Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hưu thư khó cầu - Chương 4

Chương 4.

Dựa theo gia quy của An Lăng gia, trước khi gà còn chưa gáy sáng, tôi phải diện một thân trang phục như khổng tước, đẹp đẽ quý giá, ung dung nhàn nhã đến phòng bếp nấu nước, pha trà. Sau đó tiếp tục đến từ đường của tổ tiên An Lăng gia dâng trà, mặc cho bên cạnh một đám lớn bà tử tán gẫu nghe đến lim dim. Cái gì mà cố cố lão gia là một đại tướng quân, chết trên sa trường, thái lão gia kế thừa sự nghiệp gia phụ, khi bọn tạo phản thừa dịp hoảng loạn ám sát Hoàng thượng đã thay người cản một đao a, lão gia An Lăng Tiêu chiến thắng liên tiếp, đánh đuổi biết bao nhiêu người Man Di a… thao! Dù sao cũng là một đám người ngu ngốc chết vì trung quân ái quốc. Trái lại có một điểm tôi nghe rất rõ, hóa ra An Lăng Tiêu và Đương kim Thánh thượng Lạc Diên đế cũng không có quan hệ họ hàng. Tước vị Mục vương này cũng không phải sinh ra đã có, toàn là do tổ tiên tích đức. An Lăng Tiêu, cha hắn nhờ hơn hai mươi năm trước hộ giá có công, thay Lạc Diên đế cản một đao, lúc này mới được phong tước vị vương gia, ban thưởng đất ban thưởng vàng, cơm no áo ấm. Tôi nghe nghe rồi lại lặng lẽ ngáp một cái. Lão bà tử mắt sắc, một bên thao thao bất tuyệt, một bên vẫn dùng khóe mắt liếc vào cái hứng thú rã rời của tôi, vội vàng mỉm cười mở cái nệm hương mời tôi quỳ xuống, dập đầu xuống đất tượng trưng hai cái liền thay tôi thắp hương. Ngoài miệng lại giải thích:

“Công chúa là kim chi ngọc diệp, hiển nhiên không cần tự mình dâng hương, dập đầu cũng không cần.” Tôi cảm thấy lão bà tử này rất có hiểu biết, quyết định về sau sẽ bồi dưỡng thành tâm phúc, cùng Kỳ Nhi nội ứng ngoại hợp. Nghĩ đến kế hoạch như thế, tôi cảm thấy rất cao hứng, vừa gật đầu vừa nhếch mép. Chưa đến một lát, Kỳ Nhi liền đánh nát mộng đẹp của tôi.

Lúc đi qua hoa viên, Kỳ Nhi lặng lẽ lôi kéo ống tay áo của tôi nói: “Bà tử này nói nhảm quá, theo tập tục quy định của Trung Nguyên: nàng dâu mới xuất giá nhất định phải tự mình quét tước từ đường, phải tự mình thắp nhang lên bài vị tổ tiên để thể hiện lòng tôn kính và hiếu thuận. Lão bà tử này ngay cả chân hương cũng không cho công chúa chạm vào, chắc là chê chúng ta đến từ vùng hoang di, công chúa lại chưa hợp phòng với phò mã, không tính là thê tử danh chính ngôn thuận.” Cuối cùng, thấy một đám hạ nhân của Mục vương phủ đã đi xa, bốn bề vắng lặng, Kỳ Nhi lại liếc mắt đưa tình bỏ thêm một câu: “Người trong Mục vương phủ vốn xem chúng ta như người ngoài!” Sự thật chứng minh, Kỳ Nhi của tôi đích thật là một trinh thám giỏi, ngay cả loại tập tục nhỏ bé này nàng cũng hiểu rõ ràng. Sự thật cũng chứng minh, Kỳ Nhi của tôi đích thực là một nha hoàn tốt, châm ngòi ly gián bới móc ngọn nguồn, mọi thứ nàng đều phát huy tối đa.

Vì thế sau buổi nói chuyện với Kỳ Nhi, đôi mắt tôi liền hừng hực lửa. Bà mẹ chồng chết tiệt, trời còn chưa sáng tôi đã phải ngồi dậy chẻ củi pha trà, chuẩn bị cả nửa ngày còn coi tôi như người ngoài? Người ngoài lại còn để cho tôi vừa quỳ vừa lạy! Tôi rốt cuộc cũng biết cái gì gọi là mục mục mộc du đầu Vương phi là một người phụ nữ cổ hủ thích so đo. Tối qua bà ta đưa tới một chén cháo gì gì đó hại tôi sáng sớm phải bò dậy đi vệ sinh, ách ~ khụ khụ… Mặc dù buổi sáng đi vệ sinh là chuyện bình thường, thế nhưng tôi vẫn hoài nghi bà ta đã hạ bã đậu trong đó! Bây giờ sáng sớm tinh mơ bảo tôi dậy pha trà, rõ ràng là đang chơi tôi mà! Mặc dù có hơi chần chừ, nhưng tôi thấy vẻ mặt của Mục vương phi cũng không được tốt lắm, bưng trà kính bà, cũng khó tránh oán thầm. Chẳng qua Mục vương phi rõ ràng là một người cận thị, tôi có liếc mắt nhìn bà cũng không có ai nhìn thấy, thái độ lạnh nhạt tiếp nhận chén trà uống ngay rồi đưa tiền lì xì.

Tôi bĩu môi dập đầu, không tình nguyện nói: “Cám ơn mẹ.” Kỳ Nhi thay tôi nhận tiền lì xì, tôi chờ câu nói “ngoan” đứng dậy đi kia của Mục vương phi, ai ngờ Mục Vương phi dùng cái khăn thơm che che khóe miệng, mới mơ hồ đạm mạt nói: “Lần sau pha trà phải dùng nước sôi hơn, còn biết dùng 17 phiến lá là tốt rồi, buổi trưa thường hay mệt.”

Tôi căm tức nhìn Mục vương phi, ngọn lửa nhỏ vừa mới tắt lại bắt đầu bùng lên. Cho dù là tôi là người có trình độ, có tố chất của một phụ nữ thế kỉ 21, tính tình có hiền lành không cần phải nói, gặp loại chuyện như thế này vẫn nhịn không được mà mắng một câu: XX nhà ngươi cái XX, pha trà cho bà dù có không tốt, lại còn muốn tính sổ với tôi, được lắm! Khiêu khích tôi hết một hồi, vẫn không gọi tôi đứng dậy. Cũng may Mục vương là một người có đạo lý, thấy Mục vương phi làm khó tôi, vội vàng nâng tôi dậy nói: “Ý của mẹ chồng con là công chúa mới đến, một vài quy tắc không biết không thể trách được, nên mới từ từ dạy cho con” Tôi nghe thấy một âm thanh cực kỳ nhỏ, một tiếng hừ lạnh truyền từ lỗ mũi ra.

Mặc dù âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kiêu, nhưng so với tôi, Mục vương đứng gần Mục vương phi hơn nên chắc chắn đã nghe thấy, có điều sắc mặt hắn dù có hơi xanh sau đó lại lập tức khôi phục tươi cười nhếch miệng nói: “Bất quá từ nay về sau đều là người một nhà, công chúa tới lui không cần phải khách khí, không biết khuê danh của công chúa là…?” Thấy sắc mặt Mục vương cười còn khó coi hơn cả khóc, tôi cảm thấy vô cùng bi ai! Còn tưởng đâu đường đường xứng với danh hào Đại tướng quân uy vũ, giờ xem ra, ông cũng chỉ là một Vương gia sợ vợ. Vợ mình ở trước mặt con dâu mới cưới không chừa cho mình mặt mũi, bản thân còn phải nói sang chuyện khác để tránh dẫn đến xấu hổ. Đúng rồi, vừa rồi Mục vương An Lăng Tiêu hỏi tôi cái gì? Khuê danh của công chúa?

Chậm chạp xoay chuyển đầu óc nhớ lại câu hỏi của An Lăng Tiêu, tôi mới giật mình tỉnh ngộ, sau đó kinh hãi. Đêm động phòng hoa chúc đêm qua, tôi cùng Kỳ Nhi ngồi đối diện trên tân giường, nói chuyện trời đất. Công chúa thích ăn cái gì, uống gì, bình thường có thói quen gì, tính tình như thế nào tôi điều nhất nhất thăm dò từ chuyện to đến chuyện nhỏ, chỉ vị không muốn ở Mục vương phủ để lộ dấu vết nào, nhưng rốt cuộc… lại quên hỏi đại danh công chúa. OTZ… Chẳng lẽ, trời định diệt tôi đây sao?

An Lăng Tiêu thấy tôi không động đậy, giật nhẹ khóe miệng vừa nghi vừa gọi: “Công chúa?” Lời nói vừa thốt ra, tôi liền thở phù phù một cái quỳ xuống. Ở trong phòng bây giờ, ngoài Mục vương, Mục vương phi cùng vài nha hoàn và bà tử bên cạnh, nghe nói ngồi hai bên trái phải và bên dưới còn có 3 người khác nhau. Có lẽ là biểu muội họ xa của Mục vương phi cùng em trai và em dâu của Mục vương gia. Vì thời gian cấp bách, nên Kỳ Nhi vẫn chưa kịp tìm hiểu thông tin rõ ràng của ba người này. Thế nhưng tôi nhìn ba cái tên mỏ nhọn nhiều chuyện bọn họ cũng chả có tốt lành gì. Trên danh nghĩa nói là đến xem con dâu mới về, không phải đến muốn coi tôi làm trò cười sao?

Lúc này thấy tôi đột nhiên quỳ xuống, trong mắt ba người này đều rực lên ánh sáng đủ màu. Nếu người ta đã vất vả như thế, ngồi cả buổi sáng cũng vì muốn xem trò hay, tôi sao lại không giúp bọn họ thành toàn! Tôi thầm hắng giọng, trong mắt đầy ắp nước mắt, ngẩng đầu dậy. Trong mắt Mục vương có phần kinh ngạc, Mục vương phi ngồi đối diện, làm bộ nâng tay áo lên lau nước mắt. Tôi âm thầm cười mỉa: “Khi con dâu chờ lệnh đến Trung Nguyên liền quyết định, nhất định phải làm thiên hạ đệ nhất vợ hiền. Bắt đầu từ thời khắc đó, con dâu đã không quan tâm tên mình là gì. Trung Nguyên có câu nói, lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó. Thế nên, phụ hãn* của con đặc biệt lấy cho con một cái tên Hán gọi là —— Liêm Chi”. *Phụ hãn: hoàng tôc người Hán thì gọi Phụ vương, còn dân du mục thì gọi là phụ hãn, đồng nghĩa là cha.

Yên lặng, yên lặng. Yên lặng như chết. Tôi một bên tiếp tục nức nở, một bên dùng khóe mắt quan sát bốn phương tám hướng, có phải là diễn hơi bị quá không? Sao không có phản ứng gì hết?

“Tốt lắm!” Một lúc lâu, trên đỉnh đầu tôi truyền đến giọng nói kích động khó mà kìm nén của An Lăng Tiêu, lại đỡ tôi đứng lên lần nữa. Anh mắt An Lăng Tiêu nhìn tôi đã không còn như trước nữa. “An Lăng Tiêu ta là một người thẳng thắn, chính là có sao nói vậy. Công chúa vừa mới vào cửa, ta còn có chút do dự, lúc này xem ra… thật sự là lấy bụng tiểu nhân mà đo lòng quân tử. Nếu đã như vậy, bổn vương từ chối thì thật bất kính, trước tiên gọi công chúa một tiếng Liêm Chi.” Tôi nhìn An Lăng Tiêu dõng dạc, bộ dạng hăng hái sôi nổi hái đầu người trên chiến trường, kìm lòng không đậu mà run lẩy bẩy. Đánh cho cái lương tâm ngủ gật của tôi dần dần trở nên tỉnh táo, có phải tôi nói dối hơi quá đáng không? Lừa những người khác còn được, Mục vương này từng chút một đều là tấm lòng son, cái tình này tôi làm sao mà chịu nổi!

Chuyện này, đã quấy nhiễu tôi một thời gian rất lâu về sau, thậm chí tôi thường hay gặp ác mộng. Trong mộng, An Lăng Tiêu oán giận hiện ra, vừa bóp cổ tôi vừa hỏi: tại sao lại lừa ta, tại sao lại lừa ta?!!! Về sau về sau đó nữa, Kỳ Nhi nói cho tôi biết, sau ngày hôm đó, trên đùi của nàng có thêm một vết bầm to. Nguyên nhân là do tôi biểu diễn thật sự rất khoa trương, cô ấy mất sức của chín trâu hai hổ, nhéo đùi mới không cười ra tiếng. Càng khủng bố hơn là, so với tôi đồng chí An Lăng Tiêu diễn càng khoa trương hơn, thật sự là khổ thân cô ấy mà! Cho nên mới nói, tiểu nha đầu chính là tiểu nha đầu. Lúc đó Mục vương phi người ta cũng nhìn ra tướng công bà đang cố ý thăm dò tôi, thấy chúng tôi một người so với một người càng diễn càng khoa trương hơn, cũng chỉ cười lạnh hừ một tiếng: “Trái lại cũng rất tốt!”

Ngồi ở phía dưới, biểu muội của Mục vương phi thấy biểu tỷ mình lên tiếng, cũng sợ quá nhàn hạ, vuốt mông ngựa cười khanh khách nói: “Cái tên này của công chúa ngược lại rất hay! Trách không được có câu, không phải người một nhà thì không vào một cửa. Liêm Chi Liên Chi*, biểu tỷ ta tên Túc Phượng, công chúa kêu Liên Chi, không phải vừa vặn là một nhánh hoa bị Phượng hoàng lửa của biểu tỷ ta giẫm… lên sao?” *Liên chi: hình như là hoa sen. Cái bà biểu muội họ xa quá ba mươi chết tiệt này, lại là một lão Từ nương, nói chữ “giẫm” lại cố tình nhấn mạnh xuống. Tôi nghe mà nổi da gà, tôi mà biết mụ Mục vương phi này tên là Túc Phượng, tôi sẽ gọi là Hải Long, cắn chết ngươi, cắn chết ngươi! Ngao ngao ngao!

(Mèo lười: chị ơi, hình như rồng đâu có kêu như vậy…) Mặc dù trong lòng đã đem Túc Phượng cùng biểu muội bà ta chà đạp chà đạp hàng trăm hàng nghìn lần. Nhưng xét thấy quy tắc vàng đó là “Người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu”, tôi đang cân nhắc xem nên dùng từ ngữ nào ôn nhu nhất, có hàm nghĩa ác độc nhất đánh trả Mục vương phi kia, chợt nghe bên ngoài truyền đến một âm thanh vội vàng: “Thiếu gia về rồi, thiếu gia về rồi!”

Giọng nói vang từ xa đến gần, từ thấp đến cao, bang bang bang vang vào phòng trong. Nghe thấy tin này, bộ dạng xem náo nhiệt vừa rồi của mọi người đều thay đổi sắc mặt. Ba cái tên người ngoài mỏ nhọn toàn bộ ngậm miệng hết, thở mạnh cũng không dám, như lâm đại địch. Mục vương phi lại trở nên vô cùng gấp gáp, bị kích động đến nỗi ra cửa ngóng trông. Mục vương còn kỳ quái hơn, bộ dạng nghiến răng nghiến lợi tức giận quát: “Tên tiểu súc sinh, biết về nhà rồi sao?” Dứt lời định lao ra giết người, cũng may có ba cái người ngoài kia dùng sức kéo ông lại khuyên bảo. Mục vương phi cũng chỉ nói, chờ Nhiên Nhi trở về nói một hai ba bốn, lúc đó ông có động thủ lần nữa bà tuyệt không ngăn cản. Tôi nhìn xung quanh mọi người tập trung thành một vòng, cùng Kỳ Nhi liếc nhau, rất ăn ý đứng vào trong góc.

Quả nhiên, tôi và Kỳ Nhi đã dự đoán đúng. Cái gì mà đi tục vụ công sai, tất cả đều do công chúa qua loa tắc trách, tên An Lăng Nhiên này… đừng nói là không phải vì ghét công chúa Man Di tôi, nên mới đào hôn đó chứ?.