Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Không yêu sẽ không quay lại - Chương 51

Chương 51: Rạn nứt

Là ảo giác sao? An Nhiên nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng chặt, tinh thần hoảng hốt. Khi Cố Lãng và mọi người ngồi máy bay đến thành phố C liền chạy tới bệnh viện nhân dân, Nam Tịch Tuyệt vẫn còn ở trong phòng cấp cứu chưa có ra ngoài. An Nhiên thì ngồi yên giống như bức tượng, hai cánh tay Yến Tử ôm lấy An Nhiên, không ngừng an ủi, Annie đứng ở trong góc lau nước mắt, thỉnh thoảng phát ra tiếng nức nở.

Louis đơn giản tóm tắt rõ ràng tình hình cho Cố Lãng nghe. Nam Tịch Tuyệt chưa chết được, chỉ là nhảy từ lầu ba xuống, cánh tay bị gãy, xương chân trái bị dập nát. Sau khi phẫu thuật chỉ cần tĩnh dưỡng là khỏe lại. Giọng điệu Cố Lãng nặng nề, phiền não vuốt vuốt tóc của mình. Nam Tịch Tuyệt tuổi cũng đã cao còn bắt chước mấy thanh niên làm xiếc, lầu ba, nếu thật là ngã té chết, vậy một tổ chức lớn như vậy sẽ để cho ai? Anh u oán lườm An Nhiên, tâm người phụ nữ này còn có thể ác hơn được không? Nam Tử nhảy lầu sắp chết rồi, vậy mà cô ta cũng không khóc đến sập trời?

Anh gọi Đường Dịch Tư, chỉ chỉ người đang đứng ở trong góc nước mắt “tuôn rơi”, "Làm phiền, đưa vị tiểu thư này về Mỹ. Cô ấy ở đây chính là quả bom hẹn giờ, không biết được lúc nào thì đại phu nhân của các cậu ăn không thấy vị, lão đại của các cậu lại được nhảy lầu tiếp. Ở đây có tôi rồi, các cậu đi đi." Lời nói này của anh ta rất thâm độc, khiến Louis sợ run cả người, kêu một tiếng "Đây". Mấy người đàn ông vạm vỡ không để ý Annie gào khóc mạnh mẽ kéo cô đi. An Nhiên che lỗ tai, tự mình đứng lên. Yến Tử đau lòng vỗ vai của cô, "Không có chuyện gì, bác sĩ nói rồi, chỉ là gãy xương. Nam Tử là quái thú không chết được đâu. Không thể trách cậu, đều là tại cái cô Annie chết giẫm kia không hiểu chuyện, trở về mình sẽ dạy dỗ cô ta một trận."

"Mình không cố ý. Thật không phải cố ý. . . . . ." An Nhiên cắn môi, trên môi cô đều là máu, cô không thể tưởng tượng được dáng vẻ Nam Tịch Tuyệt cười ngất ở dưới nhà cô. Một khắc kia, cô cho là, anh thật sự vĩnh viễn rời xa cô! "Nếu anh ấy mà có chuyện gì, mình. . . . . . thật sự không thể sống nổi nữa." Lời nói so với thân thể của cô còn run rẩy lợi hại hơn. Yến Tử ôm chặt lấy cô, an ủi nói, "Tất cả bác sĩ đều nói không có việc gì. Chờ đến lúc mặt trời mọc, Nam Tử nhất định sẽ vui vẻ trở lại."

Cố Lãng đứng dựa vào tường, ngửa đầu nhìn trần nhà. Anh từ thành phố S bay tới đây gần hai tiếng đồng hồ, đóan chừng phẫu thuật của Nam Tử phải sáng sớm mai mới kết thúc. Anh rút một điếu thuốc ngậm vào miệng, đột nhiên nhìn thấy trên bức tường đối diện có biển cấm hút thuốc to tướng, cảm giác muốn hút mà không thể hút hành hạ anh, anh chỉ đành nhàm chán ngậm lấy điếu thuốc, nghịch nghịch cái bật lửa trong tay. Sáu giờ rưỡi, cuối cùng Nam Tịch Tuyệt cũng được đẩy ra từ trong phòng phẫu thuật. An Nhiên lại bị Cố Lãng sai người chặn ở bên ngoài không cách nào đến gần. Biết được Cố Lãng muốn đưa Nam Tử về thành phố S để điều trị, An Nhiên không đồng ý: "Anh ấy vừa mới phẫu thuật xong!"

Giọng nói Cố Lãng đều đều nói: "Bây giờ phải đi thôi, tôi không muốn lần sau quay về chính là nhìn thấy tro cốt của Nam Tử. Aron, trên đường làm phiền anh chăm sóc cậu ấy." Lúc này An Nhiên mới chú ý tới người bác sĩ cao gầy đeo mắt kính gọng vàng đứng bên cạnh. Bộ dáng của anh ta có vẻ rất mệt mỏi, không chút để ý gật đầu một cái, sai người đẩy Nam Tử rời đi. An Nhiên trơ mắt nhìn bọn họ rời đi, thân thể giống như bị đông cứng, không cách nào nhúc nhích.

Cố Lãng không hài lòng nhìn cô đứng ngây ngốc ở đó, Mạnh mẽ nắm vai cô kéo tới, "Lần này để cô chăm sóc, cùng nhau trở về thôi." Cho đến khi dừng lại ở bênh viên trung tâm thành phố S, An Nhiên ngồi ở trước giường bệnh của Nam Tịch Tuyệt, vẫn còn có cảm giác như mình đang nằm mơ. Nam Tịch Tuyệt vẫn ngủ mê man, trên người đang đắp một chiếc chăn bông rất dày, vẻ mặt điềm tĩnh. An Nhiên không muốn nhìn thấy nét mặt như vậy của anh, ít nhất là lông mày của anh cũng phải nhúc nhích chứ, hoặc là những chỗ khác cũng được, để cho cô biết, thật sự là anh vẫn còn sống.

Thủ tục chuyển viện là do Cố Lãng thu xếp, sau khi Nam Tịch Tuyệt được đẩy vào phòng bệnh, thì không thấy anh ta đến nữa. Cả trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình An Nhiên. Cô thậm chí cũng không nghe được tiếng hít thở của Nam Tịch Tuyệt . An Nhiên cũng không chịu nổi sự yên tĩnh như thế này, cô đứng lên, vén chăn trên người anh lên một chút, cúi người, nằm ở trên lồng ngực của anh, lỗ tai dính sát lồng ngực của anh, nghe tiếng đập từ trái tim anh.

Trầm ổn có lực, không yếu ớt giống như cô tưởng tượng. Nam Tịch Tuyệt hừ một tiếng, An Nhiên lập tức ngồi dậy, cẩn thận hỏi: "Sao vậy, có phải đau lắm không?" Nam Tịch Tuyệt không có đáp lại, cửa phòng bệnh bị Yến tử đẩy ra, cô ấy nhỏ giọng gọi An Nhiên ra ngoài.

An Nhiên ôm Yến Tử một lúc, "Yến Tử, cám ơn cậu." Yến Tử vẫy tay một cái, "Cám ơn cái gì. Mình tới nói với cạu một tiếng, mình đi ra ngoài trước, đến bữa tối sẽ tới tìm cậu. Vừa rồi Cố Lãng đã hỏi lại bác sĩ lần nữa, sau này Nam Tử chỉ cần nằm yên là được. Cậu cũng chỉ cần trông nom, đút cho anh ấy ăn, đảm bảo anh ấy khỏe mạnh là được rồi." Vành mắt An Nhiên đỏ lên, "Yến Tử, cậu nói xem, có phải là mình luôn tự tìm rắc rối cho mình không? Vốn là chúng ta đã nói hôm nay sẽ trở lại, đón Lâm Lâm về. Mình lại làm hỏng chuyện rồi."

Yến Tử xoa xoa mặt của cô, "Không thể trách cậu được, chỉ cần là người bình thường ai cũng sẽ tức giận, ai bảo Nam Tử không kiềm chế hành động của mình. Nói cho cậu biết, chờ anh ấy tỉnh lại, không thể cho anh ấy sắc mặt tốt. Nói nhảy liền nhảy, sao anh ấy không suy nghĩ một chút, ngộ nhỡ thật sự xảy ra chuyện gì, cậu và con gái phải sống thế nào bây giờ? Tùy hứng làm bậy, nếu mình là mẹ anh ấy, chắc chắn sẽ đánh nát mông anh ấy." Nói xong, Yến Tử còn vén tay áo lên, ở trong không khí quạt quạt vài cái. An Nhiên cười rộ lên, xoay người đóng cửa phòng bệnh lại, "Mình tiễn cậu. Cậu ở lại đây mấy ngày đi, chờ anh ấy khỏe hơn, chúng ta đi dạo quanh đây một chút." Yến Tử suy nghĩ một lát, "Để sau hãy nói." Đến cửa thang máy, cố ấy bảo An Nhiên quay về, "Nhìn cậu kìa, nếu mình đi khẳng định sẽ nói với cậu." Cô ấy ngáp một cái, "Buồn ngủ quá."

"Vậy. . . . . . Cậu nghỉ ngơi cho tốt." An Nhiên chào tạm biệt cô ấy. Cửa thang máy từ từ đóng lại. Yến Tử thở dài, dựa vào trên vách tường thang máy. Ánh sáng chiếu rọi bốn phía, tất cả đều là bóng dáng của cô. Cô nhắm mắt lại, trong đầu tất cả đều là bóng dáng của người đàn ông kia.

"Đinh" một tiếng, thang máy đã xuống đến nơi. Cửa vừa mở ra, cô sửng sốt, Cố Lãng đứng ở ngoài cửa cũng ngẩn ra. "Chào buổi sáng." Cố Lãng rất nhanh khôi phục bình thường, mỉm cười chào cô.

Yến Tử ngơ ngác nhìn anh, cô sững sờ quá lâu, cửa thang máy đang muốn đóng lại. Cố Lãng nhanh tay ấn nút, không ngờ bị Yến Tử một phát bắt lại cổ tay, bị cô kéo vào trong thang máy. Yến Tử hai tay nắm ở cổ tay Cố Lãng, nhón chân lên hôn lên môi anh, cô thưởng thức cánh môi mềm mại của anh, lẩm bẩm nói: "Em hối hận, có thể hay không?" Cố Lãng do dự một chút, cuối cùng giơ tay lên giữ chặt gáy của cô, cúi đầu, sâu hơn nhanh hơn dồn dập hơn hôn đáp lại cô.

Rất lâu sau, thang máy đã lên qua lại mấy lần. Cố Lãng và Yến Tử hai người mới thở dốc tách nhau ra. Ngón tay Yến Tử linh hoạt cởi nút áo sơ mi của anh, một tay xoa xoa lồng ngực rắn chắc của anh, "Anh là người đầu tiên khiến em phải theo đuổi." Cố Lãng ngẩng mặt lên, mỉm cười nói: "Anh thực vinh hạnh." Anh ngăn bàn tay đang muốn tiếp tục địch xuống dưới của cô, "Xin lỗi, Yến Tử, bây giờ không được."

Yến Tử ngẩng đầu, cho anh một nụ cười rực rỡ: "Bây giờ không được?" Cố Lãng nghiêm mặt nói: "Về sau, cũng không được." Ngón tay Yến Tử cuốn cuốn tóc của mình, nhẹ giọng hỏi: "Là vì Tần Tiểu Mạn sao?" Cô cười, "Nhìn anh khẩn trương kìa, em cũng chưa làm gì cô ấy. . . . . . . Cô ấy có xinh đẹp như em không? Trình độ học vấn cao hơn em sao? Trong nhà có nhiều tiền hơn so với em sao?"

Cố Lãng lắc đầu một cái. Yến Tử đứng thẳng người, "Cố Lãng, thật xin lỗi. Em nợ anh một câu nói xin lỗi." Cô quen biết Cố Lãng từ lúc An Nhiên bỏ đi, khi đó, cô biết Cố Lãng ở bên Trung Quốc cùng với An Nhiên, cô muốn biết thêm nhiều tin tức về An Nhiên, không thể làm gì khác là đi tìm anh. Dần dần, cô phát hiện Cố Lãng làm cho cô mê muội. Cố Lãng, ở mặt nào đó rất giống với người đàn ông mà cô không muốn nhớ tới.

Yến Tử biết mình rất mê người, khi Cố Lãng theo đuổi cô, cô rất vui vẻ nhận lời. Nhưng dần dần cô phát hiện, người đàn ông này không phải thật lòng yêu cô. Cô đem tôn nghiêm của anh dẫm dưới chân, cho là anh vì bối cảnh gia đình của cô mới muốn ở bên cạnh cô. Sau đó, người đàn ông này rời bỏ cô, không quay đầu lại nữa. "Không sao." Cố Lãng nhẹ giọng nói, "Anh nên cám ơn em, đã giúp anh xác nhận một chuyện." Không thể phủ nhận, lúc mới bắt đầu Yến Tử có lực hấp dẫn trí mạng đối với anh, giống như đóa hoa anh túc, xinh đẹp mị hoặc, lại rất độc. Nhưng mới vừa rồi anh hôn cô, đã không có bất kỳ cảm giác gì.

Lúc trước Yến Tử hung hăng làm tổn thương lòng tự trọng của anh, sau khi về nước anh và Tần Tiểu Mạn xác lập quan hệ yêu đương, nhưng trong lòng anh vẫn luôn có một cái gai. Anh cũng biết mình bản tính phong lưu, sợ ngày nào đó nhìn thấy cô ấy, sẽ làm ra chuyện có lỗi với Tần Tiểu Mạn. Sự thật đã chứng minh,là do anh nghĩ quá nhiều. Khó trách, khi đó Yến Tử luôn chắc chắn nói: "Cố Lãng, anh không yêu em." "Này, " Ngón tay của Yến Tử vẽ vòng vòng ở trên ngực của Cố Lãng, "Em đồng ý, anh là thích Tần Tiểu Mạn. Nhưng nhất định vẫn chưa đạt tới mức độ là yêu. Có phải hay không có chút mờ mịt? Không muốn bị trói buộc. . . . . . Không cam lòng làm người đàn ông tốt?" "Yến Tử. . . . . ." Cố Lãng bắt được bàn tay đang lộn xộn của cô.

"Các người đang làm gì vậy?" Thang máy lại đi lên khoa chỉnh hình ở tầng sáu, An Nhiên đang muốn đi xuống dưới mua đồ nhìn thấy Cố Lãng và Nam Cung Yến đang ôm nhau, chỉ cảm thấy đầu "Ong" một tiếng. Cô nhìn thấy Yến Tử vẫn đang treo trên người Cố Lãng chưa buông ra, liền kéo cô ấy ra ngoài, "Cậu và anh ta là như thế nào vậy? Các người không thể ở cùng nhau được." Nam Cung Yến kinh ngạc nói: "An An, cậu không ủng hộ mình sao? Mình thích anh ấy, lần này tới đây vừa là để thăm các cậu, vừa là muốn làm hòa với anh ấy." Chú ý tới vẻ mặt An Nhiên có vẻ bị thuyết phục, Yến Tử đan mười ngón tay vào nhau cho An Nhiên nhìn, "Bọn mình đã từng qua lại với nhau."

Nhìn động tác tay của cô ấy, sắc mặt của An Nhiên trở nên trắng bệch, bờ môi run rẩy , "Cậu nói thật?" "Ừ." Yến Tử gật đầu một cái, "Thời điểm cậu không có ở đây. Anh ấy đã giúp đỡ mình rất nhiều." "Nhưng. . . . . . Anh ta hiện tại, " An Nhiên nói chuyện trở nên không lưu loát, Yến Tử và Cố Lãng, này, này Tiểu Mạn nên làm cái gì? Trong khoảng thời gian này, Tần Tiểu Mạn và cô vẫn giữ liên lạc với nhau, đều là nói chuyện cùng Cố lãng đã tiến triển tới đâu. Từ nhỏ Tần Tiểu Mạn đã thích Cố Lãng, mặc dù An Nhiên không quá tin tưởng về sự chung thủy của Cố Lãng, nhưng nhìn thấy mộng đẹp của bạn tốt trở thành sự thật, cô thật tâm vui mừng cho cô ấy. Chẳng lẽ, mộng cuối cùng vẫn chỉ là mộng?

"Mình biết." Tay Yến Tử thò vào trong túi áo, đá đá tường, "Bây giờ anh ấy đang ở cùng với thanh mai (thanh mai trúc mã) của mình. Không sao cả, mình đã điều tra rất rõ ràng, cái cô Tần Tiểu Mạn đó rất vô dụng, cậu tin mình đi, người đàn ông mà Nam Cung Yến mình muốn, sẽ không để cho anh ta chạy thoát đâu ." "Cậu không thể làm như vậy!" An Nhiên tức giận ngắt lời cô ấy. Lời nói của Nam Cung Yến khiến cô hoảng sợ, hai người bọn họ từ nhỏ đã quấn lấy nhau ở cùng một chỗ, thủ đoạn của Yến Tử cô không phải chưa từng thấy. Hơn nữa, cô thật sự không cách nào xác định được tình cảm của Cố Lãng giành cho Tiểu Mạn, đến tột cùng sâu nặng cỡ nào. Chỉ là, một người thuần khiết thiện lương như vậy, tại sao có thể bị loại chuyện đó làm tổn thương? "Tần Tiểu Mạn là một cô gái tốt, cô ấy thật sự rất thích Cố Lãng. Cậu đừng có phá hoại bọn họ." Giọng nói của An Nhiên gần như cầu khẩn, cô hận không đánh chết được Cố Lãng, cô chưa từng thấy người đàn ông nào cặn bã như anh ta!

"An An, ở trong lòng cậu, có phải Tần Tiểu Mạn quan trọng hơn mình đúng không?" Yến Tử hỏi. "Mình không có ý này." An Nhiên cứng lại. Yến Tử gẩy gẩy tóc có chút rối loạn, "An An, cậu thật sự rất ích kỷ, ánh mắt thiển cận, chỉ nhìn thấy được người hiện tại tốt với mình. Đối với em là như vậy, đối với Nam Tử cũng như vậy."

Sống lưng An Nhiên thẳng tắp nói: "Cái này và Nam Tử không có liên quan." "Tại sao cậu không thể không cố kỵ mà ủng hộ mình một lần? Mình có thể vì cậu mà cho Annie hai bạt tai, mà cậu ngay cả một câu nói ủng hộ cho không cho mình, cậu thật sự coi mình là bạn bè sao?" Yến Tử cười lạnh nhìn cô, "Đừng có nói với mình cái gì mà giành bạn trai của người khác là vô đạo đức, trước kia cậu cũng không có cao thượng như vậy." An Nhiên cũng có chút phiền não, "Cậu không cần phải làm mọi chuyện rối tung như vậy có được hay không? Mình ủng hộ cậu thế nào, mình không tin cậu không nhìn ra, Cố Lãng vốn không yêu cậu."

Yến Tử hừ một tiếng, "Cậu không thấy, bọn mình hôn nhau nóng bỏng trong thang máy sao? Cậu có muốn đem băng ghi hình cảnh bọn mình làm tình đưa cho bạn tốt của cậu hay không ?" An Nhiên mặt cắt không còn chút máu. Cô đúng là thiên vị Tần Tiểu Mạn, nhưng là, cô gái yếu ớt đó sao có thể đâu được với Yến Tử? Dù là hôm nay có Cố Lãng che chở cô ấy, về sau này. . . . Tần Tiểu Mạn có một gia đình viên mãn - đây là điều mà cô rất hâm mộ, cô ấy cũng nên có được một cuộc sống hôn nhân tốt đẹp. An Nhiên nắm chặt tay, hạ quyết tâm, "Yến Tử, trừ khi Cố Lãng chủ động rời bỏ Tiểu Mạn, nếu không, mình không cho phép cậu phá hoại bọn họ."

"Cậu không cho phép?" Yến Tử cười lạnh lấy ra điếu thuốc, ngậm vào, lấy bật lửa châm thuốc, sau khi hít một hơi thì phun một lớp khói mù nồng nặc về phía An Nhiên, "Ngược lại mình muốn nhìn xem cậu không cho phép như thế nào." 52. Thông suốt Mềm mại hương thơm.

Nam Tịch Tuyệt tỉnh liền thưởng thức được xúc cảm tuyệt vời trong miệng. Một con cánh tay còn có tri giác, anh nâng lên, vuốt ve hôn lên người phụ nữ nằm ở bên cạnh mình. Nước mắt của cô từ từ rơi xuống trên mặt anh, động tác Nam Tịch Tuyệt càng thêm êm ái. Cô lại khóc nữa, từ nhỏ, ở trước mặt anh, mấy câu nói không hợp, trong cặp mắt sẽ nhanh chóng sũng nước, bao ở trong hốc mắt muốn rơi không hết , làm tim anh đau. An Nhiên kết thúc nụ hôn này, ngồi dậy, đem cánh tay lộ ở bên ngoài của Nam Tịch Tuyệt nhét về trong chăn ấm áp, nhỏ giọng nói: "Anh đã tỉnh?"

Nam Tịch Tuyệt lại duỗi tay ra ngoài, nắm chặt cô, cười nói: "Tha thứ cho anh, được không?" Tay của cô lạnh lẽo, nắm ở trong tay cảm thấy tất cả đều là xương, không có một chút cảm xúc. An Nhiên nhìn anh, lửa giận trong lòng một chút cháy lên, "Nghĩ hay quá nhỉ!" Nam Tịch Tuyệt ngẩn ra, không hiểu nhìn cô, vội vàng muốn ngồi dậy. Nhưng vết thương trên người anh cũng không phải là giả, động đến gân cốt đau để cho anh nhe răng nhếch miệng lại nằm trở về.

An Nhiên hất tay của anh ra, đôi tay ôm ngực, cúi đầu lên mặt nhìn anh giãy giụa, vừa muốn khóc vừa muốn cười, âm thanh cô cứng rắn nói: "Nam Tịch Tuyệt, anh hiểu được em sao? Có biết em nghĩ cái gì không? Em chưa bao giờ gặp qua cái người đàn ông nào vô dụng, lúc nào nói yêu em, thời khắc dây chuyền rơi so với ai khác gấp đến độ cuống cuồng. Tình trạng anh chính là thương nhân vi phụ ngu ngốc!" Lục Nhược sáng sớm biết được tin tức liền chạy tới, mới vừa đẩy ra cửa phòng bệnh liền nghe đến An Nhiên "Răng rắc" giáo huấn Nam Tịch Tuyệt, anh lại vội vàng rụt đầu về. Bo bo giữ mình để đạt được mục đích, anh chờ bên trong náo xong rồi vào lại. Hiệu quả cách âm phòng bệnh thật ra thì không tệ, chỉ là âm thanh An Nhiên giận đến giơ chân vẫn truyền ra ngoài. Lòng của Lục Nhược không an phận rục rịch ngóc đầu dậy, vễnh tai nghe, giống như không sao cả có tiếng rồi. Anh lại lặng lẽ mở hé cửa, mới vừa thoáng nhìn vào bên trong lại bịt mũi rụt trở về. Tánh khí nóng nảy Tiểu An An đang dễ dàng phục vụ đại ca anh! Này. . . . . . Bảo bối đại ca anh không cần hắn thưởng thức. . . . . . ?

Bị An Nhiên một hơi mắng, Nam Tịch Tuyệt nghẹn ở trong cổ họng, không trên không dưới khó chịu, nhưng anh khổ sở kìm nén đến khó chịu, cô cũng không thể để cho anh nén lấy chứ? Đợi dễ dàng xong, An Nhiên từ phòng vệ sinh trở lại, phát hiện Nam tịch tuyệt còn lộ ở bên ngoài, lông mày nhéo một cái, "Anh háo sắc cái gì?" Nam Tịch Tuyệt xoay mặt, vô hạn uất ức, "Xoa một chút được không? Nếu không sẽ thối hết."

An Nhiên mặt lạnh đi phòng vệ sinh lấy khăn lông nóng ra ngoài, cực kỳ kỳ cục ngồi ở bên cạnh anh, giúp anh lau. Xong chuyện mặt của An Nhiên thúi hơn, anh thế nhưng đột nhiên ^ nổi lên! Đáng hận mặt Nam Tịch Tuyệt rất bình thường như vậy, hơn nữa vẻ mặt nằm ngửa không sao cả của anh cũng không phải là chưa có xem qua, tay của cô lúc rời đi anh còn phát ra tiếc nuối thở dài, An Nhiên đã cảm thấy mình bị anh trắng trợn đùa giỡn. Sau còn phải phục vụ anh đánh răng rửa mặt. An Nhiên không thể không bội phục ý định kín đáo của Cố Lãng, vật sở hữu Nam Tịch Tuyệt cũng bị anh gọi người mang tới, sớm đã có người chuyên mua đồ ăn đưa tới đây, đang để ở trong bình giữ nhiệt, tiết kiệm cho cô không ít chuyện.

Nam Tịch Tuyệt ăn không được nhiều lắm, anh sau khi ăn xong liền thúc giục An Nhiên ăn, nói: "Đem Tiểu Tam kêu đến đi, chú ấy ngó dáo dác mấy lần." Lục Nhược sớm đã chờ những lời này rồi, đẩy cửa đi vào, tiêu sái POSE tỏ vẻ mình là tình trường thất ý cũng là sức sống vô hạn Mỹ Thiếu Niên. Anh không dám trêu ghẹo Nam Tịch Tuyệt, ngồi xuống báo cáo trong thời gian ngắn anh nghiệp tích, nói đến anh đang nhìn trúng mảnh đất Tú Sơn bị người đoạt đi, anh giận nắm quả đấm lên, "Nếu không phải là em nhất thời khinh thường, cũng sẽ không! Đây chính là mảnh đất tốt." An Nhiên ngồi vừa ăn bánh bao, câu có câu không nghe bọn họ nói chuyện. Chú ý tới Lục Nhược nói quanh co suy nghĩ nói những gì, lại thỉnh thoảng nhìn về phía cô, cô đứng lên vỗ vỗ tay, nói đi ra ngoài đun bình nước sôi.

Lục Nhược chạy đến cửa, từ bên trên thấy An Nhiên đúng là rời đi, mới chạy trở về trước giường bệnh, nhanh chóng nói: "Đại ca không phải là em không đủ lực, là Nam Cung Liệt thừa dịp chúng ta không có ở đây ở bang C phách lối vô cùng, hơn nữa hắn và cảnh sát bên kia giao thiệp rất tốt. Anh cũng biết, mấy năm này, bên kia chằm chằm nhìn chúng ta chăm chú rất ít, tóm lại năm trước Tiểu Nhiên không có biện pháp nhìn thấy cha cô rồi. Anh không thể thư thả mấy ngày nữa được rồi?" Nam Tịch Tuyệt giận tái mặt. Anh biết An Nhiên khát vọng về nhà đến cỡ nào, đoán chừng chờ thương thế anh ổn định lại, nhìn chuyện tình An Diệc Bác nhất định sẽ đề cử lên. Còn là, trước hết để cho cô đi một chuyến đến Pháp thăm Nhập Hồng? Nhớ tới cái đó hôm nay bà ấy cùng ba anh kết hôn, trong lòng của Nam Tịch Tuyệt cực độ không thoải mái. Hơn nữa, chuyện Nam Tĩnh giam lỏng Nhập Hồng anh cũng không phải là không biết, nếu là Tiểu Nhiên biết. . . . . . Nam Tịch Tuyệt mệt mỏi thở dài.

Thân thể Lục Nhược căng thẳng, ngồi nghiêm chỉnh, "Lão đại, thật ra thì, thương thế của anh còn rất đúng lúc, vừa đúng lúc đem chuyện Tiểu An An trở về hoãn lại, qua năm nữa trở về không được sao? Hơn nữa. . . . . ." Anh thần thần bí bí tiến tới bên tai Nam Tịch Tuyệt nói, "Nghe Louis nói, Tô Nam cũng đã tới, dường như còn lấy cớ mẹ anh ta đến, em xem nhất định là tới cùng với anh giành Tiểu An An , anh còn không thừa cơ hội này. . . . . ." Nam Tịch Tuyệt cắt đứt lời của Lục Nhược, "Cái gì Tiểu An An? Gọi đại tẩu!" Lục Nhược trề miệng một cái, cuối cùng hận nhắm lại. Anh nghiêng đầu đi lau nước mắt phẫn hận, trong lòng Lục Nhược cuồng dã giận dữ hét: ĐN đại gia Nam Tịch Tuyệt!

Lục Nhược ở trong phòng bệnh ngồi một lúc rồi rời đi. Nam tịch tuyệt cơ bản cúp một ngày truyền nước nước, lúc gần tối rốt cuộc rút kim tiêm, cả một cánh tay anh cũng đã tê rần. An Nhiên giúp anh xoa bóp chậm rãi , Nam Tịch Tuyệt khát vọng liếm liếm đôi môi, "Tiểu Nhiên." "Uống nước?" An Nhiên hỏi.

Nam Tịch Tuyệt lắc đầu một cái, phát hiện An Nhiên cũng không phải rất vui vẻ, liền chuyển đổi đề tài, "Buổi tối đừng ở chỗ này canh chừng, Lâm Lâm còn không biết em đã đến rồi, em đi thăm con gái đi." An Nhiên đem tay áo anh buông xuống, từ bên giường trên cái băng ngồi đứng lên, nhỏ giọng nói: "Em mới vừa rồi hỏi bác sỹ, anh chừng nào thì có thể tốt. Muốn ba tháng, nửa năm sau còn phải lấy đi thép tấm bên trong, còn phải giải phẫu lần nữa, sẽ lưu sẹo rất dài . . . . . ." Thân thể Nam Tịch Tuyệt mạnh mẽ có lực, hình thể cao to, tỷ lệ hoàn mỹ. Nhưng hôm nay, trên người anh bởi vì cô, lại nhiều hơn một cái vết sẹo không cách nào trừ khử. An Nhiên thật sự là không cách nào tha thứ mình.

"Em rõ ràng là rất thích anh, nhưng là, nhưng vẫn ở tổn thương anh. . . . . . Em khó chịu. . . . . ." An Nhiên khóc ròng nói, "Từ khi biết anh, trong lòng em sẽ không thoải mái qua, em thật sự chán ghét anh! . . . . . . Anh cho rằng anh là ai a, siêu nhân còn là Tri Chu hiệp, nói nhảy lầu liền nhảy lầu, anh căn bản không một chút trách nhiệm, không hiểu chuyện!" "Dạ, anh không có lòng trách nhiệm, không hiểu chuyện. Sẽ không chăm sóc em." Cô nói gì, đều là đúng. An Nhiên cắn răng nói: "Cái người này có nguyên tắc hay không! Không phải lỗi của anh, anh mò mẫm nhận lỗi cái gì? Làm sao anh không biết hối cải, có phải hay không lần sau chúng ta gây gổ, muốn anh nhảy lầu anh còn nhảy! Cái người này cũng không biết thương tiếc mình, ai có thể sống với anh qua ngày!"

Lần này Nam Tịch Tuyệt hoàn toàn không biết nên nói gì rồi. Nói nhiều sai nhiều, làm là sai, không làm cũng là sai lầm. Chẳng lẽ nói, anh ở bên trong lòng của Tiểu Nhiên thật cái gì cũng sai? Có phải hay không, trong lòng của cô còn nhớ thương người đàn ông kia? Nam Tịch Tuyệt vào ở bệnh viện đối diện chính là chi nhánh công ty Lăng Hiên, sau khi tan việc, Cố Lãng mang theo Tần tiểu Mạn đến thăm. Tần tiểu Mạn đối với phu nhân tổng giám đốc đại nhân của mình chính là An Nhiên. “Phụ Tâm Hán”, người cha vô tình của Tiểu Lâm Lâm, thật kinh hãi một phen. Cô oán trách An Nhiên không xem cô làm bằng hữu, cái gì đều không nói cho cô biết.

An Nhiên hướng về phía Nam Tịch Tuyệt, tâm tình không thể ổn định, nhìn thấy Cố Lãng cùng Tần tiểu Mạn tư thái thân mật, vừa muốn cùng cô gây gổ sau không chào mà đi, tâm loạn như ma. Định ra ngoài đi dạo. Thành phố S so Thành phố C ấm áp hơn, đứng ở bên ngoài trên đường phố cũng không thấy phải lạnh. An Nhiên đi loạn một chút, tìm tảng đá ngồi xuống. Cái bộ dáng này của cô, nếu là đi gặp Lâm Lâm, nhất định sẽ hù được cô bé. Nghĩ tới nghĩ lui, còn quyết định đi đến nơi Tần tiểu Mạn ngủ một đêm, thuận tiện quan sát Cố Lãng một chút. Đêm khuya, Nam Tịch Tuyệt như cũ không ngủ được, thân thể đau đớn còn tại ở tiếp theo, trong lòng hành hạ lại hơn chân thiết. Tiểu Nhiên đối với anh, vẫn là phản lặp lại phục, giờ khắc này hận không được vĩnh viễn quấn ở trên người anh, một giây kế tiếp tiếp theo lời thề son sắt phải vĩnh viễn rời anh đi.

Cô giống như tính khí đứa trẻ không phải đang đùa. Vờ tha để bắt thật? Hoàn toàn không cần phải. Buồn ngủ ở bên trong, anh giống như nghe được An Nhiên một tiếng sâu kín thở dài, "Nam tịch tuyệt, anh thật là người làm cho không có cảm giác an toàn." Cái đó đúng. . . . . . lúc sinh nhật An Nhiên mười tám tuổi, sau náo nhiệt đám người tản đi, anh cũng không tiện ở tại nhà cô, hai người tại dưới đèn đường mờ nhạt nắm tay từ từ đi. Cô đi mệt mỏi, anh sẽ cõng cô trên lưng.

Khi đó, cô cũng là châm chọc anh một đống lớn khuyết điểm. Oán trách anh: "Em không rõ lắm anh nghĩ cái gì. Anhi tốt với em là thật yêu em đâu rồi, vẫn là đem em khi muội muội thương. . . . . . . Mặc kệ nói thế nào, anh không thể bỏ lại em, liền tính nói chia tay với em, cũng phải sẽ đem em đoạt lại, nhất định không thể thả tay." Cô không muốn buông tay; anh đang làm, là một lần lại một lần đẩy cô ra. Trong căn hộ của Cố Lãng, vùi ở trong ngực Tần tiểu Mạn khóc lóc kể lể An Nhiên cắn răng nghiến lợi bày tỏ: "Tớ nhất định khiến người đàn ông kia nếm thử một chút nỗi khổ sở vứt bỏ của tớ!

.