Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Không phụ Hàn Hạ - Chương 36

Chương 37:

Lượt đấu giá thứ 2, mảnh đất B. Lúc này Dung Duyệt tiết lộ phương án tên "Nhà - Dung Duyệt". Ý nghĩa như tên, xây dựng bầu không khí gia đình trong cộng đồng. Vì vậy nó khác hoàn toàn với những tiểu khu khác. Khi bạn bước vào tiểu khu, sẽ có người quản lý chào hỏi bạn. Trên đường về nhà, bạn sẽ đi qua vườn hoa, sân vận động, trung tâm hoạt động của người già, trung tâm trò chơi trẻ em, cuối cùng đến cửa căn hộ của bạn. Còn quan hệ giữa hàng xóm ư? Trong mỗi tòa nhà đều có những tổ nhỏ, bác sĩ, cảnh sát, luật sư...những hàng xóm có nghề nghiệp phục vụ cộng đồng được đăng kí trong danh sách tình bằng hữu tiểu khu. Một khi xảy ra chuyện gì sẽ có rất nhiều người giúp đỡ bạn.

Căn phòng có ba phòng ngủ chính, chủ yếu nhắm vào các gia đình, tầng lớp trung lưu thu nhập ổn định, ngoài một số nhà hàng chất lượng ngoài tiểu khu, bên trong tiểu khu còn có nhà ăn do tiểu khu trực tiếp kinh doanh, vệ sinh loại A... Sau khi quản lí bên Dung Duyệt nói xong phương án, nhóm lãnh đạo không ngừng lộ ra ý cười. Tuy phương án này không giống mảnh đất C, mọi thứ đều là tốt nhất, nhưng đều là lựa chọn khiến người khác rung động. Sau khi kết thúc thuyết trình, Tha Vĩ ra khỏi hội trường, nhìn thấy Lâm Mạc Thần mang theo Antony, đi tới đầu thấu mảnh đất B. Lúc này Tha Vĩ không còn cười, chỉ bình tĩnh chăm chú nhìn Lâm Mạc Thần, khóe miệng Lâm Mạc Thần vẫn còn sót lại ý cười, nhìn không chớp mắt Tha Vĩ lướt qua bên cạnh.

Nhóm lãnh đạo đều hơi tò mò nhìn nhóm người mới này. Dù sao gần đây Phong Thần đang nổi lên cạnh tranh gay gắt với Dung Duyệt, tất nhiên mọi người đều nghe thấy. Lâm Mạc Thần mỉm cười, nói tóm tắt đơn giản cho bọn họ về một chút thực lực, bối cảnh của Phong Thần, đương nhiên không quên đề cập đến Antony là kiến trúc sư quốc tế giỏi nhất "có sức ảnh hưởng xuyên biên giới", sau đó bắt đầu thuyết trình về phương án đấu thầu. Dưới ngọn đèn mờ mờ, giữa đám sương mờ ảo, bao trùm kiến trúc phong cách cổ điển. Video bắt đầu phát hình, Antony tiếng Anh, Lâm Mạc Thần tiếng Trung từ từ giải thích.

Sau khi video phát xong, cả hội trường đều yên tĩnh, Lâm Mạc Thần và Antony đứng dậy mỉm cười chào. Đã gần giữa trưa, nhóm lãnh đạo cũng không đi ăn cơm ngay mà ở lại hội trường, còn đang bàn bạc sôi nổi. "Phương án của Tha Vĩ rất tốt, Phong Thần cũng vậy, khiến cho người ta khó xử." Phó thị trưởng Phàn cười nói.

Viện trưởng viện thiết kế là người ngay thẳng, thành thật nói:"Tôi cho rằng phương án của Phong Thần rất tốt, còn rung động lòng người hơn. Phương án của Dung Duyệt tốt, nhưng khái niệm hài hòa không phải là sự sáng tạo mới mẻ trong nước. Còn thiết kế của Phong Thần phá vỡ hoàn toàn, mới mẻ, nếu có một khu nhà như vậy xuất hiện ở thành phố Lâm, thực sự sẽ trở thành luồng gió kiến trúc mới. Không phải chúng ta khuyến khích giới bất động sản có thêm phương án sáng tạo, có giá trị, mới có thể đảo ngược cứu thị trường sao? Tôi cho rằng nên khuyến khích sự đổi mới của Phong Thần!" Phó thị trưởng Phàn cười không nói gì. Một quan chức khác nói:"Viện trưởng Chu, anh nói thật sự đúng. Nhưng Dung Duyệt là công ty có thực lực nhất khu vực Đại Tây Nam, cũng là công ty nộp thuế đứng đầu thành phố Lâm. Dù sao Phong Thần cũng chỉ là công ty từ ngoài tới, tôi thừa nhận phương án của bọn họ thực sự rung động lòng người, cao hơn Dung Duyệt một bậc, nhưng không biết bọn họ có thể làm được giống như thiết kế hay không. Giao cho bọn họ, chi bằng giao cho Dung Duyệt sẽ yên tâm hơn. Dù sao Dung Duyệt đã làm được không ít hạng mục bất động sản bảo đảm chất lượng."

Viện trường Chu đáp:"Nhưng tôi cho rằng, chúng ta không nên cứ bảo thủ, mà phải tiến về phía trước." Một câu nói khiến quan chức kia không đáp lại được. Lúc này Phó thị trưởng Phàn lại cười nói:"Tôi đồng ý với ý kiến của viện trưởng Chu, nên tiến về phía trước, chứ không nên bảo thủ. Phương án của Phong Thần thực sự rất xuất sắc, người khác khó có thể vứt bỏ được, nhưng diện tích mảnh đất này cũng không nhỏ, phiêu lưu lớn. Sau này có cơ hội khác có thể cho Phong Thần thử nghiệm. Phó thị trưởng Phương, anh vẫn chưa phát biểu ý kiến, anh nói xem." Tất cả mọi người đều nhìn về phía vị lãnh đạo mới điều đến không lâu, ông vẫn đứng ở bên cạnh, không lên tiếng.

Phương Trừng Châu nhấp một ngụm trà, mỉm cười nói:"Tôi cho rằng cả hai công ty đều rất tốt, phương án của Phong Thần càng tốt hơn, nếu không làm được ở thành phố Lâm thật sự đáng tiếc, nhưng thực lực của Dung Duyệt mạnh hơn, lại là công ty nộp thuế hàng đầu, nên cần chiếu cố. Mọi người tự quyết định đi." Nói như vậy tức làm đem quyền quyết định lượt này cho Phó thị trường Phàn. Tha Vĩ và người của hắn vội vàng ăn xong cơm trưa thì nhận được tin tức này.

Bọn họ đã giành được mảnh đất B. Tin tức này khiến cho chân mày hắn không tự giác nhếch lên. Ba mảnh đất, hắn đã giành được hai, cũng coi như may mắn không làm nhục mệnh. Hơn nữa hai mảnh đất này đều là thích hợp nhất với Phong Thần. Hắn nghĩ coi như cục diện hôm nay hắn đã nắm chắc thắng lợi, còn nghĩ sau này báo cáo cho Trương Diệc Phóng, nhắc lại việc liên quan đến Lâm Mạc Thần, chỉ sợ Trương tổng càng thêm tán thưởng hắn. Tuy nhiên không thể thiếu cảnh giác được bởi vì Dung Duyệt phải giành được mảnh đất A. Dung Duyệt đã giành được mấy mảnh đất quanh mảnh đất A mấy năm trước. Ý của Trương tổng là phải làm tổng thể kế hoạch khai phá thương mại, xây dựng khu dân cư và thương mại siêu lớn bất khả xâm phạm ở trung tâm khu phố. Vì vậy không thể để mất mảnh đất này.

Nhưng khi Tha Vĩ lần thứ ba đi vào hội trường lại cảm thấy trong lòng hơi bất an, có cảm giác sai lầm ở đâu đó. Hôm nay mọi chuyện đều thuận lợi, nhưng ở giữa lại mơ hồ ẩn giấu gợn sóng. Đầu tiên Lâm Mạc Thần từ bỏ mảnh đất C, nghe nói phương án của Lâm Mạc Thần dành cho mảnh đất B rất đáng kinh ngạc, nhóm lãnh đạo phải thảo luận quyết liệt, Dung Duyệt cũng là thắng trong gang tấc. Rốt cuộc là không đúng ở chỗ nào chứ? Mảnh đất A, Dong Duyệt chuẩn bị tất nhiên là kễ hoạch khai phá hai trong một vừa khu dân cư vừa khu thương mại. Đương nhiên đây cũng là kế hoạch xây dựng tổng thể đồng bộ trung tâm thương mại của Dung Duyệt. Khu nhà ở nhỏ bé tinh tế chất lượng cao, phong cảnh trung tâm thành phố xanh hóa sạch sẽ gọn gàng. Không có bất cứ khuyết điểm nào, đầu tư cũng là tài nguyên tốt nhất. Sau khi Tha Vĩ rời khỏi hội trường, lần thứ hai, Lâm Mạc Thần và Antony bước vào. Đối với phương án bọn họ sắp mang tới, ngay cả Phó thị trưởng Phàn cũng tập trung tinh lực nhìn chằm chằm. Sau khi ngồi xuống, Lâm Mạc Thần chỉ mỉm cười nói:"Các vị giám khảo, chúng tôi không có phương án mới nào, vẫn là phương án trước đó thôi. Nhưng mảnh đất A còn nhỏ hơn mảnh đất B, đối với Phong Thần càng dễ dàng thể nghiệm, cũng có thể dùng phương án này thiết kế đẹp đẽ hơn, thích hợp hơn. Ngoài ra, chúng tôi cũng thật lòng hi vọng có thể xây dựng hạng mục đầu tiên ở thành phố Lâm."

Dưới ngọn đèn mờ mịt, video lại phát hình ảnh. Chẳng qua có nhiều lời thuyết trình và hình ảnh hơn so với lần đầu tiên. Ví dụ như ở trong tiểu khu, các cụ già dạo chơi, bọn trẻ cười vui, người thanh niên ngồi ở ban công ngẩng đầu ngắm sao trời... Nếu nói lần xem đầu tiên khiến cho người ta cảm giác kinh ngạc, rung động, như vậy lần thứ hai chỉ còn lại sự bình tĩnh và thưởng thức. Tha Vĩ ngồi trong phòng chờ, biểu tình của mấy cấp dưới bên cạnh rất nhẹ nhàng, nhưng sắc mặt hắn âm trầm. Đủ loại manh mối lên hệ khiến trong lòng hắn không ngừng toát ra mồ hôi lạnh. Hắn chưa từng nghĩ tới Lâm Mạc Thần muốn giành chính là mảnh đất A, làm thế nào bây giờ? Không phải là do bọn hắn lơ là chủ quan, mà do thứ nhất, cánh đồng A giá cao diện tích nhỏ, một mình khai phá thực sự không có ích lợi gì, phải phối hợp với kế hoạch khai phá tổng thể của Dung Duyệt mới có giá trị. Vì vậy người bình thường căn bản sẽ không giành lấy, huống hồ là một kẻ đặt lợi ích hàng đầu như Lâm Mạc Thần. Ai biết được, hắn mới vào giới bất động sản, lại giống y như trang phục, giành lấy món hàng lớn nhất, một lần đã nổi tiếng đứng vững gót chân. Thứ hai tay trong truyền ra tin tức Lâm Mạc Thần luôn để ý đến mảnh đất C, tiếp theo mới là B. Nghe nói hắn từng mấy đêm không ngủ vì phương án cho mảnh đất C. Mẹ nó ai ngờ hôm nay hắn vừa đến lại từ bỏ mảnh đất C? Đánh cho Tha Vĩ trở tay không kịp. Cho dù ba mảnh đất phải bỏ B, C không nói làm gì, Lâm Mạc Thần muốn giành mảnh đất A trong tay Dung Duyệt cũng không dễ dàng. Bởi vì Dung Duyệt có kế hoạch khai phá tổng thế, lại có bối cảnh, quan hệ hòa hợp với quan chức chính phủ, thiết kế tổng thể đưa vào hoạt động năng lực quá mạnh mẽ, thật sự nếu phải tranh giành mảnh đất này, phần thắng của Dung Duyệt vẫn lớn như cũ.

Nhưng nếu mục tiêu ngay từ đầu cuả Lâm Mạc Thần là mảnh đất A thì sao? Nếu lượt đầu từ bỏ, lượt sau thất bại, tất cả đều là làm nền, tránh nặng tìm nhẹ đều để đả động giám khảo, đến cả việc vốn liếng của Dung Duyệt, giành mảnh đất A? Lâm Mạc Thần giành lấy mảnh đất này cũng không kiếm được nhiều tiền, nhưng làm làm khó cho Dung Duyệt. Tha Vĩ hiểu rõ người như Lâm Mạc Thần tất nhiên là dã tâm hừng hực tiến vào giới bất động sản, nên hắn mới áp dụng đánh lén, nhưng hắn không nghĩ tới Lâm Mạc Thần sẽ điên đến mức này, chọn phương pháp bất lợi cho mình và làm khó cả Dung Duyệt.

Mồ hôi lạnh của Tha Vĩ cuối cùng nhỏ xuống bởi vì nếu thật sự mất mảnh đất A hắn cũng không dễ sống..