Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Không phụ Hàn Hạ - Chương 121

Chương 120.

Bệnh viện người bộ đội nói ngay gần thị trấn nhỏ. Lúc này trời đã khuya, mưa cũng dần nhỏ, Mộc Hàn Hạ nhảy khỏi xe bộ đội, phóng vào bên trong. Người trong bệnh viện không nhiều lắm, dọc đường có bác sĩ nhìn thấy cô, ngạc nhiên hỏi: "Lấy số chưa? Cô muốn đi đâu?" Mộc Hàn Hạ đáp: "Tôi không khám bệnh! Tôi đến tìm người!" "Nhưng cô..."

Tới phòng cấp cứu, Mộc Hàn Hạ nhìn một vòng, không tìm được người, hỏi y tá: "Người đàn ông xảy ra tai nạn xe trên đường đến Miêu Trại, tên Lâm Mạc Thần đang ở đâu?" Y tá suy nghĩ một lúc đáp: "Cô nói là hai người dám làm việc nghĩa kia à? Đang băng bó ở bên trong." Tay chỉ về một phòng ở cuối hành lang. Mộc Hàn Hạ sửng sốt, xoay người chạy đi.

Cách mấy bước, chỉ thấy cửa phòng khép hờ, một người đàn ông ngồi dưới đèn, cánh tay quấn đầy băng gạc, không phải là Lâm Mạc Thần thì là ai? Tôn Chí đứng ở đối diện anh, trên mặt dán một miếng băng, trên tay quấn thạch cao. Trái tim Mộc Hàn Hạ như từ nơi cao hạ xuống, cả người lập tức mất hết sức lực, không biết nên khóc hay cười. "Hôm nay đúng là tìm được đường sống trong chỗ chết." Tôn Chí nói, "Đời này lão tử không tin số mệnh, hôm nay tin rồi."

Trong mắt Lâm Mạc Thần hơi hiện lên ý cười không rõ ràng. Mộc Hàn Hạ nhìn bộ dáng của anh, nước mắt lại rơi xuống, định đến gần, lại nghe thấy Tôn Chí nói: "Nếu không sao cậu lại đột nhiên bảo tôi dừng xe, đi giúp cả nhà kia thoát hiểm, nếu xe chúng ta tiếp tục đi về phía trước thì hiện tại đã ở dưới vách đá rồi." Mộc Hàn Hạ giật mình.

Lâm Mạc Thần im lặng không nói. Anh cũng đang nghĩ lại tình hình lúc ấy. Mưa không ngừng rơi, cách cửa kính xe mơ hồ, anh nhìn thấy sắc mặt cả nhà kia, là điều gì khiến trái tim anh xúc động, không thể nói rõ được. Sau đó trong nháy mắt đi qua lối rẽ, anh lên tiếng: "Dừng xe. Chúng ta đi xuống giúp đỡ."

Lúc ấy tuy Tôn Chí hơi bất ngờ, nhưng vẫn dừng xe lại. Hai người vừa giúp đẩy xe nhà kia khỏi vũng bùn, đúng lúc này xảy ra chuyện. Một bên quốc lộ kia đột nhiên đổ sụp xuống, rơi xuống vách núi, chính là xe của bọn họ.

Nếu người còn ở trên xe, hậu quả thật khó lường, còn bọn họ cuối cùng chỉ bị ngã nhào trên đất dá, bị thương chút da thịt thôi. "Tại sao lúc ấy lại bảo tôi dừng lại?" Tôn Chí hỏi. Anh ta cũng không rõ tại sao trong lòng lại có nghi hoặc. Lâm Mạc Thần nhìn anh ta đáp: "Lúc ấy bỗng nhiên nhớ tới, Mộc Hàn Hạ từng nói với người khác một câu. Cô ấy nói: Người làm chuyện tốt, nhất định sẽ có báo đáp tốt đẹp."

Mộc Hàn Hạ ở bên ngoài và Tôn Chí đồng thời sửng sốt. "Tôi muốn cô ấy bình an vô sự." Lâm Mạc Thần nói, "Chúng tôi thuận lợi kết hôn, tiếp tục sống cùng nhau." Anh nói bình tĩnh như một viên đá không tiếng động rơi vào nước, nhưng nước mắt Mộc Hàn Hạ lại chảy xuống. Cô đẩy cửa ra, nước mắt mơ hồ tầm mắt. Hai người đàn ông cùng ngẩng đầu nhìn về phía cô.

Tôn Chí giật mình: "Em...Anh lập tức đi gọi bác sĩ." Chạy đi ra ngoài. Mộc Hàn Hạ đi đến trước mặt anh, nhìn ánh mắt sâu thẳm như hồ nước của anh. Cô đưa tay ôm lấy anh, Lâm Mạc Thần nhất thời chỉ có thể sử dụng được một cánh tay, mạnh mẽ ôm cô vào trong lòng. "Sao lại thành thế này?" Anh hỏi.

"Không sao...Không sao..." Mộc Hàn Hạ lắc đầu, cười lau nước mắt, nhưng vẫn ôm anh không buông tay. Phải nói cho anh biết tâm trạng của cô lúc này như thế nào đây? Trong nháy mắt cô nhớ tới nhiều chuyện như vậy. Nhớ tới lần đầu gặp anh năm xưa, anh ở dưới ánh đèn đường chập chờn, cười khẽ nói với cô: "Nếu cô đi, tôi sẽ đổ tội lừa bịp lên người cô. "Nhớ tới anh từng luôn mồm, lạnh lùng quyết đoán nói: "Chúng ta không xứng với nhau." Nhớ tới anh ở trong mưa, ôm cô đứng trên dốc núi nói: "Anh đã muốn em từ rất sớm rồi, nhưng anh chưa từng gặp được tình yêu thật sự." Nghĩ đến lúc anh quay lưng về phía cô, bóng dáng lạnh lùng ôm Tiết Ninh. Nhớ tới ngày về nước, anh cách cửa thang máy, trước mắt đầy sương mù nói: "Summer, thứ anh muốn là tương lai." Nhớ tới sau đó anh ôm cô nói: "Anh muốn giấu em thật kĩ, để cho em chỉ thuộc về mình anh."

Anh cũng biết chuyện cảm động nhất của cô gái này nửa đời trước là anh từng ôm cô nói: "Anh yêu em. Sau này mỗi lần anh đều đẩy của, để cho em nhìn thấy anh." Sau đó cô đã mất đi phần cảm động này. Hiện tại, điều khiến cô cảm động nhất chính là nghe thấy anh nói: "Cô ấy nói người làm chuyện tốt, sẽ có báo đáp tốt đẹp. Tôi muốn cô ấy bình an vô sự, chúng tôi thuận lợi kết hôn, tiếp tục sống cùng nhau."

Cô chỉ mở to đôi mắt đầy nước mắt không nói gì, còn anh cúi đầu nhìn cô, lại giống như mỗi lần đều cách làn nước mắt, xuyên qua con người, nhìn thấu lòng cô. Anh đột nhiên cúi đầu, mặc kệ cánh tay bị thương đau đớn, dùng sức ôm chặt cô hôn xuống. Nụ hôn của hai người dồn dập, mạnh mẽ. Em cũng biết đó là áp lực nhiều năm trong trái tim anh? Em cũng biết đó là trái tim anh tìm kiếm nhiều năm? "Em yêu anh..." Cô khóc nói. "Anh yêu em." Anh lặp lại, khẽ lặp lại bên tai cô, "Mãi mãi yêu em."

Tôn Chí và bác sĩ vừa đi tới cửa, cách cửa liền dừng bước. Đêm khuya, ngọn đèn dìu dịu, hai người đang bị thương lại ôm nhau rất chặt. Không ai có thể đi vào thế giới của bọn họ. Thế gian này có rất nhiều điều khiến người ta xúc động, khiến nhiều người đau lòng vì tình yêu, còn điều bọn họ khiến người ta xúc động là cuối cùng họ vẫn ở bên nhau. Bọn họ phải ở bên nhau. Nửa tháng sau.

Thành phố Lâm đã vào thu, thời tiết mát lạnh ôn hòa. Hôm nay Mộc Hàn Hạ dậy hơi muộn, mở mắt khi trời đã sáng choang. Cô hơi chán nản, định đừng dậy, đã bị người phía sau ôm chặt khiến cô không thể cử động. "Buông ra." Cô nói. Giọng nói trầm thấp dịu dàng của anh truyền đến: "Ngủ thêm một lát."

"Vậy anh cũng không nên ôm em từ phía sau mà ngủ chứ. "Cô nói, "Ngủ như vậy không thoải mái." Anh không buông tay, khẽ nói: "Anh thích từ phía sau...ôm em." Giữa chừng còn ngừng lại khiến trong nháy mắt mặt Mộc Hàn Hạ nóng lên. Thực ra mấy năm trước cô đã sớm biết người đàn ông này bên ngoài cay độc kiêu ngạo bao nhiêu thì khi thân mật lại dính người bấy nhiêu.

Tựa như một bình sake từ từ khiến cô say khướt. Mỗi một ngày đều là mùi vị mới, loại rượu dành cho hai người bọn họ thưởng thức. Thực ra cô đã sớm biết hai người ăn ý biết bao. Bọn họ giống nhau như vậy, cô giống anh, nhưng cũng không hoàn toàn giống anh. Vì vậy khi ban đâm anh khẽ thì thầm bên tai cô nói cô là nữ thần của anh, cũng nói cô là vật nuôi riêng của anh. Lại triền miên một lúc, hai người mới dậy. Biệt thự này rất lớn, hai người ở thật trống trải, nhưng anh không quan tâm, mà cô cũng vậy. Anh rửa mặt thay quần áo, ngồi trong vườn hoa đọc báo, chờ cô làm bữa sáng. Mộc Hàn Hạ đem cháo đã nấu đêm hôm trước mang qua, lại rán hai quả trứng, đun nóng sữa. Hai người ngồi cùng nhau từ từ ăn, sau khi ăn xong tựa vào nhau phơi nắng. Một lát sau, Lâm Mạc Thần ôm cô vào trong lòng. Tuy hai người vẫn làm chuyện của mình, anh xem báo, cô nhìn di động, nhưng anh thích cảm giác cô tựa vào trong lòng, còn cô cũng không chống lại, cô cũng thích như vậy. Hôm nay còn có chuyện phải sắp xếp, hai người im lặng một thời gian, rồi chuẩn bị ra ngoài.

Lâm Mạc Thần vừa đeo cà vạt vừa hỏi: "Lục Chương tặng biệt thự cho em?" Mộc Hàn Hạ không nghĩ tới tin tức của anh nhanh như vậy, vốn cô còn tính hôm nay nói cho anh. Cô gật đầu: "Đúng vậy. Nhưng em sẽ không nhận, quá đắt đỏ, nhất định phải trả lại cho cậu ta. Song...cậu ta không chịu." Lâm Mạc Thần "a" một tiếng nói: "Quà kết hôn của chúng ta, một tòa biệt thự cũng không tính là đắt. Nếu cậu ta sống chết không chịu nhận lại thì cũng đừng ép buộc. Quyên góp từ thiện là được."

Mộc Hàn Hạ bất đắc dĩ không lên tiếng. Nhớ tới cuộc nói chuyện ngày hôm qua trong điện thoại với Lục Chương: Từng nói muốn dẫn cô đi xem phong cảnh đẹp nhất thành Bắc Kinh, nghe nói cô muốn lĩnh giấy đăng kí kết hôn, phong cảnh ở biệt thự này không tồi, là một chút tâm ý của tôi. Coi như là...quà cưới của đồ đệ dành cho cô." Nhưng phần tâm ý này của Lục Chương gặp phải Lâm Mạc Thần cẩn thận, đã định trước là coi như uổng phí. Hai người cũng không nhắc lại chuyện này, bởi vì đều biết đối phương sẽ xử lý tốt.

"Nhưng chuyện thiết bị điện tử, Lục Chương làm không tồi." Mộc Hàn Hạ nói tiếp, "Tuần sau, sẽ lại long trọng đưa ra thị trường. Truyền thông đã được thông báo hết cả rồi, mọi việc đều chuẩn bị chu đáo." "Ừ." Mộc Hàn Hạ giữ chặt tay anh: "Lát nữa giúp em kiểm định xem kế hoạch còn có vấn đề hay không, có được không?"

Anh trở tay ôm lấy cô: "Đang xin anh giúp đỡ?" "Vâng...xin anh đấy." Anh nở nụ cười, cúi đầu cắn môi cô: "Cho dù là em muốn sao trên bầu trời, anh cũng hái cho em. Còn hỏi gì mà có thể hay không chứ?"

Quá trình lĩnh giấy chứng nhận kết hôn rất nhanh. Điền vào đơn, nộp tiền, chụp ảnh, nộp tiền. Cho đến khi trên tay cầm quyển sổ màu đỏ, ra khỏi cục dân chính, Mộc Hàn Hạ còn hơi hoảng hốt. Ngồi vào chiếc Cayenne anh mới mua, Mộc Hàn Hạ mở giấy chứng nhận ra nhìn. Vừa rồi khi chụp ảnh, thợ chụp ảnh nói hai người đều phải cười thật tươi nhưng cô hiếm khi thấy Lâm Mạc Thần cười tươi như vậy, áo sơ mi trắng, tóc đen ngắn, khuôn mặt vẫn tuấn tú như xưa, nhưng trong đôi mắt âm trầm hôm nay tràn đầy ý cười, còn cô vẫn là bộ dáng cũ thoải mái tươi cười. Ánh mặt trời xuyên qua nhánh cây, chiếu vào tay cô, còn chưa xem được mấy giây, một bàn tay từ bên cạnh đã lấy đi giấy chứng nhận kết hôn của cô. Mộc Hàn Hạ nhìn anh cẩn thận quan sát mấy lần, sau đó đút vào trong túi áo.

"Trả lại cho em." Cô nói, "Anh cũng có một quyển mà." Anh khởi động xe nói: "Giao cho anh bảo quản." Mộc Hàn Hạ cười: "Nào có đạo lý như vậy chứ?"

Miệng anh cũng nhếch lên ý cười nói: "Về sau đừng nghĩ đến chuyện anh trả lại. Dù sao em cũng không cần." Mộc Hàn Hạ nói: "Vậy nếu chúng ta cãi nhau, tổn thương tình cảm thì sao?" "Vậy cũng không trả."

"Vậy nếu sau này anh có lỗi với em thì sao?" Anh im lặng một lát nói: "Cứ yên tâm, sao anh có lỗi với bản thân được cơ chứ." Một lát sau, xe dừng lại ở cột đèn giao thông, hai người im lặng hôn nhau, mặc kệ dòng xe cộ bên cạnh đến rồi lại đi.

Khi quay về biệt thự đúng lúc trời hửng nắng. Hai người nắm tay từ từ bước đi, nhìn từ xa trông thấy trong vườn hoa có bóng người, còn có tiếng cười đùa của trẻ con, có người sóng vai đứng vẫy tay với bọn họ. Mộc Hàn Hạ hoảng hốt, Lâm Mạc Thần ôm vai cô, cười nói: "Đó là gia đình em gái Lâm Thiển của anh. Có lẽ là bọn họ vừa đi du lịch nước ngoài trở về. Vội vàng đến thăm em." Bỗng nhiên Mộc Hàn Hạ nghĩ tới thật lâu về trước, khi đó hai người còn chưa ở bên nhau, hình như là ở dưới lầu khách sạn, có một lần Lâm Mạc Thần vô cùng chắc chắn nói: "Sau này em sẽ có rất nhiều cơ hội gặp mặt em gái anh." Khi đó cô còn chưa hiểu rõ, lại không nghĩ rằng anh cũng có lúc nói sai, cho đến nhiều năm sau, cô mới lần đều tiên gặp người nhà của anh.

Cô im lặng nắm chặt tay anh, Lâm Mạc Thần liếc mắt nhìn cô. Cô muốn gì, anh không cần hỏi đã biết. "Hàn Hạ, anh cũng muốn có một đứa con." Anh nói. Nước mắt cô bỗng nhiên trào ra: "Vâng."

Cuối cùng em đã trở về, anh không còn phải sống cô độc nốt quãng đời còn lại. Trời không hề xa, đất không hề tối. Anh nhớ nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời của em, nhớ rõ em kéo tay anh trong mộng.

Anh đã từng có, anh đã từng mất đi. Anh từng khóc, anh từng cười ngốc nghếch. Em là chạc cây vướng mắc nhất trong cuộc đời anh, làm sao anh có thể từ bỏ không tìm kiếm chứ? Cám ơn em cuối cùng đã trở lại.

Từ này về sau không phụ mùa xuân và Hàn Hạ. Không sợ ly biệt và vướng víu. Là em bên anh đến cuối đời.

Phiên ngoại 1: Xin em nghe anh hát Đó là năm 2011, năm thứ ba Mộc Hàn Hạ rời đi, Phong Thần thành công lên sàn chứng khoán. Công ty lớn, nhiều người đến rồi lại đi. Tuy Lâm Mạc Thần làm Chủ tịch kiêm CEO công ty, nhưng tiếp xúc trực tiếp với người càng ngày càng ít. Bên cạnh chỉ có Tôn Chí, Chu Tri Tố, mấy quản lý cấp cao và mấy người trong phòng tổng giám đốc.

Cuối năm Bắc Kinh tuyết lớn bay tán loạn. Sau khi kết thúc buổi tiệc năm long trọng của công ty, một số người trong phòng tổng giám đốc lôi kéo mấy lãnh đạo muốn đi KTV ca hát. Tôn Chí và Chu Tri Tố đến mời Lâm Mạc Thần. Tất nhiên là Lâm Mạc Thần không đi, lần anh đi KTV là khi nào nhỉ? À, mùa thu năm 2008, cũng là khi ở Bắc Kinh với Mộc Hàn Hạ. Đêm đó Trình Vi Vi đến, đêm đó hai người ngồi trong góc phòng đều không hát. Đêm đó lần thứ hai anh khiến cô bị tổn thương. "Không đi." Anh cầm lấy áo khoác muốn rời đi, nhưng Tôn Chí và Chu Tri Tố muốn xem trò vui nên kéo anh đi. Người trong thương trường cũng có chút mềm dẻo. Đối với Lâm Mạc Thần, phần mềm dẻo này chính là ở bên cạnh những người anh em.

Cuối cùng anh vẫn đi. Phòng VIP lộng lẫy, một mình anh ngồi trong góc, dù không nói lời nào, trên mặt vẫn mỉm cười, nhưng sự mạnh mẽ trong những năm gần đây vẫn khiến người ta khó có thể đến gần. Nhóm nhân viên dám đi kính rượu, dám chào hỏi mấy câu, nhưng anh không muốn hát, cũng không có ai dám lặp lại mời. Chu Tri Tố cũng là người từng trải, trường hợp này cũng chỉ là để thiết lập tình cảm với nhân viên, anh ta cũng không hát, chỉ ngồi uống mấy ly với Lâm Mạc Thần rồi nghe nhạc. Tôn Chí chơi rất vui vẻ, chơi xúc xắc, uống rượu, hát hò, tiêu sái tự tại.

Sự kì diệu xảy ra lúc nào nhỉ? Là có người hát bài hát bọn họ gặp mặt nhau lần thứ hai, bài hát "Mười năm" được phát trong siêu thị kia? Hay là cô gá trẻ ngại ngùng, khuôn mặt đỏ ửng, đôi mắt trong veo uống rượu, sau đó hát bài anh chưa từng nghe? Lâm Mạc Thần đột nhiên nghĩ tới năm ấy cô cũng ngại ngùng, ngồi bên cạnh anh không chịu hát, tuy anh rất muốn nghe. Lâm Mạc Thần bỗng nhiên nở nụ cười.

Sau đó anh mới phát hiện, sự hiểu biết của mình đối với cô thực sự ít đến đáng thương. Ví dụ như mấy năm sau khi cha mẹ mất, cô vất vả biết bao. Lúc cô còn ở đây, anh không hỏi kĩ càng. Ví dụ như cô thực sự thích nghe nhạc, nhưng lại từ chối hát trước mặt người khác. Phải hỏi Hà Tĩnh mới biết được, tuy cô ấy hơi đa cảm, nhưng cũng bật cười khi đề cập đến chuyện này. "Bởi vì A Hạ hát rất khó nghe. Đừng nhìn bề ngoài cậu ấy xinh đẹp, nhưng khi hát giống như trẻ con vậy, cô ấy làm sao không biết xấu hổ hát cho người khác nghe chứ. Trong di động của tôi còn ghi âm mấy bài cậu ấy từng hát đấy, mỗi lần nghe tôi đều nói cậu ấy đúng là ma âm quán nhĩ.”

Bản gốc trong di động Hà Tĩnh bị Lâm Mạc Thần lấy đi. Nghe qua rất nhiều lần, mỗi lần nghe đều bật cười. Nghĩ đến một ngày nào đó, cô sẽ hát trực tiếp cho anh nghe.

Còn cô cũng chưa từng bao giờ nghe thấy anh hát. "Cho tôi một bài hát." Anh bỗng nhiên lên tiếng. Trong căn phòng to như vậy đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Chu Tri Tố liếc mắt một cái, trong mắt Tôn Chí lộ ra ý cười. Mấy nhân viên khác sau khi kinh ngạc, rồi tất cả đều khẽ reo hò. Ông chủ muốn hát. Có người nghĩ cho dù khó nghe thế nào cũng phải vỗ tay.

Khi nhạc đệm vang lên, tất cả mọi người đều im lặng, giai điệu quen thuộc, yên bình. Tôn Chí và Chu Tri Tố đẩy nhau, Lâm Mạc Thần cười, đứng lên. "Đừng nên nhắc lại chuyện cũ, đời người đã nhiều mưa gió. Ngay cả kí ức cũng không xóa đi được, yêu và hận vẫn còn ở trong lòng.

.........." Anh mở miệng đều khiến tất cả mọi người kinh ngạc. Giọng nói trầm thấp, thuần hậu, vô cùng dịu dàng, là Lâm Mạc Thần mạnh mẽ lại lạnh lùng kia sao? Giọng hát của anh lại hay động lòng người đến thế.

Xung quanh vang lên tiếng kinh ngạc và vỗ tay ủng hộ, còn vẻ mặt Lâm Mạc Thần vẫn bình thản, có thể nhìn ra được, anh vô cùng bình tĩnh hát ca khúc này. Còn mọi người vì vẻ mặt và cảm xúc của anh cuốn hút nên cũng nhanh chóng yên tĩnh trở lại. "Em chưa từng thực sự rời đi, em vẫn luôn ở trong lòng anh. Anh vẫn yêu em, anh bất lực với chính mình.

......." "Đừng lưu luyến năm tháng, anh vô tình hứng chịu triệu nỗi đau. Đừng nên hỏi anh có gặp lại hay không, đừng quan tâm anh nghĩ một đằng nói một nẻo. ................."

Có người nghe bật khóc. Thật sự có cô gái chỉ là một bài hát, chỉ là ánh mắt trầm tĩnh như nước của anh, tiếng hát như thì thào bên tai, chợt nghe mà vành mắt ươn ướt. Anh hát rất cảm xúc, cho dù ngũ âm không đầy đủ, cũng khiến người ta cảm nhận được sự thâm tình trong mỗi câu hát. Lúc này rõ ràng một mình anh trầm mê, trong mắt làm sao thấy những người khác. Không ai biết anh đang nhìn ai, thậm chí có người nghĩ, có phải Chủ tịch khóc khi hát không. Nhưng nhìn qua chỉ thấy ánh mắt đen như vực sâu của Lâm Mạc Thần. "Có một ngày em sẽ biết, cuộc sống không có anh cũng không hề khác biệt. Đời người đã quá vội vàng, anh rất sợ đôi mắt luôn mờ mịt đẫm lệ.

Đã quên anh thì sẽ không đau đớn, gửi chuyện cũ ở lại trong gió." Kết thúc bài hát, Lâm Mạc Thần buông mic, đứng yên mấy giây, rồi ngồi xuống. Lúc này mọi người mới bừng tỉnh, đồng loạt vỗ tay. Người hiểu rõ nội tình chỉ hơi cười.

Hóa ra anh có giọng nói khiến mọi người kinh ngạc đến vật. Anh nhất định đã từng yêu rất sâu sắc một người, mới có thể hát khiến người khác lã chã rơi lệ như vậy. Đây là một lần duy nhất. Từ đó về sau, không ai nghe thấy Lâm Mạc Thần hát nữa. Không còn có lần nào nữa.

Phiên ngoại 2: Cầu hôn Không có hoa tươi, không có quỳ gối, càng không có trường hợp ném tiền long trọng. Là một buổi sáng yên tĩnh, sau khi Mộc Hàn Hạ tỉnh lại, bị Lâm Mạc Thần kéo vào trong lòng. Sau đó anh lấy ra một chiếc hộp màu đỏ từ bên cạnh đưa cho cô.

Mộc Hàn Hạ nhận lấy mở ra, kiểu dáng đơn giản mộc mạc, nhưng viên kim cương không hề nhỏ, trong sáng mà lấp lánh. "Đeo đi." Anh hôn cô một cái nói. "Anh nghĩ như vậy sẽ khiến cho em đeo nhẫn sao?" Cô cười nói, "Không có hoa tươi, cũng không quỳ gối, thành ý ở đâu chứ?"

"Thành ý đều ở trong này. "Anh kéo tay cô, đặt lên ngực trái mình, "Muốn anh quỳ xuống không?" Anh giả vờ đứng lên, Mộc Hàn Hạ vội kéo anh, vẻ mặt hơi ngại ngùng: "Không cần." Đã bao lâu không thấy cô như vậy, vẻ mặt mất tự nhiên giống như năm đó? Trong lòng Lâm Mạc Thần rung động, dù không quỳ xuống, nhưng cũng vô cùng dịu dàng kéo tay cô qua, đeo nhẫn cho cô, khẽ nói: "Cám ơn em, nữ thần của anh." Cách gọi này lại khiến mặt Mộc Hàn Hạ nóng lên. Bởi vì mấy ngày nay, chỉ khi hai người triền miên cùng lên đỉnh, anh mới khẽ lặp đi lặp lại một số câu nói bên tai cô, ví dụ như "Bảo bối", ví dụ như "Em là nữ thần của anh"...

Một lát sau cô nâng tay lên, nhìn nhẫn dưới ánh mặt trời nói: "Rất được, nhưng thực ra anh không cần mua viên kim cương lớn như vậy, đơn giản một chút, em cũng thích." Anh im lặng một lát, cười nói: "Anh biết." Từ rất sớm trước kia anh đã biết.

"Nhưng hiện tại suy nghĩ khác với trước kia." Anh nói, "Phải có thứ tốt mới theo đuổi được em." Cho dù là nhẫn hay là các thứ khác đều giống nhau. Biết em luôn không muốn nhiều, nhưng không thể vì vậy mà anh đưa cho em ít đi. Anh nghĩ phải càng quý trọng hơn. Lời nói của anh khiến cho Mộc Hàn Hạ để tâm hỏi: "....Trước kia?"

Anh cúi đầu, khẽ nói bên tai cô. Mộc Hàn Hạ nghe xong cảm thấy đau lòng, nhưng không phải đau lòng vì chiếc nhẫn bị vứt bỏ ngày hôm đó, mà là vì anh phải ném nhẫn đi. "Vậy anh cảm thấy...đến đó còn có thể tìm lại được không?" Cô hỏi. "Không tìm nữa." Anh nói, "Chúng ta cũng không đến đó."

Mộc Hàn Hạ ngẩng đầu, nhẹ nhàng, dịu dàng hôn anh. Top of Form Phiên ngoại 3: Những năm tháng ấy

Phần 1: Mùa đông năm đó, tuyết vô cùng lớn, khi Lâm Mạc Thần đến New York đúng là lễ Giáng sinh. Khi đó sức ảnh hưởng của Phong Thần còn chưa lớn như hiện tại. Lâm Mạc Thấn đến Mỹ nghe ngóng tin tức của người nào đó đồng thời đi thăm bạn bè. Gián tiếp có được địa chỉ, hành tung của cô.

Đúng lúc hoàng hôn buông xuống, Lâm Mạc Thần dừng xe bên đường. Tuyết lớn bay đầy trời, đối diện là quán cà phê cô đang làm việc. Hạ cửa kính xe xuống, cánh tấm kính đầy sương mù, anh nhìn thấy ngọn đèn ấm áp trong quán cà phê, ở phía sau quầy, cô giống như lúc mới gặp, mặc đồng phục người phục vụ, đang bận rộn giữa khách hàng màu da khác biệt. Mái tóc dài của cô được búi cao, khuôn mặt xinh đẹp, nụ cười cởi mở. Để tiện làm việc, tay áo của cô được xắn lên, lộ ra phần cánh tay trắng nõn, và ngón tay mảnh khảnh. Lâm Mạc Thần nhìn thấy, hốc mắt trở nên ẩm ướt, nhưng bên cạnh còn có bạn, anh lấy tay che mặt, mặt không thay đổi, tiếp tục bình tĩnh.

Người bạn cũng không lên tiếng. Một lát sau, cô tan ca, đã thay đồng phục, mặc một chiếc áo len tối màu, khoác chiếc áo thông thường, đi bốt, khăn quàng cổ dài và mũ che khuất hơn nửa khuôn mặt, từ quán cà phê đẩy cửa đi ra. "Muốn đi gặp mặt không?" Người bạn hỏi.

"Tạm thời chưa đến thời cơ." Lâm Mạc Thần đáp. Cô càng đi càng gần. Cô cúi đầu bước qua trước xe.

Lâm Mạc Thần vẫn lặng lẽ nhìn. Đợi khi cô đã đi hơn mười mét, Lâm Mạc Thần bỗng nhiên tháo dây an toàn ra, đẩy cửa đuổi theo. Ánh mắt người bạn trừng lớn, rõ ràng vừa mới nói còn chưa phải là thời cơ... Mộc Hàn Hạ bước về phía trước là lối rẽ, Lâm Mạc Thần đi đường tắt, đứng ở đầu lối rẽ.

Bầu trời tối đen, ánh đèn đường cũng ảm đạm, tuyết lớn đầu mùa rơi xuống từ đầu anh dừng ở trên vai. Anh nhìn thấy cô đến gần. Mộc Hàn Hạ vẫn cúi đầu. Trong lòng cô ôm rất nhiều đồ, đồ ăn nấu bữa tối, tài liệu luận văn, khăn mặt mới mua,

tư liệu tình hình gần đây của Phong Thần tải từ trên mạng xuống...Cô luôn nhìn đường, không nhìn bất cứ ai. Cho dù người bên cạnh, cơ thể cao lớn vô cùng giống người kia, nhưng cô cũng chả ngẩng đầu nhìn.

Cô lướt qua bên người anh. Cô khi đó đang cố gắng liều mạng đứng vững gót chân ở thế giới mới, làm sao rảnh rỗi chú ý tới một người đi trên đường. Cô càng không cho mình cơ hội nhớ lại quá khứ. Dù sao cô đã không còn cần người kia. Người kia cũng đã không còn cần cô nữa.

Còn Lâm Mạc Thần đứng tại chỗ, nhìn tuyết trước mắt. Mới hơn một năm, cô đã không nhận ra anh, còn anh cuối cùng cũng không vươn tay ra giữ lấy cô, để mặc cho cô đi đến thế giới đã khát vọng rất nhiều năm. Giấc mộng của cô còn chưa hoàn thành. Anh yêu cô nên phải để cho cô đi.

Nếu tình yêu xâm nhập vào tận xương tủy thì em sẽ không thực sự rời đi. Phần 2: Lần gặp thứ hai vẫn là ở New York như cũ, tổng bộ công ty đầu tư MK.

Cơ thể của Bert đã phục hồi rất tốt. Hiện tại mỗi ngày ông ấy đều cầu nguyện với Chúa. Vì vậy, ông ấy càng cởi mở, nhiệt tình kết bạn, cũng bắt đầu làm từ thiện, còn Lâm Mạc Thần và Mộc Hàn Hạ đều là bạn tốt của ông ấy. Đó là một buổi sáng ánh mặt trời rực rỡ, Lâm Mạc Thần ngồi trong văn phòng của Bert, trong tay cầm một ly cà phê, không có người khác. Đợi một lát, tấm rèm trên bức tường đối diện được kéo lên, đó là bức tường được làm bằng kính, ánh sáng chiếu qua. Từ bên trong có thể nhìn được hoàn cảnh khu làm việc bên ngoài, nhưng người bên ngoài không thể thấy rõ người bên trong. Anh nhìn thấy Mộc Hàn Hạ đi theo Bert bước vào khu vực làm việc.

Khuôn mặt không thay đổi, nụ cười thoải mái. Cô sắp tốt nghiệp, sắp đi tìm việc ở Mỹ. Đã hai năm anh không gặp cô, Phong Thần đã lên thị trường chứng khoán, cô chẳng quan tâm, chưa từng về nước. So với lần gặp trước, Lâm Mạc Thần đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Anh từ từ uống cà phê, nhìn người phụ nữ này. Nhìn mái tóc cô đã dài hơn, kiểu tóc cũng thời thượng hơn, thực sự giống như một cô gái người Hoa sống ở nước ngoài. Khuôn mặt cô đã hơi đen đi, dáng người thẳng tắp, nhất cử nhất động đều không còn là sự hồi hộp như năm đó, mà trầm ổm, biết tiết chế hơn rất nhiều. Nhưng trong mắt anh, trên khuôn mặt xinh đẹp ấy vẫn là nụ cười vô cùng trong trẻo linh động.

Lâm Mạc Thần bỗng nhiên cảm giác được áp lực từ trong lồng ngực dâng lên cả thân thể. Anh đột nhiên hiểu ra, đi qua nhiều nơi, đứng ở vị trí cao tới đâu, đạt được hay thực hiện mục tiêu nghề nghiệp....thì anh cũng không thể bình tĩnh, chưa từng thật sự thờ ơ được. Sau đó anh tự giễu nở nụ cười, ngay sau cửa sổ ngăn cách duyên phận, quan sát nhất cử nhất động của cô. Nhìn cô cúi đầu nói chuyện với Lão Bert, nhìn cô đi dạo một vòng xung quanh, đi thăm hoàn cảnh văn phòng, nhìn cô sau đó chỉ có một mình đứng trước cửa sổ, vẻ mặt hơi đăm chiêu, không biết đang nghĩ gì, nghĩ đến ai. Cuối cùng cô chào tạm biệt Lão Bert, xuống lầu, đi vào trong dòng người mờ mịt đông nghịt trên đường phố New York, cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.

Lão Bert đẩy cửa đi vào, hơi tức giận nói: "Nếu biết hôm nay con bé cũng tới công ty của ta, tại sao không gặp con bé? Uổng phí cho năm đó con bé đối xử tốt với cậu như vậy." Lâm Mạc Thần im lặng. Lão Bert biết chàng trai này đã không còn là cậu thanh niên năm đó, lần suy sụp đó chỉ

làm cho tính cách cậu ta trầm ổn, cay độc và lạnh lùng hơn thôi. Hiện tại Phong Thần của cậu ta là công ty được coi trọng nhất Trung Quốc, Lão Bert cũng phải dựa vào cậu ta mới kiếm được lợi nhuận tốt ở Trung Quốc. Vì thế Lão Bert thay đổi câu hỏi: "Vậy cậu còn yêu con bé không?"

Anh nói: "Yêu." Phần 3: Năm đó, mùa đông thành phố Giang vô cùng lạnh. Tuyết lớn bao trùm tất cả cao ốc,

rừng núi và ao hồ, chỉ có nước sông Trường Giang chầm chậm chảy, hai bờ tuyết đọng, lạnh đến thấu xương. Xe Lâm Mạc Thần dừng dưới lầu một khu dân cư cũ. Hai trợ lý đi theo đợi ở bên cạnh xe, chỉ có mình Lâm Mạc Thần mặc áo khoác đen, khăn quàng cổ tối màu, đi theo Hà Tĩnh lên lầu.

Hà Tĩnh hơi mất tự nhiên, bộ dáng cũng hơi thấp kém, từ nhiều năm trước khi Lâm Mạc Thần quen Mộc Hàn Hạ ở thành phố Giang, cô ấy thực sự vẫn hơi sợ người đàn ông này. Hiện tại anh đã là chủ công ty tiếng tăm lừng lẫy cả nước, cô ấy cảm thấy ngượng ngùng, nhưng cũng may, trên đường đi Lâm Mạc Thần không nói câu nào, chỉ im lặng theo sát cô ấy lên lầu. "Hàng năm A Hạ đều viết cho tôi mấy bức thư." Hà Tĩnh nói, "Phần lớn đều nói về cuộc sống của cậu ấy ở bên kia. Thỉnh thoảng cũng nhắc tới anh."

"Thật sao? Nhắc gì tới tôi?" Hà Tĩnh dừng một chút nói: "Khoảng thời gian cô ấy mới rời đi vẫn rất luyến tiếc anh. Thật đáng thương." Lâm Mạc Thần im lặng.

Tới cửa, Hà Tĩnh lấy chìa khóa ra mở cửa, đồng thời thử hỏi: "Anh nói muốn nhìn thấy những lá thư ấy...Hiện tại anh đã tốt như vậy, giữa anh và cậu ấy..." "Giữa tôi và cô ấy vẫn chưa kết thúc." Hà Tĩnh ngẩn người, nhớ tới từng nghe Mộc Hàn Hạ nói đủ chuyện giữa hai người, đột nhiên hơi khó chịu. Cô ấy vốn nhận một chút tiền của Lâm Mạc Thần, đồng ý đưa cho anh ấy đồ đạc có liên quan đến Mộc Hàn Hạ, trong lòng vẫn cảm thấy áy náy. Nhưng

hiện tại đột nhiên cảm thấy, biết đâu là giúp hai người thì sao? "Đều ở trong này." Hà Tĩnh đưa một hộp nhỏ cho anh. Hai tay Lâm Mạc Thần nhận lấy, bên trong không có nhiều đồ lắm, hơn hai mươi bức thư, bưu thiếp, còn có mấy đồ vật, Lâm Mạc Thần vừa nhìn thấy chữ trên bưu thiếp đã biết là thuộc về cô. "Cám ơn." Anh không nhiều lời, cầm lấy hộp, xoay người rời đi.

Hà Tĩnh đứng trên lầu, nhìn anh đi xuống, trợ lý bên cạnh muốn nhận lấy chiếc hộp, nhưng tay anh đã tránh đi, bước lên xe. Xe đã lái đi xa, bỏ lại hoàng hôn phía sau. Hà Tĩnh trở lại phòng, mở phong bì Lâm Mạc Thần đưa cho, nhìn thấy bên trong là mấy xấp tiền mặt dày, hơi sững sờ.

Một lát sau, cô ấy đột nhiên phản ứng lại, vọt ra cửa sổ, chỉ nhìn thấy tuyết lớn mịt mù. Nguy rôi, lá thư gần nhất Mộc Hàn Hạ gửi tới vẫn còn ở trong này. Bầu trời tối đen, Lâm Mạc Thần ngồi trên giường trong phòng khách sạn, áo khoác cởi ra để sang một bên, thư cũng rải rác trên giường.

Thực ra gần đây mọi chuyện của anh đều thuận buồm xuôi gió, Phong Thần phát triển thuận lợi, lợi nhuận hàng năm không ngừng đột phá. Anh vừa tròn ba mươi, coi như là đắc ý viên mãn, hăng hái, trong lòng cũng rất tốt. Nghĩ đến năm sau đi Mỹ tìm Mộc Hàn Hạ, trong lòng cũng có mấy phần nắm chắc. Anh rót chén rượu vang, cầm lấy bức thư đầu tiên, cẩn thận xem. Giấy viết thư đã ố

vàng, là tháng 10 năm 2009, khi cô mới đến Mỹ viết cho Hà Tĩnh. "... Tất cả đều thuận lợi, tớ ở bệnh viện hơn một tuần. Thực ra bệnh cũng không nặng, nhưng bệnh đến nhanh, nên cảm thấy nguyên khí bị thương tổn, dường như bệnh nặng một hồi. Chủ thuê nhà của tớ tên Trương Tử, là người rất tốt. Anh ấy cũng có người mình yêu

nhất đời này, nhưng cô ấy đã mất rồi. Anh ấy đều một lòng một dạ với cô ấy, sau đó mỗi ngày đều nghiên cứu kỹ thuật. Thỉnh thoảng tớ nhìn anh ấy đột nhiên nghĩ mình may mắn biết bao. Ít nhất người tớ yêu thương vẫn còn sống tốt ở một nơi khác trên địa cầu. Anh ấy thông minh, lợi hại như vậy, tớ biết anh ấy sẽ càng ngày càng tốt.

Chỉ là anh ấy đã không còn thuộc về tớ nữa rồi." Anh rút ra nhìn bức thư thứ hai, là một năm sau, Mộc Hàn Hạ nói về chuyện bài vở, đồng thời bắt đầu ra ngoài làm việc.

"Tất cả đều tốt. Cậu bảo kết hôn, tớ thật sự rất vui. Tiền mừng đã gửi rồi, nhất định phải nhận lấy. Tớ và cậu không cần phải khách sáo với nhau, sau này cậu có con, tớ phải làm mẹ nuôi của bé. Vô cùng xin lỗi, không thể trở về tham dự hôn lễ. Chờ sau này khi tớ đã có chỗ đứng sẽ trở về thăm cậu. Chờ tớ nhé...

Trên đường hôm qua sau khi tan làm ở quán cà phê, nhìn thấy một người rất giống anh ấy, tớ cũng không nhìn. Tớ cảm thấy mình thật ngốc, vẫn còn nhớ tới anh ấy, nhưng hiện tại tớ đã bình tĩnh hơn rồi. Hiện tại anh ấy tốt hay xấu cũng không còn liên quan đến tớ nữa. A Tĩnh, tớ nghĩ như vậy là đúng nhất. Tớ ra nước ngoài, rời khỏi anh ấy là quyết định chính xác. Bởi thế tớ mới có cuộc sống thuận lợi như hiện tại.

Tớ sẽ cố gắng học tập, cố gắng làm việc. Mấy năm nữa sẽ trở lại, chờ tớ." Bất tri bất giác, Lâm Mạc Thần đã uống hết một chai rượu. Anh cảm thấy đầu óc hơi quay cuồng, tình cảm mềm mại mà quyến luyến nơi nào đó dường như từ từ bao trùm toàn bộ trái tim anh, nhưng dường như sự trống rỗng đang không ngừng mở rộng trong lòng anh. Anh giỏi kiềm chế, nhưng không thể chi phối được cảm giác và mâu thuẫn lúc này. Rượu lại càng tăng thêm cảm giác mất mát. Anh không biết có nên đọc tiếp nữa không, bởi vì tuổi tác nên đã mất đi càng ngày càng nhiều, người tất nhiên càng đi càng xa, nhưng anh không thể dừng lại.

Sau đó anh nhìn thấy lá thư này, lạc khoản là hai tháng trước. "A Tĩnh: Nhìn chữ như thấy người.

Nhìn thấy cậu nói trong thư, sau khi kết hôn ở chung không vui vẻ, tớ rất lo lắng. Tớ không biết nên nói như thế nào, bởi vì dù sao tớ cũng chưa trải qua cuộc sống hôn nhân. Nhưng sau khi thực sự suy nghĩ, tớ nghĩ nếu đã kết hôn, từng cho rằng là người sống cả đời, vậy làm phụ nữ thì phải cố gắng hết sức, hóa giải mâu thuẫn, để cho ở chung với nhau thật tốt. Nhưng ở trong hôn nhân, cậu cũng phải bảo vệ mình thật tốt, đây là hàng đầu. Đừng cho anh ta thật sự xúc phạm tới cậu, nếu không, tớ cũng sẽ không bỏ qua cho anh ta. Tớ gửi chút tiền, hi vọng có thể giúp cậu giải quyết chuyện trước mắt. Nhưng nếu hai

người thật sự không thể tiếp tục sống chung, tính cách của anh ta thực sự có vấn đề, cậu muốn ly hôn, tớ chỉ muốn nói, tớ ủng hộ mọi quyết định của cậu. Tớ không thể ở bên cạnh cậu, xin cậu hãy bảo vệ thật tốt chính mình.

Xin lỗi tớ không về nước thăm cậu được. Nhìn thấy cậu nhắc đến chuyện tình yêu của mình, tớ nghĩ đến kinh nghiệm của mình, cũng không có ý nghĩa tham khảo quá nhiều cho cậu, nhưng đời người không chỉ có mỗi tình yêu.

Mấy tháng trước, tớ đi đến Costa Rica ở Nam Mỹ, nơi đó có một trấn nhỏ, có rừng mưa nhiệt đới trải dài. Đây là nơi lớn nhất tớ đi trong mấy năm qua, tớ và mấy người thanh niên, đi theo hướng dẫn viên du lịch địa phương, tham gia đoàn du lịch ban đêm, chúng tớ đi xem dã thú kiếm ăn, độc xà, thằn lằn...Đó là những điều kì lạ tớ được trải qua lần đầu tiên. Trong đêm khuya, cậu sẽ nghe thấy tiếng gió thổi trong rừng mưa, bọn họ gọi

là "sóng cây", vô cùng im lặng lại vô cùng rung động lòng người. Sau đó, tớ chơi một trò tên là Canopy, ở trên núi rất cao, mọi người được cột bằng dây cáp, sau đó tung người nhảy xuống. Đến nay tớ vẫn nhớ rõ cảm giác ấy. Tớ bị trượt

khoảng mấy km, sao giống như ở ngay bên cạnh tớ, chìa tay ra là chạm được vào. Trên mặt đất, rừng mưa thoạt nhìn như một đóa broccoli, xa xôi như vậy, yên tĩnh như vậy. Có người ngồi xuống, có người nằm, trong số những người đi cùng chỉ có tớ là mở rộng hai tay, hét to, lướt xuống phía dưới. Thậm chí bởi vậy mà huấn luyện viên còn khen tớ. Thực ra tớ vô cùng sợ hãi, bởi vì rất cao, người giống như từ trên cao rơi xuống, nhưng lại vô cùng kích thích, chơi rất vui. Giống như cả thế giới đều ở dưới chân tớ, còn tớ nhỏ bé mà lại có giá trị được xem trọng như thế.

Nhưng khi tớ rơi xuống đất, chân nhũn hết cả ra, phải có người giúp đỡ mới có thể đứng vững. Chính là vào khoảnh khắc đó tớ đột nhiên nhớ tới Lâm Mạc Thần. Thực ra đã lâu rồi tớ không nghĩ tới anh ấy. Nghĩ tới vào lúc đó là bởi vì tớ đột nhiên cảm thấy thư thái. Đời người lớn như vậy, thế giới rộng như vậy, cuối cùng anh ấy chỉ là khách qua đường mà thôi. Tớ bị anh ấy phụ bạc cũng tốt, từng yêu anh ấy cũng tốt, đều chỉ là một đoạn đời người mà thôi. Anh ấy giúp đỡ tớ trưởng thành, anh ấy từng là phần quan trọng nhất trong cuộc đời tớ, tớ nên cảm thấy cảm kích là đủ rồi.

Tớ đã hoàn toàn từ bỏ anh ấy, khi nhớ tới anh ấy, trong lòng tớ đã không còn cảm giác gì nữa." Lâm Mạc Thần bỏ chén rượu xuống, cầm lá thư lên. Giấy viết thư nằm giữa ngón tay anh, anh ngẩng đầu, nhìn bóng đêm đã khuya ngoài cửa sổ, không có sao, cũng không có chút ánh sáng nào.

Trong tủ rượu vẫn còn mấy chai rượu nữa, anh lấy ra, lại uống mấy chén, sắc mặt lạnh như băng, trái tim cũng càng lạnh lẽo hơn. Từ sau khi Mộc Hàn Hạ ra nước ngoài, anh gần như không uống rượu, trường hợp quan trọng cũng không ngoại lệ, nhưng đêm này không biết anh đã uống bao nhiêu. Chàng trai trẻ khi mới về nước uống say hồ đồ mà kiêu ngạo. Anh hiện tại quyền cao chức trọng, giàu có, khi uống rượu lại càng ngày càng im lặng. Cuối cùng anh tựa vào mặt đất bên cạnh giường, bên người rải rác thư. Anh lấy ra một phong thư, ánh mắt dừng ở trên chữ cuối cùng kia, trong nháy mắt nước mắt chảy khỏi viền mắt, anh vo tròn ném ra xa.

Chỉ là khi ngẩng đầu anh nhìn thấy không phải là căn phòng lộn xộn và tuyết ngoài cửa sổ mà là nhìn thấy vận mệnh của chính mình. Khi anh quan sát vận mệnh của chính mình, đột nhiên hiểu ra, người phụ nữ kia rõ ràng là chạc cây dây dưa sâu nhất. Cô uốn lượn ở trong bóng đêm, cô quanh quẩn trong mơ. Cô dây dưa không chỉ là tình yêu, mà còn là sự nghiệp, lý tưởng, và khao khát linh hồn.

Nếu không chiếm được, nếu không tìm được về, cả đời này anh cũng sẽ là bộ dạng như thế này. Phiên ngoại kết hợp "Hàn Hạ - Thời gian" 1. Bọn họ

Trước khi gặp bọn họ, Mộc Hàn Hạ phát hiện Lâm Mạc Thần đánh giá em rể vô cùng cao. "Thành tựu của cậu ấy có lẽ còn lớn hơn so với anh." Lâm Mạc Thần nói như vậy. "Tại sao?"

"Lúc cậu ấy ở tuổi anh, ngay cả hành động theo cảm tính cũng không có, lại có nền tảng là công ty của gia tộc, sao lại làm không tốt chứ?" Mộc Hàn Hạ kinh ngạc, Lâm Mạc Thần lại thay đổi đề tài: "Nhưng đó cũng là nguyên nhân anh không thích cậu ấy ngay từ đầu. Tâm cơ quá sâu, làm bạn trai hoàn toàn không đáng tin cậy. Anh vốn hi vọng Lâm Thiển tìm một người đàn ông trung thực trung hậu, chiều chuộng con bé, cả đời chèn ép đối phương mới tốt. Dù sao có anh, đời này con bé cũng không thiếu tiền." Nói xong lại nhìn thấy Mộc Hàn Hạ đang cười.

Lâm Mạc Thần ôm cô: "Nghĩ hay như vậy, nhưng anh không ngăn được Lệ Trí Thành. Ai có thể ngăn được anh chứ?" Đối với chuyện sắp gặp Mộc Hàn Hạ, Lâm Thiển thực sự hơi lo sợ. Bởi vì trong lòng cô, người phụ nữ này thật sự rất thần bí, địa vị cũng rất cao trong lòng anh trai. Có thể nói thế này, sự tồn tại của chị ấy, sự vướng mắc tình yêu giữa bọn họ, Lâm Mạc Thần không nói bất cứ điều gì với cô. Hơn nữa nhắc tới sẽ lập tức đen mặt. Chỉ có đánh giá trực tiếp là sau lần say rượu nào đó: "Cô ấy là nữ thần của anh." Nữ thần của Lâm Mạc Thần đó! Lâm Thiển thực sự không tưởng tượng nổi người phụ nữ đó sẽ có diện mạo trông như thế nào. Có lạnh lùng, cao quý không? Xinh đẹp khuynh thành không? Thay đổi như chong chóng, sáng nắng chiều mưa? Nếu không sao có thể khiến anh trai cô bị xả thịt lột da như vậy? Thậm chí Lâm Thiển còn từng tưởng tượng ở phương diện nào đó tính cách của anh trai cô hơi ngây thơ, hoặc là người phụ nữ kia lớn hơn nhiều tuổi so với anh, năm đó là một đoạn tình cảm chị em khó quên? Anh trai bị người đùa giỡn, từ bỏ, vậy cô cũng coi như là hiểu được.

Thấy cô ngồi ngẩn người trong sô pha, mặt còn hơi đỏ ửng, Lệ Trí Thành đi qua ôm lấy vợ: "Nghĩ cái gì vậy?" "Nghĩ đến Mộc Hàn Hạ. Người phụ nữ anh trai em yêu thương nhiều năm như vậy, rốt cuộc có bộ dạng như thế nào?" Đối với vấn đề này, Lệ Trí Thành cũng không quá hứng thú. Theo anh thấy, Lâm Thiển quá mù quáng sùng bái anh trai, cho nên không nhìn rõ sự việc. Thật ra dựa vào một số tiểu tiết trong lời nói và việc làm của Lâm Mạc Thần, có thể dễ dàng suy đoán: chẳng qua là một người đàn ông phụ lòng một người phụ nữ, sau đó quyết một lòng theo đuổi lại. Lâm Mạc Thần không có mặt mũi nào nói thẳng với em gái thôi.

Lệ Trí Thành hỏi: "Hiện tại bọn họ tiến triển như thế nào?" Lâm Thiển cười đáp: "Anh trai em vẫn rất lợi hại. Mộc Hàn Hạ mới về nước được nửa năm đã đồng ý kết hôn rồi. Mấy hôm nữa họ sẽ lĩnh giấy kết hôn. Nếu chúng ta không đi du lịch nước ngoài đã sớm gặp được rồi. Cuối cùng anh em đã hoàn thành tâm nguyện." Lệ Trí Thành nở nụ cười.

Lâm Thiển: "Anh cười cái gì vậy?" Lại là dáng vẻ sâu không lường được. "Không có gì." Lệ Trí Thành đáp, "Chỉ là nhớ tới năm đó muốn ở bên cạnh em trong thời gian ngắn, phải biến một trăm triệu thành hai trăm triệu. Muốn kết hôn với em phải quét sạch tất cả đối thủ cạnh tranh, trở thành công ty hàng đầu. Anh trai em khiến anh lĩnh được giấy chứng nhận kết hôn kia không hề dễ dàng. Còn anh ấy lại nhanh gọn, trong nửa năm đã cầm được vào trong tay." Giọng nói lành lạnh của anh khiến Lâm Thiển bật cười, cảm thấy ngọt ngào, nói: "Sao mà so sánh được chứ? Một mình anh em đã chịu khổ bao nhiêu năm mà. Tuy lúc ấy chúng ta chưa lĩnh giấy kết hôn, nhưng không phải em đã gạt anh em, chủ động dọn sang ở chung với anh sao? Tiện nghi anh đều đã chiếm hết, làm sao chịu thiệt thòi chứ?"

2- Nhật Bản Càng ở chung với Mộc Hàn Hạ, Lâm Thiển càng phát hiện tính cách người chị dâu này vô cùng khác biệt so với anh trai. Tính cách chị ấy không hề lạnh nhạt kiêu ngạo như anh trai, mà thẳng thắn bộc trực. Có rất nhiều chuyện Lâm Mạc Thần không nói với Lâm Thiển, vô cùng theo chủ nghĩa đàn ông, nhưng hỏi chị dâu sẽ nói. Vì thế hai người phụ nữ ở chung càng ngày càng hòa hợp. Hôm đó, trên chuyến bay đến Nhật Bản nghỉ phép, Lâm Thiển và Mộc Hàn Hạ ngồi cùng một hàng ghế, hai người đàn ông ngồi ở phía sau. Lâm Mạc Thần đòi đổi vị trí, nhưng Lâm Thiển sống chết cũng không chịu, còn Lệ Trí Thành chiều chuộng cô nên mặc kệ, còn Mộc Hàn Hạ cũng cười bỏ phiếu chống lại. Vì thế Lâm Mạc Thần đành phải ngồi phía sau người vợ mới cưới, nhìn em gái dính lấy cô.

A... "Chị dâu, làm thế nào anh trai em theo đuổi lại được chị vậy?" Lâm Thiển hỏi. Mộc Hàn Hạ cười, nghĩ tới người đàn ông ngồi ngay phía sau mình đáp: "Anh ấy vô cùng thành tâm." Cô nói bình thản, Lâm Thiển cũng rất thương anh trai, mấy năm nay anh ấy điên cường hành xác thành như vậy.

"Không phải anh ấy kiên quyết bám lấy chị đấy chứ?" Lâm Thiển nhỏ giọng hỏi. "Ừ." Ở Nhật Bản, bọn họ ở trong hai tòa biệt thự có suối nước nóng và sân vườn. Đêm đó sau khi đến, Mộc Hàn Hạ vẫn còn đang tắm rửa, Lâm Mạc Thần bước ra ngoài sân, thấy ở sân bên cạnh, em gái em rể đang pha trà uống. Anh vui vẻ đi qua, Lâm Thiển lập tức đưa cho anh một ly trà, miệng còn vô cùng ngọt:" Anh trai, thử kỹ thuật pha trà của em đi." Lệ Trí Thành ôm cô nói: "Hiện tại cô ấy pha trà không hề tồi."

Không biết là có phải do gặp chuyện vui mừng tinh thần sảng khoái, Lâm Mạc Thần nhấp một ngụm, thực sự là hơi đắng nhưng cũng có chút ngọt, uống vào khá thơm. Định khen ngợi mấy câu, ai ngờ lại nghe thấy Lâm Thiển nói: "Anh, nghe nói anh ở Bắc Kinh, để theo đuổi chị Hàn Hạ mỗi ngày còn chạy bộ nữa. Trước kia em tận tình khuyên bảo anh rèn luyện, nhưng anh toàn phớt lờ em thôi." Lâm Mạc Thần liếc cô. "Cho dù là đi với ai, rèn luyện thân thể luôn là chuyện tốt." Lệ Trí Thành tiếp lời.

"Anh ấy cũng đâu chỉ có rèn luyện thân thể với chị ấy không thôi đâu." Lâm Thiển chầm chậm nói, "Rõ ràng là đối thủ cạnh tranh, người ta vừa quay về đã lập tức từ bỏ không chống cự. Còn giải quyết những người trước đó đã đắc tội với chị Hàn Hạ, lấy việc công làm việc tư. Em lại nghĩ đến năm đó khi mình yêu đương, cái này không được phép cái kia cũng không, còn chưa tính đến chuyện anh bất công với em rể, anh còn mang theo đầu tư từ bên ngoài trở về thu mua, dưới danh nghĩa tốt đẹp là thử thách anh ấy. Anh, em không phải là do anh nhặt về đấy chứ? A...nghe nói anh còn lén lút chặn thư của người ta gửi cho bạn từ Mỹ về, em không thể nghĩ tới anh trai em sẽ làm chuyện như vậy." "Lâm Thiển." Lệ Trí Thành ngắt lời cô, khẽ dặn dò, "Loại chuyện này...đừng nên nói ra." "À, được thôi."

Lệ Trí Thành lại ngẩng đầu nhìn Lâm Mạc Thần, mỉm cười nói: "Anh à, cô ấy hay thích nói đùa. Trong lòng bọn em, không hề để ý chút nào đến chuyện...anh nhất bên trọng nhất bên khinh, trọng sắc đâu." Lâm Mạc Thần nở nụ cười vì hai người kẻ xướng người họa, uống nốt chén trà, đúng dậy nói: "Lâm Thiển, người phải chiều chuộng em cả đời vốn không phải là anh, mà là Lệ Trí Thành. Mấy năm nay Hàn Hạ phải chịu rất nhiều đau khổ, không giống hai người. Hơn nữa đàn ông chiều chuộng người phụ nữ của mình là chuyện chính đáng. Làm gì có người đàn ông nào lại chạy tới chiều chuộng em rể mình chứ? Bị ngốc à? Đương nhiên, nếu đổi lại người khác là anh trai của em, chỉ sợ đã sớm bị Lệ Trí Thành chơi cho thảm rồi, đáng tiếc người cậu ta gặp lại là anh, ha." Ánh mắt hai người đàn ông giao nhau, Lệ Trí Thành mỉm cười không lên tiếng. Lâm Mạc Thần tiếp tục nói: "Lâm Thiển, sau này không được nói linh tinh nữa." Lâm Thiển vốn định làm nũng đùa anh một chút thôi, hừ một tiếng, mỉm cười, không nói chuyện.

Lâm Mạc Thần trở về biệt thự của mình, Lâm Thiển dõi theo bóng dáng anh nói: "Mới nói được có vài câu, sao anh ấy đã đi rồi?" Lệ Trí Thành đáp: "Xem ra là chị dâu sắp tắm xong rồi." Lâm Thiển: "Anh trai em đúng thật là! Si tình như vậy, ham muốn chiếm giữ mạnh mẽ như vậy, em là em gái bị anh ấy ra vẻ đạo mạo quản giáo nhiều năm như vậy, thật khó mà thích ứng được." 3- Trượt tuyết Lâm Mạc Thần kéo cửa gỗ ra, đúng lúc nhìn thấy Mộc Hàn Hạ mặc áo ngủ từ trong phòng tắm đi ra. Anh lập tức ôm lấy cô, cúi đầu hôn. Hơi mạnh, còn cắn, như là trừng phạt.

Mộc Hàn Hạ: "Anh sao vậy?" "Em nói hết chuyện của chúng ta cho Lâm Thiển?" Mộc Hàn Hạ nhìn anh: "Em ấy là em gái anh mà."

"Sau này đừng nói nhiều với nó." Một lát sau, Mộc Hàn Hạ mới phát hiện ra ẩn ý trong đó: "Lâm Mạc Thần, không phải...anh ngượng đấy chứ?" Lâm Mạc Thần không nói lời nào, vẻ mặt bình thản, mạnh mẽ hôn cô.

Vì thế Mộc Hàn Hạ vô cùng xác định: Người đàn ông này rõ ràng chết vì sĩ diện trước mặt em gái. Mọi người nghỉ ngơi xong thì đi ăn cơm trưa. Đồ ăn Nhật Bản tươi ngon, cá hồi, sò Bắc Cực, sashimi thịt bò, súp miso... Lệ Trí Thành là quân nhân, hơn nữa là điển hình cho loại người mặc quần áo vào thì gầy, cởi ra thì dáng người có thịt, sức ăn không hề nhỏ, xử lý hết từng đĩa sashimi, Lâm Thiển vốn thích ăn đồ Nhật, nên cũng ăn rất nhiều. Còn Mộc Hàn Hạ chỉ mới ăn được mấy miếng sashimi đã bị Lâm Mạc Thần ngăn lại: "Ăn ít đồ sống thôi." Cô gắp cua cũng không cho ăn, anh nói: "Đồ này lạnh." Cuối cùng anh gắp chút cá và thịt chín cho cô. Mọi chuyện Mộc Hàn Hạ đều nghe theo anh, không hề phản đối, còn Lâm Thiển cảm thấy anh mình thật buồn nôn. Còn Lệ Trí Thành nhìn ra manh mối hỏi: "Có kế hoạch."

Lâm Mạc Thần gật đầu đáp: "Đang chuẩn bị mang thai." Tuy chỉ là mấy từ đơn giản, nhưng lại khiến Mộc Hàn Hạ thẹn đỏ mặt, cũng cảm thấy ngọt ngào. Lâm Thiển vô cùng vui mừng nói: "Tốt quá, sinh cho Lệ Thừa Lan nhà em một em trai, sau này hai chị em có thể làm bạn với nhau." Lệ Trí Thành khẽ nói: "Thằng nhóc nhà họ Bạc và Quý Chú không phải đang tranh nhau làm bạn với con bé sao? Nhưng về sau có con của hai anh chị cũng ngăn được chúng nó."

Khi hai người nói chuyện, Lâm Thiển chú ý tới Lâm Mạc Thần cũng cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Mộc Hàn Hạ đang cười. Lâm Thiển muốn dời mắt đi, lại chú ý tới tay hai người dưới bàn vẫn đang nắm chặt với nhau. Trong lòng Lâm Thiển cảm thấy ấm áp, nhờ vậy mà cũng chú ý hơn. Vì thế sau khi ăn xong, cô mới phát hiện, trong toàn bộ chuyến đi anh trai luôn nắm tay Mộc Hàn Hạ, dù ở trong góc có người biết vẫn không buông ra. Sau bữa cơm trưa là đến hoạt động trượt tuyết. Tuy trước kia Lệ Trí Thành đã từng trượt tuyết, nhưng cũng không nhiều lần lắm, song thứ gì thuộc về vận động, anh đều dễ dàng nắm bắt được, động tác cũng coi như thành thạo đẹp mắt. Lâm Thiển là cao thủ trượt tuyết, sau khi ra nước ngoài Mộc Hàn Hạ cũng trượt mấy lần, cũng coi như là đủ tư cách trượt cơ bản. Đợi đến khi Lâm Mạc Thần đã mặc xong đồ trang bị, anh mới bình tĩnh nói với mọi người: "Anh chưa từng trượt." Mộc Hàn Hạ: "Trước đó bàn bạc, sao anh không nói?" Anh từ Mỹ trở về, kiến thức uyên bác, Mộc Hàn Hạ nghĩ anh chắc chắn sẽ biết trượt.

Lâm Mạc Thần đáp: "Học tự nhiên sẽ biết." Mộc Hàn Hạ nghĩ đúng vậy, anh thông minh như vậy mà. "Vậy ai dìu anh trai em trượt đây?" Lâm Thiển hỏi.

Mộc Hàn Hạ nói: "Chị thì không được rồi, kĩ thuật của chị cũng chỉ tàm tạm." Lâm Thiển nói: "Em cũng không được, vóc dáng anh trai em cao như vậy, ngã một phát thì em cũng không kéo lên được." Hai người cùng nhìn về phía Lệ Trí Thành, Lệ Trí Thành im lặng một chút cười nói: "Anh, em dìu anh nhé?"

Lâm Mạc Thần: "Có thể." Bốn người đến ngôi nhà gỗ nhỏ trên sườn núi, Lâm Thiển kéo Mộc Hàn Hạ cười đi trượt tuyết trước. Lúc này, trên bầu trời xanh tuyết dày đặc. Hai người phụ nữ trượt hai đường vòng cung trôi chảy trong tuyết, bóng dáng thướt tha yểu điệu. Lệ Trí Thành và Lâm Mạc Thần nhìn chăm chú vào hai người phụ nữ của mình, nhìn một lát, mới lên tiếng. Lệ Trí Thành: "Em nghĩ anh cũng không muốn em nắm tay anh trượt xuống đâu."

Lâm Mạc Thần: "Ai muốn cậu dắt chứ?" Lệ Trí Thành cười: "Nhưng một mình em xuống trước, anh xác định có thể xuống một mình sao? Có cần em gọi nhân viên cứu hộ đến không?" "Không cần." Lâm Mạc Thần điều chỉnh gậy trượt tuyết của mình một chút, khẽ cười nói: "Chuyện gì tới sẽ tới, không cần cậu quan tâm."

Lệ Trí Thành thực sự không xen vào nữa, gậy trượt tuyết mượn lực trên mặt đất, giống như chim bay, linh hoạt nhanh chóng trượt ra xa. Mộc Hàn Hạ và Lâm Thiển trượt cũng không nhanh, hai người vừa trượt vừa cười nói, Lâm Thiển còn dạy cho cô một số kĩ thuật, nhưng Mộc Hàn Hạ lo lắng cho Lâm Mạc Thần, nên thỉnh thoảng quay đầu lại. Kết quả không bao lâu, đã thấy một bóng dáng mạnh mẽ, trượt từ chỗ cao xuống. Bóng dáng mạnh mẽ như vậy...

Tất nhiên không phải là Lâm Mạc Thần tay trói gà không chặt. Chờ đến khi Lệ Trí Thành trượt đến trước mặt hai người. Mộc Hàn Hạ: "Anh ấy đâu?"

Lâm Thiển: "Anh em đâu?" Lệ Trí Thành hơi có lỗi nói: "Anh muốn dìu anh ấy, nhưng cho dù làm thế nào anh ấy cũng không muốn, bảo anh đi trước." Mộc Hàn Hạ và Lâm Thiển đều tin lời giải thích này. Lâm Thiển nói: "Vậy làm thế nào đây. Hai người cũng biết khả năng vận động của anh em đấy." "Hai người cứ xuống trước đi, để chị đi với anh ấy." Mộc Hàn Hạ lập tức nói. Lâm Thiển hơi lo lắng, Lệ Trí Thành đã nắm lấy tay cô, gật đầu: "Chị dâu, vậy vất vả cho chị."

Lâm Thiển còn chưa hoàn hồn đã bị Lệ Trí Thành kéo đi. Hai người trượt được một đoạn, bỗng nhiên Lệ Trí Thành thay đổi tư thế, từ phía sau ôm lấy cô, hai người từ từ trượt xuống. Tư thế vô cùng thân thiết như vậy, trong ngực và nhiệt độ cơ thể của anh, khiến trong lòng Lâm Thiển cũng rung động, khẽ nói: "Anh làm gì vậy?" Lệ Trí Thành thì thầm bên tai cô: "Đây mới là cảnh trượt tuyết mà anh muốn." "Cứ mặc kệ bọn họ như vậy sao?" Lâm Thiển hỏi, "Kĩ thuật của chị Hàn Hạ phải dìu anh em sẽ rất vất vả." "Đừng ngốc thế chứ." Lệ Trí Thành nói, "Đó không phải là điều anh em muốn sao? Nếu không làm gì có chuyện anh ấy đồng ý đi trượt tuyết?"

Lâm Thiển: "Em nói này, đàn ông các anh có thể đừng hư hỏng như vậy không?" Mộc Hàn Hạ đứng tại chỗ một lát, nhưng vẫn không thấy Lâm Mạc Thần trượt xuống, đành cởi ván trượt tuyết ra xách lên, đi bộ lên núi. Không bao lâu sau, đã thấy có một người đang bò trong tuyết, còn ai ngoài Lâm Mạc Thần? Lúc này khoảng cách của anh so với điểm xuất phát còn chưa đến mười mét. Mộc Hàn Hạ nhịn cười, đi qua đỡ lấy anh: "Không đau chứ?"

"Đau lắm." Anh ngẩng đầu nhìn cô, trên lông mi còn dính một chút tuyết, nhưng khuôn mặt lại bừng sáng, trong đôi mắt còn có ý cười. Anh cúi đầu hôn mặt cô: "Sao em lại quay lại?" "Sao anh không để cho Lệ Trí Thành dìu?"

"Sao anh có thể để cho một người đàn ông nắm tay trượt xuống chứ? Hơn nữa cậu ấy còn là người em rể anh luôn dạy bảo?" Mộc Hàn Hạ cười, chỉnh lại quần áo, sau đó nắm tay anh: "Nói trước nhé, kĩ thuật của em cũng chỉ tàm tạm thôi, đừng có kì vọng quá cao." "Không sao." Anh khẽ nói, "Có em bảo vệ là tốt rồi."

Khả năng giữ thăng bằng của Lâm Mạc Thần không quá kém, anh cũng chịu quan sát học tập, nên hai người cũng không bị ngã quá nhiều. Tuy vậy hai người một người chỉ biết có một chút, người kia là lính mới, trượt được một đoạn, lại bị ngã mấy lần. Cả người Mộc Hàn Hạ đều bị ngã đau đớn, Lâm Mạc Thần cũng không khá hơn. Có một lần ngã nặng nhất, Lâm Mạc Thần ngã trước, chân và lưng đều đập xuống đất, Mộc Hàn Hạ bị anh kéo nên cũng ngã sấp xuống, mông chạm ngay xuống đất, đau đến mức tê rần. Sau đó hai người cùng nằm trong tuyết, Mộc Hàn Hạ nói: "Ngã khiến em đau muốn chết?" "Đau ở đâu?"

"Chân, thắt lưng, mông..." Anh nghiêng đầu nhìn cô: 'Không sao, buổi tối anh xoa cho em." "Vâng."

Bầu trời xanh, tuyết rất lạnh, hai người im lặng nhìn một lát, Lâm Mạc Thần ôm cô vào trong lòng mình. Mộc Hàn Hạ tựa vào ngực anh, cùng nhau nhìn bầu trời cao, hai người khẽ mỉm cười, đời người hóa ra có thể hạnh phúc như vậy. 4- Suối nước nóng và rừng rậm Lâm Mạc Thần nói sẽ xoa chỗ bị đau cho cô, nhưng Mộc Hàn Hạ không nghĩ tới lại là cách xoa như vậy.

Bầu trời sâu và đen dường như không thấy đáy, ánh sao rải rác trong đó. Phía sau sân là suối nước nóng riêng ngoài trời, lúc này hơi nước bốc lên mịt mù như mộng. Khi Mộc Hàn Hạ đẩy cửa ra thấy Lâm Mạc Thần đang ngâm mình trong bể, cánh tay đặt lên bên thành bể, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt kia khiến tim cô khẽ run. "Sao còn không xuống dưới?" Anh nói.

Mộc Hàn Hạ cởi áo ngủ ra, bên trong mặc một chiếc áo bơi, đi vào trong nước. Bể tắm không lớn, anh ở một đầu, cô ở một đầu. Cô cười nói: "Thoải mái thật, nước rất ấm." Anh không nói lời nào, đứng dậy bơi về phía cô. "Đừng cởi." Giọng nói của cô hơi khàn.

"Không sao, nước nơi này rất sạch, cũng không có người khác." Anh vùi đầu xuống. "Thoải mái không?" Anh khẽ hỏi. Sóng nước, độ ấm, hơi nước, ánh đèn, tay và lời nói của người đàn ông, bọn chúng cùng chồng lên nhau, mang lại cho Mộc Hàn Hạ kích thích trước nay chưa từng có. Cô nghĩ anh lại bắt đầu điên rồi, giống như nhiều năm trước, làm sao ngăn được chứ?

Một lát sau, anh nâng cô lên, để cho cơ thể cô nằm trên thành bể. Tay cũng bắt đầu tăng thêm lực ở các nơi. Mộc Hàn Hạ khẽ rên rỉ: "Nhẹ chút..." "Đau không?" "Không đau..."

Vì thế anh nở nụ cười, khẽ hỏi: "Không phải rất tốt sao, để anh xoa tiếp cho em nhé?" Theo sóng nước anh càng ngày càng nóng, khẽ đung đưa. Cơ thể Mộc Hàn Hạ bị anh nâng lên cao, rồi anh lại chọc ghẹo, nhịp điệu di chuyển theo anh. Thể lực của cô vốn tốt, vòng eo mềm mại dẻo dai. Lâm Mạc Thần nắm chặt không buông. Sau đó anh vẫn cảm thấy trong nước còn chưa đủ thỏa mãn, lấy áo ngủ bọc lấy hai người đi về phòng. Cửa sổ mở toang, ánh trăng im lặng chiếu rọi qua song cửa. Khi Mộc Hàn Hạ đã mềm nhũn trong lòng, hơi thở của Lâm Mạc Thần trở nên dồn dập, cúi đầu không ngừng hôn môi cô, từng tấc trên làn da cô đều ướt nhẹp. Sau đó khi anh ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, cảnh vật u tối như vậy lại khiến người ta cảm thấy hoa mắt mê đắm.

5- Nhược thủy Sáng sớm hôm sau, Lâm Mạc Thần kéo cửa gỗ ra, đứng dưới hiên, thấy Lệ Trí Thành ở bên cạnh đã thức dậy, đang ngồi pha trà. "Lâm Thiển đâu?" Lâm Mạc Thần đứng từ xa hỏi.

Lệ Trí Thành yên lặng một lát. Dù anh chín chắn từng trải cũng làm sao dám nói với anh vợ đêm qua mình đã làm gì khiến cho em gái nhà người ta hôm nay không dậy được. Vì thế Lệ Trí Thành thản nhiên nói: "Đang ngủ. Cô ấy vẫn luôn ham ngủ." Lâm Mạc Thần cũng không để ý, gật đầu, dù sao cũng đang đi du lịch.

Lệ Trí Thành lại hỏi: "Chị dâu đâu ạ?" Lâm Mạc Thần cũng im lặng một giây mới đáp: "Cô ấy đang ngủ." Vì thế hai người đàn ông đều im lặng.

Sau đó, Lệ Trí Thành lấy bàn cờ ra, hai người im lặng đánh cờ. Ánh mặt trời càng ngày càng sáng, chiếu vào lớp tuyết mỏng bao phủ ngọn núi nhỏ. Mùi trà thơm bên cạnh tràn ngập, hai người anh tới tôi lui, sát phạt kinh tâm động phách, nhưng người ở bên ngoài không ai biết được. Đến khi một ván cờ sắp kết thúc, mới nghe thấy tiếng động mơ hồ từ trong phòng Lệ Trí Thành, còn trong phòng Lâm Mạc Thần hình như cũng có tiếng bước chân người rời giường. Lệ Trí Thành cúi đầu tập trung suy nghĩ nhìn ván cờ, bỗng nhiên nói: "Yên tâm, em sẽ luôn quý trọng Lâm Thiển. Khi coi em là đội trưởng bảo vệ, cô ấy vẫn toàn tâm toàn ý che chở cho em. Có thể lấy được cô ấy là phúc khí của em."

Lâm Mạc Thần liếc cậu ta, sau đó nói: "Chị dâu cậu cũng vậy. Vào lúc tôi khó khăn nhất, không rời đi không vứt bỏ, lại còn chạy vạy cho tôi. Chờ khi mọi chuyện ổn định rồi, cô ấy lại rời đi. Hiện tại mới bằng lòng trở về." Hai người anh tiến tôi lui, đánh mấy ván, sau đó còn nở nụ cười. "Anh, không cần đánh nữa, em thắng rồi."

"A...cậu xác định là mình thắng chứ?" Đúng vậy, người phụ nữ như vậy sao tôi lại không động lòng chứ? Nói chung đàn ông bụng dạ thâm sâu đều khát khao có được sự thương tiếc của người phụ nữ.

Thế gian này nhược thủy tam thiên (*), vô số yến oanh. Anh nắm giang sơn, nhưng không hề để vào mắt (*) TỪ “NHƯỢC THỦY” TRONG 《 HỒNG LU MỘNG 》 Ý CHỈ BỂ TÌNH BIỂN YÊU. CỔ BẢO NGỌC NÓI VỚI LM ĐẠI NGỌC : “MẶC CHO NHƯỢC THỦY TAM THIÊN, TA CHỈ LẤY MỘT GÁO NƯỚC”, SAU NÀY TRỞ THÀNH LỜI THỀ TÌNH YÊU SON SẮT GIỮA HAI NGƯỜI NAM VÀ NỮ Chỉ có em không giống người thường.

Em chứng kiến sự yếu đuối của anh. Chỉ có em ngốc nghếch thương tiếc, rõ ràng anh mạnh mẽ hơn em. Sau khi từ Nhật Bản trở về thành phố Lâm được gần một tháng, vào một buổi sáng nào đó, sau khi Mộc Hàn Hạ thức dậy, vẻ mặt hơi khó chịu. Mặt hơi đỏ lại hơi thất thần.

Lâm Mạc Thần phát hiện hỏi: "Em sao vậy?" "Kinh nguyệt của em đã chậm một tuần rồi." Anh từ từ nở nụ cười: "Á?"

"Ngày hôm qua mua que thử thai...Lâm Mạc Thần, hình như em trúng thưởng rồi." Hết. Mời bạn xem tiếp truyện ở thuquantruyen.com.

.