Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hồng rực đỏ - Chương 113

Chương 114.

“CROSS!” Tôi vươn cả hai tay ra cố chặn cánh tay đang bổ xuống phía tôi. Nó đang cầm một con dao săn giống như hầu hết những con dao đang được trưng bày trong gian phòng khác. Hai t tôi nắm lấy cánh tay mạnh mẽ ấy. Đó là Szabo, hắn khỏe hơn và nhanh nhẹn hơn dáng vẻ hắn ở bệnh viện nhiều. “Mày làm gì ở đây hả?” hắn gào lên. “Sao mày dám hả? Làm sao mày dám chạm vào tài sản cá nhân của tao?” Hắn có vẻ hoàn toàn phát điên. “Đó là thư từ riêng tư đấy!”

Tôi xoay quanh chân phải rồi giật mạnh bàn tay cầm dao. Lưỡi dao đâm sâu vài phân vào chiếc bàn gỗ. Kẻ đeo mặt nạ càu nhàu và chửi rủa. Giờ thì gì nữa đây? Tôi không thể liều cúi xuống để rút khẩu súng ra khỏi bao súng buộc vào mắt cá chân. Kẻ đeo mặt nạ dễ dàng vung dao mà không bị ngăn cản. Hắn vung vẩy con dao theo một vòng cung hẹp chết người. Hắn đâm trượt chỉ có vài phân. Lưỡi dao xẹt qua thái dương tôi. “Mày sẽ chết, Cross,” hắn gào lên.

Tôi phát hiện ra cái chặn giấy hình quả bóng chày bằng thủy tinh có khắc hoa văn trên bàn làm việc của hắn. Đó là thứ duy nhất tương tự như vũ khí mà tôi thấy ở bất cứ nơi nào. Tôi chộp lấy nó và chĩa vào hắn. Tôi nghe thấy tiếng lạo xạo khi cái chặn giấy đánh sượt qua một bên đầu hắn. Hắn rống ầm lên đầy tức giận, hệt như một con thú bị thương. Sau đó hắn lảo đảo lùi lại. Hắn không ngã. Tôi cúi nhanh và giật khẩu Glock của mình. Nó bị mắc một lần, rồi nằm gọn trong tay tôi.

Hắn đâm trượt tôi một lần nữa bằng con dao to tướng. “Dừng lại!” tôi quát to. “Nếu không tôi sẽ bắn!” Hắn tiếp tục đi tới. Hắn rống lên những từ không thể hiểu nổi. Hắn lại vung dao. Lần này hắn chém trúng cổ tay phải tôi. Vết chém bỏng rát và đau nhói.

Tôi khai hỏa khẩu Glock. Viên đạn trúng vào phía trên ngực hắn. Nó vẫn không ngăn được hắn! Hắn lảo đảo về một bên, lấy lại thăng bằng rồi vừa lao vào tôi vừa hét, “Đồ chó chết, Cross. Mày chẳng là cái thá gì!” Hắn quá gần tôi nên không thể né, mà tôi thì không muốn bóp cò một lần nữa và giết hắn nếu không bị buộc phải làm chuyện ấy. Tôi húc mạnh đầu vào ngực hắn. Tôi nhằm vào chỗ hắn bị thương. Hắn hét thất thanh, tiếng thét kinh hoàng, the thé. Sau đó hắn buông rơi con dao.

Tôi dùng cả hai tay ghì lấy hắn chặt hết cỡ mà tôi có thể. Chân tôi đẩy mạnh. Tôi tiếp tục đẩy hắn qua căn phòng cho đến khi hắn đụng vào tường. Cả tòa nhà rung lên. Ai đó trong căn hộ kế bên đập vào tường và phàn nàn về tiếng ồn. “Gọi cảnh sát đi!” tôi la to. “Hãy gọi cho 911.”

Tôi ghì hắn xuống sàn nhà, và hắn kêu van ầm ĩ rằng tôi làm hắn đau. Hắn tiếp tục vùng vẫy và chống trả. Tôi đánh thẳng vào quai hàm hắn, và cuối cùng hắn chịu trận. Đó là Szabo. “Ông là tên Trùm,” tôi hổn hển nói. “Đúng là ông.”

“Tao không làm gì hết,” hắn gầm gừ đáp trả. Hắn lại bắt đầu vùng vẫy. Hắn chửi rủa om sòm. “Mày đột nhập vào nhà tao. Đồ ngu! Tất cả chúng mày ngu như chó. Nghe tao nói đây, đồ khốn. Nghe đây! Mày tóm nhầm người rồi!>.