Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Không yêu sẽ không quay lại - Chương 35

Chương 35: mỹ ngọc.

Lúc này, có một âm thanh trong trẻo truyền đếntừ sau lưng bọn họ. Con ngươi sau tròng kính của Tô Nam chợt hiện lên vẻ giận dữ, anh cẩn thận đỡ An Nhiên xuống, xoay người, bước nhanh về phía sau đám người đang vây xem, một phen túm lấy nam sinh đang cầm máy chụp ảnh "Ai cho phép mày chụp?" Nam sinh kia cơ hồ thấp hơn Tô Nam hẳn một cái đầu, bộ dạng gầy gò giống như một con khỉ, bị Tô Nam giơ lên như vậy, hai chân của cậu ta không thể chạm đất, nhất thời thẹn quá hóa giận "Tôi là ký giả của hội học sinh, chụp không được sao..., có cái gì làm phiền đến cậu chứ?" Tô Nam hung hăng đấm một quyền lên mặt cậu ta, đoạt lấy mấy chụp ảnh từ trong tay hắn, đập xuống đất, đạp liên tiếp cho đến khi vỡ tan tành. Không đợi nam sinh kia cuống lên, Tô Nam đã móc ra thẻ ngân hàng trong túi sách của mình ném cho hắn "Mật mã là xxxxxx, tự mình đi mua cái mới."

Nam sinh kia bị mất mặt ở trước nhiều người như vậy, mặt cũng đã sớm chuyển thành màu gan heo, cũng không quản một mình đơn độc phản kích, vén tay áo lên muốn đấu với Tô Nam một trận, miệng không sạch sẽ hùng hùng hổ hổ quát: "Mẹ kiếp, lão tử thiếu những đồng tiền này của mày sao? Con mẹ nó mày coi tiền như rác lại đem nó ném lên đầu tao!" Nam sinh kia còn chưa kịp nhào qua, liền nghe thấy "Ba" một tiếng, bị một phát đập trúng đầu, nhất thời có chút choáng váng. Lương Chi Vi nhìn bàn tay trống không đã đập nam sinh kia của Tần Tiểu Mạn, cô hung hãn giơ cây chổi lên vọt tới trước mặt nam sinh quất loạn một hồi"Mày có phải là đàn ông hay không? nếu không làm sao lại khi dễ con gái nhà người ta như vậy, căn bã!"

Lương Chi Vi ở bên cạnh cũng vừa đánh vừa mắng "Bác mày, từ chỗ nào đến mà lại dám đến đây giương oai với chúng tao! Người ta đã bị đuổi rồi còn chưa đủ hay sao, mà còn phải đạp thêm một cước nữa." Cô tức giận nhìn xung quanh một vòng, chú ý thấy trong đám người cũng có mấy nam sinh trong lớp, liền trừng mắt hướng về phía bọn họ quát "Núp ở bên trong làm gì, mau đem tên khốn này lôi ra ngoài!" Mấy nam sinh kia lập tức bước ra khỏi hàng, đem nam sinh bị Lương Chi Vi đánh cho kêu la thảm thiết lôi đi. Chuyện của An Nhiên đã gây huyên náo, Tô Nam lại chịu vì cô mà ra mặt, ngược lại khiến cho những nam sinh khác không tiện nhúng tay vào, làm bạn học cùng lớp với An Nhiên, bọn họ cũng rất ghét những ai bới móc người khác. Lương Chi Vi hơi quát cũng để cho bọn họ có lí do thích đáng, bạn bè của Tô Nam cũng vội vàng xua đuổi đám người đang vây xem "Nhìn cái gì vậy, lấy ra chút dáng vẻ của sinh viên đại học đi, không có tiền đồ!" Tô Nam lại lần nữa ôm lấy An Nhiên, lần này cô không có cự tuyệt. Tần Tiểu Mạn tiền gần lên, lo lắng sờ sờ bụng dưới hơi nhô ra của cô "Cũng đừng hù dọa tiểu bảo bảo."

An Nhiên bị động tác của cô chọc cho vui vẻ, cười lên, cười đến hốc mắt cũng ươn ướt. Cô nhắm mắt lại, đầu khẽ tựa vào vai Tô Nam. Cho dù rời khỏi ngôi trường này cũng không có gì, nhưng là, dùng loại tư thái này rời đi, nói không nhếch nhác chính là giả. Cô không ngờ sẽ có nhiều người giúp đỡ cô vô điều kiện như vậy. Ngô Mạch tích cực xách hành lý rơi tán loạn trên đất của An Nhiên lên, cũng gọi bạn trai của cô đến cầm giúp một tay. Lương Chi Vi bĩu môi, đem một cái túi nặng nhất nhét vào trong ngực Ngô Mạch. Tô Nam bố trí cho An Nhiên ở lại căn phòng mà anh đang thuê ở ngoài trường học.

Hai phòng ngủ một phòng khách, không tính là quá lớn, nhưng thêm cô cũng coi như là dư dả. "Đây là nhà một người họ hàng của tớ ở nước ngoài, họ mua phòng này là để khi tuổi già trở lại cũng có một chỗ để ở. Nơi này ngồi xe buýt số 6 là đến viện bảo vệ sức khỏe cho bà mẹ và trẻ em. Có thang máy, an ninh cũng không tệ lắm." Tô Nam nhìn ra An Nhiên đang băn khoăn "Tớ sẽ lấy tiền thuê phòng của cậu, cậu hãy an tâm ở lại nơi này đi." Tần Tiểu Mạn vội vàng phụ họa "An An, cậu trước hết cứ ở lại nơi này đi." Cô đếm trên đầu ngón tay liệt kê ra từng cái điều kiện tốt "Nhìn gian phòng này là hướng Đông , cách bệnh viện lại gần. Nơi này cách chung cư nhà tớ ở cũng rất gần, mỗi ngày tớ đều có thể mang thức ăn ngon tới đây cho cậu. . . . . ."

"Ai nói tớ muốn sinh?" An Nhiên hỏi ngược lại một câu, đem Tần Tiểu Mạn bị giày vò đến nghẹn. . Tần Tiểu Mạn rối rắm, cô cảm thấy, nạo thai so với mang thai thì tính chất càng nghiêm trọng hơn, nhưng là, cứ như vậy sinh ra, trẻ như vậy mà đã mang theo đứa bé, giống như càng đáng thương hơn. Cô suy đi nghĩ lại, nước mắt lại bắt đầu lưng tròng. Lương Chi Vi nhỏ giọng than nhở ngồi xuống ghế sofa "An An, cậu nên xem lại chính bản thân mình đi. Cậu xảy ra chuyện, anh ta ngay cả bóng dáng cũng không thấy, tội gì phải sinh con cho anh ta. An An, nếu cậu chỉ có một mình, chăm sóc thân thể cho tốt còn có thể tham gia thi lại đại học, không nên nản lòng."

Ngô Mạch phụ họa gật đầu, cô cảm thấy cực kỳ xấu hổ. Thật ra thì, mặc dù cô có chút không ưa một số hành động của An Nhiên, nhưng cũng không có ý xấu đối với cô. Từ nhỏ cô đã được dạy dỗ cực kỳ nghiêm khắc, cái nhìn đối với thanh danh vẫn nặng hơn một chút. Tần Tiểu Mạn suy tính vấn đề hiện tại, cô hỏi Tô Nam: "Cậu vẫn còn ở lại nơi này sao?" Tô Nam cảm thấy có chút khó xử "Dĩ nhiên không, tớ sẽ chuyển về kí túc xá."

Tần Tiểu Mạn vuốt vuốt tay tỏ thái độ: "Tớ muốn chuyển đến ở cùng với An An." Cô suy nghĩ một chút, lại bổ sung thêm một câu "Tiền thuê phòng tớ sẽ chia đều với An An." "Không cần." An Nhiên nói "Cậu không cần phải chăm sóc tớ, có chuyện gì tớ sẽ gọi điện thoại cho cậu." "An An. . . . . ." Tần Tiểu Mạn yếu ớt kêu một tiếng.

Lương Chi Vi vỗ lưng cô một cái"Chớ có biểu hiện yếu ớt như vậy được không?" Ngô Mạch và Tô Nam cũng cười lên, Tần Tiểu Mạn mím môi lầu bầu lẩm bẩm. Buổi tối hôm đó, Tô Nam liền thu thập xong đồ đạc của mình trở về ký túc xá của trường.

Đối với anh, An Nhiên có một loại cảm giác chưa bao giờ có. Cho tới nay, cô cho rằng mẹ là người thân đối xử tốt nhất với cô, cưng chiều cô là chuyện đương nhiên. Cô là con gái độc nhất trong nhà, từ nhỏ người như thế nào hoặc hoàn cảnh nào cô cũng đều đã gặp qua, cho nên có chút bộ dạng không sợ trời không sợ đất, quả thực là một tiểu công chúa bị dạy hư. Nếu như không phải bị Bùi Anh"Dạy dỗ" qua hai năm, tính tình lại bị Khâu Thiếu Trạch mài giũa, nếu không với phương pháp cưng chiều đó của Nam Tịch Tuyệt, đoán chừng tính khí sẽ càng tệ hơn. Nam Tịch Tuyệt đối xử tốt với cô, cô cũng cho rằng đó là chuyện đương nhiên, bởi vì cô tự nhận là tình cảm của cô dành cho anh nhiều hơn, cô đem tất cả của mình đều cho anh, tất nhiên sẽ nhận được hồi báo. Mà Tô Nam, đã bị cô không nể mặt cự tuyệt nhiều lần, lại vẫn còn đối xử tốt với cô như vậy. Anh có mưu đồ gì sao? Hơn nữa hiện tại danh tiếng của cô thúi như vậy, không phải xử nữ, trong bụng còn có đứa bé của người đàn ông khác, tại sao anh còn tốt như vậy, một bộ dáng nghiễm nhiên phải chịu trách nhiệm.

An Nhiên đưa anh ra cửa, bày tỏ cảm ơn đối với anh, cũng nói rõ thái độ của mình: "Không cần lãng phí tình cảm ở trên người tớ. Người kia quả thật là tớ dùng cả tính mạng để yêu, chờ một chút, anh ấy sẽ dẫn tớ về nhà." Tô Nam cảm giác chính mình bị đánh đến đau thương, nghe cô nói như vậy, chỉ là tự giễu cười cười: "Quả nhiên là cậu không nhớ rõ tớ." Anh đẩy kính mắt trên sống mũi một cái, nói "Tớ cùng lớp với Nhập 樰, cũng là người thành phố C." An Nhiên khẽ kinh ngạc.

"Hoàn toàn không có ấn tượng đúng không?" Tô Nam bất đắc dĩ buông tay "Tớ chính là hot boy được trường Nhất Trung công nhận đấy." Anh giơ tay quanh quẩn ở bên lỗ tai An Nhiên "Sau học kì hai thì cậu chuyển tới trường Nhất Trung, khi đó tóc vẫn còn dài, luôn luôn đi một mình." Lúc ấy An Nhiên chuyển đến lớp sát vách của Nhập 樰 . Tô Nam còn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy cô, cô mặc váy đồng phục mùa hè của học sinh, tóc dài chỉ đơn giản được tết thành đuôi ngựa rũ xuống sau ót. Nhìn nghiêng, thanh thuần lại đáng yêu. Lúc ấy anh đang cùng một đám nam sinh trong lớp kề vai sát cánh muốn đi đá cầu, lúc đi tới cửa cầu thang không khỏi quay đầu lại liếc mắt nhìn, khi đó An Nhiên vừa vặn cũng nhìn về phía bên này. Cách nhiều năm sau, Tô Nam vẫn còn nhớ tới những năm tháng xanh miết của mình, vẫn là lắc đầu một cái, cười: "Thật đúng là liếc mắt một cái lầm lỡ cả đời."

Sau đó, anh cố ý đi sưu tầm bóng dáng của cô, không ngờ biết được cô là chị của Nhập 樰 trong lớp mình. Khi đó, anh cảm giác mình giống như một tiểu lưu manh, mỗi ngày đều dắt xe đi theo phía sau lưng cô. Có lúc bị cô phát hiện, anh sẽ giả bộ khụ khụ mấy tiếng, cố ý lớn tiếng nói: "Mẹ nó, lại tuột dây xích." Biết được cô và mình vào cùng một trường đại học, anh rất kích động. Nhưng là thái độ của An Nhiên đối với anh lại lần lượt khiến anh bị đả kích. Cô hoàn toàn không nhớ anh. . . . . . An Nhiên buồn bã nói xin lỗi: "Thật xin lỗi."

Khóe miệng Tô Nam khẽ nhếch lên, anh lắc đầu một cái: "Cái này cũng không trách cậu." Anh do dự một chút, vẫn đưa tay, đem một ít tóc rơi loạn vén ra sau tai An Nhiên. Ngón tay của anh thậm chí khẽ run, anh nghĩ tới lúc cô cho anh một nụ hôn kia, làm cho anh cả buổi tối cũng không ngủ được. Mấy ngày sau Tần Tiểu Mạn cố ý trở về nhà một chuyến, mang tới một hộp cháo gà lớn do mẹ Tần làm. Gõ cửa phòng An Nhiên, lại phát hiện không khí trong phòng rất ngột ngạt, khắp nơi đều sặc mùi thuốc lá. Trong tay An Nhiên còn đang kẹp nửa đoạn tàn thuốc chưa tắt. Mấy ngày không thấy, cô giống như gầy thành một thanh xương.

"An An, làm sao cậu lại thành ra như vậy hả ?" Tần Tiểu Mạn đoạt lấy mẩu thuốc lá trong tay cô ném vào thùng rác, đau lòng sờ cái cằm thon gầy của cô. An Nhiên ôm lấy cô, chán ngán thất vọng: "Không có trả lời. Đã qua lâu như vậy, một chữ anh ấy cũng không nói với tớ. Tớ nên làm như thế nào bây giờ?" Khiến cho lòng cô sao lại không oán đây? Trong lòng tràn đầy khẩn trương lo lắng, thậm chí là ngượng ngùng cho anh biết tin cô có thai, cũng là muốn để anh giúp cô đưa ra một cái chủ ý, nhưng là, đã qua gần nửa tháng rồi, ngay cả một chữ của anh cô cũng không nhận được, để cho cô phải kiên trì như thế nào?

Nhất là, ba ngày hai bữa Tô Nam lại sang đây xem cô, hết sức săn sóc, làm cho cô càng thêm nhớ nhung Nam Tịch Tuyệt, như muốn nổi điên. Phản ứng trong khoảng thời gian có thai này lại đặc biệt lợi hại, cơ hồ là cô ăn cái gì cũng đều ói ra cái đó, cô nhất thời nhớ anh, gọi tên anh, nhất thời vừa hận vừa oán anh. Thâm chí cô còn cố ý muốn làm hỏng thân thể của mình, cô cần gì phải liều mạng khổ sở như thế, tại sao cô lại vì anh mà sinh con? Tần Tiểu Mạn khổ sở khuyên giải không có kết quả, bất đắc dĩ gọi điện thoại cho Tô Nam đến. Tô Nam vứt gói thuốc An Nhiên mua vào trong cống thoát nước, thời điểm anh đang tìm kiếm, còn tìm được hai chai rượu trắng đã hết từ dưới sàn nhà, ngửi một cái, vẫn còn mới. Quả nhiên anh cũng tìm được những chai rượu khác ở trong tủ quần áo của cô, anh tức giận, đem nó đập hết.

Cái này lại chọc giận An Nhiên "Tại sao cậu lại động đến những thứ đó của tôi, cút ra ngoài!" Đầu tóc cô hỗn loạn, quả thật giống như một con sư tử nhỏ tức giận. Cô cố chấp lại đi châm thuốc, Tần Tiểu Mạn liền kéo cô không cho, khóc đến nước mắt ào ào"An An, đừng chà đạp thân thể mình như vậy. Tiểu bảo bảo bị hun đến ngốc thì làm thế nào? Cậu đã không muốn, chúng ta đi bệnh viện, như vậy sẽ tốt hơn là tổn thương thân thể mình." Mày Tô Nam nhăn lại, đem Tần Tiểu Mạn kéo ra, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép "Cậu nhìn bộ dạng bây giờ của mình một chút, chỗ nào giống với An Nhiên mà tớ biết!" Trong mắt An Nhiên đều là tia máu, cô trả lời lại một cách mỉa mai "Ai bảo cậu biết. Đi hết đi, đừng động tới tôi!"

"Ba!" Tô Nam hung hăng cho cô một cái tát, đánh cho đầu cô ong ong. "Cậu đánh cậu ấy làm gì!" Tần Tiểu Mạn đau lòng bảo vệ An Nhiên. Tô Nam cũng yêu thương cô, nhưng là, anh càng giận cô không tự chăm sóc mình "Không có anh ta liền không sống nổi sao? Cậu cũng không thèm theo đuổi ước mơ của mình hả?"

An Nhiên ôm Tần Tiểu Mạn khóc nấc lên "Tôi theo đuổi, ước mơ, cũng đã không khác biệt lắm với đổ vỡ . . . . . . Tôi muốn ba mẹ tôi, muốn Khâu Thiếu Trạch sống lại, muốn anh ấy tới đón tôi về nhà. . . . . . Tôi thật sự rất khó chịu." Chừng mấy ngày sau đó Tần Tiểu Mạn một tấc cũng không chịu rời khỏi An Nhiên, cho đến khi tâm tình của cô dần dần ổn định lại, mới trở về trường đi học. Ngày đó sau khi khóc lớn một cuộc, trong lòng An Nhiên dễ chịu không ít, suy nghĩ rất lâu, cô vẫn quyết định giữ đứa bé lại. Thân thể của cô dần dần nặng nề, hành động càng ngày càng không có thuận tiện, cảm xúc lên xuống lại càng lớn hơn. Mỗi lần cảm thấy sắp chịu đựng không nổi nữa, cô đều lấy ảnh trong nhà ra nhìn một phen, nhìn một chút.

Những ảnh này đều là do Khâu Thiếu Trạch chụp, thời điểm cô sửa sang lại di vật của anh, từ trong ngăn kéo dưới giường của anh tìm thấy một hộp lớn. Phần nhiều đều là dáng vẻ tương đối vui vẻ của cô, mà thời điểm cô cười đến rực rỡ nhất, là lúc ở cô chung một chỗ với Nam Tịch Tuyệt. Những hình này đều sẽ làm cho cô cảm giác được, nhất định Nam Tịch Tuyệt sẽ tới đón cô trở về. Thời gian tốt đẹp dài như vậy, anh nhất đinh sẽ không quên. Cô không dám nghĩ đến Khâu Thiếu Trạch quá nhiều, như thế sẽ làm cho cô cảm thấy không vui. Trong một đống hình cũng chỉ có một hai cái là hai người bọn họ chụp chung. Nhìn thời gian, là không lâu sau khi cô trở về từ chỗ của Bùi Anh, cô vẫn còn béo ụt ịt, Khâu Thiếu Trạch vẫn còn tương đối khô gầy, hai người đang lườm mắt gây gổ. Vẫn là An Diệc Bác cảm thấy thú vị, dùng máy chụp ảnh để chụp lại.

Có tiếng cửa mở cắt đứt suy nghĩ của cô, là mẹ Tần. Tần Tiểu Mạn đem chuyện của cô nói cho ba mẹ cô ấy biết, mẹ Tần nén giận hỏi thăm những việc mà cô làm không tiện lắm, bắt đầu thay thế con gái mỗi ngày mang thức ăn đến cho An Nhiên, dạy cho cô một chút vấn đề mà phụ nữ có thai cần chú ý. An Nhiên rất cảm kích dì việc này, quan tâm cô giống hệt như đối với Tần Tiểu Mạn, động một tí liền lớn giọng rống cô, chăm sóc cô có chút cẩu thả, nhưng lại ấm áp muốn chết. Có lúc cô cũng rất hâm mộ Tần Tiểu Mạn, gia đình của cô ấy thật hạnh phúc. Càng gận đến ngày sinh dự tính của cô, hai mẹ con Tần gia cũng chạy qua chạy lại chỗ cô càng ngày càng nhiều.

Tô Nam cũng thường xuyên tới, nhưng dù sao anh cũng có nhiều chỗ không thích hợp. Cả người An Nhiên cũng tản ra một mùi sữa thơm, hơn nữa, áo ngực của cô cũng đổi thành loại thật mỏng. Tô Nam đến xem cô, mười lần thì có chín lần đỏ mặt rời đi. Ngày sinh đó, về sau An Nhiên hồi tưởng lại vẫn còn cảm thấy rất hoảng hốt. Cô chỉ cảm thấy cơn đau bụng sinh kéo dài cực kỳ lâu, mỗi lần cũng đều cảm thấy mình không có hơi sức, nhưng mỗi lần đau đớn, ngược lại cô liền nặn ra càng nhiều sức lực hơn . Mãi cho đến khi đứa bé ra đời, cũng không thấy có tin tức của Nam Tịch Tuyệt. Trong mơ hồ cô bắt đầu không ngừng gọi tên anh, cảm thấy gọi tên anh, cô mới có sức lực để tiếp tục.

Lúc cô được đẩy ra từ phòng sinh, cả người cũng ướt đẫm mồ hôi. Tần Tiểu Mạn cùng Tô Nam, hai người một trước một sau vây quanh, xác định An Nhiên còn sống, mới song song thở phào nhẹ nhõm. Tần Tiểu Mạn khóc lớn: "Bác sĩ nói cậu khó sinh, tớ còn tưởng rằng không sống nổi." Cái ót của cô lập tức bị mẹ Tần đập cho một cái "Khóc, chỉ biết khóc. An tĩnh một chút, An An cần nghỉ ngơi." Tần Tiểu Mạn vội vàng che miệng, từng bước theo sát các y tá đẩy An Nhiên vào phòng bệnh.

Mẹ Tần lôi Tô Nam đi xem bác sĩ tắm rửa cho tiểu bảo bảo vừa mới sinh. Là một cô gái, một khối nho nhỏ, đỏ rừng rực nhiều nếp nhăn , há hốc mồm một mực khóc thét, thanh âm đặc biệt vang dội. Tiểu bảo bảo bị bịt kín chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ, mới vừa được đặt vào bên cạnh An Nhiên liền ngủ mê man, tiếng khóc liền nhỏ đi rất nhiều. Ngay cả mắt cũng không mở ra, rầm rì cúi đầu tìm ăn. Mẹ Tần giúp cô bé nghiêng thân thể, để cho cô ngậm nụ hoa của An Nhiên, cô bé lập tức tham lam hút, âm thanh hút cũng rất lớn.

Tần Tiểu Mạn nghe tiếng nuốt của cô bé, cũng cảm thấy thương thay cho An Nhiên. Tô Nam lúng túng quay lưng lại, sau lại bị mẹ Tần sai đi nấu nước nóng. Mẹ Tần vẫn nâng tiểu bảo bảo, cho đến khi cô bé ăn no, ngậm nụ hoa ngủ thiếp đi, mới đem cô bé ôm lên thả vào một cái giường thật dày khác. "Mẹ, " Tần Tiểu Mạn nhỏ giọng "Tại sao lại không để con bé nằm bên cạnh An An."

"Con thì biết cái gì, nhỡ An An lật người áp phải con bé thì làm thế nào." Mẹ Tần liếc cô một cái. Tần Tiểu Mạn cọ đến bên cạnh mẹ cô làm nũng "Mẹ thật tốt, có phải lúc mẹ sinh con ra cũng khổ sở như vậy hay không? Về sau nhất định con sẽ hiếu kính mẹ thật tốt, làm đồ ăn ngon cho mẹ, mua quần áo mới cho mẹ mặc, để cho mẹ ở căn phòng lớn." Trong lòng mẹ Tần vui vẻ, nhưng ánh mắt vẫn rất hung dữ "Cũng lâu như vậy ai còn nhớ, mẹ không trông cậy vào con giống được như Lãng Lãng, con không phải đi học sao? Lần này còn dám nợ môn thử xem!"

"Dạ " Tần Tiểu Mạn đồng ý, đẩy mẹ Tần đi nghỉ ngơi "Mẹ mau về nhà ngủ một giấc đi, con trông An An là được rồi." "Con thì trông được cái gì chứ?" Mẹ Tần không đồng ý "Để mẹ ở nơi này trông. Con về nhà một chuyến xem tối nay ba con có phải làm ca đêm hay không? Bảo ông ấy tìm mấy tấm đệm nhỏ mà trước kia con đã dùng qua rồi mang đến đây." "A, con đều đã dùng qua, làm sao có thể cho bảo bảo của An An dùng?"

"Nói con không hiểu sao. Đã dùng qua mới mềm mại hơn, sẽ không làm thương da trẻ em." Nói xong mẹ Tần ngáp một cái "Nhớ đem cả cháo mẹ đã hầm cách thủy cho vào lò vi sóng hâm nóng lại rồi cùng mang tới đây." "Mẹ, mẹ chính là Đại Thánh mẫu." Tần Tiểu Mạn khen tặng xong, vui vẻ chạy ra ngoài. An Nhiên bị tiếng khóc vang dội của con nít đánh thức. Cô trợn tròn mắt nhìn trần nhà thật lâu, mới nghĩ ra cái gì làm cho cô nóng nảy như vậy, giọng nói của cô có chút khàn khàn, hướng về phía mẹ Tần đang dụ dỗ tiểu bảo bảo vươn tay: "Để cho con. . . . . . Xem nó một chút."

"Đã tỉnh rồi hả?" Mẹ Tần đem tiểu bảo bảo bỏ vào trong ngực cô "Con bé đang đói bụng lắm, mau cho nó ăn chút đi." Tiểu anh hài đến trong ngực cô cũng liền loạn, An Nhiên kinh ngạc nhìn con bé, nhỏ như vậy, hơi sức vẫn còn rất lớn. Nhưng cô lại yếu ớt như vậy, cũng ngại chống đỡ đầu óc chưa dậy nổi của mình, vội vàng chỉnh tay để đỡ con bé, mẹ Tần vội vàng nâng giúp cô "Cẩn thận chiết cổ, đưa tay qua đây nâng đầu của con bé. . . . . . . Là một cô con gái, rất khỏe mạnh." Tiểu bảo bảo bắt đầu ở trong ngực cô bú sữa mẹ, An Nhiên mới phản ứng được, cô nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn còn chưa có nảy nở của con bé, lẩm bẩm nói: "Tốt và xấu."

.