Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Họa Trung Hoan - Chương 52

Chương 51

. Ta vốn định sau khi thương lượng xong với bọn Liễu Dự rồi mới hành động, không ngờ trời đã tối mà bọn họ vẫn chưa quay lại. Ta lo Hàn Trương Thị với Hàn Lý Thị sẽ nói cho Hàn Sinh việc các nàng không cẩn thận tiết lộ bí mật, khiến Hàn Sinh sẽ đổi chứng cứ tham ô sang chỗ khác. Cho nên mới nói làm nghề rèn phải thừa dịp còn nóng, lúc ban đêm gió lớn, ta lẻn vào thư phòng của Hàn Sinh.

Thư phòng Hàn Sinh không lớn, ta dễ dàng tìm được bức tranh Tùng Hạc treo trên tường kia, vén lên nhìn, quả nhiên có một hốc tối. Ta mừng rỡ, đưa tay ra đẩy, trong chớp mắt đầu ngón tay trở nên tê dài, chỉ nghe rầm rầm vang lên, đột nhiên dưới chân ta không còn gì, cả người nặng nề rơi xuống. Xung quanh một mảnh tối đen, ta không nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy hai đầu gối hai tay mơ hồ truyền đến cơn đau, hơn nữa tê dại nơi đầu ngón tay lan khắp toàn thân, lúc này ta không thể động đậy được. Ngay tại lúc này, ta còn thích thú tán dương cơ quan trong thư phòng Hàn Sinh, thật khiến người ta khó lòng phòng bị.

Lần này lại là ta sơ suất, ta sớm nên dự đoán được Hàn Sinh sẽ không đem vật quan trọng đặt tùy tiện trong hốc tối. Ta buông tiếng thở dài, bây giờ việc ta có thể làm là đứng chờ mình có thể tiếp tục bước đi. Lúc này vừa đúng giờ Sửu (từ 1h đến 3h sáng), cách thời gian Hàn Sinh thức dậy còn xa, trong khoảng thời gian này cũng đủ để cho thuốc tê ta đụng đến mất đi dược tính. Chỉ tiếc họa vô đơn chí, rất nhanh ta đã đụng phải Hàn Sinh.

Hắn để lộ nụ cười dữ dằn, dưới ánh nến nó vặn vẹo vô cùng, hắn tức giận nói: “Sao ngươi lại ở đây?” Ta cười, “Nửa đêm không ngủ được muốn tìm vài cuốn sách đọc, không biết đụng phải cái gì mà rơi xuống đây… Thư phòng của Hàn đại nhân thật lợi hại, đúng là động tiên có khác. Tự ý đi vào là lỗi của ta, xin Hàn đại nhân thông cảm.” Hàn Sinh lại nói một cách âm trầm: “Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin ngươi ư?”

Ta vô tội nói: “Sao lại không tin?” Hàn Sinh rút đoản kiếm sắc bén trong tay áo ra, “Ngươi có thể hỏi nó tin hay không.” Đoản kiếm đã rất gần kề, trong lòng ta căng thẳng, nhưng ta biết mình phải bình tĩnh, ta nói: “Ta biết người sau lưng ngươi là ai?” Người Hàn Sinh dừng lại, hắn lại bắt đầu nở nụ cười lạnh lẽo, “Nếu biết là ai còn đám dến điều tra ta, lá gan của các ngươi cũng không nhỏ.” Đoản kiếm dán chặt lấy mặt ta, nếu ta cử động, khuôn mặt này của ta nhất định sẽ bỏ đi.

Ta nói: “Liễu thị lang với Yến thị lang đều là tâm phúc trước mặt thánh thượng, nếu bọn họ bẩm báo lên thánh thượng…” Hàn Sinh cười khinh miệt, “Bẩm báo thì sao, Mộc cô nương, ngươi còn chưa hiểu sự đời, trong quan trường ngươi thì biết cái gì.” Ta mở to hai mắt, “Biết cái gì?”

Trong tay áo ta có ngân châm, ta dùng hết sức run run nắm chặt tay lại. Bỗng Hàn Sinh sờ soạng mặt ta, ta chỉ thấy trong lòng buồn nôn lạnh lẽo, hận không thể đem thức ăn tối nhổ ra, “Khuôn mặt này thật xinh đẹp, chỉ tiếc ngươi phải chết.” Ta nhẫn nhịn cơn buồn nôn, tiếp tục hỏi: “Biết cái gì?”

“Nói cho ngươi biết cũng không sao, đương kim thánh thượng bao che khuyết điểm nhất.” Ta sửng sốt, cùng lúc đó túi ngân châm trong tay áo rơi ra, chính xác rơi vào trong lòng bàn tay. Bây giờ ta không còn khí lực, không thể nào đem ngân châm bắn chính xác vào huyệt đạo trí mạng, ta chỉ có thể công kích bên người, cho dù ta rất không tình nguyện, nhưng bây giờ ta chỉ có thể sử dụng mỹ nhân kế. Ta làm ra vẻ sợ hãi, “Ta không muốn chết.”

Hàn Sinh nói: “Tướng mạo còn trẻ như thế, nếu chết thì quả thật đáng tiếc.” Ta đáng thương nói: “Ta không biết nói gì, hay là để ta làm tiểu thiếp của chàng, ta rất biết hầu hạ người, cồn phu trên giường so với mấy vị phu nhân của chàng nhất định còn tốt hơn.” Ta chớp mắt quyến rũ nói: “Không tin bây giờ chàng có thể thử xem…”

Tay Hàn Sinh nhéo lấy eo ta, say mê nói: “Eo thon nhỏ quả nhiên mất hồn.” Ta ưm một tiếng. Trong nháy mắt ánh mắt Hàn Sinh đã thay đổi, phảng phất có dục hỏa thiêu đốt, hắn vội vã áp sát người vào ta, ta đang chuẩn bị hành động thì bỗng nhiên hắn kêu một tiếng thảm thiết, hai tay hắn đã bị bẽ gãy.

Sắc mặt ta trắng bệch, đột nhiên cảm thấy cơ thể bay vụt lên, sau đó trong giây lát đã rơi vào lòng ngực ấm áp cực kỳ. Ta không ngẩng đầu cũng biết là Ôn Diễn, cho dù cơ thể thay đổi, nhưng cảm giác vẫn giống nhau như đúc. Hàn Sinh liên tục kêu thảm thiết mấy tiếng, ta định quay đầu nhìn thì tay Minh Nhuận đã che trước mắt ta, “Không nên nhìn.”

Ta cúi đầu nói: “Giữ lại mạng của hắn.” “Được rồi.” Ta hoàn toàn nới lỏng tâm, im lặng nhắm mắt nằm trong lòng Minh Nhuận.

Sau đó ta không biết Minh Nhuận đã làm gì, chỉ biết khi ta mở mắt thì Hàn Sinh đã bị trói như bánh chưng, mặt mũi bầm dập, cả người máu chảy đầm đìa. Ta được Minh Nhuận để yên trên ghế quý phi, hắn cho ta ăn đan dược, sau khi nuốt xuống cả người ta cũng dần dần bắt đầu có thể cử động. Ta nói với Minh Nhuận: “Trong hốc tối có thứ mà chúng ta muốn, cẩn thận chút, bên trên có thuốc tê.” Hàn Sinh trừng mắt với chúng ta.

Nhưng Minh Nhuận không hề vội, lấy trong tay áo ra một bình sứ nhỏ, ngồi xuống cạnh người ta, “Làm sao lại bị thương?” “Không quan trọng, lấy chứng cứ trước đi đã.” Minh Nhuận lại hỏi: “Bị thương chỗ nào?”

Nếu bây giờ ta còn không nhìn ra sắc mặt bất thường của Minh Nhuận thì ta sống uổng phí hai mươi năm rồi, ta nhỏ giọng nói: “Trong lòng bàn tay hơi đau, đầu gối cũng đau.” Minh Nhuận không nói một lời thay ta bôi thuốc, tuy ta nhìn ra hắn có vẻ tức giận, nhưng khi hắn bôi thuốc vẫn rất nhẹ nhàng, giống như lúc ta ngã dập trán trong căn nhà gỗ đó, hắn vô cùng cẩn thận bôi thuốc cho ta, chẳng qua điều khác nhau duy nhất là Ôn Diễn lúc đó để cho ta cảm thấy ấm áp, giờ phút này Ôn Diễn lại để cho ta cảm nhận được tình cảm dịu dàng. Sau khi bôi xong trong lòng bàn tay, hắn dường như còn muốn bôi cả đầu gối ta, ta có hơi thẹn thùng, rút chân về, “Để tự ta làm.”

Cả người Minh Nhuận cứng đờ, thần sắc cực kỳ phức tạp, ta nhìn ra được áp lực, nhưng không biết áp lực đến từ đâu. Một láy sau, hắn lại quay về là một Minh Nhuận thanh tao nho nhã, hắn nhẹ giọng nói: “Lần sau không được hành động thiếu suy nghĩ như thế nữa.” Ta cuối cùng cũng biết hắn giận cái gì, liên tục gật đầu, cũng cam đoan: “Không có lần sau! Tiên…” Suýt nữa ta đem hai chữ tiên sinh thốt ra, ta vội vàng dừng lại, “… Lúc trước ta không ngờ trong phòng có cơ quan, là ta sơ suất.” Ta lo Minh Nhuận sẽ nhìn ra được gì đó nên vội đổi đề tài: “Làm sao huynh lại ở đây? Không phải huynh ra ngoài tìm manh mối với Cẩn Minh sao?”

Minh Nhuận nói: “Chúng ta đã điều tra xong, vốn cùng nhau quay về, nhưng Liễu thị lang đột nhiên có việc gấp nên để ta về trước. Có lẽ là việc không muốn ta tham dự, nhưng ngươi có thể yên tâm, ta đã động một chút lên người hắn ta, Ôn Phàm sẽ không làm thương hắn.” Ta hỏi: “Các huynh tra ra gì rồi?” Minh Nhuận nhìn bánh chưng Hàn Sinh một cái, ta cũng nhìn theo, Hàn Sinh trừng mắt nhìn bọn ta, ta nói với Minh Nhuận: “Giải á huyệt cho hắn, hình như hắn muốn nói gì đó.”

Sau khi Hàn Sinh được giải á huyệt, trong miệng lập tức phun ra toàn những lời bẩn thỉu, ta cũng không thèm để ý, lạnh nhạt nói: “Nói nữa đi, ta nghe.” Hàn Sinh tức giận trợn mắt với ta, “Nếu bây giờ các ngươi thả ta, ta sẽ không tính toán với các ngươi, người sau lưng ta cũng sẽ bỏ qua cho các ngươi.” Ta cười giễu, “Bản thân ta không biết ngươi còn chơi đoạn tụ.” Minh Nhuận lấy ra từ trong hốc tối mấy sổ sách, ta vội vàng nhìn, trong lòng không khỏi giật mình, người tham ô còn nhiều hơn so với tưởng tượng của ta, hơn nữa còn không ít quan chức trong triều ta có thể nhận ra.

Hàn Sinh khinh miệt nói: “Với năng lực của các ngươi, các ngươi nghĩ có thể lật đổ nhiều ngươi như thế ư? Đừng có mơ.” Ta gấp sổ sách lại, Minh Nhuận nhìn ta một cái, “Người phía sau Hàn Sinh…” Ta cắn môi nói: “Là Thừa Anh hay là Thừa Vũ?”

Lúc trước Hàn Sinh có nói Thừa Văn bao che khuyết điểm thì ta có nghĩ đến, chỉ là ta không muốn tin, nhưng bây giờ chứng cứ vô cùng xác thực, không thể trốn tránh sự thật đả thương người được nữa. Minh Nhuận thở dài: “Là Vĩnh Hoài vương.” Con nối dõi của Đại Vinh không nhiều, ngoài Thừa Văn bây giờ đã là hoàng đế, ta còn có hai a đệ là Vĩnh Hoài vương Thừa Anh cùng với Nhữ Nam vươg Thừa Vũ, cùng với một vị hoàng thúc Bình Trữ vương. Không thể không nói, trong mấy người thân này, ngoại trừ Thừa Văn phần lớn không làm được gì, Thừa Vũ háo sắc, Thừa Anh đánh bài không ngừng, còn hoàng thúc năm trước tham gia mưu phản đã bị giáng chức làm thứ nhân, bây giờ…

Hàn Sinh nói đúng, Thừa Văn thật biết bao che, mặc dù hoàng thúc tiếp tục làm sai, nhưng Thừa Văn lại lén hạ chỉ sai người chăm sóc hoàng thúc, bây giờ tuy hoàng thúc không phải Vương gia, nhưng những ngày này quả thật vẫn giống như trước, những gì nên có đều có, chỉ thiếu một cái danh Vương gia mà thôi. Thế nhưng không có nghĩa là bọn họ có thể tham ô không kiêng nể! Ta tức giận nói: “”Hoang đường! Thật sự hoang đường!”

Hàn Sinh cười nhạo nói: “Cứ cho ngươi đem ta ra công lý thì sao, Vĩnh Hoài vương là chống lưng của ta, nữ nhi của ta là trắc phi được Nhữ Nam vương sủng ái nhất, các ngươi có thể làm gì được ta?” Bỗng Liễu Dự và Yến Thanh cùng xông vào, khi Liễu Dự thấy ta thì có vẻ căng thẳng, vội vàng chạy đến, đẩy Minh Nhuận đang ngồi bên cạnh ta ra, vội hỏi: “Tay nương tử sao lại bị thương như thế này? Là do Hàn Sinh làm sao?” Ta lắc đầu, “Không sao đâu, đã bôi cao dược rồi.”

Yến Thanh mặt không chút thay đổi nhìn Hàn Sinh, thần sắc Hàn Sinh có hơi sợ hãi, ta cười lạnh một tiếng, xuống gỏi ghế quý phi, chân vừa chạm đất thì cả người run lên, Minh Nhuận với Liễu Dự đồng thời đỡ tay ta, ta thấy khóe miệng Yến Thanh kéo thành nụ cười tự giễu, sau đó Minh Nhuận buông tay ra. Liễu Dự đỡ ta đi đến trước mặt Hàn Sinh, ta nhìn hắn từ trên xuống, chậm rãi nói: “Ngươi nói bệ hạ lấp liếm điều sai, vậy ngươi càng phải biết người bệ hạ bảo vệ nhất là ai. Thừa Anh là kẻ sau lưng ngươi, Thừa Vũ là con rể ngươi, thế thì sao? Trước mặt a tỷ ta đây, bọn hắn dám lỗ mãng sao! Chuyện vì việc nước quên việc tình nhà, ta cũng không phải là chưa từng làm.” Giọng ta lạnh nhạt đi: “Mà ngươi năm lần bảy lượt dám khinh bạc công chúa, tội này thôi cũng đủ để tịch biên diệt tộc rồi!” Mặt Hàn Sinh trắng bệch, hắn lắp bắp nói: “Ngươi… ngươi…là…”

Ta nhìn Liễu Dự, “Cẩn Minh, nói cho hắn biết, ta là ai?” Liễu Dự chứa ý cười, “Nương tử là thê tử của ta, là Thường Ninh công chúa của Đại Vinh này, là a tỷ bệ hạ tín nhiệm nhất.” ***

Sau khi Hàn Sinh bị bắt giam, Yến Thanh cũng như Liễu Dự lời nói thủ đoạn cực kỳ nhanh gọn, nhanh chóng tra ra nơi Hàn Sinh giấu sản vật, việc này coi như là đã qua một thời gian. Một đêm trước khi rời khỏi Tĩnh Tây, trăng sáng vô cùng, vụ án này kết thúc, lòng ta vô cùng thoải mái, bèn mở yến tiệc trong phủ đệ sắp bị tịch biên của Hàn Sinh, rượu ngon món ngon, tiếng đàn lanh lảnh. Ta uống một ít rượu, ngắm trăng thưởng sắc.

Yến Thanh mặt không chút thay đổi như trước , Minh Nhuận thanh tao nho nhã như trước, chỉ có Liễu Dự là cao hứng, hắn cầm sổ sách Hàn Sinh tham ô lật giở xem. Qua một lúc, hắn đột nhiên nói: “Lần này có thể điều tra ra manh mối may mà nhờ Yến thị lang, nếu không phải Yến thị lang, chúng ta cũng khó mà bắt được người đứng sau Hàn Sinh.” Ta đưa mắt nhìn Yến Thanh, không biết Yến Thanh đang suy nghĩ gì, cúi đầu im lặng ăn cơm không mở miệng. Liễu Dự có chút xấu hổ, ta ho một tiếng, nói: “Tất cả mọi người đều có phần, Cẩn Minh, ta mời chàng một ly.”

Liễu Dự mỉm cười uống hết, rồi lại tiếp tục lật giở sổ sách, ta không hiểu mấy thứ đó có gì đẹp chứ, bèn hỏi: “Sao vẫn còn xem thế? Có gì không ổn ư?” Liễu Dự nói: “Chỉ là ta muốn biết rốt cuộc Hàn Sinh đã làm những chuyện tàn nhẫn gì, Hàn Sinh này thật đáng giận, mấy lần trước tham ô tiền bạc cứu trợ thiên tai hơn một nửa, vả lại còn nhiều lần lấy danh nghĩa của nương tử để vơ vét của cải, Kinh Hồng tháp là một trong số đó, Hàn Sinh lấy hết nhiều bạc trong đó nhưu thế, nguyên vật liệu cũng lén giảm bớt, tin rằng chưa đến hai năm, Kinh Hồng tháp này nhất định sẽ trở thành tháp không an toàn. Xem ra Hàn Sinh đoán là mọi người không dám coi thường nương tử nên mới càn rỡ như thế.” Ta nói: “Thật ra việc này cũng phải trách ta, nếu ta chú trọng thanh danh của mình thì Hàn Sinh sẽ không dám làm bậy như thế, xem ra Thừa Anh cũng nhìn rõ ta, việc này chắc chắn Thừa Anh cũng có tham dự.”

Liễu Dự cau mày nói: “Rõ ràng nương tử là người tốt, hơn nữa còn hiền như thế, sao có thể để người ta làm ô uế thanh danh, đợi sau khi chúng ta trở về nhất định phải điều tra rõ một phen.” Minh Nhuận cũng nói: “Công chúa là nữ tử lương thiện nhất mà ta thấy, cho dù mấy lời đồn trong kinh thành rất nhiều, nhưng ta biết đều là giả. Nhưng điều này không có nghĩa là người khác cũng biết, công chúa không cần thanh danh, nhưng… có nhiều người lại để ý đến công chúa.” Ta đỏ mặt, Ôn Diễn lại khen ta lương thiện, ta đang định nói thì Yến Thanh đập bàn đứng dậy, làm thức ăn trước mặt rơi vãi cả ra ngoài, ta cau mày nói: “Yến Thanh, ngươi làm gì thế?”

Thần sắc hắn trắng bệch nhìn ta, “Kinh Hồng tháp không phải ngươi sai người xây?” Ta chỉ thấy chẳng ra làm sao cả, “Đương nhiên không phải.” “Không phải ngươi sai người bắt dân chúng đi lao dịch ư?”

“Cái gì mà lao dịch chứ? Sao ta không biết có chuyện này?” Ta hỏi Liễu Dự, “Không lẽ Hàn Sinh còn lấy danh nghĩa ta để làm những chuyện này?” Liễu Dự gật đầu. Ta vỗ trán, “Gây nghiệt rồi, Hàn Sinh này thật sự đem thanh danh ta phá hủy hết rồi, diệt tộc cũng không đủ!”

Cơ thể Yến Thanh lảo đảo, thần sắc hắn vô cùng khó coi, vẻ mặt kia giống như điều mình tin tưởng từ trước đến nay đã bị tiêu tan. Ta bỗng sửng sốt, trong đầu chợt lóe lên gì đó. Lần trước trong Kinh Hồng tháp Yến Thanh chất vấn ta, hơn nữa vẻ mặt hắn hiện tại, ta dễ dàng liên tưởng đến một chuyện, không lẽ năm đó Hàn Sinh mượn danh nghĩa ta bắt dân đi lao dịch xây tháp thì phụ thân và huynh của Yến Thanh đều có tên trong đó? Ta nhớ Yến Thanh từng nói với ta phụ thân và huynh của hắn đã chết bảy năm trước, mà bảy năm trước vừa khéo chính là lúc Kinh Hồng tháp kiến thành.

Nói như vậy, sở dĩ Yến Thanh hận ta, là bởi vì hắn cho rằng ta gián tiếp hại chết phụ thân và huynh của hắn? Mà năm đó trong điện Thừa Càn hắn cả gan chống lại thánh chỉ chứ không muốn lấy ta không phải bởi vì hắn yêu ta đến nỗi không bỏ được, mà bởi vì hắn hận Thường Ninh đến nỗi tình nguyện đi tìm cái chết..