Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Họa Trung Hoan - Chương 63

Chương 61

. Có câu nói không sai, bão noãn tư dâm1. (1 Lúc ăn no mặc ấm thì trong lòng nảy sinh dâm dục :v :v)

Bây giờ ta ăn uống no đủ, đối với cơ thểÔn Diễn có vài phần thèm thuồng. Tuy nói Ôn Diễn ở trong phủ ta, nhưng hai ta không chung phòng. Ta cũng từng ngại ngùng mở miệng nói với Ôn Diễn, nè Cảnh Nhuận, chúng ta khó màđi đến ngày hôm nay, cũng phải nên đốt củi bốc lửa chứ… Lời này của ta nói không nên lời. Ta không biết rốt cuộc là Ôn Diễn nghĩ gì, mỗi một lần hai ta gần gũi lau súng cướp cò thì đến cuối hắn lại rất tỉnh táo đè nén dục vọng lại. Dường như hắn đang do dự, nhưng ta không rõ rốt cuộc thì hắn do dự điều gì.

Đến năm sau, ta với Ôn Diễn vẫn rất trong sáng, khiến lòng ta buồn rầu. Ta vốn định viết thư hỏi Quán Quán nên làm thế nào, nhưng rồi lại đảo mắt nghĩ, đợi Quán Quán hồi âm thì không biết phải chờ đến khi nào, thế là bèn thôi. Mà ta với Quán Quán của nhiên là tâm hữu linh tê, đêm qua ta vừa nghĩ đến Quán Quán, hôm nay đã gặp được nàng. Quán Quán với Giang Hằng đều có dáng vẻ phong trần mệt mỏi, ta vội sai thị nữ sắp xếp tẩy trần cho hai người họ. Quán Quán vừa thấy ta thì hai mắt lập tức rưng rưng, “Thường Ninh, ngươi vất vả rồi.”

Ta vừa nghe đã biết vì sao Quán Quán đến đây. Trước đó ta luôn bận chuyện Liễu Dự, nên chưa từng viết thư nói rõ sự tình ngóc ngách cho Quán Quán hay. Chắc hẳn Quán Quán biết phò mã ta đã rời khỏi trần gian, sợ ta chịu không nổi nên mới từ ngàn dặm xa xôi đến kinh thành. Giang Hằng đỡ lấy tay Quán Quán, khẽ nói: “Đừng khóc nữa, sẽ làm tổn thương đến đứa trẻ đấy.”

Quán Quán tức giận liếc hắn, “Đâu có dễ bị thương như vậy chứ, đại phu đều nói là chàng chuyện bé xé ra to đấy.” Ta sửng sốt, rồi lập tức phản ứng lại, vui mừng nói: “Ngươi có rồi?” Trong mắt Quán Quán chứa ý dịu dàng, “Ừm.”

Ta cười nói: “Thật tốt quá.” Sau đó ta đem rõ đầu đuôi câu chuyện kể cho Quán Quán hay. Quán Quán nghe xong, hai mắt đỏ lên, Giang Hằng không biết vô tình hay cốý màđưa mắt nhìn ta một cái, ta không khỏi cảm khái. Nhớ năm đóánh mắt của Giang Hằng đâu dám to gan như thế, bây giờ làm thương nhân mấy năm ở bên ngoài đã khiến gan to hơn nhiều rồi. Quán Quán nói với ta: “Thường Ninh, trong hai năm qua ngươi khổ nhiều rồi.”

Ta nói: “Cũng được, đau khổ đã chấm dứt rồi.” “Thường Ninh.” Quán Quán nháy mắt mấy cái, “Cái vị Ôn Diễn kinh thiên vi nhân ởđâu rồi?” “Gần đây chàng thích làm điểm tâm cho ta, xem chừng bây giờ vẫn còn đang ở trong phòng ăn.” Ta đưa mắt nhìn Vân Vũ, để nàng đi gọi Ôn Diễn đến. Một lát sau, A Man đẩy Ôn Diễn đi ra.

Ôn Diễn dịu dàng nhìn ta, ta kéo Quán Quán, nói với nàng: “Cảnh Nhuận, nàng chính là… Ta còn chưa nói xong, Quán Quán đã lập tức mở to hai mắt nhìn, “Thật… thật là kinh thiên vi nhân!” Rồi sau đó ta thấy mặt Giang Hằng đen lại ngay. Ta thầm cười trộm trong lòng. Ôn Diễn nói: “Nói vậy thì vị này nhất định là Giang phu nhân, tri kỉ của Giảo Giảo, ta thường nghe Giảo Giảo nói về nàng, hôm nay vừa nhìn, quả nhiên danh bất hư truyền.”

Quán Quán mặt mày hớn hở: “Ta cũng nghe Thường Ninh nhắc đến huynh, bây giờ nhìn, xem ra huynh với Thường Ninh xứng đôi cực kỳ.” Rồi sau đó bốn chúng ta ngồi nói chuyện phiếm, Giang Hằng tương đối trầm mặc, chỉ lo gắp thức ăn cho Quán Quán, sợ nàng ăn phải thứ không nên ăn. Ta thấy bộ dáng này của Giang Hằng, bỗng nhớ đến một chuyện, bèn cười nói với Quán Quán: “Tài pha trà Bích Loa Xuân của Cảnh Nhuận có thể nói là chỉ có trên trời mới có, so với bốn cung nữ bên người trước kia của ngươi còn ngon hơn nhiều.” Nhất thời nhãn tình Quán Quán sáng lên.

Ta cười nói: “Cảnh Nhuận, không bằng chàng pha một bình Bích Loa Xuân đi.” Bỗng Giang Hằng lên tiếng, “Không được, nàng đang mang thai không thể uống trà.” Da mặt ta giật giật.

Lúc này Ôn Diễn nói bên tai ta: “Nếu nàng có con, ta cũng không cho nàng uống trà. Nghe nói uống trà nhiều quá, khi sinh con thì da sẽ bị đen.” Trong lòng ta nóng lên, cũng ghé vào tai hắn nói nhỏ: “Chàng với ta trắng như thế, dù có uống nhiều trà hơn nữa thì con cũng không đen được đâu. Cảnh Nhuận, chàng cứ yên tâm.” Ta khẽ bật cười, bên tai Ôn Diễn lại bắt đầu ửng đỏ.

Ta nhìn ngó xem xét, đột nhiên cảm giác được ta cũng đãđến lúc mang thai đứa con, nếu ta có thể sinh con của Ôn Diễn, nói thế thì nhất định làđứa bé xinh xắn. Nghĩ đến đó, ta lại càng cảm thấy mình cần phải có sớm. Lúc tan tiệc rượu, ta có nói với Quán Quán xin chỉ giáo một phen. Quán Quán nghe xong, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn ta, “Ta cứ nghĩ với tính tình của Thường Ninh ngươi, với cả Ôn Diễn ngon miệng như thế, thì ngươi đã sớm ăn vào bụng rồi chứ. Không ngờ chỉ mới hôn môi!”

Ta bỗng đỏ mặt. Quán Quán cười ha ha, “Ai da, Thường Ninh à, thật sự là ngựa đá sang sông1 đó. Trước kia ngươi dạy ta ba mươi sáu kiểu xuân cung đồ, bây giờ lại còn hỏi ta nên làm gì.” (1 Nguyên gốc là Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, có nghĩa tương tự như câu ngựa đá sang sông ở Việt Nam mình nên mình chuyển sang thế cho dễ hiểu nhe)

Ta càng đỏ mặt hơn, trừng mắt nhìn nàng, “Quán Quán, ta nghiêm túc đó!” Quán Quán cười đủ rồi thì nghiêm túc nhìn ta, nàng nói từng chữ một: “Hắn không đến thì ngươi đi thôi!” Ta chớp mắt mấy cái, lặp lại câu nói của Quán Quán.

Nàng nói: “Chuyện kiểu này cũng đừng có mất tự nhiên như thế, ngươi chủ động thì có sao. Nè, theo như lời ngươi nói, thì xem chừng Ôn Diễn vẫn là gà tơ, lần đầu tiên ngươi phải nhẫn nại, chậm rãi chỉ đường cho hắn đấy.” Dừng một lát, nàng ho khan vài tiếng rồi hạ thấp âm nói: “Ta nói ngươi hay, lần đâu ta với Đầu Gỗ cũng không biết gì, là vừa xem xuân cung đồ mà vừa thực hành. Chỉ cần làm cho nam nhân nếm được vị ngọt, thì lần sau sẽ khiến ngươi mất hồn vô cùng.” Quán Quán lại nói: “Các ngươi tính khi nào thì thành thân?” “Không nhanh như vậy đâu, bây giờ khắp thiên hạ đều biết phò mã ta vừa mất không lâu, nếu ta lập tức thành thân ngay thì sẽ có không ít lời ra tiếng vào. Đợi thêm một thời gian nữa hẵng tính.”

Quán Quán nói: “Được rồi, Thường Ninh, đêm nay ngươi nhớ phải chủ động đó.” Ta như nghĩ đến điều gì đó bèn gật đầu. ***

Đến đêm, ta dặn Vân Vũ chuẩn bị mấy bình rượu ngon cùng với mấy đĩa thức ăn chay. Nếu để ta chủ động nhào vào Ôn Diễn thì có lẽ ta không làm được. Thế nên ta cần phải tăng can đảm. Huống hồ hai người uống nhiều rượu, cũng dễ xuất hiện loạn tính hơn. Tối nay trăng đẹp, thật là một đêm thích hợp xuân sắc vô cùng. Ta định sẽ lừa Ôn Diễn vào phòng ta.

Ta nói với hắn; “Cảnh Nhuận, tối nay trăng không tệ, chúng ta uống rượu với nhau đi.” Ôn Diễn chưa từng nghi ngờ ta, chậm rãi uống một ly một ly. Ta lại rót một ly cho hắn: “Đêm nay rất đẹp, chúng ta uống thêm ly nữa đi.”

Ôn Diễn đưa mắt nhìn ta, rồi lại uống hết một ly nữa. Đồng tử ta xoay xoay, cố gắng tìm lời để nói. Lúc này Ôn Diễn lại cười nhẹ một tiếng, chủ động rót cho mình, “Chúng ta uống thêm nào.” Trong lòng ta hồ hởi.

Không thể không nói, động tác uống rượu của Ôn Diễn rất đẹp, ta nhìn mà không di mắt được, trong đầu như có luồng khí nóng đốt cháy. Sau khi hắn uống thêm mấy ly nữa, trên mặt đã phủ một tầng đỏ ửng. Ta nói: “Cảnh Nhuận, áng vẻ chàng uống rượu thật đẹp mắt quá.” Hắn lại khẽ cười một tiếng, dịu dàng nhìn ta, tay hắn chẳng biết lúc nào đỡ sau lưng ta, ngón cái nhẹ nhàng mà vuốt ve, mang theo chút kiều diễm như có như không.

Hắn lại cúi đầu uống hết rượu, ta đưng khấp khởi mừng hắn say thật thì bỗng hắn lại phủ phục lên, dùng môi chèn ép miệng ta, ta thản nhiên há miệng ra, đầu lưỡi mang theo mùi rượu mềm mại vờn quanh lưỡi ta, môi răng triền miên. Chẳng biết từ lúc nào ta đã ngồi trên đùi Ôn Diễn, tay hắn ôm chặt eo ta, ánh mắt mơ hồ chứa ý cười. Bỗng hắn chuyển xe lăn, đưa ta đến bên giường, hắn nới bên tai ta: “Giảo Giảo, có một số việc để nam nhân chủ động thì hay hơn.” Mặt ta càng nóng, cuối cùng nhịn không nổi cắn lên vành tai hắn, “Ai bảo chàng chẳng chịu chủ động cơ chứ!”

Thế nhưng đột nhiên hắn lại dừng lại, trong lòng ta khẽ sừng sờ. Chỉ thấy hắn im lặng một lúc lâu, ta không biết đã xảy ra chuyện gì, trong lòng bỗng thấy không yên, không ngờ qua một lát sau, tai hắn lại đỏ lên, cụp mắt nói: “Ta… không hiểu lắm. Ta chớp mắt mấy cái, “Cái… cái gì?”

Trong nháy mắt màu hồng bên tai đã lan ra cả khuôn mặt, vốn chỉ là một màu hồng nhạt, bây giờ lại giống như tôm luộc chín, hắn cúi đầu lặp lại một câu, “Ta mới làn lần đầu.” Bỗng ta đã hiểu ra. Ta ho khan mấy tiếng, hôn lên mặt hắn nói: “Không sao đâu, chúng ta tìm hiểu từ từ là được. Trong phòng thiếp có không ít xuân cung đồ…”

Mặt Ôn Diễn càng đỏ hơn. Ta thật sự chưa từng nghĩ Ôn Diễn lại có một mặt này, trong lúc nhất thời thấy trong đầu cực kỳ vui mừng. Trước kia ta còn từng hâm mộ Quán Quán có một phu quân biết đỏ mặt, ta cứ nghĩ Ôn Diễn là người vô dục vô cầu sẽ không có vẻ mặt như thế, không ngờ hắn đúng là có thể đỏ đến dáng vẻ này. Bây giờ ta thật sự yêu Ôn Diễn như này vô cùng. Có lẽ do rượu vào mà gan ta to hơn nhiều, “Cảnh Nhuận, có lẽ chàng có thể vẽ một bức xuân cung đồ của chúng ta…”

Trong mắt Ôn Diễn như cháy lên một ngọn lửa, thâm thúy đến vô cùng, hắn ôm ta đặt lên trên giường. Ta nửa nằm nửa ngồi, vừa định dịu Ôn Diễn lên thì Ôn Diễn cũng nhấc tay lên, bắn một sợi chỉ bạc quấn quanh nơi góc giường, hắn khẽ dùng sức, không cần đến sự giúp đỡ của ta mà cả người đã kéo lên. Hắn đè ta xuống, khàn giọng nói: “Giảo Giảo, tự ta làm được.” Ta cắn môi hỏi: “Chúng ta có cần đi tìm xuân cung đồ không?”

Ôn Diễn khẽ nhấm nháp môi ta, “Chúng ta từ từ tìm hiểu…” Dừng một lát, trong mắt hắn chứa ý cười, “Huống hồ nàng cũng biết mà.” Ta vừa nghe mà trong lòng thấy áy náy. Nếu người ta gặp trước tiên không phải là Yến Thanh, mà là…

Dường như Ôn Diễn biết ta đang nghĩ gì, hắn vỗ nhẹ lên mặt ta, “Đừng nghĩ nhiều, Giảo Giảo, không phải cứ người đầu tiên là có thể cơ hội.” Vừa dứt lời, hắn lại bắt đầu cắn lấy miệng ta, tay cũng rất tự giác cởi xiêm y ta ra. Lúc ta lấy lại tinh thần thì trên người chỉ còn lại một bộ yếm. Ta không khỏi líu lưỡi, trình độ thuần thục này của Ôn Diễn đúng là lần đầu tiên sao?

Ta nhìn hắn kêu lên: “Cảnh Nhuận.” Hắn dừng lại, hai tay chống bên người ta, ánh mắt trượt từ trên mặt ta xuống dưới cổ, ánh mắt hắn đậm sâu, sau đó hắn hỏi ta: “Bây giờ muốn làm gì?” Ta khẽ ho một tiếng, “Để thiếp ở trên.”

Hắn đắc ý nhìn ta, hai người chúng ta nhanh chóng đổi vị trí, ta giạng chân ngồi trên người hắn, ánh mắt dường như không hề rời khỏi yếm ta. Ta cắn môi, quyết định không đếm xỉa đến, rất phóng khoáng cởi ra, đem áo yếm ném xuống đất. Lập tức ta cảm thấy cái thứ đâm vào mông ta càng lúc càng nóng càng lúc càng cứng. Kỳ thật lúc này trong đầu ta có hơi hoảng, đây là lần đầu tiên ta ở trên, huống hồ đã lâu ta cũng chưa làm chuyện hoan ái này. Nhưng nhìn thấy Ôn Diễn ở dưới người ta đã đỏ mặt lên, ta lại cảm thấy cuộc đời này của ta đã đủ viên mãn lắm rồi.

Ta cúi người xuống, hôn lên môi hắn, chậm rãi di miệng sang cổ, ta cắn lấy cắn để, rất nhanh trên cổ Ôn Diễn đã để lại mấy dấu hôn đo đỏ. Ta nhìn trước mắt, có cảm giác rất tuyệt. Ôn Diễn cởi xiêm y ra, hai mắt ta dựng đứng lên. Bỗng hắn nói: “Trước kia nàng gọi ta là tiên sinh, bây giờ ta cũng có thể gọi nàng một câu tiên sinh.”

Ta nghe thế, không khỏi nằm lên người hắn cười nói: “Gọi thử nghe xem nào?” Ôn Diễn rất phối hợp gọi một tiếng “tiên sinh”, tay hắn chẳng biết lúc nào đã đến trước ngực ta, năm ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve, tim ta đập loạn trong lòng. Hắn khẽ nhíu mày, “Tiên sinh, sao không tiếp tục thế?” Ta bị hắn quấy rối như thế, chỉ cảm thấy cả người mình nóng lên.

Nhưng khó mà có cơ hội làm tiên sinh, ta không muốn nhận thua. Ta cắn chặt răng, đẩy tay hắn ra, cả người nhào đến, “Đương nhiên là tiếp tục rồi!” Sau đó ta với Ôn Diễn lần đầu dùng tư thế nữ trên nam dưới, ta tự nhân mình là một tiên sinh dạy không tồi, mà có lẽ Ôn Diễn cũng tương đối thông minh, học cực kỳ nhanh, nhưng dạy một hồi, sang đợt thứ hai thứ ba hắn còn thuần thục hơn cả ta. Có thể nói là ngươi dừng hát thì ta gặt hái, bên ta dừng hát thì ngươi gặt hái, cứ thế cho đến trời sáng, hai chúng ta mới thôi.

Ngày hôm sau, sắc mặt ta cực kỳ hồng hào, Quán Quán trông thấy thì che miệng cười. Nàng nói với ta: “Sau này có lẽ ngày nào ngươi cũng có thể mất hồn đấy. Chớ nên xem thường một nam nhân cấm dục nhiều năm như thế.” Ta nghe mà trong lòng cả kinh. Ôn Diễn đã sống bao nhiêu năm ta không biết, nhưng ít nhất cũng hơn một nghìn năm. Nam nhân cấm dục hơn một nghìn năm, một khi đã nếm được ngon ngọt, hậu quả chính là…

Ta không biết hậu quả sẽ ra sao. Ta chỉ biết ngay tối đó ta lại cảm nhận được thế nào là thiên nhân không bị cấm dục nữa… Ta thật không ngờ Ôn Diễn thường ngày nhìn dịu dàng như ngọc mà trên giường lại có thể… khụ khụ, dũng mãnh đến thế, làm ta mất hồn đến cực hạn. Hậu quả của việc làm tình quá độ chính là khiến eo ta đau đến nỗi như bị người ta giẫm đạp ngàn vạn lần. Ta nước mắt lưng tròng nói: “Cảnh Nhuận, eo ta đau quá.”

Ngón tay Ôn Diễn nhẹ nhàng mát xa eo ta, không biết hắn bôi gì lên eo ta mà ta thấy mát mát lành lạnh, rất thoải mái. Hắn nhẹ giọng nói: “Xem ra mấy đêm tới không thể chạm vào nàng rồi… Có lẽ chúng ta nên ngủ riêng.” Ta lại nước mắt lưng tròng nói: “Không được, trời rất lạnh mà.”Ôn Diễn ôm lấy ta, “Đêm nay không được dụ dỗ ta.”Ta rưng rưng gật đầu. Được rồi, thật ra đều là ta không tốt. Sở dĩ Ôn Diễn với ta mất hồn triền miên như thế hoàn toàn là bởi vì ta luôn không nhịn được mà đi quyến rũ hắn. Đêm qua lúc hắn nói không thể tiếp tục nữa thì ta còn cố ý đi trêu hắn. Nhìn hắn nặng nề thở gấp là ta liền vui mừng.

Ôn Diễn thở dài: “Giảo Giảo, thật không được dụ dỗ ta đâu đấy.” Ta gật đầu thề, “Nhất định rồi.” Ôn Diễn nhìn ta, “Vậy nàng đang làm gì thế?”

Ta đưa mắt nhìn tay mình đang nằm trong vạt áo Ôn Diễn, im lặng rút tay về..