Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Lạc mất và hy vọng - Hopeless - Chương 1

Chủ Nhật.

Ngày 28 tháng 10 năm 2012 7:29 tối. Tôi đứng dậy, nhìn xuống giường và nén tiếng thở vì sợ hãi những âm thanh đang dâng lên từ sâu trong cuống họng.

Mình sẽ không khóc. Mình sẽ không khóc. Chầm chậm khuỵu xuống, tôi đặt tay lên mép giường, lướt ngón tay qua những ngôi sao màu vàng rải đầy trên nền vải chăn bông xanh thẫm. Tôi nhìn trân trân vào đám sao cho đến khi chúng dần nhòe đi bởi những giọt nước mắt đang phủ mờ.

Nhắm nghiền mắt lại, vùi đầu xuống giường, tôi nắm nghiến lấy lớp ga trải giường. Đôi vai bắt đầu run rẩy khi những tiếng thổn thức bị kìm nén quyết liệt bỗng vỡ òa. Tôi đứng vụt dậy, hét lên, lột phăng tấm ga, ném nó về phía bên kia phòng. Hai tay tôi nắm thành nắm đấm, mắt điên cuồng nhìn quanh tìm thứ gì đó khác để ném. Tôi chộp lấy đám gối trên giường, quăng chúng vào hình ảnh phản chiếu trong gương - một đứa con gái tôi không còn biết nữa. Nó vừa chằm chằm nhìn lại tôi, vừa nấc lên thảm hại. Những giọt nước mắt ủy mị của nó làm tôi tức điên. Chúng tôi bắt đầu lao vào nhau cho đến khi nắm đấm của chúng tôi va sầm vào lớp gương, khiến lớp kính vỡ tan. Tôi nhìn nó vỡ vụn thành hàng triệu mảnh lấp lánh, đổ sụp xuống trước mắt mình. Túm chặt lấy tủ đồ và đẩy nó qua một bên, tôi để cho tiếng thét bị kìm nén quá lâu được thoát ra khỏi cuống họng. Khi chiếc tủ đứng vững trở lại, tôi mở toang từng ngăn kéo, ném hết những thứ bên trong ra, vừa quăng vừa liệng vừa đá mọi thứ nằm trên đường đi của mình. Tôi chụp lấy những ô rèm cửa màu xanh da trời mỏng manh, giật mạnh cho đến khi thanh treo gẫy răng rắc và những tấm rèm rơi lả tả xuống quanh mình. Tôi nói với chồng hộp cao ngất ở góc phòng, không cần biết bên trong chứa gì, tóm chiếc hộp trên cùng, ném nó vào tường với tất cả sức mạnh chứa trong cơ thể vỏn vẹn một mét sáu của mình.

“Tôi ghét cậu!” Tôi gào khóc. “Tôi ghét cậu, ghét cậu, tôi ghét cậu!” Tôi vẫn tiếp tục ném bất cứ thứ gì tìm được trước mặt. Mỗi lần mở miệng gào thét, tôi lại nếm phải vị mằn mặn của nước mắt đang chảy thành dòng xuống má.

Đột ngột, đôi cánh tay của Holder bao bọc lấy tôi từ phía sau, ghì chặt đến nỗi tôi không thể cử động. Tôi vùng vẫy, giằng ra, la hét cho đến khi những hành động của tôi trở thành vô thức. “Dừng lại đi,” cậu ấy điềm tĩnh nói bên tai tôi, không cho tôi thoát ra. Tôi nghe tiếng, nhưng vẫn giả vờ như không. Hoặc đơn giản, tôi không quan tâm. Tôi tiếp tục kháng cự, nhưng cậu ấy vẫn siết chặt cánh tay mình. “Đừng có động vào tôi!” Tôi gào đến lạc giọng, hai tay cào cấu tay cậu ấy. Một lần nữa, cậu ấy chẳng hề nao núng. Đừng có chạm vào tôi. Xin cậu, xin cậu, xin cậu đấy.

Giọng nói mong manh ấy vang vọng trong tâm trí, tôi lập tức rũ ra trong vòng tay Holder. Thân thể rã đi, nước mắt tôi rơi lã chã và lòng tôi tan nát. Tôi chỉ còn là chiếc bình đựng nước mắt không ngừng nhỏ giọt. Tôi yếu đuối và tôi đang để cậu ấy chiến thắng. Holder nới lỏng vòng tay, đặt bàn tay lên vai tôi, quay tôi lại đối diện với cậu. Tôi thậm chí không thể nhìn thẳng vào mắt cậu ấy. Tôi như tan ra nơi lồng ngực cậu ấy, thất bại, mệt mỏi rã rời. Tôi túm chặt lấy áo sơ mi của cậu ấy mà thổn thức, má áp vào tim cậu ấy. Holder đặt tay lên sau đầu tôi, rồi cúi xuống bên tai tôi.

“Sky.” Giọng cậu ấy đều đều và điềm tĩnh. “Cậu cần phải đi. Ngay bây giờ.”.