Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Họa Trung Hoan - Chương 53

Phiên ngoại Yến Thanh

. Tĩnh Tây là một tiểu huyện xa xôi, tuy nơi này cực kỳ bình thường, nhưng bách tính an cư lạc nghiệp tại quê nhà vô cùng náo nhiệt, không khí thuần phác. Còn ta sinh ra từ chỗ này. A phụ và a nương rất thương ta, tuy gia cảnh khốn cùng, nhưng những gì ta cần từ trước đến nay chưa bao giờ thiếu, nửa năm trong nhà mới đủ tiền để mua một miếng thịt, mỗi khi đến lúc đó, a phụ a nương đều nói họ không thích ăn thịt, huynh trưởng sẽ nuốt nước miếng nói với ta, a đệ, đệ ăn trước đi.

A nương ta thường nói: “Con ta, nhất định con là người có tài.” Những lời này nói ra, a nương bắt đầu kể cho ta giấc mơ trước khi bà mang thai. Bà nói, có một vầng sáng trắng hiện ra, mấy vị tiên nhân xuất hiện trước mặt bà, diện mạo của họ đều bị sương trắng che đi, nhưng bà có thể nhìn thấy vô số quầng sáng lập lòe, một trong số đó nói với bà rằng, Văn Khúc Tinh trên trời sẽ được ngươi mang thai, ngươi nhất định phải bảo vệ che chở hắn.

A nương ta rất tin vào giấc mơ này, gặp ai cũng nói con ta là Văn Khúc Tinh hạ phàm, tương lai nhất định làm quan. A phụ cùng với a nương ta chưa từng đọc sách, a phụ là nông phu trong Tĩnh Tây, ngày ngày đều làm ở ruộng đến khi mặt trời lặn mới về, trước đây khi ta thường chơi trong đồng ruộng thường có thể thấy a phụ nhìn ánh mắt yêu mến vỗ về chú bò đã làm bạn với nhà ta nhiều năm. A nương nói: “Ít nhiều có con bò này, a phụ con mới có thể bớt việc một chút.”

Sau đó a phụ ta đem bán con bò đó mất, hai mắt ông đỏ lên, dùng bàn tay ngăm đen thô ráp xoa đầu ta, ông không nói gì, chỉ im lặng nhìn ta. Sau đó ta được đi học. Ngày ngày chi hồ giả dã, lắc lư cái đầu mang trên lưng tứ thư ngũ kinh, huynh trưởng gãi đầu hỏi trên lưng ta là gì, ta nói là tam tự kinh. Huynh trưởng lại hỏi tam tự kinh là gì. A nương gõ đầu huynh trưởng, đi làm việc đồng áng đi, đừng có quấy rầy a đệ con đọc sách, tương lai a đệ con phải làm quan.

Huynh trưởng cười hì hì nói: “A đệ, tương lai đệ làm quan, nhất định phải lấy cho ta một nàng dâu xinh đẹp giỏi giang đấy.” Ta nói được. A phụ a nương huynh trưởng đối với ta như thế, cho dù tương lai khó khăn ta cũng phải để họ ngày ngày được ăn thịt, không để cùng khổ tra tấn.

Ta cố gắng phấn đấu hết mình, đêm ngày đọc sách, có lẽ đại đa số mọi người cố thi đậu là vì công danh lợi lộc, nhưung ta chỉ là vì người nhà mình. Vì người nhà ta, ta đồng ý trả giá tất cả. Thanh Hòa năm thứ sáu mươi sáu, năm này ta mười hai tuổi, trong Tĩnh Tây đổi vị quan huyện, hắn họ Hàn, tên chỉ một chữ Sinh. Hắn cực kỳ nhiệt tình dễ gần, đối với chúng ta vô cùng tốt. Thậm chí hắn còn gặp từng đệ tử trong huyện đã thông qua kì thi hương, cổ vũ bọn họ tiếp tục cố gắng. Ta có ấn tượng cực tốt với vị quan này, muốn mau chóng đến tuổi triều đình quy định, sau đó tham gia thi hương, để được quan huyện cổ vũ.

Rốt cuộc trời không phụ lòng người, ta thông qua thi hương, dành được sự chú ý của người khác, Hàn Sinh mở tiệc chiêu đãi rất nhiều người, mà ta là người đầu tiên. Trên yến tiệc, rượu ngon món ngon, đàn sáo dây vui, mỹ nhân như ngọc, ta chưa bao giờ tiếp xúc với nó. Mọi người uống rượu mua vui, nói cười vui vẻ. Trên yến tiệc không có gì hơn ngoài rượu ngon mỹ nhân, tất cả mọi người đều nói về các mỹ nhân, Hàn Sinh nói: “Muốn nói đến đệ nhất mỹ nhân, ngoài Thường Ninh công chúa thì thế gian này không ai có thể được xưng tụng.” Hàn Sinh còn nói: “Tuy ta chưa thấy qua công chúa, nhưng mỹ mạo công chúa thế nhân đều biết.” Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy cái tên Thường Ninh, ấn tượng của ta là, một công chúa xinh đẹp tôn quý.

Lần thứ hai ta nghe được cái tên Thường Ninh, cũng là do Hàn Sinh, khi đó ta ngồi rất gần Hàn Sinh, hắn nhỏ giọng nói với người bên cạnh: “Thường Ninh công chúa trong kinh thành mấy ngày trước cải nam trang đi vào Tần Lâu quán, vung tay bao cả gian Tần Lâu quán, thật sự là bừa bãi cực kỳ.” Ấn tượng lúc này của ta là, đó là một công chúa xinh đẹp tôn quý tùy hứng. Sau đó ta thường nghe tại tiểu huyện xa xôi này các chuyện hoang đường của Thường Ninh công chúa, theo trong miệng Hàn Sinh, theo trong miệng đồng hương, thậm chí có khi đi trên đường cũng có thể nghe thấy đủ nhân tài bàn tán.

Lần cuối ta nghe cái tên Thường Ninh công chúa này là từ trong miệng nha vệ, nha vệ nói Thường Ninh công chúa muốn xây Kinh Hồng tháp ở Tĩnh Tây, cần gấp nhân công, toàn bộ nam tử cập quan đều phải đi. Nha vệ mặt không đổi sắc áp giải a phụ với huynh trưởng ta đi, ta đi tìm Hàn Sinh cầu xin a phụ ta tuổi tác đã cao, hơn nữa ta cũng đến tuổi phục dịch, có thể để ta đi thay a phụ được không. Hàn Sinh nói: “Công chúa điện hạ hi vọng trong vòng ba tháng nhìn thấy Kinh Hồng tháp ở Tĩnh Tây, chuyện này thật sự bất đắc dĩ, nếu như ta không tuân theo chắc chắn đắc tội với công chúa điện hạ. Còn về phần ngươi, chiếu theo pháp lệnh triều đình, ngươi không cần đi lao dịch. Yến Thanh, ngươi là người thông minh, ngươi biết mà.”

Giờ này khắc này, ta cực kỳ chán ghét Thường Ninh công chúa, vì thứ mình yêu thích mà không để ý đến an nguy bách tính, thật sự là ích kỉ đến cực điểm. Ba tháng sau Kinh Hồng tháp kiến thành, cao đến thấu mây, lừng lẫy đứng lặng trong tiểu huyện Tĩnh Tây này. Ngày tháp xây xong, Hàn Sinh cùng mọi người lên tháp ngắm cảnh, ta nhìn cây bóng nước ở đỉnh núi xa xa, chói lọi như mây, đỏ như máu, Hàn Sinh cười toe toét, khen cây bóng nước năm nay nở rất đẹp. Chỉ có một mình ta khóc ra máu trong lòng.

Cây bóng nước tuyệt vời kia, giống như máu, là nhuộm lấy máu của không ít người xây tháp. A phụ của ta, huynh trưởng của ta, cũng là phân bón cho cây bóng nước, không thể nào quay về được nữa rồi. Ta rời khỏi Kinh Hồng tháp đầu tiên, quay về chăm soc a nương. Từ khi a nương biết tin a phụ và huynh trưởng ta đã chết, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, nửa đêm ta thức giấc bên giường a nương thì thường trông thấy a nương nhìn ra ngoài cửa sổ, thần sắc thê thảm. Ta quay về nhà, đẩy cánh cửa trúc ra, liền phát hiện a nương ta treo cổ trên xa, vải thô ba trượng, đó là đai lưng của a phụ và huynh trưởng ta.

Đến tận lúc này, người nhà ta thương yêu nhất đã rời bỏ ta đi hết. Ta cực kỳ hận Thường Ninh công chúa, cũng cực kỳ hận Hàn Sinh. Ta biết trong ba tháng xây tháp, Hàn Sinh vơ vét rất nhiều tiền tài. Sau khi mai táng a nương, ta đi tìm Hàn Sinh nói chuyện, Hàn Sinh không hề phản bác, chỉ là chậm rãi cười, cười cợt khinh miệt vẻ mặt tức giận của ta.

“Yến Thanh, ta nói ngươi là người thông minh, làm sao ngươi không biết quan quan tương hỗ? Thiên hạ không quan nào không tham, mà có tham ô hay không cũng không phải do ngươi quyết định, nếu ngươi làm quan, ngươi sẽ hiểu được. Ngươi muốn tố giác ta, ngươi có năng lực gì để tố giác ta, ngươi cho mình là ai. Cho dù ngươi có chứng cứ ta cũng không sợ, cho dù ngươi đem chứng cứ bày ra trước mắt hoàng đế, ta cũng không sợ. Yến Thanh, ngươi có thể làm được gì ta.” Ta không tin không kiện Hàn Sinh được, ta biết nếu mình muốn lật đổ Hàn Sinh, nếu muốn làm tròn giấc mộng của người nhà ta, ta phải tham gia khoa cử. Ta nén giận với Hàn Sinh, tạm thời ta không thể đắc tội với hắn. Ta càng thêm chịu khó đọc sách.

Mấy tháng trước ta xuất phát đi kinh thành, trong Tĩnh Tây chỉ có một mình ta có tư cách đi thi, rất nhiều người đến tiễn ta, tất cả mọi người đều cười hớn hở, vô cùng nhiệt tình, nhưng ta nhìn một vòng trong đám người đó, ta biết người ta chờ mãi mãi sẽ không xuất hiện. Muốn nhanh đến kinh thành thì ta phải đi qua núi Yên, vừa lúc gặp phải cơn mưa to, ta nhanh chân núp vào trong một gian nhà tranh dưới chân núi để trú mưa. Trong nhà có một phụ nhân hòa nhã dễ gần, bà họ Chu, sống một mình ở chân núi, ta gọi bà là Chu bà bà. Ta vốn định chờ sau khi mưa tạnh ta sẽ rời khỏi căn nhà tranh này, nhưng ta không ngờ mình sẽ gặp phải nàng, một cô nương vết thương chồng chất đầy mình nhưng gương mặt cực kỳ xinh đẹp.

Trong Tĩnh Tây có đủ cô nương lấy lòng ta, nhưng ta chưa bao giờ động tâm. Thế nhưng khi nhìn thấy vị cô nương trước mắt này thì trong lòng ta có một loại tình cảm không thể giải thích được. Nàng nói nàng họ Mộc, tên hai chữ Khuynh Thành, là nữ nhân của một đại gia đình. Ta nói ta họ Yến, tên một chữ Thanh, là tú tài vào kinh thành đi thi.

Chúng ta nhìn nhau cười, tình cảm dần nảy sinh. Nàng nói nàng thích nhạc cụ, ta liền thổi sáo đàn cầm, dùng cái này để nàng cười. Nàng nói thuốc đắng, ta leo lên núi hái quả ngọt về, chỉ vì để nàng không phải nhíu mày lần nữa khi uống thuốc.

Nàng nói thích nhìn ta đọc sách viết chữ, ta liền miệt mài đọc sách viết chữ, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn nàng, khuôn mặt nàng chứa ý cười sáng lạn, như mặt hồ trong ngày hè chợt lóe lên tia sáng rực. Lòng ta đã say mê nàng. Tới gần khoa thi, ta rời khỏi căn nhà, cũng nói cho nàng biết chờ ta công thành danh toại thì ta sẽ trở về cưới nàng.

Nàng nói: “Yến lang, thiếp chờ chàng.” Giọng của nàng cực kỳ trong trẻo, bập bềnh trong núi, lay động tạo thành gợn sóng trong lòng ta. Như công lao ta dổ ra, ta đứng đầu khoa thi, ở trong điện Thừa Càn hoàng đế tự mình ban cho ta trâm hoa, cũng cười tủm tỉm tứ hôn cho ta, nói ban Thường Ninh công chúa cho ta.

Ta không chút do dự liền cự tuyệt. Ta không hề muốn lấy Thường Ninh công chúa ta hận nhất, nếu để cho ta phải ở với nàng cả đời, ta tình nguyện đi tìm cái chết. Ta kháng chỉ đã khiến toàn bộ khiếp sợ, hoàng đế tức giận.

Ta vốn tưởng rằng mũ cánh chuồn trên đầu sẽ bị tháo xuống, nhưng mà không, mặc dù hoàng đế tức giận, nhưng vẻ mặt kì quái để cho ta an toàn rời khỏi hoàng cung. Ngày hôm sau ta nhận được thánh chỉ tứ hôn. Ta vẫn không muốn nhận, nhưng rồi ta lại trông thấy cô nương của ta đi ra từ phía sau nội thị tuyên chỉ, trong mắt nàng vẫn là ý cười chói lọi, khuôn mặt xinh đẹp không gì sánh bằng, người xung quanh cực kỳ cung kính với nàng, nàng mặc trên người xiêm y quý giá lộng lẫy, bộ diêu phượng hoàng gắn ngọc trai trên búi tóc khẽ đung đưa, chỉ trong nháy mắt đó, lòng ta run rẩy. Nàng để tất cả mọi người lui xuống rồi nói: “Yến lang, xin lỗi, lúc trước là thiếp gạt chàng, thiếp không nói cho chàng biết sự thật, thiếp không phải họ Mộc, thiếp học Lý, tên hai chữ Khuynh Thành, phong hào Thường Ninh.”

Chân tướng sự thật thường nằm ngoài dự đoán của mọi người. Ta nhìn ý cười trong mắt nàng, nghĩ ta hẳn là yêu nàng, nhưng ta cũng hận nàng. Nếu ông trời cho ta một cơ hội báo thù, vì sao ta không nắm chặt trong tay chứ. Ta ôm lấy eo nàng, “Ta không trách nàng, thân phận tôn quý của nàng đúng là không nên để cho người bên ngoài biết, không cần giải thích tới ta.”

Ta tiếp thánh chỉ, trong một ngày trời trong nắm ấm ta thành hôn với Thường Ninh. Bệ hạ cực kỳ sủng ái Thường Ninh, thế nên cũng rất tin tưởng ta, trong mấy tháng ngắn ngủi liền thăng hai chức quan, con đường làm quan của ta có thể nói là một bước lên mây. Nhưng ta vẫn hận Thường Ninh.

Ta không giết được nàng, nhưng nếu muốn báo thù thay a phụ a nương huynh trưởng ta, ta chỉ có thể khiến nàng sống không bằng chết. Mới thành thân thì ta đối với Thường Ninh vô cùng tốt, thương nàng sủng ái nàng yêu nàng, ta nhìn lúm đồng tiền chưa bao giờ biến mất trên má nàng, nghĩ đến thời gian sau ta lạnh nhạt với nàng, không thương nàng, để nàng biết thế nào là ngăn cách giữa thiên đường địa ngục, để nàng sống trong đau khổ, để nàng mỗi ngày lấy nước mắt rửa mặt. Chỉ là một chữ tình, thật sự khiến người ta khó có thể suy xét, ta không ngờ rằng ta lại yêu nàng sâu sắc đến thế, nhìn nàng ta chỉ muốn nàng mãi cười tươi, không muốn để nàng chịu khổ. Cuối cùng ta nghĩ mình cần hắt hủi nàng sớm hơn, nhưng ta không có cách nào.

Ta bắt đầu hận chính mình, hận bản thân đã đi yêu một người sát phụ sát mẫu sát huynh. Ta yêu Thường Ninh, nhưng ta cũng hận nàng, ta không có cách nào vất đi mối thù người thân, cũng không có cách nào thôi yêu nàng. Ta lựa chọn trốn tránh, ở trong Lục bộ đi sớm về muộn, chọn việc khổ sở mệt nhất để làm, cho đến tận khuya mới quay về phủ công chúa. Ta vốn tưởng rằng Thường Ninh sẽ oán hận, nhưng mà nàng không như thế, nàng hiểu lòng người chờ ta trở về.

Cừu hận đã che đậy đi hai mắt ta, ta không thể nhìn thấy mặt tốt của Thường Ninh, cho dù nàng đối tốt với ta, ta cũng xem như không thấy. Ngày giỗ a phụ a huynh ta, ta không trở về phủ công chúa, ta tản bộ trên đường, ta sợ lúc này mình hồi phủ nhìn thấy Thường Ninh sẽ đem tất cả cảm xúc phát tiết lên người nàng. Sau đó ta nghe được một khúc nhạc sầu triền miên truyền ra từ trong tửu quán, ta không kìm được bước vào, bắt gặp một cô nương ôm tỳ bà thấp giọng ca hát. Hai mắt nàng rưng rưng, thê thảm ưu sầu cất khúc ca.

Nàng nói nàng vốn là người Lĩnh Hoài, bởi vì có giọng hát hay mà bị ác bá ở nơi đó nhìn trúng, ác bá muốn lấy nàng làm tiểu thiếp phòng mười tám, nhưng nàng không muốn. Mà phụ mẫu nàng đến phân trái phải thì bị ác bá sai lính đánh chết. Phía sau ác bá kia rất có thế lực, hơn nữa còn cấu kết cùng quan phủ, nàng không dám cáo trạng liền chạy trốn trong mấy ngày đêm, cuối cùng vào kinh thành dựa vào nghề hát rong để sống. Sau khi ta nghe xong, không khỏi sinh lòng thương hại, hơn nữa thân thế của ta cũng chẳng hơn mấy với nàng, người nhà đều vô tội mà chết, nghĩ như thế, ta lại nhìn cô nương nước mắt dâng đầy, trong lòng chợt có cảm giác nơi xa gặp được người thân. Ta nói chuyện suốt đêm với vị cô nương này, đến lúc trời sáng thì ta biết tên nàng.

Nàng nói: “Ta gọi là Đỗ Tịch Tịch, mộc thổ đỗ, còn Tịch trong triều tịch.” (thủy triều) Ta nói: “Ta nhớ tên nàng rồi.” Một đêm với Đỗ Tịch Tịch, ta rất vui vẻ, cơ hồ quên mất hôm nay là ngày giỗ người nhà.

Ta với Đỗ Tịch Tịch càng lúc càng gần nhau, Tịch Tịch cực kỳ yếu đuối, mỗi lần nàng rưng rưng hát đều khiến ta càng thêm thương tiếc nàng, sau đó mỗi lần có tâm sự ta đều tìm đến Tịch Tịch nói chuyện, nàng cũng sẽ dịu dàng an ủi ta, nói Thường Ninh công chúa là một cô nương tốt, ta phải biết quý trọng nàng. Ta nghĩ ta hơi ích kỉ, ta biết Đỗ Tịch Tịch có tình ý với ta, nhưng ta không nói ra. Thê tử ta là công chúa, ta không thể nạp thiếp, cũng không dám nạp thiếp.

Mỗi lần Tịch Tịch khuyên ta phải quý trọng Thường Ninh thì ta đều đau lòng thay nàng, nàng đối với ta tốt như thế, ta lại không biết làm gì để báo lại thâm tình của nàng. Cho đến một ngày, ta uống nhiều rượu, Tịch Tịch lau mặt cho ta, tình ý sâu đậm trong mắt nàng làm ta nhịn không được nắm lấy tay nàng chiếm hữu. Triền miên cả một đêm. Ngày hôm sau ta cực kỳ hối hận, ta không dám tưởng tượng Thường Ninh có biết ta làm ra những chuyện gì hay không.

Ta hồi phủ thì Thường Ninh đang dùng đồ ăn sáng, nàng liếc mắt nhìn ta không lên tiếng, ta bước đến muốn ôm nàng nhưng nàng lại né tránh. Cho đến về sau ta mới hay đêm hôm đó ta ở trong phòng triền miên với Tịch Tịch, còn Thường Ninh đứng ở bên ngoài. Thường Ninh là nữ tử vô cùng kiêu ngạo, nàng là công chúa, sau khi biết chuyện nàng không khóc lóc om sòm cũng không mắng ta, nhưng lại lấy việc khác để phô bày sự kiêu ngạo của nàng. Thường Ninh bắt đầu nạp diện thủ, ta cùng Tịch Tịch qua một đêm, nàng thu một diện thủ.

Cả kinh thành ai cũng biết ta quang minh chính đại đội mũ xanh, ánh mắt của họ nhìn ta đều mang theo vẻ đồng tình cùng thương hại. Ta hận nhất loại ánh mắt này. Đến bệ hạ cũng nói với ta: “Mặc dù nuôi diện thủ có bất nhã, nhưng nàng là Thường Ninh, là a tỷ của trẫm.” Lúc này ta biết đương kim thánh thượng là một người cực kỳ bao che khuyết điểm. Trong nháy mắt lòng ta nguội lạnh, cho dù ta trở thành phò mã trở thành thượng thư, nhưng ta vẫn không thể lật đổ Hàn Sinh, cũng không lật đổ được vương gia sau lưng Hàn Sinh.

Sau khi ta hồi phủ liền cãi nhau một trận ầm ĩ với Thường Ninh, đây là lần đầu tiên ta cãi nhau với nàng. Ở ngoài miệng Thường Ninh không muốn thua, kết quả tất nhiên nàng thắng. Nhưng ta cũng coi như thắng, ta nhìn nàng chảy nước mắt, cuồi cùng được tên diện thủ nàng vừa mới nạp lau đi. Cho đến lúc này, ta vẫn yêu Thường Ninh, dung mạo của diện thủ mới của nàng cũng đẹp, ta chứng kiến hết mà trong lòng vô cùng khó chịu.

Từ đó, ta thường cùng với Thường Ninh ba ngày gây nhau một trận, năm ngày cãi nhau ầm ĩ. Mỗi khi cãi nhau xong, ta đều nhận lỗi, rồi sau đó chúng ta lại hòa thuận, rồi tiếp tục cãi nhau, tệ nhất là còn khiến Tịch Tịch bị thương, mặt mũi đỏ bừng, dấu tay cực kỳ rõ ràng, nàng không chịu nói là ai làm, nhưng từ vẻ mặt nàng ta có thể đoán ra là Thường Ninh. Ta hồi phủ nói với Thường Ninh, Tịch Tịch chỉ là nữ tử yếu đuối. Thường Ninh nhìn ta, nàng nói nàng không có làm.

Ta không tin, lời của nàng ta tuyệt đối không tin. Rồi sau đó nàng có hỉ mạch, ta cũng không tin đứa bé trong bụng nàng là của ta, diện thủ của nàng vô cùng nhiêu, cho dù quay bánh xe một vòng cũng không rơi đến trên đầu ta. Nhưng tận đáy lòng có âm thanh nói cho ta biết, lời Thường Ninh nói là thật.

Ta vô cùng rối rắm, ta đã hi vọng đứa con của Thường Ninh là của ta, lại không hi vọng là của ta. Với tư cách làm cha, ta tất nhiên hi vọng có thể có một đứa con với thê tử. Nhưng ta tin a phụ a nương ta sẽ không muốn có đứa cháu như thế. Ngày Thường Ninh sinh con, ta say trong lòng Tịch Tịch, hai ngày hai đêm ta không hồi phủ, ta không dám đối mặt với Thường Ninh, cũng không dám đối mặt với con nàng. Sau khi ta tỉnh rượu, rời khỏi Tịch Tịch, vừa ra khỏi cửa đã bị người ta dùng bao tải trói lại.

Đợi khi ta nhìn thấy ánh sáng thì Thường Ninh sắc mặt tái nhợt đứng trước mặt ta, nàng ném đứa trẻ vào người ta, nói với ta, “Yến Thanh, chúng ta hòa ly đi.” Ta thành thân với Thường Ninh năm năm, cho đến giờ phút này, nàng đã buông ta ra. Ta nghĩ mình sẽ vô cùng vui mừng, nhưng khi rời khỏi Thường Ninh, ta phát hiện ra mình thật không tốt tí nào. Ta nhớ Thường Ninh, nhớ toàn bộ của Thường Ninh. Bệ hạ hàng chức của ta, ta ở trong phủ đệ mỗi đêm ngày đều nghĩ đến Thường Ninh, đến Đỗ Tịch Tịch cũng không đi gặp.

Có lẽ con người ta sau khi mất đi mới biết quý trọng, sau khi hòa ly cùng Thường Ninh, ta phát hiện ra thì ra mình yêu Thường Ninh sâu đậm đến thế, sâu đến nỗi có thể không màng đến mối hận người nhà. Nhưng khi ta buông tay mối thù thì lại phát hiện ra đã quá chậm. Ở tron Sướng Hí viên, ta bắt gặp ánh mắt quen thuộc của Thường Ninh, nó từng ở trên người ta, nhưng hôm nay lại ở trên một người khác. Ta âm thầm đánh giá vị nam tử chỉ trong vòng một đêm đã thành quốc sư kia, hắn họ Ôn tên Diễn, bộ dạng cực kỳ xuất sắc, chỉ tiếc chân bị hoại.

Sau khi hòa ly với ta, càng lúc càng xuất hiện nhiều nam tử bên cạnh Thường Ninh, nhưng ta biết trước mắt Thường Ninh chỉ thích một mình Ôn Diễn. Nhưng ta trăm lần không ngờ đến nàng lại thành thân với Liễu Dự, hơn nữa còn thành thân xong một cách bất ngờ như thế. Ta càng không ngờ Thường Ninh và Liễu Dự lại ân ái như thế, cầm sắt cùng vang, phu thê tình thâm, cũng giống như ta và nàng trước kia. Ta đã buông tay, ta đem Tịch Tịch vào phủ, ta vất đi báo thù, cái gì ta cũng buông tay.

Trong lúc ta buông tay tất cả thì ta lại nhận được một phong thư nặc danh trước phủ đệ mình, trên thư chỉ có sáu chữ, Tĩnh Tây, Hàn Sinh, tham ô. Có lẽ ông trời có mắt, rốt cuộc có người đã nhìn ra. Bệ hạ phái ta và Liễu Dự đến Tĩnh Tây điều tra, ở cửa thành trước khi chia tay, ta gặp được Thường Ninh, nàng đến tiễn phu quân của nàng, mặc dù nàng dịu dàng chân thành tạm biệt với Liễu Dự, nhưng ta lại phát hiện Thường Ninh không yêu Liễu Dự.

Phát hiện này khiến ta vui sướng, không biết có phải ông trời vì thành toàn cho ta hay không mà trước hết để cho người ta tố giác chuyện Hàn Sinh tham ô trước mặt bệ hạ, sau đó lại cho ta hi vọng. Giữa đường xá đến Tĩnh Tây xa xôi, ta lại càng khẳng định một chuyện, Thường Ninh không yêu Liễu Dự, nàng thậm chí còn không cùng phòng với Liễu Dự. Ta có chút khó hiểu, không biết vì sao Thường Ninh lại phải thành thân với Liễu Dự.

Cho đến lúc sau, ta vẫn khó hiểu như cũ, nhưng ta phát hiện ra một chuyện, Minh Nhuận công tử của Thúy Minh Sơn Trang thích Thường Ninh, mà Thường Ninh đối với hắn hình như cũng có cảm tình đặc biệt. Đến Tĩnh Tây, mối hận ta đã buông tay lại lần nữa bốc cháy lên, ở trong Kinh Hồng tháp ta mượn rượu nói ra những lời mà mấy năm qua ta muốn nói, Thường Ninh nói ta không hiểu nàng, nói chúng ta vốn không nên lãng phí năm năm với nhau. Ta vốn cho rằng Thường Ninh sai, nhưng đến lúc sau ta mới hiểu thì là là mình sai hoàn toàn.

Thì ra từ đầu đến cuối đều là lỗi của ta, là ta hiểu lầm Thường Ninh, là ta đau khổ rối rắm nhiều năm vô ích như thế, là ta không khoan nhượng đem tình cảm giữa chúng ta chặt đứt không còn gì… Đều là lỗi của ta, luôn là lỗi của ta. Ta cứ ngỡ mình là người bị hại, tuy nhiên chưa từng nghĩ rằng Thường Ninh mới là người bị hại từ trước đến nay.

Ta đã trách lầm người, trách lầm người ta yêu sâu đậm. Ta chẳng bằng heo chó, có thể so với cầm thú, thế gian này chỉ có kẻ gây ra sai lầm nhất mà thôi… Ta nghĩ mình chẳng còn mặt mũi nào đối mặt với Thường Ninh nữa.

.