Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Hoài Niệm (Tập 1) - Chương 4

Chương 4

Tạ Gia Thụ chẳng thấy thoải mái khi ở trước mặt ai như trước mặt cô, vừa thoải mái là anh liền trở nên bộp chộp, bởi vì bản chất của anh chính là một tên khốn. Khuôn mặt cô ướt át, bờ môi man mát miết lên, nước mắt chạm vào khuôn mặt anh, lành lạnh, trơn trơn. Cái nóng phừng phừng trong lòng Tạ Gia Thụ cũng trở nên dễ chịu hơn nhiều, nah hài lòng thỏa mãn, ngâm một tiếng khe khẽ. m thanh này quá đỗi quen thuộc, Phùng Nhất Nhất đột nhiên chẳng muốn khóc nữa, cô vặn vẹo, muốn đẩy anh ra.

Nhưng Tạ Gia Thụ cao lớn như vậy, lại dính chặt lấy thân thể cô, nửa ôm nửa ghì, muốn đẩy anh ra là điều không thể. Cô vừa cựa quậy là anh lại chồm đến, dữ dằn cắn vành tai cô, hỏi bằng giọng điệu kiêu ngạo, “Vậy em có gì đó với những thằng đàn ông khác không?”. “… Anh bỏ ra trước đã”, Phùng Nhất Nhất cả người nóng bừng, toàn thân đổ mồ hôi, sắp không thể thở nữa rồi.

“Em nói rồi tôi mới thả em ra!”, Tạ Gia Thụ bá đạo ôm càng chặt hơn, “Có nắm tay không? Có bị người khác hôn không?”. Lúc anh hỏi câu cuối cùng, người đang giãy giụa trong lòng anh liền đờ ra một lát. Giờ đây, Tạ Gia Thụ đã trở thành người có độ nhạy bén đến nhường nào chứ? Anh lập tức phát giác ra, đưa tay ép mặt cô quay về phía mình, ánh mắt sáng rực tra hỏi, “Cầm tay rồi?”. Phùng Nhất Nhất ngẩng lên, khó khăn lắc đầu, “Không, không có!”.

Sắc mặt Tạ Gia Thụ chợt thay đổi, “Em bị người ta hôn rồi?”. “Hả…” “Ai/ Bị ai hôn rồi hả?!”

Bị con heo nào hôn rồi hả? Bộ dạng gầm gừ của anh chẳng thay đổi chút nào, nỗi sợ hãi vốn vùi sâu trong lòng Phùng Nhất Nhất bỗng trỗi dậy, đầu óc trở nên trống rỗng, chỉ biết thành thật khia báo, “Thẩm… Thẩm Hiên…”. Tạ Gia Thụ liền biến thành Tạ Ma Vương chỉ trong tích tắc! Cơn thịnh nộ như cơn cuồng phong lan ra bao trùm cả xe. Lửa giận hừng hực trong mắt anh đang bốc cháy khiến Phùng Nhất Nhất không dám nhìn thẳng vào anh.

Chợt thấy anh nghiến răng nghiến lợi hỏi, “Ai hôn ai trước?”. Phùng Nhất Nhất mộ hôi lạnh chảy ròng ròng, “Không phải là em hôn trước!”. Tạ Ma Vương cắn răng, cười lạnh, nói, “Anh ta cưỡng hôn em!”.

Phùng Nhất Nhất cảm thấy không thể cứ như vậy mà đổ oan cho Thẩm Hiên được! “Không phải vậy… được rồi, lần đầu tiên miễn cưỡng được tính… mà cũng không tính!”. Cô nói năng lộn xộn, chẳng đâu vào đâu. Chỉ trong chớp mắt, Tạ Gia Thụ đã bắt được mấu chốt, anh nheo mắt lại. chậm rãi hỏi, “Lần đầu tiên? Tổng cộng mấy lần?”.

Phùng Nhất Nhất hoảng hốt đến độ suýt quỳ rạp xuống mà cầu xin anh tha thứ, giọng run cầm cập, “Anh không thể đem chuyện đó ra uy hiếp Thẩm Hiên một lần nữa được. Anh thử nghĩ xem, nếu anh nói ra, sau này mọi người gặp nhau sẽ thấy rất lúng túng. Thịnh Thừa Quang và Tử Thời đã kết hôn nhiều năm như vậy rồi, lôi chuyện cũ ra thật không hay…”. Tạ Gia Thụ nổi cơn thịnh nộ, “Mẹ kiếp! Em đừng có lôi chuyện vớ vẩn đó vào đây! Nói! Bị hắn ta hôn mấy lần rồi?”. “Hai… hai lần.”

Hai lần…được rồi, chỉ có hai lần mà thôi. Còn chưa đến mức bắt buộc phải giết người. Tạ Gia Thụ sa sầm mặt mày, ánh mắt dữ dằn dán chặt vào Phùng Nhất Nhất.

Phùng Nhất Nhất lo sợ anh sẽ trút giận lên Thẩm Hiên, liền nói ra chuyện kia, “Tạ Gia Thụ, cho dù thế nào thì anh cũng phải nể mặt Gấu Nhỏ. Thẩm Hiên là cha nuôi con bé, anh mà nói ra, Gấu Nhỏ sẽ nghĩ thế nào? Anh suy nghĩ một chút đến vấn đề khỏe mạnh về tâm lý của Gấu Nhỏ đi…”. “Câm miệng!”, lúc này, chỉ cần nghe đến cái tên Thẩm Hiên được phát ra từ miệng cô là Tạ Gia Thụ liền cảm thấy vô cùng khó chịu, anh vùng vằng đẩy cô ra, “Em đi đi! Đi mau!”. Phùng Nhất Nhất được tự do liền ba chân bốn cẳng thoát khỏi chiếc xe đang khí thế ngút trời ấy. Cô ôm túi sách, áo quàn lộn xộn đứng ngoài cửa xe, lại chần chừ khom lưng nói với người vẫn còn đang giận giữ trong xe, “Tốt nhất là anh nên gọi tài xế tới, anh uống rượu không thể lái xe, nguy hiểm lắm!”.

“Lải nhải ít thôi!’, Tạ Gia Thụ trừng mắt. Trước Giải phóng, Tạ Gia Thụ vẫn còn là Tạ Ma Vương bản thăng cấp, Phùng Nhất Nhất không dám để ý gì đến anh nữa, cũng chẳng buồn ngoái đầu lại, chạy vọt lên lầu. Lúc bước vào nhà, đầu tóc cô rối bù, khuôn mặt còn hoen nước mắt, nhưng mẹ Phùng đang kiểm tra đồ đóng gói cho con trai mang đến trường nên cũng không ngẩng đầu lên, chỉ nói, “Sao con lại để điện thoại ở nhà? Thẩm Hiên gọi điện thoại tìm con đấy!”.

Phùng Nhất Nhất cúi đầu thay giày, khàn giọng “ồ” một tiếng rồi vội vã trở về phòng. Điện thoại của cô đặt trên đầu giường, không chỉ có cuộc gọi nhỡ của Thẩm Hiên mà còn có một tin nhắn, được gửi từ hai mươi trước, “Em về đến nhà chưa?”. Sự quan tâm của Thẩm Hiên khiến Phùng Nhất Nhất, người vừa “bán đứng” anh thấy chột dạ.

Cô còn đang do dự thì điện thoại lại đổ chuông, là Thẩm Hiên. Người đang chột dạ nhận điện thoại, thái độ vô cùng mềm mỏng, ‘A lô! Ngại quá, em mới vừa đọc được tin nhắn”. Vì uống rượu nên giọng nói của THẩm Hiên trầm thấp hơn thường ngày, nghe càng dịu dàng, “Không sao… vừa rồi, em đừng hiểu lầm, anh hiểu Tạ Gia Thụ, nếu cậu ta không vui cùng lắm chỉ trưng ra bộ mặt khó coi, sẽ không làm gì em cả, cho nên anh mới đồng ý để cậu ta đưa em về, hơn nữa cũng không tiện làm mất thể diện của Gấu Nhỏ”.

Phùng Nhất Nhất trong lòng đổ lệ, nhưng lại không thể nói rằng : Tạ Gia Thụ bây giờ đã không còn là chàng thanh niên thuần khiết mắc “Hội chứng tuổi teen*” đơn thuần nữa rồi. (*) Hội chứng tuổi teen: Xuất phát từ tiếng Nhật (中二病 - chuunibyou), thường được giới trẻ Nhật sử dụng để miêu tả một loại bệnh tâm lý của thiếu niên Nhật bản, người mắc bệnh có khuynh hướng cho rằng “Mình khác người”, “Mình là người đặc biệt” hay “Mình là một thiên tài xuất sắc”. “Nhất Nhất”, Thẩm Hiên thấy cô im lặng, tưởng cô đau lòng bị Tạ Gia Thụ gây khó dễ, giọng nói càng dịu dàng hơn, “Lần trước em đã đồng ý với anh, không để quá khứ mê hoặc, sẽ suy nghĩ nghiêm túc, bây giờ em đã hiểu ra chưa?”.

Phùng Nhất Nhất thành thật nói, “Vốn dĩ là đã hiểu… nhưng giờ lại mơ hồ rồi”. Vốn tưởng rằng, giữa cô và Tạ Gia Thụ chỉ có quá khứ, chỉ có hồi ức, dẫu thế nào cũng không còn liên quan gì đến nhau nữa, mặc dù trong lòng mang nuối tiếc nhưng vẫn có thể bình thản mà bước tiếp. Nhưng bây giờ anh đã trở về, còn mạnh mẽ, dữ dội hơn trước kia. Phùng Nhất Nhất thật sự thấy bản thân không thể chống đỡ nổi.

Thật ra, sau khi uống rượu, Thẩm Hiên không được thoải mái, nghe những lời này của cô, đầu anh càng thêm đau nhức, may mà qua điện thoại không thể nhìn thấy. Ngón tay anh khẽ day hàng lông mày, nhàn nhạt phân tích, “Em hãy tỉnh táo chút đi, vấn đề tồn tại trong quá khứ của hai người hiện giờ vẫn tồn tại, thậm chí là còn nghiêm trọng hơn. Phùng Nhất Nhất, em đừng ngốc nghếch nữa”. “Anh lại nhắc nhở em rồi.” Giọng điệu của cô trở nên có chút không vui, Thẩm Hiên lại bật cười, “Ha …xin lỗi, anh lại quên rồi!”

Để xoa dịu bầu không khí, anh buông lời trêu chọc, “Năm nay chắc hẳn là năm đỉnh cao của cuộc đời em. “Hàng” hạng nhất như anh và Tạ Gia Thụ , vừa đến là đến cả hai, có phải em thấy gánh nặng này rất ngọt ngào không?”. Phùng Nhất Nhất lại chẳng có tâm trạng cùng anh trêu đùa, nghiêm túc nói, “Thật ra em biết, điều mà em hoài niệm có lẽ chỉ là tuổi thanh xuân của em, còn người mà anh ất nhớ mãi không quên chính là Phùng Nhất Nhất đã từng từ chối anh ấy trong quá khứ”. Ý tại ngôn ngoại trong lời nói của Thẩm Hiên được cô nói ra một cách rõ ràng, anh bất đắc dĩ nói, “Cho dù như vậy, em vẫn muốn thử, đúng không?”.

“Đúng!”., Phùng Nhất Nhất cất giọng khẽ khàng mà rành rọt. “Em đang khéo léo từ chối anh, đúng không?”, Thẩm Hiên cảm thấy đau đớn. Đã rất lâu, rất lâu rồi anh chưa từng trải qua cảm giác bất đắc dĩ đến cay đắng như thế này. Anh luôn cảm thấy cô rất ngoan ngoãn, biết nghe lời, nhưng sao trong vấn đề với Tạ Gia Thụ lại bướng bỉnh như vậy?”. Phùng Nhất Nhất khẽ nói, “Em không thể để anh lỡ dở, chúng ta vẫn nên làm bạn bè thì tốt hơn”.

Thẩm Hiên thở dài, “Anh phục em rồi, không để em sứt đầu mẻ trán với Tạ Gia Thụ kia một lần, em sẽ không chịu từ bỏ”. Phùng Nhất Nhất còn chưa kịp nói gì, anh đã nói tiếp, “Được rồi, em không cần phải lo lắng cho anh. Anh có chừng mực. Em muốn làm gì thì làm, nhân lúc còn mấy năm cuối cùng của tuổi trẻ thì cố gắng, đợi qua ba mươi là không ai thèm ngó ngàng đến em nữa đâu”. Rõ ràng cô đã hạ quyết tâm bằng bất cứ giá nào cũng phải nói cho rành mạch, tại sao lại bị anh quay vòng như vậy? Phùng Nhất Nhất có chút buồn bực, nói, “Anh cũng đã ba mươi lăm rồi đấy, đừng làm bộ làm tịch nữa”.

Thẩm Hiên im lặng, lần này giọng điệu của anh bình tĩnh mà nghiêm túc, “Anh nói rồi, anh có chừng mực. Huống hồ nhân phẩm của em tốt hơn Tạ Gia Thụ, cho nên chắc chắn anh sẽ không bị tổn thương nhiều như em”. Phùng Nhất Nhất vừa ngắt cuộc gọi của Thẩm Hiên thì điện thoại lại đổ chuông,. Giọng nói của Tạ Gia Thụ vô cùng mất kiên nhẫn, “Có phải lại nói chuyện với Thẩm Hiên không? Sao lâu như vậy?”.

Phùng Nhất Nhất vốn định ngắt điện thoại với Thẩm Hiên rồi gọi cho anh, vội vàng hỏi, “Anh về đến nhà chưa? Không lái xe sau khi uống rượu chứ?”. Bên kia ngừng một chút, giọng nói có vẻ tốt hơn nhiều, “Vấn đề tôi hỏi em vừa rồi, em còn chưa trả lời tôi”. Có phải em vẫn luôn đợi tôi trở về hay không?

Hơn ba năm nay, có phải em không hề để ý đến ai khác, một lòng một dạ chờ mong tôi quay về hay không? Vừa rồi cô khóc sướt mướt, anh không kìm lòng được nên không tiếp tục truy hỏi, sau đó lại xoắn xuýt vì chuyện cô bị con heo nào đó hôn, còn bị hôn những hai lần, trong cơn tức giận anh đã đuổi cô đi, nên chưa kịp hỏi. Phùng Nhất Nhất không trả lời, nhất thời cả hai đều im lặng, bên tai là nhịp thở của đối phương, hơi thở nông sâu, tim đập chung một nhịp.

Ngay cả khi yên lặng, không nói gì cũng cảm thấy rất tuyệt, rất thỏa mãn, có phải đó được gọi là, “Thử thời vô thanh thắng hữu thanh*” không? (*) Thử thời vô danh thắng hữu thanh: Là câu trích trong tác phẩm Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị, được Phan Huy Vịnh dịch thành “Tiếng tơ lặng ngắt bây giờ càng hay”. Tiếng vọng lại từ bên Tạ Gia Thụ có vẻ là âm thanh đang thao tác dụng cụ gì đó. Sau tiếng vù vù khe khẽ là tiếng sột soạt như thể anh đang trở mình. m thanh nhỏ vụn vặt vang lên bên tai Phùng Nhất Nhất, tựa như anh đang gần trong gang tấc, lòng cô thấy thỏa mãn mà ấm áp.

Những lời Thẩm Hiên khuyên đều rất có lý, nhưng vô dụng, cô nghe không vào, cô đã điên rồi! Muốn hỏi anh có dám hay không, giống như em, điên cuồng vì tình yêu? Dường như anh đang rất bất mãn về điều gì đó, thấp giọng lầm bầm một câu chửi thề. Phùng Nhất Nhất bật cười thành tiếng lại bị anh mắng, “Cười cái quái gì? Đồ thần kinh! Không nói chuyện tôi ngắt máy đây!”.

Cánh cửa sổ bên bàn sách vẫn mở, ngọn đèn đường phía không xa trên phố phát ra thứ ánh sáng dìu dịu, chiếu lên cây ngô đồng, trên nhánh cây đã thấp thoáng những chồi non đang nảy mầm. Mùa xuân đã đến thật rồi! Phùng Nhất Nhất thu chân ngồi trong gió nhẹ của đêm xuân, áp trán vào gối, dịu dàng nói, “Ngủ ngon nhé!”. Ngày hôm sau, Phùng Nhất Nhất dậy sớm đi làm, cha Phùng mẹ Phùng còn dậy sớm hơn, vẫn bận rộn mấy việc vụn vặt cho con trai chuẩn bị đến trường. Buổi sáng hai người họ nhét ít cơm canh thừa tối qua vào bụng, thấy Phùng Nhất Nhất ngồi xuống bàn ăn, mẹ Phùng mới sửng sốt vì sực nhớ ra chưa làm bữa sáng cho con gái. “Ôi chết, không kịp rồi! Dọc đường đi con mua cái bánh bao ăn tạm nhé!”, mẹ Phùng nói.

Phùng Nhất Nhất không chịu, “Đồ ăn bên đường rất mất vệ sinh, dầu nước cống cũng không tốt cho sức khỏe ạ”. Mẹ Phùng chê cô phiền phức, “Vậy con ăn tạm ít bánh quy chống đói vậy, bữa trưa ăn sớm một chút!”. Phùng Nhất Nhất bất đắc dĩ nói, “Mẹ, con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, ba bữa phải ăn đúng giờ giấc, nếu đến chín giờ vẫn chưa ăn sáng, ruột sẽ tự động hấp thu lại chất cặn bã trong cơ thể…’

Mẹ Phùng đưa tay uy hiếp cô im miệng, nếu không sẽ đánh cô! Phùng Nhất Nhất ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Mẹ Phùng lại trừng mắt với cô, sau đó vừa càm ràm vừa làm cho cô cái bánh trứng. Bà bỏ vào một thìa thịt thái sợi, cuốn với vào lát su hào, bọc vào túi bảo quản thực phẩm rồi nhét vào tay cô, giục cô mau đi, đừng ở đây thêm loạn. Phùng Nhất Nhất cũng không kịp ăn, đành bỏ vào túi sách rồi đi xuống lầu. Từ trên cầu thang bước xuống, cô theo bản năng nhìn về nơi mà tối qua Tạ Gia Thụ đã đỗ xe khi đưa cô về, bỗng chốc kinh ngạc, xe của anh vẫn dựng ở đó!

Phùng Nhất Nhất vội chạy tới, cửa xe dán màu tối nên không nhìn thấy được bên trong. Cô vòng qua đầu xe nhìn xuyên qua kính chắn gió: Ghế lái đã được hạ bằng xuống, một người đang nằm trên đó, không nhìn rõ mặt, nhưng hai hàng cúc vàng 24K trên chiếc áo khoác màu đen đang phát sáng lấp lánh. Đã rất lâu rồi Phùng Nhất Nhất không có cảm giác ngọt ngào đong đầy trong lòng thế này, cô kích động chạy đến vỗ vào cửa xe, “Tạ Gia Thụ! Tạ Gia Thụ!”. Trong xe truyền đến tiếng lẩm bẩm mơ hồ của Tạ Gia Thụ, một lát sau, cửa kính hạ xuống, gương mặt anh tuấn của Tạ đại thiếu gia đượm đầy vẻ ngái ngu cáu kỉnh, “Sao vậy? Ồn ào chết đi được!”.

“Sao anh lại ngủ ở đây? Tối qua anh không về ư?”. Tạ Gia Thụ nhìn cô nặng nề nói, “Chẳng phải em cứ lải nhải rằng uống rượu vào không được lái xe sao?”. Phùng Nhất Nhất thật muốn đưa tay ra nhéo mặt anh rồi nhào nặn! Nhưng cô không dám, chỉ có thể đặt tay lên đầu gối, nhìn anh bằng ánh mắt chất chứa niềm vui.

Ngủ trên chiếc siêu xe hàng triệu tệ cũng không thể thoải mái được như ngủ trên giường, hơn nữa, có vẻ như Tạ Gia Thụ đã bị nhiễm lạnh, sau khi ngồi dậy, anh cảm thấy như bị ngạt mũi, chốc chốc lại hít sâu một hơi, xác nhận là bị ngạt thật, anh lập tức không vui. Tạ đại thiếu gia không vui, hai tay nắm chặt vô lăng, vẻ mặt hung dữ, hệt như có thể nhổ nó lên, quăng qua quăng lại bất cứ lúc nào vậy. Phùng Nhất Nhất thì ngược lại, từ khi lên xe cô đã vô cùng phấn khởi, mặc dù không dám nhếch miệng cười một cách lộ liễu nhưng đôi mắt cô cứ sáng long lanh, giọng điệu nhẹ nhàng như nai con chạy qua vậy, “Đến ngã rẽ trước mặt thì rẽ phải!”.

Rẽ cái khỉ ấy! Tôi không rẽ! Tạ Gia Thụ hậm hực, thầm mắng trong lòng, tôi muốn lái về nhà! “Rẽ cái gì mà rẽ? Tôi có nói sẽ đưa em đi làm sao?” Phùng Nhất Nhất biết rõ tính nết khó chịu khi vừa thức giấc của anh, huống hồ ngủ một đêm trong xe chắc chắn sẽ không được ngon giấc, “Vậy đến trạm xe buýt phía trước thì anh cho tôi xuống nhé!”.

Anh mau về nhà ngủ bù đi! Nhưng cô vừa dứt lời, sắc mặt của Tạ Gia Thụ càng khó coi hơn. Phùng Nhất Nhất đang thấp thỏm, anh bỗng phanh gấp lại, vô cùng khoa trương dừng trước đèn đỏ. May mà Phùng Nhất Nhất đã thắt dây an toàn, nếu không đã bay ra ngoài rồi!

Người từ trước đến nay luôn lái xe vững vàng như Phùng Nhất Nhất không nén được mà trợn mắt nhìn vị tài xế lỗ mãng. Tạ Gia Thụ lại rất đắc ý, nhướng mày khiêu khích, liếc mắt quan sát phản ứng của cô. Phùng Nhất Nhất biết anh cố ý, cô còn chưa ăn sáng vốn đã hoảng hốt, lại bị anh trêu tức kiểu này có chút bực tức, nhỏ giọng nói, “Sao anh vẫn ấu trĩ thế hả?”.

Tạ Gia Thụ cau mày, thả phanh xe trượt lên trước một đoạn rồi lại phanh gấp lại. Phùng Nhất Nhất tức giận, lập tức muốn mở cửa xuống xe, nhưng Tạ Gia Thụ nhanh tay lẹ mắt đã khóa tất cả cửa xe lại. Lúc này, vẻ cáu kỉnh sau khi thức giấc của Tạ đại thiếu gia đã tiêu tan, hơn nữa anh còn trở nên rất tươi tỉnh, nhìn vẻ mặt đầy giận dữ rồi hít một hơi thật sâu của Phùng Nhất Nhất , lại càng dương dương tự đắc.

May mà chỉ cần đi qua vòng xuyến này là đến công ty của Phùng Nhất Nhất. Xe vừa dừng lại, cô chẳng nói chẳng rằng, cứ thế tháo dây an toàn. Còn Tạ Gia Thụ, hai tay đặt trên vô lăng, huýt sáo nhẹ nhàng, mắt nhìn về phía trước, không đoái hoài đến cô, cũng chẳng buồn mở khóa. Phùng Nhất Nhất nhẫn nhịn, hít sâu, thở đều, “Tạ Gia Thụ, hành động này của anh vô cùng ấu trĩ, chẳng đàn ông chút nào!”. So với trước kia chỉ hơn chứ không kém! Đoán chừng thời gian trước sắm vai chín chắn anh đã phải kìm nén lâu rồi, sáng nay liền bộc phát ra hết, đáng ghét đến mức khiến người khác muốn tẩn cho anh một trận ra trò!

Sự cảm động vui mừng xen lẫn kinh ngạc khi phát hiện anh chờ cô một đêm…đã tan thành mây khói. Như mới nói anh có một câu, anh đã lập tức xịu mặt xuống, bộ dạng như quỷ đòi nợ, “Tôi là tổng giám đốc lạnh lùng hà khắc, em đừng có chọc tôi, nếu không tôi sẽ giết chết em trong tích tắc”. Phùng Nhất Nhất sắp muộn giờ làm, tâm tư rối bời, cố kìm nén cảm xúc của mình, nhẹ nhàng nói, “Anh để tôi xuống xe trước đi, lúc nào đó chúng ta tìm thời gian nói chuyện, bây giờ cứ thế này… rất khó chịu”.

Không rõ ràng, lúc thì khiến người ta bay vút lên tận mây xanh, lúc thì lại đẩy người ta rơi xuống vực thẳm, lòng ngổn ngang trăm mối. Thật ra, Tạ Gia Thụ đã kìm nén rất lâu rồi. Anh chẳng thấy thoải mái ở trước mặt ai như trước mặt cô, vừa thoải mái anh liền trở nên bộp chộp, bởi vì, bản chất của anh chính là một tên khốn. Buổi sáng hôm nay thật tuyệt vời, lòng anh lâng lâng, tựa hồ như được quay trở về khoảng thời gian tươi đẹp nhất trong đời người ấy. Thấy cô giận, thật lòng anh cũng hoảng, nhưng ngoài mặt vẫn không để lộ ra biểu cảm gì. Nghe cô nói vậy, anh lôi ra một tấm danh thiếp trong ngăn kéo rồi ném cho cô, ngạo mạn nói, “Lịch trình của tôi kín hết rồi, em muốn tìm tôi nói chuyện? Vậy thì tìm trợ lý của tôi hẹn thời gian trước đi!”.

Phùng Nhất Nhất nhận tấm danh thiếp, giọng điệu ôn hòa, “Được, tôi biết rồi! Anh mở cửa xe ra đi!”. Trong lòng Tạ Gia Thụ khẽ giật thót, liếc cô một cái bèn cắn răng mở khóa. Sau đó, anh vội vàng nghiêng người thắt dây an toàn cho cô. Cô chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, một lần nữa lại cởi bỏ dây an toàn, anh đã nhảy xuống xe trước, đôi chân dài sải bước vòng qua đầu xe, đi đến bên ghế cô ngồi, mở cửa cho cô.

Anh hơi khom lưng, đưa tay che đỉnh đầu cho cô, Phùng Nhất Nhất từ trong lòng anh xuống xe… Những hành động ấy xảy ra chưa đầy một phút, đã lại khiến Phùng Nhất Nhất cảm động không thôi. Cô nhìn anh với vẻ bất đắc dĩ. Tạ Gia Thụ chớp chớp mắt, cũng không nói gì, đi theo cô vài bước, bỗng đôi mắt anh bừng sáng. Phút trước biểu cảm trên mặt anh còn như chú chó săn lạc đường, lúc này đã bay biến hết, vừa thân thiết lại không mất đi phong thái, cao giọng chào hỏi người đang đi tới, “Tổng giám đốc Trần, lâu rồi không gặp!”.

Tổng giám đốc Trần là sếp của Phùng Nhất Nhất, vừa đến nơi đã nhìn thấy chiếc xe có hình dáng và biển số chói mắt đỗ dưới lầu. Loại xe này rất hiếm gặp trong thành phố, biển số xe lại càng chỉ có vài người. Anh ta còn đang chần chờ xem thế nào thì nhìn thấy một người đàn ông thân hình cao lớn từ trong xe đi ra, chạy đến bên ghế phụ mở cửa cho người ngồi trong xe. Tổng giám đốc Trần đã gặp Tạ Gia Thụ vài lần, thấy người kia có vẻ giống, nhưng nhìn vẻ niềm nở, ân cần của anh lúc này…có vẻ không giống cho lắm. Chẳng phải xưa nay mọi người đều đồn đại tính khí vị đại thiếu gia nhà họ Tạ này vừa cục cằn vừa điên cuồng hay sao?

Nhưng hiện giờ, tận mắt chứng kiến rõ rành rành thế kia! Gương mặt anh tuấn chói mắt… Đúng là Tạ Gia Thụ không sai mà! Tổng giám đốc Trần thầm nhủ trong lòng, gương mặt đã tràn ngập ý cười, “Tổng Giám đốc Tạ? Quả đúng là anh rồi! Mới sáng sớm ngày ra, ngọn gió nào đưa anh tới đây vậy?”. Tạ Gia Thụ vô cùng lễ độ bắt tay với anh ta, liếc nhìn người bên cạnh, “Chẳng mấy khi tự lái xe, tôi đưa cô ấy đi làm”.

Giọng điệu anh bình thường, nhưng giờ phút này, giọng điệu bình thường ấy ngược lại lại phát huy sức mạnh vô cùng lớn lao! Chỉ một câu nói bình thường, quan hệ của hai người đã được chiêu cáo thiên hạ. Tổng giám đốc Trần dùng ánh mắt “Tôi vẫn biết đây là viên đá quý màu xanh nước biển nhưng không ngờ còn là trái tim của đại dương*” để nhìn cấp dưới thân yêu của mình. (*) Trái tim của đại dương: Dây chuyền The heart of the ocean, sợi dây chuyền mặt trái tim màu xanh nước biển được xem như “Bảo vật vô giá” từng xuất hiện trong bộ phim kinh điển Titanic. “Ha ha… chẳng trách thường ngày Tổ trưởng Phùng lại làm việc nghiêm túc đến vậy, trước giờ chưa hề đến muộn hay về sớm, thì ra là có Tổng giám đốc Tạ chỉ bảo, làm tấm gương sáng mẫu mực”.

Phùng Nhất Nhất nghẹn họng, chưa kịp mở lời đã nghe Tạ Gia Thụ cất giọng dịu dàng bên tai, “Đúng vậy, tôi còn trông cậy cô ấy nuôi gia đình nữa cơ mà”. Tỏng giám đốc Trần cười ha hả, nói, “Đúng rồi! Hôm đó, trợ lý của Tổng giám đốc Tạ đích thân đưa chi phiếu đến làm tôi ngại quá!”. “Sao anh lại nói vậy cơ chứ!”, nụ cười của Tạ Gia Thụ có phần gượng gạo, “Thường ngày tôi trêu chọc cô ấy quen rồi, nhất thời quá đáng làm chậm trễ công việc của cô ấy, thật đúng là khiến Tổng giám đốc Trần chế cười rồi! Vừa rồi, cô ấy còn vì việc này mà xích mích với tôi đấy!”.

Nói xong anh xoa đầu Phùng Nhất Nhất như vuốt ve chú chó săn không chịu ăn thịt hộp. “Tam quan*” của Phùng Nhất Nhất sắp bị thay mới rồi! (*) Tam quan: Ở đây chỉ thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan.

Cô không quen biết cái người nói năng đúng mực, biết tiến biết lùi, nho nhã lễ độ bên cạnh này. Lúc này anh là ai? Tạ Gia Thụ vừa rồi còn chảnh chọe, đuôi vểnh lên trời đâu rồi? Lẽ nào là áo giác của cô hay sao? Phùng Nhất Nhất ngây người vì kinh ngạc, nhìn Tạ Gia Thụ chằm chằm. Nhưng dưới góc nhìn của Tổng giám đốc Trần thì ánh mắt của Phùng Nhất Nhất lúc này lại mang ý nghĩa: Tổ trưởng Phùng đang “rất bất mãn”, dùng ánh mắt “cảnh cáo” để “trừng mắt” với Tạ đại thiếu gia.

Tiếng cười ha ha của Tổng giám đốc Trần được phát ra tự tận đáy lòng, “Tổ trưởng Phùng, chút chuyện cỏn con này đừng gây khó dễ cho Tổng giám đốc Tạ nữa. Nể mặt tôi nhé? Ha ha ha…”. Bầu không khí giữa hai vị Tổng giám đốc lúc này rất vui vẻ, ấm áp, biểu cảm như bị sét đánh của Phùng Nhất Nhất cũng khiến Tạ Gia Thụ cảm thấy vui tai vui mắt. Nói lời tạm biệt với Tổng giám đốc Trần xong, anh liền cúi người, áp mà vào cô, dáng vẻ dịu dàng, chu đáo, khẽ cất tiếng hỏi trước mặt sếp của cô, “Vậy anh về trước nhé!”. Phùng Nhất Nhất không biết nên nói gì cho phải, nhàn nhạt hỏi, “Anh…đã đưa chi phiếu tới rồi?”.

Vậy mà cô còn lao xồng xộc đến bệnh viện, mắng cho anh một trận, thì ra anh đã cho người đưa tới… Trong lòng Phùng Nhất Nhất có chút áy náy. Buổi sáng mùa xuân thật tuyệt vời! Mặt trời tràn trề sức sống, ánh nắng hệt như con nai vàng chạy lon ton, rải khắp mặt đất. Phùng Nhất Nhất đứng ở đúng nơi giao nhau giữa ánh mặt trời và bóng râm của tòa nhà, mái tóc đen mượt như lông quạ, ánh mặt trời chiếu sáng khuôn mặt cô rõ nét. Tạ Gia Thụ không nghe rõ cô nói gì, chỉ thấy đôi môi mấp máy… Thật đáng yêu!

Tổng giám đốc Trần thức thời lên lầu trước, còn người đi qua đi lại xung quanh dù sao cũng chẳng quen biết, Tạ Gia Thụ khom người khẽ khàng đặt lên môi cô một nụ hôn. Nghĩ đến việc cả đêm còn chưa rửa mặt đánh răng đã hôn cô, Tạ Gia Thụ vội càng sải bước quay về xe. Anh vừa nhảy lên xe, cửa xe bên ghế phụ đã có tiếng gõ “cốc cốc cốc”, bèn hạ cửa kính xuống, hỏi người vừa rồi còn than vãn là sắp muộn làm, “Lại chuyện gì nữa vậy?”.

Phùng Nhất Nhất đưa cho anh món đồ cong vẹo, xấu xí được bọc trong túi bảo quản thực phẩm, cầm trong tay vẫn còn nóng. “Cho anh đấy! Bữa sáng!”, cô vui vẻ nói. Tạ Gia Thụ nhận lấy đồ từ tay cô, ánh mắt ngờ vực, hỏi, “Em ăn chưa?”.

Phùng Nhất Nhất cười ngọt ngào, “Chưa…”. Nhưng đã no rồi. Song, cô còn chưa nói tiếng “nhưng”, Tạ Gia Thụ vừa nghe là bữa sáng của cô, vội vàng thu tay lại, giấu món bánh trứng vào trong lòng, như thể sợ cô sẽ hối hận mà cướp lại.

Thấy bộ dạng cuống quýt của anh, Phùng Nhất Nhất lập tức hối hận… nhưng Tạ đại thiếu gia lại huýt sáo, hớn hở lái xe rời khỏi, khói đuôi xe phả vào mặt cô. Đoạn đường này thông thoáng quá! Lúc anh lái xe vào gara, một pha quay đuôi xe đẹp mắt, xe đỗ chính xác vào vị trí. Tạ Gia Thụ cười “ha hả”, ngồi yên tại chỗ, lấy bữa sáng được ôm vào lòng suốt dọc đường ra.

Thứ gì vậy? Miếng bánh mì mỏng dính, cố mỗi miếng trứng, vài sợi thịt thái chỉ, nhìn là biết chẳng phải đồ gì tươi ngon, hơn nữa lại còn cho cả hành… Aaa, buồn nôn chết đi được! Tạ đại thiếu gia vẻ mặt chê bai nhưng vẫn ăn ngon lành. Hôm nay, Tạ Gia Vân cũng thấy yêu đời dạt dào, đi gần đến nơi mới tò mò hỏi, “Gia Thụ, em làm gì vậy?”.

Tạ Gia Thụ suýt chút nữa thì nghẹn. An hung dung nuốt miếng bánh lớn trong miệng xuống, cảm giác đau từ cuống họng xuống đến ngực. Cậu em trai này do một tay cô nuôi lớn, lúc nhỏ ăn uống rất kén chọn, sau khi trưởng thành càng “Tự bất yếm tinh, khoái bất yếm tế*”, hơn nữa, khi dùng bữa phải đi kèm bộ đồ ăn, không gian và tâm tình tốt nhất. Bộ dạng ngồi trong xe vừa ăn lại vừa cười thế này, đây là lần đầu tiên trong đời cô nhìn thấy.

(*) Tự bất yếm tinh, khoái bất yếm tế: Gạo giã càng trắng càng tốt, thịt thái càng nhỏ càng ngon, ý muốn nói, món ăn càng tinh tế sẽ càng hấp dẫn. Đây là một trong những lí luận ẩm thực nổi tiếng của Khổng Tử. Tạ Gia Vân miễn cưỡng thu lại mạch suy nghĩ, nói, “Sao đêm qua em không về nhà ngủ?”. Tạ Gia Thụ đã thu dọn xong, rút giấy ăn, dáng vẻ vô cùng nho nhã lau miệng, nói, “Ồ, tối qua anh Thừa Quang bảo em đến nhà anh ấy dùng cơm”.

Câu trả lời này tương đối có kỹ xảo, quả nhiên, Tạ Gia Vân đã lập tức dời chuyển sự chú ý, hứng thú hỏi, “Ồ! Vậy em và anh ta nói chuyện thế nào rồi?”. “Cũng tạm!”, thần sắc Tạ Gia Thụ nhàn nhạt, không nhìn ra chút manh mối nào, “Tóm lại, em sẽ cố gắng tranh thủ”. Anh sẽ không nói với chị gái của mình rằng: Anh Thừa Quang rất sẵn lòng hợp tác.

Giống như anh bày ra phong thái cao quý trước mặt Thịnh Thừa Quang vậy. Tạ Gia Vân không thể đi tìm Thịnh Thừa Quang chứng thực, ánh mắt quét qua món trứng cuộn vụng về mà cậu em trai đang giữ trong tay. Thứ đồ kia không thể từ nhà Thịnh Thừa Quang mang ra được. Cô rất muốn hỏi, nhưng lời tới miệng lại nuốt xuống.

Dù sao bây giờ Tạ Gia Thụ cũng là người đứng đầu của F.D, mang nguồn đầu tư vài chục tỷ về nước, đã không còn là cậu em trai mặc cho cô muốn dạy dỗ thế nào cũng được năm xưa nữa. Có những chuyện, có lẽ cô không được phép nói xen vào, chứ đừng nói tới can thiệp. “Em vất vả rồi!”, cuối cùng Tạ Gia Vân khẽ nói. Tạ Gia Thụ nở nụ cười.

Thật ra đối với hai gia tộc lớn có cơ nghiệp trăm năm kiên cố như Thịnh gia ở mảnh đất này, dù Tạ Gia Thụ có mang bao nhiêu tiền trở về cũng không thể sánh kịp với bề thế của gia đình. Nhưng Thịnh Thừa Quang và Tạ Gia Vân đều hiểu: F.D chỉ là vỏ bọc bên ngoài, là món đồ chơi con nít. Chỗ dựa thực sự của Tạ Gia Thụ khiến người ta phải nhìn anh với cặp mắt khác chính là đồi tượng đầu tư ủng hộ F.D đứng phía sau. Một khoản tiền lớn như vậy, anh nói mang về nước đầu tư, người ta liền cho anh mang về, mối quan hệ này mới là thứ khiến người ta đổ xô đi tìm hiểu. Tạ Gia Thụ, người được người ta “chạy theo như vịt” nay đã khác xưa. Anh của hiện tại không thể buồn ngủ là chạy đi ngủ bù. Hôm qua chạy đến Thịnh gia dùng cơm, lại ở dưới lầu nhà người ta cả một đêm, bao nhiêu việc tồn đọng hôm nay phải làm bù. Anh chỉ có thể về nhà tắm rửa, thay quần áo, rồi ra ngoài ngay. Phòng làm việc của F.D nằm ở khu vực đắt đỏ nhất ở trung tâm thành phố. Sau khi thuê một tầng văn phòng, toàn bộ đều được sửa sang lại bởi luôn có nghệ sĩ nổi tiếng ra vào. Tạ Gia Thụ từ trong cửa thang máy đi ra đã có bốn bảo vệ xếp thành hai hàng đứng đó. Trợ lý của Tạ Gia Thụ lúc này cũng có mặt, đang dài cổ ngóng chờ ông chủ thân yêu nhà mình.

Sắc mặt của ông chủ thân yêu nhà anh ta có chút mệt mỏi, hẳn là tối qua không ngủ ngon, nhưng trên khuôn mặt anh tuấn ấy, nét xuân tình phơi phới, hả lòng hả dạ lại chất đầy khóe mắt chân mày. Ngài trợ lý mặt không đổi sắc, thầm nghĩ: Chẳng lẽ đêm qua sếp đã từ bỏ kiếp xử nam rồi? “Tổng giám đốc Tạ!”, trợ lý nghiêm túc báo cáo, “Bên Diệp Mộc đã trả lời rồi ạ. Hợp đồng của Mars có thể lập tức ký cho chúng ta, nhưng bên Trần Nguyên phải hoãn lại bởi vì Cylin, bà xã của anh ta sinh con. Nửa năm này, Trần Nguyên không nhận bất cứ hoạt động nào”. Tạ Gia Thụ không dừng bước mà tiến thẳng vào văn phòng, liếc hợp đồng trong tay trợ lý một cái, nói, “Diệp Mộc lại đồng ý dễ dàng như vậy? Không phải chứ? Điều kiện đi kèm cô ta đưa ra là gì?”.

“Tổng giám đốc Tạ anh minh!”, biểu cảm tâng bốc của trợ lý, người đạt điểm mười cho diễn xuất vô cùng chân thực, “Bên Diệp Mộc muốn mang theo hai người”. Cái được gọi là “mang theo hai người” tức là, ví dụ vai nam chính trong nước như Mars, ông bầu của cậu ta ký hợp đồng với Tạ Gia Thụ, còn đính kèm vài bản hợp đồng, người mới, hình thức mua một tặng N. Nhưng những người mới này đều có người hậu thuẫn, tiếp nhận họ cũng không có gì bất lợi. Tạ Gia Thụ thoải mái ngồi xuống bàn làm việc, ngoắc tay nhận một xấp ảnh, thuận tay gạt ra, quét mắt rồi rút ra một tấm.

Cô gái trên bức ảnh chỉ khoảng mười tám mười chín tuổi, đôi mắt hạnh thuần khiết trong sáng khi cười, hàng lông mày cong cong, vô cùng tự nhiên đáng yêu. Trợ lý bày tỏ lòng khâm phục chân thành, “Tổng giám đốc Tạ, anh quả là có con mắt tinh tường! Cô ta tên là Lương Dĩ Thanh, cháu gái của Lương Phi Phàm, tổng giám đốc của Lương Thị!”. Những người khác đều là “em gái nuôi” hoặc “con gái nuôi” của ai ai ai, chỉ có cô Lương Dĩ Thanh này là công chúa thực sự. Địa vị của Lương gia trong thành phố C cũng tương tự như Thịnh Gia ở thành phố G. Lương Phi Phàm là nhân vật lớn trong hai giới hắc bạch, có quan hệ thân thiết với mấy gia tộc lớn trong thành phố C. Cháu gái của anh ta có thể đến chỗ họ, quả thực là không thể tốt đẹp hơn. Nhưng có vẻ như ông củ thân yêu lại không nghĩ như vậy. Ông chủ dựa vào ghế tựa rộng rãi thoải mái, cặp chân dài kiêu ngạo gác lên bàn, giễu cợt một tiếng, “Tôi đang nhìn, khuôn mặt của cô ta, xấu thế này, đến lúc đó không khiến cô ta nổi tiếng được, liên quan quái gì đến tôi!”.

Trợ lý theo anh đã ba năm, mặc dù luôn khó đoán chuẩn tâm tư của vị sếp này, nhưng lần này anh ra biết lời này của ông chủ là lời nói trái ngược với lòng mình. Cô Lương Dĩ Thanh đó, giống Phùng Nhất Nhất đến sáu phần, đặc biệt là đôi mắt, vô cùng giống. Bất kể trong lòng nghĩ thế nào đi chăng nữa thì trợ lý điểm mười cho diễn xuất này vẫn giữ nguyên biểu cảm “Tổng giám đốc Tạ anh minh, tôi thán phục!” trên mặt rồi lui ra ngoài. Nhưng vừa đi đến cửa, anh ta lại nghe thấy giọng điệu phức tạp của ông chủ nhà mình, “Đúng rồi, đi đặt chỗ giúp tôi… bao cả phòng luôn, lát nữa tôi đưa ảnh chụp cho cậu dựa theo đó mà bố trí, điểm tâm ngọt nhất định phải là Tiramisu”.

Thường ngày, Phùng Nhất Nhất có thói quen đi sớm về muộn bất chấp gió mưa, nhưng sáng hôm nay cô lại đến muộn nửa tiếng, các thành viên trong nhóm đều vô cùng ngạc nhiên! Cả buổi sáng, đám người này cứ ngoái đầu về phía cô, còn đánh cuộc xem cô đến muộn vì chuyện gì. Phùng Nhất Nhất vừa bực mình vừa buồn cười. Cô vừa ngồi xuống xem hai tập tài liệu thì Tổng giám đốc Trần gọi điện tới, bảo cô đến văn phòng. Vừa bước vào phòng Tổng giám đốc Trần đã nở nụ cười, Phùng Nhất Nhất ù ù cạc cạc, bất đắc dĩ nói, “Ông chủ tìm tôi có việc gì vậy ạ?”.

Tổng giám đốc Trần chỉ vào chiếc ghế sô pha ý bảo cô ngồi xuống, bưng tách trà lên nhấp một ngụm, rồi cười híp mắt, nói, “Lúc đầu Tổng giám đốc Thịnh giới thiệu cô đến chỗ tôi, tôi tưởng cô là người bên Thịnh gia. Nghe nói Thịnh gia và Tạ gia có mâu thuẫn, sao cô lại ở bên cạnh Tổng giám đốc Tạ vậy?”. Ông chủ, độ hóng chuyện của ông lớn đến mức đi thẳng vào vấn đề một cách quang minh chính đại thế này sao? Có thích hợp không ạ? Phùng Nhất Nhất lẩm bẩm trong lòng nhưng vẫn giải thích. “Chúng tôi quen biết nhau từ rất lâu rồi, lúc đó Thịnh gia và Tạ gia vẫn rất hòa hợp”.

Lúc đó, vợ chưa cưới của Thịnh Thừa Quang còn là Tạ Gia Vân, Tử Thời là con riêng, Tạ Gia Thụ mỗi ngày đều đổi một kiểu tóc khác nhau, còn chuyện trọng đại nhất của cô khi đó là kiểm tra sức khỏe mỗi quý một lần. Tổng giám đốc Trần bừng tỉnh, càng cởi mở, “Ha ha ha… tôi gọi cô đến đây là muốn nói với cô, chuyện chi phiếu cô đừng giận dỗi với Tổng giám đốc Tạ nữa. Chuyện có gì to tát đâu chứ? Tôi nghe bên ngoài đều nói Tổng giám đốc Tạ tính khí nóng nảy, cậu ấm thế gia mà! Sáng nay cậu ấy lại chịu dỗ dành cô như vậy, quả thật là tốt lắm rồi, cô phải trân trọng cậu ấy đấy!”. Sau khi bị “lên lớp” một hồi, Phùng Nhất Nhất cúi đầu đi ra khỏi phòng làm việc của sếp. Vừa về vị trí, cô đã xoa cái bụng đói òm ọp của mình, uể oải nghĩ, “Tôi vẫn chưa đủ trân trọng anh ấy hay sao? Tôi đã vì anh ấy mà hấp thu lại cả cặn bã rồi đấy!”.

Nhưng cô rất muốn nói chuyện với anh… Bây giờ bọn họ thế này… là sao? Phùng Nhất Nhất lật giở tấm danh thiếp anh đưa cho hồi sáng, bèn gọi điện cho trợ lý của anh hẹn thời gian. Không bao lâu sau, tiếng chuông điện thoại đã réo rắt, Phùng Nhất Nhất miệng đang nhai bánh quy Soda, nhận điện thoại rồi ậm ờ “A lô” mọt tiếng.

Tạ Gia Thụ vốn hận không thể lôi cô từ trong điện thoại ra rồi đánh cho một trận, nghe thấy giọng nói khẽ khàng này, cơn giận của anh đột ngột giảm đi một nửa mà chẳng hiểu vì sao. “Em gọi điện cho cậu ta làm gì hả?”, trợ lý của anh là đàn ông, cô lại đi gọi điện thoại cho một người đàn ông không quen biết, “Đầu óc của em có vấn đề à?”. Phùng Nhất Nhất nuốt hết bánh trong miệng, giải thích, “Sáng nay, anh bảo em gọi điện cho số điện thoại này hẹn anh còn gì!”.

Đầu óc anh mới có vấn đề ấy! Tạ Gia Thụ lập tức nổi đóa, “Tôi bảo em làm nhiều việc lắm, sao em đều không nghe lời tôi? Trước kia tôi bảo em hãy ở lại bên tôi, em đã làm thế nào với tôi hả?”. Lúc này, Phùng Nhất Nhất không nói nổi nên lời, chỉ nuốt nước miếng.

“Ừng ực” một tiếng, Tạ Gia Thụ bắt đầu thấy ngứa ngáy, nheo mắt, nghiến răng. Một lát sau, thái độ của anh đã tốt hơn, có điều giọng điệu vẫn còn hậm hực, “Nói đi, tìm tôi có việc gì?”. “Cái đó… nếu anh có thời gian, hai chúng ta nói chuyện được không?”.

“Ồ, gấp gáp đến vậy sao?”, lại trở nên vui vẻ rồi. Phùng Nhất Nhất thầm thở dài, bình tĩnh nói, “Cứ thế này mãi cũng không có nghĩa lý gì!”. Ở đầu bên kia, Tạ Gia Thụ trầm lặng một hồi rồi nói, “Tối tôi đến đón em, tan làm đừng chạy đi đâu”.

Hẹn xong, cô đang định cúp máy thì anh bỗng sực nhớ ra, hỏi, “Phùng Nhất Nhất, vừa rồi em đang ăn đồ ăn chứ gì?”. “À?À!” “…Lừa tôi ăn bánh trứng quái quỷ gì đó, còn nói là bữa sáng của em”.

Anh lẩm bẩm một câu rồi ngắt điện thoại. Phùng Nhất Nhất nhìn bánh quy Soda khô khốc trên bàn, mặt mũi méo mó. Cô gái đến đưa tài liệu cho cô vừa tốt nghiệp đại học, búi tóc đuôi ngựa hoạt bát trẻ trung lắc qua lắc lại, cười híp mắt buôn chuyện, “Tổ trưởng đại nhân, vừa rồi chị nói chuyện với bạn trai chứ gì?” Phùng Nhất Nhất lắc đầu, lại không cam tâm nói tiếp, “Không phải, là một người vô cùng kỳ cục!”.

“Chỉ có trước mặt người phụ nữ mình vô cùng thích đàn ông mới kỳ cục đấy ạ!”. Cô gái trẻ giọng nói thanh thoát, Phùng Nhất Nhất nghe rất vui tai, tâm tình cũng tốt hơn nhiều, “Thật vậy sao?”. “Thật mà! Trước mặt người khác anh ta cần giữ thể diện chỉ có trước mặt chị mới có thể mở rộng tấm lòng của mình thôi!”, Cô gái đáng yêu trừng đôi mắt to non nớt chưa từng trải sự đời, ánh mắt đó hệt như ánh mắt của Phùng Nhất Nhất thời mới quen Tạ Gia Thụ, “Một người đàn ông chỉ có trước mặt chị mới có thể rũ bỏ lòng tự trọng và hình tượng, thể hiện con người thực của anh ta cho chị thấy, đó chính là tình yêu đích thực”.

Phùng Nhất Nhất nghe vậy cứ cười mãi. Cô gái cứ tưởng nụ cười của tổ trưởng đại nhận là nụ cười ngọt ngào, nhưng thực tế thì Phùng Nhất Nhất rất muốn nói cho cô ấy biết rằng, sau này cô ấy sẽ biết, thứ tình yêu đích thực này… thật ra dùng để hoài niệm là tốt nhất. Nhưng cuối cùng cô lại không nói gì, bởi vì ở độ tuổi hai mươi, bản thân cô cũng không tin lời nói này. Còn hiện tại, hai mươi tám tuổi… cho dù có tin hay không, cô cũng đang làm một chuyện vô cùng ngốc nghếch, đó là không quay đầu lại. Buổi tối còn chưa tan làm, Tạ Gia Thụ đã đến dưới lầu công ty Phùng Nhất Nhất. Cô không dám để anh đợi lâu, thu dọn qua loa rồi vội vàng xuống lầu. Đám nhân viên nhìn thấy tổ trưởng đại nhân của mình chạy như một con thỏ, tò mò, nhao nhao theo đuôi.

Hôm nay, Tạ Gia Thụ để tài xế lái xe, anh ngồi phía sau vừa đợi cô vừa dùng điện thoại kiểm tra hòm thư điện tử. Vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy Phùng Nhất Nhất hấp tấp chạy ra khỏi cửa công ty, không xa phía sau là một đám thanh niên thò đầu ra nhìn, Tổng giám đốc Tạ bỗng hiểu ra vấn đề. Anh lập tức xuống xe đón cô. Phùng Nhất Nhất tưởng anh nổi cáu, nhưng không ngờ anh lại cười chẳng giống kẻ thần kinh chút nào, ngược lại còn rất cuốn hút, đưa tay đón lấy túi xách cho cô rồi đưa cho tài xế, sau đó mặt mày tươi cười vẫy tay với nhóm người phía sau. “Họ là đồng nghiệp của em à?”, anh cười hỏi.

Phùng Nhất Nhất lúc này mới phát hiện ra đám nhóc nghịch ngợm kia, “Ồ… là người trong nhóm của tôi”. Đám thanh niên bỗng nhao nhao lại gần, quan sát Tạ Gia Thụ cùng chiếc xe của anh. Các chàng trai nhìn Tạ Gia Thụ bằng ánh mắt ngưỡng mộ, còn các cô gái lại chăm chú nhìn tổ trưởng đại nhân nhà mình. Phùng Nhất Nhất có chút lúng túng, hỏi, “Các cô các cậu không tan làm mà đứng cả đây làm gì vậy?”.

“Xem mặt anh rể ạ!”, đám người này thường ngày có quan hệ rất tốt với Tổ trưởng Phùng, chẳng hề sợ cô, còn hò hét hùng hồn. Tạ Gia Thụ cười híp mắt, ôm lấy Phùng Nhất Nhất, nói với bọn họ, “Thật ngại quá, hôm nay anh rể muốn cùng Tổ trưởng Phùng của các em hưởng thụ thế giới riêng của hai người, lần sau mời cả nhà dùng cơm nhé, được không?”. Đám trẻ hoan hô giòn giã, sau đó bị Phùng Nhất Nhất trừng mắt nên vội vàng tốp năm tốp ba co cẳng chạy.

“Ha ha!”, tâm tình Tạ Gia Thụ bỗng chốc trở nên vô cùng tốt, anh kéo cô đi về phía sau, nói, “Đồng nghiệp của em thật thú vị, tốt hơn nhiều so với nhân viên bên tôi”, cấp dưới của anh rất sợ anh, tuyệt đối không dám cười hi hi ha ha như thế này. Lòng bàn tay Phùng Nhất Nhất túa mồ hôi, quay đầu nhìn anh nói, “Đều là đám thanh niên vừa tốt nghiệp, nói chuyện không suy nghĩ”. “Anh rể” gì đó thật không phải là cô dạy cho bọn họ…

“Tôi cảm thấy rất tuyệt!”, anh mở cửa xe cho cô, “khi chúng ta còn trẻ cũng vậy, không cần suy nghĩ nhiều, thật vui biết bao!”..