Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Không gian song song - Chương 26

Chương 25.

Nói chuyện với Nghê Xuân Yến cuối cùng kết thúc không vui. Mục Dục Vũ nghẹn lửa giận, xoay người trở về phòng bệnh chào hỏi Mục Giác, sau đó mang theo lão Trần lập tức rời đi. Hắn không biết bản thân đang đi đâu, chỉ cố gắng khiến cho lý trí trở về, nhưng càng nghĩ lại, lại càng không thể kiềm chế tức giận.

Cho tới bây giờ hắn bao giờ là người thân thiện, vào những năm trước, mỗi lần bỏ ra công sức hắn đều tính toán thật kĩ mình có thể thu lại bao nhiêu. Loại thói quen này vẫn theo đến bây giờ, ở công ty, ngài Mục cho nhân viên cơ hội cũng tính toán trên cơ sở tỷ lệ thuận lợi nhuận, loại cơ hội thăng chức cho nhân viên chỉ dựa theo cảm tính thì hắn chưa bao giờ làm qua, hơn nữa ngay khi mới bắt đầu, hắn thậm chí nghĩ giúp Nghê Xuân Yến mở một nhà hàng cao cấp để viện trợ kinh tế cho cô. Không chút do dự, cô còn dùng một tính từ khiến Mục Dục Vũ nổi trận lôi đình: “Mất mặt”. Làm việc cho ngài Mục hắn mà mất mặt ư? Bao nhiêu người tranh nhau cướp đều không có cơ hội, cô ta chỉ là một phụ nữ quê mùa mở quán nhỏ, có tư cách gì nói “Mất mặt”?

Mục Dục Vũ sải bước hướng đi ra khỏi bệnh viện, càng đi càng tức giận, hắn nghĩ bản thân đại khái là tẩu hỏa nhập ma, bị hình ảnh trong giấc mơ kia ám ảnh, dám đem Nghê Xuân Yến trong mơ trở thành Nghê Xuân Yến hiện thực này. Trên thực tế, hắn căn bản cũng không muốn dây dưa với cô, không phải sao? Mục Dục Vũ hít sâu một hơi, khí lạnh ban đêm lấp đầy lồng ngực, sau đó từ từ thở ra, hắn lắc đầu, cảm thấy bản thân nói lý với người phụ nữ kia thật không đáng giá, đã bao nhiêu năm, còn tưởng rằng cô đã cải thiện, kết quả thì sao? Người phụ nữ không lên được mặt bàn, ngay cả khi hắn bấc cho cô bậc thang, cô cũng lên không được.

Cho nên cô cự tuyệt hắn cũng đúng, thái độ của cô trực tiếp ngăn chặn khả năng bản thân hắn phạm sai lầm ngu xuẩn, hắn vẫn đang an toàn, hắn vẫn là ngài Mục, còn chưa làm chuyện gì vượt quá phạm trù của ngài Mục. Mục Dục Vũ tỉnh táo lại, hắn không kịp để ý đến phía trước, đi như bay, bất giác dừng chân đã thấy trước mắt là cánh cổng bệnh viện, hắn dừng lại chờ lão Trần hắc hư hắc hư từ phía sau đuổi theo, thở phì phò nói với hắn: “Tiên sinh, ngài đứng đợi tôi một lát nữa, tôi đánh xe lại đây?” Mục Dục Vũ nhìn chăm chú vào dòng xe như nước, con đường trải dài ánh sáng rực rỡ, gật gật đầu.

Lão Trần chạy về hướng bãi đỗ xe bên kia, Mục Dục Vũ đút tay vào túi đứng trước cổng, bên người người đến người đi như nước chảy, hắn nghĩ, đại khái cho đến lúc tận thế, nơi bệnh viện này vẫn đông như trẩy hội? Vì vậy trên thế giới, thời điểm nào, địa điểm nào, đều tràn ngập bệnh nhân, mà cái gọi là khỏe mạnh, đại khái cũng chỉ là chuyện tương đối, cho dù vậy, mọi người vẫn muốn người trước ngã xuống, người sau tiến lên đưa đến bệnh viện. Giống như mong muốn bình thường chữa trị vết thương bản thân. Hắn cũng như vậy, hắn biết Mục Giác sống không lâu, hắn tình nguyện bỏ không ít tiền mỗi ngày, chỉ mong đội ngũ y bác sĩ chuyên nghiệp và dụng cụ tiên tiến có thể kéo dài sự sống cho mẹ nuôi, càng dài càng tốt.

Ngay cả khi trong lòng hắn biết rõ ràng, chuyện kéo dài sự sống cho mẹ nuôi này, kỳ thật chỉ có ý nghĩa với mình hắn. Nhưng vào lúc này, Mục Dục Vũ ngẫu nhiên thoáng nhìn một người thanh niên tuổi còn trẻ nam chạy về hướng hắn. Cậu ta khoảng hai mươi tuổi, diện mạo bình thường, sở dĩ lại thu hút sự chú ý bởi lẽ cậu ta mang một bộ quần áo không hợp với tuổi, toàn thân màu đen. Cậu ta bước đi vội vã, dường như có người nhà ở trong bệnh viện? Mục Dục Vũ đối với việc này thờ ơ, hắn liếc nhìn xung quanh. Nhưng khóe mắt hắn lại phát hiện cậu ta không phải đến bệnh viện, mà là chạy tới chỗ hắn. Mục Dục Vũ trải qua nhiều năm qua dưỡng thành cảnh giác và đa nghi, theo bản năng cảm thấy toàn thân ớn lạnh, hắn lui về phía sau từng bước, ngay khi cậu ta tiến đến trước mặt vung tay mang theo hung khí sắc bén, đồng thời không chút nghĩ ngợi, thân thể theo bản năng xoay người quay về, phi chân hướng phần eo cậu ta liều mạng đá tới. Những ngày còn non trẻ hắn đã sớm trang bị cho mình kế mưu sinh, ở phố xá sầm uất chẳng thể vào thiếu những vụ đánh nhau gây lộn, sau đó đến Mĩ còn chuyên môn luyện Taekwondo, chỉ là khi hắn là ngài Mục, tất nhiên không cần tự mình động thủ, ngay tại đá ra đi giờ khắc này, Mục Dục Vũ cảm thấy ân hận vì bản thân không còn linh hoạt như trước nữa.

Chẳng qua là sống an nhàn sung sướng lâu rồi. Cậu thiếu niên hành hung dĩ nhiên chẳng thể đoán trước người đàn ông này nhanh như vậy phản công, lấy con dao từ dưới đất lên đâm lại. Mục Dục Vũ nghiêng người lách vài cái, nhưng đối phương tấn công sắc bén, có kinh nghiệm trong lĩnh vực này. Có một nhát suýt nữa đâm trúng lông mày, Mục Dục Vũ theo bản năng nâng cánh tay cản một chút, nháy mắt một cơn đau nhói truyền đến Mục Dục Vũ trắng bệch, tay cũng không ngừng, khi nháy mắt đối phương rút dao, dùng tay kia thì liều mạng chém ra một nhát đến chỗ cằm đối phương, lại bay lên đá một cước vào dưới xương sườn.

Người nọ thấy tình hình trước mắt không ổn, cuối cùng lui về sau hai bước, người xung quanh đã thét chói tai, bảo vệ bệnh viện đợi đủ vài người rồi đồng loạt xông lên vừa đánh vừa đá, cùng lúc đó, lão Trần lái xe lại đây vừa vặn thấy cảnh này, hắn thấy vậy lập tức dừng xe mở cửa xe lao xuống đến đỡ lấy Mục Dục Vũ, hoảng hốt liên tục hỏi: “Tiên sinh, tiên sinh ngài thế nào? Ngài không có việc gì chứ tiên sinh?” “Giải quyết gọn anh ta cho tôi!” Mục Dục Vũ âm u nói, “Giải quyết xong rồi gọi A Lâm đến báo cáo.” Lão Trần đi qua thừa dịp loạn nhìn thanh niên kia, hắn giờ phút này lo lắng bát cơm của mình bị người này làm liên lụy đánh mất, trong lòng có hận, nên hạ quyền dùng toàn lực.

Mục Dục Vũ thở hổn hển đứng đó, cúi đầu nhìn vết thương trên cánh tay, một vết rách rất lớn, miệng vết thương rất sâu, máu chảy đầm đìa, điều này làm cho hắn choáng váng. Hắn ở trong lòng mắng một câu fuck, kéo caravat cắn răng nghĩ nên băng lại vết thương để cầm máu trước, lại vào bệnh viện tìm bác sĩ. Hắn đang gỡ caravat, vừa nhấc đầu, lại thấy Nghê Xuân Yến lôi kéo tay Tiểu Bạch ngốc ngơ ngác ở bên cạnh theo dõi hắn bên này, hai người bốn mắt nhìn nhau, Mục Dục Vũ phát hiện Nghê Xuân Yến sắc mặt tái nhợt, ánh mắt vô cùng lo lắng, một lát sau, cô xoay người nói với Tiểu Bạch ngốc hai câu gì đó, chạy nhanh về hướng hắn. “Anh, anh đừng động, tôi đến.” Nghê Xuân Yến trong giọng nói mang theo âm rung, cắn môi, nhanh tay giúp hắn mở caravat. Mục Dục Vũ có chút ngạc nhiên, hắn còn tưởng rằng người phụ nữ này định làm gì, tóc mai cúi xuống, theo của hắn góc độ nhìn qua, thấy được đọ cong hoàn hảo của gương mặt.

“Anh kiên nhẫn một chút, chúng ta lập tức đến băng bó, không xa, ai nha đừng do dự, anh nên nghe tôi, còn đang chảy máu, có chuyện gì cầm máu trước rồi nói sau, nha?” Nghê Xuân Yến dùng miệng dỗ ngọt đứa nhỏ nói với hắn, thấy hắn không phản ứng, vừa vội vội vàng vàng lập tức thay hắn quyết định, “Tôi, tôi bây giờ liền mang anh đi. Tiểu Siêu, em đến đây, lại đây đỡ một tay.” Mục Dục Vũ muốn nói chuyện này không cần cô lo lắng, tôi còn không biết làm sao? Nhưng hắn chưa kịp mở miệng, hắn thấy trong ánh mắt Nghê Xuân Yến lóe lên sự quan tâm, dường như thấy hắn bị thương, nữ người phụ nữ này còn sốt ruột hơn. Đây là một cảm giác đã mất từ lâu, lâu đến nỗi trở nên mới mẻ, Mục Dục Vũ nghĩ, xung quanh hắn, đại khái khi nhìn thấy bị thương, người hả hê so với người quan tâm lo lắng thì nhiều lắm. Hắn chưa từng cảm thấy có vấn đề gì, nhân tính đều như thế, nhưng đêm nay có chút không giống, có lẽ là bởi vì cánh tay bị thương thật sự rất đau, có lẽ, hắn thật sự bởi vì mất máu mà đầu óc suy nghĩ chậm chạp, tóm lại, hắn phát hiện bản thân đối với sự quan tâm của người khác phái cũng không phản cảm, ngược lại, còn có điểm tốt.

Tựa như thật lâu thật lâu trước kia, mỗi lần hắn sinh bệnh uống thuốc đắng, người luôn luôn lo lắng hắn uống thuốc, cho hắn ăn đường. Kỳ thật cay đắng cũng không quá đáng sợ, nó có sự ngọt ngào trấn áp, có người như vậy, thay bạn quan tâm, bạn sẽ dưỡng thành một thói quen, luôn nghĩ đến phải dùng ngọt ngào an ủi đau khổ, phải dùng thứ tốt đến bồi thường. Nhưng đâu phải ngày nào bạn cũng nhận được?

Tiểu Bạch ngốc thật nghe lời, nó quả thực vui vẻ đã chạy tới, thật cẩn thận giúp đỡ Mục Dục Vũ đỡ một tay không bị thương cẩn thận bước đi. Nghê Xuân Yến ở phía trước vội vàng dẫn đường. Mục Dục Vũ nhìn cô dọc theo đường đi thỉnh thoảng quay đầu, đảm bảo hắn không có nửa đường ngã lăn; nhìn cô giành trước vài bước vọt vào phòng cấp cứu, gọi lớn: “Bác sĩ, chúng tôi này có người bị thương, cầm không được máu !” ; hắn còn phát hiện sắc mặt của cô vẫn tái nhợt, nhìn đăm đăm vào bác sĩ, buộc người nhanh chút lại đây súc miệng vết thương cho hắn, khâu vết thương băng bó; Mục Dục Vũ không chú ý, thậm chí còn phát hiện cô cầm hóa đơn hấp tấp đi thay hắn trả tiền viện phí. Kinh nghiệm này, thật sự như là quá khứ, có chuyên gia đặc chẩn, có trợ lý cấp dưới làm thỏa đáng hết thảy, ngài Mục như hắn nào biết được. Sau đó, chờ hắn rốt cục có thể lấy lại tinh thần, phát hiện trong lòng bàn tay có một cái cốc tráng men ấm áp. Mục Dục Vũ kinh ngạc nhìn chăm chú chất lỏng màu trắng xám đang bốc hơi bên trong, hắn nghe thấy Nghê Xuân Yến thở hồng hộc nói với hắn: “Anh mất nhiều máu như vậy, uống nước đường rất tốt.”

Mục Dục Vũ nhíu mày nói: “Không uống.” Nghê Xuân Yến khuyên hắn nói: “Tôi biết anh không thích dùng đồ người khác dùng qua, đây là bát tôi vừa mua, yên tâm, lấy nước sôi, sạch sẽ lắm.” “Chị, em cũng muốn uống nước đường.” Tiểu Bạch ngốc nhỏ giọng nói.

Mục Dục Vũ sửng sốt một chút, nghĩ nên dưa cho Tiểu Bạch ngốc, lại bị Nghê Xuân Yến ngăn lại nói: “Uống của em đi, đừng động vào anh ấy, Tiểu Siêu nghe lời, để cho anh trai uống, hắn bị thương, chị về nhà sẽ làm cho em nha.” Tiểu Bạch ngốc chu miệng lên, nhưng nó hiển nhiên biết người bị thương cần uống, vì thế hâm mộ lại có chút sợ hãi cẩn thận nhìn Mục Dục Vũ một cái. Giống như thứ kia là mỹ vị nhân gian.

Mục Dục Vũ ma xui quỷ khiến giơ lên bát uống một ngụm, thật ngọt, cũng thật ấm. Hắn đang muốn lại uống ngụm thứ hai, bỗng nhiên nghe Nghê Xuân Yến nói: “Tốt lắm tốt lắm, anh chắc hẳn có người rồi. Tôi đi đây, anh bảo trọng. Đúng rồi, đây là thuốc của anh.” Nghê Xuân Yến đem một cái bao plastic đưa cho hắn, liên miên cằn nhằn dặn dò, “Bác sĩ nói, tay chân thiếu máu, uống mười ngày sẽ đổi thuốc, anh nhớ kỹ…” Cô bỗng nhiên dừng lại, cười cười nói, “Xem tôi kia, nói uổng phí, anh làm sao thiếu người nhắc nhở điểm này.” Cô nâng Tiểu Bạch ngốc đứng lên, tranh thủ lúc rảnh rỗi dường như quay đầu hướng hắn gật gật đầu tính chào hỏi qua, sau đó lôi kéo xoay người đi rồi. “Cô…” Mục Dục Vũ muốn nói cái gì, lại bị âm thanh “ngài Mục” dòng người tới tấp ùa vào phòng cấp cứu đánh gãy.

Lại một lần nữa, Mục Dục Vũ nhìn theo Nghê Xuân Yến kéo em trai ngốc của cô rời đi. “Thật xin lỗi ngài, là tôi thất trách, sau khi Đại Quân đi rồi, tôi nên lập tức gọi người đến thay thế.” trợ lý Lâm đầu đầy mồ hôi, hổ thẹn không thôi cúi đầu nhận lỗi. “Tiên sinh, ngài lần tới quyết không thể chỉ mang theo lái xe mà đi như vậy” Diêu Căn Giang cùng đến mang theo vẻ mặt nghiêm túc nói, “Vào khoảng thời gian này, ngài càng phải cẩn thận hơn.” “

“Đều là tôi sai” lão Trần kinh sợ nói, “Tôi không nên để ngài ấy đứng chờ trước cổng một mình, tôi…” “Được rồi.” Mục Dục Vũ đánh gãy lời bọn họ, không hờn giận nói, “Tôi không sao, còn chưa phải lễ tưởng niệm. Lão Trần, quay về đi, A Lâm và lão Diêu, đêm nay ở cùng tôi, trên đường chúng ta tán gẫu một chút chuyện đêm nay.” Hắn đứng lên, bưng cái bát tráng men đi ra ngoài, trợ lý Lâm đuổi kịp, hỏi: “Thưa ngài, có muốn thay ngài thu dọn cái này, à, cái bát?”

` “Không cần.” “Anh uống cái gì?” Diêu Căn Giang đi đến bên kia nghi ngờ hỏi hắn, “Là bác sĩ cho anh uống? Có thể tin được không?”

Mục Dục Vũ thản nhiên nở nụ cười một chút, nói: “Là nước đường nâu.” Lão Diêu kinh ngạc hỏi: “Cái gì?” “Ngày bé tôi thường hay lén ăn cái này” Mục Dục Vũ thản nhiên nói, “Ngày đó một cục đường nâu là khá đắt, mẹ tôi mỗi lần mua đều cất trong bình thủy tinh, giấu ở trên đỉnh nhà tôi, tôi có thể chuyển ghế lên lấy bình, mỗi lần chỉ lấy một khối nhỏ, chỉ là chứng miệng miệng, ha ha, cho đến khi mẹ chết, cũng chưa phát hiện qua.”

Diêu Căn Giang trầm mặc một hồi, nghiêm trang hỏi hắn: “Ngài muốn tôi khen ngài lúc nhỏ đã thông minh lanh lợi?” Mục Dục Vũ liếc mắt nhìn hắn, nói: “Không, tôi nghĩ tới món này thật nhiều năm không uống, bây giờ uống, đã không giống trước kia.” “Tôi nên đề nghị ngài bước xuống.”

“Quên đi” Mục Dục Vũ cúi đầu lại uống một ngụm, lắc đầu nói, “Cũng không phải ngọt phát ngấy. A Lâm.” Trợ lý Lâm theo kịp nhìn hắn. “Đại Quân phạm chuyện, anh cũng hiểu rõ phải không?”,

Trợ lý Lâm mỉm cười nói: “Vâng thưa ngài.” “Anh ta đâm người nào?” “Người này, biệt hiệu là Hồ bánh xe, cầm đầu một đám du côn nhỏ” Lâm trợ lý chần chờ một chút, nhanh nhẹn nói, “Sở thích của hắn ta có hơi khác người, hắn thích chơi nam, không thích chơi nữ.”

Mục Dục Vũ cước bộ mạnh mẽ dừng lại, hắn quay đầu đối nhìn trợ lý Lâm, lạnh lùng hỏi: “Anh nói, hắn chạm vào Tiểu Bạch ngốc”. “Vâng.” “Thành công?”

“Không” trợ lý Lâm vội vàng lắc đầu, “Đại Quân đến đúng lúc.” “Tên đó thật cặn bã.” Diêu Căn Giang xen vào nói, “Bị Đại Quân chặt tay một chút cũng không oan.” Mục Dục Vũ im lặng, hắn biết, trong chuyện này, đối tượng bị thương tổn là Nghê Xuân Yến, thì cô cũng chưa hẳn cảm kích Tôn Phúc Quân như vậy, nhưng đối tượng lại là em trai bảo bối của cô, ý nghĩa liền hoàn toàn khác hẳn.

Trong đầu hắn hiện lên người phụ nữ cự tuyệt công tác nói năng hùng hồn đầy lý lẽ : “Tôi không có mặt mũi làm công cho anh lúc này.” Có thể lý giải, trong tư duy đơn giản ngốc nghếch của cô, Tôn Phúc Quân là ân nhân, phàm là cùng ân nhân đối nghịch, bao gồm cả hắn, đều là người xấu. Nhưng đêm nay cô vì hắn chạy vội vã, trả mang đến bát nước đường nâu.

Mục Dục Vũ cúi đầu nhìn nhìn cái bát tráng men trên tay, nền trắng điểm xuyết một đóa lan màu hồng xấu xí, đây là thứ mà cô ta thích ư? Nhưng cũng chỉ có cô, sẽ ngoài dự đoán mọi người, dùng chiếc bát tráng men quê mùa này pha cho hắn một bát nước đường ấm, loại chuyện này, chỉ sợ Mục tiên sinh này cả đời đều không có khả năng nhận được từ tay người phụ nữ khác món đồ uống như vậy. Rẻ như thế, nhưng lại đặc biệt như thế. “Đại Quân chuyện này không có làm sai” Mục Dục Vũ nghe thấy giọng nói bản thân, khô khốc, “Xử lý chuyện ra tòa của anh ta, sau đó bảo trở về đi.”

“Vâng, thưa ngài.” trợ lý Lâm cười nói, “Có anh ấy ở bên cạnh ngài, chúng tôi cũng an tâm phần nào.” “Mặt khác, lão Diêu, anh an bài một chút, kết thúc luôn việc chặt tay tên kia.” Mục Dục Vũ nhẹ nhàng bâng quơ nói, “Đồng tình luyến ái nên chịu chút trừng phạt.” “Vâng.” Diêu Căn Giang gật gật đầu.

.