Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa rơi có theo nước chảy đi? - Chương 4

Chuyển cơ.

Cuộc sống ngày từng ngày trôi qua, ta ở cổ đại cũng đã một năm rồi, trong một năm này, mỗi ngày đều đi theo sư phụ chẩn bệnh hái thuốc, cũng trôi qua phong phú, nhớ tới kiếp trước, cả đời mỗi ngày chỉ ở tại trong phòng ngủ, đối với diện với Computer, có cuộc sống của một trạch nữ, phảng phất như đã cách vài xa vài trăm năm. Ta là người không có quá mưu cầu cuộc sống danh lợi , không có hứng thú đối với rất nhiều thứ —— đồ có hứng thú rất ít, chỉ cần có áo cơm không sứt mẻ, ta sẽ không quản những khác . Ta hiện tại cũng có thể tự mình ra cửa chẩn bị bệnh, coi như là ở thời đại này tìm được sự căn bản để sống yên phận, mặc dù y thuật cũng không cao minh, nhưng vẫn có thể trị lành tiểu tai tiểu bệnh. Sư phụ thì vẫn là bộ dạng thanh thanh đạm đạm , ta đã từng hỏi qua hắn vì sao hiện tại số tuổi "lớn" như vậy còn chưa lập gia đình, hắn chẳng qua là cười nói cho ta biết nói: "Không vội, không vội." Đúng vậy a, cũng không phải là ta lập gia đình, ta gấp cái gì. Tiệm thuốc chỉ có ta cùng sư phụ hai người, chúng ta ăn cơm cũng không đòi hỏi nhiều, có thể lấp đầy bụng là tốt rồi, nhưng dĩ nhiên có thể ở dưới điều kiện có hạn mà làm ra đồ ăn ngon miệng thì làm sao không vui vẻ được đây? Cho nên trách nhiệm đầu bếp nặng nề liền giao cho sư phụ. Sư phụ có thể dùng nguyên liệu giống nhau mà nấu ra đồ ăn so với ta ngon hơn nhiều lắm—— mặc dù chính hắn cũng không cho là như thế, hắn luôn nói: "Tiểu Lạc làm cũng ăn rất ngon a!" Ta nghĩ hắn chỉ là đang an ủi ta thôi! Dù sao, trong thời đại này. nữ tử cửa nhỏ nhà nghèo mà làm cơm không tốt, thật đúng là không có mấy người.

Sư phụ luôn thích đứng ở phía cuối trấn nhỏ, dưới tàng cây liễu rủ nhìn sông nhỏ bên cạnh đang tràn ra nhiều tia sáng, có đôi khi đứng một lần là hai ba canh giờ, ta chịu không được, liền nói với hắn: "Sư phụ, người là hồ tiên chuyển thế sao? Tại sao cứ muốn ở nơi này hấp thu linh khí của thiên địa thế?" Sư phụ lại đem ánh mắt trong trẻo phát sáng nhìn ta , nói: "Tiểu Lạc, ta chỉ đang chuộc tội." Chuộc tội, sao? Cho nên ta liền liều mạng yy nghĩ về sư phụ, nói thí dụ như sư phụ đã phụ lòng cô nương thanh mai trúc mã mà đi yêu người khác, cô nương kia chịu không được tình nhân lãnh mạc cho nên ở dòng sông nhỏ này trầm mình tự sát; hoặc là nói sư phụ là một người đáng thương bị tình nhân phản bội, bởi vì một lần nào đó bắt gặp tình nhân của hắn cùng nam nhân khác ở trên giường cho nên thẹn quá thành giận đem tình nhân cùng tình nhân của tình nhân giết chết rồi vứt xác giữa sông, chờ sau khi tỉnh lại mới hối hận không ngừng, cho nên rất vui vẻ mà ở bờ sông nhìn ngắm, vì chuộc tội cho mình. Ta từng đem những ý nghĩ này nói với sư phụ, sư phụ luôn gõ đầu của ta nói: "Trong đầu ngươi nhét thứ gì thế." Sau đó thì cười cười đi ra. Có một lần, ta trong lúc vô tình hỏi: "Sư phụ, thân nhân của người đâu?" sắc mặt Sư phụ lập tức thay đổi, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình thường, chẳng qua là nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nói: "Tiểu Lạc, sau này không nên hỏi nữa." Ta biết sư phụ có bí mật của hắn, tựa như ta cũng có bí mật của mình vậy, ta không biết sư phụ có nhìn ra ta khác biệt so với mọi người hay không, nhưng lại chẳng qua là kỳ quái tại sao có thể có một người lạ như thế, những thứ các cô gái nên biết thì nàng không biết, lại thích cùng nam tử di chuyển khắp nơi, có khi phảng phất như bản thân cũng có thể chống đỡ một mảnh bầu trời vậy.

Rốt cục có một ngày, sư phụ nói với ta: "Tiểu Lạc, ngày mai theo ta cùng đi kinh thành.".