Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Không yêu sẽ không quay lại - Chương 58

Chương 59. Tranh thủ tình cảm

An Nhiên dịch thân thể hướng đầu giường, nâng lên cái chân đặt lên hông của Nam Tịch Tuyệt, đầu gối chỉa vào ngang lưng anh khối lồ lõm kia trên dưới mè nheo, lòng bàn chân đè anh xuống mông vểnh lên mà căng đầy. Lúc này, đêm tối đang từ từ rút đi, dần dần lộ ra bầu trời xám trắng. Trong phòng sáng lên, Nam Tịch Tuyệt đem An Nhiên mặt đỏ lên, trên chóp mũi treo mồ hôi hột nhìn càng thêm rõ ràng. Anh ngửa cổ lên hung ác nếm miệng cô khẽ run cánh môi, tiếp theo cúi đầu, chui vào nơi cao vút gần ngay trước mắt. Anh hạ miệng có chút nặng, cắn nuốt được cô. An Nhiên thở dốc một hơi, giơ tay lên nhéo phía sau tóc tai anh, nhỏ giọng nói: "Anh nhẹ chút!" Cô nói xong, Nam Tịch Tuyệt ngược lại hàm chứa một ít tức giận, dùng sức bú hơn.

An Nhiên bị anh chơi đùa đổ mồ hôi đầm đìa, ngược lại trong mắt anh lửa dục đốt càng lợi hại. Nam Tịch Tuyệt nhìn chằm chằm cô, tựa như bụng đói kêu vang vang, hận không thể một hớp nuốt cô. Một cái tay anh vuốt ve xoa nắn thân thể của cô, hô hấp nặng nhọc, "Ngồi lên?" An Nhiên khước từ tay của anh, "Không cần. Anh hãy thành thật, ngày mai còn phải đi bệnh viện đổi thuốc." Cô rất kiên định cự tuyệt, quay lưng đi ôm Lâm Lâm. Tim cô đập lợi hại, sau lưng âm thanh huyên náo Nam tịch tuyệt làm ra, trong cổ họng của anh than nhẹ vang ở bên tai. An Nhiên nhắm chặt mắt, thật là không thể cùng ngủ cùng anh! An Lâm Lâm rất không vui vẻ. Tỉnh dậy, cô không phải ở trong lồng ngực mẹ thơm mềm, mà bị một cái tay ba tách rời ra. Bàn tay Nam Tịch Tuyệt che ở trên ngực An Nhiên, che cô cực kỳ chặt chẽ.

An Lâm Lâm quệt mồm, xoa xoa gương mặt, khó trách cảm giác ngủ cứng quá, tuyệt không thoải mái. Bé cố gắng lấy tay Nam Tịch Tuyệt ra, ai ngờ bàn tay kia hơi hoạt động ở dưới, bao trùm càng bền chắc. "Mẹ!" An Lâm Lâm mất hứng lớn tiếng gọi An Nhiên, "Mẹ ôm!" Nam Tịch Tuyệt lập tức liền tỉnh, thu tay về. An Lâm Lâm nhân cơ hội nhào qua làm nũng, "Mẹ ôm một cái."

An Nhiên híp mắt nhìn con gái một chút, cúi đầu hôn trán cô bé, sờ sờ tóc cô bé ngủ mà loạn, tay vươn vào trong chăn vỗ vỗ cái mông mạp của bé, "Đi phòng vệ sinh một chuyến." Trải qua mẹ nhắc nhở, An Lâm Lâm mới phát giác mình kìm nén đến lợi hại, trở mình bò dậy đi giải quyết vấn đề quá mót. Khiến An Lâm Lâm tiếc nuối chính là, chờ bé trở lại, An Nhiên đã ở dưới giường hầu hạ Nam Tịch Tuyệt mặc quần áo rồi.

Nam Tịch Tuyệt thân thiết kêu bảo bối, không ngờ bảo bối "Hừ" một tiếng không để ý anh, chỉ giương hai cánh tay khiến An Nhiên ôm. Chờ An Nhiên ôm lấy cô bé, bé liền hai con cánh tay gắt gao ôm cổ của An Nhiên, đồng thời thị uy nhìn anh. Bởi vì An Lâm Lâm quấn An Nhiên đút ăn điểm tâm, Nam Tịch Tuyệt không thể làm gì khác hơn là chính mình tự ăn. An Nhiên nhìn anh ăn một cách vụng về khổ cực, đề nghị: "Kêu má Lưu cho anh ăn không tốt sao?"

Nam Tịch Tuyệt dùng cái muỗng khuấy trong chén cháo nóng bỏng, liếc nhìn má Lưu đứng ở một bên, nghiêm mặt nói: "Không cần." Anh nghĩ, giọng nói tận lực nhu hòa đối với Lâm Lâm nói: "Lâm Lâm lớn rồi, nên chính mình tự ăn cơm. Ngoan, để mẹ ăn điểm tâm ." Ai ngờ An Lâm lâm lập tức nước mắt lưng tròng rồi. Lòng của Nam Tịch Tuyệt lập tức mềm thành vũng nước, dụ dỗ tâm can bảo bối, chủ động lột quả trứng gà luộc cho Lâm Lâm. Đưa cho bảo bối còn bị ghét bỏ một cái tay lột không được tốt, trứng gà trơn mượt cho làm cho tiểu oa oa, quay đầu không chịu ăn.

An Nhiên không nặng không nhẹ siết chặt gương mặt của Lâm Lâm, "Nghe lời, ăn cơm thật ngon." An Lâm Lâm lúc này mới đàng hoàng. Sau khi ăn cơm xong, An Nhiên bồi Nam Tịch Tuyệt đến bệnh viện, liền giao Lâm Lâm cho Nhập Hồng cùng Nam Tĩnh. Cách nhà, Nam Tịch Tuyệt tỏ vẻ ưu sầu vì Lâm Lâm mâu thuẫn với anh đả thương tim của anh, An Nhiên trấn an mấy câu, người đàn ông da mặt dày này liền được voi đòi tiên, động tay động chân không thành thật.

Nhìn chiếc xe hơi kia chạy càng ngày càng xa, gương mặt An Lâm Lâm lo lắng, nhấc chân cọ trên mặt đất, hỏi Nhập Hồng: "Bà ngoại, mẹ còn có trở lại không?" "Dĩ nhiên." Nhập Hồng dắt tay nhỏ bé của bé, lôi kéo cô bé vào trong phòng khách đi, "Mẹ con rất nhanh sẽ trở lại. Con xem, túi quần áo của mẹ đều còn ở trong nhà, sẽ không đi xa." An Lâm Lâm nghiệm chứng tính chân thật lời nói của Nhập Hồng, lúc này mới yên tâm. Cô bé bây giờ bắt đầu có chút ghét ba, cảm giác ba trở lại, mẹ quan tâm bé tựa ít đi rồi.

Nhập Hồng nhìn cô bé nản lòng, nản chí, khiến má Lưu từ trên lầu mang xuống một thùng giấy, bên trong phong phú rất nhiều món đồ chơi. Lực chú ý của An Lâm Lâm rất nhanh bị các loại đồ chơi nhỏ tinh xảo hấp dẫn, trong ngực ôm một đống món đồ chơi, đeo lên kẹp tóc tiểu thủy tinh vây quanh. Bé từ trong rương lấy ra một khối cầu đặc biệt thích, cùng Bì Cầu cô bé ngày thường chơi màu sắc rực rỡ không khác nhiều lắm, cái này càng nhìn càng đẹp mắt, trong suốt, dùng sức ấn một cái sẽ phát hiện nó mềm mại mà có co dãn. Nhập Hồng thấy hai tay nhỏ bé của bé vuốt ve cái quả cầu, thỉnh thoảng xoa bóp, siết chặt, hai con mắt vui mừng loang loáng, liền mỉm cười lấy quả cầu trong tay bé ra làm mẫu, "Như vậy chụp vỗ, còn có thể sáng lên. . . . . . . Cứ như vậy, " Nhập Hồng vỗ, quả banh kia rơi trên mặt đất lại bắn lên, bên trong liền bắt đầu sáng lên, "Con thử một lần."

An Lâm Lâm tìm được mới món đồ chơi, hưng phấn vỗ nó chạy khắp nơi. Nhập Hồng đi theo cô bé một lát, thật sự là không sánh bằng cô bé tràn đầy tinh lực, không thể làm gì khác hơn là phân phó má Lưu đi theo cô bé, đừng để bị đụng té. An Lâm Lâm vỗ quả cầu đi lên lầu hai thám hiểm. Cô bé đi dạo một vòng, cảm giác nơi này và biệt thự cô bé ngốc ở qua rất giống, trong lúc bất chợt lại rất nhớ nhung ngôi biệt thự cô đã ở. Cô bé ôm quả cầu đứng ở trên hành lang, bắt đầu cho là nơi này cũng sẽ có lâu đài cổ tích, nên cô bé đi tìm. Má Lưu nhìn bé đến một phòng lại một gian phòng, dưới mắt lại chạy thẳng tới thư phòng Nam Tĩnh, vội ngăn lại cô bé, "Tiểu thư, chúng ta xuống phía dưới chơi đi, phía dưới có càng hảo ngoạn, có một con ngựa gỗ mới mua, có thể ngồi ở phía trên cưỡi, chơi cũng vui."

Con ngươi An Lâm Lâm xoay vòng, đẩy má Lưu đi xuống, "Vậy bà đi cầm ngựa gỗ giúp cháu. Cháu muốn tìm lối vào lâu đài." Má Lưu nhìn cô bé nghiêm trang, buồn cười, "Tốt, bà lấy cho cháu con ngựa gỗ, cháu ngoan ngoãn không nên chạy loạn." Bà chỉ chỉ thư phòng Nam tịch tuyệt, cố ý nhỏ giọng, "Nói cho cháu biết, gian phòng này không thể vào, có đại quái thú. Cháu chờ bà một chút, bà sẽ trở lại." Má Lưu vừa mới đi, An Lâm Lâm liền ôm quả cầu chạy tới trước cửa thư phòng của Nam tĩnh, dùng sức đẩy cửa, thế nhưng cửa mở ra!

An Lâm Lâm hưng phấn chạy đi vào, lại dùng sức đem cửa đẩy trở lại. Nếu nơi này có quái thú, nhất định là có thể có con đường đi vào lâu đài. Cô bé ngửa mặt nhìn đằng sau bàn sách tủ sách lớn, nhớ tới An Nhiên kể cho bé qua chuyện xưa, từ trong tủ quần áo chui qua là có thể đi đến Narnia! Cô bé ngồi chồm hổm xuống cẩn thận cất xong quả cầu, đi mở tủ sách, phía dưới tủ sách trống rỗng, chỉ có ngóc ngách các hộc tủ. An Lâm Lâm bò đi vào. Một lát sau, An Lâm Lâm mặt mày xám mày tro đi ra, cô bé ở trên vách đụng đầu. Sờ xoạn bốn phía, thật sự không có đường gì, thất vọng bò ra ngoài. Cô bé nhặt quả cầu của mình lên, đột nhiên ngửi thấy mùi thơm mê người, ngắm nhìn một phen, cô bé đem mục tiêu khóa ở trên bàn viết. An Lâm Lâm bò lên cái ghế, vui mừng mà phát hiện trên bàn sách có đồ ăn được, có cơm tẻ, một ly trà nóng, còn có một đĩa thức ăn nhỏ, đứng lên ngửi thấy mùi thơm. Cô bé nắm một bỏ vào trong miệng, là mùi vị thơm dầu trứng cá nhỏ!

An Lâm Lâm "Rắc rắc" được ăn ngon, còn thỉnh thoảng vừa bóp quả cầu vừa ăn. Đang ăn, cửa bị người khác đẩy ra, Nam Tĩnh lạnh nhạt nhìn tới An Lâm Lâm đứng trên ghế của ông ngồi lên cái bàn ăn trộm bữa ăn sáng. Phía sau ông là má Lưu đầu đầy mồ hôi lạnh. An Lâm Lâm trong miệng còn cắn hơn nửa đoạn cá rán, cùng Nam Tĩnh đứng ở cửa mắt to trừng mắt nhỏ. Má Lưu khẽ cười muốn đi vào, "Là tôi không có trông tốt. Lão gia không nên tức giận."

An Lâm Lâm trợn to hai mắt nhìn Nam Tĩnh từng bước đi tới gần cô bé, ông cũng thật cao, cô bé đứng ở trên ghế ngồi rồi, ông vẫn còn so với cô bé cao nhiều như vậy. Trừ tóc bạc nhiều chút, ông cũng thật giống ba. An Lâm Lâm đã sớm quên cùng Nam Tịch Tuyệt "Tranh thủ tình cảm" không vui vẻ, giờ phút này đối trước mắt vị "Gia gia" này tỏa ra hảo cảm, rộng rãi bắt hai viên cá nhỏ đưa cho Nam Tĩnh, "Ông ăn đi, ăn rất ngon. Chỉ là có chút mặn." Má Lưu che mắt, thân thể mập mạp lay động, nếu là Tiểu Tiểu thư bị đánh, nên làm thế nào cho phải?

Má Lưu từ giữa kẽ tay nhìn lén. Làm người ta kinh ngạc, Nam Tĩnh nhìn chằm chằm An Lâm Lâm nhìn tay bẩn thỉu một chút, thế nhưng nhận lấy hai viên cá nhỏ này, ném vào trong miệng. "Rắc rắc" ! Hắn nhai cá nhỏ, má Lưu cảm giác lòng của mình cũng đi theo nứt vỡ rồi.

Thấy Nam Tĩnh ăn luôn đồ cô bé cho, An Lâm Lâm rất vui vẻ, cười một tiếng, gương mặt mập mạp hiện ra lúm đồng tiền ngọt ngào. Cô bé thấp đầu cầm con cá nhỏ, vui vẻ cắn. "Cháu thích ăn cá?" Nam tĩnh hỏi. "Ừ, " An Lâm Lâm nói, "Đồ ăn ngon cháu đều thích."

Bàn tay Nam Tĩnh đỡ mép bàn, ăn từ từ rất nhanh..