Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Khi em gọi tên anh - When you call my name - Chương 15

Chương 15.

Wyatt đứng bên mép hố, quan sát mọi người đang tìm kiếm trong bãi rác bên dưới. Anh không ghen tị với nhiệm vụ chuyển đống rác thải, chất bẩn đã hơn một tuần kia. Theo luật pháp địa phương, các nhân viên tại sở cảnh sát đều có mặt ở hiện trường, và theo báo cáo mới nhất, Bo Marker đang bình phục dần theo thời gian. Càng bình phục, hắn càng khai nhiều hơn và ngoan ngoãn nhận tội hai lần tấn công bằng vũ khí giết người, nhưng không có án mạng. Ít nhất là một lần Marker tỏ vẻ vô tội trước những việc kinh tởm ấy, và hoàn toàn mong chờ mọi người hiểu điều đó. Wyatt biết, dù lời khai từ Marker ủng hộ sự thật rằng mạng sống của Glory gặp nguy hiểm thì đó vẫn chỉ là lời nói của cô - lời nói của một bà đồng - cùng như lý do Carter Foster muốn cô chết. Carter đang bám chặt vào câu chuyện vợ mình bỏ trốn theo người đàn ông khác. Trừ phi tìm thấy cái xác, hắn biết câu chuyện của cô còn lỏng lẻo.

Hôm qua thật tồi tệ... với cả Wyatt và Glory. Nhưng đó là ngày hôm qua. Giờ là hôm nay. Vẻ tuyệt vọng anh nghĩ sẽ thấy trên gương mặt cô lúc thức giấc đã không còn. Thực tế là, Glory chào đón ngày mới đầy háo hức, sẵn sàng để quá khứ ở phía sau. Giá như mình có thể tự tin như thế về việc bỏ lại những bóng ma của mình, Wyatt nghĩ. Tiếng người hét lên từ hàng xe sau lưng và anh nhận ra Glory không còn ở trong tầm mắt. Chỉ mấy phút trước, cô vẫn bên cạnh anh, nắm chặt tay anh trước từng cơn lo lắng khi hết đống rác này tới đống rác khác được chuyển đi dưới kia. Nhưng giờ cô đã bỏ đi. Cảm giác hốt hoảng ập đến và rồi biến mất khi anh nhắc nhở mình cô không còn gặp nguy hiểm nào nữa. Một cơn gió mạnh thổi qua mặt đất, khuấy đảo bầu không khí nhưng chẳng làm nó mát mẻ hơn. Anh rời khỏi vị trí, định hướng tới hàng xe thì nghe thấy cô gọi tên mình.

“Wyatt!” Anh quay sang, chạy vội tới bên Glory đang vẫy gọi từ dưới bóng cây. Cô quan sát anh đến, nhìn như thể lần đầu tiên trông thấy anh, ngạc nhiên về mối liên hệ giữa hai người cũng như về chính bản thân anh.

Trong mắt Glory, anh mạnh mẽ như ngọn đồi nơi cô sinh ra. Anh có màu nâu như mặt đất cô đang đứng và trung thành với lời hứa như một người đàn ông đích thực. Cô tự hỏi liệu sau tất cả chuyện này, có điều gì còn lại giữa họ, hay anh sẽ cân nhắc nó như việc hoàn thành một lời hứa - rồi bỏ đi. Cô cầu nguyện cho điều đó không tới, bởi Wyatt đã nằm sâu trong máu cô, đến nỗi nếu anh bỏ đi thì một phần trong cô cũng sẽ theo cùng. Và làm thế nào một người có thể sống chỉ với nửa trái tim? Anh nhấc người phụ nữ bé nhỏ này lên, xoay tròn và cười vang.

“Anh để lạc em,” anh nói, dụi mũi vào dưới vành tai cô, nơi chắc chẳn sẽ làm Glory rùng mình. “Không, Wyatt Hatfield. Anh chưa bao giờ lạc mất em.” Cô ấn bàn tay lên giữa ngực anh. “Em ở đây. Tất cả việc anh cần làm là nhìn vào. Em sẽ đợi.”

Mọi suy nghĩ biến mất. Tất cả nhận thức về xung quanh dần phai. Nụ cười trượt dần khỏi gương mặt khi anh đắm chìm vào ánh mắt xanh điềm tĩnh. “Em sẽ làm vậy, phải không?” anh hỏi khẽ. Nhưng cô chưa kịp trả lời thì có ai đó gọi to. Wyatt quay lại, vẫn ôm Glory trong tay.

“Kìa, đó là Lane!” Glory kêu lên, sau đó chú ý tới người phụ nữ cao lớn, xinh đẹp đi đằng sau anh. Chiếc quần jean, áo sơ mi và cả đôi bốt đang mang không thể che giấu vẻ thanh lịch của cô ấy. “Và chị gái anh,” Wyatt thêm. Glory có thể thấy sự tương đồng trên gương mặt và sự kiêu hãnh, gần như là vương giả trong dáng đi của hai người. Cả hai có mái tóc màu nâu tối, hợp với màu mắt. Thêm nữa, có một vết lõm bướng bỉnh giống nhau trên cằm họ làm cô mỉm cười.

Toni Hatfield Monday không thể tin vào mắt mình. Lane đã kể rằng Glory Dixon trông nhỏ bé. Nhưng cô chưa chuẩn bị tinh thần cho đứa trẻ bơ vơ yếu ớt, có vẻ ngoài như một nàng tiên đang đứng bên cạnh em trai. Và mái tóc cô bé! Một dòng thác bằng vàng bằng bạc giữ lấy ánh mặt trời như tia sáng phản chiếu trên mặt nước. Tuy nhiên, khi đến gần, quan điểm cái đẹp là vô dụng của cô biến mất. Mặc dù Toni cao gần bằng Wyatt, cô vẫn cảm thấy nhỏ bé, khiêm nhường trước ánh mắt bình thản, trong ngần ấy. Vài giây trôi qua, bị khóa chặt trong ánh mắt đó, cô quên mất lý do mình tới. Sau đó, Glory mỉm cười và khoảnh khắc bỡ ngỡ ban đầu kết thúc. “Vậy là,” Toni lên tiếng. “Chúng ta đã gặp nhau.” Những giọt nước mắt long lanh trên má khi cô nói. “Em có nhớ chị đã nói về điều mình muốn làm khi việc này xảy ra không?”

“Về chuyện ôm một thiên thần phải không ạ?” Glory hỏi. Toni gật đầu. “Tuyệt. Hôm nay em rất cần một cái ôm đấy.” Glory đáp, để bản thân được xoa dịu trong vòng tay chào mừng của Toni Monday.

Toni mỉm cười khi thấy Wyatt nhìn lo lắng và quay sang hôn lên má anh. “Đừng lo, ông tướng. Chị sẽ không tiết lộ bí mật đâu. Chị chỉ đến gặp quý cô của em thôi, gặp trực tiếp” Wyatt giả vờ thận trọng và nhận cái thơm từ chị như một nghĩa vụ.

“Em chẳng có gì để giấu,” anh lè nhè. Toni cười lớn trước vẻ tỉnh bơ của em trai. “Chúa cứu giúp chúng con khỏi các anh chàng đẹp trai nói dối cũng dễ như làm tình này,” cô kêu lên và nháy mắt với chồng, sau đó cầm lấy tay Glory. “Chúng ta đi dạo thôi,” cô nói. “Chị đi một quãng đường dài để nói cảm ơn em.” Glory nắm giữ niềm vui trong tim, tận hưởng khoảnh khắc này. Nó cho cô trở lại cảm giác thuộc về ai đó.

“Không cần nói lần nữa đâu,” Glory đáp. “Em mới là người biết ơn Wyatt đã liên kết những việc em thấy lại.” Toni không thể che giấu sự ngạc nhiên. “Chị sẽ không giả bộ là đã hiểu em,” cô nói. “Tuy nhiên chị sẽ không bao giờ nghi ngờ khả năng của em, em có thể tin chắc điều đó.” Rồi cô nhẹ nhàng nắm tay Glory. “Lane kể với chị việc em phải trải qua. Chị rất tiếc về mất mát này nhưng đồng thời cũng thấy biết ơn em và Wyatt đã tìm thấy nhau.” Glory tận hưởng từng lời và hy vọng chúng là sự thật. Cô cùng Wyatt thật sự tìm thấy nhau hay giờ đây anh sẽ nói câu tạm biệt bởi cô đã an toàn?

“Vậy, khi những việc tồi tệ nhất đã qua, kế hoạch của em là gì?” Toni hỏi. Glory nhún vai. “Em không có kế hoạch gì, ngoài việc xây dựng lại cuộc đời mình.” Hơi ngạc nhiên trước lối nói cá nhân trong cách cô bày tỏ kế hoạch của mình, Toni hỏi, “Nghe như thể em định làm một mình ấy.”

Glory tạm dừng, nghĩ xem kiểu nói nào tốt nhất để thể hiện cảm xúc của mình, không ngại ngần thừa nhận chúng. “Em không biết,” cuối cùng cô đáp. “Việc xảy ra giữa bọn em lúc này không phụ thuộc vào em mà là Wyatt. Anh ấy biết em cảm thấy thế nào.” Rồi cô khẽ cười. “Thực sự, phần lớn thời gian anh ấy biết điều em nghĩ. Em là một bà đồng, và Wyatt lại đọc được suy nghĩ của em.” Lông mày Toni cong lên và siết bàn tay Glory hơn như thể lời nói đùa. “Chắc chắn là em đang trêu chị”

“Không, em không trêu.” Toni giật mình. “Thật sao? Cậu ấy có thể làm vậy?” Glory nhún vai. “Do vài nguyên nhân, bọn em giờ chia sẻ nhiều hơn là một ít máu.”

“Chúa ơi!” Toni nhìn về phía Lane đang đứng nói chuyện với em trai cô, thử hình dung sẽ thế nào nếu sống với người biết mọi suy nghĩ của mình. Rồi một vài ý nghĩ nảy ra, cô mỉm cười. “Vậy... cậu em trai to xác của chị biết em nghĩ gì à?”

“Chắc chắn vậy.” Toni chống tay lên hông và mỉm cười ranh mãnh. “Giờ gửi cho cậu ta vài suy nghĩ đi. Cho nó biết... ừm, những suy nghĩ thầm kín nhất ấy, để xem Wyatt có đủ can đảm chấp nhận không.” Ý tưởng táo bạo giống như Toni vậy. Cô chỉ có thể cười. “Chị rất giống Wyatt, chị biết không?”

“Như thế nào cơ?” Toni hỏi. “Hai người không lãng phí thời gian vào tiểu tiết mà lao ngay vào vấn đề chính?” Toni mở miệng cười lớn. “Được đấy, chị không biết mình quá rành mạch như vậy, nhưng nếu em cần câu trả lời thì chị đoán tất cả điều cần làm là quan sát Lane Monday. Chị muốn người đàn ông này từ lần cứu anh ấy khỏi một trận lụt.” Rồi cô ngừng, thậm chí cười lớn hơn. “Chị cần thay đổi một chút. Chị muốn anh ấy nhưng chị buộc phải dàn xếp để có em bé với anh ấy trước.”

Glory không thể giấu cú sốc. “Chúa ơi, Wyatt nói đúng.” “Thế nào cơ?” Toni hỏi. “Wyatt kể rằng Lane gặp chị một lần, anh ấy không có cơ hội... hay những lời tương tự.”

“Như chị kể,” Toni nhắc nhở. “Nếu em muốn thứ gì mà không cố gắng, em sẽ chỉ biết đổ lỗi cho bản thân thôi.” “Này, hai người, hết thời gian rồi,” Wyatt hét lên. “Cả hai đã có đủ thời gian để mưu đồ đạp đổ cánh đàn ông đấy.” “Gần đủ,” Toni thì thầm và nháy mắt với Glory.

Glory rùng mình trong mong đợi rồi mỉm cười. “Em rất vui vì chị đến,” cô nói khẽ. Toni choàng tay ôm. “Chị cũng vậy, Glory. Chị cũng vậy.”

*** Gần đến tối ngày thứ hai của cuộc đào bới thì cái xác được phát hiện. Những con chim bị náo động, không bới thức ăn thối như bình thường mà bay vòng quanh phía trên cái hố đang được chuyển rác. Từng mét một, đất được đào lên rồi đổ đi trong khi họ tiếp tục cuộc tìm kiếm. Anders Conway đứng bên miệng hố, tự hỏi liệu mình có mắc sai lầm vì lật bài quá sớm bằng việc mời cảnh sát bang đến và băn khoăn không biết sẽ giải thích sai lầm thế nào, thì vài người la hét, còn những người khác chạy tới vẫy ông xuống.

Wyatt đang đứng một mình, quan sát từ khoảng cách xa khi những người đàn ông đổ về địa điểm mới nhất. Mặc dù ở trên cao so với nơi đó hàng trăm mét, Wyatt vẫn có thể thấy họ đã phát hiện ra thứ cần tìm. Anh hít thật sâu và chậm rãi, khẽ thì thầm lời cầu nguyện và cảm thấy biết ơn vì Glory không ở đây chứng kiến. Thậm chí từ khoảng cách này, anh có thể quan sát thứ mới tìm ra chẳng đẹp đẽ gì. Tấm ga từng có màu trắng bọc lấy cô ta giờ chuyển nâu bẩn, cứng ngắc và phần còn lại của Betty Jo Foster còn tồi tệ hơn. Anh quay đi, không cần nhìn thêm. “Ơn Chúa, Hatfield, họ đã tìm thấy cô ta!” Conway nói và trèo lên khỏi hố rất nhanh sau đó.

Wyatt gật đầu. “Tôi có thấy” Conway nhìn quanh, mong tìm thấy Glory Dixon ở nơi nào gần đó với vẻ mặt hài lòng. “Cô ấy không đến cùng anh hôm nay?”

“Không,” Wyatt đáp. “Chúng tôi thức khuya đêm qua vì Lane và chị gái tôi tới thăm. Họ mới đi sáng sớm nay. Glory muốn ngủ thêm.” Conway gật gù. “Tôi đoán đó là điều tốt nhưng tôi đã nghĩ cô ấy sẽ ở đây... đợi để biết cái xác có nằm ở dưới kia không.” “Ông vẫn chưa tin, phải không?” Wyatt đáp. “Cô ấy không cần đến vì điều này. Việc làm ông đủ tin tưởng để tìm kiếm cái xác mới quan trọng. Khi mọi người bắt đầu đào bới, thì cô ấy cũng hết lo lắng. Việc ông tìm thấy thứ mà Glory đã biết có ở đây, chắc chắn sẽ xảy ra.”

“Anh đến,” Cornvay nói. “Nghĩa là anh không tin cô ấy sao?” Wyatt mỉm cười nhưng ánh mắt thì không. “Ồ không. Tôi đến để chắc chắn ông không dừng phía trên cái xác”. Conway đỏ mặt. “Tôi đoán là mình có nghĩ tới chuyện ấy.”

Tôi sẽ đi bây giờ, Wyatt đáp. “Có vẻ ông điều khiển được mọi việc.” “Cỏ vẻ vậy” cảnh sát trưởng đáp. Nhưng Wyatt vừa dợm bước. Ông ta lại gọi anh. “Này, Wyatt!”

Anh dừng và quay lại. “Tôi không biết cô ấy làm thế nào,” Conway lẩm bẩm. Lần này, nụ cười Wyatt bớt chút giận dữ. “Cả cô ấy cũng không biết, cảnh sát trưởng ạ. Cô ấy cũng không biết đâu.”

Khi họ bọc Betty Jo Foster trong túi và đưa ra khỏi hố, Wyatt đã rời khỏi nơi này. *** Glory đi xuống nhánh sông bên dưới căn nhà gỗ, lội qua dòng nước sâu đến mắt cá chân, với quần jean xắn tới đầu gối và đôi giày cầm trên tay. Luồng gió dịu nhẹ đến cùng buổi sáng hôm nay không thổi xuống đây. Những chiếc lá im lặng rũ xuống trên các cành cây nặng trĩu. Một con chuồn chuồn hiếm hoi lao tới và trầm mình cách mặt nước vài phân. Cô di chuyển vô định, thỏa mãn với cảm giác dòng nước mát mẻ, liên tục luồn qua các ngón chân và cảm giác thanh thản vì biết mình thuộc về nơi này.

Một con sóc kêu đâu đó trong vòm cây phía trên đầu, cô nhắm mắt, thở chậm và sâu, hòa bản thân vào thế giới nơi mình sinh ra. Một lần nữa, Glory cảm thấy an toàn và thanh thản khi được bao quanh bởi những triền sông đầy đá. Phải mất nhiều thời gian hơn để cơn giận qua đi, và thậm chí phải lâu hơn nữa trước khi cô học được cách sống cùng nỗi đau mất mát, nhưng cảm giác tội lỗi từng giữ cô làm con tin giờ đã biến mất. Có thứ gì đó cọ vào mắt cá chân. Glory mở mắt, nhìn xuống rồi mỉm cười ngắm đàn nòng nọc ngọ nguậy bơi qua. Và thứ khác, ngay bên dưới mặt nước, lôi cuốn ánh mắt. Khi cô khom người nhìn, bím tóc rơi qua vai, đuôi tóc chạm xuống dòng chảy mát lành của Kentucky.

Trái tim đập trong hưng phấn khi cô nhặt một đầu mũi tên hoàn hảo từ dưới lòng sông. “Ôi, kỳ chưa này! J.C. sẽ thích...” Nhận thức ập tới. Choáng váng bởi nỗi đau, đôi môi run rẩy, cô siết chặt nó trong tầm tay. Thời gian đến rồi đi để thêm vào bộ sưu tập yêu thích của anh trai. Glory giữ vật này giữa các ngón tay, nhìn chăm chú xuống mảnh xám lạnh có hình tam giác hoàn hảo.

Một ngày nào đó, sẽ có cậu bé khác cũng bị quyến rũ bởi quá khứ như anh trai cô. Đầu mũi tên nên ở đây, chờ đợi cậu tìm thấy. Cô nín thở, thả nó trôi đi rồi quay lại ngồi lên mấy tảng đá. Glory nghe thấy ai đó gọi tên mình và ngước nhìn Wyatt đang đứng trên đỉnh dốc. Qua ánh mắt anh, cô biết mọi chuyện đã xong. Không nhìn lại phía sau, cô bước khỏi mặt nước, tiến lên bờ cùng đôi giày trong tay. Anh đón cô ở lưng chừng bờ dốc. “Anh lấy thư của em khi tới chỗ hộp thư,” anh nói. “Có một lá từ luật sư. Nó ở trên bàn ấy.”

Cô không muốn khóc thêm nữa nên kiềm chế tiếng nức nở và bám vào anh. “Em có khỏe không?” Glory gật đầu đáp. “Bây giờ, em bình thường, giúp em trèo lên đi.”

Nhưng trước khi họ đi, anh nâng cằm cô, bắt cô nhìn mình. “Em có muốn đi thăm bà lần nữa không?” Một nụ cười nở ra trong mắt và trên gương mặt Glory.

“Em có thể không?” “Em yêu, em quyết định điều đó, nó là quyền của em mà.” “Cẩn thận với điều anh nói,” cô đe. “Em có thể yêu cầu nhiều hơn những gì anh muốn cho,” rồi bật cười vì vẻ choáng váng trên gương mặt anh.

*** Như thể cụ bà không hề di chuyển từ lần cuối họ gặp bà tại đó. Bà ngồi trong cùng một chiếc ghế cùng một bộ quần áo, cùng một đôi mắt đã đánh mất biểu cảm. Bà nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ, vào một thế giới mà mình đã rút lui từ lâu. Bà cụ đu đưa ghế không suy nghĩ và chỉ cử động khi có sự thúc giục vào mình. “Bà ơi!”

Faith Dixon chớp mắt, quay đầu hướng về cặp đôi nơi ngưỡng cửa. “Bạn? Ta có bạn ư?” “Là cháu, bà ơi! Là Glory .”

Sau khi nhận dạng thành công, bà mỉm cười. “Được rồi, vào đây,” bà nói. “Ta đã đợi cháu cả ngày “ Giống lần trước, Glory quỳ gối bên chân bà trong khi Wyatt ngồi lên chiếc ghế còn lại duy nhất. “Cháu có mang cho ta bánh gừng không?” bà hỏi rồi cười khúc khích hân hoan khi Wyatt nhanh chóng đưa ra một gói trắng nhỏ phồng lên với cùng một mẻ bánh tươi mới có mùi gia vị vừa lấy từ tiệm bánh ở Larner’s Mill.

“Ta sẽ giữ vài cái cho cha cháu,” bà nói. “Rafe của ta cũng yêu bánh quy.” Nghe thấy tên ông làm Glory đau lòng. Tuy nhiên, cô biết, giữ im lặng về sự thật là cách tốt nhất trước mọi lo lắng. “Vâng, cha yêu bánh, phải không bà?”

Cụ bà gật đầu, vỗ nhẹ lên đầu Glory. “Trông nó thực khỏe, cháu có nghĩ vậy không?” Cái cau mày xuất hiện trên trán, cô cố gắng theo kịp chuỗi suy nghĩ của bà và cho rằng người được nhắc đến là Wyatt, mặc dù họ vừa đề cập tới cha vài giây trước. “Ai hở bà? Ai có vẻ khỏe?”

“Sao vậy, là cha cháu. Còn ai nữa?” Bà mỉm cười một mình rồi nhìn lên bầu trời ngoài kia. “Nó mới ở đây một hay vài ngày trước,” bà nhăn trán, “Ít nhất ta nghĩ vậy. Tuy đã đánh mất khái niệm thời gian, nhưng ta chắc không lâu đâu.” Ôi, Thánh thần ơi, Wyatt nghĩ. Biết đâu đây không phải là một ý tưởng hay. “Em yêu? Anh chạm lên vai cô, thăm dò mà không cần nói lời nào.

Glory lắc đầu, thì thầm, “Chuyện ổn cả, Wyatt. Không tệ đâu.” Không nhận thức được hai người bên mình, Faith vẫn đắm chìm trong suy nghĩ về chuyến thăm của con trai. Bỗng nhiên vẻ tư lự trượt khỏi gương mặt bà. “Không! Ta đúng mà. Chỉ một ngày hoặc hơn chút thôi bởi ta đã hỏi nó tại sao không đến cùng cháu lần trước.”

Glory thấy ớn lạnh. Đầu óc bà đang chơi trò gì với mình vậy? Cụ lại lắc lư hạnh phúc bởi mình đã nhớ ra “Nó nói sẽ đi xa.” Bà vỗ vào chân, cười lớn. “Ta thề, thằng con ta chưa ra khỏi Kentucky đến ba lần trong đời, thế mà bây giờ nó sẽ đi xa cơ đấy.” “Ôi, Chúa ơi,” Glory kêu lên, choáng váng lùi về sau. Khi cảm thấy đôi tay Wyatt trên vai, cô đứng lại nhưng chao đảo.

Faith tư lự một chút, tiếp tục nói với mình, thậm chí quên mất họ vẫn ở đây. “Con sẽ gặp lại mẹ sớm thôi,” nó đã nói thế đấy.” Bà gật gù tự tin, mái tóc nhỏ màu trắng lắc lư trên đầu. “Đúng vậy. Nó đã nói thế. Con sẽ gặp lại mẹ sớm thôi.” Glory quay người. Đôi mắt cô mở to, nét mặt thoáng sững sờ.

“Wyatt?” Anh chẳng nói được gì. Sao có thể giải thích được hàm ý trong lời nói của Faith Dixon. Và rồi anh nghĩ về mối liên hệ giữa mình và Glory. Sự ràng buộc còn mạnh mẽ hơn tình yêu, thậm chí cái chết cũng không thể phá vỡ. “Anh đã nghe.”

“Anh có nghĩ...?” Wyatt kéo cô vào lòng. “Băn khoăn không phải việc của chúng ta” anh đáp. “Dù điều gì đã xảy ra giữa bà và con trai. Nếu bà tin đã thấy cha em thì sao chúng ta lại nghi ngờ?” Glory ủ rũ.

“Em ổn chứ?” anh hỏi. Cô gật đầu rồi nhìn lại người bà đang đung đưa. Hình ảnh đã thấy hàng ngàn lần trước kia. Nhưng hôm nay, cô bị ấn tượng bởi vẻ thanh bình gần như là vĩnh cửu. Ở một mức độ nhỏ, cô bắt đầu chấp nhận tính tất yếu của bánh xe cuộc đời. Một được sinh ra. Một chết đi. Và cuộc sống vẫn tiếp diễn sau khi bạn mất. Bất chợt, cô đưa tay nắm lấy bàn tay Wyatt.

Anh cảm thấy sự khẩn trương trong đó. “Chuyện gì vậy, em yêu?” “Đưa em về nhà, Wyatt. Em muốn về nhà.” ***

Ánh trăng chiếu xuyên qua những tấm rèm cửa, vẽ lên cơ thể của hai người trên giường bằng ánh sáng trắng rực rỡ huyền ảo. Họ chuyển động cùng nhau trong vũ điệu tình yêu, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió bên ngoài cửa. Đôi khi chậm rãi - chỉ hơn một hơi thở nhẹ; còn thường là gấp gáp - chuyển động cùng sức mạnh đang cuốn bay họ đi. Không có ai ngoài màn đêm làm chứng nhân, Wyatt đã phá hủy lớp phòng vệ còn lại của Glory Dixon. Khi đã kết thúc, họ nằm trong vòng tay nhau, run rẩy dưới sức mạnh của nó. Anh biết mình sẽ đi cùng một con đường như trước kia. Đánh cược mạng sống nhiều lần nữa cho điều mà anh đang nắm giữ trong tay. Wyatt vuốt ve tóc quanh mặt cô, âu yếm trái tim đập liên hồi của cô bằng lời nói và cử chỉ. “Anh yêu em, Glory Dixon.”

Tuy mệt lả do cảm xúc đam mê vừa qua, Glory vẫn bám vào anh, không muốn để anh rời khỏi mình. A, Chúa ơi, Wyatt nghĩ. Làm tình với em mỗi đêm trong suốt phần đời còn lại của đôi ta chẳng khác gì được ở thiên đường. Glory thở hổn hển. Cô đã nghe thấy! Lần đầu tiên từ khi mối quan hệ giữa họ bắt đầu, cô đọc được suy nghĩ của anh. Anh đã nói rằng việc đó không thể xảy ra. Rằng anh không bao giờ buông lỏng trạng thái cảnh giác.

Cô quay má, giấu nụ cười vào ngực anh. Wyatt chưa biết nhưng anh đã làm nhiều hơn là thả lỏng sự cảnh giác của bản thân. Khi để cô bước vào suy nghĩ của mình, anh cũng đã để cô vào trong trái tim. Giờ đây Glory biết không còn bức tường nào giữa họ. “Wyatt...”

Tên anh trên đầu môi quả là một thứ giai điệu ngọt ngào. “Gì vậy, cưng?” “Anh cứ thử xem nhé... nếu nghĩ mình có khả năng.”

Trong giây lát, Wyatt không thể vượt qua cơn sốc. Cô phù thủy nhỏ! Cô đọc suy nghĩ của anh! “Ôi, Chúa ơi!” Anh ngồi thẳng trên giường. “Em vừa làm gì vậy?” Cô chỉ cười, rồi thích thú vươn vai, gập người như một con mèo lười.

“Em đã nghe thấy suy nghĩ của anh... phải không?” “Vâng... em tin vậy,” cô đáp. “Ra là thế,” Wyatt nói rồi nảy lên, ghìm cô xuống bằng sức nặng cơ thể cùng ngọn lửa nóng bỏng, đen huyền trong mắt anh. “Vậy là anh xong rồi.” Lời nói ngập tràn tiếng cười và những nụ hôn anh đánh cắp từ nụ cười của cô thật ấm áp, ngọt ngào.

Glory rùng mình bởi niềm khao khát. Mặc dù họ đã làm tình, cô vẫn muốn thêm nữa. Và cô nhớ đến lời khuyên của chị gái anh về việc để Wyatt biết điều gì trong trái tim mình. “Anh có chắc mình xong rồi không?” cô thì thầm. “Thưa cô chủ, đúng vậy ạ,” anh cười.

Em chưa xong, Wyatt. Em chỉ mới bắt đầu. Tiếng cười ngưng bặt. Anh nhìn vào mắt cô, trái tim gần như tuân theo lời cô. Mặc dù đôi môi cô không cử động,Wyatt đã nghe thấy rõ ràng như thể cô đã thì thầm bên tai. Từ lời mời gọi này, lòng thèm muốn dâng trào làm anh run lên khát khao. Điều cô nói... điều cô yêu cầu... điều cô muốn làm! “Xin thứ lỗi,” Wyatt lẩm bẩm. “Trừ phi em cưới anh.”

Glory chớp mắt chầm chậm, chú ý trở lại. “Đó có phải một lời cầu hôn?” Anh vươn người, chống khuỷu tay và nhoẻn cười. “Sao anh lại cảm thấy như mình vừa được cầu hôn nhỉ?” Đôi mắt cô mở to, giả bộ ngây thơ. “Ồ, không, Wyatt, anh ở trên. Em tin mình mới là người vừa được cầu hôn.”

Đôi mắt long lanh, anh ôm cô, lăn tròn tới khi nằm trên tấm chăn và họ đối mặt nhau. “Giờ thì, chúng ta đến đâu rồi?” anh thì thầm. “A, đúng rồi, anh đang đợi câu trả lời.” “Em sẽ cưới anh, Wyatt Hatfield. Em sẽ yêu anh mãi mãi. Sẽ có con với anh và chia sẻ cuộc đời anh tới khi trút hơi thở cuối cùng.”

Nước mắt tuôn rơi không báo trước, vẻ đẹp trong lời thề của cô làm anh sửng sốt. “Và anh sẽ mãi mãi biết ơn,” anh thì thầm. “Vậy chúng ta còn đợi gì nữa?” Glory hỏi.

Anh đoán là anh đang đợi tiếng gọi của em. Glory ngừng lại, quan sát chăm chú gương mặt người đàn ông cô yêu và nhẹ nhàng lần theo vết sẹo trên má anh. Yên tĩnh... giữa đêm đen... trong căn nhà gỗ bé nhỏ giữa rừng sâu Kentucky, cô gọi tên anh, thật lớn.

Một giọt nước mắt lăn trên má, chạy dọc theo vết sẹo. Đó là âm thanh ngọt ngào nhất Wyatt từng nghe trên trái đất này. Ai đó đang gọi anh về nhà..