fa-bars

Hoài Niệm (Tập 1) - Chương 12

Chương 12

Nếu đã là một tình yêu đẹp đến như thế, sao có thể đành lòng rằng tốt nhất đừng bao giờ gặp gỡ. Từ Thừa Kiêu đích thân dẫn đội đi bắt người. Đám người Râu Rậm bị bắt khi đang xếp hàng chờ mua hạt dẻ tại một khu chợ náo nhiệt. Rất nhanh sau đó, tin tức đã được truyền đi, chuyện Phùng Nhất Nhất bị bắt cóc không thể giấu thêm được nữa, Người đầu tiên biết chuyện là Tạ Gia Vân. Cô đi hỏi Tử Thời, sau đó Tử Thời gọi điện đến Phùng gia chứng thực tin tức. Ai ngờ, cha Phùng mẹ Phùng nhận được điện thoại của Tử Thời mới hay tin con gái bị bắt cóc. Mọi người đều đang ngồi đợi trong bệnh viện của Thẩm Hiên. Phùng Nhất Nhất vừa bước vào, trông thấy cha mẹ cô liền bật khóc.

Chẳng mấy khi mẹ Phùng khóc không thành tiếng thế này, bà ôm con gái vào lòng, vừa khóc vừa dùng sức đánh cô. Cha Phùng cũng đỏ mắt , ôm túi xách cho hai mẹ con họ, ngồi bên cạnh, giương cạp mắt đỏ về phía cô con gái. Trước đây, Phùng Nhất Nhất luôn cho rằng cha mẹ thương yêu em trai hơn. Mặc dù ngoài miệng cô không nói, nhưng trong lòng ít nhiều cũng oán hận họ. Trải qua những năm tháng dài đằng đẵng, và cô số những chuyện nhỏ nhặt, nỗi oán hận ấy đã gom góp thành định kiến ăn sâu bén rễ. Rất nhiều hành động vô tâm của cha mẹ Phùng, cô đều âm thầm ghi nợ trong lòng.

Thật ra, làm gì có cha mẹ nào không thương yêu con cái mình? Quả thực, họ coi trọng con trai hơn, nhưng họ cũng không vứt bỏ cô. Họ ban cho cô sinh mệnh, lại nuôi dưỡng cô nên người, đây là công ơn lớn nhất trong cuộc đời này. Mấy ngày nay, Phùng Nhất Nhất bị nhốt trong kho hàng kia, ăn uống ngon nghẻ lại không có việc gì làm, cô tỉ mỉ hồi tưởng lại hơn hai mươi năm của mình trong quá khứ. Những việc cô từng cố ý phớt lờ, giờ đã nghĩ thông. Hồi nhỏ, trong nhà cái gì cũng ưu tiên em trai, nhưng người đứng thứ hai luôn là cô. Tế đến mua quần áo mới, Nhất Phàm đương nhiên từ trong ra ngoài đều là đồ mới. Khoản tiền còn lại, nếu nhiều cô cũng có thể được mua đồ mới, nhưng dù không đủ, mẹ Phùng cũng sẽ mua cho cô một chiếc áo khoác. Còn cha Phùng mẹ Phùng, lôi chiếc áo da từ Tết năm ngoái ra lau lại, thành chiếc áo mới mặc đón Tết. Cha mẹ không hề bạc đãi cô. Cô không thể vì họ yêu thương em trai mình hơn mà phủ nhận tình yêu của họ dành cho mình.

Phùng Nhất Nhất nhào vào trong lòng mẹ, nức nở đến đầu óc choáng váng. Mẹ Phùng khóc hết những thấp thỏm bồn chồn và sợ hãi của lúc đầu, giờ bà đã bắt đầu vừa khóc vừa lớn giọng mắng con, “Bảo con ccaarn thận một chút, cẩn thận một chút, tại sao lại,… làm bậy vậy hả! Kéo hết bọn kia đi xử bắn đi! Con gái của tôi…”. Phùng Nhất Nhất thấy ngượng ngùng bởi tiếng khóc nức nở kéo dài thanh điệu của mẹ Phùng, cô từ lòng bà ngồi dậy. Lúc này, Nhất Phàm cũng đi đến khuyên ngăn, “mẹ, mẹ đừng khóc nữa, đây là bệnh viện, anh Gia Thụ của con còn đang cấp cứu trong đó đấy!”.

Mẹ Phùng dừng lại, ngẩn ngơ một hồi, lau nước mắt rồi thở dài, “Không biết thằng bé thế nào rồi, lúc đẩy vào phòng máu me nhem nhuốc đầy mặt…”. Tim Phùng Nhất Nhất quặn thắt theo từng lời nói của mẹ Phùng. Đúng vào lúc này, âm thanh hỗn loạn, vội vã của tiếng giày cao gót vọng lại, từ xa đến gần, rất nhanh đã dnwgf lại trước mặt họ. Phùng Nhất Nhất ngẩng đầu lên nhìn, là Tạ Gia Vân cùng một nhóm người đi theo phía sau, cả Trịnh Phiên Phiên cũng tới.

Nét mặt của Tạ Gia Vân có vẻ rất bình tĩnh, nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm vào cửa phòng phẫu thuật lại đểlộ ra vẻ sốt ruột. Trịnh Phiên Phiên vừa tới nơi đã hạy ngay đến bên Phùng Nhất Phàm, ngồi chồm hỗm trên đất cùng cậu, nhỏ giọng nói, “Em nghe anh trai và anh Thừa Kiêu gọi điện thoại cho nhau, nói đám người đó muốn bắt cóc vị hôn thê của Tạ Gia Thụ, không ngờ là bắt nhầm. Bây giờ bọn họ vẫn còn tưởng chị gái của anh là em cơ”. Mẹ Phùng ở ngay bên cạnh con trai, lời của Trịnh Phiên Phiên bà nghe rõ mồn một. Chỉ trong phút chốc bà giận tím mặt, vỗ đùi mắng chửi con gái, “Bảo cô đừng có ở bên cạnh Tạ Gia Thụ, cô lại không nghe! Không nghe lời tôi có gì tốt đẹp không hả? Cô xem bây giờ xem! Người mà người ta muốn bắt cóc là cô ta, người mà người ta muốn bắt cóc là vị hôn thê của Tạ Gia Thụ! Cô lại uổng công gánh trách nhiệm cho vị hôn thê của người ta, suýt chút nữa thì chết oan rồi đấy! Cô chết cũng công cốc!”.

Mẹ Phùng vừa đau lòng vừa tức giận. lúc này quả thật là hận không thể xông vào phòng phẫu thuật đánh chết Tạ Gia Thụ! Đương nhiên, đây là điều không thể, nên bà đứng dậy định đánh Phùng Nhất Nhất. Phùng Nhất Phàm giữ mẹ lại, Trịnh Phiên Phiên cũng đứng dậy, khiếp sợ làm sáng tỏ, nói, “Bác gái, bác nghe cháu nói đã ạ! Bác đừng kích động như vậy! Cháu không phải là vị hôn thê của Tạ Gia Thụ. Tạ Gia Thụ không có vị hôn thê nào hết. Đây đều là tin nhảm! Tin nhảm!”. Bên này ầm ĩ nháo nhác, Phùng Nhất Nhất mệt mỏi chẳng buồn quan tâm, chỉ dựa vào tường không lên tiếng.

Lúc này, Tạ Gia Vân đi đến, cười với Phùng Nhất Nhất, nhẹ giọng hỏi, “Y tá trưởng nói trong đó ít nhất cũng phải mất một tiếng đồng hồ. Cô có thể nói chuyện với tôi vài câu được không?”. Thật ra, Tạ Gia Vân luôn tỏ thaias độ hòa nhã với Phùng Nhất Nhất, thậm chí luôn ôm lòng cảm kích. Giờ phút này, trên khuôn mặt Phùng Nhất Nhất vừa là nước mắt, vừa là vệt máu, nhếch nhác vô cùng. Trước khi vào đây, Tạ Gia Vân đã chu đáo lấy cồn sát trùng từ chỗ y tá trưởng rồi đưa cho Phùng Nhất Nhất.

“Lau qua đi!”. Cồn lau lên làn da lành lạnh, rất dễ chịu, Phùng Nhất Nhất khẽ ấn mi mắt sưng đau, thoải mái thầm thở phào một tiếng. Sau đso, cô chợt nghe thấy giọng nói dịu dàng của Tạ Gia Vân, “Lần này đúng thật là chuyện ngoài ý muốn, khiến cô phải sợ hãi rồi!”.

Phùng Nhất Nhất mở mắt nhìn Tạ Gia Vân, không nói gì. Tạ Gia Vân rất đẹp. Người trong Tạ gia nổi tiếng là xinh đẹp, đến thế hệ của họ, dung mạo của hai chị em Tạ Gia Vân và Tạ Gia Thụ đều vô cùng tuyệt đẹp. Người đẹp thở dài vô cùng xinh đẹp động lòng người, “Lúc nào cô cũng vì Gia Thụ mà bị liên lụy, thật xin lỗi!”

“Không sao!”, Phùng Nhất Nhất sững sờ, khẽ giọng nói. “Thật ra, ngày đó cô chủ động vứt bỏ Gia Thụ, từ chối nó, tôi thật sự rất cảm kích!”, Tạ Gia Vân khẽ cười, “Chắc hẳn là lúc ấy cô rất đau lòng!” “Chị Tạ!”, Phùng Nhất Nhất không nghe nổi nữa, “Chị có lời gì thì cứ nói thẳng ra đi... tôi muốn ra ngoài rồi.”

Biết rõ Tạ Gia Thụ vẫn đang trong quá trình phẫu thuật, không thể ra ngoài nhanh đến vậy, nhưng cô hy vọng có thể ngồi ở nơi gần anh nhất, đợi anh. “Trông kìa, chẳng trách Gia Thụ lại thích cô như vậy”, lời của Tạ Gia Vân bị cắt ngang, nhưng Tạ Gia Vân lại không tỏ thái độ bực tức vì bị xúc phạm, mà chỉ cười rầu rĩ, “Cha của chúng tôi đã mất khi Gia Thụ còn rất nhỏ. Khi còn sống, cha tôi cũng không có nhiều thời gian ở bên trò chuyện cùng Gia Thụ. Mẹ của chúng tôi... có thế giới của riêng bà ấy. Thật ra, từ trước tới giờ chỉ có tôi và Gia Thụ nương tựa vào nhau. Nói là nương tựa vào nhau, nhưng tôi dành thời gian và tinh lực cho tập đoàn Trường Lạc còn nhiều hơn rất nhiều so với thời gian ở cùng Gia Thụ. Thỉnh thoảng có thể ở bên nó, nó lại nghịch ngợm không hiểu chuyện, tôi lúc nào cũng tranh thủ thời gian răn dạy, quở trách nó...” Tạ Gia Vân nói về chuyện trước kia của Tạ Gia Thụ, sắc mặt cũng trở nên thân thiết hơn, con tim đang sốt sắng của Phùng Nhất Nhất dịu đi đôi chút.

“Vừa rồi tôi nói đến đâu rồi ấy nhỉ? Ồ, chẳng trách Gia Thụ lại thích cô như vậy!”, Tạ Gia Vân nhìn ra bồn hoa bên ngoài cửa sổ với ánh mắt thương cảm, giọng nói trầm thấp, “Gia Thụ từ nhỏ đặc biệt sợ cô đơn, có lẽ bởi mọi người xung quanh không có thời gian dành cho nó. Từ nhỏ, nó đã không giống tôi. Lúc tôi giải quyết công việc, luôn cân nhắc đến rất nhiều nhân tố khách quan, còn nó lại coi tình cảm là chuyện quan trọng nhất. Trước kia, nó có rất nhiều bạn bè, mỗi ngày đều sống rất tưng bừng, vui vẻ, nhưng tôi biết, thật ra trong lòng nó luôn cô đơn... cho đến khi nó gặp được cô.” Năm đó, người đầu tiên nhận ra Tạ Gia Thụ có ý với Phùng Nhất Nhất không phải là bản thân Tạ Gia Thụ, mà là chị gái của anh, Tạ Gia Vân. Nhưng trước đó, chuyện Tạ Gia Vân và Thịnh Thừa Quang hủy bỏ hôn ước đã gây xôn xao dư luận, còn Tạ Gia Thụ lại đứng trước mặt Tạ Gia Vân, vỗ ngực nói rằng, “Chị, chị đừng sợ, chị và anh Kỳ Viễn cứ kết hôn đi. Không phải là kết thân sao? Để em đi!”

Không ai biết rằng, lúc đó Tạ Gia Vân đã mang tâm trạng phức tạp như thế nào để đến hẹn gặp Phùng Nhất Nhất. Tạ Gia Vân, người ôm tâm trạng phức tạp không ngờ rằng, Phùng Nhất Nhất không tin Tạ Gia Thụ thích mình. Năm đó, người còn rất sợ chết như Phùng Nhất Nhất lòng nơm nớp lo sợ nói với Tạ Gia Vân rằng, “Quả thật là không có chuyện này đâu... chị không cần đưa tôi chi phiếu, tôi và Tạ Gia Thụ hoàn toàn không có gì cả.”

Tạ Gia Vân nhớ lúc đó bản thân quả thật dở khóc dở cười, “Cô Phùng, không phải tôi đến để chia rẽ hai người. Em trai tôi có thể nghiêm túc thích một người như vậy, tôi cảm thấy rất hứng thú, cũng rất chờ mong. Nhưng, nếu hai người chưa bắt đầu, vậy có một số lời bây giờ tôi muốn nói với cô, cũng thuận tiện cho cô có một khoảng thời gian khá dài, cẩn thận cân nhắc rõ ràng. Tạ Gia Thụ là người thừa kế danh chính ngôn thuận của tập đoàn Trường Lạc, nhưng trạng thái bây giờ của nó không đủ để chèo chống một tập đoàn gia tộc lớn như vậy. Cho nên, mặc dù tôi rất muốn nó tìm được một người nó thích, nhưng tôi lo rằng nó sẽ vì vậy mà hoàn toàn thỏa mãn với cuộc sống, không có lòng cầu tiến. Đương nhiên, cả đời này nó cũng có thể không thừa kế tập đoàn Trường Lạc, ắt sẽ có người thay nó ngồi lên vị trí này. Cho dù là tôi hay là bất cứ ai, cổ phần tập đoàn Trường Lạc trong tay nó đủ để hai người cả đời không lo ăn lo mặc. Nhưng cô Phùng, cô hiểu con người Gia Thụ đúng không? Đến lúc đó, Tạ Gia Thụ sẽ trở thành người thế nào? Đợi nó phát hiện ra rằng khoảng thời gian đáng lẽ nên phấn đấu nhất của nó đã qua đi, còn nó thì chẳng làm nên trò trống gì, trở thành một con ký sinh trùng, nó sẽ hối hận, tự trách thế nào, cô có thể tưởng tượng ra không?” “Chuyện đó... Tạ Gia Thụ không phải là ký sinh trùng! Anh ấy sẽ không biến thành người như vậy đâu!”, cho dù là Phùng Nhất Nhất của ngày đó, cũng dám vì Tạ Gia Thụ mà phản kháng lại Tạ Gia Vân một cách giận dữ. Lúc bấy giờ, Tạ Gia Vân cũng cười hệt như bây giờ, nụ cười vừa tán thưởng lại mang theo chút tiếc nuối.

Ngày ấy, Tạ Gia Vân nói, “Vậy thì như thế này đi, tôi đang chuẩn bị để Gia Thụ đến thành phố C sống một năm. Người phụ nữ của Thịnh Thừa Quang dẫn con gái họ đến sống ở đó. Cô đi cùng nó đi. Trong thời gian một năm này, cô và nó ở chung sớm chiều, cô nhìn cho rõ, cũng nghĩ cho rõ.” “Cô Phùng”, Tạ Gia Vân rất nghiêm túc nói, “Thích là chuyện dễ dàng nhất, nhưng cuộc đời của một con người lại không dễ dàng như vậy!” Thích là chuyện dễ dàng nhất nhưng cuộc đời của một con người lại không dễ dàng như vậy.

Cho đến ngày hôm nay, Phùng Nhất Nhất vẫn luôn tán đồng câu nói này của Tạ Gia Vân. Cho đến ngày hôm nay, cô vẫn giống trước đây, thích Tạ Gia Thụ. Nhưng so với trước kia, cô hiểu rõ hơn rằng, họ muốn ở bên nhau, không dễ dàng như vậy. “Cô và Gia Thụ là cùng một kiểu người, hai người có sức mạnh vì tình yêu mà không màng sinh tử”, Tạ Gia Vân nói tiếp, “Cho nên lúc đầu, cô có thể làm như vậy, tôi rất cảm kích!”

Chuyện cũ từng không cho phép bản thân mình hồi ức lại trong giây phút này, từng cảnh tượng lại lờ mờ hiện ra trước mặt, Phùng Nhất Nhất thảng thốt nói với Tạ Gia Vân, “Tôi không phải vì chị mà vứt bỏ Tạ Gia Thụ, tôi không cần chị cảm kích tôi!” Dẫu cho năm đó có ngốc nghếch, khờ dại đến đâu, Phùng Nhất Nhất cũng biết mục đích của Tạ Gia Vân. Cô cam tâm tình nguyện làm con dao chặt đứt tình cảm đầy ắp, mãnh liệt của Tạ Gia Thụ, không phải vì bất cứ ai, cô không cần lòng cảm kích của bất kỳ ai. Bởi vì, đó là chuyện dũng cảm nhất mà cô đã từng làm trong cuộc đời mình, cô muốn độc hưởng nỗi đau rỉ máu ấy.

“Cô Phùng!”, ngày hôm nay, Tạ Gia Vân đến đây tìm cô thật ra là thành tâm thành ý, “Thứ Gia Thụ nợ cô, giữa hai người tự có cách tính toán của riêng hai người. Nhưng tôi nợ cô một lần, tôi nhất định phải hoàn trả lại cho cô.” Đầu óc Phùng Nhất Nhất mơ hồ, lúc này mới định thần lại nói, “Tôi tưởng rằng chị đến đây để bảo tôi rời xa anh ấy.” Tạ Gia Vân nghe cô nói vậy, mặc dù không ngạc nhiên, nhưng lại cười khổ, “Gia Thụ của bây giờ không còn là người mà tôi có thể can thiệp vào chuyện của nó nữa rồi. Cô có tình nguyện để tôi giải thích nguyên nhân cô từ chối nó năm ấy không? Tôi nghĩ nó không biết tôi từng gặp cô.”

“Không cần đâu, thật sự không cần!”, Phùng Nhất Nhất từ chối, đứng dậy, “Xin lỗi, quả thật là tôi phải ra ngoài rồi.” “Cô Phùng!”, Tạ Gia Vân cũng đứng dậy. Phùng Nhất Nhất đi đến bên cửa, bước chân khựng lại.

Cô không quay người lại, nói, “Tôi không biết chị có mục đích gì, cũng không đoán được chị nói những lời này là vì bản thân chị, vì Tạ Gia Thụ, hay thật sự là vì tôi. Nhưng quả thật là tôi không cần chị làm gì cho tôi cả. Trước kia, tôi làm mọi thứ không phải vì lòng cảm kích của chị. Bây giờ, tôi cũng không cần sự giúp đỡ của chị. Chuyện giữa tôi và Tạ Gia Thụ... tôi sẽ nói với anh ấy.” Trước khi Phùng Nhất Nhất trở về phòng phẫu thuật, mẹ Phùng tâm tình kích động đã bị cha Phùng và Phùng Nhất Phàm đưa về nhà, nghe nói Trịnh Phiên Phiên cũng theo về Phùng gia. Tử Thời ngồi trên ghế dài trước phòng phẫu thuật, ôm cái bụng mới hơi nhô, vẫy tay với Phùng Nhất Nhất. Phùng Nhất Nhất qua đó ngồi xuống, Tử Thời nhỏ giọng nói với cô ngọn nguồn, “... Thịnh Thừa Quang nói, hình như Phiên Phiên thích Nhất Phàm rồi.”

Phùng Nhất Nhất ngẩn người một hồi, đau đầu nâng tay bụm lấy trán mình. Lúc này, Tạ Gia Vân cũng đi ra. Khi đi qua hai người họ, cô gật đầu với Thịnh Thừa Quang đang đứng sau Tử Thời, sau đó ngồi xuống một chiếc ghế dài cách đó không xa. Tử Thời nhìn Tạ Gia Vân, càng nhỏ giọng hỏi, “Vừa rồi chị ấy nói gì với cậu thế?”

Phùng Nhất Nhất lắc đầu, “Không biết rốt cuộc chị ấy có ý gì... chị ấy nói chị ấy cảm ơn tớ, nợ tớ một lần. Còn hỏi tớ có muốn chị ấy giúp đỡ giải thích với Tạ Gia Thụ chuyện trước đây không!” “Có lẽ là thật sự cảm thấy có lỗi, Thịnh Thừa Quang nói chị ấy rất thương Tạ Gia Thụ”, nhưng Tử Thời lại vẫn có chút e dè Tạ Gia Vân. Đương lúc nói chuyện thì ca phẫu thuật kết thúc. Thẩm Hiên khuôn mặt mệt mỏi bước ra ngoài, mọi người lập tức vây lấy anh. Anh bỏ khẩu trang xuống thở gấp, khàn giọng nói, “Viêm phổi cấp nặng, viêm cơ tim, dạ dày xuất huyết... đã bảo toàn được tính mạng. May mà còn trẻ, chú ý bồi dưỡng là ổn. Nghe nói trước đây dạ dày của cậu ta cũng từng bị xuất huyết, sao trên bệnh án lại không ghi?”

Tạ Gia Vân và Phùng Nhất Nhất ngơ ngác nhìn nhau. Không ngờ không ai hay biết. Lúc này, Tạ Gia Thụ được đẩy ra ngoài, bác sĩ, y tá đẩy anh đến phòng bệnh. Phùng Nhất Nhất và Tạ Gia Vân cùng đi theo. Tử Thời mang thai không thể ở lâu trong bệnh viện, đã được Thịnh Thừa Quang đưa về.

Tạ Gia Thụ được gây mê chưa tỉnh, sau khi đưa tới phòng bệnh, anh luôn trong trạng thái hôn mê. Tạ Gia Vân gọi nhóm trợ lý đến bệnh viện, mở cuộc họp bên cạnh phòng bệnh của Tạ Gia Thụ để xử lý công việc trong công ty. Phùng Nhất Nhất ngồi bên giường bệnh của Tạ Gia Thụ, một bước không rời. Khuôn mặt anh tuấn kia, khi tỉnh táo, dù là mặt không biểu cảm cũng tràn đầy sức sống, bây giờ ngủ say thế này, yên tĩnh hệt như thiên sứ.

Tạ Gia Vân nói rằng, sau khi gặp được Phùng Nhất Nhất, Tạ Gia Thụ mới không còn cô đơn. Nhưng không ai biết, sau khi gặp được Tạ Gia Thụ, Phùng Nhất Nhất mới được nếm trải những khoảnh khắc vui vẻ. Dường như Tạ Gia Thụ là điều mà cô đem tất cả những tủi thân, ấm ức đè nén trong cuộc đời bình dị của mình ra để đổi lấy. Có phải vì cô quá tham lam, đánh giá quá cao sự tủi thân của bản thân mình, đổi được một người quá tuyệt vời, cho nên mới không chịu nổi hay không?

Trái tim Phùng Nhất Nhất như bị một bàn tay bóp nghẹt, đau đớn vô cùng. Cô run rẩy hít một hơi thật sâu, không nén nổi cảm xúc mà chạm tay lên khuôn mặt anh. Năm ấy, khi Một, tốt nhất là không gặp* làm mưa làm gió trong cộng đồng mạng, Phùng Nhất Nhất từng phản đối kịch liệt. Nếu đã là một tình yêu đẹp đến như thế, sao có thể đành lòng nói rằng tốt nhất đừng bao giờ gặp gỡ? (*) Một câu hát trong bài “Tương tư thập giới”, nhạc phim Bộ bộ kinh tâm.

Đến bây giờ, cuối cùng cô đã hiểu. Ngón tay khẽ khàng vuốt ve khuôn mặt anh, thời gian mỗi phút mỗi giây đều là thật, vừa gian nan, lại vừa ngọt ngào. Lúc này, cửa phòng bệnh khẽ mở, Tạ Gia Vân cùng mẹ Phùng đi vào. Thấy cảnh tượng tuyệt đẹp như tranh vẽ bên giường bệnh, cả hai người đều thoáng sững sờ.

Phùng Nhất Nhất thấy họ, cụp mắt từ từ thu tay lại. Trong lúc yên tĩnh, người trên giường bệnh bỗng phát ra giọng nói khe khẽ, mê man, “Phùng Nhất Nhất…”. Ba người phụ nữ đều giật mình, vội vàng nhìn về phía anh.

Ngay sau đó, Tạ Gia Thụ tỉnh lại sau trận gây mê bắt đầu dâng trào cuồng dã, giọng nói rành rọt bung ra một câu chửi tục. Mẹ Phùng, người vừa được “hỏi thăm” đang có mặt tại hiện trường nghe rõ mồn một. Bà tức giân đến trợn tròn hai mắt, hận không thể đổ hết cháo trong bình giữ nhiệt đang cầm trên tay lên mặt người này. Tạ Gia Vân và Phùng Nhất Nhất đều lúng túng, giả vờ lờ đi chỗ khác.

Tạ Gia Thụ dần tỉnh lại. Sau khi tỉnh lại, anh bỗng mất trí nhớ tạm thời, đoạn trước khi hôn mê nổi giận với Phùng Nhất Nhất không nhớ gì nữa, thậm chí chuyện bắt cóc cũng trở nên mơ hồ. Vừa mở mắt, nhìn thấy chị gái và Phùng Nhất Nhất đều ở bên, anh đảo mắt, nhếch miệng muốn cười, môi khô bỗng nứt toác, rớm máu. Phùng Nhất Nhất vội vàng lấy bông nhúng nước chấm lên môi cho Tạ Gia Thụ, man mát, anh dễ chịu chu miệng lên. Tạ Gia Vân còn đang kích động bởi Tạ Gia Thụ gặp đại nạn mà không chết, nhưng anh lại chọc tức mẹ Phùng khiến bà bỏ đi, vừa tỉnh lại là làm ra bộ dáng không biết xấu hổ thế này, cô thở dài, lẳng lặng quay mặt đi.

Đến buổi tối, biết Tạ Gia Thụ đã tỉnh lại, Thịnh Thừa Quang và mọi người cùng tới thăm, Từ Thừa Kiêu cũng đến. Điều kỳ lạ là, theo lý mà nói, con tin được cứu vẹn toàn không tổn hại gì, nhóm người bắt cóc cũng bị tóm, là chuyện nên vui mới phải, nhưng sao thần sắc của ngài Kiêu lại có vẻ không ổn lắm? Thần sắc ngài Kiêu không ổn rõ ràng thế này, đương nhiên là cố ý trưng ra cho người ta xem. Nhưng lúc này, Tạ Gia Thụ chẳng thèm ngó tới người khác, anh chỉ lo quấn lấy cây tăm bông chấm trên môi, chu miệng ra sức hút nước thấm trên tăm bông thôi. Phùng Nhất Nhất nhớ bác sĩ nói chỉ có thể bôi môi, không thể uống thứ nước đó, bèn ra sức không cho anh hút.

Hai người chuyên chú chơi trò chơi “Đáng ghét, cho anh đi mà!” và “Anh muốn cơ mà em không cho đấy!”, trong mắt người bên cạnh thì thấy họ có vẻ như đang tán tỉnh nhau. Từ Thừa Kiêu đang cùng Thịnh Thừa Quang nói chuyện về tình tiết ghi khẩu cung của nhóm người Râu Rậm, chẳng phải là đang nói cho Tạ Gia Thụ nghe hay sao? Bởi vì cho dù ngài Kiêu nợ ân huệ của Cố Minh Châu phải trả, nhưng Tạ Gia Thụ vì chuyện này đã phải làm ca phẫu thuật lớn như vậy, ngài Kiêu sao có thể không biết ngượng mà vỗ ngực đảm bảo nói bỏ qua như vậy? Nhóm Râu Rậm đương nhiên một mực chắc chắn mình nhất thời nảy lòng tham, nhưng người sau lưng bọn họ là ai, Từ Thừa Kiêu có thể không rõ sao? Lương gia lại không có ý định chối cãi, Cố Minh Châu đã tìm đến tận cửa thay Lương Việt chịu trách nhiệm cho chuyện này.

Nhưng Tạ Gia Thụ cơ bản không nghe Từ Thừa Kiêu nói, cắn lấy chiếc tăm bông như cá mắc câu. Đây là phẫu thuật động đến não rồi à? Sự khó xử của Từ Thừa Kiêu, trong lòng Thịnh Thừa Quang rõ ràng, bởi vì Cố Minh Châu cũng đã gửi điện nhờ vả anh nói giúp với Tạ Gia Thụ, “Gia Thụ!”, nói cho cùng thì mối quan hệ giữa Thịnh Thừa Quang và Tạ Gia Thụ thân thiết hơn Từ Thừa Kiêu nhiều, lúc này Thịnh Thừa Quang mở miệng nói thẳng, “Cậu nói gì đi chứ!”. Trải qua nỗ lực kiên trì bền bỉ, cuối cùng Tạ Gia Thụ đã mím môi ngậm được tăm bông, mắt liếc hai người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh giường, lẩm bẩm, “Em nói gì đây?”.

Thịnh Thừa Quang biết người nayg đang giả bộ, nhướng mày đưa mắt ra hiệu cho Từ Thừa Kiêu, ngài Kiêu hiểu rằng tỏ ra yếu thế không có tác dụng, lập tức cất giọng điềm đạm, “Tình hình là thế này, nhóm người đó xác thực là người của một công ty điện ảnh và truyền hình trong thành phố C. Hiện tại, họ nói mang Phùng Nhất Nhất đi là muốn làm chương trình thực tế gì đó… Cho nên giờ tôi muốn mời cô Phùng cùng tôi quay về, ghi chép khẩu cung”. Trước đó, Lương Việt đã tập hợp nhóm người Râu Rậm, quả thật là dự định mở một công ty điện ảnh và truyền hình. Nếu cô em gái họ nhà cậu ta đã muốn tiến vào ngành giải trí, hà tất phải đi cầu cạnh người ngoài? Cậu ta giỏi giang như vậy cơ mà? Cho nên, chuyện này quả thật không phải là nhóm người Râu Rậm nói bậy. Nhóm người bọn họ, từ đạo diễn đến biên kịch đều đủ cả, chí ít về phân công chức vụ là đầy đủ.

Tạ Gia Thụ thầm mắng chửi, “Đồ sĩ quan thối nhà anh, hù dọa người, không biết xấu hổ!” Anh một hơi từ chối thẳng thừng, “Không được, cô ấy không được đi đâu hết!” “Nếu vậy... vậy thì chúng tôi không thể điều tra tiếp được nữa rồi?”, Từ Thừa Kiêu xua tay nói.

Tạ Gia Thụ vô cùng không nể mặt, cười lạnh một tiếng, “Anh vốn dĩ là không dám tiếp tục điều tra, còn ở đây mà lừa ai chứ!” Chuyện này hiển nhiên là không thể tiếp tục điều tra, nhưng trách cứ ngài Kiêu cũng không được tình nghĩa cho lắm. Tạ Gia Vân trách mắng em trai, “Gia Thụ! Lần này đội trưởng Từ vì chuyện của em đã tận tâm tận lực rồi, sao em có thể như vậy?” Nhưng Từ Thừa Kiêu quả thật cũng không phải là hạng người tốt đẹp gì, đứng đó cụp mắt cười đểu Tạ Gia Thụ.

Tạ Gia Thụ tức tối đến độ vết mổ lại đau! “Được rồi, cậu cứ trút giận lên tôi đi, chốc nữa chị Minh Châu sẽ đích thân gọi điện thoại cho cậu. Cậu có thể không nể mặt chị ấy sao?”, Từ Thừa Kiêu an ủi bệnh nhân, “Tên tiểu tử Lương gia kia, ngay cả Phiên Phiên và cô Phùng cũng nhầm lẫn, bây giờ vẫn còn tưởng rằng là một người đấy. Trẻ con không hiểu chuyện, muốn trổ tài làm anh hùng trước mặt cô em họ. Lương gia đã đưa Lương Dĩ Thanh ra nước ngoài rồi. Lương Việt bị cha cậu ta đích thân đánh cho gần chết rồi, chẳng phải là đến chị Minh Châu cũng không chịu nổi nữa hay sao?” Tạ Gia Thụ không nói gì, ngoảnh đầu nhìn Phùng Nhất Nhất, ánh mắt u sầu.

Từ Thừa Kiêu cũng biết chuyện này mấu chốt vẫn là ở Phùng Nhất Nhất. Anh quay ra nói với Phùng Nhất Nhất, “Nhóm người dẫn cô đi kia quả thật không nhận tiền của bất cứ ai, cho dù có tiếp tục điều tra, Lương gia cũng có thể chối bay, nhưng ngay từ đầu, người ta đã không trốn tránh, chủ động đứng ra nhận lỗi. Chúng ta cứ tóm không buông thế này, sẽ gây hận thù mất!” Ánh mắt của ngài Kiêu khiến Phùng Nhất Nhất thêm phần áp lực, cô quay sang nói với Tạ Gia Thụ, “Thật ra thì bọn họ cũng không gây chuyện với em. Anh chàng có lúm đồng tiền kia còn đưa cho em rất nhiều sách để giết thời gian nữa, cuốn nào cũng hay!” Từ khi biết chuyện này là do Lương Việt giở trò, Tạ Gia Thụ biết về sau không thể truy cứu tiếp được nữa. Anh dùng dằng như vậy thật ra là muốn đòi lại lẽ phải cho Phùng Nhất Nhất, ai ngờ, đến phút chót lại là cô phản chiến, đứng về phía địch.

Tạ Gia Thụ tức đến mức muốn nhảy từ trên giường xuống! Trong chốc lát, tất cả mọi người đều mồm năm miệng mười khuyên can anh. Tạ Gia Thụ nhìn mọi người xung quanh giường. Anh Thừa Quang từng giao phó Tử Thời và Gấu Nhỏ cho Cố Minh Châu. Từ Thừa Kiêu e là cũng nợ ân tình của Cố Minh Châu. Trước kia, nghe nói bà xã của anh ta và nhóm người bên thành phố C có quan hệ khá thân thiết. Chị gái của anh lại càng không muốn kết thù với Lương Thị, tốt nhất là có thể để Lương Thị nợ họ một ân tình.

Anh mệt mỏi nghiêng nghiêng đầu, buồn bực nhắm mắt lại. Từ Thừa Kiêu nhìn Thịnh Thừa Quang, người hiểu khá rõ về tính tình vị thiếu gia này. Thịnh Thừa Quang gật đầu với Từ Thừa Kiêu tỏ ý không có chuyện gì nữa, Từ Thừa Kiêu mới thở phào nhẹ nhõm. “Gia Thụ, lần này khiến cậu phải chịu uất ức rồi. Tôi sẽ ghi nhớ trong lòng”, Từ Thừa Kiêu sảng khoái nói.

Tạ Gia Thụ nhắm mắt lại, giọng nói yếu ớt trả lời, “Được rồi, anh giúp tôi, tôi cũng ghi nhớ trong lòng. Tôi nói này, chúng ta đừng có nói mấy câu buồn nôn ấy nữa có được không?” Thừa Kiêu cười ha ha, nói vài câu rồi vội vàng về nhà trước. Mặt mũi Tạ Gia Thụ khó coi vô cùng, như muốn tuyên bố đang ôm cục giận không nhỏ trong người. Thịnh Thừa Quang và Tạ Gia Vân liếc nhau rồi cũng bỏ đi.

Chỉ còn lại Phùng Nhất Nhất, Tạ Gia Thụ đương nhiên chẳng thèm ngó ngàng đến cô. Phùng Nhất Nhất nhìn nước dịch trong chai vẫn còn nhiều, phải một lúc lâu nữa mới truyền xong, cô không có việc gì làm, muốn đi đổi chút nước ấm để chấm lên tăm bông lau môi cho anh, nhưng vừa đứng dậy đã bị anh rống lên, “Đi đâu?” “Anh nhỏ tiếng chút, cẩn thận không miệng vết thương lại rách ra bây giờ!”, Phùng Nhất Nhất bất đắc dĩ ngồi xuống, giải thích, “Em đi lấy ít nước nóng. Anh không còn đau nữa à? Sao hét to vậy?”

“Sao lại không đau? Đau chết ông rồi đây này!”, giọng nói của Tạ Gia Thụ đã nhỏ hơn trước, nhưng vẫn thở phì phì, “Dù sao thì em luôn không nghe lời anh! Sao anh phải nghe em?” Phùng Nhất Nhất nhìn bộ dạng của anh, ưu sầu thở dài một tiếng. Tạ Gia Thụ nghe thấy rồi. Anh cũng biết mình thế này rất ấu trĩ, nhưng... không thể nhịn được mà!

Trước mặt cô, anh bất giác trở thành một Tạ Gia Thụ thế này. Phiền chết mất! Tạ Gia Thụ buồn bực, hạ giọng nói, “Lau mặt cho anh!”, anh không có việc gì làm bèn kiếm chuyện gây sự, còn bịa cớ, “Anh cảm thấy trên mặt có mùi vị của nước bọt...” Có phải là lúc gây mê há to mồm nên chảy nước miếng rồi không?

Sau đó, Tạ Gia Thụ bỗng nhìn thấy “Dấu Gạch Ngang” nhà mình vô cùng nhanh nhẹn, đồng thời, thần sắc có vẻ mang theo chút chột dạ? Cô lập tức đi đến lau mặt cho anh, ra sức lau chùi khiến mặt anh đau rát. “Nhẹ một chút! Chạm vào miệng vết thương của anh rồi đấy, đau chết đi được!”, cái đuôi kiêu ngạo của Tạ đại thiếu gia bắt đầu quẫy phần phật.

Thẩm Hiên không phải là bác sĩ mổ chính trong ca phẫu thuật của Tạ Gia Thụ, nhưng với tư cách là viện trưởng, anh vẫn cùng bác sĩ mổ chính đến kiểm tra, bày tỏ sự coi trọng của bệnh viện với khách VIP. Nhưng khách VIP và Viện trưởng Thẩm rõ ràng là nhìn nhau đến phát ghét. Bác sĩ chữa trị cho Tạ Gia Thụ khen ngợi tố chất cơ thể anh và tình trạng phẫu thuật tốt, sau đó căn dặn, “Sáu tiếng đồng hồ sau khi phẫu thuật, tốt nhất là nằm ngửa yên tĩnh...”

Viện trưởng Thẩm ở bên giải thích cho dễ hiểu, “Cậu ngoan ngoãn chút, đừng có nhích tới nhích lui.” Tạ Gia Thụ thầm trợn mắt. Bác sĩ chữa trị chính tiếp tục nói, “Sau sáu tiếng là có thể thử tư thế nằm nghiêng, để thúc đẩy nhu động đường ruột.”

Viện trưởng Thẩm tiếp tục giải thích đơn giản, cộc cằn, “Vết mổ đau cũng phải cố nhịn, nhất định phải động đậy.” Tạ Gia Thụ nhẫn nại nhìn Phùng Nhất Nhất, ánh mắt tố cáo. Để vỗ về anh, Phùng Nhất Nhất khẽ vuốt ve mu bàn tay anh. Tạ Gia Thụ sảng khoái rồi, ánh mắt dán vào cô, sau đó dùng ánh mắt khiêu khích Thẩm Hiên. Bác sĩ chữa trị chính nói, “... Sau khi nhu động ruột, có thể bắt đầu ăn chút thức ăn lỏng.”

Viện trưởng Thẩm cười híp mắt, “Tức là sau khi cậu ‘xì hơi’ xong mới có thể ăn.” Tạ đại thiếu gia hoàn mỹ sao có thể làm ra chuyện bất nhã như “xì hơi” được cơ chứ? Tạ Gia Thụ bụm vết mổ, muốn nhào xuống giường đánh nhau với loài người ngu ngốc. Phùng Nhất Nhất nhanh tay nhanh mắt ghì anh lại, miệng vội vàng đồng ý, “Chúng tôi biết rồi, bác sĩ, tôi biết rồi ạ!” Cuối cùng thì Viện trưởng Thẩm, người chỉ sợ vết mổ của Tạ Gia Thụ không rách đã rời khỏi phòng bệnh. Phùng Nhất Nhất đắp chăn cho Tạ Gia Thụ, đau lòng nhắc nhở, “Động đến miệng vết thương rồi chứ gì? Anh đau đến toát hết cả mồ hôi ra rồi đây này!”

Tạ Gia Thụ nhắm mắt kìm nén, lông mày hơi nhíu lại, Phùng Nhất Nhất sờ trán anh, ngẫm nghĩ, nói, “Để em đi hỏi y tá trưởng xem có thể lấy nước ấm lau người cho anh không.” Anh ưa sạch sẽ như thế, trên người lại dính nhơm nhớp thế này, chắc chắn là không thoải mái. Nhưng Tạ Gia Thụ mở mắt, nói, “Anh không lau! Em không được đi đâu hết!”

Vừa rồi, Từ Thừa Kiêu nói muốn đưa cô quay về khai khẩu cung, anh cũng trả lời như vậy. Hơn nữa, chính vì như vậy mà thái độ của anh mới có sự thay đối chuyển biến rõ rệt. Anh không muốn cô rời xa mình, dù chỉ là nửa bước anh cũng không muốn. Trái tim Phùng Nhất Nhất mềm nhũn, bàn tay sờ lên trán anh dịch dần xuống dưới, che mắt anh lại, sau đó cô cúi người hôn lên bờ môi khô khốc của anh.

Vẻ khó chịu nhuốm đầy gương mặt Tạ Gia Thụ bỗng tan thành mây khói. Tay của cô vẫn chưa bỏ xuống, không nhìn thấy ánh mắt của anh, nhưng lại có thể nhìn thấy bờ môi mím chặt của anh đã thả lỏng, còn nhếch lên thành vòng cung nho nhỏ. Khi động tác nhỏ này của bạn có thể ảnh hưởng đến tâm tình của một người, còn là người giống như Tạ Gia Thụ, hẳn là bạn cũng sẽ giống Phùng Nhất Nhất của giờ phút này, vừa cảm động, lại đầy thương yêu. “Gia Thụ!”, trong thời khắc yên bình như giấc mộng, Phùng Nhất Nhất khẽ giọng hỏi, “Khoảng thời gian ở Mỹ, anh từng sống rất khổ cực phải không? Thẩm Hiên nói trước đây dạ dày của anh đã từng xuất huyết nghiêm trọng.”

Người bị cô che mắt có vẻ đã buồn ngủ, giọng nói uể oải, có chút chậm chạp: “Hình như là vậy... đều đã qua rồi.” May mà không để anh nhìn thấy, Phùng Nhất Nhất dùng mu bàn tay của tay còn lại lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt đang rơi xuống. “Xin lỗi!” Cô khàn giọng nói. Tạ Gia Thụ không lên tiếng.

Một hồi lâu sau, cô đã bình tâm trở lại, bỏ tay ra thì phát hiện anh vẫn nhắm mắt, thần sắc rất yên bình, có vẻ đã ngủ. Phùng Nhất Nhất khẽ chỉnh lại chăn cho anh, ngón tay đặt trên cằm anh khẽ cọ xát. Nếu mở mắt, Tạ Gia Thụ sẽ phát hiện ra ánh mắt của cô lúc này có biết bao triền miên, biết bao vương vấn không nỡ.

Tiếc là anh đang rất hưởng thụ mà nhắm mắt, nghiêng nghiêng đầu, dùng má cọ xát vào ngón tay cô, còn phát ra những tiếng thì thầm mơ hồ..

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000