Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Huyền của Ôn Noãn - Chương 19

.

.

Chu Ôn tuần trăng mật trở về, Chiếm Bạc hôn kì sắp tới.

Châu Tương Linh khép tờ báo lại, ngẩng đầu nhìn về phía chị Hoan: ”Nam Huyền đâu?”

“Cậu chủ đi làm về rồi vào phòng nghe nhìn vẫn chưa ra, hơn nửa tháng nay mỗi ngày đều như thế.

” Chị Hoan có chút lo lắng, “Nhìn qua dường như không có chuyện gì, ngoài ít khi nói chuyện thì ăn cơm nghỉ ngơi vẫn bình thường, nhưng không hiểu tại sao từ khi cậu ấy chuyển về đây cứ khiến người ta cảm thấy là lạ.

” Châu Tương Linh khẽ thở dài: ”Đứa nhỏ này, đã mười năm rồi sao vẫn không thay đổi chút gì chứ?” “Cậu chủ thật sự muốn lấy Bạc tiểu thư sao?”

“Trong lòng nó chưa chắc là thật, nhưng tôi chỉ sợ nó sẽ làm thật.

” Châu Tương Linh cầm lấy điện thoại, ”Chị lên xem nó đi.

” Chị Hoan lên tiếng rồi đi.

Bà gọi vào số Ôn Noãn: ”Tiểu Noãn phải không?”

“Bác Chiếm?” Nghe thấy giọng đối phương, Ôn Noãn đang ở trong nhà dọn dẹp này nọ bất giác cong môi, bác Chiếm hiền lành tốt bụng là trưởng bối duy nhất còn trên đời của cô.

“Lát nữa bác muốn về nhà cũ, cháu có thể đến đó gặp bác không?” Ôn Noãn lưỡng lự một lúc.



“Sao thế, cháu đang bận?” Cô nghĩ một chút, mỉm cười đáp: ”Vâng , bác Chiếm, mười lăm phút nữa cháu sẽ đến.

” Sau khi buông điện thoại Ôn Noãn lẳng lặng ngồi lên sofa.

Có người phất nhanh trong một đêm, có người trong một đêm bạc đầu, lại có người trong một đêm trưởng thành.



Nếu nói mười năm này lòng cô luôn ngủ say, thì mấy tháng sau khi gặp lại Chiếm Nam Huyền lại giống như có lực lượng bị phong bế không thể áp chế lại có chút gì đó phá kén chui ra, giống như dây leo điên cuồng bám lên kéo cô mất trọng lực choáng váng, lại giống như những con sóng biển không ngừng đánh sâu vào khiến cô như bị quăng xuống sóng đi theo cơn gió đang gào thét, bị đưa đẩy mãi mãi không thể về chốn cũ.

Cho đến khi xuất ngoại, dạo chơi nửa tháng, thay đổi không gian, nỗi lòng phức tạp bề bộn không thể thích ứng mới có thể chậm rãi bình phục, trước kia nằm bên trong bất giác mê tình, cho đến khi đi ra ngoài rồi mới đủ yên tĩnh để tự hỏi về quá khứ về hiện tại.

Thở dài, cô đứng dậy ra ngoài.



Vẫn là khu nhà cũ kia, vẫn là con đường Lâm m mười năm trước cô từng quen thuộc.

Vẫn là tầng 16, cũng vẫn là cánh cửa sắt cô từng đấm từng đá, lọt vào mắt giống như không có gì thay đổi, nhưng mà không cần nhìn kĩ chỉ cần liếc mắt vài giây sẽ không khó nhận ra, nơi nơi đều hiện ra những vết loang lổ theo năm tháng.

Cảnh còn người mất, có gì có thể là mãi mãi? Nếu ông trời có tình, cũng sẽ dần dần già đi.



Khi Châu Tương Linh lên tiếng mở cửa, Ôn Noãn hoàn toàn không thể tưởng tượng được Trì Bích Tạp lại ngồi trong đó.

Hai người không hẹn cùng mỉm cười với đối phương.

Châu Tương Linh kéo cô ngồi xuống: ”Tiểu Noãn, cháu thực sự kết hôn?” Dường như có chút khó hiểu, còn có chút không tin.



Ôn Noãn cười: ”Vâng, hôm nào mời bác ăn kẹo cưới.

” Châu Tương Linh vốn tưởng rằng cô đang đùa lập tức bị đả kích, bà ngẩn ngơ, nhìn về phía Trì Bích Tạp: ”Sao có thể như vậy? Khi đó không phải Đinh tiểu muội nói bọn họ tốt lắm sao? Lần trước giận nhau ầm ĩ cô chỉ nghĩ là vợ chồng son cãi nhau thôi, tại sao đột nhiên lại…lại biến thành thế này?” Trì Bích Tạp có chút xấu hổ nhìn về phía Ôn Noãn đang nhíu mày khó hiểu: ”Xin đừng trách tôi nhiều chuyện, cô giáo Châu vẫn muốn kéo cô và Chiếm tổng lại nên—“

Ôn Noãn sửng sốt.

Một nghi vấn vẫn không thể hiểu chợt lóe sáng.

Bánh răng kí ức xoay lại một trăm năm trước.



Đầu như bị người ta ác ý gõ một cái, chấn động đến mức hồn phách lên mây.

Há hốc miệng, cô không dám tin kinh hoàng nhìn hai người trước mặt.

Châu Tương Linh than nhẹ: ”Tuy rằng những năm gần đây Nam Huyền không chịu nói gì với bác, nhưng bác biết nó thủy chung vẫn chưa quên cháu, đại khái là hai năm trước, có một ngày bác vô tình thấy nó đang nhìn ảnh của cháu, nó bảo cháu tốt nghiệp nhanh lên, khi đó bác liền động tâm, bảo Bích Tạp nghĩ cách đưa cháu vào công ty nó.



Ôn Noãn cứng lưỡi: ”Cháu…Cháu cứ tưởng là Nam Huyền…” Trì Bích Tạp lắc đầu: ”Không liên quan đến Chiếm tổng, là cô Châu lén bày mưu đặt kế với tôi, Chiếm tổng không biết gì.

” “Bao gồm cả việc đưa tôi lên tầng 66—cũng là chị?”

“Phải, cô Châu thấy hai người chia xa lâu như vậy, bây giờ hẳn là nên ở bên nhau.

” Ôn Noãn ngây ngốc tại chỗ.

Người đứng sau màn thúc đẩy quá trình cô đi lên Thiển Vũ lại không phải là Chiếm Nam Huyền? Không phải là anh ngay từ đầu đã bày ra trăm phương nghìn kế trêu đùa cô trong lòng bàn tay như cô vẫn nghĩ? Kết quả chắc chắn lúc ban đầu lập tức bị phủ định, tim cô hỗn loạn nhảy ra.



Vẻ mặt Châu Tương Linh lo lắng: ”Tình trạng Nam Huyền trong khoảng thời gian này rất kì lạ, giống hệt như khi hai đứa chia tay, mỗi ngày ngoài đi làm, thời gian còn lại nó đều tự nhốt mình trong phòng nghe nhìn, ngay cả nói cũng không nói mấy lời.

” Đôi mi dài không khống chế được run nhè nhẹ, Ôn Noãn không nghe vào những lời bà đang nói: ”Bác Chiếm, cháu….

cháu muốn yên tĩnh một chút.

” Nói xong đứng dậy, theo bản năng đi về hướng phòng cũ của Chiếm Nam Huyền.



Cúi đầu ngồi bên mép giường, cô cảm thấy trong đầu trống rỗng, nghĩ lại chút gì đó lại không thể nghĩ ra được, nằm xuống, chân mang cả giày cuộn tròn thành một khối.

Ngoài cửa truyền đến tiếng Trì Bích Tạp: ”Ôn Noãn, cô Châu có hẹn với bác sĩ, bây giờ tôi phải đưa cô ấy đi, phiền cô lúc đi thì khóa cửa, nếu tiện, cô—–vẫn nên đi Lạc Dương thăm Chiếm tổng.

” Vùi cả mặt vào trong gối, cô không đáp lại một tiếng.



Tại sao? Tại sao không phải như những gì cô vẫn nghĩ về anh? Cô buồn bực bất an xoay người, xốc chăn cao lên muốn trùm đầu, bất giác chạm phải một vật cứng dưới gối, sờ soạng rút ra, khi lọt vào mắt ngực hơi chấn động, mặt album đó cô không hề xa lạ, mở ra, một tờ lại một tờ, tất cả đều là ảnh chụp chung của bọn họ năm đó.

Chậm rãi xem đến tờ cuối cùng, khép album lại, tầm mắt chuyển vào trong phòng, rốt cuộc hiểu được tại sao Châu Tương Linh luôn hy vọng cô về xem.

Sau cửa đặt cái vợt tennis hồi đó anh mua cho cô.



Trên tường dán bức tranh nguệch ngoạc của cô khi mới học tranh Trung Quốc, khi đó anh cười nhạt nói cho dù có là quạ đến dính mực nước cũng đẹp hơn tranh cô vẽ, cô buồn bã nhưng lại dùng mười ngón tay thành xuất chiêu cửu âm bạch cốt trảo buộc anh phải dán bức tranh sơn thủy cô tâm đắc nhất trong vở luyện tập lên vị trí dễ thấy nhất trong phòng anh.

Hai góc đối đỉnh bên thân TV đều đặt một con lợn hồng nhỏ, đó vốn là một đôi lợn hôn nhau, có thời gian luôn để chính giữa nóc TV, có lần cô giận anh liền tách hai con lợn ra xa đặt sang hai góc, uy hiếp nói nếu anh tiếp tục bắt nạt cô, cô và anh cũng sẽ tách xa không gặp lại như vậy.

Trong trí nhớ lần cuối cùng nhìn thấy đôi lợn con này chúng nó vẫn đang hôn một chỗ, bây giờ lại cùng nhìn không cùng hôn…Không biết chúng nó chia xa có phải hay không cũng đã mười năm….

Cô đứng dậy đi qua, xót xa đưa chúng nó quay lại dáng vẻ hôn nhau như trước.



Giá sách một nửa là sách một nửa là CD một nửa là sách, cầm phổ của cô vứt lung tung trên đó, mặt cầm phổ còn đặt sợi dây cột tóc trước đây của cô, sợi dây màu tím nhìn không ra đã dùng bao lâu, để nhàn tản như vậy tựa như nữ chủ nhân lúc nào cũng có thể trở về thuận tay lấy.

Máy tính trên bàn, bốn phía màn hình dán đầy ảnh sticker của cô và anh, dáng vẻ linh tinh kì quặc gì đều có, có anh lén hôn cô, có khi cô quay đầu lại đụng vào cằm anh, có kiểu dùng chóp mũi đánh nhau rồi đọ lông mi ai dài hơn ai, còn có anh ôm cô từ phía sau hai người mười ngón tay giao nắm nét mặt tươi cười như hoa.

Mỗi một chỗ trong phòng cô đều xem.



Ngón tay miết lên bàn học nhẹ nhàng lau, sạch đến mức không có hạt bụi nhỏ nào.

Gian phòng này như một nhà bảo tàng nho nhỏ, lưu giữ tất cả của mười năm trước như lúc ban đầu, không có gì thay đổi, ngay cả hai đôi dép giống nhau như đúc để trước giường chỉ khác kích cỡ cũng đến từ năm tháng xa xôi đó.

Rõ ràng nơi đây đã sớm là quá khứ, thay đổi, mai một lại bảo tồn toàn vẹn trong khoảng thời gian mười năm, nơi này cho cô một ảo giác mãnh liệt, giống như thời gian ở giữa đã qua đi không tồn tại, cô chẳng qua chỉ là đi ra phòng khách dạo một vòng cũng đã trở về.



Nhưng, nhưng trên giường đã không còn người kia, người khi cô đẩy cửa bước vào sẽ dùng một đôi đồng tử đen nhánh sáng như sao nhìn chăm chú vào mắt cô, người cho dù cô đã đi đến trước mặt anh cũng thật lâu mới luyến tiếc dời tầm mắt.

Đột nhiên cô rất muốn biết, rốt cuộc là cô yêu anh nhiều hay là anh yêu cô nhiều hơn? Khát vọng muốn biết đáp án sau khi nảy sinh trong đầu lan tràn đến mỗi một tế bào, mãnh liệt tới mức cô không thể ngừng lại.

Chạy băng băng xuống lầu, cô phóng xe đi nhanh như bay.



Khi chị Hoan từ trong phòng vội vàng chạy ra mở cửa, Chiếm Nam Huyền đang đi từ lầu hai xuống, sau đó Ôn Noãn bước vào ánh mắt đầu tiên chính là không tự chủ được nhìn phía sau chị Hoan.

Chiếm Nam Huyền dựa lưng vào vách tường đứng trên cầu thang.

Đóng cửa lại, chị Hoan lặng lẽ lui xuống, trong không gian chỉ còn lại hai người xa xa nhìn nhau.



Anh không đi đến, cô cũng không đi qua.

Sofa tinh xảo quý giá, đèn đặt dưới đất tinh tế, bình hoa men xanh cao cổ cắm một bó hoa khô lớn cùng với sàn đá cẩm thạch trắng nõn mênh mông tạo thành một khung cảnh như mặt nước phá vỡ đại lộ từ chính giữa Kloveniersburgwa, thời gian đã sớm ngăn bọn họ chia xa trở thành hai đầu mút của trần thế.

Anh cúi đầu, lấy ra một điếu thuốc, trong tay dôi ra một cái bật lửa, “tách” một tiếng ngọn lửa xanh sáng lên, ánh lửa chiếu rõ ngũ quan tinh tế như điêu khắc của anh, điếu thuốc kẹp bên khóe môi bị đốt cháy, từ từ thở ra một ngụm khói trong suốt, cất bật lửa vào túi quần, anh xoay người từng bước đi lên lầu.



Cô nhìn bóng dáng đi lên từng bước của anh, cho tới khi anh bước lên bậc thang cuối cùng khuất dần sau dãy hành lang, biến mất khỏi tầm mắt cô.

Tới giờ khắc này, cô mới chịu chân chính thừa nhận, mình đã khiến anh bị tổn thương sâu đậm.

Vì Ôn Nhu, cô không muốn làm bánh quy kẹp nhân, do đó không cho lí do gì chia tay anh.



Bỏ đi nhiều năm không chịu trở về, không chịu cho anh một chút tin tức.

Cho dù sau khi trở về cũng luôn không chứng thực đã nhận định anh dùng thủ đoạn ác độc với Chu Lâm Lộ, hoàn toàn không hề tin tưởng anh, còn bởi vì Bạc Nhất Tâm, cho dù cô ở trong công ty của anh cho đến khi bị điều đến bên cạnh anh, cũng luôn không chịu gần gũi với anh.

Khi anh không chịu gặp cô, cô giận dỗi cắt đi mái tóc dài, thật ra khi đó cô vẫn chưa hết hy vọng, cô không tin anh thực sự nhất đao lưỡng đoạn với cô như vậy, chỉ là cô….

sợ mình sẽ là người bị tổn thương đầu tiên, cho nên cô giương cờ đi trước, biểu thị công khai với anh sau này cắt đứt tình nghĩa.



Ngay cả khi anh nói sẽ kết hôn, cô cũng ra tay trước giành ưu thế.

Bởi vì không muốn mình đau, cho nên toàn bộ để anh đau.

Nhưng mà thật ra, cô yêu….

yêu anh như thế.



Nếu lần này trở về vẫn còn việc chưa làm xong, thì đó chính là một lời giải thích cô nợ anh.

Nợ ai cũng không nhiều như nợ anh, không trả hết cho nên không định trả, ai bảo anh yêu cô đâu….

Nhưng mà, nếu trong lòng anh cũng có một vực sâu giống như cô, cho dù là xoa dịu cơn giận, trước khi rời đi cô cũng nên vì anh cố hết sức khai thông một số bế tắc, trả lại anh sự bình tĩnh sau này nên có.

Đi theo lên lầu, tiến vào gian chính, xuyên qua nơi tiếp khách và sinh hoạt, cô đẩy cửa phòng ngủ ra.



Anh mặc quần áo nằm trên giường, một tay gối sau đầu, một chân không vui gác trên mép giường.

Cô đi đến ngồi xuống bên cạnh chiếc ghế quý phi.

Trong yên tĩnh có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai người.



“Ôn Nhu đã từng giống anh, cho rằng em không yêu chị ấy.

” Cô nói.

Trong mắt Ôn Nhu cô có thể vì anh mà trả giá tất cả, nhưng với chị mình lại vô cùng keo kiệt, còn anh, cô biết, suy nghĩ có lẽ cũng giống Ôn Nhu, cảm thấy cô vị chị gái mà ngay cả mối tình này cũng không cần, có thể cứ như vậy không hề giải thích mà đẩy anh xuống vực sâu thương tổn.

“Em không biết nguyên nhân là gì, nhưng em nghĩ nhất định em đã làm sai chỗ nào đó.

” Cho nên mới khiến hai người thân thiết nhất trên đời này với cô đều cho rằng cô không yêu chị hoặc anh.



Thật lâu sau, cuối cùng anh thong thả mở miệng: ”Đối với chuyện lúc đó, cho tới bây giờ, anh cũng không hy vọng một cô gái mười lăm tuổi sẽ xử lý tốt hơn em.

” “Nếu anh không trách em điểm ấy, vậy hãy nói cho em biết, em đã làm gì khiến anh để bụng như vậy?” Anh xoay người nằm nghiêng, ánh mắt dừng lại trên mặt cô, ảm đạm mà ưu thương.



“Em đi rồi anh từng ủy thác trinh thám tìm khắp các trường trung học ở Anh quốc, nhưng tất cả đều nói không thấy em.

” Sau khi cô bỏ đi, anh từng điên cuồng muốn lật tung cả thế giới tìm cô.

Nhưng cuối cùng lại bất lực, một chàng thanh niên như anh không đủ tiền, không có thế lực ra lệnh cho thiên hạ, vì thế anh mới sáng lập Thiển Vũ, anh không cần trở thành người đàn ông giàu có nhất thế giới, nhưng nhất định phải đạt đến mức khi anh muốn làm gì là có thể làm được.

Cô muốn nói, giọng lại bị chà xát chua xót không cất nổi nên lời, day dứt tràn đầy cuối cùng biến thành ba chữ tầm thường mà khó mở miệng nhất: ”Em…xin lỗi, thật sự xin lỗi.

” “Em cứ biến mất như vậy, ngay cả một tia đường sống ảo tưởng cũng không cho người ta giữ lại.



Cô cúi đầu cụp mắt xuống.

Khi mở miệng, giọng khàn khàn: ”Em biết anh hận em…Nhưng anh cũng không biết, em hận anh, hận thấu xương, hận đến mức…không thể đối mặt với anh.

” Điếu thuốc trong tay rơi xuống, anh kẹp lại, sau đó chậm rãi nhả ra một làn khói, khóe miệng hơi nhếch mang theo sự chua xót khó có thể diễn tả bằng lời: ”Rốt cuộc em cũng chịu nói?” Muốn yêu anh lại theo bản năng kháng cự, muốn buông tha anh lại không thể chịu được khi nhìn thấy anh ở bên người phụ nữ khác, mỗi hành động của cô đều mâu thuẫn tới cực điểm, ngoài hận ra còn gì có thể giải thích đây?

“Anh có biết…tại sao bố em lại ở trên chuyến bay kia không?” Anh nhìn cô chăm chú.

“Ông ấy vốn đang chơi với bạn bè rất vui vẻ ở Thụy Sĩ….

.

Là anh, là anh buổi sáng hôn Bạc Nhất Tâm… trước mặt em, cho nên khi tối bố em gọi điện về…” Khi ống nghe truyền đến giọng nói quen thuộc thân yêu của bố, kiềm nén quá độ lúc đó cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ, ”Em không nói gì, nhưng…nhưng lại khóc lớn với điện thoại, liên tục khóc…anh biết ông ấy thương em và Ôn Nhu biết bao, lúc ấy bố cực kì lo lắng, nói sẽ…sẽ đáp chuyến bay sớm nhất trở về…” Cô cúi gằm mặt, rốt cuộc không nói tiếp được.



Anh chậm rãi tắt thuốc.

“Vừa mới biết bố gặp chuyện không may….

không đợi em thực sự chấp nhận ông ấy đã không còn trên đời, Ôn Nhu lại…lại tự sát, giây phút Chu Lâm Lộ phá cửa xông vào em thấy mặt đất đều là máu….

Chị ấy nằm trên mặt đất, nửa bên mặt ngâm trong máu, nhưng….

nhưng mắt chị ấy vẫn mở rất to, không nhúc nhích nhìn em, như…như đang nói đều tại em, tất cả đều do đầu sỏ em gây nên.

” Anh nhổm dậy khỏi giường, đi qua nửa ngồi xổm trước mặt cô, nhẹ nhàng kéo tay cô xuống.



Nước mắt của cô từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay hai người giao nắm.

“Khi bố mất em thật sự rất hận anh, vô cùng hận….

.

Nhưng không ngờ ông trời lại trớ trêu đến vậy, sau khi biết bác trai cũng ở trên chuyến bay xấu số đó, em liền nghĩ sẽ chẳng thể liên lạc với anh nữa….

đôi khi đêm đến em nhớ anh nhớ đến phát điên, nhưng thế nào cũng không chịu không dám gọi điện thoại cho anh, em rất sợ….

sợ anh sẽ không tha thứ cho em, em….

em…em cũng không muốn tha thứ cho anh….

” Anh nâng tay, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô, nhưng lại không thể ngăn dòng lệ đang tuôn trào mãnh liệt từ trong mắt cô.



“Không ai nhận ra em không hề nói chuyện, trong lễ truy điệu của bố em không hé răng nói nửa lời, một giọt nước mắt cũng không chảy xuống được…Lễ truy điệu vừa kết thúc Chu Lâm Lộ liền sắp xếp để em rời đi, em đi Anh nhưng năm đầu tiên không ở đó, mà là ở Ireland…Còn nhớ không? Em thích âm nhạc của Ireland, anh nói một ngày nào đó sẽ đưa em đến đất nước ấy….

Em cũng không biết lúc đó một mình em đã trải qua như thế nào, chỉ nhớ…em ở Dublin gặp bác sĩ tâm lý suốt một năm.

” Bạn trai cô và bạn thân nhất của cô yêu nhau, bố cô vừa gọi điện thoại thì mất, sau đó chị gái tự sát ngay trước mặt, thế giới hoàn toàn sụp đổ không để lại gì kể cả một cây con nhỏ bé, mà tất cả những chuyện này đều do cô gây nên.

“Em không thể đi tìm anh, em khi đó….

.

cho dù sự oán trách của anh chỉ nhẹ như một sợi tóc mỏng manh cũng không thể chịu nổi….

Nửa năm sau em mới mở miệng nói chuyện, một năm sau cảm xúc mới bình ổn lại được, em rời khỏi Dulbin, em lang thang không mục đích đến Herve Bastide và một số lễ hội du lịch lớn.

” Anh ôm cô từ trên ghế quý phi xuống, cùng ngồi trên tấm thảm cashmere lông cừu màu trắng tinh khiết dưới đất, ôm cả người cô vào trong lòng, dịu dàng thương tiếc vỗ lưng cô khi cô đang nức nở, đôi môi cánh hoa mang theo ý an ủi không ngừng thở khẽ bên tai cô, lâu lâu còn nhẹ nhàng cọ xát.



“Sau đó Lâm Lộ sắp xếp cho em quay lại London học lại cấp ba, em dồn toàn tâm toàn ý vào việc học, ngay trước năm em tốt ngiệp có một hôm Lâm Lộ nói cho em biết báo chí đăng tải tin tức anh và Bạc Nhất Tâm sẽ đính hôn, nghe thế em rất sợ…thực sự rất sợ, không biết mình nên làm gì bây giờ, cuối cùng em quay về Dulbin…đi tìm bác sĩ tâm lí trước kia.

” Bác sĩ tâm lý giúp cô hiểu rõ một tầng sâu trong tư tưởng.

Để cô tự mình tiến vào thế giới nội tâm bị phong bế mạnh mẽ, đem khát vọng chân thật nhất dưới đáy lòng cô hiện ra trước suy nghĩ của cô.

Trong thôi miên, cô đi tới một nơi.

Đó là một cái bể bơi hai tầng cao thấp không người xây gần biển, cô chưa từng nhìn thấy cái bể bơi hai tầng nào mà nước xanh ngắt một màu chảy từ bể cao xuống bể thấp, sau đó chảy vào biển rộng mênh mông, phong cảnh bốn phía đẹp đến mức như đang lạc trong thiên đường, dòng nước chảy róc rách trong suốt như gột rửa lại tâm hồn thanh thuần, mỗi một tế bào trên toàn thân đều được tẩm đầy thanh thản và sung sướng, cả người từ ngọn tóc đến bàn chân lan tràn khoan khoái.



Lúc đó, Chiếm Nam Huyền xuất hiện ở bờ biển.

Dáng người và gương mặt anh vô cùng rõ ràng, cho dù đứng ở trên núi cũng có thể nhìn thấy ánh sáng trong mắt anh, cô đạp nước vui mừng như điên chạy vội về phía anh, nhưng không đợi cô chạy đến trước mặt anh đã trơ mắt nhìn anh đi về phía biển, nước ngập đến đầu gối anh, rồi từ eo dâng lên đến vai, cô can đảm hét to ra, nhưng cho dù cô hét to thế nào anh vẫn không chịu quay đầu lại, trái tim cô như bị dùi sắc bén đâm thành tam giác máu, đau đến mức không cách gì hình dung được.

Đúng lúc ấy cô bị bác sĩ lay tỉnh, vài giây rời mộng nghe thấy chính mình đứt ruột đứt gan hét to tên anh, khi mở mắt toàn thân vẫn kịch liệt run rẩy, không biết khi nào nước mắt đã rơi đầy mặt, bác sĩ nói trị liệu của cô vẫn chưa xong, bởi vì phản ứng của cô trong thôi miên quá dữ dội, ông lo nếu tiếp tục cô sẽ gặp nguy hiểm, cho nên bất ngờ quyết định dừng hẳn.



Sau khi nghe hình ảnh trong mơ của cô ông trầm tư rất lâu, cuối cùng đề nghị cô hãy thuận theo con tim mình mách bảo, quay về nơi mình muốn về, đi gặp người mình muốn gặp.

Về London cô xin trao đổi học sinh, cuối cùng cũng kịp tới buổi lễ đính hôn của anh hôm ấy.

Tuy rằng rất thất vọng bên cạnh anh có người phụ nữ khác, nhưng nội tâm lại bất giác nhẹ nhàng thở ra, trách nhiệm mạng người quá nặng cùng áy náy lạc trong lòng, chuyện cũ vướng mắc thành sự bế tắc thê lương nhất, khi đó cô thật không biết nên đối mặt với anh như thế nào.



Thầm nghĩ, cuộc đời này còn có thể để cô nhìn thấy anh, đối với cô đã là một ân huệ lớn.

Anh ôm chặt cô vào trong lòng, nhẹ nhàng chậm rãi vuốt ve lưng cô, im lặng rất lâu.

Một lúc sau đôi cánh hoa khẽ cọ bên tai cô: ”Ôn Nhu nói…em từng có em bé?” Anh hỏi ra nỗi bất an đặt trong lòng mình đã lâu.



“Không có, chị ấy chỉ muốn kích thích anh thôi.

” Biết rõ lời nói kia không thể là thật, nhưng xác nhận từ chính miệng cô anh mới thực sự thả lỏng trái tim xuống.

“Đúng rồi, sao bác gái lại quen Trì Bích Tạp?” Cô hỏi.



“Sau khi bố anh qua đời, anh sợ bà ở nhà một mình nghĩ ngợi lung tung, cho nên anh mở cho bà một lớp dạy cắm hoa, Trì Bích Tạp là học sinh của bà, sau đó mẹ anh giới thiệu Bích Tạp vào Thiển Vũ.

” Anh nói xong nắm lấy tay cô, xoay xoay chiếc nhẫn được tạo hình giống một mảnh trăng khuyết (*) cong cong trên tay cô, đôi mắt ánh lên nhu hòa: ”Anh chưa từng nghe thấy em thừa nhận mình là bạn gái của Chu Lâm Lộ trong bất cứ trường hợp nào.

” “Hôm đó Lâm Lộ mang em tham dự lễ đính hôn cố ý để phóng viên hiểu lầm.

” Lúc ấy cô không phủ nhận, sau đó Chu Lâm Lộ cũng không đi làm sáng tỏ, từ đó người ngoài vẫn nghĩ cô là bạn gái cố định của anh.

“Có hôm anh ấy đi dạo phố với em, vô tình em nhìn thấy chiếc nhẫn này, anh ấy nói trên đời này làm gì có cô gái nào tự mua nhẫn cho mình, vậy nên giúp em trả tiền.

” Anh kéo tay cô lên cao, cắn ngón tay cô, cô cố nén, cuối cùng thật sự không thể nhịn được mới khẽ kêu đau.



Ngón áp út đỏ bừng một khoảng, để lại dấu răng lõm xuống đập vào mắt, bên cạnh rướm những tia nhỏ giống như sợi máu.

Cô yếu ớt giải thích: ”Sở dĩ em kết hôn—“ “Lại là vì Ôn Nhu?” Anh lạnh nhạt nhếch miệng.



Tất cả thông tin trên báo chí đều là hành trình đi nghỉ tuần trăng mật của cô và Chu Lâm Lộ ở nước ngoài.

Cô cúi đầu, nếu hạnh phúc của cô là lý do duy nhất khiến Ôn Nhu chịu buông tay, vậy cô nguyện ý làm điều này để chị gái duy nhất của cô buông cô cao chạy xa bay, ”Em đã liên lụy chị ấy cùng sống trong quá khứ với em lâu lắm rồi.

” Đồng tử u ám, anh khẽ cười: ”Trong lòng em anh mãi mãi cũng không thể xếp thứ nhất?”

Hốc mắt cô đỏ lên, lắc đầu: ”Có chuyện anh vẫn luôn sai.

” “Chuyện gì?” “Cuộc đời này anh là người gần gũi với em hơn ai hết, là bộ phận tương liên huyết mạch nhất trong lòng em, bởi vậy em mới có thể hy sinh anh.

” Bởi vì đó cũng giống như hy sinh chính cô, hay tay quấn quanh cổ anh, cô tựa vào hõm vai anh,”Em không thể ở bên anh, em phải hận anh, anh hiểu không? Tha thứ anh có nghĩa là em tha thứ chính mình, nhưng em đã hại chết bố, em còn tư cách gì để có được hạnh phúc?”

Lời nói của cô vì nghẹn ngào mà trở nên không rõ: ”Xin lỗi, Nam Huyền, xin lỗi…Xin hãy tin em, trên thế giới này…sẽ không, thật sự sẽ không….

có ai yêu anh nhiều như em…” Đồng tử nhanh chóng hiện lên chút chấn động, anh đột nhiên kéo mạnh cô đặt lên ghế mềm, đôi môi mỏng cách cô một sợi chỉ: ”Nói thêm tí nữa.

” Tiếng nói run rẩy giống như tiết lộ sự sợ hãi không thể chịu được, vừa giống như mang theo nỗi lo âu muốn dụ dỗ ép buộc, mỗi một thước da trên người anh đều cứng ngắc nóng ran, tích tụ lại thành luồng khí mãnh liệt, tựa như chỉ cần một đốm lửa nhỏ sẽ bùng nổ dữ dội ngay lập tức.

“Lâm Lộ gửi bưu kiện cho anh? Anh ấy cố ý chọc giận anh thôi, em và anh ấy không có gì.



“Điều này anh biết.

” Anh khó chịu bất an chen vào giữa hai chân cô, khí lực cường tráng đè lên phần bụng nhỏ nhắn của cô, màu đôi đồng tử yêu ma biến đi sự lạnh nhạt mà chìm đắm trong rối loạn và bức thiết, “Cái khác, bảo bối, anh muốn nghe những lời vừa nãy, nói thêm chút nữa.

” Ngực đột nhiên trỗi dậy sự chua xót trong cảm giác yêu thương nồng nàn, cô rơi lệ khẽ hôn lên phần áo sơ mi trắng trong ngực anh: “Trái tim anh là nơi cho dù có đi đến tận cùng thế giới em cũng muốn quay trở về.

” Anh thỏa mãn khép lại ánh tinh quang lấp lánh bắn ra bốn phía từ đôi mắt, giống như xúc cảm kia tuyệt vời đến mức anh luyến tiếc dư vị một lần đã tàn của nó, điên cuồng giật phăng quần áo của cô xuống, anh không chờ được xông thẳng vào cô, sau đó dùng phương pháp cực kì dày vò thong thả từng chút từng chút tiến vào.



Đôi môi mỏng nhẹ nhàng bao phủ lên đôi cánh hoa mềm mịn thấm nước mắt của cô, anh hôn cô, dịu dàng, vô cùng kiên nhẫn trấn an cảm xúc chua xót của cô, dần dần dụ dỗ cô không thể không ngượng ngùng đáp lại, trong giây phút hoà làm một, đôi bàn tay ấm áp của anh nhẹ nhàng lướt qua toàn thân cô, vô cùng gợi tình mà yêu thương vô hạn dịu dàng đùa, khiến cô không tự chủ được tình loạn ý mê.

Anh nâng người lên, động tác này trực tiếp khiến nơi giao hợp đâm thẳng vào.

Thân thể anh cử động liên tục trong tiếng rên rỉ khó nhận thấy, đôi tay bị mười đầu ngón tay anh nắm chặt giữ yên bên gối không biết làm thế nào xiết lấy mu bàn tay anh, con ngươi mê đắm không mở ra được khoảnh khắc chợt làm dịu trái tim cô độc nửa đời của anh thành nước, nụ hôn tiếp theo không nhịn được khẽ cắn môi cô, cậy mở hàm răng cùng cô triền hôn thật sâu, anh bắt đầu nhẹ nhàng thương yêu đưa qua đưa lại.



Dần dần, khi cô trở nên mềm nhũn, anh chậm rãi gia tăng độ mạnh yếu và tốc độ.

Khoái cảm vô cùng dễ chịu nhanh chóng tích tụ, anh cố gắng áp chế tiếng thở dốc ngẩng đầu, đôi mắt đen chăm chú nhìn vào gương mặt xinh đẹp của cô, không chút bỏ sót thu tất cả vẻ mặt động lòng người của cô vào mắt, thắt lưng hạ xuống càng ngày càng mạnh, giống như mỗi lần tiến vào rút ra đều vì những tích tụ không thể bộc lộ của anh, mỗi lần xuyên qua va chạm đều trút xuống tình yêu tựa như đã giữ cả đời, toàn tâm toàn ý muốn cô toàn thân trong ngoài, thậm chí cả mỗi tấc linh hồn đều vĩnh viễn lưu lại dấu vết của anh.

Rút ra, áp chặt, đẩy nhanh, kích động, dịu dàng, cô hạnh phúc như được anh đưa đến thiên đường.



Áp lức khoan khoái vô biên khiến dục vọng sung mãn của anh thoát ra một luồng gió cuốn bay giới hạn, khi triều dâng bắn ra thắt lưng mềm mại của cô bị hai bàn tay anh nâng lên, làm cô siết chặt ma sát khoái hoạt ham muốn của anh, nóng bỏng không ngừng từng chút thẩm thấu vào da thịt lạnh lẽo của cô, phút chốc đầu cô hiện tín vật trên ngón áp út của anh, môi cô dù ở ngay bên môi anh cũng chẳng thể lộ ra một nụ cười.

Hai tay như có ý thức, giống như trước kia, nhẹ nhàng vòng qua eo anh kéo cả người đang thong thả triền miên vào trong lòng.

Người đàn ông nằm trên người cô này, sự hồn nhiên chân thật từ lâu đã sớm đóng băng rồi, bí mật dấu dưới sông băng hắc ám vạn năm từ nay về sau không hề hiển lộ, duy chỉ muốn bù đắp lại tất cả những mất mác nhiều năm trước của anh, cho dù giờ phút này hai người giao cuốn triền miên thắt lưng quấn quít đến mức không thể gỡ bỏ, nhưng mà thời gian trôi qua, chỉ sợ…cô đã không còn là người anh yêu muốn kết hôn cùng nữa.



Không biết sau khi kết thúc mấy lần vần vũ, trăng đã lên giữa trời.

Chiếm Nam Huyền xuống giường tìm đồ ăn, cô mềm oặt xụi lơ trên giường, hai má đỏ bừng, mí mắt không thể mở ra được và hai bên tóc mai đã thấm ướt mồ hôi, thể lực và tinh thần cạn kiệt gần như hư thoát.

Không biết người hầu đã dọn xong điểm tâm trong phòng khách từ khi nào, Chiếm Nam Huyền bưng vào phòng ngủ.



“Dậy ăn chút gì đi.

” “Ứ.

” Cô trong cơn thèm ngủ lập tức cự tuyệt, tiếng thở lười nhác êm ái khiến anh bật cười.

Anh ôm cô ngồi dậy, cổ tay bám trên cổ anh không đến mười giây đã mất lực rủ xuống, ôm chặt vòng eo gầy yếu của cô, dựa cái lưng trần mềm mại của cô vào trong ngực, điều chỉnh lại tư thế ngồi của cô giúp cô thoải mái hơn trong lòng mình, tất cả các động tác đều thành thục đến tự nhiên, sau đó anh cầm bát lên.



Anh đút từng thìa sữa nhỏ vào trong cái miệng nhỏ nhắn của cô, rồi anh xắt nửa cái bánh ngọt việt quất đưa tới bên miệng cô.

Nhiều năm trước mỗi ngày cuối tuần, anh đều luôn ngồi trên giường cô như vậy, giúp cô ăn sáng.

Cái đầu tựa trên hõm vai anh ngiêng về phía khuỷu tay anh, cô ngoảnh đầu nhìn lại, ánh sáng tinh nghịch đã lâu không gặp trong mắt chợt ẩn hiện: ”Em cũng đút cho anh ăn nhé?”

Khóe môi gợi lên một nụ cười mong đợi, anh đưa bánh ngọt trong tay cho cô.

Cô không lấy chỉ cúi đầu cắn một miếng, rồi đột nhiên đẩy ngã anh, cái miệng đầy bánh ấn thẳng xuống môi anh.

Anh vội vàng tránh né, nhưng một tay cầm sữa một tay cầm điểm tâm, cho dù lắc đầu thế nào vốn dĩ cũng không chống đỡ nổi sự quấn quít theo đuổi của cô, cằm và tay đều đã thất thủ, mắt thấy môi mình khó mà giữ được, tình thé cấp bách nảy ra ý nghĩ, anh nghiêng người lùi xuống giường, miệng vừa mút hai nộn thịt lắc lư nổi bật trước ngực cô, răng vừa khẽ cắn, cảnh cáo cô đừng tiếp tục hành động thiếu suy nghĩ nữa.



Cô đang cười đột nhiên bị áp đảo khẽ thở dài, uống sạch cốc sữa trong tay anh, chơi anh như vậy không ngờ lại khiến ngực bị đau, cô bắt buộc dừng lại tất cả động tác, cười quyến rũ nũng nịu đầu hàng: ”Được rồi, được rồi, em không đùa anh nữa.

” Anh bỗng nhiên nhét bánh ngọt vào tay trái trống không của cô, ép ngược cô xuống giường, hai tay giữ chặt vòng eo trắng như tuyết của cô, thẳng người kiêu ngạo mỉm cười: ”Bảo bối, sự nhiệt tình hôm nay của em thật khiến anh kinh ngạc, đáng tiếc vừa rồi không bị em đút trúng, hay là để anh đến yêu thương đút cho em được không?” “Không được!” Cô gấp giọng kêu dừng lại, vội vàng vứt mấy thứ gì đó trong tay sang một bên, nhưng mà còn chưa kịp xoay người đã bị một trận xung động phát ra tiếng rên:”Ai…”

Anh đem chỗ mềm mại nhất toàn thân của cô đút đến mức hoàn toàn phình lên, kẻ gây chuyện sinh sự như cô kết thúc trong thất bại thảm hại.

Từ từ kịch liệt, tiếng thở dốc thỏa mãn, không lâu sau biến thành rên rỉ, giây phút toàn thân anh buộc chặt kia đôi môi áp sát vào khuyên tai bạch ngọc mở ra, suýt chút nữa buột miệng thốt lên lời, nhưng không biết vì sao ở thời điểm cuối cùng lại cắn môi, anh đột nhiên cắn mạnh một cái rất rõ vào cổ cô.

Khi cô hoảng sợ đau đớn co rút nhanh anh chợt bắn ra, rót thẳng vào nơi sâu nhất.

Đêm nay bọn họ không hề rời khỏi phòng, khó khăn dây dưa mất năm tháng nửa đời dường như đều khiến bọn họ sinh ra chút sợ hãi, sợ cảnh đẹp ngày tốt này phải chăng là đóa phù dung sớm nở tối tàn, bởi vậy phá lệ triền miên lưu luyến.



___________ (*) Không biết mọi người còn nhớ không, từ "trăng khuyết" trong tiếng trung có chữ Huyền trong tên anh Chiếm Nam Huyền ^^ ý nghĩa thì khỏi nói nhé.

Khi ánh sớm ban mai đầu tiên lọt qua khe sổ chiếu vào, Chiếm Nam Huyền tỉnh dậy như mọi ngày, vừa mở mắt ra đã thấy bóng hình xinh đẹp nằm trong lòng, tâm trạng buổi sớm vô cùng kỳ lạ, tâm trạng đó giống như ước nguyện trong mơ đã lâu cuối cùng cũng trở thành sự thật, khiến người ta trong khoảng thời gian ngắn không thể tin được, sợ chỉ cần khẽ động vào sẽ vụt mất, anh áp chế hô hấp, chăm chú nhìn khuôn mặt đang ngủ say của cô, con người lộ ra sự dịu dàng tuyệt thế hiếm thấy.



Tầm mắt đời đến khóe môi nhỏ nhắn mềm mại, anh suýt chút nữa bật cười, không ngờ ngay cả nơi này đêm qua cũng không thể may mắn thoát khỏi những vết hồng nhạt anh ác ý lưu lại.

Khẽ ấn một nụ hôn nhẹ lên môi cô, từ từ hạ dần cánh tay cô xuống, anh xoay người rời giường.

Cho đến khi truyền tới tiếng đóng cửa phòng tắm, Ôn Noãn mới buồn bã mở mắt ra.



Ngay cả thức đêm hoan ái cũng không thể làm nhiễu loạn đồng hồ sinh học của anh, anh vẫn đúng giờ dậy sớm như cũ, cho dù trên giường có cô nằm, cũng giống như những thứ khác không gì có thể làm hành trình sinh hoạt hàng ngày của anh mảy may thay đổi ….

Nếu ngay cả việc ấy anh cũng không thể làm vì cô, vậy còn nói gì đến những chuyện khác? Sau khi gặp lại anh có dục vọng mãnh liệt với cô, nhưng trừ điều đó ra, cô còn được mở mang bằng những thủ đoạn sắc bén trên thương trường của anh, được nhìn thấy lí trí cay độc quá kinh người của anh, nhận ra tính độc lập bình tĩnh, thậm chí là cả kĩ thuật tán gái cao siêu của anh.

Nhưng điều không thể ngờ đến, đó là tình hình diễn biến khi mới chia tay, anh vì cô mà mất kiểm soát.

Những thủ đoạn anh dùng với cô dường như đều là trí mạng, cô không thể kháng cự, còn anh vẫn luôn cao cao tại thượng duy trì một khoảng cách vô hình nhất định với cô, trừ phi chính anh gỡ bỏ hàng rào trước mặt cô, nếu không anh và cô sau này chắc chắn không có tương lai, cô không thể mở miệng hỏi, anh lại vĩnh viễn im lặng không trả lời, bình ổn thản nhiên bắt tay thực hiện kế hoạch của mình.



Ý chí cứng như băng đó sớm đã phá tan chín tầng mây, một mình ngừng lại trên tầng thứ mười không ai có thể vươn tới, cứng rắn như thép, lạnh lùng như băng, trầm định như tăng sư ngồi thiền, không bao giờ vì một người nào mà ảnh hưởng đến một tia cảm xúc hay một nửa hành động.

Cửa kính thủy tinh vang lên lần thứ hai khiến cô nhanh chóng khép hai mắt lại.

Chiếm Nam Huyền vừa đi vừa lau mái tóc đen thẫm nước, chiếc khăn tắm màu trắng to bị ném vào một cái giỏ ở góc phòng thay đồ, trên tường là chiếc giá treo những chiếc áo sơ mi trắng được các nhà thiết kế nổi tiếng của Pháp may thủ công bằng những chất liệu đắt tiền nhất, giá quần bày đầy những chiếc quần dài ngắn khác nhau màu ngọc trai, màu be, màu xám và màu đen, phần tây trang, áo thể thao, lễ phục bên cạnh được đặt toàn bộ hàng hiệu, cổ tay lướt qua thiết bị hồng ngoại gắn trên tường, màn hình LCD liệt kê bộ quần áo nào từng được anh mặc năm nào tháng nào, vào dịp nào.



Mặc xong anh ngồi xuống bên giường, nhìn dáng người cuộn tròn thành một khối kia có vẻ vẫn đang say ngủ chưa tỉnh.

Đối với việc ăn mặc, thậm chí cả việc chất lượng từng loại vải, khi bắt đầu đều là cô ức hiếp dạy dỗ anh, cô thích những bộ đồ hợp mode, mỗi lần đều nhạy bén bắt kịp xu hướng thời trang, trang phục từ trong ra ngoài đều có cách nhìn độc đáo và phong cách yêu thích.

Cách nhìn của anh dần dần chịu ảnh hưởng của cô, sau khi cô bỏ đi, dường như muốn nắm lấy chút hoài niệm gì đó, bèn mặc theo phong cách của cô năm ấy, cuối cùng trở thành một thói quen tự giác vô cùng bình thường trong cuộc sống hàng ngày.

Nhưng không ngờ lại được lên bìa tạp chí, người người sợ hãi than chưa từng có ai có thể như anh, mặc màu trắng trong thuần khiết mà lại có phong thái cao sang tôn quý như thế.



Cúi đầu, đưa cằm tựa vào vai cô, anh khẽ liếm cái gáy gợi cảm trí mạng của cô.

Cô không chịu được ngứa, mắt còn chưa mở hết miệng đã cong cong cười, hơi thở tươi mát bao trùm khắp bốn phía chui vào hốc mũi, khiến người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái, vẻ mặt say mê hít sâu không muốn tỉnh của cô khiến mắt anh khẽ lướt qua sắc màu ấm áp, nhưng khoảnh khắc khi nhìn thấy ánh mắt lười nhác khẽ nhếch của cô, trên mặt anh chỉ còn lại nụ cười quyến rũ câu hồn.

Chăm chú nhìn nhau, ai cũng không mở miệng, giống như đều đang luyến tiếc sẽ đánh vỡ giờ phút hai trái tim cùng chung một nhịp đập.



Cuối cùng vẫn là cô không nhịn được, ngửa đầu nhìn đôi môi mỏng như cánh hoa của anh: ”Anh bị muộn rồi.

” Cô vẫn nhớ rõ, mỗi ngày đúng tám rưỡi anh nhất định sẽ có mặt trên tầng 66.

Cẩn thận dắt chăn lại xung quanh cái chân lộ trong không khí lạnh lẽo của cô, sau đó là một cái chân khác, anh nói: “Hôm nay anh phải đi Hong Kong, có hợp đồng phải kí.

” Câu trả lời nhẹ nhàng bâng quơ mà nói ra, lại giống như đang giải thích với cô vì sao sáng sớm phải ra khỏi nhà.



Cô mỉm cười.

Động tác vô cùng thành thạo này sớm đã trở thành hành động che dấu cảm xúc tốt nhất của cô, giờ phút này anh sẽ không biết nội tâm cô có bao nhiêu vui mừng, nhưng nhiều hơn chính là mất mác, không thể phủ nhận, thật sự cô khát vọng rất nhiều, mà một câu trả lời ngắn gọn vô ích anh cho như không thế này không có khả năng thỏa mãn.

“Vâng.

” Cô dịu dàng nói, cố gắng tránh đi hai chữ tạm biệt.



Giống như không hề e ngại sự lãnh đạm của cô, anh hôn môi cô, sau đó đứng dậy, ánh mắt cuối cùng anh không hỏi cô có ở đây hay không, cô cũng không hỏi khi nào anh trở về.

Anh đi ra ngoài.

Chăm chú nhìn cánh cửa phía sau anh không tiếng động khép lại, bây giờ cô mới hiểu rõ mình đã yếu đuối đến mức độ nào…Nhưng mà, cô bây giờ đã không còn dũng khí lần thứ hai chạy đi chứng minh mình còn có thể vì ai mà không luyến tiếc tất cả.



Đóng chặt cửa lại, Chiếm Nam Huyền không đi ngay, mà đứng tại chỗ hồi lâu, sự dừng lại lơ đãng này cuối cùng vẫn tiết lộ ra cảm xúc rất nhỏ của anh.

Xoay người đi qua phòng sinh hoạt và phòng khách, nhưng khi đi đến cửa anh lại lưỡng lự, quay đầu nhìn về phía cửa phòng ngủ anh tự tay khép lại, bên trong im ắng không một tiếng động, cảm giác thương xót dâng tràn trong lòng, ngưng tụ thành một sự nhắc nhở lặng yên mỏng manh, phía sau cửa là cô gái anh vô cùng yêu thương, bây giờ đang cực kì cần vỗ về.

Kìm nén mềm lòng, anh vẫn nhấc chân đi ra ngoài, nhưng mà bước chân càng lúc càng chậm, còn chưa đi đến cầu thang đã ngừng lại, khẽ thở dài, bên môi bất giấc cong thành một nụ cười bất đắc dĩ, anh xoay người trở về.



Trong phòng, Ôn Noãn đang định dậy, bỗng nhiên nghe thấy tiếng chuông Bressanone.

Cô vươn người ra với lấy di động.

“Tao đã giải quyết sổ tiết kiệm rồi.

” Ôn Nhu nói.



Cô cười: ”Thế nào, số dư lẻ có giúp chị tiến vào bảng mười đại phú bà được không?” Ôn Nhu cực kì kinh ngạc: ”Mày mau chạy ra xem hôm nay có phải mặt trời mọc đằng Tây không mà mới sáng sớm tâm trạng đã tốt thế? Lại nói đùa với bà chị này cơ đấy?” Đúng là vạn năm khó gặp.

Ôn Noãn bật cười thành tiếng.



Chiếm Nam Huyền im lặng đứng ngoài cửa, cho đến khi bên trong nói xong điện thoại anh mới thả lỏng bàn tay đang nắm cửa ra, thong thả thu lại, lần thứ hai xoay người rời đi.

Xuống dưới lầu 1, anh gọi cho Cao Phóng: ”Giúp tôi làm một chuyện.

” Chị Hoan chờ ở cửa mở to cổng ra, đưa vali hành lý cho lái xe, anh lên xe rời đi.



Trên đường Cao Phóng gọi điện trả lời: ”Ôn Nhu đã bán tất cả cổ phiếu và công trái của Ôn Noãn.

” Anh không lên tiếng, một lúc lâu sau mới tắt điện thoại, vẻ mặt không có chút thay đổi, bình tĩnh như nước.

Cô yêu anh, cô vẫn yêu anh như cũ, nhưng yêu có điều kiện.



Vẫn luôn yêu mà muốn có đường lui như vậy.

Rõ ràng yêu anh, lại yêu theo cách mâu thuẫn và cẩn thận, cũng không cân nhắc sự nỗ lực của anh mà chỉ dựa vào tâm trạng của mình để quyết định tiến lùi, sợ anh trở thành trách nhiệm của cô, khi anh năm lần bảy lượt như con thiêu thân theo đuổi cô, lại keo kiệt đắn đo cho anh thêm một chút hạnh phúc vô điều kiện.

Cô trở về lại là bước tính toán để rời đi,rốt cục một lần nữa cô lại khiến anh phải thất vọng.



Khi còn trẻ anh từng yêu người con gái ấy, nhưng yêu sai cách.

Trong nhiều năm, anh mới thực sự ngộ ra một đạo lý.

Không cần hồi báo, là thứ trí mạng nhất, là chuyện không được dung túng nhất trong tình yêu.



Nếu yêu một người yêu đến mức chỉ cần trả giá mà không cần hồi báo, cam tâm hy sinh mà lại chẳng mong có lại tất cả, bao dung quá mức mà chưa bao giờ oán hận nửa lời, điều đó chỉ nói rõ, tình yêu của đối phương và của mình không hề ngang bằng, trong quá trình nỗ lực, người không tính toán thiệt hơn trong sáng sẽ làm người khác vui vẻ, khi đó anh quả thật cũng rất vui vẻ, nhưng có rất nhiều những ví dụ bi thảm trong thực tế chưa từng gián đoạn chứng minh, nếu cán cân tình cảm nghiêng quá mức về một phía, cuối cùng đều thường đi tới chấm dứt.

Bởi vì không cần hồi báo, đối phương cũng đã quen tự mình nỗ lực, mà không có ý thức đi hồi báo.

Bởi vậy, khi đó cô mới có thể dễ dàng nói chia tay như vậy.



Cho dù không phải là vì Ôn Nhu, cũng nhất định có ngòi nổ khác, sự đơn giản của cô đến từ chính sự hoàn toàn không biết khái niệm từ quý trọng, nhưng mà không ngờ bởi vậy mà gây nên một cái giá lớn cả đời này cũng không phai mờ nổi.

Trong tình yêu hai người trả giá nhiều ít không thể cân đo đong đếm chính xác, nhưng mà có bao nhiêu cặp đôi cũng vì lý do đó mà chia tay như bọn họ, nguyên nhân chính xác là ở bên mà không cần hồi báo—

-nếu ngay từ lúc yêu nhau hai người đôi bên đều có ý thức cố gắng, nếu ngay từ đầu đều nhận ra để đối phương cũng hình thành ý thức quý trọng như mình, kết quả rất có thể sẽ khác.

Cho nên mười năm sau, anh hao hết tâm tư, chỉ vì muốn cô cho anh một vị thế công bằng.



Chiều cô, là một chuyện rất dễ dàng, nhưng anh không thể, ít nhất bây giờ vẫn chưa thể.

Bởi vì thâm tâm hiểu rõ, trong tình yêu chỉ khi cán cân tình cảm của hai người giữ vững ở trạng thái cân bằng, mới có thể đạt tới sự vĩnh viễn lâu dài anh muốn.

Nếu giữa anh và cô từ đầu đến cuối chỉ là một ván cờ, vậy lần này cô không thể đẩy loạn quân cờ, không thể xấu xa làm nũng, mà phải đánh xong ván cờ muộn mười năm này với anh, đánh xong mới được nghỉ.



Cho dù bằng biện pháp hay thủ đoạn gì, anh nhất định sẽ khiến cô đúng như ý anh muốn.

.

.