Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa Miêu Miêu - Tập 2 - Chương 4

Chương 34: Trùng phùng.

Len lén nhét thêm rất nhiều cá khô vào tay nải của Tiểu Mao, tôi đứng ngoài cửa đưa hành lý và Tiểu Mao lên Yêu Khuyển Địa Ngục, dặn dò nó nhớ nghe lời tiên sinh, không được gây chuyện thị phi, không được quấy rối. Viền mắt Tiểu Mao đỏ hoe, nó cúi đầu không dám nhìn tôi, chỉ lúng búng ậm ừ. “Lam Vũ Thần Nữ tốt lắm, Hoàng tiên sinh cũng rất tốt, chỉ hơi dữ một chút thôi, nhưng Tiểu Mao thông minh hơn mẫu thân, chắc chắn sẽ không bị ăn đòn đâu. Cho dù có bị đánh cũng không sợ, không đau tí nào đâu.” Cuối cùng tôi cũng bắt đầu hiểu được tâm trạng của Thần Quân năm xưa khi đưa tôi đi học. Tiểu Mao bối rối gật đầu, không nói năng gì.

Tôi nghĩ ngợi giây lát, vẫn thấy không yên tâm, tiếp tục dặn dò: “Nửa đêm đi vệ sinh thì gọi Tiểu Lâm...” “Mẫu thân, con đã gần năm trăm tuổi rồi, không còn tè dầm nữa rồi...” Bên cạnh vang lên tiếng cười khe khẽ, Tiểu Mao đỏ mặt.

Tôi gãi tai, nghĩ ngợi rồi lại nói: “Thức ăn Cẩm Văn làm ngon lắm, con có thể đến xin, không cần khách khí.” “Con biết rồi.” Tiểu Mao quay người định đi.

Tôi vội vã kéo tay nó, do dự rồi lại nói: “Còn nữa, một tháng nữa nhất định phải quay về, thực ra mẹ chẳng muốn con đi...” “Dạ!” Tiểu Mao gật mạnh đầu.

Ngân Tử giữ tôi lại, mỉm cười nói: “Có phải Tiểu Mao đi rồi không quay về nữa đâu, sao cô có vẻ căng thẳng thế? Tiểu Lâm và Cẩm Văn chắc chắn sẽ yêu thương nó hơn cả con ruột của mình, cô không phải lo lắng.” Còn đang nói thì Yêu Khuyển Địa Ngục đã bay vút lên không, tôi nhìn theo cái chấm nhỏ xíu trên bầu trời xanh bao la, không kìm được hét lớn:

“Tiểu Mao, khi nào cha con quay về, cha cũng sẽ yêu thương con như mẹ! Con là đứa con trai đáng tự hào nhất của cha mẹ! Yên tâm đi!” Tiểu Mao kinh ngạc quay đầu lại nhìn tôi, khóe mắt đỏ hoe. Tôi vui vẻ tặng cho nó một nụ cười rạng rỡ, cho tới khi biển mây bồng bềnh hoàn toàn che phủ bóng dáng của nó, mới lưu luyến tiếp tục ngồi xuống ngạch cửa chờ Bích Thanh Thần Quân quay về.

Sao đã mọc, trời hôm nay không trăng, tiếng trúc va vào nhau xào xạc, gió thổi qua người tôi lành lạnh. Bích Thanh Thần Quân vẫn chưa quay về, Miêu Miêu thấy hơi buồn ngủ. Không được ngủ, ngộ nhỡ chàng quay về không thấy tôi đón chàng thì chàng sẽ buồn lắm. Chờ thêm đi, chờ thêm nữa đi, mí mắt bắt đầu đánh nhau, mơ mơ màng màng không nhìn rõ cảnh tượng trước mắt nữa.

Lúc nửa tỉnh nửa mê, một chiếc áo khoác ngoài dày dặn khoác lên vai tôi, tôi mở bừng mắt ra, quay người lại nhìn, hóa ra là Ngân Tử đang cầm một đài nến đứng dựa vào cửa, hắn ngáp dài, nói: “Trời muộn rồi, hàn khí rất nặng, hay là về phòng nghỉ ngơi rồi mai lại chờ.” Tôi lắc đầu, khép chặt vạt áo:

“Mang cái chăn qua đây cho ta được không? Miêu Miêu ngủ ở đây luôn.” Ngân Tử thở dài, lại khuyên nhủ: “Nếu Bích Thanh Thần Quân thấy cô tự hành hạ bản thân như thế này thì chắc chắn sẽ nổi giận đấy.”

“Chàng sẽ mắng ta sao?” Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên hỏi. “Có phải cô không biết đâu, huynh ấy thương cô nhất, thấy cô không ngủ đương nhiên là không vui rồi.” Ngân Tử giải thích, rồi lại dỗ dành tôi như dỗ một đứa trẻ. “Đi ngủ đi, làm gì có ai đi đường lúc nửa đêm nửa hôm thế này? Bích Thanh Thần Quân có về thì cũng phải chờ trời sáng mới về, ngoan nào, Miêu Miêu nghe lời đi.” Tôi lưu luyến nhìn ra ngoài cửa, ngoan ngoãn gật đầu rồi đi về phòng, nhưng nằm trên giường cả đêm chẳng chợp mắt được. Nhớ sư phụ, nhớ Tiểu Mao, nhớ tới không thể chịu được, chỉ sợ nếu mình nhắm mắt thì họ sẽ xuất hiện ngay ở cửa nhưng lại không nhìn thấy tôi.

Nghĩ mãi, nghĩ mãi, tới khi tờ mờ sáng, tôi mới mơ màng thiếp đi một lát, trong giấc mơ, tôi thấy Bích Thanh Thần Quân đi lạc trong rừng trúc, không làm sao đi vào được. Giật mình tỉnh giấc, tôi vội vàng vào bếp cầm mấy cái bánh bao làm bữa sáng rồi lao ra ngoài, vội vàng chạy ra ngoài khu rừng mê cung. Lúc này đang là mùa xuân, khắp nơi hoa nở, tràn đầy sức sống, chỉ tiếc là mấy năm nay Tiểu Mao đi khắp nơi gây chuyện, khiến tin tức Lạc Anh Sơn có yêu quái ra vào bị đồn đại đi khắp nơi, người không có việc gì thì chẳng ai dám đặt chân tới đây. Thế nên tôi yên tâm không cần giấu đôi tai và cái đuôi của mình đi, chỉ ngồi trên một cái cây, vừa gặm bánh bao vừa đung đưa đôi chân trần, dõi mắt chờ đợi người mà tôi đã chờ đợi suốt năm trăm năm.

Đột nhiên, có tiếng bước chân quen thuộc từ phương Đông vọng vào đôi tai nhạy cảm của tôi, trái tim tôi đập điên cuồng, gương mặt thoáng nóng lên, hai mắt nhìn chằm chằm về phía trước, đôi tay nắm chặt vạt áo, gần như sắp vò nát nó ra. Tới rồi, tới rồi, là chàng sao? Người chưa thấy nhưng đã nghe thấy một giọng nói già nua cất lên:

“Hướng tiên sinh, nơi đây chính là ngọn núi thường xuyên có yêu quái xuất hiện, lão hủ không dám bước vào, ngài phải cẩn thân, yêu quái này có thể sẽ ăn thịt người đấy.” “Ừm, ta biết rồi, phiền ông đã dẫn đường.” Bò lên ngọn cây bằng cả tay và chân, tôi thấy một hình bóng rất quen thuộc mặc chiếc áo màu xanh, lưng đeo trường kiếm đứng bên cạnh một tảng đá cách tôi khoảng một dặm, chắp tay cáo biệt một ông lão nông dân ăn mặc rách rưới. Ông lão kia lại thở dài một hơi rồi nói tiếp:

“Tiên sinh trừ yêu diệt quái cho Mao gia thôn của chúng tôi, chúng tôi lại chỉ có chút lễ tạ này, thực sự xấu hổ.” Nam tử áo xanh khách sáo nói: “Hướng Thanh là đệ tử phái Mao Sơn, trừ yêu diệt quái là bổn phận của tôi, lão bá không cần tạ lễ.”

Ông lão đó lại nói cảm ơn thêm vài lần nữa rồi hấp tấp bỏ đi. Tôi lắng nghe âm thanh vô cùng quen thuộc ấy, càng thêm hưng phấn, nhìn thêm một lát, nam tử kia quay người chầm chậm đi về phía ngọn núi, gương mặt ấy chính là gương mặt của Bích Thanh Thần Quân mà tôi ngày đêm mong nhớ.

Tuy rằng kiểu tóc của chàng đã thay đổi, y phục cũng khác, màu mắt cũng chuyển thành màu đen thăm thẳm, ngũ quan có vẻ nhỏ đi, thân hình hình như cũng gầy đi, thiếu cái hào khí thường ngày, nhưng từ tận trong xương cốt mình, tôi có thể cảm nhận được, chàng chính là sư phụ yêu dấu của tôi. Hưng phấn quá độ khiến tôi không biết phải hành động thế nào, tôi chỉ thấy chàng chầm chậm lại gần, trong tay cầm một chiếc gương nhỏ, nặn mấy giọt máu ở đầu ngón tay vảy lên đó, nhưng chiếc gương chẳng có phản ứng gì khiến chàng bất giác chau mày, miệng lẩm bẩm: “Chẳng nhẽ gương Tầm yêu[1] mà sư phụ đưa không linh nghiệm?”

[1] Gương Tầm Yêu: gương tìm yêu quái. Tôi cố gắng kìm nén trái tim đang đập thình thịch, nhảy phắt xuống cây rồi nhào vào lòng chàng: “Sư phụ! Miêu Miêu nhớ chàng quá!”

“Yêu... Yêu quái!” Sức lực của Bích Thanh Thần Quân chẳng hiểu vì sao lại yếu đi, chàng bị tôi đè ngã nhào xuống đất, tỏ ra vô cùng căng thẳng, hình như là hơi sợ hãi. “Miêu Miêu vốn là yêu quái mà!” Tôi không hiểu chàng sợ điều gì, chỉ cười hi hi kéo chàng đứng dậy, rồi lại ngọ nguậy trong lòng chàng, thể hiện sự ngoan ngoãn của mình, “Hôm qua thiếp chờ chàng cả đêm.” Bích Thanh Thần Quân nhanh chóng trấn tĩnh trở lại, chàng lấy mấy tờ giấy màu vàng trong ngực ra ném về phía tôi, tôi đưa tay đón lấy, nhìn mãi, phát hiện trên đó dùng máu viết rất nhiều văn tự kỳ quái, tôi sợ chàng nói mình mấy năm nay chẳng tiến bộ chút nào, thế là vội vàng nhét mấy tờ giấy vào ngực mình, lảng sang chủ đề khác.

“Miêu Miêu có luyện viết chữ, dù sao cũng... đẹp hơn trước một ít, về sẽ cho chàng xem.” “Yêu quái ngươi lại không sợ Huyền Thiên Trấn Yêu Phù sao? Chứng tỏ đạo hạnh khá đấy!” Bích Thanh Thần Quân nghiến răng, đẩy tôi ra, nhưng không làm sao đẩy được, thế là với tay ra sau rút thanh trường kiếm, múa kiếm lao về phía tôi. Thanh kiếm đó làm bằng gỗ, đánh lên vai thấy hơi đau, tôi nghĩ ngợi, nghĩ rằng có lẽ chàng đang định khảo sát võ công tôi có tiến bộ hay không, thế là tôi giang tay ra, nắm lấy thanh kiếm bẻ gãy, rồi lại đẩy một chưởng về phía chàng.

Không ngờ chưởng thế còn chưa tới, thân hình chàng đã bị chưởng phong hất lên, bay về phía cây đại thụ phía sau như một tờ giấy, tôi thấy sắp có chuyện bèn bay qua, dùng người mình đỡ lấy chàng trước khi đầu chàng đụng phải gốc cây, nhưng đã không còn kịp nữa, chàng chẳng nói được tiếng nào đã ngất đi. Làm thế nào đây? Vì sao Bích Thanh Thần Quân lại yếu ớt như vậy? Yếu như một con người bình thường? Tôi đứng yên vò đầu bứt tai, chẳng thế nào nghĩ ra nguyên nhân. Thôi, chẳng nghĩ nữa, chỉ cần chàng quay về, yếu thì yếu, chẳng quan trọng.

Mặt trời đã nhô cao, tôi vui vẻ vác sư phụ trên vai, vừa đi vừa hát quay về nhà. Vòng vo mãi, lạc đường mấy lần rồi mới về tới cửa của Hoa Phủ. Ngân Tử đang âu sầu đi đi lại lại ngay ngoài cửa, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Làm thế nào đây? Làm thế nào đây? Mình đi đâu kiếm một Bích Thanh Thần Quân cho nàng ta...” “Sư phụ về rồi.” Không hiểu hắn đang nói gì, tôi ôm Bích Thanh Thần Quân, đắc ý lại gần cho Ngân Tử nhìn, rồi lại vội vàng dặn dò Kiếm Nam, “Đầu chàng bị một cục u to, ngươi mau đi mời Mạc Lâm tới đây, rồi phái người đi mời Ngưu Ma Vương tới thăm.”

Ngân Tử và Kiếm Nam trợn tròn mắt đứng yên, hai con ngươi mắt như thể muốn rớt ra ngoài, rất lâu sau, họ mới lắp bắp hỏi: “Thần... Thần Quân.... đây là Thần Quân đại nhân?” “Meo... đúng thế.” Tôi gật đầu, mặc kệ hai kẻ đầu đất kia, vội vàng chạy về phòng mình, thận trọng đặt Thần Quân lên giường, sau đó si mê ngắm gương mặt chàng, ngắm mãi mà vẫn không thấy đủ.

Đưa ngón tay ra, miết nhẹ lên gương mặt chàng, ngũ quan anh tuấn của chàng giống như trong ký ức của tôi, chỉ là hơi thay đổi một chút, cơ thể chàng ấm áp hơn, nhưng hơi thở thì vẫn giống, tóm lại cả người chàng càng nhìn càng thấy đẹp, càng nhìn càng thấy anh tuấn, càng nhìn càng thấy đắc ý. “Sư phụ, tỉnh dậy đi.” Tôi bò lên giường, hôn nhẹ lên đôi môi chàng, rồi lại liếm liếm, sau đó dựa vào lòng chàng, nhắm mắt tận hưởng cảm giác ấm áp mà năm trăm năm qua không hề có. Bích Thanh Thần Quân chầm chậm mở mắt ra, chàng ngơ ngác nhìn xung quanh, rồi cúi đầu, chạm phải ánh mắt của tôi đang nằm trong lòng chàng, tôi thẹn thùng cúi đầu xuống, nghe tiếng hét thất thanh của chàng:

“Yêu quái!” Cùng với tiếng hét, bọn Ngân Tử, Oa Oa, Lạc Lạc đều lục tục lao vào phòng, Bích Thanh Thần Quân im lặng giây lát rồi lại luôn miệng hô ba lần “Yêu quái”, người chàng co vào góc tường đầy cảnh giác, đưa tay vào ngực móc ra một tấm bát quái đồ đặt ra trước gương, trên trán toát mồ hôi lạnh, như một con mãnh thú bị giam cầm, đang chuẩn bị đột phá vòng vây. “Trông giống thật đấy...” Oa Oa nhìn một lúc lâu rồi kinh ngạc thốt lên, “Chẳng nhẽ thực sự là Thần Quân đại nhân đã quay về?”

“Ha ha, cũng may là trời chưa tuyệt đường của Quạ.” Ngân Tử cuối cùng cũng hoàn hồn lại, hắn cười điên cuồng, nụ cười có vẻ tà ác. “Ta còn đang rầu rĩ không biết nên làm thế nào, mặc kệ người đó là thật hay giả, Miêu Miêu nói phải là được.” Tôi vui vẻ buông tay Bích Thanh Thần Quân ra, định đi lấy những chữ mà tôi đã luyện bao năm qua cho chàng xem, không ngờ chàng nhân cơ hội đó nhảy xuống giường, trong tay ném ra một tời giấy màu vàng, rồi nhân lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, chàng rút thanh đoản kiếm ở thắt lưng ra, định mở đường máu tháo chạy. “Giữ lại, đừng để nam nhân đó chạy mất!” Ngân Tử ra lệnh, các thiên binh hộ vệ trông nhà cho chúng tôi như hổ lao ra, trường kiếm rút ra, bao vây lấy chàng, ép chàng vào trong phòng.

Lạc Lạc cầm tờ giấy màu vàng lên xem, rồi nói: “Đây là Huyền Thiên Trấn Yêu Phù của Mao Sơn mà, đối phó với tiểu yêu quái mới tu luyện được chừng một, hai trăm năm có lẽ còn có chút hiệu quả.” Tôi vừa tìm được tờ giấy luyện chữ, thấy biến cố đó thì hơi ngạc nhiên, vội vàng chạy lại hỏi, nhưng lại bị Ngân Tử chặn lại, cười cười bảo là cho hắn nói vài câu.

Tôi sảng khoái nhường quyền phát ngôn cho Ngân Tử, hắn thong thả bước đến, ngẩng đầu hỏi: “Tên?” “Hướng Thanh!” Sắc mặt sư phụ tái xanh, thần sắc vẫn vô cùng cao ngạo.

“Ồ, tên này hay, rất hay.” Ngân Tử lại cười, tôi ngơ ngác, vì sao tên của sư phụ hình như lại không giống, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì đã bị ánh mắt của Ngân Tử chặn lại. “Bích Thanh cũng được, Hướng Thanh cũng được, không có gì khác biệt hết.” Tôi nghĩ lại thấy cũng phải, người ta gọi tôi là Tặc Miêu cũng được mà gọi là Hoa Miêu Miêu cũng được, chẳng phải vẫn là tôi sao? Thế là tôi chẳng còn dị nghị nào nữa. “Rốt cuộc các ngươi định thế nào?” Ngân Tử cúi đầu tính toán điều gì đó, Hướng Thanh cuối cùng không nhịn được nữa, giận dữ quát. “Ta không tài giỏi bằng người, hôm nay rơi vào sào huyệt của yêu quái, muốn chém muốn giết tùy các ngươi! Hà tất phải lằng nhằng như vậy.”

“Đừng quá căng thẳng, để ta nói thẳng nhé.” Ngân Tử xòe tay, ngồi xuống ghế, rồi lại ngắm nghía chàng rất kỹ, “Ta có thể không giết ngươi, nhưng ngươi buộc phải thành thân với cô nương bên cạnh ta đây, sau này sống ở đây.” “Thành... thành... thành thân?” Hướng Thanh nhìn tôi, rồi lại nhìn Ngân Tử, rồi chỉ vào mình, ngây ngô lặp lại lần nữa. “Ngươi nói là thành thân? Cùng với con Miêu yêu[2] này?” [2] Miêu yêu: Yêu quái mèo.

Ngân Tử nghiêm túc gật đầu: “Đương nhiên, vụ mua bán này ngươi hời quá, tự nhiên được một bà vợ, lại còn thêm gia tài bạc vạn, chuyện này khối người mong mà không được.” “Không cưới.” Hướng Thanh cự tuyệt rất rõ ràng.

“Khốn kiếp.” Ngân Tử đang định nổi cáu thì Oa Oa cười tươi nói: “Chúng ta không phải yêu quái tùy tiện làm thương người khác, căn nhà này rộng lắm, nô bộc rất nhiều, Miêu Miêu cô nương lại xinh đẹp, tính tình ôn thuận, ngươi đồng ý đi.” “Ta đường đường là đệ tử phái Mao Sơn, sao có thể thành thân với yêu quái được!” Hướng Thanh nghiến răng nói, “Như thế đúng là sỉ nhục sư môn!”

“Không cưới thì ngươi sẽ chết ở đây.” Ngân Tử lạnh lùng uy hiếp. Tôi sốt ruột, vội kéo lấy chàng: “Không được, không ai được làm hại sư phụ của ta.”

Ngân Tử lập tức gạt tay tôi ra, quay đầu lại nói khẽ một câu: “Ngốc, đừng làm phiền ta, chỉ dọa hắn thôi.” Mọi người vây quanh Hướng Thanh, nói hết nước hết cái, nhưng chẳng hiểu vì sao chàng vẫn cứng rắn không chịu, đã thế là còn quay đi không nhìn tôi, khiến tôi sợ lắm, tim tôi gần như rớt ra ngoài.

Có phải Miêu Miêu lại làm sai điều gì không? Thế nên sư phụ mới không đếm xỉa gì tới tôi... Ngân Tử nói một lúc lâu rồi quay đầu lại, hắn thấy tôi có vẻ buồn thì lập tức giận dữ kéo tôi đi ra ngoài, vừa đi vừa mắng: “Nhốt gã nam nhân khốn kiếp đó lại, chỉ lấy một bà vợ thôi mà! Có phải bắt hắn làm thái giám đâu! Ta không tin là không thu phục được hắn!”

Tôi không muốn đi, Lạc Lạc thì khuyên nhủ: “Nhiều năm không gặp nên chắc trong lòng Thần Quân đại nhân thấy khó chịu, chờ mọi người khuyên nhủ ngài là được, không phải sốt ruột.” Lúc này Ngưu Ma Vương mới thở hổn hển từ ngoài kia xông vào, lớn tiếng hỏi:

“Bích Thanh Thần Quân về rồi hả?” Ngân Tử kéo ông sang một bên, thì thầm cái gì đó, hình như đang nói cái gì mà hòn đá bị vỡ, người thường giả dạng, không chịu nghe lời gì gì đó, Ngưu Ma Vương nghe xong thì tức giận: “Mặc kệ hắn là cái gì, tóm lại bây giờ đã mang thân xác người phàm, chẳng nhẽ các ngươi lại sợ hắn? Theo ta thấy, không nhớ được Miêu Miêu thì tám phần là hàng giả! Đã thế lại còn không biết điều, chém đầu là xong.”

Ngân Tử lập tức nhìn về phía tôi: “Chém được đã tốt, nhưng mà làm thế nào?” Tôi nghiêng đầu, nói bằng giọng nịnh bợ:

“Meo... có thể đi thăm sư phụ không?” Sắc mặt Ngưu Ma Vương thay đổi, cuối cùng rảo bước chân, vén rèm lên đi vào phòng trong, không lâu sau thì trong đó vang lên tiếng gầm của ông. “Mẹ kiếp, ngươi còn giả bộ trinh nam liệt phu! Muội muội của ta để mắt đến ngươi là phúc phận của ngươi, ngươi muốn cũng phải cưới, mà không muốn cũng phải cưới, nếu không ông sẽ ném ngươi vào trong nồi!”

Hướng Thanh lạnh lùng nói: “Đại trượng phu không khuất phục trước sự uy hiếp, muốn giết thì giết, ta tuyệt đối không đứng chung với loài cầm thú.” Cầm thú? Tôi với Ngân Tử đứng ngoài đưa mắt nhìn nhau, bối rối không biết làm gì. Ngưu Ma Vương ca ca thì vô cùng phẫn nộ, ông rút cây thiết côn ra, quát lớn:

“Nể mặt ngươi mà ngươi còn không biết điều! Thế thì tự xuống dưới địa ngục mà khóc với Diêm Vương.” Nói xong, cây thiết côn nặng hàng ngàn cân lao tới, tôi thấy tình thế không hay, vội vàng lao qua cửa sổ, chặn lại đòn tấn công chí mạng của ông. “Muội tử! Loại nam nhân như thế này không có cũng được.” Ngưu Ma Vương chưa nguôi cơn giận, “Mẹ kiếp! Uổng công chờ đợi năm trăm năm, đến khi quay về lại như thế này! Bỏ hắn đi, ca ca tìm cho muội người khác tốt hơn.”

“Miêu Miêu chỉ cần sư phụ thôi! Người khác tốt hơn cũng không cần!” Tôi bảo vệ Hướng Thanh, sống chết gì cũng không chịu nhượng bộ. Ngưu Ma Vương trợn tròn đôi mắt to như quả chuông đồng, đi lên một bước, ngón tay thô ráp chỉ mặt Hướng Thanh, quát: “Bây giờ ngươi chỉ là người thường thì tới đây làm gì? Nhu nhược, yếu đuối, ăn mặc rách rưới! Chả có cóc gì cả.”

“Mặc kệ! Miêu Miêu chỉ cần sư phụ! Sư phụ thay đổi thế nào cũng được.” Tôi ôm lấy Hướng Thanh, vẫn không chịu buông tay. Lúc không để ý, tôi ôm hơi chặt, thế là xương cốt của Hướng Thanh bắt đầu kêu răng rắc, chàng nhíu mày nhưng không rên la, chỉ nói với tôi: “Vị yêu quái này... cô nương, cô với ta không hề quen biết, hơn nữa ta vừa mới xuất sư, từ trên núi xuống mới được hai ngày, đến bạn bè còn không có thì lấy đâu ra đồ đệ? Có phải cô nhận nhầm người rồi không?”

Tôi nhìn chàng đầy ấm ức, nhưng chỉ lắc đầu tiếp tục làm nũng: “Thiếp không nhận nhầm, chính là chàng.” “Cô nương tình sâu nghĩa trọng là tốt, nhưng tôi thực sự không phải là sư phụ của cô. Thành thân là việc lớn, xin đừng làm lỡ việc chung thân của mình.” Hướng Thanh khuyên nhủ.

“Mặc kệ, mặc kệ, chàng chính là chung thân của Miêu Miêu! Là chàng mà!” Tôi thấy chàng dường như có ý không cần mình thì vội vàng lăn lộn trên giường, ăn vạ không chịu dậy. Nhưng sư phụ không bế tôi lên dỗ dành như trước kia nữa... Vì sao? Phật Tổ nói sư phụ sẽ quay về, nhưng ngài lại không nói sư phụ không cần Miêu Miêu nữa! Vì sao? Nghĩ tới đây, tôi thấy lòng mình đau đớn, giống như một chú mèo con bị chủ nhân bỏ rơi, nhìn chàng đầy vẻ đáng thương, khẩn cầu chàng hồi tâm chuyển ý.

Nhưng Hướng Thanh chỉ quay đầu đi không nói gì. Thần sắc của Ngưu Ma Vương càng trở nên bực bội và căm phẫn, đã mấy lần siết chặt cây thiết côn trong tay, nhưng bị tôi trừng mắt nhìn, thế là lại lỏng tay ra, hơi thở của ông dồn dập, dường như đang cố gắng kiềm chế bản thân kinh lắm, cuối cùng giơ cây thiết côn đánh mạnh vào chiếc ghế thái sư trong phòng, nát vụn, rồi đập cửa lao ra ngoài. Thời gian lặng lẽ trôi đi, tôi quay ra trước mặt Hướng Thanh, mỉm cười lấy lòng chàng, chàng quay mặt sang phải, tôi vội vàng đi theo, hai người cứ quay tới quay lui thế một lúc lâu chóng cả mặt, chàng mới thở dài nói:

“Hà tất phải thế? Tuy rằng Hướng Thanh không sợ chết, nhưng trên có cao đường, lại là đệ tử của phái Mao Sơn, làm sao có thể thành thân với yêu tộc, hơn nữa tôi không phải là sư phụ của cô, cô nương tốt nhất là đi tìm sư phụ của mình đi, việc gì phải dày vò bản thân như vậy.” Tôi vẫn kéo vạt áo chàng, cười ngây ngô, cố dựng đuôi lên, hy vọng có thể gợi lại sự thương yêu trong lòng sư phụ. Bỗng dưng ở phòng ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã và tiếng nói gấp gáp của Mạc Lâm:

“Để ta xem xem!” Hắn và Cẩm Văn đẩy cánh cửa bị Ngưu Ma Vương làm hỏng ra, xông vào, nhưng giây phút hai người nhìn thấy Hướng Thanh thì họ đều khựng lại, thốt lên: “Giống, thực sự là quá giống.”

Ngân Tử đi theo vào, chép miệng nói khẽ: “Hắn hoàn toàn không nhận ra Miêu Miêu, cũng không biết rốt cuộc có phải là Bích Thanh Thần Quân chuyển thế hay không.” Mạc Lâm xoa cằm, đi mấy vòng quanh Hướng Thanh rồi nói:

“Theo lý mà nói thì Truy Hồn Tiễn có thể khiến linh hồn bị tiêu diệt, Bích Thanh Thần Quân lẽ ra không thể chuyển thế. Nhưng nam nhân này thực sự quá giống...” “Bích Thanh Thần Quân? Tôi giống vị thần tiên đó? Các người đùa phải không?” Hướng Thanh mặt đầy nghi hoặc. “Cái gương mặt không thích cười này cũng giống lắm.” Mạc Lâm chẳng đếm xỉa gì tới chàng, suy nghĩ giây lát rồi đột nhiên cười gian xảo, “Nếu là thần tiên chuyển thế thì chắc chắn trên người còn lưu lại ấn ký của kiếp trước, Miêu Miêu, cô từng chung chăn gối với Thần Quân, có biết trên người anh ta có ấn ký gì khác không?”

“Có rất nhiều vết thương.” Tôi cố gắng nhớ lại đêm đầu tiên đau đớn ấy, rồi lại bổ sung. “Trên bụng chàng có mấy cái vảy rắn.” “Vậy ngươi cởi ra xem đi.” Mạc Lâm xoa tay, áp sát lại gần, “Có cần ta làm giúp không?” “Không cần!” Tôi vội vàng chặn Mạc Lâm lại, sau đó tự mình bò lên người Hướng Thanh, ngồi trên lưng chàng, nhanh chóng mở thắt lưng của chàng ra, rồi xé toạc áo chàng.

“Chờ chút!” Hướng Thanh cuối cùng cũng tỏ vẻ hoảng hốt, nhưng vẫn bị tôi ấn mạnh, không thể cựa quậy, chỉ biết hô to. “Vô lễ! Vô lễ! Không được đụng vào ta.” “Ồn quá.” Mạc Lâm lại gần, rút ra một cây kim bạc đâm thẳng vào đầu chàng, Hướng Thanh chìm vào hôn mê. Khi tôi cào rách áo trên của chàng, mọi người đều lao tới, chỉ trỏ cơ thể chàng. “Hình như không có vết sẹo nào, nhưng cơ bắp thì rất rắn chắc, thân hình đẹp quá.”

“Oa Oa, cẩn thận nước bọt của ngươi.” “Meo! Trên bụng chàng có một thai ký màu tím! Trông rất giống vảy rắn.” “Mười phần chắc tám là Bích Thanh Thần Quân chuyển thế rồi, hi hi, yếu đi thì ta có thể báo mối thù lần trước hắn lấy cớ luyện công để tẩn ta.”

“Tướng công, thiếp nợ Thần Quân đại nhân rất nhiều, sao chàng có thể làm thế?” “Đùa thôi mà, đừng phật ý.” “Ta coi thường nhất là con người! Muội phu[3] sao lại chuyển thế thành con người cơ chứ! Chi bằng chuyển thế thành bò hay mèo, rồi lại tu tiên thì chẳng phải là tốt hơn sao?”

[3] Muội phu: Em rể. “Mặc kệ hắn chuyển thế thành cái gì, Miêu Miêu thích là quan trọng nhất! Ta chẳng muốn nàng ta khóc nữa đâu.” “Được rồi, được rồi, ông trời đúng là có mắt, để Miêu Miêu tìm lại được người yêu, đúng là một việc đáng mừng, chúng ta cùng lên kế hoạch làm thế nào cho họ thành thân đi.”

“Ta... ta nghe theo mọi người hết...” Bọn tôi đứng xung quanh Hướng Thanh bán khỏa thân, bàn tán sôi nổi, Ngân Tử cố gắng giải thích cho tôi hiểu mối quan hệ giữa chuyển thế và tiền kiếp, và nói rằng sư phụ tôi đã quên đi tất cả, sau đó hỏi tôi làm thế nào? Tôi nói chắc như đinh đóng cột:

“Quên rồi thì thôi! Chỉ cần chàng lại thích ta là được! Chẳng có gì khác biệt cả.” Mọi người tỏ ra rất cảm động trước quyết tâm có khó khăn thì vượt qua, không có khó khăn thì tạo ra khó khăn để vượt qua của tôi, và cố gắng bàn bạc cách giải quyết, chúng tôi bàn từ lúc mới tờ mờ tối tới khi gà gáy báo canh năm. Trong khoảng thời gian đó, Hướng Thanh mơ màng tỉnh dậy mấy lần, nhưng lại bị một châm của Mạc Lâm giải quyết, lại chìm vào giấc ngủ sâu. Vì tôi kiên quyết phản đối bất cứ ai dùng bạo lực làm tổn thương sư phụ mình, thế nên đề nghị trói vào lễ đường rồi dùng hình đánh đập của Ngưu Ma Vương bị phủ quyết, Ngân Tử đưa ra đề nghị tới nhà Hướng Thanh bắt cóc mẫu thân chàng, sau đó uy hiếp chàng thành thân cũng bị phủ quyết. Cuối cùng vẫn quyết định theo cách của Kiếm Nam là tiếp cận chàng, sau đó giấu đi thân phận yêu quái để cám dỗ chàng thành thân, chờ gạo nấu thành cơm.

Nhưng Oa Oa lại tỏ ra lo lắng về năng lực phát hiện yêu quái của Hướng Thanh, Lạc Lạc thì nói bây giờ pháp lực của phái Mao Sơn đã không như trước kia, bao gồm cả những chưởng môn, đa số đều là những kẻ lừa gạt người ta để sống qua ngày, chúng tôi đều là các yêu quái đã tu hành hàng ngàn năm, nhận được tiên khí ở trên Thiên Giới, mấy món pháp bảo tầm thường của chốn nhân gian không thể làm gì được chúng tôi. Mạc Lâm gật đầu tỏ ý tán thành, và nói hắn có thể chế ra một loại thuốc có thể loại bỏ toàn bộ ký ức của Hướng Thanh đối với nơi đây, như thế thuận tiện cho tôi sau này tiếp cận chàng, rồi hắn lại đánh mắt ra hiệu cho Ngân Tử: “Nhiệm vụ quang vinh và vĩ đại giáo dục Miêu Miêu sau này không được gây ra sai sót nào sẽ giao cho ngươi, phải có tinh thần hy sinh và cống hiến.”

Giây lát sau, Ngân Tử mới thốt lên tiếng hét kinh thiên động địa: “Dạy cái quái gì mà bắt ta phải giả dạng nữ nhi hả? Không làm! Không làm!”.