Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Họa Trung Hoan - Chương 17

Chương 16

. Trong phủ ta có một Tàng Bảo các, bên trong có vô số vật báu. Ta nhớ lờ mờ thì cái năm mà sau khi ta biết được chuyện của Yến Thanh và Đỗ Tịch Tịch, ta tâm tàn ý lạnh, lập tức sai người đem Bạch Ngọc quan cất vào trong Tàng Bảo các. Vừa xuống xe ngựa, ta lập tức đi thẳng đến Tàng Bảo các. Ta tìm đông tìm tây mà vẫn không thấy bóng dáng của Bạch Ngọc quan đâu, sau lại sai người đem sách sổ quản lý trân bảo ra xem, đúng là phát hiện bên trên không thấy có Bạch Ngọc quan.

Đã qua mấy năm, ta cũng chẳng muốn đi truy cứu xem là kẻ nào không làm tròn bổn phận. Ta lại nhìn lướt qua tập sổ trên tay, chuẩn bị tìm một lễ vật khác thay cho Bạch Ngọc quan. Nhưng nhìn tới nhìn lui vẫn thấy chỉ có Bạch Ngọc quan mới hợp với Ôn Diễn nhất. Ta cảm thấy buồn bã. Liễu Dự vẫn luôn hầu ở bên ngoài Tàng Bảo các, thấy ta đi ra liền hỏi: “Sao nương tử lại buồn thế kia?”

Ta nói: “Ta muốn tìm một món đồ, chỉ tiếc là đã lục tung toàn bộ cũng không thấy đâu.” Liễu Dự hỏi: “Đó là vật gì?” Ta không giấu diếm Liễu Dự, nói thẳng: “Bạch Ngọc quan.”

Liễu Dự trầm ngâm một lát rồi nói: “Cửa hàng trong kinh thành có rất nhiều, muốn tìm một Bạch Ngọc quan cũng không phải khó.” Ta cũng từng nghĩ qua cách này, nhưng mà trân bảo trong cửa hàng đều chẳng thể nào lọt nổi vào mắt ta, huống hồ ta lại cảm thấy chỉ có bạch ngọc quan tốt nhất mới có thể xứng với Ôn Diễn. Bỗng dưng, trong đầu ta chợt lóe lên. Bạch Ngọc quan tốt nhất, thế gian này đồ tốt nhất không phải đều ở trong cung hay sao? Thừa Văn thích ngọc, lại là nam tử, chắc chắn có không ít ngọc quan. Ta vội vàng sai bảo: “Người đâu, chuẩn bị xe vào cung.”

Sau khi ta vào cung, chân trước mời vừa bước vào tẩm cung của Thừa Văn thì Thừa Văn đã tỉnh lại. Đệ ấy giựa vào giường ngáp một cái, “Có chuyện gì xảy ra thế? Dường như lâu rồi đệ không thấy a tỷ vội vã như thế này.” Ta nói: “Không phải chuyện lớn gì, chỉ là muốn xin một thứ từ đệ.” Thừa Văn cười nói: “A tỷ đã nhìn trúng tuấn lang quân nhà ai sao?”

“Không phải vậy.” Ta nói: “Thừa Văn, đệ có nhớ mấy năm trước ta có một khối bạch ngọc cao cỡ nửa người không, ta còn đánh ra một thanh ngọc như ý cho đệ.” Thấy Thừa Văn không có vẻ gì là nhớ ra, ta nói tiếp: “Tỷ còn đánh một cây ngọc cải trắng cho Quán Quán, lúc ấy đệ còn nói…” Trong lòng ta cả kinh, vội vàng dừng lại. Ta nhất thời nóng vội đã quên mất Quán Quán là khối u trong lòng Thừa Văn. Nhưng dường như Thừa Văn cũng không để tâm đến mấy câu lỡ lời vừa rồi của ta, hắn nhíu mày nói: “Ta nhớ rồi, chuôi ngọc như ý này bây giờ còn đặt trong ngự thư phòng.”

Ta nhẹ thở ra, hỏi: “Đệ còn có món đồ bằng ngọc nào tốt như bạch ngọc quan kia không?” Thừa Văn trầm ngâm một lúc rồi đáp: “Có.” Lập tức ta vui vẻ lên, Thừa Văn sai nội thị đi lấy bạch ngọc quan. Ta cười nói: “Ta biết Thừa Văn đệ thích ngọc như vậy, chắc chắn cất không ít bạch ngọc quan.”

Thừa Văn híp mắt, “Gần đây a tỷ nhìn trúng lang quân nhà ai thế? Không biết là hạng tài hoa nào mà khiến a tỷ trời còn chưa sáng đã vào cung đòi bạch ngọc quan của đệ?” Ta biết thừa Thừa Văn đang giễu cợt ta, liền mở to hai mắt trợn hắn, “Thừa Văn chớ có nói bậy, ta chỉ là…” Ta đem những chuyện trong mấy ngày nay ra kể với Thừa Văn. Đợi ta nói xong thì nội thị cũng bước vào trình lên hộp gỗ đàn hương tinh xảo, ta mở ra, bạch ngọc quan lóng lánh trong suốt nằm bên trong, phối thêm vải gấm màu xanh, nhìn giống như vầng trăng tròn giữa hồ nước.

Trong lòng ta lấy làm vui mừng, mới ngẩng đầu lên đã thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Thừa Văn. Ta sửng sốt. Thừa Văn nói chậm rãi: “A tỷ, trong thiên hạ này tỷ muốn lấy ai làm phò mã cũng được, riêng Ôn Diễn thì không.”

Ta ngây người ra, một lúc sau mới dở khóc dở cười nói: “Thừa Văn, ta chỉ nói với đệ là ta nhận Ôn Diễn làm tiên sinh, chứ không phải là ta nhận Ôn Diễn làm phò mã.” Ta thật không hiểu được vì sao Liễu Dự nói Ôn Diễn không hợp với ta, Thừa Văn cũng nói là Ôn Diễn không có khả năng làm phò mã của ta, rốt cuộc là bọn họ thấy ta có ý với cái kẻ cả ngày đều thiên cơ bất khả tiết lộ đấy ở chỗ nào? Thừa Văn nhìn ta, “Vậy là tốt rồi.” Ta có thể nghe ra trong lời Thừa Văn như là đang thở phào, này khiến ta không khỏi kinh ngjac. Thừa Văn nghiêm túc nói những lời này với ta, chẳng lẽ quả nhiên đệ ấy thích Ôn Diễn, thích đến nỗi ngay cả a tỷ ta cũng không muốn nhường?

Sau khi ra khỏi hoàng cung, trong lòng ta rối tung rối mù, câu cuối cùng Thừa Văn nói với ta là: “A tỷ, Cảnh Nhuận học rộng tài cao, tỷ ở bên y nhiều vào, dù sao cũng có ích.” Nếu Thừa Văn thật sự sợ ta thích Ôn Diễn, thì vì sao lại bảo ta ở chung với Ôn Diễn? Ta nghĩ mãi không ra, còn Thừa Văn cứ ở cạnh Ôn Diễn lâu như thế, cũng trở thành kiểu thiên cơ bất khả tiết lộ rồi, tuyệt không chịu nó cho a tỷ hắn biết nguyên nhân vì sao. Ta nghĩ đến độ đau cả đầu thì đành phải dừng lại.

Lúc này sắc trời đã sáng hơn, ta lo sẽ không đến kịp tiểu xá của Ôn Diễn liền bảo phu xe đi nhanh hơn. Ta sờ chiếc hộp gỗ đàn hương chứa bạch ngọc quan, trong lòng lấy làm thỏa mãn. Liễu Dự không biết từ đâu lấy ra một lồng bánh bao hấp, “Vừa rồi lúc nương tử tiến cung thì ta ở bên ngoài mua nó, đã mấy canh giờ rồi nương tử chưa ăn gì, chắc cũng đói bụng rồi.” Liễu Dự vừa nói thế, ta liền cảm thấy đói bụng thật. Liễu Dự tìm một đôi đũa gỗ trong xe ngựa đưa cho ta, ta cũng không khách khí, nhận lấy rồi kẹp một chiếc bánh bao hấp, cắn một miếng, hơi nóng lập tức tỏa ra, ta hút hết chỗ nước canh trong đó, không lâu sau chiếc bánh đã xẹp đi, ta đưa thẳng nó vào trong miệng, nhai năm sáu lần rồi nuốt xuống.

Vừa ngẩng đầu thì bắt gặp Liễu Dự với vẻ mặt hài lòng đang nhìn ta, nhất thời ta cảm thấy bánh bao trong bụng đang quay cuồng. Liễu Dự nói: “Nương tử tìm được bạch ngọc quan rồi?” Ta gật đầu.

Liễu Dự hỏi: “Sao nửa đêm đột nhiên nương tử muốn tìm bạch ngọc quan?” Ta cười cười, nói rõ với Liễu Dự. Nghe xong, Liễu Dự cúi đầu trầm mặc không nói. Ta chẳng quan tâm lắm về cái người không được vui cứ nhìn ta chăm chú, ta nhàn nhã ăn hết sạch toàn bộ bánh bao. Cho đến khi gần đến tiểu xá của Ôn Diễn thì Liễu Dự đột nhiên hỏi ta: “Nếu ta cãi nhau với nương tử, nương tử cũng tặng ta Bạch Ngọc quan chứ?”

Ta tỉnh ngộ, thì ra trên đường đi Liễu Dự cứ khó chịu là vì vấn đề này. Nhưng cái chuyện này Liễu Dự hỏi thật không đúng, đầu tiên ta chắc chắn sẽ không cãi nhau với Liễu Dự, ta và Liễu Dự cãi nhau không nổi, hơn nữa một khi ta đã tặng quà thì sẽ không tặng trùng quà, ta đã tặng Ôn Diễn Bạch Ngọc quan, nhất định sẽ không lại đi tặng Bạch Ngọc quan cho Liễu Dự nữa. Thế là ta liền nói: “Ta sẽ tặng người vật khác.” Liễu Dự thoạt nhìn hơi mất mát. Nhưng mà ta cũng không rảnh đi quản tâm tình của hắn, ta đang suy nghĩ phải biểu đạt khéo léo thế nào với Ôn Diễn ngày về việc ngày hôm qua là ta không đúng.

Xe ngựa rất nhanh đã dừng lại, ta không bước xuống thềm đá mà tự mình nhảy xuống, vô cùng gọn gàng. Ta nghĩ Ôn Diễn đang giận ta, hôm nay có lẽ sẽ không để A Man dẫn ta vào. Nhưng Ôn Diễn so với trong tưởng tượng của ta thì khí phách hơn nhiều, A Man vẫn đứng ở trước rừng cây như cũ đợi ta. A Man dẫn ta và Liễu Dự đi vào, lúc sắp đến, A Man nói với ta: “Công chúa điện hạ, hôm nay ngươi không nên cãi nhau với công tử nhà ta nữa.” Ta gượng cười một tiếng, “Không đâu.”

Khi ta đứng trước cửa phòng Ôn Diễn thì trong lòng cảm thấy không yên. Nhưng ta vẫn nhấc chân bước vào. Cứ ngỡ sẽ bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc của Ôn Diễn, nhưng khi ta bước vào thì Ôn Diễn đang ngồi trước bàn án vẽ tranh, thần sắc dịu dàng như ban đầu. Ta khẽ bước, lén lút đi đến, vừa mới thò đầu ra nhìn ta không khỏi kinh hãi, trên giấy vẽ là chi chít những quả trứng gà giống nhau như đúc, đến một chút sai khác cũng không tìm ra. Ta hít một hơi thật sâu.

Lúc này Ôn Diễn đặt bút xuống, cười nói với ta: “Công chúa lại đây.” Ta khẽ ho, chuẩn bị đem những lời đã chuẩn bị nói ra thì Ôn Diễn đã giành trước, “Hôm qua là ta nghiêm khắc quá mức, mong công chúa độ lượng.” Ta vội đáp: “Ôn tiên sinh nói sai rồi. Chính vì cái gọi là nghiêm sư xuất cao đồ, tiên sinh lại sẵn lòng nghiêm khắc với ta, ta vui còn không kịp ấy chứ, làm sao dám trách cứ tiên sinh? Hơn nữa hôm qua ta hành sự cũng quá lỗ mãng rồi.” Ta lấy hộp gỗ đàn hương cất trong ngực đưa lên trước mặt Ôn Diễn, ta khẽ ho, “Ta thật tâm muốn tiên sinh dạy vẽ, lễ vật này là đáp lễ cho sự lỗ mãng ngày hôm qua.”

Ôn Diễn sửng sốt, ta sợ Ôn Diễn không chịu nhận nên lại nói: “Nếu tiên sinh không nhận, chính là không chịu tha cho đệ tử.” Lúc này thần sắc Ôn Diễn có chút phức tạp, nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy. Trong lòng ta vui vẻ, “Tiên sinh không mở ra xem cái gì sao?” Hắn đưa mắt nhìn ta rồi duỗi ngón tay mở hộp gỗ ra.

Ta cười híp mắt hỏi: “Tiên sinh thích không?” Ôn Diễn chậm rãi nói: “… Thích.” Nghe được lời này, trong nháy mắt ta rất mừng, ta hớn hở ngồi xuống bên cạnh bàn, “Tiên sinh, hôm nay ta tiếp tục vẽ trứng gà, ta chắc chắn sẽ vẽ ra năm quả trứng giống nhau như đúc.”

Dứt lời, ta liền nhấc bút, bắt đầu vẽ trứng gà. Ôn Diễn ở bên cạnh ta nói: “Không vội. Công chúa có biết ta có thể vẽ ra nhiều quả trứng giống nhau như vậy mất bao lâu không?” Ta buông bút, nghi ngờ hỏi: “Một tháng?”

Ôn Diễn lắc đầu. Ta lại đoán: “Mười ngày?” Ôn Diễn cười nói: “Mười năm.”

Ta kinh hãi, Ôn Diễn từ tốn nói: “Mới đầu học vẽ ta vẽ trứng gà còn thua xa mấy bức hôm qua công chúa vẽ. Thế gian này không có kỳ tài, ta cũng không phải kiểu người thông minh như công chúa nghĩ, chỉ là thời gian ta học so với người khác lâu hơn thôi.” Chẳng biết tại sao, ta cảm thấy khi nói đến phần sau, dường như Ôn Diễn rất cảm khái. Ôn Diễn học lâu như thế thật khiến ta kinh ngạc, nhưng hắn có thể kiên trì lâu như vậy càng làm cho ta bái phục hơn, ta thầm nghĩ, Thừa Văn để ý đến Ôn Diễn, xem ra cũng không phải không có lý do.

.