Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoàn đồng - Chương 1

Chương 1.

Cao Lục mặc áo vest váy ngắn nghiêm túc chỉnh tề, đi vào cao ốc văn phòng Tập đoàn sản xuất thuốc Nam Cung, trên gương mặt trắng nõn xinh đẹp khó nén được sự hưng phấn và khẩn trương, còn có một chút kiêu ngạo nho nhỏ. Được Tập đoàn sản xuất thuốc Nam Cung nổi tiếng nước Mỹ mời gia nhập vào đội nghiên cứu, đây chính là chuyện trọng đại! Trong trường học có bao nhiêu người hâm mộ cô, có bao nhiêu người ghen tị cô, còn có bao nhiêu người mỉa mai cô, nói cô may mắn, có hiệu trưởng làm chỗ dựa. Nhưng chính cô tự hiểu rõ, cô trúng tuyển không phải dựa vào may mắn hay nhờ vả người khác mà là thực lực.

Trên lĩnh vực nghiên cứu gene này, cô xem như có chút thành tích. Hai mươi bốn tuổi đã có học vị tiến sĩ, chuyên nghiên cứu gene và đột biến, luận văn của cô còn được đăng lên tập san y học rất có uy tín, cũng được trường học coi trọng, sau khi tốt nghiệp được giữ lại dạy đại học, trở thành giáo sư trẻ tuổi nhất trong trường. Lần này Tập đoàn sản xuất thuốc Nam Cung tìm cô qua hiệu trưởng, chính là muốn mượn kiến thức chuyên nghiệp trong công trình nghiên cứu gene của cô, giúp nhà thuốc tiến hành nghiên cứu gene người sâu hơn. Điều này chứng tỏ năng lực của cô được nhìn nhận, lời ra tiếng vào của người ngoài, cô vốn đã không để ý, sau này lại càng không để ý.

Dù sao, cô vốn đã không hợp với rất nhiều người rồi, cũng lười lãng phí thời gian đi xã giao với những người đấy. Nhưng hôm nay không giống vậy, hôm nay tinh thần cô hăng hái tới mười hai vạn phần, phải xã giao với nhân viên của trung tâm nghiên cứu phát triển Tập đoàn sản xuất thuốc Nam Cung một phen mới được. Lúc này, đúng lúc đi qua một tường kính trong suốt, cô liếc mắt ngắm sơ lại bản thân một lượt. Tóc ngắn hôm qua vừa sửa, để mình nhìn thêm phần xuất sắc hơn, cô đã bảo thợ cắt tóc giúp cô tỉa bớt tóc cho mỏng và ngắn đi. Nhưng thợ cắt tóc lại thừa dịp cô ngủ gà ngủ gật, hấp nóng làm xoăn phần đuôi tóc cô, nói cái gì mà nhìn sẽ lãng mạn hơn……

Ai muốn lãng mạn? Cô muốn tạo dáng nữ cường nhân tóc ngắn nhanh nhẹn. Kết quả lại thành thế này, chẳng những nhìn không có tinh thần, ngủ một giấc tóc còn chổng loạn lên như đuôi gà, có chải thế nào cũng không được. Trợ lý Susie còn cố tình châm biếm nói cô làm đầu này nhìn trẻ ra, hại cô càng thêm ảo não phiền lòng. Cô không cần trẻ. Đã hai mươi chín tuổi rồi còn trẻ trung cái nỗi gì? Hơn nữa vóc dáng cô nhỏ, không giống người có kinh nghiệm chút nào, luôn bị học sinh coi thường, không có sức thuyết phục của một giáo sư.

Huống hồ hôm nay lại là ngày quan trọng, càng phải thể hiện bản thân và sự chuyên nghiệp của mình, cho nên cô đặc biệt mặc vest váy ngắn màu xám, bên trong còn mặc áo sơmi trắng, thậm chí còn đeo thêm mắt kính không độ gọng đen. Ừm, tốt lắm, lúc này trên thủy tinh chiếu ra hình ảnh của cô, cuối cùng cũng tạm được. “Tiến sĩ Cao, mời đi bên này.”

Nữ thư ký đi trước mặt cô rất lễ phép, dẫn cô đến thang máy. Cô quay đầu lại nhìn vị nữ thư ký còn cao hơn, thuần thục hơn, vững vàng hơn mình, không hiểu sao ý chí chiến đấu của bản thân bị khơi dậy. Vì thế cô ưỡn ngực, cố gắng làm cho mình nhìn xứng đáng với danh hiệu của bản thân, giống một tiến sĩ chuyên nghiệp. Đúng, cô phải biểu hiện cho tốt một chút, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện giống trong phòng nghiên cứu ở trường.

Nhưng trong lòng vừa mới tự nhắc mình như thế, ấy mà vừa bước qua cửa thang máy, bàn chân chưa từng khiêu chiến với giày cao gót quá cao của cô đã rất không đúng lúc trẹo một cái, hại cả người cô nhào về phía trước, tay chân chống xuống, quỳ rạp trước cửa thang máy…… “A? Tiến sĩ Cao” Thư ký giật mình, sợ hãi hét lên một tiếng. A……

Đau chết mất. Mất mặt chết mất. Cô xấu hổ ảo não ôm mặt, muốn vùi mặt vào cái lỗ nào đấy. “Cô không sao chứ? Tiến sĩ Cao?” Thư ký vội nâng cô dậy.

“Không…… Không sao……” Cô bối rối đứng lên, cúi đầu làm bộ sửa sang lại quần áo, giảm sự xấu hổ lúng túng của mình. Ngu ngốc ngu ngốc. Ngày đầu tiên đi làm, sao cô có thể xấu hổ thế này? “Xin cẩn thận, sàn nhà của chúng tôi được lau rất trơn.” Thư ký rất tâm lý tìm bậc thang cho cô xuống, nhưng hình như giọng đang cố nén cười.

“À…… Đúng, sàn có hơi trơn……” Cô lờ mờ cảm thấy thư ký đang cười trộm, nhanh chóng đứng vững lại. Lúc đi vào thang máy mới phát hiện trên bức tường kính to trong thang máy phản chiếu khuôn mặt ửng hồng của cô. A! Thật sự là quá ngu ngốc. Cô giả bộ sửa sang lại lọn tóc trước trán, che đi sự khó chịu của mình.

Thang máy lên tầng tám, cửa vừa mở ra, thư ký đi ra trước, cô kéo phẳng gấu váy theo sau, đi qua một hành lang thẳng tắp, đi đến trước một cái cửa tự động ở tận cuối. Thư ký đứng sát vào máy nhận diện bên cửa tự động, cửa đột nhiên mở ra, sau đó quay đầu nói với cô: “Mời vào, tổng giám đốc bộ phận nghiên cứu và phát triển của chúng tôi đã chờ sẵn.”

“Vâng, cám ơn cô.” Cô gật gật đầu, hít một hơi thật sâu, khóe miệng hơi mỉm cười, sửa sang lại một chút cổ áo bộ vest trên người, đi vào căn phòng kia. Cuối cùng cũng đã được gặp mặt ông chủ của bộ phận nghiên cứu phát triển Tập đoàn sản xuất thuốc Nam Cung. Cô nghe nói vị tổng giám đốc này chính là nhân vật đã mời cô vào đội nghiên cứu, lần đầu tiên gặp mặt, cô cần để lại ấn tượng tốt cho đối phương mới được. Nhưng vừa vào trong phòng, cô liền ngây người.

Cứ tưởng rằng đây là văn phòng của tổng giám đốc nghiên cứu phát triển, không ngờ lại là một căn phòng lớn trống trải trắng lạnh, ngoại trừ một chiếc sô pha dài màu kem với một màn hình lớn gắn trên tường thì không còn gì khác. Cô đang buồn bực, trên màn hình lại vang lên giọng nói: “Tiến sĩ Cao, mời ngồi.”

Cô phát hoảng, trợn mắt nhìn màn hình. Màn hình chợt lóe, xuất hiện khung cảnh, giữa khung cảnh là một người đàn ông đẹp trai khí chất hơn người chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mặc đồ tây, ngồi sau bàn làm việc, không hề chớp mắt nhìn cô chằm chằm. Đây là…… nói chuyện với nhau qua webcam sao?

Nhưng màn hình này thật to quá, to như đối phương thật sự đang ngồi đối diện với cô, hơn nữa là ngang tầm một đối một. Cô ngẩn người, đi đến sofa, ngồi xuống. “Chào cô, tôi là tổng giám đốc nghiên cứu phát triển Tập đoàn sản xuất thuốc Nam Cung, Nam Cung Thần Võ.” Người đàn ông trong màn hình HD hơi gật đầu với cô.

“À…… Xin chào, tôi là Cao Lục……” Cô còn chưa hoàn hồn, hơi kinh ngạc, tổng giám đốc nghiên cứu và phát triển sao lại trẻ tuổi đẹp trai như thế…… Người đàn ông trong màn hình mặc một bộ đồ tây tối màu, tóc ngắn chải vuốt gọn gàng, khuôn mặt đẹp trai trắng trẻo thông minh, rất giống nam chính có tiền có thế trong phim và tiểu thuyết. A, thế giới này thật sự có công tử đẹp trai nhiều tiền.

Nhưng điều khiến cô không hiểu là tại sao vị tổng giám đốc Nam Cung này không tự mình gặp cô? “Thật xin lỗi, vì tôi không ở trong nước, chỉ có thể dùng cách này nói chuyện với cô.” Nam Cung Thần Võ hình như nhận ra sự nghi ngờ của cô, chủ động giải thích. “À…… À, vâng.” Thì ra là thế, hóa ra không ở trong nước, nên mới nói chuyện với cô qua webcam.

Nhưng đã không ở trong nước, vì sao lại hẹn gặp cô hôm nay? “Tôi đã sớm được nghe nói đến thành tựu trong công trình nghiên cứu gene của tiến sĩ Cao, cô chuyên tập trung nghiên cứu gene chống lão hóa, đúng không?” Nam Cung Thần Võ trực tiếp đi vào chủ đề. “Đúng vậy, là từ tế bào tìm nhóm gene trẻ, tái tạo các tế bào này giúp loài người trở về thời thanh xuân.” Nhắc đến công trình nghiên cứu, thần kinh cô đột nhiên run lên.

“Tuổi còn trẻ đã lợi hại như vậy, luận văn cô đưa ra thậm chí còn nhận được giải thưởng y học quốc gia, khi tôi biết có người tài như vậy, tôi đã nghĩ rằng, nếu cô không vào công ty của chúng tôi thì rất đáng tiếc.” Nam Cung Thần Võ cười nhạt pha chút khen ngợi. “Anh quá khen, tôi…… Chỉ là có hứng thú với công trình gene này thôi……” Tim cô đập nhanh, hơi ngượng ngùng cúi đầu. Kì lạ, được các giáo sư khen ngợi cô không hề có cảm giác gì, sao được soái ca khen như vậy, cô lại thấy tay chân luống cuống.

“Tốt lắm, tôi cần người tài giỏi như thế.” Nam Cung Thần Võ vỗ nhẹ lên mặt bàn, đứng lên, vòng từ sau ra trước bàn làm việc, ngồi ở mép bàn, hai tay khoanh trước ngực, nhìn cô chằm chằm lại nói: “Trước mắt tập đoàn sản xuất thuốc Nam Cung đang chuẩn bị nghiên cứu phát triển loại thuốc mới ở lĩnh vực này, nhưng có hơi khó khăn, hy vọng chuyên môn của tiến sĩ Cao có thể giúp chúng ta phát triển thuận lợi.”

“Thuốc gì? Khó khăn gì?” Cô rất tò mò. “Nói đến khó khăn, chờ cô vào trung tâm nghiên cứu, nhân viên nghiên cứu sẽ cho cô một vài tư liệu, đến lúc đó cô sẽ biết. Hiện tại chúng ta cần nói trọng điểm đó là tính bảo mật, bởi vì trước mắt nghiên cứu của chúng tôi là cơ mật, bởi vậy hy vọng cô có thể ký một bản cam kết, tuyệt đối không tiết lộ tin tức gì ra bên ngoài.” Giọng anh trở nên nghiêm túc. “Tôi biết, hiệu trưởng có nói với tôi chuyện đó.” Cô gật gật đầu.

Đây là kiểu hợp tác cùng có lợi, cô giúp tập đoàn sản xuất thuốc Nam Cung nghiên cứu phát triển sản phẩm mới, tập đoàn sản xuất thuốc Nam Cung sẽ quyên tặng kinh phí giúp đỡ cho kế hoạch nghiên cứu gene chống lão hóa của cô. Nếu có thể, có lẽ trong tương lai cô và tập đoàn thuốc Nam Cung còn có thể tiếp tục hợp tác. Nghiên cứu cần nhất chính là tiền, có tập đoàn Nam Cung làm chỗ dựa vững chắc, đối với cô chỉ có ích lợi tuyệt đối không có bất lợi.

“Cô biết trong bản cam kết này có điều khoản rất quan trọng, chính là khi cô rời khỏi tập đoàn thuốc Nam Cung, tuyệt đối không được mang tất cả các nghiên cứu và số liệu đi……” Trong màn hình Nam Cung Thần Võ cúi mặt, sắc bén nhìn cô. Cô bị anh nhìn tim đập nhanh hơn, không tự giác mà tựa vào ghế dựa ở sau. Thật là kỳ lạ, rõ ràng qua webcam cách màn hình, sao lại có cảm giác anh gần ngay trước mắt?

Chẳng lẽ do màn hình có chất lượng phân giải rất cao sao? “…… Còn có “trí nhớ”.” Mắt anh sắc lẹm bổ sung thêm một câu. “Cái đó…… Số liệu tôi đương nhiên sẽ không mang đi, nhưng anh nói trí nhớ…… Là có ý gì?” Cô chớp mắt mấy cái, ngạc nhiên nói.

Khóe miệng anh hơi nhếch lên nhưng không giải thích, chỉ nói: “Nói đơn giản là hy vọng cô có thể giữ bí mật, bảo đảm cô sẽ không tiết lộ nội dung nghiên cứu.” “Tôi cam đoan sẽ không!” Cô lập tức lớn tiếng tuyên bố. “Mời kí tên đóng dấu lên cam kết, tôi mới có thể tin cam đoan của cô.” Anh nói xong, trên màn hình bỗng nhiên xuất hiện thêm một hình ảnh nhỏ khác, trên đó là văn kiện.

“Ơ…… Này…… Tôi phải ký thế nào?” Cô ngây ngốc kinh ngạc mở to mắt. “Mời trực tiếp chạm ngón tay lên phần ký tên trên màn hình, ấn vân tay là được.” Hở? Ngay cả kiểu ký tên cũng có thể làm trực tiếp trên màn hình lớn sao?

Cô ngây ngẩn đứng lên, đi đến màn hình lớn, nhìn hình ảnh phân cách kia, thử chạm lên chút, nội dung hiệp nghị liền phóng to ra. “Đọc kỹ điều khoản rồi ký tên.” Nam Cung Thần Võ rũ mắt nhìn cô, giữ lấy chút ý cười thần bí. Cô luôn không chịu nổi đống văn kiện nhiều chữ như thế này, vì thế nhanh chóng nhìn qua mấy từ pháp luật phức tạp, rồi vội vàng viết tên lên chỗ trống dưới văn kiện.

Cô kí xong hai chữ “Cao Lục”, trên văn kiện đã xuất hiện bút tích của cô, tiếp theo cô lại ấn vân tay xuống, một dấu tay đã được in lên bên cạnh chữ ký. “Tốt lắm, cam kết đã ký kết, như vậy, từ hôm nay trở đi cô là người của chúng tôi. Hoan nghênh cô gia nhập, tiến sĩ Cao.” Anh cười đến gần, đưa tay đến màn hình. Cô ngây người một giây, mới hiểu được anh muốn đập tay hoan nghênh cô, vì thế vươn tay vỗ nhẹ vào lòng bàn tay anh.

Nhưng không biết do trong lòng cô nổi loạn hay là màn hình thực sự rò điện, cô lại cảm thấy điện giật tê tê truyền đến tay, cô hoảng hốt lập tức lùi ngay về. “Cam kết có thời hạn một năm, hy vọng một năm này chúng ta có thể vui vẻ giúp đỡ nhau.” “Vâng.” Cô chỉ ngây ngốc gật đầu.

“Cô có thể đi rồi, chờ một lát thư ký của tôi sẽ đưa cô đến phòng nghiên cứu, cô ấy sẽ nói cho cô tất cả hạng mục công việc cần chú ý.” Anh đi về sau bàn làm việc, trở lại chỗ ngồi của mình. Tiếp theo, màn hình lại tối đen, cửa tự động kia chậm rãi mở ra. Thế này tức là nói chuyện xong rồi, đúng không? Cô ngẩn ra nửa giây, xoay người đi ra khỏi phòng họp kỳ quái này, nhưng cảm giác kỳ lạ trong lòng lại không mất đi được.

Chat webcam nói chuyện với nhau như vậy, không biết tại sao trong lòng luôn thấy không được thật. Thật giống như…… Vừa mới xem bộ phim 3D ngắn vậy…… Ngạc nhiên đi ra ngoài, cô thở ra một hơi thật dài, lúc này mới phát hiện hai tay cô trống trơn, túi xách cầm trên tay lại không thấy đâu!

“A” Cô hoảng hốt, lập tức quay lại. Quả nhiên phát hiện ra cái túi da của mình ở trên chiếc sô pha dài trong phòng họp. “Trời ạ. Túi của tôi …”

Cô vội hét nhỏ, thấy cửa tự động rất to kia sắp đóng lại, chẳng suy nghĩ gì, trực tiếp phi người chui vào. Nửa người trên vào rồi nhưng mắt cá chân phải của cô lại bị cửa kẹp lấy. Cô sợ hãi luống cuống, dùng sức co thật mạnh lại, giày cao gót dưới chân bị tuột ra, cửa dần dần khép lại. Chiếc giày kia cứ thế mà bị nhốt ngoài cửa. Cô kinh hãi trợn mắt nhìn cái cửa tự động, thở gấp một hơi. Cửa kiểu gì thế này? Suýt nữa kẹp người lại. Thật đáng sợ.

Cô nhíu mày nói thầm, đỡ lấy cái kính, xoay người cà nhắc đi đến chỗ sofa, cầm lấy túi da. Không ngờ tay không cầm chắc, túi da lật nghiêng, đồ ở trong rơi xuống đất…… “Ai nha.” Cô ảo não kêu một tiếng, quỳ xuống, vội nhặt đồ bị rơi vào. Đúng lúc này, hình như có âm thanh gì đó từ bên kia bức tường phát ra, cô theo bản năng quay đầu lại, chỉ thấy mặt tường treo màn hình đã không còn, ngược lại xuất hiện một cánh cửa. Mà lúc này, có một người mở cửa đi ra……

Hả? Cô cứng đờ không nhúc nhích, há hốc mồm. Đó là……

Một cậu bé. Cậu bé thấy cô, khiếp sợ ngừng bước, hai mắt trừng lớn. Cô cũng ngây ra.

Chỗ này sao lại có trẻ con? “Cô……” Cậu bé kia nhíu mày, trên gương mặt nhỏ nhiều biểu cảm thật phức tạp. “Bé con à, sao cháu lại ở đây?” Cô cũng hoàn hồn, kinh ngạc hỏi.

Bị gọi là bé con, mày bên phải của cậu bé hơi giật giật. “Nơi này không phải là chỗ trẻ con nên đến?” Cô lại hỏi. Cậu bé lạnh lùng nhìn cô, không trả lời, hỏi lại:

“Cô đang làm gì đấy?” “Cô á? A……” Cô ngẩn người, lúc này mới nhận ra mình đang ở cái tư thế quỳ sấp rất buồn cười, vì thế lập tức đứng thẳng dậy, cầm túi da, nói: “Cô nhặt đồ.” “Cô vào bằng cách nào?” Cậu bé bắt đầu híp mắt.

“Cô? Thì…… Cứ thế vào thôi! À, không phải cô tùy tiện đi vào, là thư ký đưa cô tới gặp tổng giám đốc nghiên cứu phát triển, bàn xong thì cô vốn phải đi nhưng phát hiện quên túi ở chỗ này nên mới quay lại.” Cô giải thích. “À, cho nên, cô tới gặp tổng giám đốc sao?” Cậu bé bày vẻ mặt của ông cụ non. “Ừ, cô tới gặp tổng……” Cô thật thà nói, nhưng nói đến một nửa mới dừng lại.

Sao cô lại ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của một tiểu quỷ thế này? Chậc….