Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hưu thư khó cầu - Chương 6

Chương 6.

Cảm giác của tôi lúc này giống như uống phải Hoắc hương chính khí tán* [Đây là một bài thuốc Đông y gồm có: Hoắc hương, Cát cánh, Phục linh, Hậu phác (Khương chế), Tô diệp, Bạch truật, Bán hạ khúc, Bạch chỉ, Đại phúc bì, Trần bì, Chích thảo. Còn vì sao nó lại có tên này thì xin lỗi tại hạ không biết.] Kẻ bất tài tôi kiếp trước vốn sợ khổ, không bị nhức đầu dữ dội tuyệt đối không chạm tới thứ tên Hoắc hương chính khí tán này, ngươi nói nó là thuốc Đông y đắng thì đắng đi, trong vị đắng lại còn mang theo vị chát, chát xong lại chuyển sang chua, cái mùi hoắc hương trên đầu lưỡi của ngươi cứ trăm chuyển ngàn trường, trằn trọc không tiêu tan, trong nháy mắt nuốt vào lại tê tâm phế liệt, có muốn phun ra lại không phun được.

Nói thật, đây cũng chưa phải là chuyện đáng sợ nhất, đáng sợ chính là, ông chú hoặc bà dì chế tạo hoắc hương chính khí tan vô cùng biết chăm sóc, họ biết loại thuốc này khó uống, vì thế, khổ tâm chuẩn bị kỹ cho thêm một chút đường ngọt này nọ vào đây. Đây mới là chỗ khiến cho tôi vô cùng thống hận Hoắc hương chính khí tán. Đắng, không đáng sợ; đáng sợ chính là trong vị đăng chát còn mang theo một chút ngọt nhè nhẹ khiến người ta muốn nôn mửa.

Ở trong tình huống của tôi lúc này, thật sự thật sự rất ư chuẩn xác. Sau khi tôi cùng Kỳ Nhi về phòng, cũng không còn tâm trạng ăn điểm tâm sáng, Kỳ Nhi liền xung phong hỗ trợ, chuẩn bị tìm hiểu một chút tin tức mới quay về. Tôi ở trong phòng chờ đến mức vô cùng nhàm chán, vì thế liền tùy tiện ra ngoài đi dạo. Mục vương phủ có quyền thế, phủ uyển tất nhiên cũng không nhỏ. Tôi đi mới có một chút đã bị lạc đường, có điều phong cảnh trước mắt rất đẹp, trời xanh bích hồ, núi giả ngọc hoa(*), mặc dù tôi bị lạc trong đường mòn hư hư chiết chiết đầy đống hòn giả sơn, nhưng cũng vô cùng thích thú. Híp híp mắt thổi một chút gió, một mình yên tĩnh dạo chơi, ngược lại khiến tôi quên đi một ít phiền não.

(*)Dịch lại không hay nên tớ để nguyên văn: mấy cụm kia dễ hiểu, ngọc hoa hình như là đá hoa thì phải. Tiếc rằng, hoàn cảnh không luôn vậy. Hoặc là nói, đá phiến hai bên đường cũng đừng nên xây thành những hình thù lởm chởm kỳ quái như thế, che mắt người, giúp cho mấy cái lão bà tử, nha hoàn rảnh rỗi trốn ngồi tám chuyện. Lúc này, tôi thừa dịp xuyên qua ngọn núi giả, nghe thấy phía đối diện truyền tới tiếng giọng nói thì thầm của hai tiểu nha hoàn.

Một người nói: “Nghe nói gì chưa? Thiếu gia quay về rồi. Nói là chạy lên núi bắt sói con chơi.” Một người lại nói: “Ha ha, chuyện này thì có tính là gì, ta nghe Vương mụ mụ hầu hạ ở tiền phòng nói, lúc đó cô công chúa kia cũng có mặt ở đó, nhìn thấy thiếu gia sắc mặt cũng tái đi, sớm biết vậy, hôm qua ta đã không đổi ca với Thúy nhi. Nói không chừng sáng nay còn có thể vô đại sảnh hầu hạ.” Tôi kéo kéo khóe miệng cười khổ, không chút tiếng động. Đại phủ đại viện này, một vài lời tán gẫu như vậy vốn là chuyện bình thường, tôi hiểu rõ như thế nên không giận nổi, ngược lại còn có thể nghe chút tin tức.

Nha hoàn kia như cái máy hát vẫn còn nói huyên thuyên, chỉ nghe nói: “Kỳ thật cũng không trách được vẻ mặt lúng túng của cô công chúa này, ai! Có ai muốn gả cho một tên ngốc đâu? Huống chi lại bị lừa tới.” Tên còn lại nghe xong, tựa hồ nhẹ nhàng mà phỉ nhổ. “Ta phi, ngươi còn thay cho ả man di kia nói chuyện? Cô ta có thể đến Trung Nguyên chúng ta, lại còn được gả cho thiếu gia thiên hạ đệ nhất mĩ nam của chúng ta, cô ta nên mở tiệc ăn mừng mới phải, đáng thương chỗ nào! Theo ta, nên gả cho tên chăn ngựa thì đúng hơn!”

“Suỵt, chớ có lên tiếng! Bộ ngươi không muốn sống hả?” Tôi làm vẻ mặt đau khổ, dở khóc dở cười. Bị lừa vào Vương phủ làm vợ của một tên ngốc, đã là nỗi oan thấu trời, đắng chưa kịp nhấm, vị chát đã vô đầu, nhưng vô miệng hai tên hạ nhân, lại đảo thành đó là ân huệ dành cho tôi, cảm giác này… cũng giống như đã cho ngươi ăn thêm hoàng liên, lại cố gắng cho ngươi thêm chút đường, còn làm ra bộ mặt bố thí.

Hoắc hương chính khí tán, mùi vị như thế cũng thôi đi. Tôi thà là đắng tới cùng, nát ruột, mục phổi cũng cam tâm tình nguyện, cũng đừng cho chút vị ngọt vào khiến cho con người ta ghê tởm chứ! Rốt cuộc tôi đã gây ra nghiệt oán gì đây? Hai tên hạ nhân còn đang nói nhỏ, trong đó có một người thở dài: “Thế nhưng Vương phi của chúng ta cũng thật sự có bản lĩnh, nghĩ đến chúng ta thấy choáng váng, hai mươi năm lại thêm năm năm, mặc dù gia thế hiển hách, nhất biểu nhân tài, Vương gia không lấy thêm vợ, bây giờ Vương phi nói dăm ba câu, ngay cả công chúa cũng bị lừa đến.”

Nói xong, hai người đều hihi haha cười. Tôi nghe vậy thấy rất kỳ quái, mơ hồ nghe thấy hai người cười gian lại càng giận sôi gan, chân nhấc lên định đi tới hỏi cho rõ ràng. Tôi dầu gì cũng là một công chúa, là một phụ nữ mới của thế kỷ 21! Đầu đội trời, chân đạp đất, có thể chống đỡ được nửa bầu trời! Mới vừa vào cửa đã bị cha mẹ chồng cùng chồng khi dễ, lẽ nào lại để cho mấy người hạ nhân các người chế nhạo đến nhục nhã hả? Tôi kéo kéo tay áo định đi ra tử hình hai đứa nha hoàn chết tiệt kia tại chỗ, nhưng vừa dùng sức, mới phát hiện cánh tay bị ai đó kéo lại. Vừa quay đầu lại, chỉ thấy một tiểu nha đầu mặc trang phục màu vàng, rất xinh đẹp đang đáng thương mà kéo kéo góc tay áo của tôi, đôi mắt to long lanh nhìn tôi chăm chú đến nỗi khiến tôi ngượng ngùng, cung kính lắc đầu một cái.

Cơn nóng giận vô cớ của tôi bị đôi mắt trong suốt không thấy đáy kia tưới tắt ngụm hết phân nửa, kỳ lạ thật, nàng ta định làm gì. Tiểu nha đầu không lên tiếng, chỉ chỉ con đường nhỏ phía sau. Tôi có chút không muốn nhìn nhìn ngọn giả sơn, hai nha hoàn lắm mồm chết tiệt vẫn đang trò chuyện với nhau hứng khởi, dưới tay áo lại bị kéo kéo nhè nhẹ, tôi thở dài nói: “Đi thôi” Giọng nói không lớn không nhỏ, tiếng cười phía đối diện im bặt lại. Không dạy dỗ các người, hù dọa được cũng tốt. …………

Tiểu nha đầu nói gọi cô ấy là Nguyệt Nhi, tôi đi theo nàng đông quẹo tây khom, trong một hòn giả sơn dần hiện ra một con đường nhỏ, ngồi ven hồ thưởng thức trà bách loa xuân hảo hạng, một bên thưởng thức gió hồ, một bên chậm rãi hàn huyên. Tôi thừa nhận tôi rất thô lỗ, phản ứng tương đối chậm, thỉnh thoảng còn rất chập mạch, mất điện toàn phần, ngồi uống trà với Nguyệt Nhi, tôi chỉ nghĩ đến chuyện Nguyệt Nhi không giống với hai đứa nha hoàn hư hỏng phía sau hòn giả sơn kia, thông minh, đáng yêu, dịu dàng, có chút láo lĩnh của một nha đầu nhát gan, lại quên đi một chuyện tại sao một tiểu nha đầu trong Mục vương phủ lại có thể quang minh chính đại ngồi bên hồ ngắm hoa, uống trà, làm thơ. Lúc đó, chuyện mà tôi với Nguyệt Nhi tán gẫu đều là về tên đại ngu ngốc An Lăng Nhiên.

Tôi với Nguyệt Nhi, giống như một đứa trẻ đơn độc trong đại dương bao la bắt được một cộng rơm, ra sức đem nỗi khổ tâm của bản thân đẩy ngược ra ngoài, cũng may Nguyệt Nhi là một cô nương nhã nhặn, lịch sự, dịu dàng, thế nhưng vẫn im lặng mỉm cười không nói nửa chữ không phải. Tôi nói: “Thiếu gia nhà ngươi sinh ra đã như vậy, sao lại kêu là một tên ngốc chứ? Ta… con bà nó chứ!” Tôi còn nói: “Phu nhân nhà ngươi biết con trai mình là tên ngốc, sao còn lừa công chúa… không phải, là ta đây gả vào chi chứ? Ta… bà của bà nó chứ!”

Tôi lại nói nữa: “Lại còn gạt ta nói cái tên đại ngu ngốc kia đi giải quyết công việc, khiến cho ta cũng phải ngu theo, bái đường với con gà trống. Con mẹ nó, con gà trống kia còn có cái tên gọi cái gì “Cát ca”? Ta “cát” cả dòng họ tổ tông An Lăng nhà các người! Tổ tông tổ tông nhà các người”. Tôi liên tục liên tục nói, nói đến miệng khô lưỡi ráo, nói cho đến sắc mặt của Nguyệt Nhi càng ngày càng khó coi, nụ cười xinh đẹp ở môi biến mất không còn một mảnh. Tôi lúc ấy còn nghĩ, chẳng qua chỉ là một tiểu nha đầu, nghe tôi mắng, phát tiết cũng quá sức chịu đựng, ai có thể biết, vị tổ tông ôn nhu đáng yêu, xinh đẹp động lòng người này chính là em gái của chồng. Lần đầu tiên gặp mặt, tôi liền làm trò cười đem hết mười tám đời tổ tiên dòng họ An Lăng gia của cô ấy mắng hết một lượt.

Chỉ có điều, cô em chồng của tôi là một vị cô nương dịu dàng động lòng người, điển hình của một cô gái khôn ngoan, thiên kim đại tiểu thư dịu dàng, sau khi nghe tôi mắng khóc lóc kể lể xong, nuốt vào câu nói muốn giới thiệu, kéo ra nụ cười vô cùng khó coi ôn nhu nói: “Kỳ thật… thiếu gia cũng không xấu như người nói, lúc trước huynh ấy đối xử với bọn muội tốt lắm… muội không vui, đều đi tìm ca, không, đi tìm thiếu gia chơi đùa. Huynh ấy rất bình thường” Còn nói, “Phu nhân lừa người gả vào đây nói thật không đúng. Bất quá chắc công chúa từng nghe qua, “Du tử trên người y, từ mẫu trong tay tuyến(*), nương, phu nhân bình thường mặc dù hơi độc đoán, nhưng đều để bảo vệ huynh muội chúng tôi, ca, không… thiếu gia hai mươi lăm tuổi, cùng tuổi với huynh ấy, nhiều vương tôn công tử quý tộc đã cưới tiểu thiếp, con cái cũng đã hai ba đứa thành đàn, thiếu gia lại có vẻ rất cô đơn, phu nhân lo lắng cũng là có tình có lý” [*mình không hiểu nghĩa câu này lắm, nên để nguyên văn, đại loại là con trai lưu lạc như áo mặc trên người, người mẹ hiền chính là con đường gì đó.]

Tôi uống một ngụm trà, bắn con mắt hình viên đạn nhìn Nguyệt Nhi. Tôi cảm thấy Mục vương phủ này chắc chắn là có vấn đề lớn, nghe ý tứ của nha đầu Nguyệt Nhi này, việc công chúa được gả vào đây cũng rất đỗi kỳ quái. Bất quá ở trước mắt, chuyện tôi đang lo lắng là phải chăng người quản lý Mục vương phủ trước kia rất nghiêm khắc, vì sao ta chỉ mắng cả nhà An Lăng mà sắc mặt nàng từ tái nhợt lại chuyển sang bộ dạng hiện giờ? Càng nói càng lắp ba lắp bắp, cái gì mà ca a tỷ a, nương a phu nhân, loạn hết cả lên. Tôi đang thầm nghĩ xem nên trả lời nàng như thế nào, bỗng dưng nhìn thấy một bóng dáng màu hồng phía xa xa đang vẫy vẫy tay với tôi, định mắt lại mới thấy, đúng là Kỳ Nhi. Kỳ Nhi thở hồng hộc vọt tới trước mặt tôi, ôi ô ơ a – ngâm cả nửa ngày, mới nói: “Công chúa, sao cô lại chạy tới đây? Làm nô tỳ tìm muốn chết!”

Nói xong, con ngươi đen láy lại chuyển tới trên người Nguyệt Nhi, hắc hắc cười thành tiếng, đột nhiên khom lưng xuống, học dáng điệu của người Hán khom thành một cung tròn có hình có dạng, ngoài miệng còn không quên chùi mật ong. “Thỉnh an tiểu thư!” Sau khi nghe câu sau, lần thứ hai trong ngày tôi bị sấm sét bổ trúng hết năm lần. Chép chép miệng, vả vào miệng, cứng mặt không biết nói gì, An Lăng Nguyệt dường như cũng hơi xấu hổ, kéo kéo tay tôi nói:

“Chị dâu trách tội. Thật ra vừa rồi muội vốn định giải thích rõ, nhưng chị lại nói không ngừng…” Dừng một chút, có lẽ An Lăng Nguyệt cảm thấy bàn tay của tôi đã lạnh đến dọa người, nên lại chuyển sang đề tài khác nói: “Lúc ca ca và chị dâu thành thân, Nguyệt Nhi phải thay An Lăng Gia cầu phúc ở Mục Hoa tự không thể bỏ ngang được, cho nên không thể về tham gia hôn lễ của hai người, Nguyệt Nhi có lỗi.” Tôi thấy Nguyệt Nhi nhu thuận cúi người bái tôi, rốt cuộc cũng lấy lại được giọng nói của mình, nói với nàng: “Không, không có sao, dù sao bái đường với gà trống cũng chẳng có gì hay để xem.” Lời vừa ra khỏi miệng, tôi chỉ biết lại làm mất cân bằng. Bởi vì sắc mặt của An Lăng Nguyệt lại xanh rồi xanh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp dường như còn treo thêm ba con hắc tuyến, đầu cũng cúi càng lúc càng thấp.

Kỳ Nhi vô cùng thông minh, sợ là đã sớm nhìn ra kết quả, thấy tôi nháy mắt, vội pha trò nói: “Công chúa, có lẽ chúng ta nên về trước, phu nhân đang tìm cô đấy!” Tôi vốn đang chờ những lời này, nhanh chóng nói: “Nguyệt Nhi này, ta phải đi trước, hôm nào lại tới tìm muội thưởng trà.” An Lăng Nguyệt gật gật đầu, chỉ hơi bình tĩnh chút nói: “Chuyện vừa rồi sau hòn giả sơn, là Tiểu Hoàn nha hoàn bên người muội thất lễ, mong chị dâu coi như nàng trẻ người non dạ, lại còn là tỷ muội với muội tha thứ cho nàng, đừng nói cho mẫu thân, lần trước chút nữa nàng đã bị Lý ma ma đánh chết.”

Dứt lời, trong đôi mắt đa sầu đa cảm của cô em chồng An Lăng Nguyệt lại đỏ hồng, giờ này khắc này, kẻ chuyên làm trò ân cần hỏi thăm tổ tông mười tám đời tổ tiên nhà người ta như tôi nào dám nói nửa chữ “không”, vội gật đầu như gà con mổ thóc. Lại vội vàng nói hai câu an ủi, sau đó hai chân như quét dầu, chuồn nhanh như khói. Dù sao cũng còn nhiều thời gian, chỉ cần tôi nhớ rõ ả lắm mồm kia là nha hoàn bên người của ngươi, tên là Tiểu Hoàn, nên không cần phải sợ sau này không tìm thấy người để báo thù. Trên đường trở về, tôi kể cho Kỳ Nhi tường tận chuyện sau hòn giả sơn, lại đem chuyện làm sao gặp được An Lăng Nguyệt, làm sao vừa ngắm hồ vừa uống trà, kể hết từng chuyện một. Đương nhiên, trong đó sẽ không có chuyện tôi nhìn em gái của chồng mình thành một tiểu nha hoàn.

Kỳ Nhi nghe xong, vẻ mặt giận dữ, “Gặp tiểu nha hoàn nói công chúa chưa về, mới tìm đến, lúc đó mới gặp được công chúa. Bất quá lại là một chuyện tốt, nếu tiểu thư không nói cho cô biết ả kia chính là Tiểu Hoàn, xem ra còn phải tốn công phí sức để điều tra ra”. Tôi cảm động đến nước mắt lưng tròng, Kỳ Nhi đúng là Kỳ Nhi, không hổ chủ tớ một lòng, lại có cùng suy nghĩ với tôi, đúng lắm! Sau này tôi nhất định phải nắm bắt cơ hội trả mối thù này! Mặc dù kiếp trước trong phim truyền hình, tiểu thuyết, các bộ sách lịch sử bình thường thấy nhân sĩ ở Trung Nguyên rất coi nhẹ và khinh thường người các bộ tộc, không nghĩ tới hôm nay đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, mới biết hóa ra tình cảnh lại nghiêm trọng như vậy, chỉ là một nha hoàn nho nhỏ, lại dám ỷ vào chút yêu thương của tiểu thư đã dám chỉ vào mũi, đâm chọt sau lưng công chúa, còn lớn tiếng rêu rao bản cung là “đồ Man di”! Tốt thật, mặc dù tôi đây kiếp trước cũng giống như họ là người Hán, nhưng kiếp này, ta sẽ cho ngươi nếm thử công chúa Man di ta đây lợi hại như thế nào!

Sau khi khẩn thiết cùng với Kỳ Nhi thương lượng một phen, tôi chỉ giả bộ lơ đãng hỏi một câu: “Đúng rồi, sao ngươi chỉ cần liếc mắt một cái liền biết Nguyệt Nhi là tiểu thư An Lăng gia?” Kỳ Nhi nói vậy chứ trong lòng sớm đã biết rõ sự tình, chỉ là không nói để giữ mặt mũi cho tôi, chỉ nhe răng cười nói: “Chắc là công chúa không phát hiện, tiểu nha hoàn trong phủ đều mặc xiêm y màu giống nhau, cùng một kiểu tóc. Hơn nữa trên tóc tiểu thư còn có cây trâm hoa có giá hơn hai mươi lượng bạc, e rằng ngân lượng bọn nha hoàn ký khế ước bán mình còn không có dư, làm sao nói đến khả năng mua nổi?” OTZ…

Tôi giật mình đứng im tại chỗ, đạo lý đơn giản như thế sao lúc ấy tôi không nhận ra nhỉ? Có lẽ, gả cho một tên ngốc, tôi cũng sắp bị đần độn mất rồi!!! AMD!

.