Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Không yêu sẽ không quay lại - Chương 34

Chương 34: Mang thai.

Trên đường trở về thì trời bắt đầu mưa, An Nhiên không cầm ô, lúc sau trở lại phòng ngủ đã bị ướt như chuột lột, từ trong ra ngoài đều nhỏ nước. Ngày trước Tần Tiểu Mạn bị mất liên lạc với An Nhiên, thấy cô trở lại rốt cuộc cũng yên lòng, mở cửa cho cô xong, liền vội vàng lấy khăn tắm lớn ở trên sân thượng xuống cho An Nhiên "An An cậu trở lại rồi, điện thoại của cậu vẫn tắt máy, tớ còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì. . . . . ." Cô chợt dừng lại, mới vừa rồi không có chú ý, lúc này khi An Nhiên đang cúi đầu lau tóc, lộ ra một khoảng da thịt trắng nõn trên gáy, rải rác những vết tím bầm , giống như là. . . . . . Bị người cắn.

Thời điểm An Nhiên lấy chậu đi tắm, Tần Tiểu Mạn cũng hỏa tốc cầm chậu tắm đuổi theo. Ngô Mạch từ trong quyển sách ngẩng đầu lên, ở trên giường chọc Lương Chi Vi đang dùng máy vi tính: "Tần Tiểu Mạn không phải mới vừa tắm rửa sao?" Lương Chi Vi phát ra một tiếng không rõ.

"Đây là ý gì?" Ngô Mạch không hiểu. Lương Chi Vi quay đầu lại lườm cô một cái "Còn giả bộ! Cậu không thấy trên cổ An An có vết gì đó sao, giống hệt với trên người cậu. Tần Tiểu Mạn vội vàng đi đào móc tin bát quái đấy." Ngô Mạch dùng sách che kín gương mặt đỏ bừng của mình "Cậu cũng biết nha."

An Nhiên vào gian phòng tắm đơn, vừa mới cởi quần áo xuống, liền nghe thấy sát vách có âm thanh kỳ quái, cô cảnh giác ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy Tần Tiểu Mạn đang bò trên tấm ván ngăn phòng tắm với hai hàng nước mắt. Tần Tiểu Mạn hít hít lỗ mũi, nức nở nói: "An An, chúng ta báo cảnh sát đi." Cô lau nước mắt "Đều tại tớ không tốt, không nên chỉ lo nói chuyện với Cố Lãng." Nói xong, nước mắt của cô rơi xuống càng dữ tợn hơn. An Nhiên không nhịn được trợn trắng mắt với cô ấy "Làm sao cậu có thể bò cao như vậy?" Tần Tiểu Mạn nghẹn ngào nói: "Tớ mượn cái ghế ngồi nhỏ."

An Nhiên đã cởi trống trơn, so sánh với trên người, trên cổ căn bản không coi vào đâu. Hơn nữa trên eo của cô, vết nhéo hai bên cũng biến thành màu đen. Thời điểm không có người trợ giúp, An An đã bị loại người nào ngược đãi? Nghĩ tới đây, Tần Tiểu Mạn che miệng "Ô ô" khóc lên. "Đừng nhìn, tớ muốn tắm." An Nhiên dùng khăn tắm quấn lại, mở vòi nước. Rất nhanh hơi nước đã tràn đầy gian phòng tắm nhỏ, Tần Tiểu Mạn nghe thấy cô nói: "Tớ đi gặp bạn trai, không có gặp phải người xấu, cậu nghĩ nhiều rồi. . . . . . . Cậu còn định nằm ở đó nhìn tớ nữa sao? Không sợ bị người khác hiểu lầm là có vấn đề gì hay sao." An Nhiên còn chưa nói xong, liền nghe thấy âm thanh kinh hãi của nữ sinh bên ngoài.

Tần Tiểu Mạn cũng sợ hết hồn, cô quay đầu lại, vô tội nhìn thẳng vào mắt bạn học nữ vừa tới, ngượng ngùng cúi đầu "Ừ, tớ tới nhìn bạn cùng phòng tắm." Bạn học nữ bởi vì kinh ngạc mà miệng há thành hình chữ"O". An Nhiên không nhịn được "Xì" một tiếng bật cười. "An An, cậu thiệt là!" Tần Tiểu Mạn ảo não cầm cái ghế chạy ra ngoài.

Vài ngày sau đó, Tần Tiểu Mạn nhìn thấy An Nhiên, luôn không giải thích được sẽ đỏ mặt xấu hổ. Thật ra thì cô cũng biết loại chuyện như vậy rất bình thường, học kỳ sau mới vừa tựu trường, phòng sát vách của bọn họ có một nữ sinh đã dọn ra ngoài ở cùng bạn trai. Nhưng là, chuyện xảy ra trên mấy người bạn tốt của cô, cô vẫn luôn cảm thấy khó chịu. Mắt thấy đã đến kỳ thi, An Nhiên nhìn Tần Tiểu Mạn vẫn còn có chút không yên lòng, liền nói đơn giản cho cô biết chuyện tình của mình và Nam Tịch Tuyệt. Biết được An Nhiên 16 tuổi đã mất đi lần đầu tiên, Tần Tiểu Mạn lại rối rắm một lúc. Sau đó, cô đột nhiên cảm thấy cuộc sống của mình thật thất bại, cũng 20 tuổi rồi còn chưa có nói qua yêu, ngay cả hương vị của nụ hôn cũng chưa được hưởng qua. Đợi cô rối rắm xong, cũng đã thi xong rồi.

An Nhiên không muốn trở về thành phố C, liền tìm công việc hát thuê tại một quán bar gần đại học A. Ông chủ kia rất ưu ái cô, hận không thể đem cô cung phụng, trả thù lao cho cô cũng ưu ái hơn so với những người khác. Trong kỳ nghỉ hè Tần Tiểu Mạn không có việc gì làm, cũng thường thường chạy tới nghe. Nhìn An Nhiên hát ở trên sân khấu, cô cảm giác, cô ấy không nên ở trong quán bar nhỏ bé tối tăm này, chỉ có loại sân khấu lớn rộng rãi sáng ngời mới thích hợp với cô. Giọng hát của An Nhiên rất có sức hút, có lần khách yêu cầu một bài hát tiếng anh trữ tình từ rất xưa rồi. Thời điểm cô hát, cũng rơi nước mắt. Tần Tiểu Mạn cùng ông chủ quán rượu ngồi chung một chỗ, hai người dùng hết toàn bộ một bọc khăn giấy.

Ông chủ quầy rượu rất có khí chất văn nghệ, hắn kích động lôi kéo tay Tần Tiểu Mạn nói: "Người bạn này của cô thật sự quá lợi hại rồi. Cô ấy giống như tiên nữ bị thất lạc dưới trần gian, chờ ông trời của cô ấy tới đón cô ấy trở về. Mỗi lần nghe cô ấy hát, lòng của tôi đều không ngừng run rẩy." Số ngày Tần Tiểu Mạn thảnh thơi cũng không kéo dài quá lâu, sau khi có kết quả cuộc thi cuối kỳ, cô bị trượt mấy môn liền. Đối với lần này, mẹ Tần tức giận đến không kềm chế được, ở đại học nợ môn, lại có thể thất bại nông nỗi, thật là không thể tha thứ! Tần Tiểu Mạn bị mẹ cô bắt về trường trước thời hạn để học tập, chính cô cũng buồn bực muốn chết, làm sao lại trượt đấy. Thành tích cuối kỳ thi là 56, thành tích thấp nhất là 46, lệ rơi đầy mặt. Sau đó cô mới biết

An Nhiên trượt nhiều nhất, điều này làm cho lòng của Tần Tiểu Mạn thoáng thăng bằng xuống. Cả kì nghỉ hè bận rộn cũng qua đi, sau khi tựu trường, Lương Chi Vi cùng Ngô Mạch cũng lần lượt trở lại. Cả người Ngô Mạch dường như gầy đi một vòng lớn, quần áo trên người cũng thay đổi, xem ra thành thục không ít. Lương Chi Vi biết Tần Tiểu Mạn cùng An Nhiên bị nợ môn, làm lớp trưởng, giọng điệu giống như nàh quan kéo hai cô xuống cuối lớp học "Tần Tiểu Mạn cậu trượt thì thôi, nhưng An An làm sao cậu cũng bị trượt?"

An Nhiên không đỏ mặt chút nào: "Người nào nhìn hiểu những thứ đó." Ngô Mạch thở dài một tiếng: "đúng là đứa trẻ bị tư bản chủ nghĩa tẩy naoc." Cô nghẹo đầu nhìn An Nhiên, nói "An An có phải cậu mập lên hay không? Nhìn ngang đã thấy có bụng nhỏ rồi." Cô đi vòng qua An Nhiên, sau đó trở về trước mặt cô, lắc đầu nói "Thật là làm cho người ta ghen tỵ, eo nhỏ như thế này." Tần Tiểu Mạn chú ý tới sắc mặt lập tức thay đổi của An Nhiên.

An Nhiên lập tức đi đến bệnh viện kiểm tra. Cô không phải là không có lo lắng qua, nhưng mà hai tháng qua, thời điểm tới, chỉ có một lượng rất ít. Sau đó cô cũng không để ý đến chuyện này nữa, về sau thuốc cũng không thèm uống. Sau khi lấy kết quả, chính cô cũng bối rối. Tiếp đãi cô là là một vị bác sĩ nữ trung niên, giọng nói nghiêm nghị, "Có dấu hiệu sinh non, phải nằm trên giường nghỉ ngơi nhiều, cách hai ngày chích hoàng thể*." Chỉ là, bà ấy đẩy đẩy kính mắt "Nhìn cô vẫn còn là sinh viên, đứa nhỏ này đoán chừng không cần. Chẳng qua tôi nhắc nhở cô, thể chất của cô không dễ thụ thai, về sau nếu muốn có đoán chừng cũng rất khó. Trở về thương lượng cùng bạn trai một chút. Nếu như là năm thứ tư, sau khi tốt nghiệp liền kết hôn, có thể suy tính muốn." (*)hoàng thể :một thứ kích thích tố màu vàng tiết từ buồng trứng mỗi lần trứng rụng. Khi mang thai, hoàng thể phát triển, kích thích tố tiết ra làm dày niêm mạc tử cung, hạn chế sự co bóp của tử cung, thúc đẩy phát triển tuyến sữa.

An Nhiên không có phản ứng gì, chỉ là nhìn hết tờ xét nghiệm một lượt, những chỉ số này, cũng nói rõ trong bụng của cô có đứa bé của Nam Tịch Tuyệt! Đại não của cô hơi chậm một chút, cô còn chưa có nghĩ tới, mình có thể làm một người mẹ. Tần Tiểu Mạn theo cô tới thì khóc đến nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, càng không ngừng hỏi bác sĩ: "Vậy phải làm thế nào? Bạn trai của cô ấy đang ở chỗ rất xa, chúng cháu vẫn còn là sinh viên, làm sao có thể sinh con." Bác sĩ bị cô khóc đến phiền lòng "Hiện tại biết sợ, sớm đi chỗ nào rồi, bao cao su là để trưng bày à!" Nói xong bà cũng cảm thấy mình hơi quá, liền hung ác trừng mắt nhìn Tần Tiểu Mạn. Sau khi trở lại trường học, An Nhiên gọi điện thoại cho Nam Tịch Tuyệt, nhưng không kết nối được. Cô mở MSN hai ngày, cũng không thấy anh online, do dự thật lâu, nhưng cô vẫn đem tin cô mang thai từng chữ gõ lên.

Thời điểm cô kích động gửi đi, cô khẩn trương cả tay đều là mồ hôi lạnh. "An An " Tần Tiểu Mạn ở phía dưới giường vén rèm lên, nhỏ giọng nói"Tớ bò lên nhé." Cô bò lên giường An Nhiên, tâm phiền ý loạn nhìn cô "Cậu đã xem diễn đàn của trường học chưa?"

An Nhiên sợ run lên, lắc đầu một cái. Tần Tiểu Mạn hung ác quyết tâm, mở forum của trường học ra cho cô nhìn. Tin hot nhất chính là"Ca sĩ quán quân của đại học A là tình nhân của đại gia" . An Nhiên chính là ca sĩ quán quân của trường, thấy chủ đề này, cô liền biết đại khái bên trong là cái gì.

Thậm chí có người còn chụp được hình Nam Tịch Tuyệt ôm cô vào khách sạn, còn có hình cô cầm tờ giấy xét nghiệm từ bệnh viện về, trong hình, tờ xét nghiệm có rất nhiều nếp nhăn, có vẻ giống như là đào từ trong thùng rác ra . Tần Tiểu Mạn tức giận đến toàn thân phát run "Thật là đáng xấu hổ, An An không có đắc tội với người nào, tại sao lại nói như vậy!" Lúc này, Lương Chi Vi gọi điện thoại tới, cô ấp a ấp úng, nói: "An An, thầy giáo vụ gọi cậu qua một chuyến. Thư ký Tô cũng ở đây" Cô ấy còn không yên tâm dặn dò"Đến đó nhó nói ngọt mấy câu với thầy giáo."

An Nhiên đến phòng giáo vụ, mãi đến tối cũng không thấy trở lại . Tần Tiểu Mạn ở trong phòng ngủ lo lắng, thỉnh thoảng đi lên liếc mắt nhìn tình hình, oán hận mắng mấy câu "Thật không biết xấu hổ, An An làm phiền bọn họ cái gì chứ, loại này chuyện riêng tư này cũng muốn lôi đi làm yêu sách. Nhân phẩm thấp kém không có hạn cuối, khinh bỉ bọn chúng!" "Chỉ là " Ngô Mạch cẩn thận nó "An An quả thật không đơn giản. Cô ấy mặc toàn là hàng hiệu quốc tế, nhưng chúng ta cũng chưa gặp qua ba mẹ cô ấy làm cái gì. Nếu như quả thực trong nhà cô ấy có nhiều tiền, làm sao lại không thấy ba mẹ cô ấy đến đây thăm cô ấy chứ?" Tần Tiểu Mạn cùng Lương Chi Vi đồng thời phát ra âm thanh kháng nghị tức giận. Lương Chi Vi trực tiếp xù lông "Ngô Mạch cậu đang nói tiếng người sao? Thua thiệt còn là một phòng ngủ hả? người theo đuổi An An nhiều như vậy, con mắt nào của cậu thấy cậu ấy làm loạn. Cho dù đi mướn phòng, người ta vui lòng cậu quản được sao? Cậu và bạn trai cậu không có lên giường chắc, mẹ nó, lại vẫn được việc nhỉ ! Những thứ này cùng những lời mắng chửi người kia cũng đi tìm chết hết đi!"

Ngô Mạch bị cô trách móc một hồi, cũng có chút tức giận "Nhưng mang thai cũng không giống nhau. Về sau có người đàn ông nào có thể chấp nhận vợ của mình đã từng phá thai chứ? Cậu khẩn trương như vậy còn không phải là sợ người khác hoài nghi chuyện này là do cậu chọc ra hay sao? Tờ giấy xét nghiệm kia vừa nhìn chính là lấy ra từ trong thùng rác, hai ngày trước chỉ có cậu đi đổ rác. Hơn nữa, nhân duyên của An Nhiên thật sự không tốt chút nào, hôm nay cô ấy bị như vậy cũng không có gì là kỳ lạ." "Cậu nói cái gì?" Lương Chi Vi chợt vỗ cái bàn, rung trời "Ngô Mạch cậu cho là chúng tớ không biết sao, bạn trai của cậu cũng đã từng nói thích An An, cậu ghen tỵ với An An lắm đúng không?." Giọng nói của Ngô Mạch cũng có chút bén nhọn "Cậu cho rằng cô ta là nhân dân tệ hay sao? Người nào cũng thích cô ta!"

Trong phòng ngủ đang loạn thành một đoàn, An Nhiên bỗng trở lại. "An An, thầy giáo nói thế nào?" Tần Tiểu Mạn lo lắng hỏi. An Nhiên mệt mỏi ngồi vào trên ghế, Tần Tiểu Mạn vội rót cho cô một cốc nước ấm. Lương Chi Vi cùng Ngô Mạch hai người cũng lúng túng duy trì trầm mặc.

An Nhiên uống một ngụm nước, mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút "Không biết, thư ký Tô nói cần suy nghĩ thêm một chút nữa." "Suy tính cái gì?" Tần Tiểu Mạn khẩn trương nhìn cô. An Nhiên vuốt vuốt mi tâm "Suy tính có đuổi học tớ hay không? còn lưu học bạ." Cô che kín mặt, đả kích lần này tới quá im hơi lặng tiếng, cũng là muốn ép cô không thể tiếp tục ở chỗ này. Nhớ tới thư ký Tô vừa rồi mới nhắc nhở, cô không khỏi xoa bụng của mình, ý tứ của hắn, chỉ cần cô bỏ đứa bé, là có thể cứu vãn . Chỉ cần bụng của cô bằng phẳng, tất cả cũng sẽ coi như là lời đồn, sẽ tự sụp đổ. Nhưng. . . . . .

Buổi tối hôm đó, tin tức có liên quan đến An Nhiên đã bị phong tỏa. Nhưng ngày thứ hai, lại xuất hiện tin mới, thế nhưng lần này có nhắc đến thư ký Tô. Có người chụp được hình phòng giáo vụ vào buổi tối, trong phòng chỉ còn lại hai người là thư ký Tô và An Nhiên, bàn tay của thư ký Tô đặt lên trên vai An Nhiên . Thư ký Tô cũng chỉ mới ba mươi tuổi, tuổi trẻ tài cao, rất được học sinh kính yêu, đã từng có lời đồn đại nói hắn và nghiên cứu sinh của hắn từng có mập mờ, nhưng cũng chỉ là một chút đàm tiếu, không ai coi là thật. Từ trước đến nay trong trường học rất nhạy cảm với loại chuyện như vậy. Tin tức rất nhanh được làm nóng. Cái loại tư thế đó, rõ ràng là trưởng bối ân cần, hiện tại xem ra, lại giống như an ủi tình nhân. Cộng thêm có lời đồn thư ký Tô vì đứng ra đảm bảo cho An Nhiên, tựa hồ lại càng chứng thực là Tô thư ký câu kết cùng An Nhiên. Có người bắt đầu gượng ép phân tích dáng vẻ của thư ký Tô tương tự với Nam Tịch Tuyệt.

Thư ký Tô vì kiêng dè, cuối cùng cũng không giúp An Nhiên nói chuyện. Ba ngày sau, An Nhiên chính thức bị trường học đuổi. Lương Chi Vi cùng Ngô Mạch trầm mặc không nói, Tần Tiểu Mạn vừa khóc vừa giúp An Nhiên thu dọn đồ đạc.

An Nhiên đem túi xách sửa soạn xong, trong lòng lại không có cảm giác gì. Vốn dĩ là cô không muốn sống ở chỗ này, không ngờ, ngược lại là đại học A từ bỏ cô trước. "An An, bây giờ cậu dự định như thế nào?" Đôi mắt của Tần Tiểu Mạn đã khóc đến đỏ bừng. An Nhiên thở dài, ngồi lên rương hành lý của mình, xoa hông "Còn có thể làm sao, cũng đã bị đuổi. Tớ muốn đến thành phố S, nơi đó có phòng có thể ở, tớ còn nơi nào tính là quen thuộc đâu. Sau đó. . . . . . Ở nước Mĩ, tớ chỉ là tạm thời xin nghỉ học, trở về vẫn còn có thể tiếp tục xin học tiếp."

"Bây giờ cậu ôm đứa bé, ở thành phố S có người thân chăm sóc cho cậu sao?" Lương Chi Vi không khỏi mở miệng hỏi. An Nhiên bị cô hỏi như vậy, hốc mắt cũng có chút ướt. Tần Tiểu Mạn ngồi xổm xuống ôm cô khóc lớn: "An An cậu không cần đi, cậu ở nhà tớ đi, để mẹ tớ làm thức ăn ngon cho cậu. Một mình cậu ở bên ngoài thì ai chăm sóc cho cậu được. Cậu không phải đã nói là người nọ sau một năm rưỡi nữa sẽ đến đón cậu về nhà sao, hắn là lũ cứt chó a, đều đã như vậy rồi còn không xuất hiện."

Nghe cô nhắc tới Nam Tịch Tuyệt, An Nhiên cúi đầu, không muốn những người khác nhìn thấy dáng vẻ rơi lệ của mình. Chính cô cũng không biết, cô có đủ dũng khí để sinh đứa bé này ra hay không? Cô mới 20 tuổi, việc học còn chưa. . . . . . Có người ở gõ cửa phòng ngủ của bọn họ, Lương Chi Vi tức giận hỏi: "Người nào?" "Tớ, Tô Nam."

Ngô Mạch đi mở cửa, Tô Nam đi tới, hỏi Tần Tiểu Mạn: "Đã thu thập xong chưa?" Tần Tiểu Mạn nức nở gật đầu. Tô Nam cúi người, đem An Nhiên đang ngồi trên rương hành lý bế ngang lên, anh nghiêng đầu nói với ba người Tần Tiểu Mạn "Giúp một tay cầm hành lý được không, cám ơn."

Ba người Tần Tiểu Mạn xách theo hành lý của An Nhiên đi theo phía sau Tô Nam, cùng nhau xuống lầu ký túc xá. Hành động của Tô Nam đưa tới đông đảo sinh viên vây xem, An Nhiên nhíu lông mày: "Cậu ở đây làm cái gì? Thả tớ xuống." Tô Nam nhìn có chút tiều tụy, nhưng anh chưa bao giờ dùng giọng nói cường thế như vậy đối với cô: "Lưu lại, tớ chăm sóc cậu."

.