Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Họa Trung Hoan - Chương 28

Chương 27

. Ta rời khỏi chỗ của Thừa Văn thì cũng đã đến ban trưa, nỗ lực cả một buổi sáng, cuối cùng ta cũng moi ra được một câu từ miệng a đệ mình: A tỷ chớ nghĩ ngợi nhiều, Cảnh Nhuận sẽ không hại tỷ đâu. Ta qua lại với Ôn Diễn đã lâu như vậy, ta cũng biết hắn sẽ không hại ta. Nhưng những điều ta nghi ngờ vẫn còn rất nhiều, ta rất muốn biết đáp án ngay lập tức. Chỉ tiếc Ôn Diễn không nói cho ta, ta chỉ có thể điều tra với Liễu Dự.

Sau khi ra khỏi cửa cung, thứ ta nhìn thấy đầu tiên chính là Liễu Dự đứng ở bên xe ngựa chờ ta. Kỳ thật có đôi khi ta cảm thấy Liễu Dự đúng là một kẻ cố chấp, bất kể ta nói nhiều hay ít, hắn vẫn vẫn khăng khăng đứng bên xe ngựa, mặc cho dầm mưa dãi nắng. Ta im lặng than thở trong lòng, chờ sau khi mọi chuyện đều lộ chân tướng, ta có thể tiến cử Liễu Dự với Thừa Văn, với tài năng cùng nhân đức của Liễu Dự, ta nghĩ nhất định hắn có thể làm một vị quan tốt. Liễu Dự cũng là người tốt, ta cảm thấy hắn nên xứng với một gia thế trong sạch, xứng với một cô nương chưa có chồng cũng chưa từng sinh con và lại còn toàn tâm toàn ý thương yêu hắn, một công chúa tùy hứng được nuông chiều như ta, ở cùng với Liễu Dự, cũng chỉ là một bước sai lầm.

Bây giờ đang đầu hạ, buổi trưa nắng gắt vô cùng, ta nhìn đôi môi đã trắng bệch của Liễu Dự, nghĩ thầm lần sau bất kể thế nào cũng không thể để Liễu Dự đến đây. Liễu Dự cười cười với ta, “Công chúa, nàng có hỏi được gì không?” Ta lắc đầu. Liễu Dự nói: “Công chúa không cần gấp, một ngày nào đó mọi chuyện sẽ phơi bày.”

Ta nhìn đôi môi càng lúc càng tái nhợt của hắn, cảm thấy dường như ngay sau đó hắn sẽ lập tức ngã xuống đất, vậy là bèn nói: “Lên xe rồi nói sau.” Liễu Dự cong môi, đáp theo một tiếng “Được”. Xe ngựa của phủ công chúa cực kỳ rộng lớn dễ chịu, ngồi ở trong không cảm thấy xóc nảy, nhưng nhìn dáng vẻ của Liễu Dự, ta cảm giác như đang ngồi trên chuyến xe tốc hành trên mặt đường ghồ ghề vậy.

Vân Vũ lo lắng nói: “Liễu công tử, huynh không sao chứ? Nhìn huynh… sắc mặt rất kém.” Liễu Dự nhẹ giọng nói: “Ta không sao.” Ta nhìn Liễu Dự, nghĩ thầm vẫn là nên về phủ công chúa để thái y xem qua một lát, thuận tiện hỏi xem Ngô Tung đã điều tra đến đâu rồi. Nghĩ đến đó, ta liền sai phu xe quay về phủ công chúa.

Đến phủ công chúa, ta lập tức sai Vân Vũ đưa Liễu Dự đến chỗ Triệu thái y, Liễu Dự có vẻ không đồng ý, hắn nói mình không bị sao cả. Ta cười tít mắt, “Ngươi thật sự không đi?” Liễu Dự ngơ ngẩn nhìn ta, thanh âm như bay bổng trên tầng mây nói với ta: “Công chúa… là đang lo lắng cho ta sao?” Xem như ta sợ ngươi rồi… Ta bất đắc dĩ nói: “Đúng thế!”

Lập tức trong mắt Liễu Dự tràn ngập vẻ mừng rỡ, bộ dáng tái nhợt kia trong nháy mắt liền biến mất. Vân Vũ cười hì hì nói: “Công chúa quả đúng là thuốc hay của Liễu công tử.” Ta nói: “Đưa Liễu Dự đến chỗ Triệu thái y.” Lúc này Liễu Dự cũng không còn phản đối, cười ngây ngốc đi theo sau Vân Vũ. Ta thở dài, rồi sai người gọi Ngô Tung đến đây. Ngô Tung vừa trông thấy ta đã lập tức quỳ phịch xuống đất nói: “Lão nô có thẹn với sự mong đợi của công chúa, chuyện của Phạm Văn vẫn chưa có tin tức gì.”

“Đứng lên đi, tiếp tục điều tra.” Ta nhớ lại hôm qua gặp đám phi trùng kia, theo như ta đoán, một khi đụng phải đám phi trùng có cánh đó hẳn là nên chết, không thể nghi ngờ gì nữa. Dám hại ta giữa đám đông, thế gian này tìm không ra mấy người, mà có thể không chế phi trùng kia, có lẽ cũng không phải có một. Nhưng mà… vì sao phải hại ta? Rốt cuộc là ta đã làm chuyện đắc tội với ai?

Ta tỉ mỉ nhớ kĩ lại, toàn bộ việc kì quái đều nảy sinh sau khi Ôn Diễn đưa ta viên hạt giống kia. Mà vẻ mặt hôm qua của Ôn Diễn, ta tin Ôn Diễn cũng không biết chuyện đó, như vậy ngoài Ôn Diễn ra, trong vòng hai tháng trở lại đây, chuyện duy nhất ta làm có vẻ thái quá chính là đã thu nhận một Liễu Dự không nhớ rõ chuyện gì. Lần trước tên Phạm Văn giả muốn đầu độc chết Liễu Dự, kết quả không thành. Bỗng nhiên trong đầu ta lóe lên một tia sáng, chẳng lẽ chuyện ngày hôm qua là do Phạm Văn giả làm? Nếu như không có ta, Liễu Dự đã sớm chết trong tay tên Phạm Văn giả kia rồi, cho nên gã Phạm Văn giả mới quyết định loại bỏ ta trước.

Từ trước đến nay ta đều tín nhiệm năng lực làm việc của Ngô Tung, ngoại trừ chuyện Ôn Diễn là thiên nhân, thế gian này không có gì mà Ngô Tung không tra ra được, mà tên Phạm Văn giả kia, đã lâu như vậy rồi mà Ngô Tung vẫn không điều tra ra, chỉ có thể nói… hắn cũng khôgn phải là người, hoặc là một người khác thường. Và còn có khi… có quan hệ với Ôn Diễn. Lúc này mạch suy nghĩ của ta đều được thông thuận, chỉ cảm thấy xảy ra việc lạ này dường như cũng có thể liên hệ đến. Ta đang định nghĩ nữa thì Liễu Dự và Vân Vũ đã xuất hiện, làm rối loạn suy nghĩ của ta.

Vân Vũ như chú chim sẻ nói không ngừng bên ta, “Công chúa công chúa, Triệu thái y nói Liễu công tử chỉ là bị cảm nắng nhẹ, nghỉ ngơi điều dưỡng tốt là sẽ ổn.” Dừng lại, Vân Vũ chớp mắt mấy cái, rồi nói với Liễu Dự: “Hầy, Liễu công tử, ta nói nha, lần sau huynh đợi công chúa ở dưới bóng cây cũng được rồi, bên cạnh cửa cung không phải có mấy cây đại thụ sao? Huynh cứ chọn một cây lớn nhất, cứ như thế, huynh vừa có thể nhìn thấy công chúa mà cũng không bị cảm nắng nữa, vẹn toàn đôi bên, thật là tốt.” Lúc này thần sắc Liễu Dự vẫn vui mừng, có thể nhìn ra hắn vô cùng cao hứng, hắn nói với ta: “Công chúa, lần sau ta sẽ không để nàng lo lắng cho ta nữa, ta sẽ ngoan ngoãn chờ nàng dưới tàng cây.” Khóe miệng ta khẽ giật, nói: “Sai người chuẩn bị xe đến Tùng Đào tiểu xá đi.”

Vân Vũ đột nhiên hỏi: “Công chúa định ở Tùng Đào tiểu xá đến khi nào? Lúc trước công chúa chỉ nói ở mấy ngày, nhưng đến bây giờ đã hơn một tháng rồi.” Ta sửng sốt, nói thật ta chưa nghĩ đến vấn đề này, ta ở trong Tùng Đào tiểu xá thật sự rất thoải mái, ban ngày có thể đến chỗ Ôn Diễn học vẽ tranh, hắn sẽ pha trà cho ta uống, sẽ nấu đồ ăn ta thích, còn có thể dịu dàng nói chuyện cùng ta, buổi tối lúc quay về Tùng Đào tiểu xá luôn chờ mong ngày hôm sau có thể gặp lại Ôn Diễn. Bất tri bất giác, mọi thứ đã trôi qua lâu vậy rồi. Ta nhớ lại lúc trước Ôn Diễn có nói sẽ phải rời khỏi đó mấy tháng, trong lòng khó tránh khỏi chút thương cảm không muốn.

Ta nói: “Ở đến khi nào ta không muốn ở nữa thì thôi.” Lúc này Liễu Dự nhỏ giọng nói: “Chính là công chúa không bỏ được Ôn tiên sinh?” Ta khẽ mím môi, không trả lời Liễu Dự.

Thần sắc Liễu Dự không hề ảm đạm, mà ngược lại hắn cười đáng sáng lạn, “Công chúa, ta sẽ luôn ở bên nàng, công chúa đi đâu ta đi theo đó, đến chỗ Ôn tiên sinh thì ta cũng đi theo.” Chuyển biến của Liễu Dự khiến ta có chút khó hiểu, nhưng rất nhanh ta liền biết nguyên nhân. Hắn ngồi trong xe ngựa nhẹ nhàng nói với ta: “Ta biết bây giờ công chúa thích Ôn tiên sinh, nhưng mà không sao, ta biết công chúa với Ôn tiên sinh là chuyện không thể, tuy công chúa có thân phận tôn quý, nhưng trước sau vẫn là người phàm, Ôn tiên sinh lại không giống công chúa, cũng như gà xứng gà, vịt xứng vịt, ngưu xứng ngưu, chứ chưa bao giờ thấy gà xứng ngưu bao giờ. Ta sẽ luôn ở phía sau nàng chờ nàng, chờ đến lúc công chúa mệt mỏi, xoay đầu lại, người đầu tiên nhìn thấy là ta.”

Ta đành chịu thôi, Liễu Dự sao phải khổ vậy chứ. Bây giờ ta đã không còn phản cảm với Liễu Dự như trước, chỉ cảm thấy tình cảm của ta với Liễu Dự cũng như nhau, hắn thích ta, ta thích Ôn Diễn, ta với Ôn Diễn không có khả năng, thế thì ta và Liễu Dự cũng không thể. Chúng ta đều thích một người không có khả năng.

Ta nhất thời có cảm giác cùng lưu lạc nơi chân trời. Ta vỗ vai hắn nói: “Liễu Dự, ngươi quay đầu lại nhìn đi.” Liễu Dự quay đầu lại, đối diện chính là Vân Vũ đang ngủ gà ngủ gật, ta nói: “Ta thấy Vân Vũ cũng có vẻ thích ngươi, ngươi xem ngươi vừa quay đầu lại có thể nhìn thấy Vân Vũ. Vân Vũ là một cô nương tốt, nàng…”

Liễu Dự lần đầu tiên cắt ngang lời ta, hắn mím môi nói: “Coi như công chúa không thích ta, cũng đừng có làm tổn thương ta như thế. Công chúa chắc hẳn cũng biết cảm nhận của ta, lần trước Ôn tiên sinh đem nàng giao cho ta thì công chúa cảm thấy thế nào, công chúa nhất định còn nhớ rõ.” Ta sửng sốt, từ khi nào Liễu Dự trở nên nhanh mồm nhanh miệng như vậy? Hắn cụp mắt xuống, nói: “Chỉ cần công chúa đừng đem ta giao cho người khác, công chúa muốn ta làm gì cũng được, cho dù công chúa bảo ta đi tìm cái chết, ta cũng chết một cách cam tâm tình nguyện.”

Bỗng nhiên ta cảm thấy trên vai mình đè lên bao nhiêu gánh nặng, nặng đến nỗi khiến ta không thở được. Ta nghĩ Liễu Dự thật sự là thích ta, nếu Ôn Diễn bảo ta đi chết, ta nhất định sẽ không làm được. Ta không lên tiếng nhìn ra ngoài cửa sổ, không đáp lời Liễu Dự. Lúc này vẫn ở trong kinh thành, người người qua lại trên ngã tư, chung quanh đều rất quen thuộc với ta. Đương lúc ta nhìn một cách nhàm chán thì hõa nhãn kim tinh của ta đột nhiên phát hiện một thân ảnh quen thuộc.

Lần trước tên Phạm Văn giả đã lưu lại cho ta ấn tượng sâu nhất không phải là vết thương chồng chất trên mặt, cũng không phải thị giác đã mất của hắn, mà chính là bóng lưng cực kỳ giống Ôn Diễn kia. Ta lập tức hét lên, “Dừng xe.” Ta vội vàng xuống xe, Liễu Dự theo sau ta hỏi với: “Công chúa muốn đi đâu?” Ta chỉ lo chú ý đến Phạm Văn giả, nhất thời không rảnh mà đáp lời hắn, ta mím chặt môi đuổi theo, Liễu Dự cũng chạy bên người. Hai người chúng ta rất nhanh đã biến mất giữa biển người.

.