Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hoàn đồng - Chương 4

Chương 4.

Cao Lục bị anh cười đến mức run rẩy trong lòng. Người này coi như là người đàn ông đẹp trai nhất cô từng thấy trong hai mươi chín năm cuộc đời, mỗi tội bề ngoài tuy đẹp nhưng bên trong lại là kẻ âm hiểm khó chơi nhất cô từng gặp. Thực thảm, một năm này cô làm thế nào mới sống sót được.

Cô không nói gì, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, lặng lẽ gào thét trong lòng. “Bây giờ cô đã rõ lập trường của mình chưa?” “Đã rõ.” Cô ngượng ngùng gật đầu.

“Tốt lắm, vậy xin mời phối hợp với chỉ thị của tôi, tôi hy vọng sáng mai có thể thấy bộ dụng cụ kia hoạt động bình thường.” Nam Cung Thần Võ lại nói. “Sáng mai? Giờ đã sắp mười hai giờ rồi……” Cô vội vàng. “Cho nên cô không có nhiều thời gian để lãng phí đâu.” Anh nở nụ cười tà ác.

Cao Lục trừng mắt nhìn khuôn mặt tươi cười đáng giận của anh, có cảm giác như lên nhầm thuyền giặc. Khó trách lúc ấy khi biết được cô muốn vào làm tại tập đoàn sản xuất thuốc Nam Cung, có một số người từng chế nhạo rằng cô coi sói làm bạn, cô còn nghĩ là bọn họ ghen tị xỉa xói mình, bây giờ cô mới hiểu được ý của bọn họ. Nam Cung Thần Võ chẳng phải nhân vật dễ đối phó, muốn cộng tác với loại người như anh ta một năm, chỉ sợ đến lúc đó tế bào toàn thân cô sớm chết sạch rồi.

Cao Lục chịu đựng hai đêm, hợp lực cùng nhân viên công trình mới sửa xong dụng cụ, nhưng cô chỉ về nhà ngủ mấy tiếng lại bị Nam Cung Thần Võ gọi điện đến điên cuồng thúc giục cô đến tập đoàn, muốn cô giúp anh ta phân tích biểu đồ gene. Cô đành phải mở to một đôi mắt đầy tơ máu, lên xe phóng tới tập đoàn, cả người lâng lâng lảo đảo vào phòng thí nghiệm. Thực sự, cô càng lúc càng cảm thấy Nam Cung Thần Võ cố ý làm khó cô đến chết.

“Tôi muốn cô phân tích biểu đồ gene của tôi, Cao Lục, mỗi ngày đều phải làm một lần.” Nam Cung Thần Võ nhẹ nhàng khoan khoái, thần thái sáng láng ở phòng thí nghiệm chờ cô. “Hả?” Cô kinh ngạc trừng mắt nhìn anh. “Thế nào, cô còn chưa ngủ tỉnh à?” Anh châm chọc nhìn mái tóc ngắn bù xù của cô, còn có hai mắt sưng vù, âm thầm cười lạnh.

Kỳ thực, về sau anh phát hiện anh có thể tự sửa lại bộ dụng cụ kia, nhưng ai bảo cô lắm miệng, đã có sức nói lung tung thì anh sẽ khiến cho cô mệt đến không nói ra lời. “Nhưng…… Phân tích biểu đồ gene phải dùng máy tính trong phòng nghiên cứu của tôi……” Bởi vì quá mệt mỏi, cô phản ứng có chút chậm chạp. “Vậy cô chuyển máy tính đó đến đây.”

“Hả?” Cô lại dừng một chút. Anh nhìn cô lơ mơ, có chút không kiên nhẫn nhíu mày, lạnh lùng trách: “Hả cái gì mà hả?! Mới sáng sớm sao cô đã lười nhác ủ rủ như vậy, còn chưa tỉnh ngủ sao?” Hai ngày chỉ ngủ năm tiếng, có thể không ủ rủ sao?

Cô lén trừng anh một cái, nói thầm trong lòng, dụi dụi mắt, cố gắng tỉnh táo lại nói: “Anh nói…… Muốn tôi chuyển máy tính của tôi đến đây?” “Đúng.” “Sao có thể thế được? Đó là máy tính chuyên dụng của phòng nghiên cứu của tôi, không thể chuyển tới được. Hơn nữa, đó là đồ cá nhân, trước mắt đã xin độc quyền. Nếu anh muốn làm phân tích, phải đến phòng nghiên cứu của tôi làm.” Bởi vì tinh thần cô không tốt, giọng điệu cũng trở nên khó chịu.

“À? Được rồi. Vậy lập tức đến phòng nghiên cứu của cô làm.” Anh nói thẳng. “Hả?” Cô sửng sốt. Lại hả? Người phụ nữ này thực sự làm cho người ta muốn gõ đầu cô.

Thấy khuôn mặt tuấn tú của anh bắt đầu nhăn lại, cô mới vội vàng hỏi: “Anh muốn đến phòng nghiên cứu của tôi? Bây giờ?” “Đúng, ngay bây giờ.” Anh tức giận nói. “Không thể…… Ngày mai không được sao?” Khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ.

“Không được.” “Nhưng…… biểu đồ gene muốn làm lúc nào cũng được……” Cô thật sự muốn tranh thủ cho mình một ngày về nhà đánh một giấc đã đời. “Nhưng tôi rất bận, tôi chỉ có bây giờ là rảnh.” Anh lạnh lùng nhìn cô chằm chằm.

Biến trở về bộ dáng người lớn đã năm ngày, trong lòng anh cũng đã yên tâm hơn nhiều. Bộ dụng cụ chữa trị kia giờ không còn là quan trọng nhất, hiện tại anh gấp rút muốn biết bộ dáng này có thể tiếp tục ổn định nữa hay không. Hơn nữa, trước khi anh xác định anh đã khôi phục bình thường, anh cũng không muốn cho Phương Dạ Bạch hoặc Nhậm Hiểu Niên biết chuyện này. Nếu có thể tự mình tìm được bí mật về “Kế hoạch Thủ tuế”, vậy anh cần gì phải chia sẻ cùng người khác?

Đặc biệt, không muốn chia sẻ cùng thằng nhóc Phương Dạ Bạch kia. Cao Lục bất đắc dĩ thở dài, chỉ có thể thuận theo ý của anh, gật đầu nói: “Được rồi. Bây giờ anh muốn làm, vậy đi thôi. Xe của tôi ở……” “Tôi đã gọi Khốc Khắc lái xe, cô đi xe của tôi đi.” Anh chủ động nói, xoay người bước đi.

“Nhưng…… Như vậy tôi không tiện……” Cô nhíu mày đuổi theo. “Làm sao có thể không tiện? Khi tôi về tập đoàn có thể lại chở cô về đi làm.” Anh quay đầu liếc cô một cái. Quay về đi làm? Cô hoảng hốt, vội la lên: “Nhưng hôm nay tôi đã xin nghỉ phép……”

“Cô còn có rất nhiều việc phải làm, sao có thể xin nghỉ phép? Bác bỏ.” Anh cười lạnh, nhanh chóng tránh ra. Cô trừng mắt nhìn gáy anh, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi. Người này, muốn cô không sống yên, phải không?

Khốn kiếp… Nhưng cô chỉ dám mắng trộm ở trong lòng, vẫn ngoan ngoãn lên xe riêng của anh. Dọc theo đường đi, cô vì mệt mỏi mà không ngừng ngáp, mí mắt nặng trĩu, còn phải cố gắng chống đỡ, trả lời một đống vấn đề của Nam Cung Thần Võ.

“Cô nghiên cứu biểu đồ gene đã bao lâu rồi?” “Ba năm……” “Ba năm có thể tìm ra biểu đồ gene trẻ của con người? Rất lợi hại.”

Hừ hừ, thằng nhóc thối tha, bây giờ mới biết được sự lợi hại của chị đây à. Cô rất muốn lớn tiếng cãi lại, nhưng bây giờ cô mệt đến nỗi không còn sức mở miệng. “Biểu đồ gene của mỗi người không giống nhau sao?”

“Đúng vậy……” Cô che miệng ngáp một cái rõ to. “Dựa vào biểu đồ gene có thể biết được tuổi của người đó không?” Anh lại hỏi. “Đương nhiên có thể, hơn nữa còn vô cùng chính xác, thậm chí còn có thể dựa theo biểu đồ mà biết được tình trạng thân thể của người đó.” Chết mất thôi, chiếc xe hơi cao cấp này sao ghế ngồi lại thoải mái như vậy?

Thoải mái đến mức cô sắp không cưỡng lại được…… “Như vậy, cô có thể dựa vào gene khống chế tuổi của người đó sao?” Anh rất hiếu kỳ. “Ừ……” Cô khẽ đáp, nhưng đôi mắt đã nhắm tịt lại rồi.

“Thực sự có thể?” Anh vui mừng quay đầu nhìn cô, lại phát hiện cô đã tiến vào trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, căn bản không nghe anh đang nói cái gì. “Có thể……” Cô lẩm bẩm mơ mơ màng màng đáp lại, không đến một giây sau thì bất tỉnh nhân sự. Người phụ nữ này lại dám ngủ mất.

Nam Cung Thần Võ tức giận trừng mắt nhìn cô, khẽ gọi: “Này, Cao Lục… Cao Lục…” Cô không đáp lại, chỉ có khóe miệng hơi nhếch phát ra tiếng phù phù khe khẽ. Anh quả thực bị đánh bại, ai đời có loại phụ nữ nào ngủ trên xe đàn ông còn khẽ ngáy?

Thực chịu không nổi, sớm biết thế đã bảo cô tự đi mà lái xe. m thầm trợn trừng mắt, anh dặn lái xe đi nhanh một chút, nhưng vừa vặn rẽ ngoặt một cái, cô thuận thế ngã về phía anh, đầu dựa vào vai anh. “Chậc…” Anh lập tức ghét bỏ đẩy cô ra.

Cô đổ người sang bên kia, đầu đập vào cửa kính xe, cộp một tiếng rất lớn, kính trên mũi còn rơi xuống, nhưng cô nhưng vẫn hồn nhiên ngủ say như con heo. Như vậy mà còn ngủ được? Anh trố mắt lấy làm ngạc nhiên, tức mà không có chỗ xả, đành phải giúp cô nhặt kính lên, lúc này mới phát hiện kính này không có độ.

“Không có việc gì đeo kính để làm gì? Ngại mình chưa đủ già sao?” Anh lạnh lùng hừ một tiếng, nhìn cô. Trên tư liệu, Cao Lục đã hai mươi chín tuổi, là bà già còn lớn hơn anh hai tuổi. Anh chưa từng cẩn thận chú ý diện mạo của cô, chỉ cảm thấy cô rất nhỏ, ngũ quan cũng thực bình thường. Nhưng bây giờ nhìn kỹ, bộ dạng cũng khá xinh đẹp, hơn nữa nhìn qua còn trẻ hơn tuổi thực, nhất là khuôn mặt nhỏ nhắn cùng mái tóc ngắn hơi xoăn. Người không biết có lẽ sẽ cho rằng cô mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.

“Người như thế nói là giáo sư nghiên cứu gene ở đại học? Ai sẽ tin chứ?” Anh khinh thường hừ một tiếng, nhét kính vào túi của cô, sau đó giống như trốn ôn thần, dịch người cách xa cô. Cao Lục ngủ cho đến tận phòng nghiên cứu ở trường học. Khi cô bị người ta lay mới giật mình thấy bản thân ngủ như chết, hơn nữa khóe miệng còn có một vệt nước miếng…… My god……

Cô quả thực muốn đâm đầu chết luôn. Nhìn lại vẻ mặt châm chọc khinh miệt của Nam Cung Thần Võ, cô càng thêm ảo não. “Ngủ đã chưa? Tiến sĩ Cao.” Anh còn cố ý hỏi.

Cô không dám đáp, vừa lau miệng vừa vội vàng đi vào phòng nghiên cứu. Nghiên cứu sinh và trợ lý ở phòng nghiên cứu nhìn cô cùng một người đàn ông cao gầy đẹp trai đi vào đều kinh ngạc không thôi, trong đó một nam nghiên cứu sinh còn cười chế nhạo: “Oa… Giáo sư, cô có người yêu đẹp trai như vậy từ bao giờ thế?” Cao Lục giận dữ trừng mắt nhìn anh ta một cái, trách mắng: “Đừng nói lung tung, Michael, đây là tổng giám đốc tập đoàn Nam Cung – Nam Cung tiên sinh……”

“À à, ra là ông chủ tập đoàn thuốc Nam Cung.” Michael trợn tròn hai mắt. “Oa… Tôi cho rằng ông chủ tập đoàn là một lão già, không ngờ lại trẻ trung đẹp trai như vậy.” Trợ lý Susie tiến đến, không ngừng đánh giá Nam Cung Thần Võ. “Giáo sư, thì ra cô lựa chọn đến tập đoàn Nam Cung làm cố vấn là có mục đích……” Một nữ nghiên cứu sinh người phương Đông khác nháy mắt với cô.

Cô vừa hoảng vừa xấu hổ, vội vàng hô to: “Được rồi được rồi, mọi người đừng bất lịch sự như vậy, Nam Cung tiên sinh tới để kiểm tra đo lường biểu đồ gene, mau chuẩn bị.” Nam Cung Thần Võ thấy cô bị một đám học sinh và trợ lý trêu đùa không biết lớn nhỏ, lại càng khinh thường quyền uy của cô. Người phụ nữ này vốn không quản lý được phòng nghiên cứu, không có dáng vẻ giáo sư gì hết.

Nhưng suy nghĩ này nhanh chóng thay đổi, khi bắt đầu kiểm tra đo lường, không khí thoải mái trong phòng nghiên cứu đột nhiên trở nên nghiêm túc. Mọi người thu hồi vẻ cười cợt, tập trung vào máy tính và dụng cụ thao tác. Dưới chỉ thị của Cao Lục, những thành viên vừa rồi còn bông đùa bỗng chốc trở thành một tổ vô cùng chuyên nghiệp. Mà người khiến người ta chú ý nhất trong đó chính là Cao Lục. Cô là linh hồn của toàn đội, giờ phút này hoàn toàn không nhìn ra cô chính là cô gái ngu ngốc đi đường thì té ngã, đập đầu vào cửa, còn ngủ gà ngủ gật tới chảy nước miếng.

Cả người cô trở nên rực rỡ, thành thục ổn định, trở nên nhanh nhạy linh hoạt, cũng trở nên thông minh tự tin hơn… “Biểu đồ lượng hóa gene lần trước làm xong chưa?” Cô hỏi. “Vâng, đã hoàn thành.”

“Vậy bản phân tích lão hóa gene người đâu?” “Cũng đã ok.” “Được, đưa biểu đồ vào file, bây giờ tôi muốn lấy mẫu một lần nữa.”

Nói rõ xong, Cao Lục đi về phía anh, cầm kéo trong tay. “Tôi phải lấy tóc của anh để phân tích ADN, rồi dùng chip trong máy tính của tôi quét một lượt. Đến lúc đó chúng ta sẽ có những số liệu cụ thể về tỉ lệ vật chất trong tế bào gene của anh.” Anh gật đầu, ngồi xuống.

Cô đến gần anh, cúi đầu cẩn thận cắt mấy sợi tóc. “Phân tích biểu đồ sẽ mất vài tiếng, anh có thể chờ không?” Cô vừa cắt vừa hỏi. “Đương nhiên, hôm nay tôi muốn thấy kết quả phân tích.” Anh ngẩng đầu nhìn cô chằm chằm, nghiêm túc nói.

“Thực ra người bình thường không cần phân tích cái này, chúng tôi chủ yếu phân tích biểu đồ xem tế bào có bị lão hóa hay không……” “Tôi muốn biết chính là điều này.” Anh hừ lạnh. “Anh mới hai mươi bảy tuổi, còn rất trẻ, sao lại lo lắng bị lão hóa?” Cô chế nhạo anh.

“Tôi chỉ sợ tôi quá trẻ.” Anh nheo mắt lại, tự giễu. “Phụt…” Cô nhịn không được cười ra tiếng.“Nào có ai lo lắng cái này chứ?” Anh trừng cô một cái.

Cô vội ngậm miệng, đang định buông tay, lại mơ hồ cảm thấy thân thể anh hơi nóng, vì thế vươn tay trực sờ lên trán anh, ngạc nhiên nói: “Ơ? Nhiệt độ cơ thể anh hơi cao đó, tổng giám đốc.” “Vậy sao?” Anh rùng mình, sắc mặt khẽ biến. “Hình như vậy…… Anh bị cảm sao?” Cô nói xong đột nhiên ghé sát vào, dùng chính trán cô chạm vào trán anh.

Anh ngẩn ngơ, lập tức dùng sức đẩy cô ra.“Cô đang làm gì vậy?” Cô lùi về phía sau một bước, ngẩn ngơ nói: “Tôi? Tôi chỉ đang đo nhiệt độ cơ thể anh……” “Có ai đo như vậy sao?” Anh tức giận nói.

“Nam Cung tiên sinh, anh đừng để ý, giáo sư của chúng tôi đều đo nhiệt độ cơ thể người khác như vậy.” Susie cười ra tiếng. “Đúng vậy. Cô ấy không biết làm như vậy sẽ khiến người khác cảm thấy đó là quấy rối.” Michael cười nói.

“Đấy không phải quấy rối. Trước kia mẹ tôi đều giúp tôi đo như vậy.” Cao Lục lập tức biện minh cho mình. Nam Cung Thần Võ không vui đứng lên, trừng mắt nhìn cô. “Về sau, không có sự cho phép của tôi không được tùy tiện chạm vào tôi.”

Cao Lục tức giận lắc đầu, nói: “Biết rồi, biết rồi, sau này sẽ không chạm vào anh nữa.” Thối, người anh cũng đâu phải nạm vàng mạ bạc, sao lại sợ người ta chạm vào? Cô ở trong lòng nhắc đi nhắc lại, xoay người nói: “Michael, giúp anh ấy đo nhiệt độ cơ thể.” Michael cầm nhiệt kế đến, Nam Cung Thần Võ lại cầm lấy nhiệt kế, lạnh mặt nói: “Tôi tự đo.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, đều cảm thấy vị thiếu gia này cá tính thật sự là cổ quái cao ngạo. Nam Cung Thần Võ tự đo xong, phát hiện nhiệt độ cơ thể mình là ba mươi tám độ chín, khuôn mặt tuấn tú đột nhiên cứng lại, lập tức lấy đầu ngón tay ấn lên mạch ở cổ tay. Nhưng vào lúc này, trái tim anh lại nhói lên, đau đến mức anh hừ nhẹ một tiếng, ngã ngồi xuống ghế tựa. “Tổng giám đốc.” Cao Lục phát hoảng vội hô.

“Tôi không sao…… A…” Anh mới nói mấy chữ, xoay người đã thấy đau đớn càng mãnh liệt hơn đột nhiên ập đến trái tim anh, anh đau đớn ôm ngực, đổ sấp về phía trước. “A?” Cao Lục vội vàng đỡ lấy anh, kinh ngạc khẽ kêu: “Anh làm sao vậy?” Anh hoảng sợ mở to mắt, cả người run rẩy.

Đây là…… tình huống này chẳng lẽ là…… chẳng lẽ là…… “Ôi trời. Anh ấy không ổn, Susie, mau gọi xe cứu thương.” Cao Lục quay đầu quát. “Không…… Khốc Khắc…… Gọi anh ta……” Anh đau đớn nói, run tay rút di động ra.

Cao Lục cầm lấy di động, vội gọi cho Khốc Khắc. Không đến một phút, Khốc Khắc ở lại trông xe đã lao vào như tên bắn. Vừa thấy Nam Cung Thần Võ cuộn tròn ngã xuống đất, sắc mặt chợt thay đổi. “Thiếu gia…” Khốc Khắc đi về phía anh, hoảng sợ gầm nhẹ. “Khốc…… Khắc…… Đưa tôi…… Đi…… Mau……” Nam Cung Thần Võ đau đến trắng bệch cả mặt, mồ hôi ròng ròng, yếu ớt nói.

“Vâng.” Khốc Khắc cũng run sợ, khiêng anh lên. “Đợi chút, anh ấy như thế phải đưa đi bệnh viện…” Cao Lục vội la lên. “Không cần.” Khốc Khắc lạnh lùng bỏ lại những lời này, lo lắng lao ra khỏi phòng nghiên cứu.

Cao Lục và những người khác đều hóa đá tại chỗ, ngẩn cả người. “Giáo sư, tên kia có bệnh à?” Michael thì thào hỏi. “Anh ta nhìn như sắp chết……” Susie cũng bổ sung một câu.

Cao Lục càng nghĩ càng bất an, vì thế cầm túi xách, quyết định cũng về tập đoàn nhìn xem. Nam Cung Thần Võ tuy rằng không phải người tốt, nhưng cô cũng không hy vọng anh còn trẻ đã chết yểu. Cao Lục liên tục hai ngày không thấy Nam Cung Thần Võ, nói thực cô có chút lo lắng.

.