Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Họa Trung Hoan - Chương 8

Chương 7

. Ta định bụng xuất cung, nhưng vừa nghĩ đến Liễu Dự còn ở bên ngoài, ta lập tức rẽ ngoặt đi vào sâu trong cung. Ta không ưa Liễu Dự lắm, không nói việc hắn xuất hiện chẳng ra làm sao, dường như hắn còn có liên quan gì đó với Ôn Diễn, cũng không biết mục đích cuối cùng của bọn họ là gì. Sở dĩ ta đồng ý để Liễu Dự ở lại phủ công chúa, thứ nhất là vì để xem Liễu Dự có thể làm được chuyện gì, thứ hai là để xem cái kẻ Ôn Diễn này muốn rắp tâm làm gì. Thừa Văn bị hắn mê hoặc không quan trọng, vẫn còn có a tỷ ta đây giữ vững trận địa. Nếu Ôn Diễn mưu toan non sông này thì ta chắc chắn không tha cho hắn!

Cũng không biết có phải do bị ảnh hưởng của Thẩm Khinh Ngôn hay không, ta luôn luôn cho rằng ngoài mặt tao nhã nho nhã bao nhiêu thì bên trong lại là lòng muông dạ thú bấy nhiêu. Thẩm Khinh Ngôn vốn là tướng quốc Đại Vinh, có một chức vị cao, trong tay lại cầm trọng quyền, lại tuấn nhã vô song, mấy năm trước vẫn là ý trung nhan của đông đảo khuê các nữ tử trong kinh thành. Chỉ tiếc dã tâm của hắn quá lớn, năm trước đem binh ép vua thoái vị, cuối cùng vẫn chẳng địch lại Thừa Văn. Ta dừng bước bên Hàm Quang hồ, Vân Vũ đỡ ta bước xuống ngự liễn,ta nhìn hồ quang sơn sắc này, ánh mặt trời rực rỡ, chiếu lên trên mặt hồ thật là đẹp. Ta vui vẻ thưởng cảnh hồ, đột nhiên Vân Vũ nói: “Hôm nay đầu bếp nữ làm vài món ăn mới, công chúa có muốn về nếm thử không?” Ta uể oải đáp: “Vẫn còn sớm.”

Vân Vũ liền nói: “Không sớm không sớm nữa.” Ta quay đầu nhìn nàng, chậm rãi nói: “Có muộn cũng chẳng sao, dù sao sớm hay muộn cũng về, đồ ăn vẫn ở trong phủ công chúa, sẽ không chạy đi đâu.” Vân Vũ dậm chân một cái, “y da, công chúa, là em nói thật, phò mã gia còn đang ở bên ngoài chờ người mà. Người xem đi, mặt trời đã to như vậy rồi, phò mã gia lại từ lòng đất đi ra, sẽ đứng đấy phơi nắng mất!”

Không may, Vân Vũ vừa dứt lời, lập tức mây đen kéo đến che. Chỉ trong nháy mắt mưa liền trút xuống. May mà cung điện trước kia của ta cách Hàm Quang hồ không xa, ta vội vàng bước lên xe kéo, chỉ chưa đến một nén nhang, đám cung nhân đã đưa ta đến trước điện. Ta sai người ngâm trà Bích Loa Xuân, khoan thai nâng chén trà lên, nhẹ nhàng thổi vài ngụm. Ta nhìn cơn mưa bất thình lình bên ngoài cửa sổ, tâm tình trong nháy mắt lại vui lên. Mưa lớn như thế, ta lại để Liễu Dự chờ thêm một hai canh giờ rồi, có lẽ hắn đã ảo não quay về rồi. Vân Vũ thay quần áo ướt xong, nhìn thấy bên ngoài mưa như trút nước, khuôn mặt còn nhăn hơn trái khổ qua.

Ta nhẹ nhàng nếm Bích Loa Xuân, không khỏi nhíu mày. Trà này so với Bích Loa Xuân lần trước Ôn Diễn đưa ta, còn kém chút đỉnh. Tuy ta không hiểu rõ thưởng trà cho lắm, nhưng chút mùi vị này vẫn rất rõ ràng. Ta gọi người pha trà đến, “Như Ca mỹ nhân, trà này là ngươi pha?” Nàng nói: “Bẩm công chúa, đúng thế ạ.”

Ta lai hỏi: “Trước kia cũng là ngươi pha trà thế này cho Quán Quán?” Nàng tiếp: “Bẩm công chúa, đúng thế ạ, trước kia đều là Như Thi pha trà cho thái hậu nương nương.” Ồ, thì ra ta lại lầm người. Nhưng mà chẳng sao, dù sao tên cũng không khác nhau lắm, kêu đại cũng được. Ta lại cúi đầu nhấp một hớp Bích Loa Xuân, hương vị so ra còn kém với Ôn Diễn. Trước kia ta không thích uống trà lắm, nhưng do ảnh hưởng của Quán Quán nên ta dần dần trở nên thích uống trà. Trước kia Quán Quán thích nhất là Bích Loa Xuân, ngày nào mà không uống chắc chắn ăn ngủ sẽ khó chịu. Xem ra hôm khác nhất định ta phải đưa Ôn Diễn đến Giang Nam, để hắn pha Bích Loa Xuân cho Quán Quán.

Bên ngoài trời mưa càng lúc càng nặng hạt, xem chừng có vẻ không chịu ngớt. Ta sai cung nhân đem mã điếu đến chuẩn bị chơi. Vì tâm tình của ta rất tốt, nên lúc chơi mã điếu cũng thuận buồm xuôi gió. Chơi mấy ván liền ta đều thắng, ngược lại Vân Vũ không yên lòng nên toàn thua, ngay cả Như Ca Như Họa Như Thi hay Như Vũ chẳng biết cố tình hay không mà cũng không cứu vãn nổi ván bài. Mưa trút xuống đã lâu, cho đến khi ta dùng bữa tối với Thừa Văn xong thì mới chịu thôi. Sắc mặt Vân Vũ lúc ấy như là ngàn cây vạn cây hoa lê rộ nở*, vui sướng vô cùng, “Công chúa, hết mưa rồi.” (* nguyên văn là “thiên thụ vạn thụ lê hoa khai” được trích trong bài “Bạch tuyết ca tống Vũ Phán quan quy kinh” của Sầm Than)

Ta thuận theo ý của Vân Vũ, cười híp mắt nói: “Được rồi, hết mưa rồi.” Vân Vũ tràn đầy chờ mong hỏi: “Thế… Công chúa có muốn hồi phủ?” Ta miễn cưỡng ngáp một cái, “Cũng tốt, ta mệt rồi, chuẩn bị ngự liễn đi.”

Vân Vũ cao hứng cực kỳ, chạy nhanh ra ngoài mà cứ như là đi đầu thai không bằng, sai người bên ngoài chuẩn bị ngự liễn cho ta, ta thầm nghĩ nha đầu kia đối với Liễu Dự thật sự là không tầm thường, đợi thêm một hai năm nữa, đem nàng cho Liễu Dự, nhìn qua vẫn có thể xem là chuyện tốt. Xe ngựa của phủ công chúa còn đợi ở bên ngoài cửa cung, tính ra thì ta đã vào cung có bảy canh giờ, lúc này ta vô cùng chắc chắn Liễu Dự sẽ không chờ ta. Không ngờ ta tính sai rồi, ta khoan khoái giậm chân bước đi ra khỏi cửa cung, vừa mới định thần lại thì hình ảnh đầu tiên đập vào mắt ta là Liễu Dự. Lúc này đèn đã sáng, hai ngọn đèn bên ngoài cửa cung chói lọi làm ta thấy rõ Liễu Dự cả người ướt sũng, sắc mặt hắn tái nhợt, tóc dính chặt vào da đầu, thậm chí ta còn nhìn thấy mất giọt nước đang nhỏ xuống nơi đuôi tóc hắn.

Ta ngẩn cả người. Vân Vũ cả kinh kêu lên: “Phò mã gia, sao người không vào xe ngựa tránh mưa.” Hắn sợ hãi nhìn ta, nhẹ giọng nói: “Ta sợ nương tử lúc ra sẽ không thấy ta, ta đã đồng ý với nương tử đứng đây đợi nàng ấy.” Dừng một lúc, hắn im lặng nhìn ta, lại là cái nhìn chằm chằm như lúc sáng, khóe môi hắn giắt đầy ý cười, “May mà nương tử nàng không ra, mưa lớn như thế, nếu khiến nương tử lâm bệnh, vậy cũng không tốt.”

Trong lúc nhất thời ta không biết nên nói cái gì. Liễu Dự như vậy dường như thật sự đem ta trở thành bảo bối của hắn, nếu người ta thích là Liễu Dự, lúc này đích thị ta như rơi vào hũ mật. Nhưng mà… ta không thích Liễu Dự, hắn đối tốt với ta, trong lòng ta sẽ không thoải mái. Huống hồ bây giờ thân phận Liễu Dự còn không rõ, ta càng không thể nào thích hắn được.

Liễu Dự vẫn nhìn ta như cũ, ở đuôi tóc hắn vẫn còn mấy giọt nước nhỏ xuống. Ta nghĩ Liễu Dự lúc này hẳn là đang đợi ta trả lời, nhưng ta thật sự không biết nói gì với hắn. Huống gì, người muốn đi theo là hắn, người đứng ở đây chờ ta cũng là hắn, dầm mưa cũng là hắn, tất cả chuyện này đều chẳng liên quan gì đến ta. Nghĩ như vậy, ta yên tâm thu lại ánh mắt. Ta đang chuẩn bị vòng qua Liễu Dự lên xe ngựa thì phía sau truyền đến giọng nói.

“Vi thần bái kiến công chúa.” Ta xoay người lại nhìn, có năm người, trong đó có hai người mặt lạ hoắc, trong ba người còn lại có hai đại thần từng tiến cử phò mã với ta, còn người cuối cùng chính là kẻ từng quen thuộc với ta nhất, đến mức dù ta có nhắm mắt cũng hình dung ra được dáng người của hắn, đó chính là tiền phò mã của ta, Yến Thanh. Ta chỉ ngớ người trong chốc lát, rồi sau đó mỉm cười bảo bọn họ đứng lên.

Hai người mặt lạ kia cứ nhìn ta tò mò, nhưng lại không dám càn rỡ quá mức, ánh mắt chỉ vội vàng xẹt qua ta rồi sau đó rũ xuống. Không lâu sau khi rũ xuống lại giương mắt xem xét ta. Ta nói: “Hai vị khanh gia này trông lạ quá.” Một cựu thần đáp: “Bẩm công chúa, hai vị này là Trạng nguyên và Thám hoa của khoa cử năm nay.”

Sau khi nghe xong, ta không khỏi đánh giá bọn họ vài phần. Không vì cái gì khác, chỉ là cảm khái cho một thời gian đã qua. Khoa thi của Đại Vinh tổ chức hai năm một lành, lúc Yến Thanh đỗ Trạng nguyên đã là chuyện của lần trước, bây giờ ta với Yến Thanh hòa ly, một Trạng nguyên mới lại đến. Ta hỏi: “Vị nào là Trạng nguyên?” Một nam tử bước lên, cúi đầu với ta: “Bẩm công chúa, là vi thần.”

Ta cười nói: “Trạng nguyên tướng mạo đường đường, quả nhiên bất phàm.” Trạng nguyên nói: “Cám ơn công chúa tán thưởng.” Chẳng biết từ lúc nào Liễu Dự đã xuất hiện ở sau người ta, hắn nhỏ giọng nói: “Nương tử, nàng muốn nhận kẻ Trạng nguyên này làm diện thủ?”

Ta ngẩn ra, sắc mặt của vị Trạng nguyên kia lập tức biến đổi, Vân Vũ nói: “Ấy, phò mã gia, người đang nói lung tung gì thế?” Vân Vũ vừa dứt lời, sắc mặt của năm vị đại thần trước mặt ta lập tức biến đổi, vẻ mặt Yến Thanh còn cổ quái hơn nữa. Ta trách Vân Vũ một câu, “Nói bậy gì thế!” rồi lại mắng Liễu Dự một tiếng. “Không được gọi lung tung.” Cái gã Liễu Dự này cũng thật là kỳ quái, rõ ràng bị ta mắng mà lại có vẻ vui mừng, “Nương tử đồng ý nói chuyện với ta rồi.”

Ta rất là bất đắc dĩ, lại nhìn mấy vị đại thần trước mặt, bỏ qua sắc mặt của Yến Thanh có chút quái lạ, còn lại đều là vẻ mặt trong lòng biết rõ. Ta nghĩ thầm thanh danh của ta lại bị phá hủy lần nữa rồi. Đã như thế, ta cũng lười giải thích. “Trời đã tối rồi, bổn cung không nói chuyện với các ngươi nữa. Vân Vũ, hồi phủ thôi.”

Vân Vũ đáp “Vâng, thưa công chúa.” Dưới mấy tiếng cung tiễn của các đại thần, Vân Vũ đỡ ta giẫm lên thềm đá, ta định ngồi vào xe ngựa thì nghe thấy Yến Thanh nói. “Công chúa.” Cơ thể ta dừng lại trong giây lát, rồi sau đó chậm rãi nghiêng đầu, nhìn hắn từ trên cao.

Ánh mắt của Yến Thanh cực kỳ phức tạp, hai mắt nhìn ta chăm chú, dường như có chuyện nói không hết. Nhưng hắn lại không chịu mở miệng, trước kia ta có rất nhiều kiên nhẫn để chờ hắn, nhưng mà bây giờ đã không còn thế. Trên mặt của ta là thần sắc không kiên nhẫn. Vẻ mặt của Yến Thanh dần dần ảm đạm, hắn nói: “Vi thần cung tiễn công chúa.”

Người này quả thật là chẳng hiểu ra sao cả, ta giơ tay bước vào trong xe ngựa. Trên đường quay về phủ công chúa, ta nghĩ đến vẻ mặt vừa rồi của Yến Thanh, trong đầu chợt cảm thấy không thoải mái. Liễu Dự dè dặt nói: “Nương tử, Trạng nguyên vừa nãy không dễ nhìn bằng ta.” Vân Vũ phụ họa: “Tiền phò mã gia cũng không dễ nhìn như phò mã gia bây giờ.”

Liễu Dự lại nói: “Cái người Yến gì đó, không phải người tốt.” Vân Vũ nói tiếp: “Đúng thế, tiền phò mã không phải là người tốt.” Ta nhìn hai người bọn họ hát đôi, da mặt run lên, cười như không cười nói: “Các ngươi nói thêm câu nữa, tối nay ta sẽ để hai người các ngươi lập tức động phòng.”

Hai người biến sắc, Vân Vũ lập tức im lặng. Ngược lại Liễu Dự vội vàng nói: “Nương tử, ta không thích Vân Vũ, ta chỉ thích nàng.” Ta liếc mắt nhìn hắn, hắn mới chịu im lặng.

Ta vén rèm lên nhìn bầu trời đầy sao, trong đầu thật là phiền muộn. Ta với Yến Thanh hòa ly đã hơn một tháng, tuy ta không thích hắn nữa, nhưng dường như mỗi lần nhìn hắn, tâm tình ta lại không thể bình lặng được..