Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Họa Trung Hoan - Chương 1

Mở Đầu

. Từ sau khi chuẩn ra hỉ mạch, ta thường ói đến nhũn cả tứ chi, ngày nào cũng phải ói đến lục phủ ngũ tạng như bay ra mới chịu dừng lại. Vân Vũ bưng chén canh gừng tới, nàng hạ giọng nói: “Công chúa, uống canh gừng đi ạ, có thể dừng nôn lại.” Ta sờ cái bụng đã hơi lộ ra, “Không cần, nôn cũng thành thói quen rồi.”

Vân Vũ là nha hoàn bên người ta, là ta mua được trên phố. Lúc trước ta gặp Vân Vũ, là ở trong thuyết thư lâu. Người trên phố lúc rỗi rãi thì chuyện thích nhất là nghe tám chuyện, không may ta thân là trưởng công chúa của Đại Vinh, lại càng không may chính là ta đã từng làm rất nhiều chuyện hoang đường, kết quả ta chính là người được nhắc đến nhiều nhất trên phố. Một hôm ta hơi tò mò, liền mai phục trong thuyết thư lâu nghe kể câu chuyện theo đuổi phò mã của ta. Thuyết thư tiên sinh đang nói rất kích động, nước bọt bay tung tóe như Hoàng Hà vỡ đê, ta nhẹ phe phẫy quạt ngọc, che trước mặt. Trong lòng ta hơi cảm khái, thuyết thư tiên sinh này thật là mồm mép quá đi, năm đó chuyện ta theo đuổi phò mã là sự thật, nhưng Thường Ninh ta có thể thề với trời với mọi người, ta vốn là người quang minh chính đại, hành tung đoan chính, tuyệt đối không hạ xuân dược với phò mã rồi bá vương ngạnh thượng cung.

Ta định đứng lên để cãi lại, không ngờ lúc này thuyết thư tiên sinh lại lái theo hướng khác, đang nói đến cảnh kiều diễm của ta với trai bao trong phủ nửa đêm đại chiếm ba trăm hiệp, còn phò mã thì đội mũ xanh đứng bên góc tường xem ta diễn hồng hạnh xuất tường… Ta xoa trán muốn thở dài, nhưng ta còn chưa có thở ra thì đã có người đập bàn đứng lên, nước bọt bay tung tóe cãi lí dùm ta, hơn nữa còn trích dẫn mấy danh ngôn của các văn nhân nhà thơ để chứng minh ta là trưởng công chúa phẩm hạnh cao thượng. Ta suýt nữa lệ rơi đầy mặt, khó có người tôn trọng ta như thế bao giờ. Hai mắt ta phóng về phía đó, vừa nhìn một cái, Vân Vũ liền theo ta cho đến tận bây giờ.

Nhớ lại chuyện cũ trong lòng ta cảm khái vạn phần. Có điều vừa cảm khái, ta lại bắt đầu muốn ói. Nôn khan vài tiếng, sắc mặt tái nhợt đi trông thấy, lúc này Vân Vũ nghiến răng nghiến lợi nói: “Công chúa, để em đi lấy dây thường đem trói phò mã gia tới đây.” Ta liếc mắt nhìn nàng, “Vân Vũ, em đánh không lại phò mã đâu.” Vân Vũ hoán hận nói: “Đánh không lại phò mã gia, nhưng em nhất định đánh thắng con hồ ly tinh kia! Em lập tức đi mượn dao rạch mặt con tiện nhân kia, xem ả còn muốn dụ dỗ phò mã gia thế nào nữa!”

Ta không kịp ngăn cản Vân Vũ, nàng đã hung hăng xông ra ngoài. Hồ ly tinh họ Đỗ tên Tịch Tịch, là ca kỹ trong Phú Xuân lầu. Theo mật thám báo lại, khoảng ngày mồng ba tháng tám năm Hữu Bình thứ tư, phò mã cùng với hồ ly tinh Đỗ Tịch Tịch ở trong phòng ‘Thiên’ trong Phú Xuân lầu bắt đầu có quan hệ nam nữ chó má bất chính.

Sau này ta đến thuyết thư lâu nghe thuyết thư tiên sinh đem kinh đường mộc vỗ ra sự tích xuất tường của ta đến nỗi nước bọt văng tung tóe thì ta bắt đầu hoài nghi liệu thuyết thư tiên sinh có phải đã bị phò mã mua chuộc không, nếu không tại sao hắn lại kể chuyện trái sự thật như vậy. Cho tới bây giờ chưa từng là hồng hạnh bao giờ… Người ngồi xổm ở góc tường đội mũ xanh là ta, không phải phò mã.

Ta nghĩ ta mãi mãi sẽ không quên được đêm hôm đó, tuyết rơi ngoài tường đã mấy ngày liền, trong tường xuân quang khôn cùng, tiếng thở dốc của phò mã, âm thanh yêu kiều của nữ tử, như gió lạnh quất lên mặt ta. Phò mã giải thích với ta: “Công chúa, ta với nàng ta không phải chuyện như nàng nghĩ đâu.” Mối tình đầu của ta là phò mã, ta toàn tâm toàn ý yêu hắn, trước nay ta đều nhịn. Nhưng chuyện hôm đó bất ngờ như một cái gái đâm vào lòng ta, dù ta với phò mã ngọt ngào bao nhiêu thì cuối cùng yêu thương cũng đi ra, đâm vào ta từng cú.

Sau đó, phò mã cuối cùng cũng nói với ta: “Công chúa, xin nàng buông tha Tịch Tịch, nàng ấy chỉ là một nữ tử yếu đuối, không đáng để nàng gây chiến.” Thuyết thư tiên sinh hiểu lầm ta, phò mã cũng hiểu lầm ta, ta chưa bao giờ làm chuyện gì với Tịch Tịch của hắn. Ta giải thích nhưng phò mã không tin.

Ta nghĩ là tất cả mọi người không muốn tin ta, thế là ta cứ dứt khoát tất cả chuyện đó biến thành thật, như là nạp trai bao, như là ăn hiếp Tịch Tịch của phò mã. Sau đó ta lại có hỉ mạch, phò mã biết được cũng không vui mừng, ngược lại có chút lãnh đạm. Ta biết hắn không tin đứa bé trong bụng ta là của hắn. Đột nhiên ta thấy có người đẩy cửa vào. Ta ngước nhìn, thì ra là phò mã. Mắt hắn liếc nhìn bụng ta, hắn cầm chén canh gừng trên bàn đưa cho ta, “Nghe Vân Vũ nói nàng lại nôn?”

Ta uống chén canh đã nguội ngắt, nói: “Đã thành quen rồi.” Phò mã thản nhiên nói: “Vậy là tốt rồi. Ta nghe thái y nói, qua mấy tháng nữa có lẽ sẽ chuyển dạ.” Ta lại hớp một hớp canh gừng lạnh đến nỗi khiến ta run tay, “Còn hai tháng nữa.” Dừng lại, rồi ta nhẹ nhàng nói: “Yến Thanh, ta sợ đau.”

Phò mã họ Yến tên Thanh, tự Tử Mặc, nhưng hắn chưa bao giờ để ta kêu tên tự của hắn. Hắn nhìn ta một lúc lâu rồi mới nói: “Bệ hạ thương nàng như thế, sẽ tìm thái y tốt nhất đến bên cạnh nàng.” Trong nháy mắt lòng ta nguội lạnh. Sau khi phò mã đi thì Vân Vũ bước vào, nàng tức giận bất bình nói: “Phò mã gia thật khốn nạn! Công chúa, người đi thỉnh cầu bệ hạ ban thánh chỉ hưu phu đi. Công chúa, bây giờ là vừa hay đấy ạ, bỏ một phò mã vẫn còn hàng nghìn hàng vạn phò mã khác ở bên ngoài chờ công chúa sủng hạnh!”

Kỳ thật Vân Vũ nói rất đúng, ta thật sự là không cần phải miễn cưỡng như bây giờ, nhưng hết lần này đến lần khác trong lòng ta đều luyến tiếc yến Thanh không quên được. Lần đầu tiên gặp Yến Thanh, hắn không biết ta là công chúa. Ngày hôm đó một mình ta xuất môn, không may trúng mưa to như trút nước, ta lại đang trên đường núi, chân bị trượt một cái lăn đến dưới chân núi, còn bị thương nữa. Là Yến Thanh đã cứu ta, hắn ở trong căn nhà tranh dưới chân núi chăm sóc ta suốt một tháng. Rồi Yến Thanh đi thi tú tài, lúc ta rời khỏi căn nhà tranh, Yến Thanh bảo ta chờ hắn, chờ hắn công thành danh toại thì hắn sẽ lấy ta làm phu nhân Trạng Nguyên.

Sau đó đúng là Yến Thanh đỗ Trạng Nguyên như mong muốn. Thừa Văn biết ta thích Yến Thanh, lúc ở trên điện liền đem ta cho hắn. Thừa Văn là hoàng đệ của ta, cũng là hoàng đế của Đại Vinh này, hắn đối đãi với a tỷ ta rất tốt. Ta núp sau tấm màn, lén quan sát biểu cảm của Yến Thanh, sắc mặt Yến Thanh thay đổi tại chỗ. Lúc đó tâm tình ta rất phức tạp, tuy nói mặc kệ Yến Thanh đồng ý hay là không, người hắn lấy chỉ có thể là ta. Nhưng lúc này, cuối cùng ta lại muốn Yến Thanh kháng chỉ. Và Yến Thanh cũng làm đúng như ta mong muốn, quỳ xuống cự tuyệt tứ hôn.

Hắn nói hắn đã có người trong lòng, thà chết chứ không chịu khuất phục. Thừa Vắn nói nếu hắn không cưới công chúa, quan mũ Trạng Nguyên phải tháo xuống. Dường như Yến Thanh không chút do dự chọn ta, là ta trong căn nhà tranh. Ta nghe thấy thế mà vui sướng, có người vì ta mà đồng ý làm những chuyện đó, ta quả thật may mắn, vô cùng may mắn. Sau đó ta với Yến Thanh vợ chồng hòa hợp, cuộc sống vô cùng mỹ mãn.

Chỉ tiếc cho đến bây giờ, ta không hiểu được tại sao ta với phò mã lại đi đến nông nỗi này. Vân Vũ đỡ ta ra ngoài đi lại, ta ưỡn bụng bầu, ở trong phụ công chúa chậm rãi lui tới. Đi được một lát chợt nghe đám hạ nhân cách đó không xa xì xào bàn tán. “Ôi chao, nghe nói phò mã gia lại đi ra ngoài…”

“Nhất định là đi gặp con hồ ly tinh kia rồi.” “Hầy, công chúa của chúng ta thật đáng thương, xinh đẹp thế nào cũng không đánh lại nhan sắc tầm thường của con hồ ly kia.” …

Vân Vũ tức giận hét to: “Các ngươi đang nói gì.” Ta vỗ tay Vân Vũ, “Bình tĩnh.” Bọn hạ nhân nhìn thấy ta, sợ đến sắc mặt trắng bệch, môi run run, ta cười nói: “Không có việc gì, các ngươi đi xuống đi.” Rồi ta sờ mặt mình, nói với Vân Vũ: “Vân Vũ, em có cảm thấy ta rất đáng thương?”

Vân Vũ vội lắc đầu, “Không có không có, công chúa thân phận tôn quý, bệ hạ lại đối đãi với người tốt như thế, công chúa muốn cái gì có cái đó, làm sao lại đáng thương được?” Ta sờ bụng, cười nói: “Đúng thế.” Hôm ta lâm bồn, hoa ngọc lan trong phủ nở, ta tê tâm liệt phế hét tên phò mã, hét đến nỗi khàn cả giọng, nhưng phò mã không hề xuất hiện.

Lúc ta sinh cực kỳ đau, sinh hai ngày một đêm, cuối cùng là thai chết lưu. Sau đó, ta làm ra chuyện cực kỳ hoang đường. Ta để người võ công cao cường bên cạnh ta nửa đêm dùng bao tải chụp phò mã bắt lại đây, tự mình lấy gậy gộc đánh hắn, đem yêu hận giận ngốc bốn năm nay hóa thành lực mà đánh người.

Đợi đến lúc đánh hết sức thì ta sai người mở bao tải ra, ta tự mình hôm đứa bé sắc mặt xanh tím thả vào trong lòng hắn. “Ta sinh con trai, ngươi nhìn đi, có phải nó rất giống ngươi không?” Thần sắc Yến Thanh trắng bệch.

Ta cười nói, “Yến Thanh, chúng ta hòa ly đi.”.