Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Không phụ Hàn Hạ - Chương 44

Chương 45:

Ánh mặt trời sáng trong, gió bắc lạnh lẽo. Lâm Mạc Thần đứng ở trước mảnh đất bỏ hoang, trước mắt vẫn còn mấy ngôi nhà lẻ loi, còn có hàng cây trải dài, thành phố đã ở cách xa trong làn sương mù. Bên cạnh anh còn có hai người, một người là Tôn Chí quản lí công ty bất động sản, người kia là chủ mảnh đất này, gọi là tào Đại Thắng, người huyện này, hơn bốn mươi tuổi, dáng người mập mạp, mặc âu phục chật cứng, đôi mắt tam giác, mũi cao, vừa hung hãn vừa thô bỉ.

Là một cơ hội ngẫu nhiên, Tôn Chí biết được tin tức chuyển nhượng mảnh đất này của Tào Đại Thắng, báo cáo cho Lâm Mạc Thần, cho dù là giá cả, khu vực, nhận định về độ khó phá bỏ và di dời đi nơi khác, đây đều là mảnh đất tốt. Lâm Mạc Thần hòa nhã cười, nói với Tào Đại Thắng:"Tào tổng, tuy khoảng đất này rộng, nhưng là ở vùng ngoại thành. Hiện tại giới bất động sản đang trong thời kì đóng băng. Khai phá mảnh đất như vậy phải đảm đương mạo hiểm rất lớn. Thứ cho tôi không thể dễ dàng lấy mảnh đất này." Tuy Tào Đại Thắng thô tục, nhưng làm người cũng khéo, làm sao không nghe ra Lâm Mạc Thần đang mượn cớ ép giá, vẻ mặt gã bất đắc dĩ nói:"Lâm tổng, giá cả này thực sự đã hòa vốn ban đầu. Nếu ngài thật sự muốn mua, thì phải nhanh tay, có rất nhiều người tìm tôi."

Lâm Mạc Thần cười, liếc mắt với Tôn Chí ở bên cạnh. Tôn Chí hiểu ý, khoác vai Tào Đại Thắng:"Tào tổng, lại đây, tôm hùm Úc ngài thích đã được chuẩn bị xong ở khách sạn, nhân viên nữ bên bộ phận quan hệ xã hội của chúng tôi đang chờ uống rượu với ngài đấy. Chúng ta sang bên kia nói chuyện." Tào Đại Thắng vừa nghe thấy mắt đã sáng rực lên, Tôn Chí nói tiếp:"Buổi chiều Lâm tổng của chúng tôi còn có hẹn với Tha tổng bên Dung Duyệt, nên anh ấy không đi được. Không sao, chúng ta nói chuyện, nhất định sẽ phục vụ anh thật tốt." Tào Đại Thắng cũng không quá để ý, có tôm hùm, có phụ nữ đẹp là quan trọng nhất, xưng anh em với Tôn Chí bước đi. Chỉ còn lại một mình Lâm Mạc Thần đứng ở mảnh đất này.

Buổi chiều thực sự đã hẹn người bên Dung Duyệt, còn cơm trưa thì ăn không nổi nên phải tìm cớ. Lâm Mạc Thần chán ghét ăn cơm với người như Tào Đại Thắng. Giống như anh đã nói với Mộc Hàn Hạ, anh là thương nhân chứ không phải hầu rượu. Nghĩ đến Mộc Hàn Hạ, cảnh sắc trước mắt dường như cũng trở nên yên lặng êm dịu. Tối hôm qua khi hai người nói chuyện, cô còn nói hai ngày nữa sẽ về, khóe miệng anh khẽ cong lên.

Phía sau cách đó không xa là quốc lộ, truyền đến tiếng dừng xe, có người xuống xe, còn còn tiếng kéo bánh xe của vali. Lâm Mạc Thần ngẩn ra, quay đầu lại. Lá cây bạch dương rơi xuống, cô đội mũ, đeo khăn quàng cổ, hé ra khuôn mặt nho nhỏ, kéo vali trong tay, nhìn anh đang cười. Xe taxi ở phía sau cô rời đi.

Mộc Hàn Hạ nhìn anh đứng ở trước bãi cỏ, vẫn là áo khoác màu đen, khăn quàng cổ màu xám, đeo găng tay, mặt lộ vẻ thâm thúy tuấn tú. Ánh mắt anh âm trầm nhìn chằm chằm cô, Mộc Hàn Hạ dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập trong lồng ngực mình "thình thịch" nhảy lên. Anh bước về phía cô. Mộc Hàn Hạ:"Jason, mọi chuyện ở Bắc Kinh đều thuận lợi, anh không cần bận tâm."

Anh im lặng. Mộc Hàn Hạ không nhịn được cười, hơi đắc ý nói:"Em xử lí xong rồi về. Bọn họ bảo anh ở nơi này, nên em tìm đến..." Lời còn chưa nói hết, người đã được anh ôm vào lòng. Mặt Mộc Hàn Hạ vùi vào trong áo len của anh, trái tim cô quạnh xa cách nhiều ngày, dường như lại trở nên nóng bỏng.

"Ngày càng có bản lĩnh, chưa báo cáo đã trở về." Anh nói. "Ừ..." Cô ngẩng đầu, nhìn ánh mắt ẩn chứa ý cười của anh, sau đó anh cúi đầu xuống hôn cô. Lâu ngày gặp lại, đó là một nụ hôn kéo dài mà dịu dàng, hai người đứng dưới tàng cây loang lổ ánh mặt trời, thỉnh thoảng có chiếc lá khô rơi xuống chân bọn họ.

Nụ hôn của anh thực sự rất dịu dàng, nhưng cũng tiến vào rất sâu. Một bàn tay đỡ sau đầu cô, tay kia ôm vòng eo nhỏ nhắn. Anh tìm lưỡi của cô, khẽ cắn, trêu đùa, hoàn toàn chiếm giữ chủ đạo, bắt cô từ bỏ tất cả rụt rè hoàn toàn tiến vào nụ hôn với anh. Mộc Hàn Hạ bị anh hôn đến mức hoảng hốt, mặt nóng rực, cuối cùng vẫn hơi uất ức ở trong lòng anh khẽ nói:"Anh nói anh tới đẩy cửa, nhưng anh không giữ lời, nhiều ngày như vậy cũng chưa từng tới Bắc Kinh thăm em lần nào." Lâm Mạc Thần cảm thấy trong lòng mềm nhũn, mềm như hương thơm từ đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô. Anh đáp:"Hợp tác với Dung Duyệt phải cẩn thận từng li từng tí một. Anh không đến vì sợ bản thân phân tâm." Đây là lời nói thật cũng là lời tâm tình. Mộc Hàn Hạ khẽ "hừm" một tiếng nói:"Được rồi, em tha thứ cho anh." Lâm Mạc Thần lần đầu tiên nghe thấy cô dùng giọng điệu dịu dàng như vậy nói với mình, không khỏi nở nụ cười, lại ôm cô vào lòng.

Mộc Hàn Hạ:"Anh cười cái gì?" "Không có gì." Mỗi khi em không đến, anh bất động như núi, không gì có thể tiến vào mắt anh.

Em đến gần, trái tim anh như bay trên cỏ, khiêu khích không tiếng động, không chiếm được thì không dừng được. Anh ôm vai cô nhìn mảnh đất trước mặt. Mộc Hàn Hạ nói:"Mảnh đất này không tồi, tại sao người kia phải sang nhượng?"

"Bởi vì không có thực lực khai phá." "Không có thực lực? Vậy tại sao lúc trước còn giành được nó?" Lâm Mạc Thần cười đáp:"Em cho là tất cả đất đều dựa vào thực lực giành lấy ư? Trước kia các loại chính sách quản lí đất đều lỏng lẻo, có lỗ hổng, nhất là ở những nơi như huyện, trấn. Có khi không mất nhiều chi phí, nhờ vả chút quan hệ, làm gian lận là có thể lấy được một mảnh đất. Nếu không em cho những công ty bất động sản trắng tay lập nghiệp như thế nào? Tào Đại Thắng này vốn chỉ là một hộ cá thể nông thôn, trước kia tìm được đúng cơ hội phát triển bất động sản, đoạt được mảnh đất này, nhưng quy mô khai phá quá lớn, nên không có tiền. Làm kinh doanh khác lại thua lỗ, nên hiện tại mới phải sang tay."

Mộc Hàn Hạ nghe vậy gật đầu, nói như vậy, đây quả là cơ hội tốt. "Nhưng..." Cô nhìn ánh mắt anh,"Hiện tại hạng mục với Dung Duyệt đang khẩn trương khai phá, tiền của chúng ta cũng đã đổ vào không ít. Hiện tại nếu giành mảnh đất mới này, liệu có đủ tiền không?" Lâm Mạc Thần khẽ cười:"Summer, trên thương trường, không phải tất cả cơ hội đều xuất hiện khi em đã chuẩn bị tốt."

Mộc Hàn Hạ hiểu đạo lí này, cho dù ở trên thương trường anh luôn kiêu ngạo, nhưng cô không muốn nhìn thấy anh phải gánh vác quá nặng nề. Lâm Mạc Thần cúi đầu hôn trán cô:"Cứ bàn bạc trước đã, rồi anh sẽ cân nhắc tổng hợp lại tất cả điều kiện. Chuyện tiền bạc, chờ xác định có thể lấy được mảnh đất này rồi tính sau." "Vâng."

Hai người lên xe anh, Mộc Hàn Hạ hỏi:"Buổi chiều anh có sắp xếp gì không?" Lâm Mạc Thần không trả lời ngay, buổi chiều vốn hẹn họp với người bên công ty bất động sản và Dung Duyệt. Sau đó anh nở nụ cười:"Hôm nay chủ yếu đi xem mảnh đất này. Hiện tại xem xong rồi, buổi chiều cũng chưa có sắp xếp gì khác."

Trong lòng Mộc Hàn Hạ vui vẻ:"Vâng." "Muốn đi đâu không?" Anh hỏi. Mộc Hàn Hạ ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh, ngay cả đám mấy màu xám thoạt nhìn đều thật mềm mại đáng yêu. Cô đáp:"Đi đâu cũng được, đến nơi yên tĩnh thoải mái là được rồi."

Anh đáp:"Được.".