Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoa rơi có theo nước chảy đi? - Chương 9

Lạc hoa tự bạch.

Dường như từ ngày đến cái thế giới này đến nay, mỗi ngày đều sống vô tri vô giác. Không, cho dù ta ở trong thế giới của kiếp trước, cũng chỉ vô tri vô giác sống mà thôi. Mỗi ngày trải qua cuộc sống tuần hoàn, ăn cơm, ngủ, học tập hoặc là ăn cơm, ngủ, công việc, không sao cả đều vui vẻ, nếu không muốn nói là chẳng sung sướng, không có bao nhiêu yêu cầu để theo đuổi, cũng không có cái mơ ước gì, chẳng qua chỉ lặng yên mà sống, hơn nữa lặng yên mà đợi chờ cái chết đến. Đương nhiên, mỗi ngày đều có thay đổi rất nhỏ, học tập hoặc là công việc , hoàn cảnh cũng sẽ biến hóa, bạn học hoặc là đồng nghiệp sẽ biến hóa, nhưng mà, những thứ này thay đổi, thì có cái gì quan trọng không? Mỗi ngày, vẫn chẳng qua là sống, vẫn chẳng qua là đang chờ đến thời điểm tử vong mà thôi. Thỉnh thoảng ta sẽ đối với những người khác sinh ra hảo cảm, cho nên sẽ có bằng hữu, cũng hi vọng tìm được người hữu tình, nhưng lại luôn tùy lúc tùy nơi đem tâm lý chuẩn bị tốt mà vứt bỏ vào không khí, chuẩn bị tốt tâm lý chia lìa, chuẩn bị tốt tâm lý tkhông hề yêu nữa, bởi vì tình cảm là thứ yếu kém cỡ nào, chịu không được một chút xíu khảo nghiệm, bất kỳ thay đổi nào đến từ cuộc sống, cũng sẽ đưa đến tình cảm biến hóa. Cho nên ta không dễ dàng có người yêu, cũng không dễ dàng buông xuống tim của mình. Cho nên dù là sư phụ, lúc nào ta cũng làm xong tâm lý chuẩn bị chia lìa, bởi vì, cái thế giới này, vốn không có người nào thuộc về người nào. Ngày cuối cùng —— hạnh phúc Trên cái thế giới này, không có ai là của ai. Vừa nghĩ đến đây, ông trời già giống như là theo nguyện vọng của ta vậy. Sư phụ, ta vốn tưởng rằng ba năm thời gian không dài, lòng cũng đầy đủ cứng rắn, có thể làm cho ta sau khi rời đi ngươi mà không thương tâm, nhưng ta đã đánh giá sai tim của mình. Ta chưa bao giờ chịu trước khi người khác đem tim của họ giao cho mình, liền đem tim của mình giao cho đối phương trước, nhưng sư phụ lại làm được, thật là không hiểu nổi, ta chỉ có cười khổ, nhưng vậy thì có ích gì đâu, ta đã rời đi.

Ta đã rời đi nơi cả đời ta ở, hiện giờ ta đã trở lại. Trở lại địa phương mà ta không bao giờ ... nghĩ sẽ trở lại được, ta đã từng xem nó trở thành địa phương kiếp trước của ta. Ta cho là ta sẽ ở nơi này ngây ngốc cả đời, nhưng giống như là một giấc mộng vậy, cái thế giới này vẫn thế, cha mẹ ta vẫn còn, ta vẫn đang đi học, hết thảy đều ở tiếp tục, chẳng qua là, sư phụ của ta chỉ là một giấc mộng, tựa như khổ nạn mà ta có ở thế giới đó cũng chỉ là một giấc mộng mà thôi. Có người nào, nằm mơ đến không bao giờ ... muốn tỉnh lại nữa, có người nào, lại đem Mộng xem là thực tế hay không? Có lẽ là có, mà ta, cũng rất may mắn trở thành một thành viên trong số đó. Cái thế giới kia, cái gì cũng không tốt, không có đèn điện, điện thoại, không có TV Computer, không có gì cả, nhưng mà ta lại lưu luyến nó, lại không muốn trở về nơi này. Ta tìm không được nguyên nhân lưu luyến, trừ ngươi ra. Sư phụ, trừ ngươi ra, không có ai có thể làm cho ta lưu luyến, không người nào có thể làm cho ta bởi vì không hề đến đó được nữa mà đau lòng. Trước đây ta cũng thích người khác, nhưng mà ta buông tay rất nhẹ nhàng, sau khi biết người khác không thích mình cũng có thể thoải mái mà mỉm cười, tiếp tục cuộc sống của mình. Nhưng mà, không có ngươi, ta nên làm cái gì bây giờ? Ở cái thế giới này, ta đã không cách nào mỉm cười tự nhiên, đã không cách nào lãnh đạm với cuộc sống, ta mỗi ngày đều trông mong mình nằm mơ một cái liền trở về bên cạnh ngươi mà thôi. Chỉ cần trở lại bên cạnh ngươi cái gì cũng có thể, bất kể ngươi có thích ta hay không, bất kể ngươi đối đãi ta như thế nào. Cho dù ngươi muốn đẩy ta ra, cho dù ngươi muốn rời đi ta, ít nhất ta có thể cùng ngươi sống trong một thế giới, ở chỗ này, không có ngươi, ta cảm thấy được, cô độc. Rene Descartes đã nói "tôi tư duy nên tôi tồn tại", ta mỗi ngày đều suy nghĩ đến ngươi, có phải như vậy sẽ chứng minh mình còn sống hay không đây? Mặc dù ta hi vọng ngươi cũng giống ta, nghĩ tới ta, nhưng mà cho dù ngươi không nghĩ tới ta, ta cũng rất vui vẻ, chuyện đi qua giống như một chén trà đắng, đắng chát nơi cổ họng, nhưng khó mà quên, trở thành ký ức để nhớ lại, có ngươi, chính là hạnh phúc cả đời ta.

Có lẽ do chấp niệm của ta quá mạnh mẻ, Thần Mộng lại đem ta dẫn tới bên cạnh của ngươi. Cuộc sống vẫn giống nhau, tiếp tục lúc mình rời đi, một chút cũng không gián đoạn, đây là may mắn hay là bất hạnh? Có lẽ, ta chỉ là nằm một giấc mộng đến kiếp trước của ta, mà ở trong đó cuộc sống nào mới là thật cuộc sống chân chính đây? Ta đã phân không rõ giấc mơ cùng thực tế, nhưng mà không cần gấp gáp, chỉ cần ta còn có thể nhìn thấy ngươi là tốt rồi. Chuyện thứ nhất khi nhìn thấy ngươi, nói yêu ngươi, thích ngươi, ta nắm chặc mỗi một phút mỗi một giây để nhìn ngươi. ———————————— hiện trường phân cách tuyến ———————— Ta nhìn sư phụ, thật giống như muốn đem hắn nuốt vào trong bụng vậy, sư phụ tất nhiên phát hiện dị thường của ta, gõ đầu của ta một chút nói: "Nha đầu, nghĩ gì thế? Sao không bỗng nhiên thấy sư phụ liền ngu ngơ thế?" Sau đó làm ra một vẻ mặt tiểu sinh hơi sợ, bộ dạng khoa trương đến khiến ta buồn cười. Ta đi một vòng quanh sư phụ, làm ra một bộ dạng trẻ hư phong lưu: "Tiểu mỹ nhân, ngươi liền theo đại gia đi ~ từ nay về sau, áo cơm không lo, người hợp làm bầy ~" sư phụ cũng phối hợp diễn trò với ta, đổi giọng the thé nói: "Đại gia, ta đã có người trong lòng, xin đại gia để ta một con ngựa ~" ta lập tức níu lấy vạt áo của sư phụ, nửa thật nửa giả, cả giận nói: "Là ai? Lá gan lớn như vậy, dám cướp người mà đại gia ta muốn chứ?" Sư phụ thở dài, cũng nửa thật nửa nói: "Còn có thể là ai, không phải là đồ đệ không có tim không có phổi của ta sao? Ta bình sinh cũng không nguyện để người khác đi theo bên cạnh, lại để cho hắn đi theo ta ba năm, có thể còn theo cả đời đây!" Ta một chút cũng không có trì hoãn, chẳng qua ngốc ngốc nhìn sư phụ, sư phụ ho một cái, ta một phát bắt được hắn, nói: "Sư phụ, nói thế thật không?" Nhìn ra thật tình trong mắt ta, sư phụ nhìn thẳng vào mắt ta, bỗng nhiên dừng lại nói: "Lạc hoa, ta thích ngươi. Không có ngươi, ta không biết cuộc sống sau này làm như thế nào mà vượt qua." ánh mắt ta đã ươn ướt, nghẹn ngào nói: "Sư phụ, ta nằm một giấc mộng, thấy trở lại thế giới trước kia của ta, kiếp trước của ta. Ta không có nói với ngươi sao, thật ra thì ta không phải là người của cái thế giới này, đối với ta mà nói, đây chỉ là một thế giới không biết tên khác, ở trong trí nhớ kiếp trước của của, không có thời đại này trong lịch sử, không có quốc gia này, ta ngủ một giấc, liền tới nơi này, nhập vào trên thân người nữ tử này, vì để sống nuôi thân ta đã đi đến trấn, gặp được ngươi, ngươi chứa chấp ta. Những thứ khác, thì ngươi cũng biết. Cho đến khi ta mơ trở lại thế giới trước, ta mới biết được, thì ra ta đã sớm không thể không có ngươi. Sư phụ, ngươi biết không? Ta từng cho rằng, bất luận là người nào, bất luận ta thích hắn bao lâu, cũng không phải là yêu. Ta không tin yêu, cũng không tin tưởng vĩnh hằng, ta lúc nào cũng chuẩn bị xong tâm lý buông tay, chuẩn bị xong tâm lý rời đi. Nhưng mà, ta thích ngươi ba năm, ta cho rằng đây cũng không phải là yêu, nhưng ta sai lầm rồi, ta đã nghĩ cho dù ở chung một chỗ, cho dù ngươi không thương ta, chỉ cần ở chung một chỗ là đủ rồi." Sư phụ thật chặc ôm lấy ta, cũng không nói gì. Ta biết, hắn muốn nói cho ta biết, chúng ta, còn có một đời. Còn có một đời để nhìn đối phương, còn có một đời để hiểu rõ lẫn nhau, còn có một đời để sưởi ấm cho nhau

.