Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hồng rực đỏ - Chương 57

Chương 57.

BA TRỢ LÝ GIÁM ĐỐC đang tất bật trả lời điện thoại, thu thập thư và fax cho ba mươi sáu giám đốc của MetroHartford làm việc trong căn phòng Trung Hoa danh tiếng tại khách sạn Mayflower. Các trợ lý muốn được thoát khỏi văn phòng, đặc biệt vì các đại bản doanh nằm ở Hartford, Connecticut. Sara Wilson, trợ lý trẻ nhất, là người đ thấy bản fax của những kẻ bắt cóc gửi đến. Cô nhanh chóng đọc nó, rồi chuyển qua cho hai trợ lý cao cấp hơn. Mặt cô đỏ lựng và tay cô run bần bật. “Đây là một kiểu đùa bệnh hoạn nào chăng? Betsy Becton hỏi khi bà nhìn thấy bản fax. “Thật điên khùng. Cái gì thế này?”

Nancy Hall là trợ lý cho John Dooner - CEO của tập đoàn. Cô nhào vào cuộc họp của hội đồng mà không gõ cửa và nói vang khắp phòng. Chính xác ra, cô không cần lên giọng. Phòng Trung Hoa tại Mayflower có vấn đề về âm học. Trần là một mái vòm cuốn. Thậm chí tiếng thì thầm ở một góc của căn phòng rộng này cũng có thể nghe thấy ở góc kia. “Ngài Dooner, tôi phải gặp ngài ngay bây giờ,” cô nói. Sếp của cô chưa từng thấy cô hồi hộp và bối rối như vậy bao giờ. Việc CEO ra ngoài khiến bầu không khí trong phòng trở nên vui vẻ hẳn, nhưng câu chuyện phiếm và những nụ cười kéo dài không lâu. Chưa đầy năm phút sau Dooner quay lại. Mặt ông tái nhợt và ông vội vã bước tới bục.

“Tình hình rất cấp bách,” giọng Dooner run rẩy khiến các thành viên khác của hội đồng bị sốc. “Xin các ngài hãy lắng nghe chăm chú. Chiếc xe buýt du lịch được thuê chở vợ tôi và vợ của các ngài đã bị cướp. Những kẻ chịu trách nhiệm tự nhận cùng là lũ bệnh hoạn đã cướp các nhà băng và bắt cóc con tin ở Maryland và Virginia trong vài tuần qua. Chúng nói các vụ cướp của giết người đã được thực hiện là “bài học cảnh cáo” dành cho những người có mặt trong căn phòng này. Chúng muốn ta biết chúng cực kỳ nghiêm túc về việc đáp ứng các yêu sách của chúng - và đáp ứng đúng thời hạn. Đến từng giây.” Viên CEO tiếp tục, mặt ông được chiếu sáng đầy ấn tượng bởi chiếc đèn trên bục. “Yêu sách của chúng đơn giản và rõ ràng. Chúng muốn ba mươi triệu đôla phải được chuyển cho chúng trong chính xác năm tiếng đồng hồ nữa, bằng không tất cả con tin sẽ bị sát hại. Chúng ta không biết chiếc xe buýt du lịch bị chiếm giữ như thế nào. Steve Bolding từ Nhóm kiểm soát khủng hoảng của chúng ta đang trên đường tới đây. Ông ấy sẽ quyết định x cần đến cơ quan cảnh sát nào. Chắc sẽ là FBI.” Dooner dừng lại để thở. Vẻ hồng hào trên mặt ông từ từ trở lại. “Như các ngài đã biết, chúng ta có một khế ước bảo hiểm bắt cóc đủ trang trải tới năm mươi triệu đôla tiền chuộc. Tôi ngờ rằng những kẻ bắt cóc đã biết điều này. Chúng có vẻ hoàn hảo và có tổ chức. Chúng còn hết sức tỉnh táo, điều đó đem lại cho chúng lợi thế. Tôi nghĩ chúng biết rằng chúng ta có khế ước bảo hiểm cho chính chúng ta. Vì thế chúng ta có thể nhận tiền và có thể nhận nhanh chóng.

“Vậy thì, thưa các quý ông quý bà, làm ơn đi, chúng ta phải bàn đến những khả năng lựa chọn của chúng ta. Nếu ở đây có bất kỳ lựa chọn nào. Những kẻ bắt cóc đã làm rõ một điều - trong việc này không thể có sai lầm, bằng không mọi người sẽ chết.”.