Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hồng rực đỏ - Chương 66

Chương 66.

BETSEY ĐANG TRAO ĐỔI với Kyle Craig trên đường dây khác. Họ đang lập kế hoạch đưa chúng tôi tới ngay Tinden, Virginia. Bà Morris tiếp tục nói miết với tôi. Những chi tiết rời rạc trở lại trong trí nhớ của bà. Bà nói với tôi rằng bà đã thấy chiếc xe buýt du lịch rẽ vào một con đường nhỏ của quận không xa nơi bà sống. “Trên đường chỉ có ba nông trại thôi, và tôi biết rõ về chúng. Hai trong số đó giáp với một căn cứ quân sự bỏ không xây dựng từ những năm 80. Tôi phải tự mình kiểm tra việc làm bất chính này mới được,” bà nói. Ngay lập tức tôi ngắt lời bà. “Không, không. Cứ ở yên đó, thưa bà Morris. Đừng nhúc nhích. Chúng tôi đang trên đường tới chỗ bà.”

“Tôi biết vùng này. Tôi có thể giúp các anh,” bà phản đối. “Chúng tôi đang tới chỗ bà. Xin bà cứ ở yên đó.” Một trong những chiếc trực thăng của FBI đang rà soát khu rừng gần đó được điều tới nhà ga. Ngay khi nó đến thì Kyle cũng có mặt. Chưa bao giờ tôi mừng đến thế khi gặp anh.

Betsey cho Kyle biết chính xác những gì cô hy vọng sẽ làm ở Virginia. “Chúng ta đáp trực thăng tới càng gần càng tốt mà không bị phát hiện. Cách thị trấn Tinden bốn hoặc năm dặm. Tôi không muốn có quá đông lực lượng trên bộ tham dự. Độ chục người có năng lực, có thể ít hơn.” Kyle đồng ý với kế hoạch, bởi đó là một kế hoạch tốt, và chúng tôi lên trực thăng của FBI. Anh biết các đặc vụ mà anh muốn điều động ở Quantico và anh phái họ đến Tin Khi đã lên khoang trực thăng chúng tôi ôn lại tất cả những gì đã nghiên cứu trong các vụ cướp nhà băng trước đó. Chúng tôi còn bắt đầu nhận thông tin về khu vực bà Morris đã thấy chiếc xe buýt. Căn cứ quân sự mà bà đề cập đến đã từng là một căn cứ hạt nhân từ những năm 80. “Các tên lửa đạn đạo xuyên lục địa đã được cất giữ dưới lòng đất tại vài căn căn cứ hạt nhân bên ngoài Washington,” Kyle nói. “Nếu chiếc xe buýt du lịch ở trên căn cứ này thì một căn hầm bê tông có thể che giấu nó không bị các máy bay trực thăng tìm nhiệt phát hiện.”

Chiếc trực thăng của chúng tôi bắt đầu đáp xuống một khu đất trống gần một trường trung học địa phương. Tôi nhìn đồng hồ. Mới hơn sáu giờ. Liệu mười chín con tin vẫn còn sống? Tên Trùm đang chơi trò chơi tàn bạo nào đây? Những sân thể thao xanh tươi trải dài phía sau ngôi trường gạch đỏ hai tầng dáng vẻ bình dị. Toàn bộ khu vực này hoang vắng, ngoại trừ hai chiếc xe mui kín và một chiếc xe tải màu đen đang đợi chúng tôi. Chúng tôi cách quốc lộ, nơi bà Morris đã nhìn thấy chiếc xe buýt của Hãng Du lịch Lữ hành Washington, chừng bốn hoặc năm dặm. Isabelle Morris đang ngồi trên chiếc xe mui kín thứ nhất. Bà khoảng cuối tuổi thất tuần, một phụ nữ đẫy đà có nụ cười hớn hở không phù hợp phô ra hàm răng giả. Một người bà dễ chịu của ai đó.

“Ta đến nông trại nào trước đây?” tôi hỏi bà. “Ở đâu có thể có người đang lẩn trốn?” Cặp mắt màu xanh xám của người phụ nữ có tuổi nheo lại thành khe hở khi bà nghĩ ngợi. “Nông trại của Donald Browne,” cuối cùng bà nói. Những ngày này không có ai sống ở đó. Browne mất mùa xuân vừa rồi, tội nghiệp ông ấy. Người ta có thể dễ dàng lẩn trốn ở đó.”.