Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Không yêu sẽ không quay lại - Chương 63

Chương 64. Ngoại truyện (hai): hoa hồng có gai

Họng súng vẫn có hơi nóng để lên cái trán Bùi Anh, người đàn ông trước mặt nhấc chân, chân đi giày Martin đạp nặng nề lên vai mỏng manh của cô. Khóe miệng người đàn ông lộ ra một nụ cười tàn nhẫn: "Mặc dù cô rất đẹp. . . . . . Bảo bối, hẹn gặp lại." "Phanh!" một tiếng. Từ sau lưng người đàn ông kia một cái tay liểu lĩnh đưa qua, đẩy nòng súng ra. Đạn nghiêng sát qua một bên tóc của Bùi Anh, trên đường đi bộ thượng lưu lại cá hố sâu.

"Kỳ Áo, nể mặt tôi. Đây là người của ta." Nam Tĩnh nắm chặt nòng súng kia, giọng điệu ôn hòa, thần thái kiên định. Người đàn ông tên Nam Cung Kỳ Áo sợ choáng váng đánh giá Bùi Anh, thu hồi súng của mình, "Quản tốt miệng của cô ta. Mấy ngày nay không có chuyện gì đừng cho cô ta chạy loạn." Hắn thu chân trước dùng lực, đem Bùi Anh đạp trên đất, vác súng nghênh ngang rời đi. Bùi Anh ngã lệch trên mặt đất, trơ mắt nhìn hung thủ kia bỏ đi, thi thể người phụ nữ và trẻ con đã bị mang đi. Đang ở ngoài cửa trường học xảy ra loại chuyện như vậy, thế nhưng không có một người nào tới? Cô di chuyển tay cứng ngắc đi tìm kiếm điện thoại di động, muốn báo cảnh sát.

"Muốn mạng sống thì đừng báo cảnh sát!" Nam Tĩnh lạnh lùng nói. Bùi Anh nhìn anh, trên người của anh áo sơ mi trắng cũng nhuộm máu. Anh và kẻ hung thủ kia, là cùng một phe? Cô nhìn thấy Nam Tĩnh đôi môi hé ra hợp lại nói cái gì, nhưng cô cái gì cũng nghe không được, trước mặt bỗng tối sầm, liền ngất xỉu. Bùi Anh tin chắc mình bị bắt cóc rồi. Cô sau khi tỉnh lại, phát hiện mình bị dẫn tới trong phòng không biết tên, chẳng những điện thoại di động bị lấy đi, quần áo trên người cũng bị thay cho sạch sẽ.

Bùi Anh vừa ngồi vừa uống trà cùng Nam Tĩnh mắt to trừng mắt nhỏ, nhìn một lát, cô cảm thấy bảo vệ tính mạng quan trọng hơn, liền mở miệng nói: "Tôi sẽ không báo cảnh sát. Tôi cái gì cũng không nhìn thấy, anh để cho tôi trở về đi." Cô nói đàng hoàng xong, Nam Tĩnh hoài nghi nhìn cô, "Không được. Trong vòng một tháng này cô đừng muốn ra khỏi cửa." "Anh tại sao? !" Bùi Anh nổi giận.

Nam Tĩnh lười phải cùng cô phí nước miếng, giống như lơ đãng sờ sờ bên hông của anh. Bùi Anh khẩn trương nhìn khẩu súng của anh, nuốt nước miếng một cái, chợt kéo chăn đem mình quấn ở bên trong. Cô ở bên trong cuộn thành một đoàn, nhất thời nghĩ tới không bằng cứ như vậy xông ra thôi, nhưng thật sự rất quý trọng cái mạng nhỏ của mình. Ngày đó rõ ràng anh ta say thành như vậy, rồi lại không giải thích được xuất hiện trước mặt cô, còn biết kẻ hung thủ giết người. . . . . . Bùi Anh càng nghĩ càng cảm thấy đây là một cái bẫy rập, giống như đang liên hiệp cắn giết con mồi. Nhưng. . . . . . Cô nhớ tới tiếng khóc trẻ con non nớt, không khỏi rụt cổ một cái, rốt cuộc là chuyện gì, có thể làm cho bon họ ngay cả trẻ con cũng không buông tha? Nam Tĩnh nhìn cái chăn co thành một đoàn không ngừng ngọa nguậy, cúi đầu uống trà lúc bên môi mang theo nụ cười, cái gì a, còn tưởng rằng là phụ nữ đánh đá, không phải là một tiểu nha đầu, lại vẫn hôn mê bất tỉnh.

Tối qua chỉ thuận tay cùng bang Nam Cung Kỳ Áo thanh trừ mấy tạp chủng cứng đầu cứng cổ. Anh luôn luôn không đánh giết phụ nữ, nhưng Nam Cung Kỳ Áo tàn nhẫn ngay cả anh cũng cảm thấy kinh ngạc, không còn kịp ngăn cản nữa, người phụ nữ kia cùng đứa trẻ cũng đã chết rồi. Anh trễ một bước nữa, tiểu Bùi Anh khó giữ được tính mạng. Anh đặt ly trà xuống, đi tới bên giường, tìm được chỗ mông đít Bùi Anh vỗ một cái. Quả nhiên, Bùi Anh hét lên một tiếng nhảy ra, ngay sau đó lại "Ai u" một tiếng che vai của mình lệch ra, xấu hổ nhìn chằm chằm hắn: "Anh làm gì thế?" Nam Tĩnh nghiêm túc nhìn cô: "Là tôi cứu cô."

"Vậy. . . . . . Thì thế nào?" Bùi Anh bị anh ta nhìn thấy chíp bông . Nam Tĩnh từ từ khom lưng, đem cô đang núp ở một bên kéo qua. Bùi Anh quả đấm nắm hết sức chặt, trơ mắt nhìn đầu của anh ta lại gần, anh ta nhẹ nhàng ở môi cô cắn một cái, tiếp nhếch môi, hình như thưởng thức trở về chỗ cũ. Môi của anh lại đè ép tới đây, lần này chân chính hôn lên.

Bùi Anh phát ra tức giận tiếng kháng nghị, lại bị anh thuận thế áp đảo ở trên giường. Đợi hai người môi lưỡi tách rời, Nam Tĩnh thở hồng hộc nhìn cô gái phía dưới mặt đỏ tới mang tai, "Cô cắn người?" "Muốn cắn anh cắn chết anh!" Bùi Anh tức muốn phát khóc, "Cái người đồ lưu manh này, nhanh lên một chút buông tôi ra. Nếu không tôi sẽ kiện anh!"

Ai ngờ Nam Tĩnh căn bản không để ý cô, ngược lại cởi nút áo ngủ của cô ra, chẳng biết xấu hổ vuốt ve ngực của cô. Ngực mềm mại bị bàn tay hắn đụng vào, Bùi Anh dọa sợ, thét to: "Bỏ tay anh ra, lưu manh, hạ lưu!" Nam Tĩnh giống như ma mị, cúi đầu ở trên nhũ hoa đầy đặn của cô hôn một cái, lẩm bẩm nói: " Mùi hương so với tôi tưởng tượng rất giống, mềm mại như vậy." Bùi Anh từ nhỏ cuộc sống rất tốt, làm sao bị người ta xâm phạm như vậy. Cũng không nhịn được nữa, nước mắt thành chuỗi rơi xuống. Cô vừa khóc, tay Nam Tĩnh dời xuống dừng lại, sau đó, cô khóc càng lớn tiếng, dường như thở không nổi.

Cô khóc, Nam Tĩnh vẫn muốn động vào, muốn nhìn, sờ soạng một lần, cũng nhìn qua mấy lần. Phụ nữ có thì cô đều có, ngực không phải đặc biệt lớn, chân mặc dù dài mà bóng loáng, nhưng hắn từng có phụ nữ so cô mềm mại trắng nõn hơn. Lúc nhìn thấy cô, có loại kích động không cách nào khắc chế được, còn trong lòng có cảm giác ê ẩm chua xót không biết chuyện gì xảy ra? Hôm nay Bùi Anh đã phải khuất nhục cộng thêm sợ hết hồn hết vía. Cô không hiểu Nam Tĩnh là thế nào, cô nhìn ánh mắt của hắn, khiến cô cảm giác mình là khối thịt béo nằm ở trên thớt gỗ. Nhưng vài ngày sau đó, Nam Tĩnh lại cùng cô giữ khoảng cách, không có giống như lần trước nhẹ nhàng như vậy nữa. Khiến Bùi Anh khổ sở chính là, trên tin tức không có nửa điểm đưa tin về chuyện kia, giống như cũng không có ai phát hiện cô mất tích.

Nam Tĩnh không hề xâm phạm cô nữa, nhưng hắn bắt đầu dùng công việc để ngược đãi thể lực cô. Quét dọn giặt quần áo, cái này cũng chưa tính, có lần người giúp việc nấu cơm cho cô ra cửa không có trở lại, cô đói bụng đến không chịu nổi phải tự mình làm cơm, vừa vặn Nam Tĩnh nhìn thấy, nếm thử một miếng, lập tức nói về sau ba bữa cơm của hắn do cô phụ trách. "Tại sao?" Bùi Anh cả giận nói, "Anh đến cùng muốn làm cái gì?" Nam Tĩnh mặt vô tội tiếp tục ăn món ăn: "Sợ cô tự sát, tìm cho cô một chút chuyện để làm."

Bùi Anh tức giận đem cái xẻng đập xuống đất: "Tôi muốn đi học, muốn học tập, không phải làm người giúp việc cho anh! Anh giam lỏng tôi như vậy, anh chờ, tôi đi ra ngoài sẽ tìm Đại Sứ Quán, anh đây là. . . . . . Ngược đãi bạn bè ngoại quốc, anh không sợ dẫn đến vấn đề quốc tế?" Nam Tĩnh cười khẽ: "Muốn học tập cũng đơn giản? Tôi cũng học y, tôi dạy cho cô." "Ai muốn anh dạy?" Bùi Anh ngày đó giận đến cơm cũng không còn ăn một miếng.

Nhưng lúc trời tối, Nam Tĩnh mang về cho cô quyển sách, còn có bài tập trong khoảng thời gian này. Nếu có thể học tập, còn có người thân an toàn, Bùi Anh trong lòng thoáng thoải mái. Dưới ánh đèn, cô liếc nhìn quyển sách, trong miệng nhỏ giọng mắng Nam Tĩnh, "Trùm lưu manh, bại hoại, nguyền rủa tay anh thối đi. . . . . . !" Nam Tĩnh đứng ở cửa, trong lỗ tai nghe cô thì thầm nhỏ giọng oán trách. Rõ ràng đang chửi hắn, hắn ngược lại tuyệt không tức giận. Sau một lát, cô hình như đắm chìm trong cuốn sách ấy, âm thanh dần ngừng.

Nam Tĩnh nghe một lát, phát hiện thật lâu cũng không có một tiếng lật giấy, còn tưởng rằng cô ngủ thiếp đi. Đi tới vừa nhìn, thấy cô nhíu chặt mày, ở trên giấy bản nháp viết tính toán cùng một đề tài. Phát giác hắn tới đây, Bùi Anh vội vàng che sách của mình, mặt cảnh giác nhìn hắn. Nam Tĩnh kiên quyết rút sách lôi ra ngoài, chỉ vào một đề mục bị cô vẽ nhiều cái vòng vòng đen : "Cái này không làm được?" "Ai nói tôi không làm được? Tôi đang làm."

Nam Tĩnh đem Bùi Anh đẩy ra, mình ngồi vào trên cái ghế băng của cô, "Cô ý nghĩ không đúng, thế nào đều làm sai. Nên như vậy. . . . . ." Hắn muốn nói, cô không nghe. Bùi Anh ngẩng mặt nhìn trần nhà, nói lầm bầm hí khúc. "A, đúng rồi." Nam Tĩnh vỗ tay một cái, "Cô hát hí khúc cho tôi nghe đi."

Bùi Anh giận đến một đôi mắt đẹp trừng trừng, "Ta muốn học tập." "Vậy tôi nói cho cô đề mục cô không phải nghe?" "Tôi. . . . . . Nghe!"

Ngày này, Nam tĩnh về đến nhà, cố ý đi tìm mẹ Nam, mang theo điểm lấy lòng dâng trà cho bà. Mẹ Nam nhấp một hớp trà nóng, tâm tình sảng khoái: "Nói đi, con gần đây lại nghịch ngợm gì? Trong khoảng thời gian này con cả ngày ở bên ngoài, mẹ cũng không thấy con mấy lần. . . . . . . Còn ở cùng một chỗ tốt, mẹ không thích nước Mĩ bên này con thì thích ở bên ngoài chạy nhẩy." "Đúng vậy a, ở cùng chỗ tốt." Nam Tĩnh có chút không yên lòng, "Mẹ, con gần đây biết một người."

Mẹ Nam nhạy cảm hỏi: "Con gái?" "Ừ. . . . . . . Lúc con gặp cô ấy, đã muốn khi dễ cô ấy. Cô ấy càng tức giận con càng vui mừng." Mẹ Nam cười lên: "Con còn làm như vậy, người ta cũng sẽ không thích con."

Nam Tĩnh ở chỗ mẹ Nam xin chỉ giáo một buổi chiều, gần tối lúc ra cửa, đi qua cửa tiệm bán hoa liền xuống xe, dụng tâm chọn lựa một bó hoa hồng to, hài lòng vui sướng lên ô-tô đi tìm Bùi Anh. Vừa tới cửa hắn có cảm giác cái gì không đúng, cửa chính khép hờ! Mấy người giúp việc nằm lăn ngổn ngang hôn mê bất tỉnh, trong phòng một mảnh xốc xếch, khắp nơi đều lộn xộn. Càng làm cho lòng hắn sợ hết hồn hết vía, trong phòng khách còn có một vũng máu. Ngoại truyện 3: Trái tim Lưu Ly (1)

An Diệc Văn nắm lấy tay Bùi Anh chạy như điên trên đường cái, cả hai người đều vừa kinh vừa sợ, thậm chí không nghĩ ra là nên ngồi xe. Bọn họ chạy đến bờ sông đằng sau đại học C, mới cùng nhau ngã xuống mặt cỏ mềm mại, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm. Bùi Anh lật người, cầm lấy cỏ xanh dính đầy bùn đất ẩm ướt ra sức lau lên ngực An Diệc Văn, nhằm muốn che dấu vết máu trên ngực anh. "Không có. . . . . . Không có việc gì." Cổ họng An Diệc Văn đau rát, nặn từ trong kẽ răng ra được một câu, giơ tay lên cầm lấy tay Bùi Anh áp thật chặt lên trái tim mình. Anh rất ít khi làm những hành động như vậy, nhịp tim bất ổn, lồng ngực đau như bị xé nứt..

Nghỉ ngơi một lát, Bùi Anh thấy hơi sợ hỏi: "Anh nói xem những người đó sẽ không sao chứ?" "Tuyệt đối không sao." An Diệc Văn chắc chắn nói, "Cho dù có làm sao, em cũng chỉ bị coi như là tự vệ." Bùi Anh ngay cả chào cũng không chào liền đi tham gia trao đổi văn hóa gì đó, Nhập Hồng ngây thơ tin tưởng , An Diệc Văn thì không tin. Liều chết cứng rắn dây dưa mấy ngày, anh mới từ chỗ An Diệc Bác biết được Bùi Anh đang ở chỗ Nam Tĩnh nơi đó. Đoạn thời gian trước Nam Cung Kỳ Áo và Nam Tĩnh nghe lệnh hai lão gia tử dọn dẹp mấy người, không may để Bùi Anh nhìn thấy. Để phòng ngừa vạn nhất, Nam Tĩnh liền "Mời" Bùi Anh đến biệt viện của anh ta.

Hôm nay anh thừa dịp Nam Tĩnh không có ở đây, muốn qua đó mang Bùi Anh đi. Chẳng qua là Bùi Anh thấy mấy người giúp việc dây dưa khó dứt, một người trong số đó bị Bùi Anh dùng bình hoa đập vỡ đầu. Người nọ ngã vào ngực An Diệc Văn, máu dính vào người anh. An Diệc Văn thấy có người bị thương, không do dự nữa, đánh toàn bộ những người khác bất tỉnh, mang theo Bùi Anh chạy trốn. Chỉ là. . . . . .

Bùi Anh lo lắng nói: "Hay chúng ta gọi điện thoại cho bệnh viện, vỡ đầu không phải là chuyện nhỏ." An Diệc Văn do dự một chút, ủng hộ đề nghị của Bùi Anh, sau khi gọi điện thoại xong, anh thở dài, "Anh Tử, hay là em về nước đi. Anh......Anh trở về cùng với em. Em ở lại đây quá nguy hiểm." Bùi Anh ủ rũ cúi đầu nói: "Việc học của em chưa hoàn thành, sao có thể trở về? Hơn nữa, không đề cập tới việc có lỗi với quốc gia đã bồi dưỡng em, ngay cả một cửa ải là ông nội cũng không qua được."

An Diệc Văn không hiểu nói: "Bồi dưỡng em là cha mẹ em, chứ không phải là Trung Quốc." Bùi Anh cố gắng nhịn xuống hai mắt đang trợn lên vì kích động, hai tay chống vào bụng của anh đứng dậy, vỗ vỗ bùn cỏ dính trên người, "Đạo Bất Đồng Bất Tương Vi Mưu*, không thể thảo luận với anh giá trị của vấn đề. Em trở về phòng ngủ đây, anh thì sao? Bây giờ trở về nhà?" *Đạo Bất Đồng Bất Tương Vi Mưu: những người có mục tiêu khác nhau không thể nói chuyện/làm cùng nhau.

"Anh?" An Diệc Văn suy nghĩ một lát, "Anh đến chỗ em một lúc đi, đề phòng anh Nam Tử đến làm khó dễ. . . . . . . Anh Tử, " Anh do dự mở miệng, lắp bắp , "Nếu không, nếu không nói em là bạn gái của anh đi. Anh Nam Tử là người mình, như vậy chắc anh ấy sẽ không làm khó em nữa." Bùi Anh thở dài, "Anh chắc chắn chỉ cần vậy là được ?" An Diệc Văn trầm mặc.

Bùi Anh và An Diệc Văn cùng nhau bàn bạc cách thức đối phó, An Diệc Văn biết Nam Tĩnh chỉ cần nhốt Bùi Anh một tháng là được, tính toán ngày, vô cùng hoảng sợ: "Vậy. . . . . . Chẳng phải là ngày mai anh ấy sẽ đưa em trở về trường." Bùi Anh nâng trán: "Không có gì bất ngờ xảy ra, chắc là như vậy." An Diệc Văn bị đả kích lớn.

Bùi Anh lấy cái chìa khóa, cô cũng đã từng nghe nói qua về An Diệc Bác, sao một nam sinh cởi mở hoạt bát lại có một người em trai không bình thường như vậy? Thật ra thì. . . . . . An Diệc Văn vừa rồi so với lúc cô mới gặp anh thì đã tốt hơn rất nhiều rồi, ít nhất sẽ không nói một câu mà đỏ mặt đến hai ba lần. "Được rồi, dù sao cũng đã làm. Anh ta cũng không thể tùy tiện nhốt em lại nữa." Bùi Anh nhìn anh đứng sững sờ bất động tại chỗ, thương xót kéo cánh tay anh đi về phía trước. An Diệc Văn lúc này khiến Bùi Anh nhớ đến em trai cô, có lần cô không nghe lời ông nội gảy gãy hai dây của một cây đàn, đến lúc ông nội hỏi, cô quyết định đánh chết cũng không thừa nhận. Thế nhưng ai ngờ tiểu tử kia lại chạy tới chủ động thừa nhận "Sai lầm" , đó là lần đầu tiên Bùi Anh thấy cậu nói dối, cậu sợ đến nỗi mặt mũi trắng bệch, lắp ba lắp bắp, vừa nói vừa rơi nước mắt, thậm chí còn cẩn thận di chuyển thân thể tròn vo của cậu chắn trước mặt cô. Một khắc đó, Bùi Anh cưc kỳ hạnh phúc, đây chính là tình thân a, thật làm người ta cảm động! "Anh chịu giúp em, em cám ơn anh còn không kịp đấy. Đến đây, hôm nay để cho anh hưởng thụ miễn phí đại pháp giác hơi độc môn của Bùi Anh em, đảm bảo sẽ để anh phiêu phiêu dục tiên."

Bùi Anh vừa cắm cái chìa khóa vào, liền nghe đến bên trong có âm thanh kỳ quái. Mới nghe giống như là đang đánh nhau, hơn nữa còn có giọng nữ mềm mại mơ hồ phát ra. An Diệc Văn ngẩn ra, không giữ được Bùi Anh, liền che mắt mình lại. "Aha, Hồng Hồng, tới đây để cho chị sờ sờ!" Bùi Anh đỉnh đạc đứng ở cửa, đứng khoanh tay phách lối. "Ưmh. . . . . . !" Nhập Hồng ra sức đẩy An Diệc Bác đang đè trên người mình xuống, cả mặt đỏ bừng đứng lên. Thấy Bùi Anh, xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, "Anh Anh, mình mình" nửa ngày, mắt thấy sắc mặt Bùi Anh tái xanh, xoay người lại lưng quay về phía cô, đạp thẳng lên chân của An Diệc Bác.

An Diệc Bác sửa sang lại quần áo rồi đứng lên, động tác nhanh chóng ôm lấy bạn gái nhỏ của mình vào trong lòng, che kín cô ấy. Thiếu chút nữa bị người khác thấy hết tại chỗ, nhất là An Diệc Văn vẫn còn ở, người làm anh như anh ta mặt cũng đỏ lên. Bùi Anh không nói một lời bước vào cửa, hướng về phía An Diệc Bác làm hành động mời. An Diệc Bác ho nhẹ một tiếng, cúi đầu nhẹ giọng nói ở bên tai Nhập Hồng: "Anh về trước." Đầu lưỡi ẩm ướt của anh ta liếm liếm vành tai cô ấy, Nhập Hồng "A" liền vội vàng che kín lỗ tai.

An Diệc Bác đi tới cửa, nghiêm túc đánh giá An Diệc Văn cả người đầy đất: "Đã chạy đi đâu? Cùng anh về nhà." An Diệc Văn đàng hoàng đi theo. Trong nhà chỉ còn lại hai người là Bùi Anh và Nhập Hồng. Bùi Anh lặng lẽ dọn dẹp giường chiếu của mình, nghĩ muốn dọn lẹp lại đống sách, mới phát hiện trên giá sách của mình trống không, lúc này mới nhớ phần lớn sách của mình đều để ở chỗ của Nam Tĩnh.

"Anh, Anh Tử, " Nhập Hồng rốt cuộc tìm được lúc để mở mồm, hốt hoảng giải thích, "Thật xin lỗi, mình không biết. . . . . . Không phải, là mình sai rồi, mình không nên cho anh ấy vào của phòng ngủ của chúng ta." Vành mắt cô ấy hồng lên. Trong một tháng này, không có Bùi Anh làm bạn, không có ai giúp đỡ Nhập Hồng lộ rõ vẻ mềm yếu, đúng lúc này tình cảm dịu dàng của An Diệc Bác đã bù đắp vào chỗ còn thiếu trong lòng cô ấy, huống chi, thường ngày bản thân An Diệc Bác vốn đẹp trai phong lưu, sức quyến rũ siêu phàm. Bản thân Nhập Hồng bề ngoài cũng thanh tú thông minh, mặc dù không xinh đẹp mỹ lệ như Bùi Anh, nhưng lại có khí chất dịu dàng mềm mại. Cha mẹ An Diệc Bác mất sớm, anh ta là anh cả, tất nhiên phải gánh vác trách nhiệm nặng nề của gia tộc. Cha mẹ Nam Tĩnh cũng chăm sóc ba anh em họ, nhưng dù sao cũng có một tầng ngăn cách. Sau khi tiếp xúc với Nhập Hồng, An Diệc Bác lại càng bị cuốn vào, thật lòng mười phần. Hai người thân thiết anh anh em em, ngay cả Nhập Hồng bảo thủ thẹn thùng, cũng không chống cự nổi các chiêu tấn công của An Diệc Bác, đến lúc Bùi Anh trở lại, hai người đang ở trạng thái chỉ mong ban ngày là đêm tối, hàng đêm đều là đêm xuân.

Bùi Anh rất ghét người khác tùy tiện làm lộn xộn đồ của cô, chứ nói chi là Nhập Hồng dẫn người đàn ông của mình đến đây gay xáo trộn. Nhất thời hận đến nghiến răng nghiến lợi, không ngờ cô ấy lại là người chẳng biết xấu hổ, còn chưa lập gia đình! Nhưng nhìn thấy bộ dạng ưu tư hoa lê đẫm mưa, thì lại mềm lòng. Cô chỉ thấy . . . . . mất mất một chút xíu mà thôi. Cô và Nhập Hồng, từ trung học đã học chung một lớp, là bạn rất thân . Lại cùng nhau đi du học ở Mỹ, người ở nơi đất khách quê người, cảm giác rất cô độc, đi cùng với nhau, tình bàn càng sâu đậm hơn. Hơn nữa Nhập Hồng ở nhà là người nhỏ nhất, Bùi Anh lại có thói quen là chị, mặc dù tính tình hai người khác xa nhau, nhưng lại sống chung cực kỳ hòa hợp. Nhất là Nhập Hồng, luôn lệ thuộc vào người chị là cô. Nhập Hồng ân cần bưng cho Bùi Anh ly trà nóng, "Anh Tử, mình bảo đảm, về sau tuyệt đối không để anh ấy đến đây."

Bùi Anh uống một hớp trà nóng, trong lòng thoải mái hơn. Nghĩ phải khuyên nhủ Nhập Hồng một chút, tránh cho cô ấy bị An Diệc Bác lừa. Nhưng lại nghĩ mình không có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm, lại lo lắng không đủ. Cho đến khi một ly trà lớn đã cạn sạch, tỏ ra hiểu biết nói: "Nhưng ngàn vạn lần đừng mang thai." Nói xong một câu, cả hai cô gái đều đỏ mặt. Kinh ngạc nhìn nhìn nhau chốc lát, không hẹn mà cùng "Xì" một tiếng cười lên. Điều khiến Bùi Anh an tâm, đó là Nam Tĩnh và Nam Cung Kỳ Áo không có đến tìm cô gây phiền phức. Nhập Hồng và An Diệc Bác càng phát triển tốt hơn, bọn họ đi chơi, cũng thường xuyên rủ An Diệc Văn và Bùi Anh, còn có người có khuôn mặt đưa đám Nam Tĩnh.

Sau khi không nói mà chạy, Nam Tĩnh gặp lại Bùi Anh, lúc nào cũng nghiêm mặt, tuyệt đối không nhìn cô. Bùi Anh cảm thấy anh ta có điểm trẻ con, liền dính lấy An Diệc Văn, cuối cùng vẫn cùng anh ta chen cùng một chỗ, mà sắc mặt Nam Tĩnh càng ngày càng khó coi. Những ngày đi du học thật nhanh, trong nháy mắt đã qua hai năm. Bùi Anh bắt đầu suy nghĩ có muốn tiếp tục ở lại nơi này học tập nghiên cứu hay không, hay là trực tiếp trở về nước làm việc. Hình như Nhập Hồng đã quyết tâm ở lại đây, đêm không về ngủ càng ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng thường xuyên. Đối với chuyện này, Bùi Anh cũng dần dần quen, chỉ là, đêm hôm khuya khoắt, khó tránh khỏi cảm thấy cô đơn. . . . . . Sau khi Nam Tĩnh học nghiên cứu sinh, thì trở thành giáo viên hướng dẫn, phụ trách hướng dẫn sinh viên năm nhất học tập. Tối hôm đó, anh ta nhận lời tới phòng của một nữ sinh dể giải đáp thắc mắc, lúc trở về đã khá muộn. Đi qua hành lang tầng hai, ngang qua lầu hai hành lang, mơ hồ nghe thấy một giọng nữ ai oán.

Lá gan Nam Tĩnh vốn không nhỏ, nhưng thời gian này lại xuất hiện tiếng hát quỷ dị dù sao cũng khiến lòng người cảm thấy không thoải má. Anh ta theo tiếng tìm tới, cuối cùng xác định tiếng hát phát ra từ một căn phòng không đóng chặt cửa . "Ngày tốt cảnh đẹp không biết làm sao, trọng phụ này tường đổ. . . . . . Lòng chàng như sắt nha hải. . . . . ." ( chỗ này là bài hát nên mình để nguyên :v) Bùi Anh mặc ngủ váy bên ngoài khoác ra giường trắng, tự hát tự thấy xót xa. Cánh tay cô run lên rũ xuống trên ga giường, thương cảm nói: "Cuộc sống sao cô đơn lạnh lẽo như thế." Mặt Nam Tĩnh đen đi một nửa, cô gái này. . . . . .

Bùi Anh y y nha nha quay người lại, thấy Nam Tĩnh đứng ở cửa ra vào, sửng sốt, ngay sau đó che kín người bằng ga giường. Một lát sau, cô thấy anh không có ý định rời đi, liền giả bộ trấn tĩnh đi tới, "Tôi muốn đi ngủ." Nam Tĩnh giữ cửa phòng cô, hít một hơi thật sâu, "Bùi Anh, làm bạn gái của tôi." Ánh mắt anh sáng quắc, ai ngờ Bùi Anh nghiêm mặt, không khách khí trước mặt anh đóng cửa lại.

Gần đây trong lòng Nam Tĩnh cực kỳ khó chịu, loại tâm tình này thậm chí ảnh hướng đến An Diệc Bác đang trải qua ngọt ngào suôn sẻ với Nhập Hồng. An Diệc Bác ngâm nga hát đi vào phòng ngủ, thấy Nâm Tĩnh đang gõ gõ bàn gương mặt đã đen đi một nửa, giai điệu vui vẻ liền bị dọa giảm đi một nửa. Anh ta nhảy đến sau lưng Nam Tĩnh đánh lén, một đấm mạnh vẽ vung tới, Nam Tĩnh quay đầu đi, quét chân một cái về phía anh ta, An Diệc Bác giật mình lui về phía sau, một cước đạp đổ cái ghế mà Nam Tĩnh đang ngồi. ‘Đùng đùng’ tiếng vang kinh động đến Nam Cung Kỳ Áo ở phòng ngủ bên cạnh, anh ta bước hai bước đến cửa phòng ngủ Nam Tĩnh, ném một cái ghế xoay vào bên trong, “Bang” một tiếng, thế giời an tĩnh.

Chốc lát sau, An Diệc Bác bày ra bộ dáng sầu khổ, chắp tay đứng trước mặt Nam Tĩnh, ngửa mặt lên trời thở dài: "Cậu rốt cuộc muốn làm gì?" Nam Tĩnh không chớp mắt lắng nghe bài ca của anh ta vẫn chưa xong, không nhịn được xua đuổi anh ta: "Không có việc gì thì cút đi." An Diệc Bác nhìn anh không vui, trong lòng càng hăng hái hơn,vòng vòng trái phải xung quanh anh hai vòng, "Cậu nói về cậu sao? Cậu xem mình ngọc thụ lâm phong phong lưu phóng khoáng, theo đuổi Hồng Hồng nhà mình còn mất một thời gian, cậu không phải chỉ mới bị từ chối một lần thôi sao, đây là cái gì? Da mặt đàn ông phải dày một chút, bị mài dũa mới thành tài được!"

Thiên hạ không có tường nào gió không lọt qua được, quỷ mới biết đêm hôm đó chuyện Nam Tĩnh muốn Bùi Anh làm bạn gái anh bị ai nghe được, lại bị cái người nào đó truyền đi xôn xao. Khi lời nói này quanh đi quẩn lại truyền tới tai người trong cuộc là anh, đã biến thành Nam Tĩnh anh cầu hoan với Bùi Anh không thành, bị đuổi ra ngoài cửa. Nam Tĩnh vừa thẹn vừa cáu, càng làm anh nổi giận chính là thái độ của Bùi Anh —— không quan tâm. Nhất thời hận không trói cô lại trực tiếp làm, nhất thời lại muốn chết, hận mình không giống như An Diệc Bác vậy, cả ngày dụ dỗ tâm can bảo bối tâm can. An Diệc Bác sở dĩ có thể đè ép người làm mưa làm gió như Nam Tĩnh và Nam Cung Kỳ Áo trên bảng xếp hạng ở đại học C chính vì vẻ tươi cười sang sảng lại dịu dàng trên mặt anh ta. Bây giờ Nam Tĩnh thật sự không biết nên làm thế nào để cho Bùi Anh vui vẻ, hoa hồng mua lần trước nằm trong góc phòng ngủ của anh đã khô quắt. Thấy vậy, Nam Tĩnh quay đầu đi, tránh khỏi cặp mắt đào hoa đang nhấp nháy nhấp nháy cố tỏ ra trong sáng của An Diệc Bác trước mặt anh, vừa khó chịu lại vừa tức giận nghĩ: ai muốn làm cô vui vẻ, cô cho rằng cô là ai?

meomeo1993 đã viết: hac hac tuoi tre that tot, vay ma ve sau nay nam tinh lai lay chi hong nhi, thay cu ki cuc the nao ay Vì lúc đó nghĩ An Diệc Bác giết Bùi Anh, còn Nhập Hồng thì muốn trả thù An Diệc Bác ngoại tình. Haizzzz

Ngoại truyện 3 (2) Lại là một mùa Valentine, trùng hợp lại là sinh nhật của An Diệc Văn. An Diệc Bác đã sớm mời khách, đặt phòng. Buổi trưa dùng bữa ngoài cha mẹ Nam gia còn có hai vị trưởng bối nhà họ Nam Cung , buổi tối anh ta liền thoát khỏi bộ dạng nho nhã, la hét ba uống bốn giao lưu, lôi kéo em trai và bạn bè đi hát Karaoke. An Diệc Văn nhận một đống quà lớn, hơn nữa sau khi nhận được hình trái tim bằng chocolate Bùi Anh làm cho anh thì cười không khép miệng. An Diệc Bác tiến tới chỉ chỉ khối chocolate kia: "Cái kia là Hồng Hồng của tôi làm sao?"

Nhập Hồng liếc anh ta một cái mím môi không thèm trả lời, Bùi Anh nheo mắt, hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ anh muốn ăn hết tất cả những thừ mà Nhập Hồng làm sao?" An Diệc Bác cười gượng hai tiếng, lớn tiếng ho khan đem An Diệc Văn lôi đi. Bùi Anh nhìn thấy hai anh em An Diệc Bác đứng ở trước màn hình chọn bài hát thì thầm gí đó, cô vươn người với lấy nắm hạt dưa bóc vỏ trên bàn: "Ai, rốt cuộc các người xảy ra chuyện gì? Ầm ĩ nửa tháng, vẫn chưa làm hòa sao?"

Nhập Hồng phì một cái: "Xí, ai muốn làm hòa với anh ta, mặc kệ!" Bùi Anh không tự nhiên liếc nhìn An Diệc Bác, nửa tháng trước, hơn nửa đêm Nhập Hồng khóc chạy về phòng ngủ, bi ai đau thương nói thông suốt rồi, ầm ĩ trách mắng mấy ngày Bùi Anh mới hiểu. Thì ra An Diệc Bác một mực cố gắng thuyết phục Nhập Hồng dọn đi ra sống chung với anh ta, Nhập Hồng mặc dù đã đi theo anh ta, nhưng rốt cuộc trong xương vẫn còn bảo thủ, cảm giác không danh không phận như vậy sống chung với nhau ảnh hưởng không tốt. Không biết hai người này nói thế nào lại nói đến người đàn ông , người phụ nữ mối tình đâu, Nhập Hồng biết trước cô An Diệc Bác đã có vài cô gái khác, lúc này đẩy anh ta ra khóc chạy về.

Thật sự Bùi Anh cũng không biết làm thế nào để an ủi cô ấy. Trước kia cũng biết rõ nếp sống phóng khoáng của người nước ngoài, chỉ là đến lúc chuyện đó xảy ra trên người người bên cạnh mình, cảm giác đó thật khó chịu. Nhập Hồng kìm nén một mạch, mặc kệ An Diệc Bác dụ dỗ thế nào, cũng không thèm quan tâm đến anh ta. Tối nay Nhập Hồng chịu đi cùng với An Diệc Bác tới dự sinh nhật em trai anh ta, Bùi Anh đoán chắc cô ấy cũng đã hết giận rồi.

Bùi Anh cắn hạt dưa, nghĩ tới những chuyện này, lầu bầu nói: "Thật là khiến người ta cảm thấy buồn nôn." Cô nghiêng đầu, chống lại khuôn mặt không phân biệt được vui buồn của Nam Tĩnh, trong lòng "Lộp bộp" một tiếng, lập tức vỗ vỗ tay đứng lên, thuận tiện kéo Nhập Hồng ra chọn bài hát với cô. An Diệc Văn hưng phấn bừng bừng, liên tiếp hát song ca với Bùi Anh vài bài tình ca, trong đó còn kèm theo hí khúc (hí khúc: các loại hí kịch truyền thống của TQ và các loại kịch hát địa phương, kết hợp múa hát để diễn một cốt truyện). An Diệc Bác nếm mùi thất bại ở chỗ Nhập Hồng, liền chơi đểu Nam Tĩnh, không ngừng đâm chọc anh một chút: "Cậu cũng đi hát đi, song ca bài thiên tiên phối gì đó."

Nam Tĩnh liếc anh ta một cái, không ngờ đứng dậy thật, bước chân dài đi về phía An Diệc Văn. An Diệc Văn đang cầm micro không muốn nhường, thật ra thì, anh ta nghĩ muốn cùng Bùi Anh hát tiếp! Ai ngờ Nam Tĩnh đằng đằng sát khí đi tới, bàn tay duỗi một cái ra trước mặt anh ta, An Diệc Văn ngoan ngoãn đưa micro, "Anh Nam Tử, anh nhất định phải hát sao?" Nam Tĩnh bình tĩnh gật gật đầu.

An Diệc Văn cẩn thận hỏi: "Hát bài gì?" Nam Tĩnh bất động như sơn: "Gì cũng được." Bùi Anh liếc xéo anh một cái, người nọ là tới khoe khoang anh hát hay sao? Thái độ của Nam Tĩnh làm cho Bùi Anh hừng hực ý chí chiến đấu, cô nhe răng nhếch miệng chọn bài ‘Lưu Hải khảm tiều’, xong rồi đắc ý hướng anh khêu mi.

Nam Tĩnh vừa lên tiếng, hai anh em An Diệc Bác đồng thời bịt kín lỗ tai, Nam Cung Kỳ Áo đang muốn đẩy cửa bước vào nhìn thấy Nam Tĩnh cầm micro, liền lập tức lùi ra ngoài, cũng không quay lại nữa. Càng hát về sau, Bùi Anh cũng chỉ biết ngây ngốc cầm micro đứng ở đó. Nam Tĩnh cũng rất quan tâm thay cô hát luôn cả phần giọng nữ. Mắt anh nhìn phía trước, giọng hát vang vang có lực. Ngoại trừ "Tiếng hát" của anh ra, cũng chỉ có tiếng cười ha hả của An Diệc Bác.

Cho đến khi có người hát bài hát tiếp theo, Bùi Anh mới lẩm bẩm nói: "Anh. . . . . . Sao hát khó nghe như vậy?" Mặt Nam Tĩnh trầm xuống, đem micro đưa cho người khác, "So với không có hát hết bài còn tốt hơn." Nói xong, anh ngay ngắn ngồi trở lại trên ghế sa lon ăn trái cây. Bùi Anh làm nhân viên chuyên nghiệp khổ luyện nhiều năm, trong lòng thật sự có chút căm phẫn, tay cô run run chỉ chỉ Nam Tĩnh, "Anh căn bản là không có tí kiến thức nào về âm nhạc, còn tỏ ra anh hát hay? Này, Diệc Văn, anh có nghe không, anh ta còn tỏ ra đắc ý?"

An Diệc Văn bịt miệng cô lại, nửa ôm cô ngồi xuống, "Anh Tử, chừa cho anh Nam Tử chút thể diện đi. Anh ấy. . . . . . đúng là không biết gì về âm nhạc, em tha cho anh ấy đi." Bùi Anh há miệng ra còn muốn nói điều gì đó, vậy mà, cánh môi mềm mại của cô đụng vào lòng bàn tay An Diệc Văn, không nhịn được. Anh khẽ nâng cằm Bùi Anh lên, cúi đầu liền hôn cô! Một màn này lọt vào trong mắt mọi người, người đang che bụng cười chảy nước mắt An Diệc Bác cũng ngừng cười, hạt dưa trong tay Nhập Hồng rơi đầy đất, Nam Tĩnh thì trực tiếp đứng vụt lên, những người còn lại thì vỗ tay ầm ĩ.

"Diệc Văn. . . . . . Em. . . . . ." Bùi Anh muốn nói gì, lại bị An Diệc Văn giữ chặt hơn. Anh lấy áo khoác của mình che lên người cô, ngăn trở tầm mắt của mọi người, tiếp tục nụ hôn mất hồn kia. Áo khoác nỉ ấm áp khô ráo, còn có mùi thuốc quen thuộc trên người An Diệc Văn, âm thanh ồn ào phía làm cho người ta đỏ mặt. Bùi Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, An Diệc Văn vậy mà rất khỏe, ôm cô rất chặt, không thể động đậy. Thôi, Bùi Anh nhắm hai mắt lại. Hôm nay là sinh nhật của anh, trước mặt mọi người không thể không nể mặt. Cô không cố đẩy anh nữa, hàm răng khép chặt bày tỏ sự cự tuyệt của mình. Đầu lưỡi An Diệc Văn mấy lần cố gắng công phá, nhưng cuối cùng vẫn đành từ bỏ, chỉ là vẫn ngậm môi cô tỉ mỉ mút, không chịu buông ra.

Sau khi kết thúc, thừa dịp mọi người về hết, Bùi anh lôi lôi kéo kéo An Diệc Văn vào phòng nhỏ trong phòng vệ sinh nữ, sau khi tiến vào không nói hai lời liền đá anh một phát. Ba Bùi Anh là quân nhân, một đá này cô dùng hết sức lực, đau đến nỗi An Diệc Văn ai u một tiếng ôm bắp chân gào thét. "Còn dám kêu đau?" Bùi Anh làm bộ muốn tiếp tục đá, "Ai cho anh hôn em, hả? Người nào cho anh mượn lá gan vậy dám chiếm tiện nghi của em, chiếm tiện nghi của em!"

Cô vừa xấu hổ vừa tức, đấm đá bừa bãi trên lưng An Diệc Văn, bỗng dưng bị anh bắt lấy cổ tay. Bùi Anh sợ hết hồn, theo bản năng tránh né ánh mắt của anh, "Buông tay!" "Anh Tử, " An Diệc Văn thở một hơi thật sâu, "Anh nghiêm túc. . . . . . . Này, tối nay là anh đã quá đường đột. Thật xin lỗi." Anh thuận thế kéo Bùi Anh vào trong ngực, "Anh thật sự rất thích em, làm bạn gái của anh đi, chúng ta, nếu em đồng ý. . . . . ." Giọng nói của anh có chút run rẩy, "Sau khi tốt nghiệp chúng ta sẽ kết hôn. Nếu em phải trở về Trung Quốc, anh sẽ về với em." Mặt Bùi Anh dán ngực anh, ở trong ngực anh lòng cô vô cùng rối loạn, ngay sau đó cô sợ hết hồn hết vía. Thậm chí cô có chút kinh hoảng đẩy anh ra, "Anh, anh để cho em suy nghĩ thật kỹ."

Cô mở cánh cửa bên cạnh ra, cướp đường mà chạy. An Diệc Bác đang chờ ở cửa chính, thấy vẻ mặt mệt mỏi của em trai, vỗ vỗ vai cậu trấn an: "Không có việc gì, anh cần em." Khóe miệng An Diệc Văn nâng lên một nụ cười: "Anh, cô ấy còn chưa cho em câu trả lời chắc chắn. . . . . . . Em có lòng tin. Nhất định Anh Tử có thể cảm nhận được sự chân thành của em." Anh nhìn Nam Tĩnh, nụ cười sâu hơn, "Anh thấy đúng không, anh Nam Tử."

Bữa tiệc sinh nhật này kết thúc trong không khí kỳ dị, chuyện tốt duy nhất đó là Nhập Hồng đã nói với An Diệc Văn, quyết định chuyển tới phòng trọ của An Diệc Bác. An Diệc Bác cũng buồn phiền, anh liền hóa buồn phiền thành tinh lực dùng trên giường, trừng phạt Nhập Hồng đủ đường. Sau đó anh ta lại tiếp tục rầu rỉ, nửa nằm ở trên giường hút thuốc. Sau khi thiếp đi một lúc, Nhập Hồng tỉnh lại co rụt người vào trong chăn, che lỗ mũi: "Tắt thuốc lá đi, khó ngửi lắm." An Diệc Bác không tình nguyện dập thuốc, lần nữa nằm xuống, đôi tay xoa nắn cơ thể Nhập Hồng, "Em nói bây giờ nên làm gì?"

"Còn có thể làm sao? Đương nhiên là Anh Tử thích người nào thì ở bên người đó, không thể ép cuộc cô ấy." Nhập Hồng suy nghĩ một chút, "Thật ra thì Diệc Văn và Anh Tử rất xứng đôi, cũng nghe thấy cùng anh tử còn rất xứng , tính tình cũng có thể bù đắp cho nhau. Anh Tử tính tình không tốt lắm, thì phải tìm người có thể chịu được cô ấy." "Nếu cô ấy thích Diệc Văn thì tốt rồi. Diệc Văn rất cứng đầu, Diệc Vũ đã như vậy, anh không thể để cho đứa em này cũng có chuyện." An Diệc Bác ít khi thể hiện tâm tình yếu ớt như vậy. Nhập Hồng an ủi anh ta: "Anh nghĩ quá nghiêm trọng thì phải?"

An Diệc Bác lắc đầu một cái, "Em không biết đâu,khi còn bé Diệc Văn tự bế, sau khi cha mẹ anh qua đời, có một đoạn thời gian cậu ấy ngay cả nói chuyện cũng không nói. Ai!" Nhập Hồng nghe thấy tiếng thở dài này của anh ta thì trong lòng ê ẩm, xoay người ôm lấy anh ta, mười ngón tay mềm mại xoa nhẹ thắt lưng gầy gò rắn chắc của anh ta, đưa lên giúp anh xoa bóp sống lưng, dịu dàng an ủi: "Không có việc gì. Anh đã làm rất tốt rồi." An Diệc Bác xoay người lại đè Nhập Hồng xuống dưới lần nữa, "A Hồng, em thật tốt." Chóp mũi anh cọ xát dọc theo cổ cô, "Em đối xử với Diệc Văn và Diệc Vũ cũng đều rất tốt........Chờ em tốt nghiệp, chúng ta kết hôn đi."

Nhập Hồng chủ động mở hai chân ra, để cho anh tiến vào, hai cánh tay ôm cổ của anh, nhỏ giọng nói: "Ừ." Lúc Bùi Anh nằm trên giường trong phòng ngủ thì đầu óc vẫn còn loạn cào cào. Ông trời biết rất rõ rằng, cô đối với An Diệc Văn, cho tới bây giờ chưa từng có loại tâm tư kia. Chỉ là nhìn anh có vẻ điềm đạm, vẫn luôn coi anh như em trai. Sau nửa đêm, bên ngoài trời mưa to, tiếp đó sấm nổ cùng với tia chớp. Bùi Anh đứng dậy đi đóng cửa sổ, lại phát hiện có người đứng dưới lầu.

Mượn ánh sáng tia chớp, cô thấy được rõ ràng mặt mũi của người đó, vậy mà lại là Nam Tĩnh! Đầu óc Bùi Anh nóng lên, hướng về phía anh hô một tiếng: "Đừng động!" Cô chạy xuống lầu, cắm đầu nhào vào trong ngực người đàn ông toàn thân đều là nước.

Nam Tĩnh ôm lấy eo cô, nước mưa từ lông mi của anh chảy xuống, tiếng sấm ầm ầm biến mất, "Em đừng có hối hận." Bùi Anh lấy tay chống đỡ đau nhức ngang lưng, chậm rãi xoa bóp một lúc, mới từ từ nghiêng người sang. Hơn nửa gương mặt cô vùi vào trong chăn, bên trong ấm áp, nhưng hơi ấm cũng làm cho người ta đỏ mặt, trong không khí tràn ngập mùi vị còn sót lại sau khi nam nữ hoan ái. Sắc trời dần dần sáng lên, sau lưng Nam Tĩnh vẫn còn đang ngủ say, không có dấu hiệu tỉnh lại. Cô cẩn thận dịch chuyển. Một cái tay của anh để lên mông cô, lưu luyến xoa nhẹ hai cái, tay dịch lên, khoác lên eo cô, lòng bàn tay ấm áp xoa bụng cô, thậm chí đầu ngón tay của anh còn chạm vào vùng cỏ thơm ( ==”), có vẻ như định đi xuống dưới.

Rõ ràng Nam Tĩnh đã tỉnh, Bùi Anh ho nhẹ một tiếng, đổi lấy một tiếng “Ừ” của anh. Người bên cạnh không còn, anh đã đứng dậy. Sau lưng là tiếng mặc quần áo, lưng Bùi Anh cứng đờ, không dám quay đầu lại nhìn. Trong đầu lại càng ngày càng nóng, tối qua làm sao lại như vậy đây? Cô cố gắng rụt người vào bên trong, nhắm chặt hai mắt lại, chỉ hy vọng anh nhanh chóng rời di. "Em đã tỉnh?" Anh mở miệng.

Bùi Anh mấp máy một lúc, đáp lại một tiếng giống như muỗi kêu. ". . . . . . Em đã là người của anh rồi, cũng đừng nghĩ đến những chuyện khác nữa." Nam Tĩnh rút điếu thuốc ra ngậm vào, suy nghĩ một chút lại bỏ xuống. Anh xoay người lại vén cái chăn của Bùi Anh, ai ngờ cô kêu lên một tiếng rồi nắm chặt lấy góc chăn. Nam Tĩnh mềm giọng nói, "Anh giúp em."

"Không cần, . . . . . . Thật sự không cần. Anh đi trước đi, em. . . . . . em muốn nằm tiếp một lúc nữa." Cả người Bùi Anh rúc vào trong chăn, không chịu thò đầu ra. Cô xấu hổ! Ý nghĩ này làm cho Nam Tĩnh rất vui, anh quyết định không miễn cưỡng cô nữa, vào phòng vệ sinh rửa qua mặt, mặc quần áo vào liền rời đi.

Bùi Anh ngủ một giấc đến tận tối, than thở ngồi dậy, lại phát hiện Nam Tĩnh đang ngồi trước bàn học đọc sách. Cô không khỏi thẳng lưng, không ngờ Nam Tĩnh trực tiếp đi về phía cô, ngồi xuống mép giường, bàn tay đặt lên bờ vai trần của cô, rồi trượt xuống eo cô. Thậm chí một tay của anh còn ôm lấy mông cô. Cả người Bùi Anh căng cứng, hơi xoay người. Nam Tĩnh không nói gì, chỉ là, anh ôm cô vào trong lồng ngực dày rộng, cô dần bình tĩnh lại, tiến sát vào.

Nhập Hồng biết chuyện của Bùi Anh và Nam Tĩnh đã là ba ngày sau, khi đó cô và An Diệc Bác vừa đi du lịch Hawai trở về. Bùi Anh nói với An Diệc Văn là sẽ suy nghĩ lại, vậy mà Bùi Anh lại biến mất hai ba ngày không có tin tức, ý cự tuyệt rất rõ ràng. Anh ta rất không vui, An Diệc Bác quyết định dẫn anh ta đi giải sầu. Đối với Nhập Hồng mà nói, mặc dù sau này khi nhìn thấy An Diệc Văn sẽ lúng túng một chút, nhưng tình cảm của Bùi Anh mới là quan trọng nhất. Cô liên tục hỏi tình cảm trong lòng của Bùi Anh, nhưng Bùi Anh chỉ bức tóc lăn qua lăn lại trên giường, mỗi lần đầu gào lên một câu: "Mình không biết!" Thật ra Bùi Anh chưa sẵn sàng. Đúng, cô là người chủ động, nhưng không có nghĩ là cô là một cô gái tùy tiện. Tại sao, cô bụm mặt thở dài, buổi tối hôm đó tuyệt đối là do Hormone làm hại!

Mặt của Bùi Anh vẫn còn đỏ, Nam Tĩnh lại không mời mà tới nữa. Anh mang theo mũ bảo hiểm, trong khuỷu tay đang kẹp một cái màu hồng, một tay kéo Bùi Anh vào trong ngực, "Đi mau, bọn họ đều đang chờ rất sốt ruột." "A?" Bùi Anh đang cầm mũ bảo hiểm, sững sờ nhìn anh. Nam Tĩnh xụ mặt xuống, "Em quên rồi sao?" , nhìn cô vẫn chưa phản ứng lại, anh lại nói thêm một câu, "Tối qua đã nói với em rồi đấy."

Anh trách cứ hơi tủi thân nhìn cô, trong lòng Bùi Anh khẽ run rẩy, không thể làm gì khác hơn là đứng lên nhanh chóng đi thay giày, "A em nhớ ra rồi, đi đi đi." Cô đẩy Nam Tĩnh ra ngoài, cô tình nguyện đi đi lung tung với anh cũng không muốn ở lại chịu đựng ánh mắt cười nhạo của Nhập Hồng! Bùi Anh mang theo khuôn mặt đỏ bừng như quả cà chua đi theo Nam Tĩnh xuống dưới lầu. Cho đến khi hai người trèo lên xe máy, trong tiếng nổ máy Bùi Anh hỏi: "Anh đưa em đi đâu vậy? Em thật sự là không nhớ." Nam Tĩnh chợt vặn ga, chiếc xe phi lao ra ngoài, hai cánh tay mảnh khảnh của Bùi Anh liền ôm chặt lấy eo anh.

"Anh thật đáng ghét a, trời lạnh thế này lại đi xe máy, lạnh quá đi!" Bùi Anh ở sau lưng anh giận dỗi, trong gió lạnh giọng nói kia đã bị cắt giảm không ít. Sau đó cô cũng phát hiện gào thét không chỉ vô tác dụng mà còn khiến cô lạnh hơn, liền nhét bán tay lạnh lẽo vào trong áo lông của anh, hung hăng cấu anh. Lúc đầu Nam Tĩnh chỉ cho là cô đang đùa giỡn, ai ngờ cô cấu liên tục không ngừng, anh không thể làm gì khác đành phải dừng xe lại, "Em làm gì thế?" Cặp mắt Bùi Anh trợn tròn: "Em mới phải hỏi anh muốn làm gì?" Cô nhìn xung quanh là đồng ruộng hoang vu, không khỏi rụt cổ một cái, "Anh định dẫn em đi đâu? Anh mà làm gì em, em . . . . . Em liền báo cảnh sát!"

"Báo cảnh sát?" Nam Tĩnh cắn răng nghiến lợi nói ra hai chữ này (trong tiếng trung là 2 chữ ná :3), không nhịn được kéo Bùi Anh qua, "Tối qua em đã đồng ý rồi còn gì, đi gặp bà nội anh ở viện dưỡng lão ở quê!" Mắt Bùi Anh thấy anh tức giận liền yếu đi một chút, anh buông cô ra, động tác thô lỗ giúp cô giấu giấu cổ vào trong áo khoác. Đôi môi Bùi Anh run rẩy trong gió rét, Nam Tĩnh khẽ cắn răng, lại cởi áo khoác ngoài của mình khoác lên cho cô, cưỡng chế ép cô lên xe, "Em ngồi phía sau đàng hoàng một chút!" Nam Tĩnh chà xát chà xát tay, giải thích: "Ba mẹ anh đi ra ngoài, xe trong nhà đã bị lái đi, năm phút nữa sẽ đến, em chịu khó một chút."

Thật ra thì, Nam Tĩnh không muốn thừa nhận anh hơi nhỏ mọn một chút. Muốn lái xe không phải không có xe, mà là anh cảm thấy đi xe máy tương đối cool. Giống như trong một bộ phim, chở người phụ nữa mà mình yêu chạy như điên trên cong đường đầy cát bụi, rất đẹp rất mạnh mẽ. Mà nhờ có sự nhắc nhở của anh, rốt cuộc Bùi Anh cũng nhớ ra, tối qua. . . . . . Tối qua cô mệt chết đi được, rất đau, sau đó, hình như đã đồng ý với anh cái gì đó. Nhưng thật sự cô không nhớ được nội dung câu chuyện là gì. . . . . . Khi hai người đến viện dưỡng lão, cả người đều đầy bụi đất. Vừa mới đẩy cửa ra, mẹ Nam đang đứng trước giường bệnh phục vụ bà nội uống thuốc nhìn con trai dính đầy bụi đất, kinh ngạc kêu một tiếng, "Nam Tử, sao con lại thành ra như vậy?"

Gương mặt Bùi Anh nhăn thành cái bánh bao, thấy Nam Tĩnh gọi vị phu nhân kia là "Mẹ" , tất cả các nếp nhăn cũng bị dọa đến mức bằng phẳng, lập tức cúi đầu khom lưng: "Cháu chào bác." Nói chuyện qua loa một lúc, Nam Tĩnh kéo mẹ anh qua một bên, nhỏ giọng hỏi: "Sao mẹ lại ở đây vậy?" Mẹ Nam trấn an con trai, "Mẹ nhận được điện thoại của viện dưỡng lão liền chạy tới. Yên tâm, mẹ cảm thấy cô gái kia rất tốt, mẹ tuyệt đối sẽ không phản đối các con." Mẹ Nam cười khanh khách giơ tay làm động tác thề.

Nam Tĩnh chột dạ nhìn Bùi Anh một cái, người phí sau đang nhu thuận ngồi ở trước giường bệnh, ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của bà nội. Trong viện dưỡng lão, biểu hiện của Bùi Anh biết tròn biết méo. Nam Tĩnh nhìn cô, cảm thán tại sao bình thường mình không phát hiện cô ngọt ngào, động lòng người như vậy? Ai ngờ, vừa về tới cửa trường học, Bùi Anh liền nhảy xuống xe, đi thẳng về phía trước đầu cũng không quay lại, rõ ràng cho thấy tức giận rất lớn. Nam Tĩnh lung tung dựng xe liền chạy đuổi theo.

Sau vài lần bị Bùi Anh hất tay ra, Nam Tĩnh cũng giận, đi lên trước hai bước ngăn cô lại, "Đang tốt sao lại phát cáu cái gì vậy?" "Người nào tốt hả ?" Bùi Anh tức giận nói, "Chưa từng thấy người nào như anh, nói láo liên thiên. Không tôn trọng người khác một chút nào!" Gặp người lớn a, chuyện quan trọng như vậy, vậy mà anh cứ lanh cha lanh chanh lôi kéo cô tới! Bùi Anh càng nghĩ càng giận anh, trong một số chuyện, cô thật sự không thể bỏ qua được. Hơn nữa, cô không muốn cùng Nam Tĩnh tiến triển thêm một bước nữa, cô đã nói với người nhà, sau khi tốt nghiệp sẽ trở về đi làm đền đáp tổ quốc. Bây giờ cùng anh như vậy, rốt cuộc coi là cái gì? Bùi Anh nhớ tới những việc này liền phiền lòng, chưa nói được mấy câu, đôi mắt đã đỏ lên, "Ai muốn gặp người nhà của anh? Tôi cho anh biết, Nam Tĩnh, về sau anh không nên tùy tiện đến phòng của tôi. Tôi và anh không có quan hệ gì cả. Sau khi tốt nghiệp tôi muốn về nườc. . . . . ."

Nam Tĩnh nghiêm mặt nói: "Anh không hiểu rõ." Bùi Anh giận đến rơi nước mắt, "Tôi không muốn cùng anh không minh bạch." Không minh bạch? Nam Tĩnh suy nghĩ một chút, phụ nữ Trung quốc rất coi trọng danh phận, giống như mình làm không tốt chút nào. Anh cảm thấy Bùi Anh nói muốn trở về nước quả thật khó tin, cô gái này đem trinh tiết quý giá nhất cho anh, nhất định là thích anh. Mặc dù cô không nói, anh cũng cảm nhận được, Bùi Anh rất thích anh. Chút tự tin này anh vẫn phải có.

Nhưng là, muốn anh tỏ tình? Trong lòng Nam Tĩnh không thoải mái vặn vẹo, anh và cô không phải đã như vậy rồi sao? Sao còn cần phải phải nói rõ như vậy? Nhớ tới An Diệc Bácđều gọi những bạn gài của mình là tâm can bảo bối, anh càng thêm không vừa ý Nam Tĩnh kéo Bùi Anh lại giơ tay lau nước mắt, nghiêm túc nói: "Anh Tử, chúng ta kết hôn đi." ". . . . . . Anh đùa gì thế?"

"Anh nghiêm túc. Giữa chúng ta không có thâm thù đại hận gì, tại sao không thể kết hôn?" Nam Tĩnh hỏi ngược lại, "Không phải em muốn ở bên cạnh anh sao? Sau khi chúng ta kết hôn, em vẫn có thể trở về Trung Quốc." Gương mặt anh thể hiện đó là chuyện đương nhiên, Bùi Anh giận đến mức hàm răng ngứa ngáy, nếu như có thể, cô thật sự muốn cắn anh một cái. Cô cười lạnh hai tiếng: "Ai muốn kết hôn với anh? Anh cũng quá tự tin rồi." Cô rút tay mình về, ngẩng đầu ưỡn ngực mà đi. Nam Tĩnh và Bùi Anh gặp trắc trở, sau khi An Diệc Bác biết, giả mù sa mưa (giả vờ) an ủi anh mấy câu, trong lòng khó tránh khỏi có chút sảng khoái. Mà sự tức giận của Nam Tĩnh tích tụ trong lòng không được giải tỏa, hơn nữa ngày đó bị lạnh, liền lập tức ngã bệnh.

Anh cảm thấy đây là chuyện nhỏ, chỉ cần nằm một lúc là tốt rồi, kết quả che đầu nằm trong phòng ngủ ngủ hai ngày, cũng là An Diệc Bác đá văng cửa, cùng với Nam Cung Kỳ Áo đưa anh vào bệnh viện. Rốt cuộc Bùi Anh cũng tới thăm anh, lần này, hai người đều rất khách khí. Không chỉ có cô và Nhập Hồng đến, còn có rất nhiều người khác nữa. Đi ra ngoài phòng bệnh, Nhập Hồng không yên tâm sờ sờ trán Bùi Anh, "Sao lại nóng như vậy, có muốn đi khám bác sĩ hay không, bẹnh viêm phổi cũng lấy đấy." Bùi Anh mơ hồ lắc lắc đầu, đi tới cửa bệnh viện, lại dừng bước lại, "Tôi nay mình ở lại chăm sóc anh ấy, cậu về trước đi."

Cô vội vã quay lại phòng bệnh, Nam Tĩnh đang gối lên cánh tay mình xem báo, nhìn thấy cô, ánh mắt rất nhẹ nhàng. Bùi Anh lại gần nhỏ giọng nói: "Em biết là anh!" Nam Tĩnh không hề phủ nhận. Lúc nãy, một đống người ở chỗ này, cô đứng ở gần anh. Anh thừa dịp không có ai thấy, liền sờ mông cô một cái.

Nam Tĩnh nâng cánh tay còn lại lên, trong không khí nắm nắm, nói: "Co dãn rất tốt." Bùi Anh tức đỏ mặt. Đột nhiên Nam Tĩnh chỉ chỉ mép giường, nói với cô: "Ngồi đi."

Bùi Anh cứng nhắc ngồi xuống. Nam Tĩnh cầm lấy một tay của cô, vuốt vuốt lòng bàn tay, một lúc lâu mới nói: "Anh thích em. Rất rất thích, em đừng về. Ở lại làm vợ của anh đi." Anh nói rất chậm, từng câu được nói rất rõ ràng. Sau đó, nói lại một lần nữa bằng tiếng anh.

Bùi Anh biết, cuộc sống của cô và anh có sự khác biệt rất lớn, còn có rất nhiều điểm bất đồng, nhưng là, giây phút đó, ngoài việc gật đầu ra, cô cũng làm thêm bất cứ hành động nào nữa. Cô cũng rất thích, rất thích, rất thích anh! ***** Đêm trước khi tốt nghiệp, Bùi Anh đem chuyện cô muốn kết hôn viết vào một một bức điện báo kịch liệt gửi về nước. Nam Tĩnh thật sự không hiểu, ôm hông cô đi ra khỏi bưu điện, vẫn đang cau mày rối rắm: "Gọi điện thoại hay gửi bưu phẩm là được rồi, sao lại phải phát điện báo?"

Bùi Anh miễn cưỡng cười , "Đối với ông nội em mà nói, điện báo càng có vẻ chân thật hơn." Theo sự hiểu biết của cô về ông cụ, khi ông không muốn đông ý chuyện gì, sẽ làm bộ như không nghe thấy không nhìn thấy gì. Lúc trước Bùi Anh về nhà một chuyến, thử nói rằng mình ở nước Mĩ đã có bạn trai, thăm dò ý tứ của ông cụ, ông cụ một hồi lẩm bẩm một hồi pha trà một hồi nghe diễn chính cứ như vậy không thèm để ý đến cô. Nam Tĩnh nóng lòng muốn thử: "Anh Tử, anh thấy tốt nhất em nên dẫn anh đến gặp mặt ông nội em đi, như vậy không phải càng chấn động hơn ư?" Bùi Anh tức giận liếc anh một cái, "Hiện tại đi sao? Anh chờ bị ông dùng gậy đuổi đi đi. Gậy của ông làm từ gỗ đào thượng hạng, rất cứng rắn, đúng lúc có thể trừ bỏ tên quý Tây Dương giả dối không đàng hoàng này."

Nam Tĩnh thở dài dằng dặc, "Anh thật sự không hiểu." Anh cầm lấy tay Bùi Anh để lên trên bụng anh, "Anh đói bụng." Tya Bùi Anh run rẩy, lỗ tai đỏ bừng. Không tự chủ được giật giật eo còn có chút đau nhức. "Muốn ăn mốn canh xương mà lần trước em làm, ưmh, " Nam Tĩnh sờ sờ cằm, "Lần đó em dùng ớt sào dưa muối thật là đủ mùi vị. . . . . ."

Bùi Anh mới biết tự mình nghĩ sai lệch, trừng mắt liếc anh một cái, "Ăn nhiều sẽ bị nóng." Cô từ trong ngực anh giãy ra, bước nhanh đi đến phía trước. Nam Tĩnh không rõ đầu đuôi, cũng gia tăng bước chânđuổi theo, lấy lòng nói: "Anh Tử, anh đã chuẩn bị cho em nghêu tuyết thượng hạng, nấu canh có rất nhiều dinh dưỡng." Bờ bên kia Trung QuốcThái Bình Dương, đang là lúc nắng nóng nhất của mùa hè. Khắp nơi trong Tứ Hợp Viên của Bùi gai đều là những cành nho tươi tốt, che chắn hơn nửa đình viện. Bùi Chiêu Viễn lảo đảo ngồi ở trên ghế của ông cụ lúc ẩn lúc hiện, vui vẻ ăn chùm nho vừa được hái xuống. Chua chua ngọt ngọt, quan trọng nhất là hôm nay ba mẹ cậu cũng ra ngoài, không ai ép buộc cậu phải làm bài tập nữa, ông cụ đã đi ra ngoài đường, lúc về nhất định sẽ tạt ngang vào cửa hàng cờ tướng, một lúc lâu nữa cũng chưa về được. Bùi Chiêu Viễn quyết định tận tình hưởng thụ buổi chiều không dễ dàng có được này. "Ken két" một tiếng, Bùi Chiêu Viễn lập tức nhảy lên. Đây là âm thanh vang lên từ cửa chính nhà cậu!

"Ông nội." Bùi Chiêu Viễn cung kính đứng ngay ngắn. Ánh mắt Bùi lão gia trước nay luôn rất có tinh thần nhưng lúc này nhìn về phía cháu trai ánh mắt ông lại rất mịt mù, trong tay ông cầm một tờ giấy, một hồi lâu mới ngồi vào bên cạnh Bùi Chiêu Viễn. Vốn Bùi Chiêu Viễn đang cầm cái bút chì không có ngòi,chờ Bùi lão gia đi ngủ cậu sẽ tiếp tục tiêu dao. Ai ngờ ông lại tha thiết nhìn cậu. . . . . . Làm bài tập.

Bùi lão gia nhìn cậu một lát, vỗ "Bốp" một phát lên lưng cậu, "Tiểu tử thúi, vở cũng không lấy ra, ở nơi này khoa tay múa chân muốn lừa ai đó." Bùi Chiêu Viễn ai u một tiếng, uất uất ức ức đi lục cặp sách. Ai ngờ bàn tay thô ráp của ông cụ lại say đắm vuốt ve đầu cậu mấy cái, "Bùi nhị à, ông nội có thương cháu không?" Bùi Chiêu Viễn bĩu môi, "Thương. Ông nội là người hiểu cháu và chị nhất, cho nên mỗi lần chị về đều mang cho ông rất nhiều đồ tốt."

Nghe cậu nhắc tới Bùi Anh, Bùi lão gia trầm mặc không nói. Ngồi trong sân một lúc, sau đó chắp tay sau lưng đi vào nhà. Buổi tối cùng ngày, Bùi Anh thử gọi điện về nhà, Bùi mẹ biết được chuyện này hung hăng dạy dỗ một trận:: "Hiện tại tâm tình ông cụ rất kém, con đã lớn như vậy nhưng làm việc gì cũng không để cho người khác yên tâm!" Bùi mẹ nghiến răng nghiến lợi, Bùi lão gia ngồi một bên, im lặng đong đưa cái quạt hương bồ. Giọng nói Bùi mẹ the thé quở trách Bùi Anh vừa thông suốt, "Ông nội nhìn con lớn lên từ nhỏ, dạy con một thân đầy bản lĩnh, vậy mà con làm vậy với ông? Hơn nữa, kết hôn là chuyện lớn, con nói kết liền kết! Còn không mau chóng trở về cho mẹ!"

Bùi mẹ dừng một chút, che ống nghe nháy mắt với Bùi ba. Bùi ba lấy lòng ông cụ vội đưa lên một miếng dưa hấu, "Cha, người xem mọi chuyện đã như vậy rồi, hay để Anh Tử dẫn người bạn trai kia về đây để chúng ta xem xét một chút. Người nói được là được, không được liền kiên quyết không cho phép con bé làm càn!" Bùi Chiêu Viễn đứng ở một góc vểnh tai lên nghe bất mãn kháng nghị: "Còn có nhân quyền hay không?" "Con câm miệng!" Bùi mẹ hung tợn quát cậu, ngược lại dịu dàng cung kính nhìn ông cụ.

Bùi lão gia yên lặng ăn dưa hấu, "Vậy thì dẫn về xem một chút cũng được." Chờ đến lúc ông ăn dưa hấu xong, Bùi mẹ nhanh chóng buông điện thoại xuống, thở dài. Bùi Anh là một đứa bé ngoan biết nghe lời, năm ngoái còn mang ảnh của người bạn trai kia về cho hai vợ chồng họ xem. Dáng dấp cao to, rất hoạt bát. Cha mẹ Bùi gia đều là ở viện khoa học, đối với phương diện này cũng không bảo thủ, cũng không có thành kiến gì về vấn đè huyết thống. Chỉ cần con gái mình thật lòng thích đối phương, bọn họ cũng sẽ không phản đối. Chỉ là lão gia, ông đối với Chủ Nghĩa Đế Quốc có địch ý sâu nặng, chỉ sợ ông không đồng ý. Một nhà khẩn trưởng nhìn Bùi lão gia, Bùi lão ăn dưa hấu xong, cái cái ghế nhỏ của ông lên, từ từ kẹp cái quạt bồ hương của mình xuống dưới cánh tay, "Anh ny (bé gái) sẽ phải kết hôn, trong lòng ta thật đúng là không hề dễ chịu." Ông run rẩy đi về phía cửa lớn.

Bùi cha và Bùi mẹ hai mặt nhìn nhau, con ngươi Bùi Chiêu Viễn đảo mấy vòng, sau đó đi theo Bùi lão gia ra ngoài. Một lát sau, Bùi Chiêu Viễn chạy vào, cũng không nói chuyện, dùng ánh mắt long lanh như nước nhìn ba mẹ cậu. Bùi mẹ nhẹ nhàng nhìn cậu một cái, xoay người lấy kem bơ từ trong tủ lạnh ra. Bùi Chiêu Viễn nhanh chóng liếm kem, "Ông nội đang chơi cờ tướng với Trương đại gia." Bùi cha Bùi mẹ đồng thời thở phào nhẹ nhõm, như vậy, chắc là đồng ý?

Bùi lão gia cũng coi như là đã nhìn thấy mặt Nam Tĩnh. Lần trước Bùi Anh nói cho ông, mặc dù ông giả vờ không thèm để ý, nhưng lại lắng nghe rất cẩn thận. Sau đó còn xem trộm ảnh của anh. Ừ, ông sờ sờ cằm, dáng dấp cũng được, không giống Quý Tây Dương. Ông híp mắt, “Ba” một tiếng đặt con mã lên phía trước, “Chiếu tướng!” Sau buổi lễ tốt nghiệp, Bùi Anh dẫn theo Nam Tĩnh về nước. Cha mẹ Nam Tĩnh cũng gửi lời thăm hỏi gia đình Bùi gia. Từ xa Bùi Chiêu Viễn nhìn thấy một đống đồ vật ký quái, hai mắt sáng lên. Trong sự thân thiết của Bùi cha Bùi mẹ biểu hiện ra sự cẩn thận và khoan dung. Nam Tĩnh cẩn thận phụng bồi, cuối cùng cũng chính thức được người Bùi gia công nhận. Có mấy người họ hàng của Bùi Anh, nghe nói cháu gái tìm được bạn trai ngoại quốc, đều hiếu kỳ chạy tới xem thử.

Việc ăn cơm xã giao là không thể thiếu. Tối hôm đó, Nam Tĩnh uống đến mức bước chân lảo đảo, được Bùi Anh và Bùi Chiêu Viễn dìu vào căn phòng phía đông. Bùi Anh nấu cho Nam Tĩnh chén canh giải rượu, nhìn bộ dáng anh tay khoác lên trán hình như rất khó chịu, tức giận bĩu môi, "Những ngững người làm sao vậy? Qua loa là được,sao lại uống như sắp chết thế này! Mẹ sao không khuyên bọn họ một chút." Tiếng nói vang lên liền bị Bùi mẹ mắng, "Sao có thể nói vậy được chứ, không biết lớn nhỏ. Dù sao họ cũng là trưởng bối!"

"Hừ!" Bùi Anh quay mặt đi. Bùi mẹ dở khóc dở cười: "Con gái mình nuổi từ nhỏ còn chưa lấy chồng đã bắt đầu hướng ra bên ngoài!" Nói xong trong lòng nhất thời cảm thấy chua xót, đôi mắt bắt đầu đỏ lên. Lập tức Bùi Anh liền khéo léo quấn lấy, "Mẹ con không có. Con lúc nào cũng là con của mẹ! Mẹ cũng mau đi nghỉ ngơi đi."

Bùi mẹ khoát khoát tay, "Được rồi được rồi, con cũng mồm mép lắm. Tối nay ba con cũng uống khá nhiều, mẹ đi xem một chút." Chưa ra đến cửa lại quay đầu lại, không yên lòng nói, "Con cũng đi ngủ sớm một chút." "Vâng." Mẹ cô đi rồi, Bùi Anh mới ngồi xuống trước giường Nam Tĩnh , thở dốc một hơi. Phòng phía đông không có điều hòa, chỉ có một cái quạt máy, cách màn gió thổi tới suy yếu đi không ít. Trên mặt Nam Tĩnh không ngừng đổ mồ hôi. Bùi Anh dùng khăn lạnh lau cho anh mấy lần, nhưng bộ dáng của anh giống như càng ngày càng nóng vậy, nhìn rất đau lòng.

Phía Tây có hai gian phòng, một phòng là của cô một phòng là của Bùi Chiêu Viễn. Cả hai phòng đều có điều hòa. Bùi Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy đèn trong nhà chính là Bùi lão đã tắt, liền nửa kéo nửa đỡ Nam Tĩnh dậy, nhỏ giọng cảnh cáo nói: "Anh nhỏ giọng một chút, đi vào phòng em ngủ." Bùi gia cũng không phải cố ý đối xử không tốt với Nam Tĩnh. Vốn là muốn dọn phòng của Chiêu Viễn để cho anh ở, nhưng anh nhất định biểu hiện thái độ tao nhã lễ độ, nên không thể làm gì khác hơn là để anh ở phòng khách. Đến trên giường Bùi Anh, Nam Tĩnh lật người hướng về phía cô, tay che dạ dày, cau mày nói: "Khó chịu."

Bùi Anh vắt khăn lạnh lau mặt cho anh, "Đáng đời, ai bảo anh uống nhiều như vậy." Trước khi đến Bùi Anh đã nói với Nam Tĩnh, nhà cô nhiều quy củ, họ hàng cũng nhiều, đừng có để ý mấy cái tập tục cũ, trực tiếp từ chối coi như không có gì. Nhưng anh thì tốt rồi, không từ chối bất cứ một cái gì. Cô muốn đứng dậy, không ngờ Nam Tinh đột nhiên đưa tay qua, ôm lấy eo cô, kéo cô ngã xuống người anh.

"Đừng làm rộn!"Đang ở trong nhà nên Bùi Anh nhất quyết không cho phép anh làm loạn. Nam Tĩnh ôm cô lật người, đè cô ở dưới thân thể, ánh mắt nóng bỏng, "Anh Tử ngoan, anh chỉ sờ một cái thôi." Bàn tay to của anh dò vào trong váy cô, vuốt ve cặp đùi trắng noãn của cô. Bùi Anh khẩn trương cuộn tròn người, mà cô rất nhanh giống như con tôm đáng thương bị anh bẻ thẳng. Miệng của anh tàn sát bừa bãi trên mặt, trên cổ cô.

Điều Bùi Anh có thể làm, chính là tắt đèn trong phòng đi. Trong bóng tối, ý tứ muốn xâm lược của Nam Tĩnh càng đậm. Hạ thân của anh chỉa vào hoa huyệt đã ướt át của cô, thử dò xét nghiêng về phía trước, sau đó, giường của Bùi Anh vang lên hai tiếng “Kẽo kẹt”. Cũng bởi vì hai tiếng này, Bùi Anh thế nào cũng không chịu cho anh. Nam Tĩnh không thể làm gì khác là buồn bực ôm cô chuyển xuống dưới, không được sờ sờ cọ cọ trên người cô.

Khi mặt trời phía đông băt đầu hiện ra, Bùi Anh đang mơ mơ màng màng ngủ bị Nam Tĩnh kéo xuống giường, trực tiếp đặt trên sàn nhà “hành quyết”. Bùi Anh còn chưa thấy rõ thứ ở trước mặt, cảm thấy như có người thô lỗ nhét vào trong đùi cô một thứ căng đầy bóng loáng lại không ngừng đong đưa, thứ đó chạm vào khiến cô vừa đau vừa ngứa. Cô đạp chân giãy giụa, mông lại bị người ta nâng lên, nửa người cô khẽ nghiêng về phía trước. Sức lực càng ngày càng mạnh, thanh âm càng ngày càng vang. Bùi Anh mơ màng hiểu được, nghiêng đầu nhìn bâu trời bên ngoài đã sáng trưng, không khỏi cực kỳ tức giận đánh anh, để cho anh phải dừng lại.

Cô vừa động đậy, liền xoắn chặt lấy anh. Nam Tĩnh ồ ồ thở gấp một tiếng, bàn tay từ mông cô dịch lên eo, nhấc cô đứng lên ngồi lên trên người mình. Bùi Anh khẩn trương nghe ngóng, nhưng không nghe được bất cứ động tĩnh nào trong sân. Bình thường thời gian này, Bùi lão chắc chắn đã đi ra ngoài luyện thân rồi, lỗ tai ông lại vô cùng thính. “Anh muốn hại chết em à?” Bùi Anh giữ chặt cánh tay anh, giãy giụa muốn đứng dậy.

Ai ngờ Nam Tĩnh càng ôm cô chặt hơn, sức lực rất lớn giống như muốn đem cô khảm vào trong thân thể anh. Cúi đầu cắn cắn trên cổ cô, thờ dốc nói: "Anh Tử, anh không nhịn được nữa, muốn. . . . . . Bắn!" Mông anh lay động, đem toàn bộ lửa nóng tinh hoa bắn sâu vào trong cô. Bùi Anh chỉ cảm thấy trong đầu giống như có pháo hoa đang nổ, sau khi bùng nổ tất cả đều trở nên trống không.

Khi hai người trở về máy bay đã là buổi tối, cả ngày Bùi Anh phải chịu đừng ánh mắt khác thường của Bùi lão, tiếng than thờ của Bùi cha. Mà Nam Tĩnh không hề oán hận câu nào chấp nhân sự trừng phạt của Bùi Anh với anh, cả người đều bị cấu xanh tím một mảng Sau khi lấy lại tinh thần, Bùi Anh tức muốn khóc. Vừa thẹn thùng vừa buồn bực, nhớ đến sắc mặt ửng hồng của Nam Tĩnh, thở hổn hển đè trên người cô, thật muốn đánh anh mấy cái cho hả giận, nhưng lại có chút không nỡ. Thừa dịp anh đi vệ sinh, Bùi Anh cố ý đứng ngoài cửa muốn khiến anh phải xấu hổ, "Chưa từng thấy người đàn ông nào lại ‘kêu gào’ thành cái dáng vẻ kia!" Nam Tĩnh không lên tiếng. Mà Bùi Anh ngửi thấy mùi thối, bịt mũi chạy đi.

Trên đường trở về, Bùi Anh còn tức giận sót lại chưa tiêu hết, không để cho Nam Tĩnh ôm. Nam Tĩnh lấy lòng lôi kéo tay cô không thả. Bùi Anh cảm thấy không thể thông cảm cho anh một chút nào. Ngay cả việc dỗ dành cô cũng làm không tốt, Nam Tĩnh cũng cảm thấy buồn bực, giọng điệu không dễ nghe nói, "Không phải là anh uống say sao? Tất cả đều là họ hàng nhà em, vì mặt mũi của em nên dù có thế nào anh cũng phải uống. Khó chịu muốn chết, chẳng lẽ một chút phúc lợi cũng không cho được sao?" Ngọn lửa nhỏ vẫn chưa tắt trong đáy lòng Bùi Anh vì một câu nói đùa này của anh mà cháy to, "Anh còn dám nói? Anh say lại say cả một đêm? Cái gì gọi là không cho phúc lợi, trước lúc ngủ anh ôm ôm hôn hôn thì gọi là cái gì!" Cô tức giận đỏ mặt, "Họ hàng là của nhà em, ai cần anh quan tâm! Chính anh nguyện ý uống..., chỉ biết kiếm cớ!"

Nam Tĩnh tức giận nói: "Em đến lúc này rồi mà vẫn còn phân chia rõ ràng với anh như vậy?" Bùi Anh đè né: "Đây không phải là cùng một chuyện." Cô còn định lý luận tiến, nhưng nữ tiếp viên hàng không đã mỉm cười đi tới, tao nhã lễ phép bảo bọn họ nói nhỏ một chút không nên quấy rầy các hành khách khác nghỉ ngơi. Hai người nói xin lỗi, hai mặt nhìn nhau, đồng thời hừ một tiếng, liền lập tức dời mắt đi.

.