Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Kẻ đầu tiên phải chết – 1st to die - Chương 33

Chương 32.

Tôi không biết tại sao tôi lại làm thế. Rất nguy hiểm và thiếu suy nghĩ, hoàn toàn trái ngược với những gì tôi có thể hiểu về chính tôi. Có lẽ tôi chỉ muốn nói dối trước mặt các quan chức. Trước Roth và Mercer. Chơi theo cách riêng của tôi. Có lẽ vụ việc đang mở rộng, và tôi chỉ muốn giữ ảo tưởng rằng tôi đang kiểm soát được mọi việc.

Hoặc có lẽ tất cả những gì tôi muốn làm là để cho ai đó cùng tham gia. Tôi nắm chặt tay Cindy khi cô khởi động xe: - Trước khi chúng ta đi đâu, tôi cần phải biết một điều. Làm thế nào cô phát hiện ra có chuyện gì đang diễn ra ở đây?

Cô ta hít một hơi sâu: - Thế đấy, tất cả những gì xảy ra là việc cô đẩy tôi ra khỏi câu chuyện nghề nghiệp của tôi. Giờ tôi phải từ bỏ cả nguồn tin tức của tôi nữa sao? - Bất kỳ điều gì chúng ta làm từ đây đều phụ thuộc vào điều đó.

- Tôi thuộc típ người thích thế nếu tôi có thể cứ để cho cô phải suy đoán. - Nếu việc này có tác dụng, thì phải dựa trên sự tin tưởng. - Và sự tin tưởng rẽ làm hai hướng, phải không thanh tra?

Chúng tôi ngồi đó, bức bối trong chiếc xe Mazda nóng, bừa bãi những chiếp hộp đồ uống, đồ ăn sẵn, một kiểu sống qua ngày đoạn tháng. - Thôi được rồi – Cuối cùng tôi phải nhượng bộ. Tôi cho cô biết rằng chúng tôi mới chỉ biết một chút ít về lý do tại sao chúng tôi lại ở Napa chiều hôm đó. Đôi vợ chồng DeGeorge vừa mất tích. Họ vừa mới kết hôn tối thứ sáu. Có khả năng họ là cặp thứ hai. - Không được cho đăng báo bất kỳ điều gì cho tới khi chúng tôi xác nhận sự việc. Tôi sẽ báo cho cô biết khi nào thì được.

Mắt Cindy đầy những nghi ngờ đột nhiên trở nên tự tin. - Giờ đến lượt cô. Không được có bất kỳ cánh nhà báo nào ở đây. Kể cả báo địa phương. Làm thế nào cô xoay sở được việc này? Cindy nhấn ga xe rồi nói khi chiếc xe đi vào con đường chính.

- Tôi đã bảo với cô là tôi từ Metro tới, và tôi đang phải vật lộn để giữ câu chuyện của tôi. Ông chủ của tôi cho tôi thời gian đến cuối tuần để thu thập được điều gì đó chắc chắn về sự việc quan trọng này. Cô đã phớt lờ tôi, vì thế tôi phải đỗ xe dưới đường nhà cô từ ngày hôm qua và chờ đợi một điều gì đó xảy ra. - Cô theo dõi tôi à? - Tương đối liều lĩnh, hả? Nhưng hiệu quả.

Tôi đã thu mình lại trong suốt hai ngày qua. - Đi xem phim? Tới bến du thuyền sao? Mặt cô hơi ửng đỏ:

- Tôi đã dự định từ bỏ khi cộng sự của cô tới. Tôi chỉ theo sau. Tôi ngả mình sâu vào ghế, phá lên cười và lẩm bẩm: - Không liều lĩnh quá đâu. Những kẻ xấu luôn làm thế hàng năm trời.

Tôi vừa cảm thấy ngượng, vừa thấy bớt căng thẳng. Trên đường về thị trấn, tôi bổ sung một số quy định trong thỏa thuận giữa chúng tôi. Tôi đã làm việc này trước khi cô nữ phóng viên này tới quá gần câu chuyện và đe dọa cuộc điều tra. Cô ta không thể ra mặt với câu chuyện này cho tới khi chúng tôi xác nhận sự việc. Khi chúng tôi làm việc này, tôi phải đảm bảo rằng cô ta phải là người đầu tiên có được thông tin. Tôi sẽ luôn giữ cô đi tiên phong trong câu chuyện, nhưng chỉ một chút thôi. Tôi nói với cô ta một cách dứt khoát:

- Đây là cơ hội. Những gì chúng ta đang có bây giờ là cái mà cô gọi là mối quan hệ được ưu tiên. Phải trên bất kỳ điều gì cô đã có – với bạn trai của cô hay với người nào đó trong công việc. Thậm chí cả ông chủ của cô. Bất kỳ thông tin gì tôi cho cô biết hoàn toàn chỉ giữa chúng ta mà thôi và luôn luôn chỉ trong hai chúng ta, cho tới khi tôi cho phép cô tự do hành động với thông tin ấy. Cindy gật đầu, nhưng tôi muốn đảm bảo rằng cô ta hiểu vấn đề. - Cô chỉ nên nhún vai nếu ông chủ của cô có hỏi thông tin có được từ đâu. Một vài lỗ hổng lớn trong sở cảnh sát – tôi không quan tâm nếu đó chính là Cảnh sát trưởng Mercer – đỗ chiếc xe limo của ông ta ngoài cửa nhà cô và hỏi cô về một số thông tin rò rỉ, cô sẽ nói: Cảm ơn ngài đã ghé thăm. Văn phòng luật sư của quận gọi cô tới ban hội thẩm, yêu cầu cô từ bỏ mọi nguồn thông tin của cô, và quan tòa ấn cô vào nhà đá – cô chỉ cần đảm bảo rằng cô đem đủ sách báo đến để giết thời gian.

- Tôi hiểu mà – Cindy nói vậy và nhìn vào mắt cô, tôi biết là cô ta hiểu. Suốt quãng đường còn lại, chúng tôi nói chuyện về bản thân, công việc, sở thích và sự tiến triển bất ngờ bắt đầu hình thành. Tôi bắt đầu thấy quý mến Cindy. Cô hỏi tôi làm cảnh sát đã được bao lâu rồi, và tôi kể cho cô nghe câu chuyện của tôi. Bố tôi là người như thế nào và ông đã bỏ đi ra sao khi tôi mới 13 tuổi. Tôi học môn xã hội học ở bang San Francisco thế nào. Tôi muốn chứng minh tôi có thể tạo sự khác biệt trong thế giới đàn ông ra sao. Tôi là người như thế nào và những gì tôi làm chỉ đơn thuần là cố gắng chứng minh sự lựa chọn của mình.

Cindy đáp lại bằng câu chuyện của cô rằng cô cũng học xã hội học ở Michigan. Và trước khi tới Marin, chúng tôi phát hiện thêm một vài điểm chung đáng ngạc nhiên giữa hai chúng tôi. Em trai của Cindy sinh trùng ngày với tôi, ngày mồng 5 tháng 10. Cô ấy cũng tập yoga, và người đầu tiên dạy tôi vài năm trước ở nam San Francisco, nay đang hướng dẫn cô ấy ở Corte Madera. Chúng tôi đều thích đọc sách du lịch và về những điều huyền bí như của Sue Grafton, Patricia Cornwell, Elizabeth George. Chúng tôi yêu thích cuốn Ngôi nhà của những món ăn ngon của Gordon. Bố của Cindy mất sớm, khoảng 17 năm trước, và thật kỳ lạ, khi cô ấy cũng mới 13 tuổi.

Nhưng điều trùng hợp ngẫu nhiên đáng sợ nhất khiến tôi có cảm giác kỳ quái – là ông chết vì bệnh bạch cầu, một dạng bệnh suy biến, là họ hàng với căn bệnh mà tôi đang phải đối mặt. Tôi đã nghĩ đến việc cho cô ấy biết bí mật của tôi, nhưng tôi kìm được ngay. Tôi phải nói trước nhất với Claire. Nhưng khi chúng tôi tới gần cầu Cổng Vàng, tôi có linh cảm rằng tôi đang đi với một người rất có ý nghĩa với tôi, và thực sự là một người tôi quý mến. Tới thành phố, tôi gọi cho Claire. Chúng tôi định gặp nhau từ mấy giờ trước, song Claire dường như vẫn háo hức gặp tôi – tôi có rất nhiều điều để chia sẻ.

Chúng tôi luôn sắp xếp cuộc hẹn ở quán Susie, lần này là một bữa tối sớm chứ không còn là bữa ăn sáng muộn nữa. - Khi nào tới nơi, tớ sẽ cập nhật cho câu khối tin tức đấy. Rồi tôi làm một việc thứ hai khiến chính tôi cũng phải ngạc nhiên.

Tôi hỏi cô: - Cậu có ngại không nếu tớ rủ thêm một người bạn nữa?.