Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Không gian song song - Chương 16

Chương 16.

Mục Dục Vũ đi đến từ xa, cũng đã nghe thấy tiếng khóc của Diệp Chỉ Lan. Hắn bây giờ đối với loại tiếng khóc này đã tập mãi thành quen, nếu quay về hai mươi năm trước, hắn sẽ không nghĩ đến bản thân hắn, sẽ trở thành một người đàn ông thờ ơ với tiếng khóc của phụ nữ. Nhất là, người phụ nữ kia lại chính là vợ hắn.

Trong phút chốc hắn cảm thấy thật kì quái, hắn nghĩ tiếng khóc khó nghe này là của ai, ắt hẳn là của một phụ nữ xa lạ, như thế nào lại trở thành cô vợ hắn chọn lựa, về mặt lý thuyết là người gần gũi thân mật với mình nhất? Thời gian này, hắn hồi tưởng lại, kỳ thật lúc giai đoạn ban đầu quyết định kết hôn của hẳn, mặc dù hiểu rõ tính cách của Diệp Chỉ Lan tất nhiên có chỗ thiếu hụt, mặc dù biết chính mình sẽ đối mặt với cô công chúa vênh váo tự đắc được nuôi lớn trong tòa cung điện, nhưng hắn cũng đã nghĩ tới, nếu có khả năng, hắn nguyện ý cùng Diệp Chỉ Lan sống thật tốt. Khi đó hắn không đến mười lăm tuổi, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, da tâm bừng bừng, đối với hôn nhân, mặc dù biết không nhiều lắm, nhưng cũ đủ tưởng tượng. Hắn thậm chí bình tĩnh tự hỏi qua, hắn cùng người phụ nữ có tên là Diệp Chỉ Lan này, nếu nhất định không thể sinh ra rung động, như vậy, hai người cứ như vậy bình thản, không can thiệp chuyện cuộc sống đối phương của nhay, bình yên vô sự, có lẽ cũng rất tốt. Hơn nữa, lúc Diệp Chỉ Lan là người phù hợp với mắt thẩm mỹ của hắn, cô ta cao gầy xinh đẹp, xuất thân là nhân vật nổi tiếng, từ nhỏ học đàn violon, tuy rằng theo âm nhạc học viên tạm nghỉ học để lấy chồng nhưng từ nhỏ được nghệ thuật hun đúc, ít nhất liếc mắt một cái, khí chất của cô ta và dung mạo đều xuất sắc như nhau. Trong lúc đó, Mục Dục Vũ cảm thấy, nếu Mục phu nhân cần một hình dáng cụ thể, thì nên giống như Diệp Chỉ Lan vậy.

Chỉ tiếc Mục phu nhân giống như khối đồ giả được gia công tinh tế, bề ngoài nhìn sang loáng, nhưng mở ra, bên trong tất cả đều là linh kiện nhựa nilon. Tiếng chuông cảnh báo chiến tranh đã vang lên ngay trước cái đêm tổ chức tiệc cưới của bọn họ, chuyện là mẹ nuôi tặng cho Diệp Chỉ Lan một vài trang sức, Diệp Chỉ Lann mở ra hộp trang sức, hình dáng hộp bình thường nhưng bên trong có những vòng tay dây chuyền kiểu dáng cũ, cô ta lạnh lùng như bị sỉ nhục, lập tức đóng hộp “ba” một tiếng, cười như không cười gật gật đầu, ngay cả một tiếng cám ơn cũng lười không nói. Mẹ nuôi Mục Giác sắc mặt cũng khó coi, nhưng bà vẫn cố gắng duy trì mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Đây là phong tục cũ ở quê mẹ, lễ nghi nhỏ dành cho nàng dâu mới, nàng dâu mới sẽ mang trong bữa tiệc cho khách mời xem…”

Bà còn chưa nói xong, Diệp Chỉ Lan che giấu nụ cười hai tiếng, nói: “Thì ra đây là phong tục ở miền quê nhỏ sao, trách không được, mẹ à, thật ngại, ngày mai con không thể mang những thứ này ra ngoài, hiện trường có phóng viên chụp ảnh, lại nói cái này không xứng với lễ phục của con nha, nhà thiết kế Milan nổi tiếng thiết kế áo cưới, tất nhiên loại trang sức này không phù hợp.” Mục Giác cả đời dạy học, chưa từng bị người khác chặn họng đến vậy, ngẩn ngơ hồi lâu mới phản ứng lại, lắp bắp nói: “Đương nhiên, một phong tục lâu đời mà thôi, các con còn trẻ tuổi không thích hợp cũng là điều đương nhiên…” “Cho nên chúng ta phải biết đến hiện tại…”

Mục Dục Vũ ở một bên không nói, trực tiếp lại đây túm Diệp Chỉ Lan bước đi. Vì để cô ta câm miệng, hắn mời những nhà thiết kế trang sức, thay đổi bộ trang sức mà Mục Giác tặng cho. Mục Dục Vũ để tay lên ngực tự hỏi, có phải ngay tại khi đó, đối với sự tranh chấp bình thường trong hôn nhân này, hắn cũng đã bắt đầu hối hận? Nhưng hắn khi ấy đã không trù bị cho mình con đường hối hận. Bởi vì hắn đem chuyện kết hôn này thật sự nhìn nhận đơn giản, cho dù không thích hợp như thế nào, đối phương chúng ta cùng có nhu cầu, ai cũng không thể chịu thiệt. Cho dù có ghét ngày này, qua thì xong rồi, ai cũng không ngại ai. Nhưng hắn đã quên, hôn nhân của hắn không phải là câu chuyện một người, hôn nhân của hắn, cũng không phải đơn gian là tìm cho hắn một cô vợ.

Mục Dục Vũ đối với Diệp Chỉ Lan chỉ có chán ghét, phần lớn xuất phát từ việc cô ta không tôn trọng Mục Giác. Đối với người thân duy nhất của hắn, người phụ nữ này luôn biểu lộ sự khinh thường, bỏ luôn cả sự suy trì lễ phép cần có ở bên ngoài. Diệp Chỉ Lan cho tới bây giờ, không nghĩ đến nên gọi cho bà một cuộc điện thoại, hỏi han ân cần một tiếng, cũng có trường hợp đôi khi phải gặp mặt trực tiếp Mục Giác, cô ta cũng bày ra bộ mặt khinh thường ngạo mạn, bằng không chỉ cần cô ta nói một tiếng. Cô ta đem theo sự lạnh nhạt của Mục Dục Vũ từ trên người cô ta trả thù hết lên người thân của hắn, việc làm như vậy không hề ý nghĩa, nhưng mà Diệp Chỉ Lan làm không biết mệt. Về sau đó, Mục Giác đành phải tân lực tránh chạm mặt cùng cô ta, miễn cho Mục Dục Vũ cảm thấy khó xử. Bà rất buồn, có khi còn có thể lấy chuyện này ra đùa, nói rằng hắn chính là hoàng đế, con dâu lại là liên bang độc lập, quay lại tự do, nhưng Mục Dục Vũ lại biết, mẹ nuôi rất thất vọng về vợ hắn. Ý tứ châm chọc có nghĩa nghĩa là, kết hôn nhiều năm như thế, hôm nay đại khái là lần duy của Diệp Chỉ Lan, chủ động chạy đến thăm mẹ nuôi hắn.

Mục Dục Vũ chậm rãi gợi lên khóe miệng, mỉm cười, bàn tay hắn đang để trên người trợ lý Lâm, sau đó hắn đứng lên, chậm rãi đi về hướng tiếng khóc nghẹn ngào của Diệp Chỉ Lan. Bọn họ cửa nháo động ồn ào, Mục Giáo quay đầu thấy hắn, trên mặt lộ ra biểu tình kinh ngạc, Diệp Chỉ Lan sợ tới mức lui về phía sau từng bước, tiếng khóc dần ngừng. “Tiếp tục đi, sao lại ngừng vậy?” Mục Dục Vũ thản nhiên nói với cô ta, “Tôi đi từ rất xa đã nghe thấy tiếng cô rồi, rất tốt, đừng bởi vì tôi đến mà ngừng.”

Diệp Chỉ Lan run run môi, cắn mạnh, bỏ qua tầm mắt một bên, không dám nhìn hắn. Mục Dục Vũ cười nhẹ, ngồi xuống giường bệnh Mục Giác, ung dung nhìn Diệp Chỉ Lan, nhìn đến nỗi cô ta không nói nên lời, thế này mới quay đầu nói với mẹ nuôi: “Mẹ, hôm nay cảm thấy như thế nào?” “Được rồi, còn con, vì sao ngồi xe lăn đến? Có chuyện gì xảy ra?”

“Con không sao, chỉ là hôm kia bị cảm một chút,” Mục Dục Vũ cười nói, “Hôm nay tinh thần còn rất tốt, con mang đến cho mẹ…” “Mẹ cũng không thiếu cái gì”. Mục Giác thở dài, nhìn hắn, dịu dàng hỏi “Tiểu Vũ, thân thể của con rốt cuộc như thế nào? Nói thật đi, đừng gạt mẹ, được không?” “Con bị cảm lạnh…”

“Cảm lạnh có thể như vậy?” Mục Giác đề cao giọng, mắng, “Đến bây giờ con còn muốn gạt mẹ? Con rốt cuộc có bao nhiêu chuyện không nói, hả? Chuyện công việc của con mẹ không quản được, bởi vì mẹ không hiểu, hôn nhân mẹ cũng quản không được, bởi vì mẹ không thể can thiệp cuộc sống của con, như vậy bây giờ thân thể thì sao? Thân thể không khỏe con còn cố tình phá hư sao? Tiểu Vũ, con có nghĩ con khiến mẹ tức chết không? Con nghĩ rằng mẹ chết rồi gặp mẹ con tát cho mẹ một cái tát lớn không?” “Mẹ…” “Đừng gọi mẹ,” Mục Giác đau lòng rơi nước mắt, run run vươn tay, vuốt mặt của hắn, bỗng nhiên giận dữ rút về, hung hang đánh vài cái trên người hắn, vừa đánh vừa mắng, “Đứa nhỏ hỗn láo này, mẹ dạy dỗ con, nuôi dạy đứa trẻ hỗn láo như vậy sao!? Có nói hay không? Con rốt cuộc làm sao vậy? Hả? Con muốn mẹ chết phải không?”

Mục Dục Vũ không dám trốn, trên thực tế bởi vì Mục Giác rơi lệ trong lòng hắn hơi có chút áy náy, lại thoáng nhìn một bên Diệp Chỉ Lan, bất giác đối với người phụ nữ ngu xuẩn này lại càng thêm tức giận. Mục Giác đánh vài cái sau khóc thành tiếng, Mục Dục Vũ vội vàng nói: “Mẹ, mẹ đừng khóc, mẹ giận thì cứ đánh con, đây, đây này, tùy tiện đánh, mẹ đừng khóc, con, con chỉ là là lúc trước làm việc quá mệt mỏi, trái tim gặp phải vấn đề nhỏ, không có việc gì lớn, thật không lừa mẹ…” “Trái tim?” Mục Giác bị dọa đến, không dám đánh hắn, thật cẩn thận, sờ sờ ngực của hắn hỏi, “Nơi này làm sao? Tai sao có thể như vậy? Hả?” “Khụ, cũng có nhiều việc, nhưng không cần phẫu thuật, nghỉ ngơi vài ngày sẽ bình phục, mẹ xem, con bây giờ rất tốt.” Mục Dục Vũ cười nói, “Nếu không tin mẹ cứ đánh, con không đau.”

“Thằng nhóc hỗn láo này, có thể tùy tiện đánh sao?” Mục Giác nổi giận, chính mình lấy ra khăn tay lau nước mắt, hỏi trợ lý Lâm đứng một bên, “Nó thật không có việc gì?” “Phu nhân, bà yên tâm, tiên sinh tình huống rất nhẹ, bác sĩ mỗi ngày đều làm kiểm tra cho ngài ấy, không phát hiện vấn đề gì.” Trợ lý Lân mỉm cười nói, “Tiên sinh không nói cho bà, chủ yếu sợ bà lo lắng.” Mục Giác nửa tin nửa ngờ nhìn về phía Mục Dục Vũ, nói: “Hai đứa đừng lừa mẹ, ngày mai đem hồ sơ bệnh án đến đây cho mẹ xem, mẹ nói cho con nghe, mẹ cũng có bạn học cũ làm bác sĩ ở đây, con muốn gạt mẹ cũng không xong đâu.”

Mục Dục Vũ gật đầu nói: “Yên tâm đi mẹ.” Mục Giác lắc đầu, thở dài nói: “Mẹ làm sao có thể yên tâm? Con khiến cuộc sống của bản thân thành ra như vậy làm sao mẹ an tâm? Hả? Con xem xem vợ con, nhìn lại chính con, Tiểu Vũ, theo lời mẹ, con như vậy, hai người các con như vậy, con vừa lòng không? Con muốn cuộc sống như vậy sao?” Mục Dục Vũ im lặng, hắn quay đầu nhìn Diệp Chỉ Lan liếc mắt một cái, thản nhiên nói: “Thực xin lỗi mẹ, cô ấy không hiểu chuyện, con sẽ xử lý.”

“Con muốn xử lý như thế nào? Hả? Tiểu Vũ, con muốn dùng cách gì xử lý?” Mục Giác ngẩng đầu chất vẫn hắn, “Vừa vặn hôm nay con cũng đến đây, chúng ta giáp mặt nói rõ rang, vợ con nói, con chán ghét vợ con, ghét đến nỗi muốn phá sụp công ty cô ấy, lại nói con hãm hãi em vợ mình, đem cha vợ làm cho nằm bệnh viện, nhân cơ hội thu mua các cổ phiếu công ty nhà vợ con, nó còn nói con nhốt nó, vu hãm nó là bệnh nhân tâm thần, còn bức nó uống thuốc, thậm chí bịa đặt nó gặp gỡ đàn ông bên ngoài. Con đã làm những chuyện này sao? Tiểu Vũ?” Mục Dục Vũ sắc mặt một chút trầm xuống dưới, hắn lập tức lắc đầu nói: “Mẹ, con được mẹ một tau dạy dỗ, mẹ tin con sẽ làm những chuyện này sao?” Mục Giác theo dõi hắn, nửa ngày sau lắc đầu nói: “Mẹ không thể tin được.”

“Mẹ cũng không thể tin được,” Mục Dục Vũ ôn nhu nói, “Con thừa nhận, con cũng Diệp Chỉ Lan trong lúc đó là có vấn đề, hơn nữa hai chúng con cũng không có thói quen nhượng bộ đến giải quyết vấn đề. Nhưng vậy thì thế nào, con làm sao dám dùng loại thủ đoạn đó đối phó vợ mình? Cô ta nếu không tốt, lại đối với mẹ không tôn trọng, lại đối với con không tôn trọng, nhưng con vẫn đồng ý cho cô ta cơ hội, cô ta hở tý là bất cần tùy hứng, con cũng đồng ý kiên nhẫn, làm sao có thể đem chuyện làm vậy? Mẹ, mẹ không thể nghe lời nói phiến diện từ một phía, bằng không rất oan uổng con, con không sợ người khác nói về con như thế nào, nhưng mẹ là người thân duy nhất của con, mẹ đối với con rất quan trọng…” “Mục Dục Vũ, anh nói dối, anh nói dối!” Diệp Chỉ Lan kích động la to, “Anh là đồ khốn nạn, anh giáp mặt như vậy nói dối có thấy xấu hổ hay không…” Mục Dục Vũ xấu hổ hơi hơi nhắm mắt, vừa nói: “Mẹ, mẹ nhìn xem cô ấy, cô ấy không chịu ngừng, đây là việc mà vợ làm với chồng mình sao? Con thật sự là, không còn mặt mũi gặp mẹ…”

“Anh dám làm vì sao không dám nói? Mục Dục Vũ, anh là cái đồ, đồ khốn kiếp, anh có dám trước mặt mẹ anh, đem tất cả chuyện xấu anh làm nói ra, anh có dám hay không?!” “Tôi có chuyện gì làm không dám nói?” Mục Dục Vũ quát một tiếng, “Diệp Chỉ Lan, lời này nên hỏi chính cô đi? Cô có dám nói bản thân cô đã làm trong nghĩa vụ của mình chưa? Cô cam tâm tình nguyện làm vợ của Mục Dục Vũ tôi không?” Diệp Chỉ Lan hơi sửng sốt, lập tức khóc nấc lên: “Làm sao không có? Là anh phải xin lỗi tôi, anh căn bản không yêu tôi…’

“Cô đã làm cái gì nào?” Mục Dục Vũ nhẫn nại đè thấp giọng, “Chuyện khác không nói, mẹ tôi đã nằm viện trị liệu bao lâu, cô có them liếc mắt một cái, hay gọi dù chỉ một cuộc điện thoại an ủi sao? Cô quan tâm qua bà bị bệnh gì sao? Tôi, chồng cô, ở trong nhà té xíu, đưa tôi đi bệnh viện không phải là cô, tôi nằm viện hơn 2 tuần, tinh thần không tốt xử lý chuyện công ty, cô có hỏi qua một câu sao? Mục Dục Vũ tôi hôm nay nếu không có chút tiền, không có người bảo vệ, mẹ nó tôi chết rồi cô cũng chẳng đến nhặt xác, cô nói đi, có người làm vợ như cô sao?” Mục Dục Vũ thoáng nhìn ánh mắt thương xót nghe được chuyện này của mẹ nuôi, biết bản thân đã đánh trúng con bài khổ sở rồi, vì thế giọng nói càng ngày càng thấp: “Cô nói tôi giam giữ cô, nói tôi hại cô, cô cũng hiểu vì sao tôi lại hạn chế những hành động đó! Nếu không phải cô làm mất hết thể diễn nhà họ Mục, tôi cần làm vậy sao!” Mục Giác giật mình hỏi: “Này, lại là chuyện gì xảy ra?:”

Mục Dục Vũ thở dài, hổ thẹn nói: “Mẹ, con không có bịa đặt, có chứng cứ xác thực, cô ta nuôi tình thân còn công khai quan hệ, con, con sợ mẹ hoảng…” Diệp Chỉ Lan mắng: “Nếu không phải anh bức, nếu không phải anh bức tôi, tôi cũng sẽ không đi tìm người khác, đồ khốn nạn, anh sẽ bị sét đánh, chết không được tử tế… Mục Giác dù cho là người điềm tĩnh, nghe được người khác rủa đứa nhỏ của mình cũng sẽ phản cảm, lại nhìn đến Diệp Chỉ Lan trạng thái điên cuồng, đã muốn hướng về Mục Dục Vũ bên này, nhưng bà vẫn nói: “Chỉ Lan, trước mắt con đừng kích động, bình tĩnh một chút, mẹ sẽ hỏi rồi cho con sự công bằng.”

“Mục Dục Vũ, anh dám nói anh không hại Diệp gia chúng tôi? Anh dám nói anh không hại tôi? Hả? Tôi hôm nay đến là để cho mẹ anh nhìn rõ, bà cuối cùng dạy dỗ anh thế nào? Mục Dục Vũ căn bản không phải thứ tốt, hắn chính là đồ khốn nạn, ma quỷ, khốn kiếp…” “Phu nhân, xin đừng nói nữa, nơi này là nơi công cộng, người đến người đi, làm sao để cho tiên sinh còn mặt mũi…” trợ lý Lâm ở một bên nhỏ giọng khuyên. “Không xong rồi, cảm xúc cô ta lại không khống chế được.” Mục Dục Vũ sốt ruột nói với Mục Giác “Con sẽ gọi bác sĩ đến đây ngay? Mẹ, ai chẳng biết đến Mục phu nhân này, con sợ…”

“Đi, con nhanh chóng đi tìm bác sĩ đi.” Mục Giác cũng gật gật đầu. Mục Dục Vũ xoay người nhanh chóng đưa mắt nhìn trợ lý Lâm, trợ lý Lâm lập tức ra gọi người bảo vệ, vài người cùng tiến vào, đem Diệp Chỉ Lan mang ra khỏi phòng bệnh, bác sĩ lại cho cô ta uống thuốc an thần. Sau đó, không đầy 5 phút, những người trông coi Diệp Chỉ Lan như chị Dư đến đây, đưa Diệp Chỉ Lan nhét vào trong xe trở về. Trong cả quá trình đó, Mục Dục Vũ đều đứng ngoài cửa lạnh lùng nhìn chăm chú, hắn nghĩ Diệp Chỉ Lan đi đến bước này, bởi trên thế giới này, điều duy nhất khiến hắn để ý, chính là tâm tình mẹ nuôi. Hẳn có thể ti bỉ vô sỷ, nhưng không thể làm cho mẹ nuôi đau lòng.

Đáng tiếc, Diệp Chỉ Lan vẫn khinh thường mẹ nuôi hắn, cũng không quan hệ với mẹ nuôi, chuyện tới trước mắt, Mục Giác đương nhiên không có khả năng tin cô ta mà không tin hắn. Mục Dục Vũ khẽ cười một chút, chuẩn bị đổi vẻ mặt đau khổ đem câu chuyện nửa thật nửa giả này kết thúc tại đây, đột nhiên hắn nhìn thấy phía trước hai người đứng cách đó không xa, một nam một nữ, đều là người mà hắn vô cùng quen thuộc. Là Nghê Xuân Yến và em trai bảo bối của cô.

Bọn họ không biết đã đứng tại đó bao lâu, trò khôi hài ngày hôm nay, cũng không biết nhìn bao lâu. Mục Dục Vũ tươi cười bỗng dung đông cứng lại, hắn rõ ràng thấy ánh mắt sắc nét Nghê Xuân Yến nhìn chằm chằm mình, nơi đó có kinh ngạc và khó tin, nhưng dần dần, sự kinh ngạc và khó tin đó chuyển thành một biểu hiện khác, cô dường như chắc chắn, người đàn ông giống như hắn, làm ra loại chuyện này không ngạc nhiên chút nào..