Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Không phụ Hàn Hạ - Chương 97

Chương 96:

Cả hai đều im lặng, tất cả cảm xúc đều tinh tế im lặng như thế. Hai người chạy về phía ánh sáng mặt trời. Không thể không thừa nhận tốc độ khôi phục thể lực của đàn ông rất nhanh. Mấy ngày đầu, tuy anh có thể chạy sóng vai với cô, nhưng khi chạy vẫn còn rất mệt mỏi, nhưng hiện tại anh chạy rất nhẹ nhàng. Hai người chạy xong một tiếng lại đến chỗ cũ ăn sáng. Lâm Mạc Thần hỏi: "Hôm nay là cuối tuần em có sắp xếp gì không?"

Mộc Hàn Hạ đáp: "Mười giờ phải đến công ty họp. Còn anh?" "Hôm qua nắm chặt thời gian, nên xong cả buổi họp hôm nay rồi." Anh nhìn cô đáp. Mộc Hàn Hạ im lặng, không đáp, một lúc sau nở nụ cười.

Lâm Mạc Thần nói: "Vậy theo anh đến nơi này nhé?" "Vâng." Chờ Mộc Hàn Hạ về nhà tắm rửa xong xuống lầu, đã thấy Lâm Mạc Thần lái xe qua. Lên xe, không đi bao lâu đã đến nơi. Mộc Hàn Hạ xuống xe nhìn tòa nhà hơi quen thuộc trước mắt thất thần. Lâm Mạc Thần nhìn qua vai cô: "Lên lầu."

Là căn hộ anh từng ở, sau đó khi Mộc Hàn Hạ đến Bắc Kinh công tác cũng từng ở một thời gian. Tòa nhà này dùng đá ốp bên ngoài, nên qua nhiều năm như vậy vẫn không hề lỗi thời, vẫn có vẻ lịch sự tao nhã như trước. Màu sắc tòa nhà vẫn còn đậm nét. Lâm Mạc Thần lấy chìa khóa ra mở cửa, Mộc Hàn Hạ nhìn toàn bộ ngôi nhà đều được trang trí y như trong trí nhớ của cô. Bên trong sạch sẽ, chắc là có người đến quét dọn theo định kì. Lâm Mạc Thần nắm tay cô bước vào: "Ngồi đi."

Mộc Hàn Hạ hỏi: "Hôm nay có chuyện gì mà đến đây vậy?" "Lấy chút đồ đạc." Anh lấy chai nước từ trong tủ ra đưa cho cô, sau đó đi vào bên trong. Mộc Hàn Hạ ngồi trên sô pha, nhìn bên cạnh vẫn là chiếc chăn mỏng kia, nhưng không hề cũ kĩ. Cô cầm lấy, nhìn chằm chằm, khẽ chạm vào. Lúc này Lâm Mạc Thần cầm túi tài liệu đi ra.

"Nơi này cách Phong Thần cũng rất gần, sao anh không ở đây?" Cô hỏi. Anh cười đáp, "Bởi vì nơi này cách hơi xa nhà em." "Thật sao?"

"Ừ. Từ nơi này đi bộ đến nhà em mất 25 phút, còn từ Phong Thần chỉ mất 15 phút thôi." Anh không nhanh không chậm đáp. Mộc Hàn Hạ: "À." Lâm Mạc Thần ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn cô nói: "Trước kia vẫn chưa hỏi em, lúc ấy một mình em ở đây có quen không?"

Mộc Hàn Hạ mỉm cười: "Khá tốt. Lúc ấy cảm thấy căn hộ này trang trí tốt như vậy, nhất định rất đắt. Lúc ở nơi này phải cẩn thận, đừng chạm vào làm vỡ thứ gì." Lâm Mạc Thần im lặng một lát đáp: "Cô bé ngốc." Mộc Hàn Hạ cảm thấy ngực hơi đau, nhưng cơn đau kia đã xa xôi mà mơ hồ. Cô cúi đầu bình tĩnh cười, đứng lên đi nhìn xung quanh. Lâm Mạc Thần đứng dậy đi theo phía sau cô.

Tới cửa phòng của chủ nhà, cô dừng lại. Đây là phòng của Lâm Mạc Thần, trước kia cô cũng không ở trong này. Tất cả trang trí vẫn là dáng vẻ lạnh lùng đơn giản như cũ, cô ngước mắt, lơ đãng nhìn một chiếc vali còn đặt trong tủ, trên đó có dán tờ ghi chú: "Sr." Mộc Hàn Hạ liếc mắt nhìn Lâm Mạc Thần, vẻ mặt anh trầm tĩnh. Cô đi qua, nhẹ nhàng mở va li ra, bên trong đều là đồ linh tinh, đều được bọc trong túi bóng. Ví dụ như một chiếc lược gỗ nhỏ, một chiếc khăn mặt, áo ngủ cotton của phụ nữ, chiếc kẹp tóc giá rẻ, một chiếc bút... Cô gái năm đó hơi cẩn thận, còn cả sự chờ đợi ngượng ngùng không nói lên lời. Vì vậy khi rời khỏi nơi này, cô cố ý để lại rất nhiều đồ vật nhỏ, để cho trong nhà anh, khắp nơi đều có dấu vết cô từng sống. Cô muốn lần sau khi vào nơi này ở, có lẽ có thể tiếp tục sử dụng...

Mộc Hàn Hạ khép va li lại, cười khẽ nói: "Mấy thứ này cũng không dùng, anh còn giữ lại làm gì?" Lâm Mạc Thần im lặng, anh ôm chặt lấy cô từ phía sau. Mộc Hàn Hạ nghĩ thầm nhất định là anh cố ý, cố ý mang cô tới đây. Nhưng anh là đàn ông, cô là phụ nữ, khi anh cúi đầu hôn dọc theo vành tai, dịu dàng hôn môi vẫn khiến trái tim cô run rẩy. Cô vẫn còn chưa hoàn hồn, từ trước đến nay Lâm Mạc Thàn là người đàn ông giỏi quan sát, thấy cô không chống lại, anh thuận thế kéo cô ngồi vào giường, để cho cô ngồi lên đùi mình, sau đó cúi đầu hôn cô.

Tay Mộc Hàn Hạ đặt lên vai anh, mặc anh hôn sâu. Trong miệng anh có mùi vị quen thuộc nhẹ nhàng, sau mấy lần dịu dàng, hôm nay anh bắt đầu sử dụng kĩ xảo quấn lấy lưỡi cô, không ngừng trêu đùa cắn. Tay cũng tiến vào trong áo cô, không vội vàng di chuyển lên trên, mà dừng bên hông cô, khẽ khàng ma sát. Rõ ràng là cư xử rất xấu, nhưng lại ra vẻ thân sĩ dịu dàng, trầm ổn tiết chế. Nhưng chỉ là động tác nhẹ nhàng như vậy thôi cũng khiến Mộc Hà Hạ cảm nhận được sự run rẩy như bị điện giật, cổ họng cũng hơi khô nóng. Là vì cơ thể của cô đã lâu không bị người chạm vào, hay là bởi vì kĩ xảo của Lâm Mạc Thần quá cao siêu đây? Chỉ là chút khiêu khích qua loa, nhưng không ngờ cô lại cảm nhận được tình dục đã lâu ngày nảy sinh. Nhưng sự xâm lược của Lâm Mạc Thần mới chỉ là bắt đầu, trong mắt anh dường như có ý cười, cúi đầu hôn dọc xuống cổ cô. Tay cũng từ từ di chuyển lên trên, dừng ở nơi mềm mại no đủ, dễ dàng bao lấy vuốt ve.

"Tại sao để cho anh chờ lâu như vậy?" Anh khẽ nói bên tai cô. Tim Mộc Hàn Hạ run lên, cảm giác được động tác của anh cũng tăng thêm, nhưng lại mang theo ý tứ trừng phạt. Hơi thở của cô trở nên dồn dập, dùng tay muốn đẩy anh ra, nhưng anh không cho, ngẩng đầu chặn môi cô, cuối cùng mạnh mẽ hôn, ngón tay cũng càng ngày càng dùng sức trêu chọc. Mộc Hàn Hạ cảm thấy trong đầu có luồng sáng trắng hiện lên, trong ngực anh hơi thở nam tính gợi cảm như vậy, anh mang đến khoái cảm kích thích và mãnh liệt như thế, giống như thủy triều muốn chiếm đoạt cô. Cô thiếu chút nữa đã không kìm được rên rỉ ra tiếng. Anh rất nguy hiểm, anh rất mê hoặc, anh rất có kiên nhẫn.

Lâm Mạc Thần tuổi trẻ khí thịnh hai mươi sáu tuổi làm sao có thể sánh bằng chứ? Mộc Hàn Hạ thoát khỏi anh, đứng lên, đỏ mặt nói: "Được rồi, cũng sắp mười giờ rồi, em phải đi họp." Một bàn tay Lâm Mạc Thần chống trên giường, sự nồng đậm trong mắt vẫn chưa mất đi, nhìn cô một lát, tự giễu nở nụ cười.

Anh vốn không tính xảy ra chuyện gì với cô ở trong này, nhưng mà khoảnh khắc động tình. Anh quen thuộc mỗi tấc da thịt cô, vừa rồi chạm tay vào có thể cảm nhận được sự mềm mại mịn màng như trong trí nhớ kia. Rõ ràng lúc này anh bị cô khiếu khích xúc động muốn chết, nhưng hôm nay có thể thân cận với cô như thế, lòng tham không đáy của anh đã bị mở ra, giống như chàng trai mới hai mươi tuổi cảm thấy thỏa mãn trước nay chưa từng có..