Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoài Niệm (Tập 1) - Chương 9

Chương 9

Tạ Gia Thụ là nguồn sức mạnh của cô, là chốn lui về của cô, khiến cô trở nên dũng cảm, thành thật. Phùng Nhất Nhất chẳng buồn quay đầu lại, cứ thế kéo va ly xuống lầu, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào. Cô thảng thốt cảm thấy vừa rồi tựa như đang xem một vở kịch, bản thân không hề có trong vở diễn ấy. Cho đế giờ, ngẫm lại tâm trạng của mình lúc này, cô không hề thấy buồn, mà chỉ vô cùng mờ mịt, không biết tiếp theo mình sẽ đi đâu về đâu.

Người đầu tiên cô nghĩ đến, đương nhiên là Tạ Gia Thụ. Sáng hôm nay anh nói buổi tối có cuộc xã giao, không thể đến đón cô,. Nhưng ngay tại giờ phút này, Phùng Nhất Nhất chỉ muốn được gặp anh, khao khát anh có thể bay vù tới đây, đứng trước mặt cô. Anh nhất định sẽ đau xót rồi ôm cô vào lòng.

Được anh thương yêu là đủ rồi. Ít nhất còn có anh. Rất nhanh, Tạ Gia Thụ đã nhận điện thoại. Lúc Phùng Nhất Nhất nói ra câu đầu tiên, không kìm lòng được mà nghẹn ngào, giọng lí nhí, “Gia Thụ…”.

Trong điện thoại truyền đến tiếng nhạc du dương, có vẻ như là một bữa tiệc linh đình. Một cô gái cất giọng trong veo, lịch sự, “Anh ấy đang bận, chị có việc gì không? Tôi có thể giúp chị chuyển lời đến anh ấy”. “…”,Phùng Nhất Nhất ngẩn người ra đó. Cô gái ở đầu bên kia điện thoại khẽ cười một tiếng, mập mờ, khiêu khích, vênh váo… có rất nhiều ý tứ hàm xúc ẩn chưa trong tiếng cười khe khẽ ấy.

Cô ấy nói, “Cô là Trịnh Phiên Phiên chứ gì? Tôi là Lương Dĩ Thanh. Tôi biết cô là ai, cũng biết cô là gì của Tạ Gia Thụ. Cô biết tôi là ai không?”. “Cô nói… cái gì?”, đầu óc Phùng Nhất Nhất rối như mớ bòng bong, “Mời cô mời Tạ Gia Thụ ra nghe máy!”. “Tôi không gọi đấy!”

Giọng nói dương dương tự đắc của cô gái trẻ đó, ngay cả đến Phùng Nhất Nhất trong tình huống này cũng cảm thấy đáng yêu động lòng người. Như bị chập mạch, Phùng Nhất Nhất giương tay ném điện thoại xuống đất, hung hăng giẫm chân lên, suy sụp kéo va ly chạy điên cuồng về phía bên ngoài tiểu khu. Không còn trẻ trung gì nữa, dù trong lòng có điên cuồng đến bao nhiêu thì thể lực cũng không theo kịp. Chẳng mấy chốc, Phùng Nhất Nhất đã không chạy nổi nữa.

Lúc khom lưng vịn vào va ly hành lý, hai chân cô run rẩy gần như muốn quỳ rạp xuống đất. Ngực như bị đông cứng, vừa lạnh vừa buốt, không khí như lưỡi dao sắc bén cứa vào, nhói đau khiến sống mũi cô cay xè. Trời đã tối, Phùng Nhất Nhất ngẩn ngơ đứng bên đường, bộ dạng chật vật , cảm thấy mình lạc lõng bơ vơ.

Cô không biết đi đâu, cũng không biết nên làm thế nào. Trong lúc hốt hoảng hỗn độn, một chiếc xe chạy tới, cách một đoạn thì nháy đèn với cô. Ánh đèn như tuyết trên con đường âm u tĩnh mịch khiến lòng người phấn chấn hẳn lên. Phùng Nhất Nhất ngẩn người nhìn ra, chiếc Audi Q7 màu trắng đỗ bên đường. Xe còn chưa dừng hẳn, cửa xe bê ghế phụ đã được mở, Thẩm Hiên bước xuống, vịn vào cửa xe, lo lắng nhìn về phía cô. Phùng Nhất Nhất thấy hốc mắt mình nóng hổi.

Bác sĩ Thẩm sải bước lớn đến trước mặt cô, nhìn cô từ trên xuống dưới, không bị thương gì, anh mới thở phào nhẹ nhõm. “Sao anh lại tới đây thế?”, Phùng Nhất Nhất nói bằng giọng mũi, cảm động hỏi. “Nhất Phàm gọi điện thoại cho anh, bảo anh mau lượm em về nhà”, Thẩm Hiên miệng thì trêu đùa nhưng thần sắc có vẻ còn mệt mỏi hơn cô. Khi nói chuyện, anh cảm thấy không thoải mái, nới lỏng cổ áo, có thể nhìn rõ chiếc áo blouse xanh anh mặc bên trong áo khoác ngoài.

Anh không nói nhiều, cứ thế xách va ly của Phùng Nhất Nhất. Người ngồi trong ghế lái thấy thế vội vàng xuống xe giúp đỡ. Phùng Nhất Nhất nhìn người kia, người kia nghiêm giọng nói, “Hôm nay Viện trưởng Thẩm của chúng tôi phải tiến hành một ca phẫu thuật lớn, kéo dài bảy giờ đồng hồ liền, vừa ra khỏi phòng phẫu thuật, thể lực cạn kiệt nghiêm trọng. Chúng tôi không yên tâm để anh ấy lái xe về một mình”. Không đợi Phùng Nhất Nhất phản ứng lại, Thẩm Hiên đã vỗ vỗ vai cô, nói ngắn gọn, “ Lên xe trước đã”. Suốt dọc đường, Thẩm Hiên tựa lưng vào ghế chợp mắt. Không biết cơ thể anh không thoải mái hay tâm tình không được tốt.

Phùng Nhất Nhất cảm thấy lúc này không nên nói gì thì tốt hơn. Đến căn hộ của Thẩm Hiên ở gần bệnh viện, anh dặn dò tài xế rồi tự tay xách va ly của Phùng Nhất Nhất, dẫn cô lên lầu. Vào đến nhà, Thẩm Hiên để hành lý của cô vào phòng ngủ trước, sau đó rót cho cô cốc sữa nóng, bưng đến, khẽ giọng nói, “Hơi nóng đấy, em ngồi đó từ từ uống”.

Anh cũng hâm nóng một cốc rồi đến ngồi đối diện với Phùng Nhất Nhất, tao nhã uống từng ngụm. Sữa nóng thơm lừng cùng sự trầm lặng ân cần của Thẩm Hiên khiến Phùng Nhất Nhất dần bình tĩnh lại. Nhớ lại lúc bản thân đòi mẹ Phùng tiền và phẫn nộ đập điện thoại ở trước cửa tiểu khu, cô bỗng cảm thấy mẹ Phùng nói một câu không sai. Cô bị quỷ ám rồi! Tại sao lại thành ra như vậy? Tình yêu thật sự biến con người ta thành một người hoàn toàn khác, ngay đến bản thân cũng không nhận ra sao?

Cô vừa hối hận, vừa suy sụp, khẽ trút tiếng thở dài. Ngón tay day day hàng lông mày của Thẩm Hiên từ từ buông xuống, anh nói, “Kể anh nghe được không? Sao em lại chọc giận mẹ vậy? Làm om sòm lớn đến thế này?”. Tử Thời mang thai chưa đầy ba tháng, Phùng Nhất Nhất không thể mang những phiền muộn này đến quấy rầy cô ấy, chỉ có thể nói với Thẩm Hiên. Cô trầm lặng một hồi, thành thật nói, “Em qua đêm ở chỗ Tạ Gia Thụ, bị mẹ biết được, bà rất tức giận, tống cổ em ra khỏi nhà”.

Nói xong một hồi lâu vẫn không nghe thấy câu trả lời của Thẩm Hiên, Phùng Nhất Nhất cảm thấy kỳ lạ, ngẩng đầu lên thì thấy, không biết từ lúc nào, Thẩm Hiên đã đứng dậy, nheo mắt nhìn cô. Trong phòng khách chỉ bật đèn trên tường, trong ánh sáng lờ mờ ấy, Thẩm Hiên nhìn cô với vị thế của người ở trên cao, sắc mặt có vẻ nguy hiểm đáng sợ. Phùng Nhất Nhất nắm chiếc cốc trong tay theo bản năng. Sữa nóng cách một tầng thủy tinh truyền vào lòng bàn tay cô có hơi ran rát.

Thẩm Hiên bước từng bước đến trước mặt cô, từ từ khom lưng, sát mặt lại gần, đôi mắt bởi mệt mỏi đến cực độ mà sáng ngời khác thường, gắt gao ghim chặt ánh mắt cô. Phùng Nhất Nhất sợ hãi lùi về phía sau. Giọng điệu của Thẩm Hiên bỗng trở nên vô cùng bất thiện, cười thấp một tiếng. Anh tiếp tục tiến lên, lấy khí thế nổi trận lôi đình chèn ép người ta. Phùng Nhất Nhất đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, nâng tay hung hăng hất cả cốc sữa vào mặt anh. Thẩm Hiên không hề tránh né mà chỉ nhắm mắt lại, để mặc sữa nóng hắt đầy vào mặt mình. Nhiệt độ của sữa cao hơn nhiệt độ của cơ thể khiến mặt anh nóng bừng, cảm giác lạnh đến thấu xương trong lòng có dịu đi đôi chút.

Chất lỏng màu trắng sữa từ trên khuôn mặt anh tuấn nhỏ xuống, Thẩm Hiên mở mắt ra, hốc mắt giờ chỉ còn lại những mệt mỏi đến cùng cực. Phùng Nhất Nhất nhìn chằm chằm vào anh với tư thế đề phòng. Thẩm Hiên cười khổ đứng thẳng lưng, lùi ra phía sau hai bước, rồi đưa tay lên lau mặt. Hai người lúng túng, một đứng một ngồi, khuôn mặt méo xệch, trầm lặng không lên tiếng. Sau khi ổn định lại tâm trạng, Thẩm Hiên cảm thấy bản thân thật nực cười, anh buông tiếng thở dài, bước đến ngăn kéo bàn bên cạnh lấy ra một bao thuốc, đứng từ xa xa lắc lắc với cô.

“Ngại quá, anh phải hút một điếu.” Dứt lời, anh cũng không đợi cô đáp lại mà đi thẳng đến bên cửa sổ, mở một cánh ra, tựa lưng vào đó, từ từ nhả khói. Tướng mạo anh tuấn của người đàn ông chững chạc thấp thoáng trong màn khói lượn lờ, giọng điệu phiền muộn trước nay chưa từng có, “Em nói đi, sao em không ngủ với anh? Kỹ xảo của anh chắc chắn tốt hơn Tạ Gia Thụ?”.

Phùng Nhất Nhất thẳng lưng đứng dậy, đi vào phòng ngủ dành cho khách cầm va ly hành lý, lặng lẽ bước ra ngoài. Lúc từ phòng ngủ đi ra, Thẩm Hiên đã đứng ở cửa. Anh dựa lưng vào cửa chặn cô, giọng nói mệt mỏi mà thành khẩn xin lỗi, “Xin lỗi, anh nói sai rồi, xin lỗi em! Hôm nay tinh thần của anh tồi tệ quá, lực kiềm chế kém… Thật sự rất xin lỗi!”. Giờ phút này, lòng Phùng Nhất Nhất tràn đầy tuyệt vọng. Cô cứ đứng đó, chẳng nói chẳng rằng. Thẩm Hiên dựa vào cửa, bộ dạng mệt mỏi, khó chịu vô cùng. Hai người trầm lặng một hồi, anh bỗng nói, “Nói thật nhé, em có thể nói cho anh biết, rốt cuộc em thích Tạ Gia Thụ ở điểm gì không? Thích sự ấu trĩ của cậu ta?”.

Phùng Nhất Nhất không lên tiếng, thần sắc phảng phất chút hốt hoảng. Thẩm Hiên đặt tay lên vai cô với ý thăm dò, thấy cô không chống cự, liền đưa tay ra đỡ lấy, để cô dựa vào lòng mình. “Nói cho anh biết đi!”, anh tựa như dỗ dành, giọng nói trầm thấp. Anh dỗ dành một hồi lâu, Phùng Nhất Nhất mới hoàn hồn, ngơ ngẩn nói, “Ngày trước, em học bạt mạng để chuẩn bị cho kỳ thi đại học. Sau đó, em làm bài thi rất tốt, em rất vui vẻ, cứ ngỡ rằng mình được đi học đại học. Nhưng lúc đó, trong nhà em vừa nộp một khoản phí chọn trường cho em trai, mẹ em nói, món tiền còn lại phải giữ lại, nhỡ may em trai em học Trung học Phổ thông phải nộp phí chọn trường thì sao? Vậy nên, cha em bảo em đừng đi học đại học nữa, đi tìm việc làm. Đó là lần đầu tiên em không nghe lời họ. Em không ăn cơm, cứ ru rú ở nhà chẳng đi đâu cả. Sau đó, cha dẫn em đến nhà người thân họ hàng để vay tiền, vay từng nhà một. Ông nói tiền này là tiền em vay, sau này em phải tự trả. Số tiền ấy, đến sau khi em đi làm một năm mới trả hết”.

Anh hỏi một đằng cô trả lời một nẻo, nhưng anh lại lắng nghe rất nghiêm túc, chốc chốc lại “ừm” một tiếng dịu dàng, hoặc là hỏi một câu “Sau đó thì sao?”. “…Trước kia, anh cứ hỏi em tại sao lại sợ chết đến vậy… Bởi vì em biết, nếu em mắc bệnh nghiêm trọng gì, cần rất nhiều tiền, rất khó khăn mới có thể cứu được… sẽ không ai cứu em cả, họ sẽ bỏ mặc em”, Phùng Nhất Nhất dựa vào vai Thẩm Hiên, vừa mỉm cười vừa rơi nước mắt, “Cho đến khi em có Tạ Gia Thụ”. Tạ Gia Thụ của năm hai mươi tuổi vô cùng ấu trĩ, vô cùng cợt nhả, vô cùng thần kinh… vô cùng nhiệt huyết, vô cùng thật tâm.

Tử Thời nói, Tạ Gia Thụ là món quà bù đắp lại tất cả những bất hạnh trước đó mà ông trời dành cho cô. Phùng Nhất Nhất luôn vững tin, Tạ Gia Thụ là sự bù đắp của cô. Tạ Gia Thụ là nguồn sức mạnh của cô, là nơi lui về của cô. Tạ Gia Thụ khiến cô không còn sợ hãi sinh lão bệnh tử, khiến cô trở nên dũng cảm và thành thật. “Phùng Nhất Nhất!”, nghe thấy lý do này, Thẩm Hiên thật không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, “Em biết anh là một bác sĩ không vậy? Nếu em mắc bệnh nặng, dù cho Tạ Gia Thụ có muốn cứu em, cậu ta cũng phải cầm tiền đến cầu xin anh!”.

Phùng Nhất Nhất chẳng thể kìm được tiếng khóc, vừa cười vừa lau nước mắt, nói, “Em biết chứ… nhưng em đã không còn sợ chết nữa rồi”. Có thể được Tạ Gia Thụ của năm hai mươi tuổi toàn tâm toàn ý yêu thương, Phùng Nhất Nhất đã không còn sợ chết nữa bởi vì chẳng còn gì đáng để nuối tiếc cả. Anh tốt như thế, nhưng tại sao không đến để yêu em khi em hai mươi tuổi?

Thẩm Hiên sững sờ cả người. Đúng vậy, không phải anh thua bởi Tạ Gia Thụ, thật ra là thua bởi thời gian, “Bỏ đi…”, anh day day hàng lông mày, đầu đau như búa bổ, nói, “Thật ra người anh từng ngủ cùng chắc chắn nhiều hơn em. Anh thật sự không để bụng chuyện em cùng Tạ Gia Thụ qua đêm. Nhưng em lại ngủ cùng người đàn ông khác trong giai đoạn anh đang theo đuổi, điều này đả kích lòng tự tôn đàn ông của anh”.

Phùng Nhất Nhất không tiếp lời, nhẹ nhàng đẩy anh ra, nói, “Anh đưa em đến nhà Tử Thời đi, hoặc là tìm cho em một khách sạn”. Thẩm Hiên nhéo mặt cô, bất đắc dĩ nói, “Tử Thời hiện giờ được hưởng đãi ngộ cấp bảo vật quốc gia. Thịnh Thừa Quang nâng niu trên tay sợ rơi mất, ngậm trong miệng sợ tan chảy, đã sắp nhạy cảm đến phát điên rồi. Tốt hơn hết là em đừng đi tìm cô ấy. Em ở khách sạn một mình không an toàn. Nhất Phàm đã giao phó em cho anh, em phải thành toàn cho lời hứa của một người đàn ông chứ! Yên tâm đi, anh không làm gì em đâu. Hôm nay quả thật anh rất mệt, dù có lòng thì cũng bất lực”. Bác sĩ Thẩm nói xong liền xách hành lý của cô, vừa thô bạo vừa dịu dàng, ân cần đuổi cô về phòng dành cho khách.

Thật ra, Phùng Nhất Nhất biết Thẩm Hiên sẽ không làm gì cô cả. Ngay cả buổi tối hôm ở cùng Tạ Gia Thụ, nếu cô hạ quyết tâm đẩy anh ra, cũng không phải là không thể. Chỉ vì cô cam tâm tình nguyện mà thôi. Nghe nói tổ tiên Tạ gia có mang trong mình huyết thống người Nga, bởi vậy nên con cái Tạ gia người nào người nấy đều mày rậm mắt to, lông mi vừa rậm vừa dài như hai chiếc bàn chải nhỏ, nhìn qua ống kính, đường nét thâm thúy vô cùng. Ngài trợ lý đã gặp biết bao ngôi sao có tiếng, chưa bao giờ mất đi lực khống chế. Nhưng lúc này, cầm trong tay ống kính máy quay, anh ta lại kìm lòng không đặng, bất giác chuyển ống kính về phía ông chủ nhà mình.

Tạ Gia Thụ cụp mắt ngồi đó, bấm điện thoại hết lần này đến lần khác. Rõ ràng là anh không buồn ngẩng đầu lên, nhưng lúc này lại chuẩn xác đưa ngón tay ra huơ huơ, trợ lý giật mình, vội vàng đưa ống kính về phía Lương Dĩ Thanh. Vừa rồi, quả thật Lương Dĩ Thanh đã bị dọa cho sợ hãi. Tạ Gia Thụ đối mặt với Phùng Nhất Nhất lúc nào cũng sáng nắng chiều mưa, bộ dạng mặt dày mày dạn nào cũng có thể bày ra. Còn đối với người ngoài, anh hầu như chỉ mỉm cười, ung dung thản nhiên, hư vô mờ mịt, hàm ý sâu xa. Quen với bộ dạng lúc nào cũng mỉm cười của anh, đột nhiên sấm chớp đan xen, đừng nói kiểu con gái như Lương Dĩ Thanh, đến ngay như trợ lý kia trong khoảng thời gian ngắn vừa rồi cũng sợ chết khiếp. Lương Dĩ Thanh không ngờ rằng, lần đầu tiên lên ống kình lại là trong tình huống này. Cô đỏ mắt, cắn môi, thành thật khai báo, “…Em nói em biết cô ấy là Trịnh Phiên Phiên, là vị hôn thê của Tổng… Tổng giám đốc Tạ, hỏi cô ấy biết em là ai không…”.

Trợ lý ngồi đối diện với hai người có thể nghe được giọng nữ máy móc vọng ra từ điện thoại, “Xin lỗi! Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy”, nhưng có vẻ như Tổng giám đốc Tạ không nghe thấy, bấm số điện thoại đó hết lần này đến lần khác. Nghe Lương Dĩ Thanh nói vậy, anh mới ngừng lại một lát, tay vuốt vào màn hình điện thoại, lôn gmi dài mà dày tạo thành hai bóng đen nhỏ dưới viền mắt, khiến người khác nhìn mà phải rùng mình, dùng giọng điệu ớn lạnh nói, “Vị hôn thê? Ai nói với cô Trịnh Phiên Phiên là vị hôn thê của tôi?”. Tướng mạo đẹp đẽ như vậy không ngờ có thể lạnh lùng đến mức dọa người thế này! Màn hình điện thoại trong tay anh hồi lâu không tối đi. Ánh sáng chiếu lên cằm anh, bóng mờ dưới mắt và cánh mũi càng hằn sâu, lại thêm vào khuôn mặt anh tuấn vốn không giống người thường, cảnh tượng này quả là đáng sợ vô cùng. Lương Dĩ Thanh liếc mắt nhìn trộm, cuối cùng bị bộ dạng “người đến từ địa ngục” này dọa cho sợ đến phát khóc.

“Khóc lóc cái gì!”, Tạ Gia Thụ mất kiên nhẫn, lạnh giọng quát chói tai, “Có gan nhận điện thoại của tôi, giờ không có gan nhận à?”. “Em không trộm, em chỉ muốn đùa anh chút thôi! Ai ngờ lúc đó cô ấy lại gọi điện thoại đến!’, Lương Dĩ Thanh cảm thấy vô cùng tủi thân! Cô ta chỉ nhất thời nổi hứng muốn giấu điện thoại của anh đi, đợi lúc anh tìm đến thì trả lại, nhân cơ hội bắt chuyện vài câu, ai ngờ lại trùng hợp có điện thoại gọi đến cơ chứ. Nhận điện thoại cũng không cần nhập mật mã xác nhận.

Hơn nữa, tên của số điện thoại gọi đến là “D” trong “F.D”, ảnh đi kèm là bức ảnh của Tạ Gia Thụ chu môi đòi hôn. Lương Dĩ Thanh vừa nhìn là biết điện thoại của Trịnh Phiên Phiên. Kiểu ngọt ngào này khiến người ta phải tức giận! Sao cô ta có thể bỏ lỡ cơ hội tỏ rõ thị uy này? “Anh đừng giận em nữa.. em biết sai rồi, em xin lỗi!”, Lương Dĩ Thanh mắt ngấn lệ, sợ hãi nhìn Tạ Gia Thụ, cố gắng lấy can đảm đưa tay ra, ngón tay lặng lẽ móc góc áo anh rồi lắc lắc. Chiêu này là học từ em họ Lương Tinh nhà mình. Mỗi lần Lương Tinh làm vậy, một lớn hai nhỏ cả thảy ba người đàn ông trong Lương gia đều phải giơ tay xin hàng. Nhưng Tạ Gia Thụ lại móc tay với trợ lý, lạnh giọng nói, “Ghi cảnh này lại. Video này lát cậu copy ra một bản gửi cho luật sư Cố, ngoài tội ăn cắp ra phải cộng thêm cả tội quấy rối tình dục”.

Trợ lý nghiêm túc chuyển vị trí ống kính, cẩn thẩn chụp lại hình ảnh đặc tả cảnh Lương Dĩ Thanh kéo áo ông chủ nhà mình. Thần sắc trên gương mặt anh ta nghiêm túc vô cùng, nhưng việc ống kính run rẩy đã bán đứng một sự thật, anh ta đang cười trộm. Lúc này đây, Lương Dĩ Thanh quả thật đã suy sụp, “oa” lên một tiếng rồi gào khóc. Gạt chuyện cố làm ra vẻ sang một bên, thì có thể thấy đây chỉ là một cô gái trẻ được chiều chuộng thành hư.

Tạ Gia Thụ nghĩ vậy, mặt lạnh tanh, không chút nể nang mà gạt phăng ngón tay cô ta ra. Xe từ từ dừng lại, đến nhà Phùng gia rồi! Tài xế xuống xe, chạy ra sau mở cửa. Tạ Gia Thụ vừa mở khuy u phục vừa căn dặn như đinh đóng cột với trợ lý, “Bên Diệp Mộc hẳn rất nhanh sẽ có tin tức, cậu đưa video này cho cô ta. Người thì mặc cô ta xử lý, đem đi hay không thì tùy, ý kiến thì nhất định phải đưa cho tôi. Nếu cô ta dám lấy hợp đồng của Trần Nguyên ra uy hiếp, cứ để cô ta đóng gói Mars rồi cuốn xéo một thể! Ông đây không tiếc!”. Dứt lời, anh lạnh lùng nhìn cô gái đang khóc như mưa rơi trên cánh hoa lê, vung tay hung hăng đập cửa.

Đêm nay, trong phòng khách nhà Thẩm Hiên, Phùng Nhất Nhất ngủ rất say. Buổi sớm, mặt trời chiếu vào khung cửa sổ không kéo rèm, cô mở mắt trong ánh vàng rực rỡ, bỗng chốc quên luôn cả việc ngày hôm qua mình đã gặp phải những chuyện gì. Bên này cô vừa có động tĩnh, Thẩm Hiên đã đi đến, gõ cửa nói, “Nhất Phàm tìm em, nói điện thoại của em tắt máy”. Không phải là tắt máy, mà là bị cô đập nát trong cơn thịnh nộ rồi. Giờ nhớ lại bộ dạng điên cuồng đập vỡ điện thoại của mình ngày hôm qua, Phùng Nhất Nhất chỉ cảm thấy đúng là vừa nực cười vừa thảm thương. Lúc cô chạy ra mở cửa, gương mặt đã mang theo ý cười quái dị khiến Thẩm Hiên nhìn mà thoáng chốc sững sờ.

Lúc nói chuyện, Phùng Nhất Phàm rõ ràng cố nén giọng, “Chị! Chị mau về nhà đi!”. Giọng điệu của cậu sốt sắng như đang nói sau lưng người khác, Phùng Nhất Nhất hỏi, “Có phải cha biết rồi không?”. “Cha đến nhà bác rồi, còn chưa về”, Phùng Nhất Phàm lo lắng không yên, nói, “Chị mau về nhà đi!Tạ Gia Thụ đứng ngoài nhà mình cả đêm đấy!”.

Trong phút chốc, Phùng Nhất Nhất giống như bị điện giật, gai ốc toàn thân chen nhau mọc ra ngoài, trong đầu khiếp sợ, đau đớn, ngọt ngào, bực tức, khó hiểu… hết thảy cảm xúc đan xen phức tạp, ngôn ngữ hoàn toàn không thể miêu tả được tâm tình của cô lúc này. Buổi tối hôm qua, lúc cô cần đến anh nhất thì một người con gái nhận điện thoại của anh, tưởng cô là một người con gái khác, còn nói người đó là vị hôn thê của anh. Còn trong đêm cô ngủ say ở nhà của một người đàn ông khác, anh lại đứng trước cửa nhà cô cả đêm.

“Chị về ngay đây!”, Phùng Nhất Nhất thấp giọng, hớn hở nói xong, hành lý cũng không lấy mà nhào nhào đầu ra ngoài. Thẩm Hiên mù mờ đuổi theo, “Xảy ra chuyện gì vậy? Em đợi đã! Anh lái xe đưa em đi!”. “Tạ Gia Thụ!”, Phùng Nhất Nhất vội vàng thay giày, không buồn ngẩng đầu lên, nói, “Anh ấy đan gở nhà em!”.

Thẩm Hiên thật không biết phải nói sao, “Cậu ta đến nhà em thì có thể làm được gì chứ? Chịu ăn đong cùng với em sao?”. Phùng Nhất Nhất không dừng tay, cúi đầu khẽ nói, “Như vậy cũng rất tốt!”. Ôm lấy nhau cùng chịu đánh tốt hơn, hòa hợp êm ấm, hạnh phúc ngọt ngào!

Lần này thì Thẩm Hiên giận thật rồi, nhịn rồi nhịn, quả thật là không nhịn nổi khẩu khí này của cô. Anh dựa vào đó, day day thái dương, khàn giọng nói, “Em từ từ hẵng xuống lầu, anh giúp em gọi xe, lúc này anh lái xe không an toàn”. Phùng Nhất Nhất nói cô tự bắt xe về nhà được, sau đó nhận lấy va ly hành lý anh xách từ trong nhà ra cho, hớn hở cầm lấy rồi chạy một mạch. Mẹ Phùng không hận ai như hận Tạ Gia Thụ.

Con gái của bà từ nhỏ đến lớn đều nghe lời, nhanh trí, bình an thuận lợi. Nhiều năm như vậy rồi, chỉ duy nhất một lần bị tổn thương ủ rũ, chính là vì Tạ Gia Thụ. Bây giờ lại còn vì anh mà chống đối lại cha mẹ, bỏ nhà ra đi.Quả thật là như biến thành một con người khác vậy! Đúng lúc mẹ Phùng đang bực mình vì chuyện con gái bỏ nhà đi, tên đầu sỏ gây tội này lại đích thân tìm đến tận cửa! Cơn giận dữ của mẹ Phùng cuối cùng đã có chỗ phát tiết, bà ra sức khua khoắng cán chổi lau nhà, đánh cho người đến một trận tơi bời. Lúc Tạ Gia Thụ gõ cửa vẫn áo quần bảnh bao, dáng vẻ đường hoàng, chỉ sau một phút đã xám mày tro lăn ra ngoài.

Thật ra, trước kia anh cũng từng có xích mích với mẹ Phùng. Lần nghiêm trọng nhất ấy cũng là mẹ Phùng tống cổ anh ra khỏi nhà, nhưng bà không đánh, mà chỉ ném đồ anh tặng ra ngoài. Ngày đó, Tạ Gia Thụ đập nát những hộp đồ mang biếu ngay bên ngoài cửa nhà họ, sau đó vênh váo, nghênh ngang rời đi. Lần này anh không như thế, mẹ Phùng đánh, anh đưa tay lên che mặt, mặc cho chổi lau đầy bụi đất rơi trên người mình, lại còn rất đau nữa. Phùng Nhất Phàm nghe thấy giọng nói, vội vàng đến kéo mẹ mình. Tạ Gia Thụ bỏ tay xuống, không quan tâm bộ dạng chật vật của bản thân, bình tĩnh hỏi Phùng Nhất Phàm, “Chị của cậu đi đâu rồi?”.

“Liên quan gì đến anh! Cút!”, mặc dù Phùng Nhất Phàm kéo mẹ Phùng lại, nhưng không có nghĩa là cậu thích Tạ Gia Thụ. “Cậu có thể không nói cho tôi biết, nhưng cậu phải đảm bảo an toàn cho cô ấy”, Tạ Gia Thụ lạnh lùng nói, “Tôi cũng có một người chị gái. Nếu chị ấy bị đuổi ra khỏi nhà thế này, tôi sẽ không co rúc ở nhà mặc kệ chị ấy như cậu”. “Sao tôi lại mặc kệ chị ấy hả?”, chàng trai trẻ mặt đỏ tía tai, rít gào, “Nói cho anh biết nhé, chị gái tôi rất an toàn! Tôi đã gọi điện thoại kêu người đi đón chị ấy từ lâu rồi!”.

Phùng Nhất Phàm gào xong liền hối hận. Tạ Gia Thụ thở phào nhẹ nhõm. Mẹ Phùng quẳng cán chổi đi, xách tai con trai.

Trong lúc hai mẹ con họ lôi kéo nhau như gãi ngứa, anh bỏ lại một câu, “Tôi đợi cô ấy ở bên ngoài”, rồi chẳng thèm quay đầu lại mà bỏ đi. Đứng đó thoắt cái đã qua một đêm, anh không quấy rầy người nhà họ Phùng, đứng mệt thì dựa vào tường một lát. Lúc Phùng Nhất Nhất vội vã trở về, thì thấy có một người đang dựa vào bức tường ngoài cửa nhà mình. Hành lang cổ xưa không có nhiều ánh sáng, nhưng ánh mặt trời lại thích thú rọi qua cửa sổ nhỏ của cầu thang. Dưới chân anh là một vòng ánh sáng rực rỡ. Ngước mắt lên nhìn, thần sắc của người đàn ông ddang đút tay vào túi quần có chút mệt mỏi, nhắm mắt, khẽ cau mày. Một chân anh chống xuống đất, một chân khác hơi gập về phía sau.

Phùng Nhất Nhất nhớ lại bộ phim ngày trước cô mê mẩn. Lúc ấy, Tống Thừa Hiên đang ở vào độ tuổi đẹp nhất của người đàn ông, đóng vai chàng thanh niên điển trai, lạnh lùng, anh tuấn hấp dẫn đến độ trời ghét người ghen. Nhưng… cũng không bằng Tạ Gia Thụ của thời khắc này. Cô kéo hành lý chạy cả quãng đường, thở hổn hển. Song, cô thà rằng cố nín thở, dù ngực đã đau tức đến sắp nổ tung, cũng không nhẫn tâm đánh thức Tạ Gia Thụ của giây phút này.

Cô nhấc va ly, rón ra rón rén bước lên từng bậc cầu thang. Tiến lại gần, cô phát hiện ra anh vẫn tỉnh, chỉ cụp mắt mà thôi! Phùng Nhất Nhất bỗng dâng lên một loại cảm giác na ná như thẹn thùng, hệt như khoảnh khắc đầu tiên con tim đập thình thịch trong cuộc đời, ngây ngô, dại khờ, muốn nói nhưng chẳng nên lời.

“Này…”, cô hổn hển thốt ra một tiếng. Tạ Gia Thụ không hỏi gì cả, cũng chẳng nói gì. Anh cong môi cười với cô, tay rút ra khỏi túi quần, khẽ chỉ vào phía sau cô. Ánh mặt trời ấm áp hồi nãy còn chiếu dưới chân anh, lúc này đang chiếu lên vai cô.

Cô khoác trên mình ánh mặt trời ấm áp, bước chân lên bậc cầu thang. Phùng Nhất Nhất thuận theo ngón tay của anh quay người nhìn nhưng chẳng thấy gì cả, cô lại quay đầu nhìn anh bằng ánh mắt hoài nghi. Tạ Gia Thụ cười rất đẹp, bước lên trước một bước, đưa tay ra cho cô.

Anh muốn cô đưa tay ra nắm lấy tay anh, hai người nắm tay nhìn nhau cười, lãng mạn biết bao! Nhưng Phùng Nhất Nhất lại rất vui vẻ, đẩy va ly hành lý trong tay cho anh, còn dùng nét mặt “Chẳng mấy khi được anh ân cần thế này” nhìn anh. Tổng giám đốc Tạ lập tức bị đẩy ra khỏi tiểu thuyết ngôn tình thần tượng, mặt tối sầm lại, thò tay kia ra kéo cô, có chút hung dữ. Phùng Nhất Nhất tiến lên một bước, hơi lảo đảo ập vào lòng anh. Anh thuận thế một tay ôm lấy cô. Cô mất tăm một đêm, nhưng lúc này, Tạ Gia Thụ chỉ muốn cảm ơn vì cô có thể bình an đứng ở đây như vậy.

“Chốc nữa em đừng nói gì cả, để anh nói”, tình hình thời tiết hiện tại, nhiệt độ ban đêm vẫn hơi thấp, giọng nói của người đang đứng ở hành lang âm u lạnh lẽo cả một đêm đã khàn khàn. Còn Phùng Nhất Nhất nghe vào tai chỉ cảm thấy thật gợi cảm, quyến rũ. Cô vui vẻ gật đầu. Tạ Gia Thụ nén tiếng thở dài, cúi đầu hôn lên chóp mũi cô.

Bình tĩnh lại, anh quay người đi đến bên cửa, đưa tay lên gõ cửa. Tiếng bước chân vọng ra ngày một gần, Tạ Gia Thụ bỏ tay xuống, nắm lấy tay Phùng Nhất Nhất. Người ra mở cửa là mẹ Phùng, sắc mặt bà còn dữ dằn hơn tối qua, nhưng ánh mắt đã bình tĩnh lại, hơn nữa, Tạ Gia Thụ chú ý tới dáng vẻ bà nhìn Phùng Nhất Nhất, rõ ràng là thở phào.

Nhưng lúc này, Phùng Nhất Nhất được Tạ Gia Thụ nắm tay, mím chặt môi, không lên tiếng. Sự thấp thỏm lo lắng của mẹ Phùng vốn đã lắng xuống, giờ lại nổi cơn giận dữ. Tạ Gia Thụ mắt thấy tình hình sắp trở nên căng thẳng, giọng điệu vô cùng tha thiết, thành khẩn, “Cô ạ, lúc cha cháu còn trên đời, đã từng nói với hai chị em cháu một câu rằng, mỗi đứa con đều là món nợ mà cha mẹ chưa trả hết từ kiếp trước. Ông nói, đứa trẻ ngoan đến đâu thì cũng đều khiến cha mẹ phải nhọc lòng một lần. Từ nhỏ, cháu đã nghịch ngợm không nghe lời. Lúc cha cháu còn, cháu đã khiến ông nhọc lòng không ít,… nhưng Nhất Nhất không giống cháu. Từ nhỏ cô ấy đã thông minh, cô chú nói gì cô ấy cũng làm theo. Bây giờ, cô ấy ngang bướng một lần, hiếm khi không nghe lời một lần, khiến mọi người phải lo lắng, phiền lòng. Cô có thể nể tình đã sinh ra và nuôi nấng cô ấy, làm mẹ con với nhau mà tha thứ cho cô ấy không ạ?”. Mẹ Phùng cảm thấy bản thân hiểu rõ Tạ Gia Thụ, trước lúc ra mở cửa đã chuẩn bị xong xuôi đâu vào đấy, chỉ cần anh dám khiêu khích, bà sẽ đánh cho anh trận nữa!

Nhưng những lời này của Tạ Gia Thụ lại khiến bà ngẩn người ngay tại chỗ. Ngẫm nghĩ thì đúng là vậy. Từ nhỏ đến lớn, con gái bà đều ngoan ngoãn, vâng lời, có thể nói là vâng lời răm rắp. Từ nhỏ đến lớn, Phùng Nhất Nhất không cần họ phải nhọc lòng chút nào, khiến họ bớt lo hơn Nhất Phàm không biết bao nhiêu lần. Dù sao cũng là đứa con mình mang nặng đẻ đau, từ một cục thịt nhỏ nuôi đến khi trưởng thành, sao có thể không thương yêu được cơ chứ!

Tạ Gia Thụ nhìn mặt gởi lời, vội vàng nháy mắt ra hiệu với Phùng Nhất Phàm đang đứng phía sau, rướn giọng nói, “Nhất Phàm lại đây! Giúp chị cậu cầm va ly vào!”. Phùng Nhất Phàm đứng ở đó từ đầu tới giờ, chỉ đợi lúc này, miệng lập tức nói “Đến đây!”, chân dài sải mấy bước, cướp lấy va ly trong tay Tạ Gia Thụ rồi chạy về phòng, như thể sợ lại bị mẹ đuổi vậy. Mẹ Phùng thấy vậy bèn thở dài, có chút bất lực, ánh mắt nhìn con gái đã không còn phẫn nộ.

Tạ Gia Thụ lẳng lặng đẩy lưng Phùng Nhất Nhất. Cô bước lên trước một bước, rầu rĩ gọi một tiếng “Mẹ!”. Mẹ Phùng phát ra tiếng “ừm” bằng giọng mũi. Hai mẹ con không nói lời nào nữa mà chỉ nhìn nhau. Tạ Gia Thụ ở bên bỗng cảm thấy đau đầu không thôi, cười xen vào, nói với mẹ Phùng, “Cô ạ, cháu có một vài câu muốn nói với Nhất Nhất, mười phút thôi ạ, một lát nữa cháu sẽ đưa cô ấy lên!”.

Một người phụ nữ trung niên không tránh khỏi có vài phần khoan dung với người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai, huống hồ là mẫu người tài năng xuất chúng như Tạ Gia Thụ. Dáng vẻ ôn tồn, lễ độ này của anh khiến mẹ Phùng thất thần, không ngờ lại “ờ” một tiếng. Đợi đến khi bà nhớ ra đây là Tạ Gia Thụ, tên đáng bị trăm ngàn dao găm thì đã muộn, đôi uyên ương đã tay trong tay xuống lầu. Mẹ Phùng đứng ở cửa, thò đầu ra ngoài, nghe thấy chim uyên ương nói với chim uyên ương, “Dáng vẻ anh nói chuyện vừa rồi thật đẹp trai!”. Giọng nói của chim uyên ương nghe có vẻ không có tinh thần và thân thiết như hồi nãy, âm mũi nghẹt đặc, “Đợi chốc nữa anh tính sổ với em còn đẹp trai hơn!”.

“Không, không cần đâu… đẹp trai như vậy đủ dùng rồi! Đủ lắm rồi!”. Tạ Gia Thụ hiển nhiên không thấy vẻ điển trai của mình có giới hạn, xuống lầu đi đến bên xe, nhấc chân dài lên, hung hăng đá lên cửa xe. Phùng Nhất Nhất sợ giật nảy mình, sau đó trợ lý từ trong xe đi xuống, nét mặt bình tĩnh.

“Tổng giám đốc Tạ, cô Phùng!”, trợ lý ngủ một đêm trong xe nhưng vẫn duy trì được kỹ thuật diễn xuất trình độ cao, ánh mắt cà kiểu tóc không chút rối bời. Tổng giám đốc Tạ điển trai đến mức cuồng ngạo nắm chặt tay người bên cạnh, mất kiên nhẫn hỏi, “Người đâu?”. Trợ lý liếc nhìn Phùng Nhất Nhất một cái, ý hỏi có thể nói không?

Tổng giám đốc Tạ ngạo nghễ gật đầu. “Vào hồi một giờ năm phút rạng sáng, bên Tổng giám đốc Diệp đã cho người đến đón cô Lương. Tôi đã giao một bản VCR cô Lương giải thích ngọn nguồn mọi chuyện cho bọn họ. Ngoài ra còn theo lời anh căn dặn, copy một bản gửi bên luật sư Cố. Ba mươi phút trước, luật sư Cố đã gọi điện thoại đến đưa câu trả lời bước đầu. Anh ta cho rằng, tội danh chiếm hữu phi pháp tài sản của người khác hoàn toàn có thể được thành lập. Về phần anh muốn kiện cô Lương quấy rối tình dục, nguyên văn lời nói của luật sư Cố là: Hiện tại, Trung Quốc đã đưa ra các luật lệ quy định hành vi quấy rối tình dục, trong đó đa phần là các điều luật bảo hộ quyền lợi cho phụ nữ và trẻ em như Luật bảo hộ quyền lợi cho phụ nữ. Đương nhiên, Tổng giám đốc Tạ muốn tố cáo một thiếu nữ mười chín tuổi có hành vi quấy rối tình dục với mình, cũng không phải là hoàn toàn không thể”. Trợ lý vô cùng điềm tĩnh đọc thuộc làu làu, nhìn ông chủ vừa rồi còn lạnh lùng, tàn khốc, cao ngạo, bá đạo, điển trai đến độ không kìm hãm lại được bỗng tối sầm mặt lại. Tiếp nữa là, cô Phùng, cô có cần phải cười rạng rỡ như vậy không? Cô thật sự vui vẻ như vậy sao? Tổng giám đốc Tạ của chúng tôi bị một cô gái trẻ mười chín tuổi quấy rối đáng để cô ôm bụng cười sặc sụa như vậy sao?

Tạ Gia Thụ “tàn khốc” thành nghiện nhất thời không kịp đè nén, thầm hối hận đến mức xanh cả ruột, chỉ có điều gương mặt vẫn duy trì biểu cảm lạnh lùng. May mà sự chu đáo của trợ lý cũng đạt điểm mười y như kỹ thuật diễn xuất, kịp thời naagn máy quay lên, nghiêm túc nói, “Trong này là bản gốc, mời Tổng giám đốc Tạ kiểm tra ạ!”. Trợ lý dùng “gạch vàng” lót bậc thang, Tổng giám đốc Tạ co chân dài lên, vui vẻ bước xuống. Anh mở máy ra, nhìn hết sức chuyện chú.

Phùng Nhất Nhất ở bên cạnh, đương nhiên cũng chồm lại xem cùng. Cô thấy một cô gái xinh đẹp thanh thuần, hai mắt đẫm lệ khóc hu hu, đối mặt với ống kính nói mình ăn trộm điện thoại của Tạ Gia Thụ thế nào, cố ý trợn mắt nói nhảm ra sao… Đến đoạn tiểu mỹ nữ móc gấu áo Tạ Gia Thụ, Phùng Nhất Nhất cuối cùng cũng tỏ tường căn nguyên của việc quấy nhiễu tình dục. Quả thật là cười đến đau tức cả bụng rồi! Trợ lý bởi tạo “bậc thang lót gạch vàng” tốt đã được phần thưởng là hai ngày nghỉ có lương, bộ mặt bịn rịn vội vàng quay người rời khỏi.

Tạ Gia Thụ kéo người đang cầm máy quay xem lại một lượt từ đầu đến cuối lên xe. Vừa đóng cửa, Tổng giám đốc Tạ một phút trước còn lạnh lùng, bá đạo giờ đã giống như chú chó Goldem Retriever hoạt bát, nhiệt tình, nhún người bổ nhào! Ghế tối qua trợ lý ngủ vẫn để bằng, vừa vặn tạo điều kiện cho cú bổ nhào của anh diễn ra suôn sẻ. Máy quay từ trong tay Phùng Nhất Nhất rơi xuống, cô nhỏ giọng nói, “Anh có chuyện gì thì nghiêm túc nói!”.

Cả người Tạ Gia Thụ nằm úp sấp lên người cô, đè thật chặt, khinh thường “hừ” một tiếng, “Cứ như thế này nói! Anh thích tư thế này!”. Phùng Nhất Nhất đẩy ra, anh lại ôm chặt hơn, giọng khàn khàn, trầm thấp vang lên bên tai cô, “ Anh không thoải mái! Anh bị cảm rồi! Đứng một đêm mệt chết đi được! Chân anh sắp gãy rồi!”. Anh gầm nhẹ một hồi vào tai cô, màng tai Phùng Nhất Nhất cũng đau nhức luôn rồi,. cô nghiêng nghiêng đầu, anh lập tức lấn tới, đầu rúc vào trong cổ áo cô hôn loạn xạ. Phùng Nhất Nhất cuống quýt kéo áo lên, anh bỗng dừng lại, nói một câu, “Điện thoại của em làm sao mà tắt máy hả?”.

Phùng Nhất Nhất thoáng sững người, anh thừa dịp đưa hai tay ra kéo áo của cô xuống. Không đợi cô vùng vẫy, Tạ Gia Thụ đã ấn chặt lấy hai tay của cô. Giữ chặt cô, anh ngồi chồm hỗm xuống, cúi đầu nheo mắt, ánh mắt quét đi quét lại từ cổ đến ngực cô. Không có bất kỳ dấu vết khả nghi nào! Tạ Gia Thụ “hừ” lạnh một tiếng trong lòng, cúi đầu trồng mấy trái “dâu tây” lên.

Phùng Nhất Nhất thở hắt ra, đẩy đầu anh, phí công chống cự, “Vừa rồi, anh nói với mẹ em rằng, mười phút sau sẽ đưa em về”. “Hơ, anh còn nói em là khoản nợ của họ cơ!”. Anh con bảo câu đó là cha anh nói cơ! Chẳng phải đâu! Cha anh chẳng nói với anh được mấy câu. Từ sau khi anh nhớ chuyện đến trước khi cha qua đời, trong vòng mấy năm ngắn ngủi, đều là chị gái Tạ Gia Vân làm bạn với cha.

“Anh…sao…anh lại…”, Phùng Nhất Nhất không còn gì để nói nữa rồi. Tạ Gia Thụ lầm bầm rồi cọ xát, Phùng Nhất Nhất khó khăn nói “Không được!:, thở hồng hộc, “Mẹ em chắn chắn là đang chờ đấy…anh…anh…vừa rồi thể hiện tốt như vậy…”. Thật ra thì Tạ Gia Thụ cũng không thể muốn cô vào lúc này, anh chỉ muốn giải tỏa những đè nén ngột ngạt trong lòng.

Giống như việc cứ ôm cô, bỉ ổi cọ đi cọ lại thế này, là việc chỉ có anh mới có thể làm với cô. “Tiểu ma vương” vẫn vô cùng phấn khích, Tạ Gia Thụ lại lẳng lặng nhẫn nhịn. Phùng Nhất Nhất không dám kích thích anh, cứ bất động để anh đè lên. Cô ngoan ngoãn để anh ôm thế này, lòng Tạ Gia Thụ bình yên thoải mái vô cùng,. Cho nên, rõ ràng nên ép hỏi tối qua cô ngủ ở đâu, nhưng anh cảm thấy khoảnh khắc này mà dùng để nói chuyện đó quả thực lãng phí! Ngón tay anh chạm lên mặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve, một cách biểu đạt dịu dàng không lời.

Một hồi lâu sau, Tạ Gia Thụ đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, chủ động ngồi dậy, sửa sang lại quần áo cho cô. Nhìn trên dưới mấy lượt không có chỗ nào sơ hở, Tạ Gia Thụ mới hôn lên khuôn mặt cô, nói, “Được rồi, sau khi lên lầu, em nói với mẹ em vài câu dễ nghe nhé! Bà có thể đồng ý với em không can thiệp vào chuyện của em là tốt nhất. Nhưng nếu bà không đồng ý, em cũng đừng cãi lại. Dù sao thì bà nói gì , em cứ nhận lời đi, việc sau đó, anh sẽ đối phó”. Phùng Nhất Nhất nghe anh nói vậy, trong lòng cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Nhưng đối với cô mà nói, nếu đã bước được bước đầu tiên khó khăn như vậy, thì cô tuyệt đối không có ý định thoái lui. Điều này Phùng Nhất Nhất không nói nhiều với anh, cô chỉ nói, “ Ạnh cũng mau về nhà nghỉ ngơi đi. Còn nữa, cô gái kia… anh đừng làm khó cô ấy nữa. Anh không thích cô ấy thì em sẽ không để bụng đâu. Anh đừng vì chuyện cá nhân mà làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của mình”.

Nghe mấy lời đầu, khóe miệng của Tạ Gia Thụ luôn nở nụ cười, anh còn muốn nói, “Vậy còn Trịnh Phiên Phiên thì sao? Em có để tâm Trịnh Phiên Phiên hay không? Tại sao không hỏi anh về vị hôn thê của anh?”. Nhưng khi nghe thấy câu cuối cùng, anh không muốn hỏi gì cả. Suýt chút nữa thì quên, điều cô để tâm nhất không phải là tình cảm yêu thích của anh dành cho cô.

Tạ Gia Thụ quay mặt nhìn ra ngoài cửa xe, cảm thấy mất hứng. Nhưng một lát sau là ổn, dù sao anh cũng không còn là Tạ Gia Thụ của năm hai mươi tuổi nữa. Đến độ tuoir bây giờ của hai người, không nói chuyện yêu đương một cách đơn thuần có lẽ càng nhẹ nhõm hơn, bởi như vậy sẽ càng lý trí hơn. Giống như lý trí của Tạ Gia Thụ hiểu được rằng, người mà Phùng Nhất Nhất có thể gọi điện đến đón cô, chính là Thẩm Hiên.

Phùng Nhất Nhất đi lên lầu. Trong nhà, mẹ Phùng ngồi bên bàn cơm. Trên bàn có bày đồ ăn sáng, ba bát cháo, Phùng Nhất Nhất lẳng lặng đi đến ngồi xuống. Mẹ Phùng đang đợi , lúc này liếc mắt nhìn con gái, “Ai cho cô ngồi xuống ăn cơm hả? Ai gọi cô hả?”. Phùng Nhất Nhất lập tức đứng lên.

“Cô ngồi xuống!”, mẹ Phùng đập bàn gầm lên một tiếng. Phùng Nhất Phàm nghe thấy động tĩnh cuống cuồng từ trong phòng chạy ra, chiếc áo Hoodie trên người mới xỏ được một ống tay, vội hỏi, “Lại làm sao vậy ạ?”. Mẹ Phùng khẽ trừng mắt với con trai, rồi lại trừng con gái, “Ngồi xuống hết cho tôi!”.

Phùng Nhất Phàm thấy chị gái mình không việc gì, lắc lắc cánh tay. Mẹ Phùng đứng lên giúp cậu mặc áo, rồi lại ngồi xuống, nói với Phùng Nhất Nhất, “Mấy ngày nay tôi cố tình tách cha cô ra vì cái gì, cô biết chứ?”. Phùng Nhất Nhất cụp mắt ngồi đó, miệng khẽ nhếch lên thành nụ cười trào phúng. Mẹ Phùng không nhìn thấy, chỉ thấy cô cúi đầu, bà còn tưởng rằng cô hiểu được dụng tâm của mình, càng được đà nói, “ Thừa lúc bây giờ chỉ có tôi và em trai cô ở nhà, cô thành thật nói cho tôi biết, rốt cuộc Tạ Gia Thụ có cưới cô hay không? Cô nắm chắc mấy phần?”.

“Con không biết. Con không nắm chắc phần nào cả”, Phùng Nhất Nhất thành thật nói. Mẹ Phùng thở hắt ra một hơi, mắt thấy mẹ mình sắp nổi giận, Phùng Nhất Phàm ở bên cạnh sốt sắng đến chết khiếp, lớn tiếng nói với chị mình, “Phùng Nhất Nhất, đầu óc chị có vấn đề rồi à? Chị không nắm chắc sao không hỏi anh ta?”. Phùng Nhất Nhất bình tĩnh hỏi lại, “Vậy nếu con hỏi, Tạ Gia Thụ nói chắc chắn sẽ cưới con, mọi người sẽ đồng ý sao?”.

Mẹ Phùng cảm thấy cậu con trai nhà mình thật thông minh, câu nào câu nấy nói đúng trọng tâm, hài lòng nói, “Nó nói cưới cô, chúng tôi chưa chắc đã đông ý. Nhưng nó dám nói không cưới, không xác định, sau này hẵng nói, vậy thì cô mau chóng cắt đứt với nó đi! Phùng Nhất Nhất, tôi hỏi cô, tố qua cô ngủ ở đâu hả?”. Phùng Nhất Nhất nhìn em trai nhà mình, “Nhà Thẩm Hiên. Con ngủ trong phòng dành cho khách”. “Cái gì mà phòng dành cho khách? Phòng dành cho khách chẳng phải vẫn là nhà Thẩm Hiên sao? Tối qua cô ngủ chỗ Thẩm Hiên, nếu Tạ Gia Thụ mà biết sẽ thế nào? Lại nói đến Thẩm Hiên, chỉ một cuộc điện thoại của em trai cô mà nó có thể lập tức đi đón, để cô ngủ ở nhà nó, điều này chứng tỏ nó vẫn có lòng với cô. Giờ cô đi hỏi Tạ Gia Thụ, nếu nó không cho cô một lời hứa hẹn, lập tức cắt đứt với nó rồi đến với Thẩm Hiên”, mẹ Phùng nói chắc như đinh đóng cột. Thấy con gái không phản ứng gì, bà không yên tâm, lại xuất chiêu tàn nhẫn, “ Nếu cô không hỏi, vậy để tôi đi hỏi Tạ Gia Thụ”.

Phùng Nhất Nhất đã có chuẩn bị tư tưởng từ trước, biết rằng nhất định sẽ là một trận đánh ác liệt. Nhưng khi cận kề trận chiến, lực chiến đấu dũng mãnh của mẹ Phùng vẫn khiến toàn thân cô rét run, đâu còn nhớ trước lúc lên lầu trong lòng đã có dự tính gì, hốt hoảng nói, “Con và Tạ Gia Thụ vừa mới bắt đầu. Mọi người đã gặp đôi nào mới yêu nhau mà đã ép hỏi chuyện cưới xin, đòi hứa hẹn chưa?”. Mẹ Phùng hung hăng trừng mắt nhìn con gái, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói, “Hồi cô mới hai mươi tuổi đầu, cô và nó yêu đương tôi đã quản chưa? Bây giờ cô bao nhiêu tuổi rồi? Còn yêu đương? Phùng Nhất Nhất, tôi nói cho cô biết, đừng tưởng cô phát điên thì tôi sẽ luôn dung túng cho cô. Nếu cô biết điều, giờ tôi sẽ gọi cha cô về, tôi sẽ cùng cha cô đi tìm Tạ Gia Thụ!”. Ngực Phùng Nhất Nhất vừa lạnh vừa đau, thảng thốt không biết thế nào mới phải, hồi lâu sau mới thốt ra được một câu nhạt nhẽo, “Con đi hỏi anh ấy, mọi người đừng đi!”.

Mẹ Phùng đạt được điều mình muốn cuối cùng cũng thở phào. Thấy bộ dạng đáng thương, hồn bay phách lạc của con gái, lòng bà cũng khó chịu, giọng điệu đã mềm mỏng hơn nhiều, ‘Các cô cậu có kết hôn tôi cũng chẳng cần nó mang sính lễ gì đến. Số tiền tôi nói tích góp cho cô, sau này tôi cho cô làm của hồi môn. Tôi không phải là dì ghẻ của cô. Dì ghẻ người ta mới chẳng thèm quản cô! Tôi là tôi sốt sắng cho cô, cô thích Tạ Gia Thụ, tên xấu xa đó để tôi. Cô đi nói với nó là tôi ép cô hỏi nó. Nếu nó không cho cô lời bảo đảm, tôi thà cạo trọc đầu cô rồi khóa cô trong nhà còn hơn!”. Phùng Nhất Phàm ở bên cạnh im lặng hồi lâu, lúc này mới trầm giọng mở miệng, “Chị, chị nghe mẹ lần này đi. Nếu Tạ Gia Thụ thật sự thích chị, hỏi thì có gì ghê gớm chứ? Em cũng không nói là anh ta phải bắt buộc cưới chị ngay bây giờ, chí ít thì chị phải biết thành tâm của anh ta đến đâu chứ!”.

Lúc này, tại Trịnh gia cũng đang bàn luận về “Tạ Gia Thụ” và sự “thành tâm”. Trịnh Phiên Phiên ở nhà Trịnh Phiên hiên từ buổi tối ngày hôm qua. Trên bàn ăn buổi sáng, cô ta uể oải ngồi bên cạnh con trai lớn của Trịnh Phiên Nhiên, không ăn sáng mà nghiêng đầu cười híp mắt ngắm nghía cậu bé. Cậu bé Trịnh Hằng bị cô nhìn chằm chằm, sởn cả tóc gáy, bất đắc dĩ buông dao nĩa trong tay, hỏi, “Cô, sao cô lại không ăn vậy ạ?”.

Trịnh Phiên Nhiên ngồi ở ghế đầu, nhàn nhạt nói, “Cô của con không cần ăn cơm, ngắm sắc đẹp thay cơm rồi!”. Trịnh Phiên Phiê chớp mắt với anh cả nhà mình, mừng rỡ nói, “Anh cả hiểu em nhất!”. Trịnh Phiên Nhiên cũng không buông dao dĩa, cầm khăn ăn lau miệng, thần sắc lộ vẻ bất thiện.

Tối qua, việc Tạ Gia Thụ rời đi giữa buổi tiệc tối long trọng như vậy khiến cả hội trường cứ lườm nguýt. Thân phận của Lương Dĩ Thanh kia cũng không phải bình thường, không phải là loại hoa cỏ không cần bận tâm lo lắng, người của Trịnh Phiên Nhiên đã thông báo cho anh biết. Trịnh Phiên Nhiên chỉ có thể nhắc nhở em gái nhà mình một lần nữa, “Em là con gái, chuyện chung thân đại sự, quan trọng nhất là đàn ông chững chạc đáng tin cậy, chỉ sựa vào vẻ bề ngoài đẹp trai thôi thì có ích gì?’. “Đàn ông đều xấu xa, không bằng tìm một người đẹp trai”, Trịnh Phiên Phiên lâng lâng ném lại một câu.

Thấy Trịnh Phiên Nhiên sắp nổi giận, Trịnh phu nhân ở bên cạnh thay cô em chồng bênh vực kẻ yếu, “Lúc đó là anh nói, Tạ gia coi như tạm được. Mấy năm nay, sự nghiệp của cậu ta cũng xem là thành công. Trong đám đàn ông cùng tuổi, chỉ có cậu ta miễn cưỡng xứng với Phiên Phiên, hiếm khi Phiên Phiên thích một người…”. “Nhưng bây giờ nó cùng con gái của Lương gia ở bên nhau! Người tên là Lương Phi Phàm kia, đến anh còn không muốn dây vào, Tạ Gia Thụ, cậu ta có thể không biết lợi hại sao? Tại sao cậu ta lại để cô gái đó ở bên?”., bà xã nói chuyện, Trịnh Phiên Nhiên chỉ có thể đè nén tức giận giải thích, “Cậu ta đã tỏ ra bất mãn với sắp xếp của chị gái mình, làm vậy là lấy đứa con gái Lương gia kia ra đập vào mặt Trịnh Phiên Phiên! Trịnh Phiên Phiên, em si mê cũng cần có mức đọ vừa phải thôi. Tạ Gia Thụ đẹp trai là có thể bắt nạt em sao hả?”. Trịnh Phiên Phiên thong thả uống ngụm trà, ngâm nga, “Anh ta thích cô gái kia thì đem theo bên mình là được rồi, chỉ cần cô Lương gì gì đó, hiểu chuyện, em ngoài sáng, cô ta trong tối, có gì phải lo lắng? Cô ta không hiểu chuyện cũng chẳng sao cả. Cô ta là người của Lương gia thì làm sao? Thành phố G không phải là địa bàn của Lương gia bọn họ. Thành phố G là của Trịnh gia chúng ta! Nếu Lương Dĩ Thanh dám cả gan giẫm lên đầu em, em chắc chắn sẽ hoàn trả gấp đôi! Cô ta là cái gì? Có gì ghê gớm? Tưởng anh trai em ‘ăn chay”* sao?

(*) Ăn chay: ở đây có nghĩa là dễ bắt nạt dễ ức hiếp. Trịnh Phiên Nhiên bị mớ ngôn luận lộn xộn này chọc tức đến cười ngất. Cô con gái nhỏ bên cạnh Phiên Phiên véo von, “Cô, cha con không ăn chay! Cha con ăn thịt!”. Mọi người đều cười rộ lên.

Trịnh Phiên Nhiên lộ ra thần sắc dịu dàng với cô con gái nhỏ giống hệt vợ yêu của mình., Trịnh Phiên Phiên mượn cơ hội mềm giọng nhờ vả, “Anh trai, mấy năm nay em đã gặp nhiều người như vậy rồi, thật sự thì Tạ Gia Thụ cũng coi là được, em không muốn dằn vặt mình thêm nữa”. “Nhưng cậu ta không yêu em!”, Trịnh Phiên Nhiên nghiêm túc nói với em gái, “Phiên Phiên, em nên kiên nhẫn chút đi, đợi thêm một vài năm nữa, gặp được người em thích, cậu ta cũng thích em”. Trịnh Phiên Phiên mất hứng, bỏ dao dĩa trong tay xuống, lắc đầu cười nói, “Cái đó khó lắm ạ! Em không kiên nhẫn được như anh, đợi mười năm mới cưới được chị dâu. Hơn nữa, người em thích không khó tìm, người thích em… thật sự rất khó khăn. Tạ Gia Thụ quả thật là tốt rồi!”.

Trịnh Phiên Nhiên và bà xã liếc nhìn nhau, trao đổi ý tứ. Trong lòng Trịnh Phiên Nhiên vừa cảm thấy vui mừng lại thương xót. Anh ta chỉ có một cô em gái này, chuyện khác đều có thể làm cho cô, chỉ có chuyện chung thân đại sự này là cứ lần lữa mãi. Trịnh Phiên Nhiên xoa đầu em gái, bất đắc dĩ mà dịu dàng nói, “Được, cứ làm theo những gì em thích… dù sao mọi chuyện còn có anh”. Trong lúc này, người đang được mọi người thảo luận là Tạ Gia Thụ đang mở hội nghị truyền hình vượt đại dương trong phòng làm việc của F.D. Nếu anh đã buông lời, bất kể bên Diệp Mộc có phản ứng gì, bên anh cũng phải chuẩn bị chu đáo. Thật ra, đa số cổ đông không hài lòng lắm về hành động lợi dụng việc công để trả thù cá nhân của Tạ Gia Thụ. Nhưng F.D là do một tay Tạ Gia Thụ sáng lập nên, cho đến bây giờ, phát sinh rất nhiều chuyện, cũng kiếm được rất nhiều tiền. Những cổ đông tóc vàng mắt xanh đã nhìn thấy nhiều sự tài trí mà tàn nhẫn của người đàn ông Trung Quốc trẻ tuổi này nên họ không muốn chống lại anh.

Tạ Gia Thụ trình bày sự việc với giọng điệu rất nghiêm trọng, dường như không giữ lại chút đường sống nào. Thấy những người nước ngoài ngờ nghệch có thể chấp nhận chuyện tệ hại đến mức này anh cười thầm trong lòng. Anh đang làm ra vẻ mặt lạnh cao quý cười thầm thì trợ lý tiến vào, kề tai nói nhỏ với Tạ Gia Thụ, nữ vương giá lâm. Tạ Gia Thụ vội vàng kết thúc cuộc họp, mau chóng đi kiến giá.

Anh đến văn phòng, chị gái nhà mình đã tới được một lúc, đang ngồi trên ghế sô pha lật giở một cuốn tạp chí. Khuôn mặt xinh đẹp vô song không có biểu cảm gì, nhưng Tạ Gia Thụ cừa nhìn là biết cô đang tức giận. Vừa đóng cửa lại, anh đã lập tức giơ hai tay. Tạ Gia Vân đặt cuốn tạp chí trong tay xuống, giọng điệu vẫn được xem là bình tĩnh, “Em định kết thù với Lương thị sao? Em điên rồi à?”.

Tạ Gia Thụ chau mày, “Sao chị không hỏi em vì sao lại làm như vậy?”. “Còn có thể vì sao nữa? Chị còn không biết em à?”, Tạ Gia Vân cảm thấy anh rất nực cười, ‘Gia Thụ, sao em vừa gặp cô ấy là lại giống hệt nhe trước kia vậy hả?”. Tạ Gia Thụ có chút phiền muộn, nghiêm túc hỏi lại, ‘Thật vậy sao?”.

Vậy thì đúng thật là.. quá gay go rồi! Dù gì thì không ai thích Tạ Gia Thụ của trước kia. Nhưng, thật ra đối với chuyện của Lương Dĩ Thanh, nếu đổi lại là Tạ Gia Thụ của ngày trước, chắc chắn sẽ không làm như vậy.

Đổi lại là trước kia, anh nhất định sẽ khiến Lương Dĩ Thanh phải ê chề ngay tại trận, trước mặt toàn bộ xã hội thượng lưu thành phố G, không chút nể nang mà sỉ nhục cô ta. Nếu là trước kia, anh sẽ không lo lắng Phùng Nhất Nhất sẽ tin lời của Lương Dĩ Thanh, bởi trước kia, anh cảm thấy mình có nói gì thì Phùng Nhất Nhất cũng đều tin tưởng. Trước kia, anh không hoài nghi việc Phùng Nhất Nhất sẽ bên mình trọn đời trọn kiếp.

Người đàn ông anh tuấn đến bức người cứ ngơ ngẩn ra đó, Tạ Gia Vân thấy khuôn mặt giống với người cha đã qua đời của mình kia, trong lòng bùi ngùi không thôi. Việc hợp tác giữa F.D và Thịnh Thị đã tiến đến bước đàm phán điều kiện hợp tác tiền kỳ. Có được điều này, Tạ Gia Thụ có khoét một lỗ hổng trên trời, Tạ Gia Vân cũng phải dấn thân vào san bằng cho anh. Cô thở dài một tiếng.

“Gia Thụ”, cô nhẹ nhàng nói với em trai, “Chị hay Trịnh gia, bao gồm cả Trịnh Phiên Nhiên, bọn chị có thể hiểu được chút sở thích của em. Nhưng điều kiện tiên quyết là em phải làm tốt chuyện nghiêm chỉnh trước đã. Muốn chơi trò chơi thì phải làm xong bài tập trước đã. Học sinh tiểu học cũng hiểu đạo lý này”. Tạ Gia Thụ cười phì. Cúi đầu cười một hồi, anh tiện tay vứt tập tài liệu trong tay xuống, đi đến phía sau sô pha chị gái mình đang ngồi, xoa bóp bả vai đang cứng đờ của cô. Một hồi sau, cơ bắp bó chặt trên vai Tạ Gia Vân dần thả lỏng. Tạ Gia Thụ mới mở miệng nói, “Trước kia, em đã từng sống ở thành phố C một năm, chị còn nhớ không?”.

Bả vai dưới tay anh đột nhiên cứng đờ. Tạ Gia Thụ đã phát hiện ra, nhưng lúc này anh không nghĩ nhiều, tiếp tục nói, “Mẹ nuôi của Gấu Nhỏ, Cố Minh Châu chị cũng biết. Cố Yên, em gái của chị ta đã gả cho Lương Phi Phàm. Cậu em chồng Dung Nham của chị ta là anh em kết nghĩa với Lương Phi Phàm, một trong sáu lãnh đạo cấp cao của Lương Thị. Diệp Mộc gả cho Dung Nham… Em đã vạch trần chuyện này với con trai của Lương Phi Phàm rồi, cậu ta sẽ nghĩ cách bảo toàn Lương Dĩ Thanh. Về phần Diệp Mộc, cô ta sẽ không vứt bỏ miếng thịt béo F.D này đâu”. Tạ Gia Vân không hiểu, “Nhưng hiện nay bên ngoài đều nói em muốn hủy bỏ hợp đồng của Mars?”.

“Đúng, nhưng em vừa mới thay Mars ký hai bộ phim Hollywood. Chị có cảm thấy Diệp Mộc sẽ vì một Lương Dĩ Thanh mà từ bỏ cơ hội tiến quân vào Hollywood không?”. Tạ Gia Vân đã hiểu, cũng thở phào nhẹ nhõm. Tạ Gia Thụ cười, ôm lấy vai, mặt áp vào má cô, “Chị, chị yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.”

“Ừm”, Tạ Gia Vân được an ủi, vỗ vỗ tay anh. Sự việc thuận lợi ngoài ý muốn, Tạ Gia Vân còn rất nhiều chuyện phải làm, không nói nhiều lời liền rời đi. Khi đi đến cửa, Tạ Gia Thụ đang trầm mặc tiễ cô bỗng gọi một tiếng “Chị!”. Tạ Gia Vân ngoảnh đầu lại, mỉm cười nhìn anh.

“Cô ấy không phải là trò chơi của em”, Tạ Gia Thụ bình tĩnh nói, “Nếu chị nhất định phải nói em là học sinh tiểu học, vậy thì cô ấy chính là phần thưởng sau khi em làm xong bài tập”. “Gia Thụ?”, Tạ Gia Vân có phần không hiểu. Nhưng Tạ Gia Thụ không nói thêm gì nữa, hai tay đút vào túi, đứng thẳng, vô cùng đẹp trai.

Thằng bé thật sự rất giống cha. Tạ Gia Vân vừa buồn bã vừa vui mừng nghĩ..