Tôi lại quay đầu lại nhìn Ngân Tử, đột nhiên Ngân Tử ôm chầm lấy tôi rồi òa khóc, tôi chưa từng thấy hắn khóc trông thê thảm như thế, hắn nói: “Tôi xin cô, đừng như thế nữa, nếu cô chết rồi thì ta sẽ đau khổ lắm. Miêu Miêu, ta xin cô, sống tiếp, được không?”

Nhìn gương mặt đau khổ của hắn, cuối cùng ký ức của tôi cũng quay về, tôi chưa bao giờ chỉ có một mình. Mặt trời một lần nữa mọc lên từ phương đông, chiếu sáng mặt đất, mặt trăng lặn dần ở phía tây, dịu dàng tạm biệt. Thần trí dần dần tỉnh táo lại, cuối cùng tôi cũng mở miệng, khẽ khàng nói với Ngân Tử: “Xin lỗi... xin lỗi...”

Ngân Tử lắc đầu nguầy nguậy, tỏ ý không sao cả, chỉ nói: “Sau này cô định thế nào?” Như thế nào? Tôi hoang mang. Trong đầu tôi xuất hiện câu chuyện mà sư phụ từng kể cho tôi ngày trước, chàng nói Như Lai ở Tây Phương có Vô Thượng Đại Pháp, có thể phổ độ mọi nỗi đau khổ...

Ngài có thể phổ độ nỗi đau khổ của Miêu Miêu, đưa sư phụ quay về, mang niềm vui quay về không? Khi tôi hỏi câu này, tất cả mọi người đều kinh ngạc, người thì nói được, người thì nói không được, cuối cùng chẳng ai có thể cho tôi một đáp án chính xác. Chỉ cần có một tia hy vọng thì không thể từ bỏ, tôi phải tới Đại Lôi Âm Tự ở Tây phương Cực Lạc để bái khiến Phật Tổ, khẩn cầu ngài cứu sống Bích Thanh Thần Quân.

Nhưng Tây phương ở đâu? Miền đất Cực Lạc ở đâu? Mọi người đều lắc đầu nói không biết, chỉ biết rằng đó là một nơi thần bí vô cùng xa xôi, nơi đó mặt đất tràn ngập hoa thơm, trên trời là những đàn chim biết khiêu vũ, nhưng xa tới mức các thần tiên bình thường đều không thể tới được, chỉ có một số thần tiên phục thị dưới môn hạ của Phật Tổ, có huệ căn mới biết đường đi tới đó. Đang nghĩ xem nên đi đâu để tìm thần tiên hỏi đường thì Ngao Vân đi tới trước mặt tôi, dường như hạ quyết tâm rất lớn, hắn đưa tay ra vén lại mái tóc rối tung của tôi, sau đó kiên định nói:

“Long tộc khi thành niên đều tới miền đất Tây phương Cực Lạc để nghe Phật Tổ giáo hối, ta biết đường, ta có thể đưa cô đi, nhưng chuyện mà cô yêu cầu vô cùng gian nan, có thể sẽ không thành công, nếu Phật Tổ tức giận, cô phải lập tức bỏ đi, hiểu chưa?” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, lúc này mặt trời ở phương Đông đã nhô dần lên cao, làm khô những giọt sương đọng trên lá cỏ, và hong khô cả những giọt nước mắt trên mặt tôi. Mạc Lâm cẩn thận băng bó lại những vết thương trên người tôi, Cẩm Văn và Oa Oa chải đầu và thay cho tôi một bộ y phục sạch sẽ, Lam Vũ Thần Nữ và Hoàng tiên sinh thay nhau dặn dò tôi những lễ nghĩa khi gặp Phật Tổ, Ngưu Ma Vương ca ca nắm tay tôi, dường như ông định nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nói được hai tiếng “bảo trọng”.

Sau khi chuẩn bị thỏa đáng mọi thứ thì Ngao Vân bay vọt lên, hóa thành một con giao long đỏ rực như bó đuốc bay trên bầu trời, lớp vảy của hắn tỏa ánh sáng lấp lánh dưới ánh nắng vàng rực, bốn chân đạp lên gió, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện trong biển mây trắng xóa, ai ai cũng phải ngước đầu lên nhìn hắn, đẹp tới mức khiến người ta muốn nín thở. Cuối cùng Rồng cúi đầu, chầm chậm giáng xuống mặt đất, bốn chân đặt xuống làm bụi đất bay lên, hắn cất giọng trầm trầm với tôi: “Lên đi.”

Tôi gật đầu, đang định leo lên thì Ngân Tử đột nhiên kéo tôi lại, bàn tay hắn nắm chặt lấy tay tôi, không chịu buông ra. “Sao thế?” Tôi ngơ ngác hỏi. “Hứa với ta,” Giọng nói của Ngân Tử nghe thật buồn nhưng cũng tràn đầy hy vọng. “Bất luận Thần Quân có thể sống lại hay không, thì cô cũng không được làm chuyện ngốc nghếch, phải quay về tìm ta.”

“Được.” Tôi gật đầu. “Lần này nhất định không được bỏ mình ta lại nữa...” Ngân Tử im lặng giây lát rồi thận trọng nói, “Ta sẽ chờ cô quay về, mọi người đều chờ cô quay về, đừng làm tổn thương trái tim của những người yêu quý cô.” “Ta sẽ quay về.” Tôi ngẩng đầu lên nhìn vào ánh mắt chờ đợi của mọi người, trịnh trọng hứa.

“Chúc cô thành công.” Ngân Tử lưu luyến buông tay tôi ra, tôi trèo lên sống lưng của Ngao Vân, Giao Long hú dài một tiếng rồi lao vút lên trời, biến mất nơi cuối chân trời, thiên sơn vạn thủy trôi qua trong nháy mắt, loáng cái đã không thấy bóng dáng mọi người đâu. Tôi im lặng ngồi ngay ngắn trên lưng Rồng, chẳng dám cựa quậy, mặt không chút biểu cảm, mặc cho cơn gió lạnh buốt thổi qua gò má tôi, thổi mái tóc rối bời. Tương lai sẽ thế nào? Tôi không biết? Trong lòng tôi có sự bất an và cả hy vọng. Chỉ có một điều mà tôi có thể chắc chắn, trước khi gặp Bích Thanh Thần Quân, tôi vô âu vô lo, nhưng khi chàng xuất hiện trong cuộc đời tôi, ảnh hưởng tới trái tim tôi, khiến tôi sau khi mất chàng, sẽ không bao giờ còn nụ cười nở trên môi.

Hối hận không? Không hối hận. Nếu cho tôi được lựa chọn thêm lần nữa, tôi vẫn đi theo chàng. Không biết đã bay bao lâu, bỗng dưng Ngao Vân lên tiếng hỏi: “Miêu Miêu, nếu... Ta nói là nếu, ta gặp cô và yêu cô sớm hơn Bích Thanh Thần Quân, thì cô có đối xử với ta như thế không?”

Câu hỏi này khiến tôi sửng sốt, nghĩ ngợi rất lâu rồi mới trả lời: “Chàng ấy khác, khác với những người khác.” Thế là Ngao Vân cười đau khổ một tiếng, không nói gì nữa.

Ba ngày ba đêm sau, khi ánh mặt trời nhô lên lần thứ tư, cuối cùng Ngao Vân dừng lại trước một biển mây mênh mông nhìn không thấy bờ, biển mây nằm dưới ánh mặt trời đỏ rực, có một cảm giác thần thánh, uy nghiêm, nhưng lại không có bất kì công trình kiến trúc hay con người nào tồn tại. “Tới rồi.” Ngao Vân phớt lờ sự sửng sốt của tôi, bay tới bên biển mây rồi bảo tôi xuống, và dặn dò. “Ta chỉ có thể đưa cô tới đây thôi, quãng đường sau đó cô phải tự đi, phải luôn giữ trong lòng một trái tim chân thành nhất khấn cầu Phật Tổ, cứ giẫm lên biển mây này và đi tiếp, không được hoài nghi thì có thể gặp được Phật Tổ, nếu trong lòng chỉ có một chút không chân thành thì sẽ không nhìn thấy gì hết.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, hai tay chắp tại, bước từng bước về phía trước.

Bảy ngày bảy đêm, hai chân mệt mỏi tới mức gần như mất đi cảm giác, Phật Tổ vẫn không xuất hiện, tôi lê thân thể nặng nề tiếp tục đi về phía trước, con đường mây dưới chân không biết từ khi nào ngày càng khó đi, cứ đi được vài bước lại vấp một bước. Cuối cùng tôi ngã nhào xuống đất, không đứng lên nổi nữa mà Phật Tổ vẫn chưa xuất hiện. Chẳng nhẽ tấm lòng thành của Miêu Miêu vẫn chưa đủ để cảm động ông trời, cảm động Phật Tổ sao? Nếu tôi tặng số cá khô cả đời này của mình cho Phật Tổ thì sao?

Nếu tôi cạo bộ lông xinh đẹp này xuống tặng Phật Tổ thì sao? Nếu tôi chặt bộ móng vuốt và cái đuôi đáng yêu này tặng Phật Tổ thì sao? Tôi nguyện dùng tất cả những gì quý giá nhất trên người mình, chỉ để đối lấy một nguyện vọng, đó là để cho sư phụ sống lại.

Cúi đầu, nghiến răng, tôi nỗ lực bò về phía trước, không chịu từ bỏ. Từng bước đi, từng bước ngã, mọi mệt mỏi khiến thần trí tôi bắt đầu trở nên mơ hồ, dường như chỉ cần nhắm mắt lại là sẽ không bao giờ tỉnh giấc. Trong mơ màng, khắp trời xuất hiện ánh kim quang vạn trượng, mùi hương dễ chịu ập tới, cảnh tượng xung quanh đột nhiên thay đổi, dường như tôi đang nằm trong một ngôi chùa, Phật Tổ từ bi ngồi ngay ngắn trên Liên hoa Bảo tọa, bên cạnh ngài có rất nhiều vị Bồ Tát mà tôi không biết đang mỉm cười nhìn tôi, Thập bát La Hán tay cầm các loại pháp khí đứng ở hai bên. Một vị Bồ Tát xinh đẹp mặc bạch y, tay cầm bình ngọc đi tới trước mặt tôi, rút một cành dương liễu có thấm Cam Lộ ra vẩy nhẹ lên người tôi, lập tức bao nhiêu mệt mỏi, đau đớn trên cơ thể tôi biến mất.

“Si yêu[1], có sở cầu gì?” Cuối cùng Phật Tổ cũng lên tiếng, đôi mắt ngài phảng phất như có thể nhìn xuyên thấu vạn vật trên thế gian, và xuyên thấu cả trái tim tôi. [1] Si yêu: loài yêu quái ngốc ngếch. Tôi không cần biết đây là mộng hay là thực, vội vàng quỳ xuống đất, nói ra thỉnh cầu của mình.

“Số phận Bích Thanh Thần Quân chắc chắn phải có kiếp nạn này, nhân quả luân hồi, sinh tử ai cũng phải an thiên mệnh, hà cớ phải cưỡng cầu.” Phật Tổ lắc đầu, không đáp ứng nguyện vọng của tôi. “Miêu Miêu không ăn nhân quả, chỉ cần sư phụ!” Tôi khổ sở cầu xin. Không ngờ Phật Tổ lại giảng dạy, răn đe tôi một hồi lâu khiến tôi nghe mãi mà chẳng hiểu gì, chỉ thấy đầu mình to ra, tóm lại tôi chỉ biết ngài không đồng ý cứu sư phụ tôi, thế là tôi bất chấp những lễ nghi mà Lam Vũ Thần Nữ dạy, vội vàng lao tới ôm lấy chân người mà khổ sở cầu xin.

“Yêu nghiệt to gan! Dám vô lễ với Phật Tổ!” Thập bát La Hán quát lên, Phục Hổ La Hán bước ra khỏi hàng, xách cổ tôi kéo ra ngoài, nhưng tôi chết cũng không chịu buông tay. “Xin Phật Tổ hãy cho lôi loài nghiệt súc vô lễ này ra ngoài để Ngũ Lôi đánh chết.” Phục Hổ La Hán giận dữ nhìn tôi, “Loài yêu này từng xưng vương ở Lạc Anh Sơn, trước khi nhập vào môn hạ của Bích Thanh Thần Quân đã giết vô số người.” “Con không giết nữa, con không giết nữa.” Tôi tiếp tục khẩn cầu. “Miêu Miêu sau này chắc chắn sẽ ngoan ngoãn làm mèo, đảm bảo rằng đến chuột cũng không giết! Xin hãy cứu Thần Quân đi ạ!”

Câu này vừa thốt ra, các La Hán đều che mặt nhưng không dám cười to, cố gắng kìm nén tiếng cười, Phục Hổ La Hán thì có vẻ rất mất mặt, thế là càng cố kéo tôi thật mạnh. Phật Tổ lắc đầu, ngăn ông ta lại: “Chúng sinh bình đẳng, buông đồ đao xuống, lập địa thành Phật.”

Bao nhiêu nước mắt nước mũi trên mặt tôi đều chùi hết cả vào chân ngài. “Nhưng...” Phục Hổ La Hán vẫn còn định nói tiếp. Phật Tổ lại nói:

“Cho dù loài yêu quái này từng là kẻ ác, nhưng lại biết sai và sửa, huống hồ ấu tử trong bụng nó vô tội.” “Đệ tử tạ sư tôn giáo huấn.” Phục Hổ La Hán liếc mắt nhìn bụng tôi, ngừng tay lại, cúi lưng rất sâu rồi lui ra. Cái gì là ấu tử? Tôi vẫn mở lớn con mắt khẩn cầu nhìn Phật Tổ, chờ đợi một tia hy vọng.

Cuối cùng ngài thở dài, nói với tôi dù tôi vẫn chưa chịu buông chân ngài ra: “Trên Lạc Anh Sơn có một hòn đá lớn, hàng ngày đều có nước suối chảy lên hòn đá đó, khi nào nước có thể xuyên thủng đá thì đó là ngày Bích Thanh Thần Quân quay về, hữu duyên hay vô duyên phải xem tạo nghiệp của ngươi thế nào.” “Thật không ạ? Sư phụ có thể quay về ạ?” Tôi hưng phấn dựng đứng cả đuôi lên, nếu không phải bên cạnh có ánh mắt như muốn sát nhân của các vị La Hán nhìn tôi thì suýt nữa tôi đã nhảy dựng lên ôm lấy Phật Tổ mà xoay tròn.

Phật Tổ gật đầu không nói, sau đó ngắt vài đóa sen lên rồi thở dài: “Si yêu, không hiểu tình quan thì làm thế nào để bay lên?” “Con không cần bay, con chỉ cần sư phụ!” Tôi hét lên.

Lại một tiếng thở dài, trong phút chốc, mọi thứ tiêu tán, Đại Lôi Âm Tự biến thành một cột khói, dần dần biến mất trong không trung, tôi kinh ngạc quay đầu lại, thấy mọi vị Bồ Tát đều đã biến mất, giữa biển mây mênh mông chỉ còn một mình tôi. Nước xuyên thủng đá, nước xuyên thủng đá... rốt cuộc phải cần bao lâu? Một năm? Mười năm? Một trăm năm? Một ngàn năm? Một vạn năm? Mười vạn năm?

Bao lâu cũng không sao, tôi nhấc chân lên định chạy đi tìm Ngao Vân để bay về Lạc Anh Sơn tìm hòn đá đó thì bỗng dưng mắt tôi hoa lên, đất trời đảo lộn, cuối cùng tôi ngã ra đám mây mềm mại, mất đi tri giác. “Miêu Miêu, Miêu Miêu, mau tỉnh lại!” Không biết bao lâu đã trôi qua, có người liên tục gọi bên tai tôi, thức tỉnh ý thức của tôi.

Cố gắng mở mắt ra, nhưng lại thấy mình đang nằm trên giường ở Huyền Thanh Cung, bọn Ngân Tử đang vây xung quanh tôi, gương mặt lo lắng nhìn tôi. Là mơ sao? Tất cả chỉ là một giấc mơ thôi sao? Bích Thanh Thần Quân vẫn chưa chết? Tôi nhảy dựng lên, túm lấy cổ áo Ngân Tử hỏi: “Sư phụ ở đâu?”

Ngân Tử giật nảy mình, hắn do dự một lát rồi mới đáp: “Sư phụ cô... Chẳng phải đã qua đời mấy ngày trước rồi sao, sau đó cô đi tìm Phật Tổ, không ngờ vừa mới đặt chăn lên biển mây thì đã ngất đi rồi, thế là Ngao Vân lại ôm cô quay về.” “Bước lên biển mây là ngất đi? Không thể nào! Ta đi ở đó suốt bảy ngày bảy đêm để tìm Phật Tổ mà!” Tôi phản bác, không ngờ cả người tôi dội lên một cảm giác đau đớn, mọi vết thương vẫn còn ở nguyên chỗ cũ, chưa hề biến mất.

Chẳng phải Bồ Tát đã chữa lành mọi vết thương rồi sao? Chẳng nhẽ tôi thực sự chưa từng gặp Phật Tổ? Không thể nào đâu, giấc mơ không thể nào chân thực như thế được, cảm giác ôm chân Phật Tổ vẫn còn ở tay tôi. “Cô chỉ ở trên biển mây chưa tới một canh giờ mà.” Ngân Tử buồn rầu nhìn tôi. “Làm sao có chuyện đi bảy ngày bảy đêm mới gặp Phật Tổ?” “Không phải đâu, ta gặp Phật Tổ rồi mà! Phật Tổ còn hứa là sẽ trả sư phụ lại cho ta!” Tôi vội vàng to tiếng thanh minh, rồi nhìn ra xung quanh. “Ngao Vân đâu rồi?”

“Ta ở đây.” Ngao Vân từ ngoài cửa đi vào, hắn chau mày nói, “Miêu Miêu, thực sự là cô chỉ ngất đi trên biển mây thôi, ta thấy cô không tỉnh dậy, thế là đành phải đưa cô quay về.” Tôi lắc đầu, vẫn kiên trì: “Chắc chắn là ta đã gặp Phật Tổ rồi, ngài nói trên Lạc Anh Sơn có một hòn đá to, nếu hòn đá đó bị nước suối xuyên thủng thì sư phụ sẽ quay về.”

“Chẳng phải Lạc Anh Sơn đã bị động đất, sụp rồi sao? Ngày trước ta cũng chưa bao giờ nghe nói tới hòn đá ở đó.” Ngân Tử hỏi, “Có phải cô nằm mơ không?” “Thật đấy! Chắc chắn là thật mà!” Tôi thấy mình không cãi được họ thì lăn lộn ăn vạ. “Miêu Miêu nói gặp là gặp mà.” “Được rồi, được rồi, cô nói gặp là gặp.” Ngân Tử bất lực thở dài, rồi cầm một bát canh cá đưa tới trước miệng tôi. “Ăn chút gì đi rồi tính, mấy hôm nay cô không ăn cơm rồi.”

Thấy họ có vẻ không chịu tin tôi, tôi tức khí bại hoại, giằng lấy cái bát, uống một hơi hết sạch, sau đó cố gắng nhớ lại cảnh tượng cuộc nói chuyện lúc đó: “Phật Tổ còn nói cái gì mà nhân quả, còn cái gì mà buông đồ đao, cái gì mà thành Phật, còn cả ấu tử trong bụng vô tội.” Mọi người đưa mắt nhìn nhau, Ngao Vân lại gần, thận trọng hỏi:

“Ấu tử trong bụng?” Tôi nghĩ ngợi giây lát rồi quả quyết gật đầu, Cẩm Văn lập tức nhảy vọt lên, bay ra ngoài cửa, miệng liến thoắng: “Ta đi mời Mạc Lâm tới khám.”

Những người còn lại đều xôn xao bàn tán, và nghi hoặc nhìn vào bụng tôi, Ngao Vân nói cái gì mà không thể nào một lần đã trúng, Ngân Tử thì nói Mao tộc hình như mang thai là phái nữ khống chế cái gì đó, Oa Oa thì hoan hỉ nói nếu chuyện này là thật thì tốt quá. Mặt trời chỉ mới dịch chuyển đi một chút xíu, Cẩm Văn đã vừa lôi vừa kéo Mạc Lâm vào cửa, hắn bỏ hộp thuốc rồi lao tới trước mặt tôi như hổ vồ mồi, ép tôi đưa tay ra, rồi ấn vào chỗ cổ tay tôi. Sắc mặt của tất cả mọi người đều vừa căng thẳng, vừa hưng phấn, một lúc lâu sau Mạc Lâm ngẩng đầu lên, do dự hồi lâu rồi nói:

“Không có...” Tất cả nhất thời đều thất vọng. “Có lẽ vì thời gian còn ngắn quá, cũng phải qua tháng thì hỉ mạch mới xuất hiện...” Mạc Lâm tiếp tục nói.

Cẩm Văn tức điên luôn: “Đã không nhìn ra thì còn ấn cái gì mà ấn!” “Ta... ta cũng vì hưng phấn quá độ mà! Nếu chuyện này là thật thì Bích Thanh Thần Quân ở dưới cửu tuyền cũng thấy an ủi.” Mạc Lâm vò đầu, ngượng ngùng giải thích.

Tôi ngơ ngác nhìn bọn họ nói chuyện với nhau, hoàn toàn không hiểu họ đang nói gì, chỉ ra sức đòi quay về Lạc Anh Sơn để tìm hòn đá mà Phật Tổ nói, nhưng lại bị ấn xuống, nói là vết thương chưa khỏi thì không được chạy lung tung, ngộ nhỡ nhân gian lại xảy ra chuyện gì, ngộ nhỡ trong bụng tôi thực sự có một tiểu Thần Quân thì vấn đề sẽ lớn lắm. Thì ra ấu tử là trẻ con, Miêu Miêu có con với sư phụ rồi! Tin tức này khiến tinh thần tôi phấn chấn hơn hẳn, nhớ lại lời dặn dò của Bích Thanh Thần Quân lúc lâm chung, lập tức thấy mình phải có trách nhiệm hơn, bèn uống một hơi hết ba bát canh cá, rồi mới xoa bụng ợ một tiếng, thận trọng nhắc lại chuyện tới Lạc Anh Sơn. Mọi người đều sợ tôi tâm trạng không tốt, cuối cùng miễn cưỡng đồng ý với yêu cầu này của tôi, chỉ có điều họ cho rất nhiều người đi theo để dọc đường có gì còn giúp đỡ tôi. Họ cũng không cho phép tôi nhảy nhót như mọi khi, cũng không được gây chuyện thị phi, không được chạy ra khỏi tầm quan sát của họ, không được ăn vạ nếu không tìm thấy hòn đá, phải chăm sóc tốt cho sức khỏe của bản thân, tôi đồng ý với tất cả những yêu cầu của họ.

Cưỡi lên con Yêu Khuyển Địa Ngục mà Bích Thanh Thần Quân tặng tôi, một lần nữa đặt chân lên mảnh đất Lạc Anh Sơn mà đã lâu rồi tôi không quay về, nhưng nó không hề hoang phế như tôi tưởng tượng, ngược lại, khắp dãy núi là những bông hoa cúc ngoan cường nở rộ, cỏ xanh tươi tốt phủ kín mảnh đất màu mỡ, những sợi dây leo và vách đá phảng phất như một cặp tình nhân thương yêu nhau không thể tách rời, rất nhiều thân cây đã ngã gục nay nảy lên mầm mới, lá xanh đang đâm chồi, tận hưởng ánh mặt trời ấm áp. Đi về phía trước, dòng suối khô kiệt trước đó đã lại vui vẻ tuôn trào, còn có thêm rất nhiều mạch nước, cá quẫy đuôi trong suối tự do bơi lội, thỏ và sóc từ những bụi cây ló đầu ra nhìn chúng tôi, khi lại gần hơn, chúng lại bỏ chạy tán loạn, quả dại ngọt mát cũng đã mọc, trĩu nặng cả cành, ở đằng xa có một cột khói bay lên, đó là những người dân ở ngôi làng năm xưa từng xảy ra động đất, không nỡ rời xa cố hương nên lại quay lại. Đột nhiên tôi nhớ ra, ngày trước Bích Thanh Thần Quân nói với tôi thiên địa phải có kiếp nạn thì mới có thể phát triển, Lạc Anh Sơn tái sinh rồi, đẹp và tràn đầy sinh khí hơn cả trước kia.

Nhìn vạn vật sinh sôi nảy nở, tràn đầy sức sống trước mắt, trong lòng tôi lại ngập tràn hy vọng, và nỗi đau khổ cũng đã tan dần, mọi sợ hãi đều được lấp đầy, giờ trong tôi tràn đầy tự tin và dũng khí. Tin rằng rồi sẽ có một ngày, đau khổ sẽ qua đi, hạnh phúc sẽ quay về. Bước chân của chúng tôi dừng lại nơi đầu nguồn con suối, ở một nơi râm mát, rất nhiều giọt nước tí tách nhỏ xuống, có một hòn đá khổng lồ đang lặng lẽ đón nhận những giọt nước mỏng manh tưởng chừng không trọng lượng ấy, nước rơi xuống rồi bắn tung lên, chảy tràn ra hai bên, dường như không để lại chút dấu vết gì, nhưng nếu nhìn thật kỹ thì sẽ phát hiện trên đó có một vết lõm rất rất nhỏ.

Trước cảnh tượng này, không ai nói gì, cũng chẳng còn ai chất vấn tôi chuyện có gặp Phật Tổ hay không, miệng họ đều cong lên thành một nụ cười, Oa Oa còn vui vẻ xoa xoa bụng tôi, như thể đã nhìn thấy một hy vọng mới ở trong đó. Tôi quyết định từ nay sẽ không ở lại Thiên Giới nữa mà quay lại Lạc Anh Sơn, hàng ngày sẽ ở bên hòn đá này, chờ đợi... Chờ tới khi nước xuyên thấu đá, chờ tới ngày tôi và Bích Thanh Thần Quân được trùng phùng.

Ngân Tử vỗ vai tôi, nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ ở đây chờ với cô, được không?” Một năm, mười năm, một trăm năm, một ngàn năm, một vạn năm, mười vạn năm...

Sẽ ở đây chờ với cô. Cho tới ngày nước xuyên thấu đá, cho tới ngày chàng quay trở về. Nhân Gian

Lời dẫn Nếu chàng không còn võ công cái thế Nếu chàng không còn gương mặt anh tuấn.

Nếu chàng không còn quyền lực khuynh đảo thiên hạ. Nếu chàng không còn kim ngân tài bảo. Miêu Miêu, ngươi còn yêu chàng không? Còn si tình với chàng không?

Cho dù chàng không còn võ công cái thế. Cho dù chàng không còn gương mặt anh tuấn. Cho dù chàng không còn quyền lực khuynh đảo thiên hạ.

Cho dù chàng không còn kim ngân tài bảo. Ta, mãi mãi yêu chàng, không hề thay đổi..