Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hưu thư khó cầu - Chương 13

Chương 13.

Tiểu ngu ngốc vừa hết bệnh, lại đến phiên tôi gục ngã. Nằm trên giường lạnh đến run người, hai hàm răng cao thấp va boong boong. Quả thật đêm tháng sáu gió thổi mát mẻ, nhẹ nhàng khoan khoái thấu cả người, cho dù có rơi vào hồ sen cũng không phải run đến mức thế này. Nhưng mà, lòng tôi lạnh.

Vô cùng lạnh. Lạnh lạnh lạnh đến mức chết người, vắt ra nước, cảnh tượng như thế này khiến cho thân xác của cô công chúa này theo bản năng mà run lập cập, mặc dù tôi quấn hết một lớp chăn dày, cũng không chảy ra một giọt mồ hôi nào. Tiểu ngu ngốc An Lăng Nhiên ngồi ở giường của tôi sốt ruột đến đỏ mắt, chỉ biết khóc ô ô gọi:

“Vợ à, vợ” Tôi cắn răng nhắm mắt, đầu quay về phía bên trong không thèm để ý đến hắn, nghe Văn Mặc Ngọc nói xong một hồi, giờ này khắc này, mỗi một tiếng gọi “Nương tử” của tiểu ngu ngốc giống như một con dao nhỏ đang tàn nhẫn đâm vào người tôi. Chữ “Vợ” này vốn không phải do ngươi gọi, Thất hoàng tử Huyền Nguyệt ngọc thụ lâm phong, anh minh thần võ của tôi, là một miếng thịt ngon biết bao nhiêu, lại bị mẫu thân ngươi khiều đi mất, ta với lão phượng hoàng trụi lông kia sông núi kết thù, có liên quan đến tiểu ngu ngốc nhà ngươi, ta cũng không thèm đáp lại.

Kỳ Nhi là người nghe được tin tức đến đây đầu tiên, thấy tình cảnh này cũng ốt ruột đến nỗi chân mày cau lại. Kéo An Lăng Nhiên ra, Kỳ Nhi nói: “Công chúa, rốt cuộc sao lại thế này?”

Tôi âm thầm thở dài, chuyện này sớm hay muộn giấy cũng không gói được lửa, hơn nữa bây giờ đầu óc tôi vô cùng hỗn loạn, lửa giận công tâm, căn bản không nghĩ ra được bất cứ đối sách gì. Thấy Túc Phượng sắp tới đây, nói cho Kỳ Nhi rõ ngọn nguồn, dựa vào thân tín giúp tôi tạm thời đối phó trái lại lại là cách hay nhất lúc này. Do dự một hồi, tôi nhanh chóng đem toàn bộ sự việc kể cho Kỳ Nhi nghe, An Lăng Nhiên bị Kỳ Nhi kéo ra phía sau cũng coi như ngoan ngoãn, không khóc hét nhào lên cạnh giường của tôi nữa, chỉ đứng im một chỗ nhìn một chúng tôi bên này một cách khó hiểu. Nói xong, vẻ mặt Kỳ Nhi hơi hơi thay đổi, nhưng khuôn mặt có chút châm chọc cười nhạt nói:

“Hóa ra tới nơi này lại có chuyện như vậy.” Tôi hỏi: “Kỳ Nhi, ngươi nói xem lời nói của Văn Mặc Ngọc có nên tin không?” Nghĩ nghĩ, tôi cũng đem chuyện vào đêm tân hôn Văn Mặc Ngọc che mặt đến ép buộc tôi nói cho Kỳ Nhi nghe, mới nói một nửa, tôi đang lo lắng có nên kể chuyện ở khách điếm hay không, thì ở chỗ tấm bình phong vang lên âm thanh “bịch” một cái.

Tôi với Kỳ Nhi cùng nghiêng đầu sang nhìn, tiểu ngu ngốc va phải chậu cây đào, đang phẫn nộ quất đánh. Tôi híp híp mí mắt, trầm giọng nói: “Kỳ Nhi, ngươi nói xem tên Văn Mặc Ngọc này rốt cuộc muốn làm gì?”

Kỳ Nhi chống tay lên cằm, suy nghĩ một lát mới nói: “Công chúa, Kỳ Nhi có chuyện giấu diếm cô.” Tôi khẽ nhếch miệng, trong lòng thầm kêu không tốt.

“Chuyện gì?” Kỳ Nhi trung thành bảo vệ chủ, còn có chuyện giấu diếm tôi sao? Kỳ Nhi nói: “Quả thật lúc ở Hạp Hách quốc, chúng ta nhận được ý chỉ của Lạc Diên đế, đúng thật là ban công chúa hòa thân với Thất hoàng tử Huyền Nguyệt. Lúc đến Trung Nguyên, cũng chẳng biết tại sao Lạc Diên đế đột nhiên thay đổi ý định, nói Huyền Nguyệt hoàng tử thân mang bệnh, không tiện thành thân, bắt công chúa tái giá với Tiểu thế tử An Lăng Nhiên của Mục vương phủ. Con gái của Hạp Hách quốc chúng ta trung trinh dũng cảm, chỉ lấy một chồng, làm sao có thể nói đổi là đổi? Cũng vì như vậy, công chúa mới vào khách điếm...” Giọng nói Kỳ Nhi càng lúc càng nhỏ, tôi lại nhịn không được rùng mình.

Đúng thật là… sơ suất. Trước kia nên nghĩ tới, cho dù ô bố lạp thác công chúa không muốn tiến vào ở tạm trong Mục vương phủ, Lạc Diên đế cũng có thể tạm thời đón nàng vào cung ở tạm, sao lại phải làm ầm ĩ đến ở trọ trong một khách điếm tầm thường như vầy, khiến cho bách tích hai nước dở khóc dở cười? Không ngờ tới, sự thật quả nhiên là như vậy.

Kỳ Nhi ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt. “Công chúa, Kỳ Nhi to gan. Thấy người đột nhiên mất trí nhớ, nên mới do dự không kể cho người biết chân tướng, không chừng đến Mục vương phủ sẽ càng vui vẻ hơn, không ngờ là... tiểu thế tử lại là một ngốc tử!” Lời này không nặng không nhẹ, nhưng tiếng nói vẫn rơi vào trong tai tiểu ngu ngốc, tiểu ngu ngốc chống nạnh nhảy dựng lên, hét lớn:

“Ta không phải tên ngốc, ta không phải tên ngốc!” Tôi cùng Kỳ Nhi còn chưa kịp nói tiếp, ngoài cửa đã truyền tới tiếng bước chân dồn dập, chốc lát, đèn đuốc sáng trưng. Chúng tôi liếc mắt nhìn nhau, hiểu rõ quân địch kéo tới rồi.

Quả nhiên, Túc Phượng khoác một cái áo khoác tơ tằm thêu hình hoa mẫu đơn, được Lý ma ma dìu vào phòng trước tiên, dùng khóe mắt quét nhanh qua, không thèm nhìn tôi đang thôi thóp trên giường, kéo đứa con trai bảo bối qua hỏi han. “Nhiên Nhi, trễ thế này sao không chịu ngủ? Nha hoàn trong phòng cũng không hiểu chuyện, đêm lạnh như nước, sao không khoác thêm áo cho thiếu gia.” Nói xong, ý tứ hàm xúc nhìn Kỳ Nhi.

Con bà nó, cái này rõ ràng là đang mắng Kỳ Nhi; ông nội nó, rõ ràng là đánh chó mắng chủ thì đúng hơn á! Tôi chống người định ngồi dậy lên tiếng bắt bẻ, lại bị Kỳ Nhi lặng lẽ kéo kéo tay lại. Một đám người trùng trùng điệp điệp phía sau biết thân biết phận đi lấy ai khoác cho tiểu thế tử mặc vào, tôi với Kỳ Nhi giả bộ không thấy, cũng không thèm lên tiếng.

Phía bên kia An Lăng Nhiên bị bốn năm nha hoàn và lão bà tử mặc xiêm y giúp, bên này bên cạnh Túc Phượng đột nhiên hiện ra một bóng người, tôi bình tĩnh nhìn lại, chính là An Lăng Nguyệt cô em chồng dịu dàng hiền lảnh của tôi. An Lăng Nguyệt vội vàng nói: “Nương, bây giờ trước tiên nên mời Trương đại phu đến khám cho chị dâu, tốt nhất đừng để cảm lạnh.”

Trong lòng tôi cảm thấy dễ chịu hơn, toàn bộ Mục vương phủ, ngoại trừ Kỳ Nhi, e rằng cũng chỉ có cô bé này đối xử thật lòng với tôi, chỉ tiếc An Lăng Nguyệt quanh năm suốt tháng bị nhốt ở trong nhà, đối với chuyện bên ngoài hoàn toàn không biết gì, đơn thuần ngay thẳng. Bị vẻ ngoài nhân hậu của mình lừa đến sững sờ. Túc phượng ngoéo ngoéo khóe miệng, không nhanh không chậm nói: “Đại phu đương nhiên là phải mồi, chỉ là ta có chút thắc mắc, nửa đêm nửa hôm, sao tự nhiên con dâu lại té xuống hồ? Khiến cho tất cả mọi người đều không được yên thân.”

Tôi bực, còn giả bộ mắng tôi quanh co! Nếu ghét mắng tôi nửa đêm rơi xuống hồ làm kinh động đến mọi người các ngươi ngũ không ngon giấc, sao lúc trước còn dùng gian kế lừa ta đến đây? Nghĩ kĩ lại, tôi liền không khỏi nghĩ tới chuyện lão phượng hoàng bỉ ổi này dùng những thủ đoạn đê hèn ấy, trước mặt Tiểu Trần hoàng hậu giả bộ lừa tôi đến không nói, con tung tin đồn nhảm ra ngoài, tự nói mình đạo đức tốt thế này thế kia, còn nói một “công chúa Man di” tôi đây trèo cao tiểu thế tử nhà bọn họ! Tôi định nhảy dựng lên cãi lại, bất quá thì cá chết lưới rách. Ai ngờ Kỳ Nhi còn nhanh hơn tôi, cúi đầu cười nói:

“Đều là lỗi của nô tỳ. Lúc nãy công chúa nói với nô tỳ, đang ngủ bỗng nhiên công chúa cảm thấy hơi khác nên mới nửa đêm ngồi dậy đi kiếm nô tỳ, vô tình đi tới chỗ Tinh Nhu Các, thấy hoa sen lộ dưới màn sương sáng, không ý thức được đi vào đình nghỉ ngơi, sau khi nghe tiếng người gọi hơi giật mình nhất thời mơ mơ màng màng, dưới chân giẫm vào khoảng không ngã vào trong hồ.” Đáy lòng tôi có trăm ngàn điều không muốn, nhưng biết Kỳ Nhi đi một bước này vì muốn “lấy lùi làm tiến”, cho dù lúc này tôi có trách mắng lão cáo già xảo quyệt Mục vương phi, dùng kế lừa tôi gả vào Mục vương phủ cũng không giải quyết được gì. Dù sao, tôi cũng đã là con dâu của An Lăng gia.

Mọi chuyện còn cần phải bàn bạc kỹ hơn, mà trước mắt, chuyện quan trọng nhất chính là phải nhanh chóng đuổi Túc Phượng rời khỏi đây. Vì thế, tôi ngoài cười nhưng trong không cười, cười so với khóc càng khó coi hơn nói: “Để mẹ chồng và em chồng lo lắng, Liêm Chi thật sự là tội đáng chết muôn lần.”

An Lăng Nguyệt nhẹ nhàng bước tới, ngồi bên mép giường sơ sờ trán của tôi, nhẹ nhàng nói: “Cũng may không có phát sốt, mai gọi Trương đại phu tới xem, đợi lát nữa uống một chén canh sẽ cảm thấy tốt hơn, ra mồ hôi là tốt rồi.” Tôi cười với An Lăng Nguyệt, “Cám ơn Nguyệt Nhi, đều do ta sơ ý.”

Túc Phượng ở sau lưng kỳ quái nhìn hai người chúng tôi cười nhạt, cười đến nổi toàn thân tôi đều nổi da gà mới xót xa nói: “Con dâu cũng thật là sơ ý, sao chỉ có một mình ngươi đến Tinh Nhu Các mà uống đến hai chén trà?” Tiếng nói vừa dứt, đầu óc tôi trong nháy mắt trống rỗng.

Bên lỗ tai ầm một tiếng, mồ hôi lạnh ở sau lưng ứa ra. An Lăng Nguyệt ở bên cạnh tôi cũng thấy kỳ lạ, nắm tay tôi nói: “Chị dâu, bộ lạnh lắm hả? Sao lại run lên như thế này?”

Vẻ mặt Túc Phượng càng lúc càng dữ tợn, tôi chỉ cảm thấy trước mặt sắp biến thành màu đen muốn ngất xỉu, An Lăng Nhiên lại đột nhiên vọt tới trước mặt Túc Phượng, lắc lắc cánh tay bà ta nói: “Nương, Nhiên Nhi mặc quần áo xong rồi, nương ~~~” vừa nói còn vừa nũng nịu muốn phát ói, đầu còn liên tiếp cọ cọ vào cánh tay của Túc Phượng. Nói không chừng Túc Phượng là vì bị hắn chọc lét tay chân, cười quở trách xoa đầu hắn:

“Đứa nhỏ này, không được ồn ào!” An Lăng Nhiên nghe xong ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, lộ ra hai hàm răng chỉnh tề với Túc Phượng. An Lăng Nguyệt nói:

“Ca ca không được ôn ào, Lý ma ma, gọi Trương đại phu đến chưa? Chị dâu đang run lập cập này!” Cô em chồng của tôi quả thực là hiền lành vô cùng, đúng thật là tôi đang bị đông cứng đến phát run. Lý ma ma lúc này giống như mới nhớ tới chuyện quan trọng, khom người cung kính trước mặt Túc Phượng nói:

“Bẩm báo phu nhân và tiểu thư, đã sai người đi gọi, chỉ có điều… chỉ có điều, chuyện này...” Túc Phượng bị An Lăng Nhiên làm ầm ĩ, cũng không muốn tiếp tục đôi co với tôi, chỉ không kiên nhẫn nói: “Chỉ có điều gì? Nói mau!”

Lý ma ma cúi lưng thấp hơn nữa “Trương đại phu nói, hơn nửa đêm đến quấy rầy giấc ngủ của hắn, tiền đến nhà khám bệnh phải tăng lên gấp đôi” “Vô liêm sỉ!” Túc Phượng vừa quát, một đám nha đầu lão bà tử toàn bộ đều quỳ xuống.

An Lăng Nguyệt có chút không nhịn được, lắp ba lắp bắp nói: “Nương.” Ánh mắt có chút ai oán. Túc Phượng hừ lạnh:

“Trương lão đầu này còn dám có gan thất lễ với ta, to gan thật?!” Lý ma ma dừng một chút, liếc mắt nhìn Túc Phượng một cái, lời muốn nói ra đột nhiên lại kiên quyết nuốt ngược trở về. Túc Phượng dùng khóe mắt liếc liếc nói:

“Lý ma ma, còn muốn nói gì, đừng làm bộ dạng ấy với ta.” Lý ma ma tiến lên một bước nói: “Thưa phu nhân, Trương đại phu còn nói thêm một câu. Ông ta nói, biết Vương phi sẽ nói hắn to gan, chỉ có điều cũng không được trách hắn, ai bảo Vương phủ gần đây hay xảy ra chuyện, bà tìm tới hắn chi.” Chậc chậc, những lời này thật sự là vô cùng bất kính.

Tôi nghe lại cảm thấy rất vui vẻ. Đúng vậy, lão Trương đồng chí nói không sai, ai bảo mụ phượng hoàng trụi lông bà lừa tôi đến đây chi, tôi sẽ làm cho Mục vương phủ người đến gà chó cũng không yên. Vốn tưởng rằng lời này ra khỏi miệng, con chim trụi lông kia sẽ rất giận dữ, ai ngờ lại nhìn tôi với vẻ sâu xa, sau đó cười nói: “Đúng thật là hay xảy ra chuyện!”

Nói xong, mang theo một đám người chậm rãi rời khỏi. An Lăng Nguyệt thấy mẫu thân mình rời khỏi, ngước cổ nhìn theo nói: “Chị dâu, nếu đã gọi Trương đại phu đến, muội cũng không ở đây quấy rầy người nghỉ ngơi. Cáo từ!”

Tôi gật đầu với An Lăng Nguyệt, còn nói thêm vài câu rồi mới để này đi, cô bé này cái gì cũng tốt, chỉ là bị lão già kia quản giáo vô cùng, cuối cùng, tôi bảo Kỳ Nhi tiễn nàng ta ra ngoài. Trong chốc lát, trong phòng chỉ còn lại mỗi tôi và An Lăng Nhiên. Tôi vốn không thèm để ý tới tên tiểu ngu ngốc này, cũng hạ quyết tâm đêm này độc chiếm cái giường, vì thế xoay người vào trong giả bộ ngủ.

Tiểu ngu ngốc cũng không chịu buông tha cho, một bước nhỏ bay tới bên giường, vô cùng u oán gọi một tiếng: “Vợ” Tôi không quan tâm, quấn lấy cái chăn chờ Kỳ Nhi về bàn bạc kỹ hơn.

“Vợ ~~” Rùi bọ đáng ghét còn chưa chịu đi, nghĩ tới hắn còn chút tức giận, nếu không tại ngươi là tên ngốc, ta cũng không bị lão phụng hoàng rụng lông kia lừa gả vào đây. “Vợ ~~~~”

Thoáng chốc, thanh âm dường như đi vào lỗ tai, tôi chưa kịp nghiêng đầu qua, lại đột nhiên cảm thấy bên hông cứng ngắc. A a a! Tiểu ngu ngốc lại đang ôm tôi.

“Ngươi, ngươi…” Giờ phút này, tôi lấy cái chăn quấn mình thành giống như một đòn bánh tét, trải qua cùng với tiểu ngu ngốc An Lăng Nhiên lâu như vậy, quả thật giống như một cái bánh tét bị quấn dây tròn tròn, vô cùng chắc chắn, tôi một chút cũng không nhút nhít được. Tôi có chút tức giận, giọng nói cũng không thân thiện.

“Buông ra!” “Không buông!” Sức lực bên hông càng tăng thêm một chút, tôi chỉ nghe thấy tiếng tiểu ngu ngốc vẫn còn đang ong ong bên tai: “Nàng là nương tử của ta, đừng để người khác lừa gạt!” Lỗ mũi của tôi hừ hừ, ai lừa gạt ai còn chưa biết rõ ràng đâu!

“Ta cảnh cáo lần cuối cùng, buông ra!” “Không buông không buông!” Tiểu ngu ngốc giãy dụa lại muốn ôm chặt lấy tôi, miệng còn lẩm bẩm, “Vợ nàng không lạnh sao, ta ôm nàng liền ấm áp hà.” Bản công chúa thật sự thật sự nổi nóng!

Mẫu thân người lừa ta vào phủ, còn cắt đứt nhân duyên tốt của ta, hiện tại đến cả tên tiểu ngu ngốc ngươi lại còn tha mỡ lên ta, ta còn có thể bỏ qua cho ngươi sao? Tôi ngắm ngay cánh tay đang ở trước mặt tôi há miệng, chỉ nghe một tiếng hét a thảm thiết, tiểu ngu ngốc rốt cục cũng chịu buông tay tôi ra. Tôi cười ha ha, xoay người quật tiểu ngu ngốc xuống, đè hắn giam cầm trong cánh tay hét lớn:

“Nói! Còn dám hay không hả?” Tiểu ngu ngốc đại khái là vì không kịp phản ứng, ở dưới người tôi, mở to mắt không nói lời nào. Tay tôi lại hung hăng tăng thêm ba phần lực, thấy hắn vẫn không nhúc nhích, khuôn mặt tuấn tú hơi phiếm hồng cảm thấy hơi kỳ quái, nhìn theo ánh mắt của hắn, không khỏi hít một hơi.

Trời ạ! Trên người tôi vốn chỉ mặc cái yếm bằng bàn tay, lúc này chăn bị kéo qua một bên, cảnh xuân rõ ràng đang bị… lộ… lộ ra hết, nhìn không sót thứ gì..