Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Không phụ Hàn Hạ - Chương 77

Chương 76.

Bóng đêm sâu thẳm. Mộc Hàn Hạ tựa vào ghế, cơ thể cuộn tròn, nhìn ngoài cửa sổ. Đến tận khi đêm đã khuya, cô mới lấy lại được sự bình tĩnh, theo bản năng không muốn nghĩ sâu thêm những chuyện xảy ra đêm nay, và nụ hôn bất ngờ của anh.

Bên Mĩ là buổi sáng, cô lấy di động, gọi quốc tế. Bên đầu kia điện thoại, qua tay nhiều người mới tới được người nọ. Mộc Hàn Hạ cất tiếng cười, giọng nói cũng trở nên vô cùng dịu dàng:"Hôm nay chú thế nào, có cảm thấy thoải mái chút nào không?"

Mấy ngôi sao nhỏ lóe lên trên bầu trời đêm, giọng nói khe khẽ của cô:"...Qua mấy ngày nữa, bọn họ sẽ đưa chú đến Trung Quốc. Điều kiện chữa bệnh bên này cũng rất tốt. Cháu đã liên hệ với bệnh viện rồi, đến lúc đó cháu đi đón chú." Dừng một lát, cô đáp:"Đúng vậy, cháu đã gặp anh ấy. Anh ấy hình như....không thay đổi mấy." Cũng trong bóng đêm đó, Lâm Mạc Thần lái xe rời đi.

Ánh sáng thành phố trải dài trước xe. Bóng đêm yên tĩnh, giống như những năm gần đây, hơn mấy nghìn đêm anh đều lái xe một mình quay về chỗ ở. Nhưng đêm nay thì khác biệt. Sao trên bầu trời, ánh đèn trên mặt đất dường như càng lấp lánh hơn trước mắt anh.

Phía trước là đèn đỏ. Anh từ từ dừng xe lại. Một tay đặt lên tay lái. Một lát sau, anh bỗng nhiên xoa môi, nở nụ cười.

Hôm sau, Mộc Hàn Hạ mang theo Lục Chương đi tuần tra cửa hàng. Chính là tuần tra cửa hàng của Phong Thần. Hôm nay cô chỉ mặc một bộ quần áo đơn giản, áo len dệt kim hở cổ, một chiếc váy dài tối màu, nhưng không mất đi sự đoan trang. Lục Chương thì không cần phải nói, mặc một chiếc quần jeans rách lỗ chỗ. Vì vậy hai người đi trong cửa hàng của Phong Thần, cũng sẽ không thu hút sự chú ý của bất cứ ai.

Lục Chương rất thích làm loại chuyện như vậy, đi dạo phố, ngắm người đẹp, hơn nữa còn là cửa hàng của đối thủ cạnh tranh, nên càng kích thích. Nếu đi dạo cửa hàng của mình, người đẹp cũng ít hơn so với bên Phong Thần, thì anh ta quả thực chả có chút hứng thú nào. Cả đường nhàn hạ đi theo sát Mộc Hàn Hạ, vẻ mặt cô thản nhiên, trong tay còn có một cái túi, đúng như thật sự đi dạo phố, thỉnh thoảng còn dừng lại trước quầy xem quần áo. Nhưng trên thực tế, khi đi hết đại sảnh tầng một của Phong Thần, cô thản nhiên nói:"Nhìn phong cách trang trí của bọn họ."

Lục Chương ngẩng đầu liếc mắt một cái:"Đèn pha lê, trần nhà hình vòng cung, phong cách giản lược, thiết kế có tiếng tăm. Chỉ có một câu: cao lớn thượng. Phong cách tốt hơn nhiều so với sự lỗi thời của cha tôi, tiêu không hề ít tiền." Mộc Hàn Hạ mỉm cười:"Phương Nghi trang trí cũng không hề kém, 5 năm trước cũng là đứng đầu thị trường, chỉ là hiện tại đã lỗi thời thôi." Lục Chương lắc đầu:"Đại tỷ, cô không cần giữ thể diện cho cha tôi."

Khi đi qua những cửa hàng flagship hàng hiệu đắt đỏ nhất thế giới, cô nhắc nhở nói:"Nhìn những nhãn hiệu họ có." Lục Chương:"Nhắm mắt cũng có thể liệt kê ra, LV, Givenchy, Hermes...chúng ta cũng có, nhưng không nhiều bằng bọn họ." Mộc Hàn Hạ gật đầu.Sau đó lại nhìn nhân viên bán hàng của bọn họ, mỗi ngày đều có dáng người cao gầy, dáng vẻ đoan trang; nhìn siêu thị tầng một của bọn họ, giới thiệu là siêu thị hàng đầu quốc tế; nhìn thiết kế tổng thể tòa nhà của bọn họ, sự phân bố, dịch vụ sau bán hàng, cửa hàng ẩm thực...

Tuy đi vòng quanh khiến Lục Chương hơi mất kiên nhẫn, nhưng anh ta vẫn chịu đựng. Một là công việc này thực sự rất thoải mái, trước kia mỗi khi ông Phó tổng già cả, suốt ngày lôi kéo tận tình khuyên bảo, giảng dạy chiến lược thị trường khiến anh ta buồn chán muốn chết. Hai là anh ta muốn xem rốt cuộc Mộc Hàn Hạ muốn làm gì. Bởi vì càng đi, càng nhìn toàn diện, lại càng cảm giác trung tâm mua sắm của Phong Thần vô cùng xuất sắc. Trong hồ lô của Mộc Hàn Hạ rốt cuộc muốn làm gì? Nhưng không thể cứ bắt anh ta đi tới đi lui vậy chứ? Cuối cùng hai người trở lại văn phòng cô ở Phương Nghi. Lục Chương vắt chéo chân ngồi, Mộc Hàn Hạ pha chén trà cho anh ta, anh ta hơi ghét bỏ bưng lên nhấp một ngụm, nhưng không nói chuyện, chỉ từ từ uống.

Mộc Hàn Hạ hỏi:"Anh có kết luận gì đối với Phong Thần?" Lục Chương cười nghiêm nghị đáp:"Không phải rất rõ ràng sao? Mọi thứ của bọn họ đều cao cấp phong cách thời thượng nhất, cho dù là thiết kế cửa hàng, giới thiệu sản phẩm, tố chất nhân viên, chất lượng phục vụ...gần như là đứng đầu trong nước. Vì vậy trung tâm mua sắm của bọn họ đến bất cứ thành phố nào đều trở thành kiến trúc hàng đầu, không phải không có lí. Cô nói muốn mở một cửa hàng mới, thành tích vượt qua cửa hàng cùng đoạn đường với Phong Thần ư? Mở như thế nào chứ? Đừng nói với tôi là muốn ném tiền, thì ba tôi cũng sẵn sàng, dù chúng ta lọt vào top 500 thì cũng bị họ bỏ xa 50 bậc rồi. Hơn nữa cho dù chúng ta có làm, cũng không thể đạt được hoạt động chỉnh thể ngang bằng với bọn họ." Mộc Hàn Hạ gật đầu:"Vì vậy, đây là phương hướng đột phá của chúng ta."

Lục Chương buông chén trà:"Đột phá như thế nào?" Mộc Hàn Hạ tựa vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, từ từ nở nụ cười:"Nhược điểm của đối thủ thường giấu trong ưu thế lớn nhất của anh ta. Cái gì tốt nhất, cao cấp nhất, nổi tiếng nhất là ưu thế của Phong Thần, nhưng đó là phương hướng duy nhất chúng ta có thể đột phá. Chúng ta phải tìm một con đường trái ngược, khởi xướng chiến đấu cánh bên, tìm một thị trường mới cho Phương Nghi." Tim Lục Chương đập thình thịch, ngẩng đầu nhìn cô, nhất thời im lặng.

Anh ta phát hiện cô không giống những người phụ nữ anh ta đã gặp trên thương trường. Có người phụ nữ có thể thành công trên thương trường là vì cô ta là bình hoa, bộ dáng xinh đẹp, am hiểu giao tiếp, lợi dụng quan hệ để giành được lợi ích kinh doanh; có người phụ nữ là nữ cường nhân điển hình, hoàn toàn không có chút dịu dàng nữ tính, trong mắt Lục Chương là quả thực đánh mất nhân tính. Nhưng Mộc Hàn Hạ làm việc kiên định, không dùng thủ đoạn quá mạnh mẽ ép người đi vào khuôn khổ, cô luôn cười, hướng dẫn từng bước, giống ý như hồ ly. Còn khi nói đến chủ đề chính, cô lại vô cùng giống đàn ông. Những lời cô nói, chiến tranh giữa hai bên, suy thoái thị trường. Quan trọng là tim Lục Chương đập mạnh khi nghe thấy cô nói. Anh ta lại nhấp một ngụm trà lớn, che dấu hứng thú chiến đấu bị khơi gợi, ngay cả trà của cô cũng rất ngon, hương vị nhẹ nhàng, thơm ngát, không giống mấy ông chủ kia, luôn là trà Long Tĩnh thượng hạng, vừa đặc vừa đắng.

Anh ta vẫn còn im lặng, Mộc Hàn Hạ nói xong, vẫn hơi thất thần. Thực ra cái gọi là "phản siêu Phong Thần", "tìm kiếm nhược điểm của đối thủ", chẳng qua là nhắm vào tính cách của Lục Chương, cố ý kích thích anh ta. Còn chủ ý của cô là tiến hành thăng cấp hàng hóa của Phương Nghi, tìm kiếm một loại hình thức kinh doanh mới. Bạn nói thành tích có khiến Phong Thần bị chấn động không ư? Nếu thành công, chắc chắn sẽ có, nhưng cải cách như vậy, thực ra không nhằm vào công kích Phong Thần, mà là để Phương Nghi nâng cao và tiến bộ. Đối với lần kinh doanh này, cô vốn nắm chắc bên Phong Thần khẳng định sẽ làm ra một số hoạt động cạnh tranh đả kích. Nhưng cô cảm thấy đối phương sẽ không gây chiến bởi vì đây là cạnh tranh tốt không thể tránh khỏi, chứ không phải cạnh tranh ác tính.

Cho tới bây giờ cô không nghĩ tới Lâm Mạc Thần sẽ biết chuyện này. Theo lẽ thường, một chủ tịch thoắt ẩn thoắt hiện, sẽ không nắm vững cụ thể từng nghiệp vụ của tập đoàn, nhìn ra vấn đề cạnh tranh. Nhưng hiện tại thì khác biệt. Cô nhớ tới bộ dáng im lặng chăm chú nhìn cô tối hôm qua của anh, còn có biển số xe cuả anh...anh tất nhiên có thể hiểu rõ hoạt động kinh doanh cô sắp áp dụng.

Như vậy, anh sẽ làm như thế nào? Mộc Hàn Hạ phát hiện khó giải thích được nghi vấn này trong lòng anh. Nếu đã khó giải thích, vậy cô hãy thu liễm tâm tư. Nếu cô đã chịu sự ủy thác của Chủ tịch Lục, đã hứa hẹn thì nhất định phải làm. Vậy nếu Lâm Mạc Thần chủ động ra tay cản trở thì sao? Anh ở trong trí nhớ từ trước đến nay luôn là người có ý chí sắt đá, sát phạt quyết đoán trên thương trường.

Vậy thì binh tới tướng ngăn, nước lên đập chặn. Lâm Mạc Thần đột nhiên xuất hiện ở Bắc Kinh, khiến cho các cấp cao trong tập đoàn Phong Thần nhất thời hỗn loạn. Bởi vì mấy năm nay, ngoài việc phải tham gia cuộc họp thường lệ, chỉ khi nghiệp vụ tập đoàn có lựa chọn hay chấn động lớn, anh mới xuất hiện. Anh thường ở Wall Street tiếp xúc với hình thức và lối duy nghĩ kinh doanh mới nhất. Có sự giúp đỡ và quyết sách ở thời khắc mấu chốt của anh mới giúp Phong Thần vận hành mấy năm nay càng tốt, thậm chí đạt được tăng trưởng nghịch chuyển.

Vì vậy lần này anh đột nhiên xuất hiện, tất cả mọi người đều đoán tập đoàn có cải cách vô cùng quan trọng gì chăng? Nhưng không có gì hết. Hiện tại Tôn Chí được phân công quản lí tất cả nghiệp vụ bất động sản, sáng hôm nay, anh ta nghe thấy cấp dưới báo cáo một tin tức, suy nghĩ một lát, quyết định đến văn phòng Chủ tịch tìm Lâm Mạc Thần.

Văn phòng Chủ tịch đã lâu không có người, hôm nay được quét dọn sạch sẽ, còn có mùi lá trà và hoa cỏ mới mẻ. Lâm Mạc Thần và Chu Tri Tố đang ngồi ở sô pha nói chuyện phiếm uống trà. Chu Tri Tố cũng không phải người ngoài, Tôn Chí đi vào, đóng cửa lại, cười nói:"Chủ tịch Lâm, vừa nhận được tin tức, thực ra cũng chỉ là việc nhỏ. Nghe nói bên Phương Nghi, gần đây tiến hành nâng cấp cải tạo hình thức kinh doanh. Bên bọn họ..." Anh ta dừng lại một chút:"Phó tổng Mộc Hàn Hạ mới tới chỉ huy Lục Chương đi thúc đẩy." Lâm Mạc Thần ngước mắt nhìn anh ta.

Chu Tri Tố cười mà không nói. Tôn Chí nói:"Người bên dưới lo bọn họ sẽ tạo ra chấn động với thành tích, tính dùng một số biện pháp cạnh tranh để chèn ép bọn họ." "Bọn họ không chèn áp được Mộc Hàn Hạ đâu." Lâm Mạc Thần nói,"Cô ấy có lối suy nghĩ linh hoạt, am hiểu khai phá một con đường mới. Nếu lúc này ra tay, cô ấy tất nhiên tránh ưu thế và mũi nhọn của Phong Thần, tìm kiếm hình thức kinh doanh mới thích hợp với Phương Nghi. Cho dù hình thức kinh doanh mới nhất định tạo thành chấn động với thành tích của Phong Thần, nhưng sẽ không khiến gốc rễ của chúng ta bị dao động, không đủ gây sợ hãi. Chúng ta làm lãnh đạo thị trường, nhất định sẽ có người đột phá thị trường mới xuất hiện. Cho dù không có Mộc Hàn Hạ, cũng sẽ có người khác. Chúng ta không có khả năng chiếm miếng bánh ngọt lớn nhất, chi bằng chia ra ngoài một ít. Đây là quya luật cạnh tranh tốt của thị trường, bảo người của anh đừng làm loạn đầu trận tuyến."

"Vâng." Tôn Chí đáp, rồi lại hỏi:"Vậy để mặc bọn họ sao?" Nghĩ đến Lâm Mạc Thần chắc chắn sẽ nói ừ, bởi vì trước đó anh đã nói người bên dưới không chèn ép được Mộc Hàn Hạ, lại là cạnh tranh tốt, tất nhiên bọn họ không cần can thiệp vào. Kết quả Lâm Mạc Thần im lặng một lát nói:"Bảo với người bên dưới, không cần chống cự gì hết."

Tôn Chí và Chu Trí Tố đều ngẩn ra, liếc nhau. "Trận đấu thứ nhất cô ấy về nước, nhường cho cô ấy, để cho cô ấy thắng ngay trong trận đầu. Phong Thần không chống cự gì hết." Trong mắt anh lại có ý cười,"Tôi phải phạm nhiều sai lầm ngốc nghếch mới có thể chống cự lại cô ấy." Lời tác giả:

Lâm ca ca: Chào mọi người, xin hãy gọi tên mới của tôi là tình thánh Lâm..